Chương 30 - Em Sẽ Gắng Khóc Thật Khẽ - Nhược Thủy Thiên Lưu

Em Sẽ Gắng Khóc Thật Khẽ - Nhược Thủy Thiên Lưu

Ôn Ý Nùng nằm mơ cũng không ngờ Mạc Thiếu Thương lại thốt ra một câu như vậy.

Hôn hơi mạnh.

Anh... sao anh có thể tỉnh bơ thốt ra mấy lời táo bạo như thế chứ?

Đầu óc Ôn Ý Nùng ong lên, hình tượng đóa hoa cao ngạo, lạnh lùng tựa vầng trăng sáng của vị sếp này trong lòng cô bỗng chốc lung lay sụp đổ.

Ôn Ý Nùng vừa kinh ngạc vừa xấu hổ, đứng trân trân tại chỗ, chẳng buồn đáp lời.

Phía đối diện.

Thấy cô nín lặng, Mạc Thiếu Thương cũng chẳng hối thúc, vẫn nhàn nhã tựa lưng vào vách khoang, ánh mắt nhìn thẳng vào cô.

Bốn mắt chạm nhau giữa không trung.

Trong lối đi chật hẹp, không khí dường như bị hơi thở của người đàn ông xâm chiếm, trở nên đặc quánh và ngột ngạt.

Cách nhau chưa đầy nửa mét, cô có thể nhìn rõ vùng biển sâu màu xanh đen trong mắt anh, bên dưới mặt biển tĩnh lặng ấy là sự tập trung và khao khát chiếm hữu mãnh liệt không thể che giấu.

Bị ánh mắt ấy bao trùm, bên tai cô lại vô thức văng vẳng lời hỏi han thẳng thừng đến mức suồng sã kia...

Chạm mắt chưa đầy hai giây, Ôn Ý Nùng đã thấy mang tai ngứa ngáy như bị đuôi mèo cọ qua, một trận tê dại lan tỏa, nhịp tim lỡ mất vài nhịp, hơi thở cũng trở nên rối loạn.

Cô cụp mi, đầu ngón tay vô thức cấu chặt lấy dải tua rua của chiếc khăn choàng.

Trái tim trong lồng ngực đập dồn dập như đánh trống. Một lát sau, Ôn Ý Nùng thầm hít sâu hai hơi, rốt cuộc cũng gượng ép đè nén được sự hoảng loạn xuống đôi chút, ép bản thân mở miệng, trả lời bừa một câu: "Đúng là... hơi đau một tí... nhưng cũng không sao."

Mạc Thiếu Thương nghe vậy, hàng chân mày khẽ nhíu lại khó mà nhận ra. Anh bước lên một bước, hơi thở lạnh lẽo tức thì xộc thẳng vào mũi cô: "Để tôi xem."

"Không cần đâu..."

Ôn Ý Nùng lùi lại gần như theo bản năng, luống cuống lấy chiếc khăn choàng cashmere quấn chặt lấy người hơn.

Dưới lớp khăn choàng, vùng da xương quai xanh bị anh hôn lên vẫn còn nóng râm ran, không ngừng nhắc nhở cô về sự thân mật mất kiểm soát cách đây không lâu.

Ánh mắt màu lam đen của Mạc Thiếu Thương vẫn không rời đi, dưới chất giọng bình thản lại tuôn trào sự quan tâm khiến người ta hoảng hốt: "Trên máy bay có bác sĩ riêng của tôi. Nếu vẫn cứ đau, tôi có thể gọi cậu ta đến khám."

Nghe câu này, Ôn Ý Nùng sặc nước bọt suýt ho sặc sụa.

Gọi bác sĩ đến khám... dấu hôn trên người ư?

Một lời đề nghị hoang đường như vậy mà cái tên mặt dày này cũng nói ra cho được.

Cô thầm mắng trong bụng, đầu lắc như đánh trống bỏi, từ chối một cách lộn xộn: "Không cần, thật sự không cần đâu... Lòng tốt của anh tôi xin ghi nhận."

Sự bối rối của nữ giáo viên phục hồi chức năng trẻ tuổi hiện rõ mồn một, ánh mắt trốn tránh, ngay cả vành tai nhỏ nhắn cũng ửng đỏ.

Mạc Thiếu Thương nhìn chằm chằm vào cô, hàng mày khẽ nhướng lên, không nói gì.

Ôn Ý Nùng cắn nhẹ môi dưới.

Muốn chuồn đi ngay, nhưng lối đi trên máy bay vốn đã chật hẹp, Mạc Thiếu Thương lại chắn ngay đường về khoang khách. Dáng người anh cao ngất, thẳng tắp như cây linh sam mọc ở vùng cực lạnh, gần như choán hết mọi không gian.

Cô bị vây hãm, không trốn được.

Hệt như một con bọ nhỏ bé đáng thương bị mắc kẹt trong mạng nhện vô hình.

Bầu không khí xung quanh càng lúc càng trở nên kỳ quái và ngột ngạt.

Thật bất ngờ và cũng thật may mắn, tiếng bước chân nhẹ nhàng từ xa tiến lại gần đã phá vỡ sự tĩnh lặng căng thẳng trong lối đi.

Là tiếp viên trưởng đang bước tới từ cuối hành lang.

Máy bay đã bắt đầu hạ độ cao, Mary đến để nhắc nhở những lưu ý khi hạ cánh theo thông lệ.

Khi đến gần, nhìn thấy Mạc Thiếu Thương và Ôn Ý Nùng, Mary rõ ràng đã sững người, bước chân khựng lại. Nhưng sự ngạc nhiên chỉ lướt qua trong tích tắc, rất nhanh, đáy mắt cô ánh lên vẻ hiểu rõ, nét mặt lại khôi phục sự nhã nhặn, cung kính như thường ngày.

Mary không nói nhiều, chỉ lịch sự rũ mắt mỉm cười: "Tiên sinh, cô Ôn, máy bay chuẩn bị hạ độ cao. Vì sự an toàn của hai vị, xin vui lòng trở về chỗ ngồi và thắt dây an toàn."

Sự xuất hiện của Mary đã phá vỡ thế bí.

Bầu không khí đình trệ lại bắt đầu lưu thông, Ôn Ý Nùng lén thở phào một hơi, ép bản thân làm lơ ánh mắt nóng rực đang dính chặt lên người mình, gượng cười đáp lời Mary: "Vâng."

Nói xong, cô vờ như không có chuyện gì vuốt lại mái tóc, chỉnh trang lại chiếc khăn choàng, cắn răng đi sượt qua người Mạc Thiếu Thương để quay về khu vực ghế ngồi.

Bản nhạc nhẹ phát trong khoang khách đã được đổi bài từ lúc nào, êm ái và du dương.

Hai má Ôn Ý Nùng vẫn nóng bừng, trái tim không nghe lời vẫn đập loạn xạ, chẳng thể nào được âm nhạc xoa dịu. Cô ngồi xuống chiếc ghế da, vừa định lật bừa cuốn tạp chí để đánh lạc hướng sự chú ý thì chỗ ngồi bên cạnh bỗng lún xuống một chút.

Cùng lúc đó, hương sương muối quen thuộc ùa tới.

Có người vừa ngồi xuống bên cạnh cô.

Toàn thân Ôn Ý Nùng cứng đờ, sau đó cô nín thở, cố tình không nhìn, không nghe, không quan tâm, chỉ cúi đầu cài dây an toàn của mình.

Thế nhưng, dẫu người bên cạnh chẳng phát ra tiếng động nào, sự hiện diện và cảm giác áp bức thuộc về anh vẫn mãnh liệt đến mức không thể phớt lờ.

Hàng ngàn hàng vạn sợi tơ vô hình đang ăn mòn thần kinh cô.

Chốt kim loại của dây an toàn vừa lạnh vừa trơn, cứ trượt mãi khỏi đầu ngón tay.

Ôn Ý Nùng thử đi thử lại, nhưng cái chốt cài như đang trêu ngươi cô, trượt ra mấy lần, cài mãi không vào.

Nhưng con người hễ càng cuống thì tay chân lại càng lóng ngóng.

Thấy máy bay đã bắt đầu hạ độ cao mà mình vẫn chưa cài xong dây an toàn, Ôn Ý Nùng lại càng luống cuống hơn, vã cả mồ hôi hột trên trán.

Đúng lúc này, một bóng đen bên cạnh chợt ập đến.

Ánh mắt Ôn Ý Nùng khẽ chớp, chưa kịp phản ứng, hương vị thanh lãnh tựa như rừng tuyết tùng bên bờ biển băng giá đã bao trùm lấy cô.

Mạc Thiếu Thương rướn người tới, cánh tay nhẹ nhàng vươn qua người cô, nhận lấy chiếc chốt kim loại đang bất trị trong tay cô.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, những ngón tay thon dài của anh dường như đã vô tình lướt qua mu bàn tay cô, mang theo một trận run rẩy.

Trái tim Ôn Ý Nùng run lên, theo bản năng ngước mắt nhìn lên.

Anh kề sát rất gần, gần đến mức cô có thể nhìn rõ hàng mi rậm sau tròng kính, cùng bóng râm nhạt nhòa của hàng mi in trên khuôn mặt anh. Gần đến mức hơi thở ấm áp của anh lướt nhẹ qua vành tai cô, lớp vải vest cứng nhắc cọ xát vào vùng da trần trên cánh tay cô.

Toàn bộ quá trình chỉ diễn ra trong vài giây, nhưng lại đằng đẵng như qua mấy thế kỷ.

"Cạch" một tiếng, dây an toàn đã được gài chặt vào chốt.

Mạc Thiếu Thương thong thả ngồi thẳng lại, nhưng ánh mắt vẫn ghim chặt lấy cô, ánh nhìn sâu không thấy đáy.

Khoảng cách khiến người ta thót tim cuối cùng cũng được kéo giãn, Ôn Ý Nùng như được đại xá, mất một lúc lâu mới khó nhọc nặn ra được ba chữ thật khẽ: "Cảm ơn anh."

Mạc Thiếu Thương nghe vậy, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt nhòa lười biếng: "Đừng khách sáo."

Khoảng nửa tiếng sau, chuyến bay kết thúc.

Chuyên cơ "Vân Ưng" hạ cánh êm ái trên đường băng của Sân bay Quốc tế Nam Tân.

Cửa khoang mở ra, gió đêm táp vào mặt, mang theo sự ẩm ướt và se lạnh đặc trưng của thành phố biển, xua tan đi bầu không khí mờ ám, nóng bức bên trong khoang máy bay.

Trên khoảng đất trống cạnh bãi đỗ, một chiếc Rolls-Royce Ghost màu đen đã chờ sẵn từ lâu, thân xe sáng bóng như gương, phản chiếu ánh đèn rực rỡ của sân bay.

Lâm Khác đã đi trước một bước để trao đổi ngắn gọn với nhân viên mặt đất.

Ôn Ý Nùng bước theo sau Mạc Thiếu Thương xuống thang máy bay. Gió đêm se lạnh làm đầu óc cô tỉnh táo hơn hẳn. Cô lắc lắc đầu, tạm thời kìm nén những dao động trong lòng rồi ngồi vào xe.

Không gian trong xe ngập tràn mùi da thuộc cao cấp pha lẫn chút hương xì gà thoang thoảng, vô cùng rộng rãi, yên tĩnh và hoàn toàn cách biệt với thế giới bên ngoài.

Đợi Lâm Khác lên xe, tài xế liền nổ máy.

Chiếc xe chầm chậm lăn bánh rời khỏi sân bay, chớp mắt đã bị bóng đêm đặc quánh nuốt trọn.

Trong xe rất yên tĩnh, một lúc lâu không ai mở miệng.

Ôn Ý Nùng lén liếc mắt nhìn sang bên cạnh.

Trên tay Mạc Thiếu Thương chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện một tập tài liệu, anh đang cụp mắt, không cảm xúc xem xét, trông hệt như một vị tổng tài trăm công nghìn việc, hoàn toàn không có ý định nói chuyện với cô.

Ôn Ý Nùng cầu còn không được.

Cô thầm thở phào, sau đó ngoảnh mặt đi, thưởng thức cảnh sắc xa lạ ngoài cửa sổ.

Sân bay quốc tế được xây dựng ở khu vực ngoại ô Nam Tân. Diện tích phủ xanh của thành phố này rõ ràng rất tốt, dù là ban đêm vẫn lờ mờ thấy được bóng dáng sẫm màu của những thảm cỏ trải dài. Các khu biệt thự kiểu nhà vườn mọc lên san sát nhau với ánh đèn lưa thưa, lấp ló giữa những tán cây xanh tốt, thi thoảng còn có thể thấy hồ nước nhân tạo lấp lánh ánh bạc dưới ánh trăng.

Khi xe tiến vào khu vực nội thành, cảnh tượng cũng dần thay đổi: những tòa nhà chọc trời mọc lên sừng sững, các bức tường kính biến thành những thác ánh sáng, đổ xuống những dòng ánh neon rực rỡ muôn màu. Đường phố rộng rãi sạch sẽ, xe cộ tấp nập, những ô cửa kính của các cửa hàng đồ hiệu xa xỉ sáng rực rỡ, hệt như những chiếc tủ trưng bày hổ phách tinh xảo.

Đây chính là Nam Tân.

Một trong những đại đô thị quốc tế phồn hoa nhất cả nước, biểu tượng của sự xa hoa lộng lẫy.

Ôn Ý Nùng đang ngẩn ngơ ngắm nhìn biển ánh sáng rực rỡ ấy, bỗng tầm mắt bị thu hút chặt bởi một tòa kiến trúc ở phía xa.

Đó là một tòa nhà chọc trời cao sừng sững, không mang hình khối vuông vức truyền thống, mà toàn thân là những đường cong uyển chuyển xoắn ốc vươn lên cao, tựa như một cơn bão bạc bị đóng băng, tràn ngập hơi thở tương lai và viễn tưởng. Kiến trúc mặt ngoài tòa nhà dường như cũng không phải là kính thông thường, hiệu ứng ánh sáng thay đổi liên tục, lúc thì mềm mại như sóng nước, lúc lại chói lòa như cực quang.

Nằm giữa vô số tòa nhà rực sáng, nó giống như một tác phẩm nghệ thuật biết thở, tráng lệ, kỳ vĩ, và độc đáo đến mức khiến người ta không thể rời mắt.

Ôn Ý Nùng bị tòa kiến trúc vĩ đại ngập tràn tính nghệ thuật này hấp dẫn. Cô vội vàng lôi điện thoại từ trong túi xách ra, chĩa ra ngoài cửa sổ, căn góc rồi nhấn nút chụp.

Nhìn khung hình đọng lại trên màn hình, cô không khỏi xuýt xoa: "Tòa nhà kia đẹp quá, thiết kế trông thật đặc biệt."

Ở ghế phụ.

Nghe thấy vậy, Lâm Khác ngoái đầu, nhìn theo hướng mắt của Ôn Ý Nùng rồi bật cười, nói: "Cô Ôn thật tinh mắt. Đó là tòa nhà chi nhánh Nam Tân của Tập đoàn Mạc thị."

"Chi nhánh Mạc thị?" Ôn Ý Nùng ngớ người, chưa load kịp: "Mạc thị nào cơ?"

Lâm Khác buồn cười, ôn tồn đáp lời: "Trên thế giới có rất nhiều người họ Mạc, nhưng 'gia tộc Mạc thị' thì chỉ có một." Nói đến đây, Lâm Khác chững lại, hướng mắt nhìn về tòa nhà lộng lẫy kia, đổi sang một cách nói dễ hiểu hơn: "Nói đơn giản là, tòa nhà mà cô thấy rất đẹp kia chính là tài sản của Mạc tiên sinh."

Ôn Ý Nùng kinh ngạc vô cùng: "Thật hay đùa vậy?"

"Tất nhiên là thật rồi." Giọng Lâm Khác kiên định mà trầm ổn: "Hồi tòa nhà chi nhánh Nam Tân mới được xây dựng, tiên sinh không chỉ đích thân quyết định địa điểm và mức đầu tư, mà còn can thiệp sâu vào khâu thiết kế ý tưởng. Cấu trúc xoắn ốc của tòa nhà, bức tường kính ánh sáng thông minh, tất cả những ý tưởng sơ bộ này đều do tiên sinh đề xuất. Sau khi khánh thành, tòa nhà này còn đoạt 'Giải thưởng Vòng Tròn Vàng về Kiến trúc Tương lai và Thiết kế Bền vững Quốc tế'."

Ôn Ý Nùng trợn tròn mắt, sau đó lại đưa mắt nhìn tòa kiến trúc rực rỡ đứng sừng sững trong màn đêm.

Cô biết vị sếp của mình xuất thân danh gia vọng tộc, biết vẽ tranh, biết làm bít tết, biết ủ rượu, tài lẻ cũng chẳng ít, thế nhưng giữa một ông trùm kinh doanh và thiết kế kiến trúc...

Cái khoảng cách này có vẻ quá lớn rồi, vượt xa khỏi sức tưởng tượng của cô.

Cảm xúc đan xen giữa chấn động và khâm phục trào dâng trong lòng, Ôn Ý Nùng gần như buột miệng thốt lên, lẩm bẩm một mình: "Thế này thì đa tài quá rồi, giỏi thật đấy."

Lời vừa dứt, sự tĩnh lặng trong xe đã bị phá vỡ bởi một giọng nói trầm thấp.

Giọng nói ấy cất lên nhẹ tựa lông hồng: "Cảm ơn cô Ôn đã khen."

"..." Ôn Ý Nùng chợt bừng tỉnh.

Nhận ra lời tán dương của mình vừa lọt thẳng vào tai đương sự, hai gò má cô nóng ran. Cô lúng túng ho hắng một tiếng, sau đó ngoắc đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, im thin thít.

Ngay lúc này, tòa nhà vừa khéo chuyển đổi hiệu ứng ánh sáng, trên bức tường kính thông minh hiện lên hình ảnh một con đại bàng khổng lồ trừu tượng.

Nó ngự ở thế cao vời vợi, chễm chệ nhìn xuống sự phồn hoa của toàn bộ thành phố Nam Tân, lặng lẽ phô trương sức ảnh hưởng của một đế chế thương mại khổng lồ.

Khung cảnh rực rỡ của thành phố về đêm tiếp tục vùn vụt lùi lại phía sau.

Chợt nghĩ tới điều gì đó, Ôn Ý Nùng lại rón rén liếc mắt sang bên cạnh.

Sự chú ý của Mạc Thiếu Thương đã quay về với tập tài liệu trên tay. Dây đeo của chiếc kính gọng vàng rủ xuống bên gò má, cả người toát lên vẻ điển trai, quý phái, thâm trầm, lại phảng phất chút mệt mỏi khó lòng nhận ra.

Thực ra anh cũng chẳng lớn hơn cô là bao, vẫn còn rất trẻ.

Còn trẻ như vậy mà đã phải lèo lái cả một đế chế kinh doanh khổng lồ, chắc chắn là vất vả lắm nhỉ? Thêm vào đó, dì Trương cũng từng nói, Mạc Thiếu Thương mắc chứng đau đầu kinh niên, chất lượng giấc ngủ cũng rất tệ...

Ôn Ý Nùng khẽ cau mày.

Một góc nào đó trong lòng bỗng chốc mềm nhũn. Một sự rung động xa lạ, gần như là thương xót, nhẹ nhàng lướt qua mặt hồ tĩnh lặng trong tim cô.

Chẳng mấy chốc, xe giảm tốc độ, tiến sát cổng chính của một khách sạn hàng đầu ngay trung tâm thành phố.

Tòa nhà khách sạn vô cùng tráng lệ, kết hợp khéo léo giữa phong cách cổ điển và hiện đại. Chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ thắp sáng bừng cả mái hiên. Những bậc thang trải thảm đỏ thẫm kéo dài vào tận cánh cửa xoay bằng kính. Nhân viên phục vụ trong bộ đồng phục phẳng phiu đứng chờ sẵn hai bên, phong thái đĩnh đạc, cẩn trọng từng li từng tí.

Chiếc Rolls-Royce đỗ xịch lại, Lâm Khác mở cửa xuống xe trước, kéo mở cửa hàng ghế sau, ánh mắt lộ rõ sự cung kính.

Một ống chân dài thẳng tắp trong chiếc quần âu phẳng phiu bước ra, giẫm lên tấm thảm đỏ không vương một hạt bụi.

Mạc Thiếu Thương ung dung bước xuống xe.

Anh đứng cạnh xe, chưa đi ngay mà hơi khom người, đưa tay phải về phía trong khoang xe, lòng bàn tay ngửa lên.

Một tư thế vô cùng lịch thiệp, nhưng lại chẳng cho phép bất cứ sự cự tuyệt nào.

Trong xe, Ôn Ý Nùng vừa nhấc vạt váy định bước xuống, chứng kiến cảnh này thì không khỏi ngẩn ngơ.

Ánh đèn sáng rực ngoài cửa sổ phác họa hình bóng thẳng tắp và bàn tay đang vươn ra của người đàn ông. Hành động này ở chốn đông người trông cực kỳ trang trọng, và cũng thu hút không ít sự chú ý.

Ôn Ý Nùng ban đầu có chút do dự, nhưng rất nhanh đã nhận ra, nơi đây là lối vào của buổi đấu giá, người qua kẻ lại tấp nập, vô số ánh mắt đang đổ dồn về phía này.

Cô đến đây với tư cách là nữ đồng hành của Mạc Thiếu Thương, đã nhận lời thì phải làm tròn bổn phận. Dù xét về lý hay về tình, cô đều không thể từ chối lời mời ga lăng và nhã nhặn như thế từ ông chủ của mình.

Nghĩ vậy, Ôn Ý Nùng thầm hít sâu một hơi, xốc lại tinh thần. Sau đó, cô nâng tay lên, nhẹ nhàng đặt vào bàn tay to lớn, đầy sức mạnh kia.

Lòng bàn tay người đàn ông khô ráo và ấm áp, nhưng đầu ngón tay lại vương vấn chút hơi lạnh của gió đêm. Một cảm giác chạm đầy mâu thuẫn nhưng cũng thật kỳ lạ.

Trái tim Ôn Ý Nùng khẽ rung lên.

Giây tiếp theo, Mạc Thiếu Thương siết chặt năm ngón tay, nắm chắc lấy tay cô, dắt cô xuống xe. Anh xoay người, sóng vai cùng cô bước vào cổng lớn của hội trường.

Hội trường đấu giá nằm sâu bên trong khuôn viên khách sạn, thuộc một tòa kiến trúc kiểu sân vườn Trung Hoa biệt lập.

Xuyên qua cánh cổng hình mặt trăng, bước vào dãy hành lang, ánh đèn lồng hắt xuống mặt đường lát đá xanh mờ ảo đong đưa. Sảnh chính vô cùng rộng rãi với trần nhà cao vời vợi, bốn bức tường được chia tách khéo léo bởi những tấm lưới gỗ tối màu và rèm lụa thô. Trên rèm vẽ những bức tranh thủy mặc non nước, hoa lá chim muông mang ý cảnh vô cùng sâu xa.

Quan khách tới dự ai nấy đều ăn mặc cực kỳ tinh tế, toát lên khí chất cao sang, đài các.

Họ tụ tập thành từng nhóm hai, nhóm ba trên những chiếc ghế tựa bằng gỗ tử đàn, hạ giọng chào hỏi nhau. Nhân viên phục vụ trong bộ đồng phục cổ tàu bưng những khay gỗ mun đựng trà thanh khiết hoặc những ly rượu sứ, đi lại phục vụ một cách lặng lẽ.

Trong chiếc lư hương hình thú, khói xanh vấn vít bay lên, hương thơm nhè nhẹ lan tỏa. Bầu không khí trong hội trường quả thực rất nhã nhặn mà cũng đầy trang trọng.

Bất thình lình, bầu không khí vốn dĩ êm đềm như mặt nước hồ thu bỗng ngưng trệ trong thoáng chốc. Hệt như có hòn đá tàng hình ném xuống mặt hồ, tạo nên những gợn sóng lăn tăn tản ra trong im lặng.

Chẳng hiểu sao, đám đông dường như bị một lực hút vô hình nào đó tác động. Kẻ thì ngừng nói chuyện, người thì rời mắt khỏi cuốn catalog giới thiệu sản phẩm. Tất cả đồng loạt quay đầu, đổ dồn ánh mắt về phía cửa ra vào.

Một cặp bích nhân xuất hiện tại hội trường.

Cô gái rất trẻ, trông chỉ chừng hai lăm hai sáu tuổi, dáng dấp thanh tú, kiều diễm mị hoặc. Bộ lễ phục dạ hội kiểu đuôi cá màu xanh lam phô diễn trọn vẹn đường cong eo hông nuột nà. Trên vai vắt hờ một chiếc khăn choàng cashmere tự nhiên và phóng khoáng, đẹp đến mức khó tả bằng lời.

Còn người đàn ông đi cạnh cô gái trẻ ấy khoác trên mình bộ vest đặt may thủ công màu đen tuyền. Gương mặt góc cạnh, ngũ quan tuấn tú, cả người anh trông tựa như một tuyệt tác biết đi của một họa sĩ danh tiếng.

Người đàn ông đứng cạnh cô, thân hình cao lớn vững chãi tỏa bóng râm dịu dàng che chở lấy cô vào trong. Không cần thêm bất kỳ lời nói hay cử chỉ nào, chỉ nội việc anh đứng đó thôi cũng giống như một vách núi cheo leo, cản lại mọi ánh nhìn xoi mói từ bên ngoài cho cô.

Sự chú ý của toàn thể hội trường đều đổ dồn vào hai người mới đến.

Những tiếng xì xào bàn tán bắt đầu vang lên nho nhỏ.

Phía bên này.

Cảm nhận được vô vàn ánh mắt chĩa về phía mình từ mọi phía, Ôn Ý Nùng có chút bồn chồn. Lòng bàn tay rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, theo phản xạ, cô muốn rút tay mình về.

Thế nhưng, ý nghĩ này vừa nhen nhóm, chưa kịp biến thành hành động đã bị Mạc Thiếu Thương dập tắt.

Những đốt ngón tay của anh siết chặt hơn, đồng thời phần đệm thịt chai sần nhẹ nhàng miết qua mu bàn tay cô.

"Đừng sợ." Mạc Thiếu Thương cúi đầu kề sát tai cô, dùng âm lượng chỉ đủ để hai người nghe thấy, thì thầm: "Cứ đi theo tôi là được."

"..."

Ôn Ý Nùng sững người trong tích tắc, ngước mắt lên nhìn anh.

Sắc mặt người đàn ông hờ hững, ung dung tự tại, vững như bàn thạch. Mọi ồn ào và những ánh mắt bủa vây xung quanh, dường như đều chẳng liên quan gì đến anh.

Cũng trong khoảnh khắc ấy, trong lòng Ôn Ý Nùng bỗng trào dâng một cảm giác kỳ lạ.

Có lẽ đây mới chính là thế giới thực sự thuộc về Mạc Thiếu Thương, một thế giới đầy rẫy sự soi mói và toan tính. Một vương quốc do chính anh thiết lập luật chơi.

Và đêm nay, anh đã đưa cô bước vào tâm điểm của thế giới đó, đặt cô dưới ánh nhìn của tất thảy mọi người...

Giữa vài giây ngẩn ngơ, một tràng tiếng bước chân từ xa vọng lại đã kéo sự chú ý của Ôn Ý Nùng trở về thực tại.

Cô định thần nhìn kỹ.

Nhìn thấy một người đàn ông trung niên mặc áo Tôn Trung Sơn đang cười tươi rói, sải bước nhanh về phía họ. Theo sau người này là vài ba nam nữ trẻ tuổi hơn.

Khi đến trước mặt Mạc Thiếu Thương, người đàn ông trung niên khẽ khom người, cười đon đả: "Mạc tiên sinh đại giá quang lâm, không ra đón tiếp từ xa, mong ngài lượng thứ cho."

Sắc mặt Mạc Thiếu Thương không đổi, chỉ khẽ gật đầu đáp lại: "Giám đốc Lý khách sáo rồi."

Người đàn ông trung niên được gọi là Giám đốc Lý cười tươi hơn, ánh mắt lập tức chuyển sang Ôn Ý Nùng đang đứng cạnh Mạc Thiếu Thương.

Có lẽ thấy cô gái nhỏ này vừa trẻ trung xinh đẹp lại có phần lạ mặt, dưới đáy mắt Giám đốc Lý lóe lên tia tò mò và dò xét. Suy nghĩ chốc lát, ông ta mới lại lên tiếng, mỉm cười ướm hỏi: "Xin hỏi vị này là..."

Ôn Ý Nùng mấp máy môi, vừa định cất lời thì giọng nói của Mạc Thiếu Thương đã vang lên trước, tức khắc đập nát mọi suy nghĩ của cô thành một mảnh trắng xóa.

"Đây là cô Ôn Ý Nùng." Biểu cảm và giọng điệu của Mạc Thiếu Thương vô cùng bình thản, tựa như đang nói một chuyện hết sức bình thường, "Bạn gái của tôi."

[Lời tác giả] Mạc Mạc: Ra ngoài lăn lộn, thân phận là tự mình nắm lấy [mắt lấp lánh] Hôn bà xã cái nào [chụt chụt] Nùng Nùng: ... [cạn lời]