Chương 3 - Em Sẽ Gắng Khóc Thật Khẽ - Nhược Thủy Thiên Lưu

Em Sẽ Gắng Khóc Thật Khẽ - Nhược Thủy Thiên Lưu

Đọc xong dòng tin nhắn mới nhận được, Ôn Ý Nùng khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Rất nhiều trẻ tự kỷ có cơ địa dễ bị dị ứng với nhiều loại thực phẩm hoặc đồ vật khác nhau. Trong số những đứa trẻ mà cô từng tiếp xúc, các tác nhân gây dị ứng có thể nói là vô cùng đa dạng: sữa bò, cá, các loại động vật có vỏ, đậu xanh, lúa mì... Việc chăm sóc những đứa trẻ này thực sự rất vất vả, khiến bao bậc phụ huynh phải đau đầu, khổ sở.

Việc bé Eric không bị dị ứng với loại thực phẩm nào quả thực là một tin vô cùng tốt lành.

Ôn Ý Nùng nhắn lại một câu "Không có gì ạ".

Cô đặt điện thoại xuống, lục tìm trong tủ bếp một chiếc bình giữ nhiệt có in hình đám mây, rửa sạch, lau khô, rồi cẩn thận trút hết cả cái lẫn nước của món canh gà hầm vào đó.

Chiếc bình giữ nhiệt này là quà tặng kèm khi cô mua nồi chiên không dầu hồi đầu năm, trước đây cô chưa từng dùng đến.

Nhìn bề ngoài thì nhỏ bé thế thôi, ai dè sức chứa cũng đáng nể phết.

Đợi đến khi rót đầy chiếc bình, lượng canh gà trong nồi đất vơi đi chỉ còn một nửa.

Ôn Ý Nùng vặn chặt nắp bình giữ nhiệt, cất gọn vào tủ lạnh, lúc này mới bắt đầu chuẩn bị bữa tối cho mình.

Tài nghệ nấu nướng của bà Thẩm Ngọc Lan đúng là không chê vào đâu được.

Ôn Ý Nùng nấu chút mì sợi, chan thêm canh gà, đánh bay một bát tô đầy ự. Vừa ăn, cô vừa thầm nghĩ ngợi:

Một gia đình giàu có nứt đố đổ vách như nhà họ Mạc, có lẽ bao nhiêu sơn hào hải vị trên đời này họ cũng đã nếm qua, ăn đến phát ngán rồi. Không biết cậu bé kia có thích món canh gà cô nấu này không nhỉ?

Nhưng mà, nếu thằng bé không thích thì cũng chẳng sao.

Tình yêu thương đong đầy của mẹ, một mình cô từ từ thưởng thức cũng tuyệt vời lắm rồi.

Giáo dục đặc biệt là một nghề đòi hỏi sứ mệnh cao cả.

Đối với Ôn Ý Nùng, câu nói này không chỉ là một khẩu hiệu sáo rỗng, hô hào cho có, mà nó cần phải được cắm rễ thật sâu vào tận đáy lòng của mỗi giáo viên phục hồi chức năng.

Từ sáng sớm hôm sau cho đến tận buổi chiều, cô liên tục chỉnh sửa, hoàn thiện bản kế hoạch can thiệp dành riêng cho Eric.

Trước khi xuất phát, để thể hiện sự tôn trọng đối với gia đình chủ nhà, Ôn Ý Nùng vẫn trang điểm nhẹ nhàng như thường lệ. Cô tỉ mỉ chọn một chiếc áo dệt kim mỏng màu sáng kết hợp cùng quần dài cùng tông màu, cố gắng thể hiện sự thân thiện, gần gũi nhất có thể.

Hai giờ năm mươi phút chiều, Ôn Ý Nùng kéo theo chiếc vali hành lý đến đài phun nước ở quảng trường.

Ánh tà dương chiếu rọi những tia nắng lười biếng. Màn nước từ đài phun nước bị gió thu thổi tạt ra, hóa thành những lớp sương mù mỏng manh, ẩm ướt, nhẹ nhàng bao trùm lấy không gian xung quanh. Những giọt nước li ti bắt lấy ánh mặt trời, lấp lánh phản chiếu những tán lá bạch quả đang dần ngả sang màu vàng ươm.

Đứng giữa khung cảnh ấy, Ôn Ý Nùng có cảm giác như mình đang lạc vào một bức tranh sơn dầu màu vàng óng ả, sống động và đầy chất thơ.

Chẳng mấy chốc, một chiếc xe con màu đen lướt vào khu vực vòng xuyến, êm ái tiến lại gần chỗ Ôn Ý Nùng đang đứng.

Chiếc xe sang trọng lướt đi trong tĩnh lặng, nhưng từng đường nét thiết kế lạnh lùng, sắc sảo của thân xe cho đến bốn chiếc lốp sạch bong không tì vết đều toát lên một luồng áp lực vô hình, mạnh mẽ, khiến người ta không thể phớt lờ.

Ôn Ý Nùng không kìm được mà liếc nhìn thêm mấy lần.

Logo của chiếc xe là hình một đôi cánh kim loại màu bạc, ở giữa đôi cánh khắc một dãy chữ tiếng Anh bắt đầu bằng chữ "A". Toàn bộ chiếc logo tỏa ra một thứ ánh sáng lạnh lẽo, trông vừa thâm trầm lại vừa sắc bén.

Không biết là xe của hãng nào nhỉ.

Chỉ chốc lát sau, chiếc xe đen đã dừng hẳn, cánh cửa ghế phụ lái được mở ra từ bên trong.

Cô đoán có người sắp xuống xe, sợ đứng chắn đường người ta nên vô thức xách vali lùi lại vài bước.

Giây tiếp theo, một giọng nói quen thuộc vang lên từ trên đỉnh đầu: "Cô giáo Ôn, xin lỗi đã để cô phải đợi lâu."

Ôn Ý Nùng ngước mắt lên, nhìn thấy Lâm Khác liền hơi giật mình: "Chào Trợ lý Lâm. Thật ngại quá, vừa nãy tôi không nhận ra anh..."

Lâm Khác một tay đón lấy chiếc vali của Ôn Ý Nùng, tay kia mở cửa ghế sau, ra hiệu mời cô lên xe.

"Cảm ơn anh." Ôn Ý Nùng trao cho Trợ lý Lâm một ánh mắt đầy cảm kích, rồi hơi cúi người, chuẩn bị bước vào xe.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc cúi đầu xuống, ánh mắt cô bất ngờ va phải không gian sâu thẳm bên trong khoang xe...

Ở hàng ghế sau, có một người đang ngồi ngay ngắn.

Gió thu hiu hiu thổi, tiếng nước róc rách từ đài phun nước văng vẳng bên tai.

Ánh nắng chiều tà xuyên qua lớp kính xe, làm dịu đi những đường nét góc cạnh, sắc sảo trên sườn mặt người đàn ông, nhưng lại chẳng thể nào xua tan được sự xa cách, lạnh lùng toát ra từ tận trong cốt tủy anh. Anh hơi nhắm mắt, chẳng biết là đang chợp mắt hay đang dưỡng thần. Sợi dây xích mảnh của chiếc kính gọng vàng buông rủ bên má, không hề nhúc nhích. Đầu ngón tay anh hờ hững đặt trên đầu gối đang vắt chéo, tư thế toát lên vẻ lạnh lùng mà vô cùng cao quý, tựa như một thước phim câm đen trắng được dàn dựng tinh xảo.

Toàn bộ không gian trong xe dường như bị bao trùm bởi một luồng áp bách vô thanh nhưng lại nặng tựa ngàn cân.

"..." Mọi động tác của Ôn Ý Nùng bất chợt đông cứng lại.

Cô vẫn giữ nguyên tư thế cúi người, nửa thân trên kẹt lại ở cửa xe, tiến thoái lưỡng nan.

Cô có thể cảm nhận rõ ràng trái tim trong lồng ngực mình trước tiên là thắt lại, sau đó bắt đầu đập thình thịch, thình thịch liên hồi, mất hẳn nhịp điệu bình thường.

Anh...

Sao anh lại ở đây?

Trợ lý Lâm đâu có nhắc nửa lời về chuyện này.

Sự việc diễn ra quá đỗi đột ngột khiến cô hoàn toàn không có chút phòng bị nào.

Sự kinh ngạc và hoảng hốt đồng loạt ập đến, đầu óc Ôn Ý Nùng như muốn đình công trong giây lát, những ngón tay bất giác siết chặt lấy quai chiếc túi đựng bình giữ nhiệt.

Sự hiện diện quá đỗi mãnh liệt của người đàn ông này dường như đã o ép không gian vốn đã nhỏ hẹp trong xe trở nên chật chội, bức bối hơn bao giờ hết, ngay cả không khí cũng dường như loãng đi, khiến cô cảm thấy khó thở.

Ở bên cạnh.

Lâm Khác đợi một lúc, nhận thấy sự khác thường của Ôn Ý Nùng bèn cất tiếng gọi khẽ: "Cô giáo Ôn?"

Nghe tiếng gọi, Ôn Ý Nùng giật mình bừng tỉnh. Cô lén hít một hơi thật sâu, rồi đánh bạo chui vào trong xe.

Một tiếng "cạch" rất khẽ vang lên, cửa xe đã được Trợ lý Lâm đóng lại.

Chiếc xe mà Ôn Ý Nùng không biết tên này có khả năng cách âm cực tốt. Cánh cửa vừa đóng lại, mọi âm thanh ồn ào của phố xá lập tức bị chặn đứng bên ngoài. Không gian trong xe tĩnh lặng đến đáng sợ, tĩnh lặng đến mức Ôn Ý Nùng có thể nghe rõ mồn một tiếng tim đập dồn dập, loạn nhịp của chính mình.

Cô khép nép và im lặng, chỉ biết cố gắng thu mình nép sát vào cửa xe, cố tạo ra một khoảng cách xa nhất có thể với "nguồn nguy hiểm" đang ngồi bên trong.

Chẳng hiểu sao...

Người đàn ông này lại khiến cô cảm thấy bất an đến vậy.

Một lát sau, Lâm Khác cất xong hành lý và quay trở lại ghế phụ lái.

Chiếc xe êm ái khởi động, từ từ hòa vào dòng xe cộ trên đường.

Sự tĩnh mịch đến nghẹt thở vẫn tiếp tục bao trùm lấy khoang xe.

Ôn Ý Nùng ngồi thẳng lưng, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước có chút cứng đờ. Rõ ràng là cô không hề liếc nhìn sang bên cạnh, nhưng toàn bộ giác quan trên cơ thể lại như bị nam châm hút chặt vào vị trí bên trái băng ghế.

Cô có thể nghe thấy nhịp thở của anh, đều đặn, nhịp nhàng và nhẹ đến mức gần như không thể nghe thấy. Cô có thể ngửi thấy mùi hương thoang thoảng, lạnh lẽo tỏa ra từ người anh. Thứ hương thơm ấy không biết được chiết xuất từ loại gỗ quý hiếm nào, cứ từng vệt, từng sợi vấn vít nơi chóp mũi cô, k*ch th*ch từng dây thần kinh, khiến cô càng lúc càng thêm căng thẳng.

Ôn Ý Nùng chợt nghĩ: Mình nên chủ động chào hỏi anh mới phải phép.

Nhưng mà anh đang nhắm mắt, không nói không rằng, cũng chẳng hề cử động, trông như thể đã ngủ say rồi.

Nếu bây giờ mạo muội cất tiếng, lỡ làm anh phật ý thì sao?

Nhưng nếu cứ im lặng mãi thế này thì... có vẻ bất lịch sự quá không...

Ôn Ý Nùng bối rối, tiến thoái lưỡng nan.

Đúng lúc này, một giọng nam trầm ấm, mang theo sức hút khó tả đột ngột vang lên, ngữ điệu nhàn nhạt: "Chào buổi chiều, cô giáo Ôn."

Nghe tiếng nói, đầu ngón tay Ôn Ý Nùng khẽ run lên. Cô chẳng biết nên cảm thấy nhẹ nhõm như vừa được đại xá hay là nên căng mình chuẩn bị đối phó với kẻ địch nữa. Cuối cùng, cô đành chọn cách đáp lại một cách lịch sự nhất: "Chào buổi chiều, Mạc tiên sinh."

"Mạc Thiếu Thương."

"..." Ôn Ý Nùng hơi ngẩn ra, chưa kịp phản ứng lại, theo bản năng quay sang nhìn anh bằng ánh mắt đầy thắc mắc.

"Hôm qua quên chưa giới thiệu bản thân với cô." Mạc Thiếu Thương từ từ mở mắt, "Tôi tên là Mạc Thiếu Thương."

Ôn Ý Nùng có chút kinh ngạc.

Tên thật là thông tin cá nhân. Thông thường, chủ nhà không có nghĩa vụ phải cho giáo viên trị liệu biết tên của mình.

Cô hơi lúng túng, nhất thời không biết phải tiếp lời anh thế nào.

Cũng may là sau vài giây suy nghĩ, Ôn Ý Nùng đã lấy lại được vẻ bình tĩnh. Cô cong cong đôi mắt, khóe môi khẽ nhếch lên, buông lời khen ngợi: "Cái tên này rất hay ạ."

Mạc Thiếu Thương bình thản quan sát cô giáo trị liệu trẻ tuổi.

Từ giây phút đầu tiên cô xuất hiện ngày hôm nay, anh đã nhận ra sự bối rối, căng thẳng của cô.

Dù cô đã cố gắng tỏ ra bình tĩnh, dù đã cố gắng kìm nén nhịp thở sao cho thật nhẹ nhàng, nhưng vẫn không thể nào che giấu được sự rối loạn, dồn dập trong từng luồng hơi thở hắt ra.

Giống hệt như một loài động vật ăn cỏ ngơ ngác đi lạc vào lãnh địa của một con thú dữ.

Và bây giờ, con động vật ăn cỏ ấy lại đang mỉm cười.

So với vẻ "bối rối" và "hoảng hốt" ban nãy, nụ cười này rõ ràng hợp với khuôn mặt nhỏ nhắn, trắng trẻo của cô hơn rất nhiều: khóe môi cong lên, đôi mắt cũng theo đó mà híp lại, khiến người ta liên tưởng đến vầng trăng khuyết dịu dàng vắt ngang bầu trời đêm. Hàng lông mi rợp bóng khẽ rung động theo từng cử chỉ của đôi mắt, in xuống bọng mắt một dải bóng mờ mềm mại.

Dường như khi cô dùng ánh mắt dịu dàng, chan chứa ý cười ấy để nhìn bạn, bạn chính là sự tồn tại duy nhất trong thế giới của cô vậy.

Sự tồn tại duy nhất, của cô.

"Đúng rồi."

Lúc này, đôi môi đang cong lên tạo thành một đường cong tuyệt mỹ kia lại khẽ khép mở, dưới ánh nhìn chăm chú của anh, cất lên những âm thanh trong trẻo, êm ái tựa dòng suối róc rách: "Mạc tiên sinh, sao anh lại ở đây vậy?"

"Tiện đường thôi." Mạc Thiếu Thương đáp lại.

Ánh mắt ẩn sau tròng kính của anh khẽ hạ xuống vài tấc, dán chặt vào đôi môi của cô gái trẻ.

Đôi môi của cô hôm nay trông khang khác so với hôm qua.

Cô đã đổi màu son khác.

"Thì ra là vậy." Ôn Ý Nùng gật gật đầu, ra vẻ đã hiểu.

Thực ra câu trả lời này hoàn toàn nằm trong dự đoán của cô.

Mặc dù không nắm rõ thân thế, lai lịch của gia đình này, nhưng việc sở hữu một trang viên rộng lớn như vậy ở khu Nam Giao, nhắm mắt cũng đoán được chắc chắn phải là những nhân vật tầm cỡ.

Những người như vậy, làm sao có thời gian rảnh rỗi mà cố ý đi đón một người làm công ăn lương như cô chứ?

Không biết là do sợ bầu không khí sẽ trở nên gượng gạo nếu không tiếp tục trò chuyện, hay vì một lý do nào khác, mà sau vài giây im lặng ngắn ngủi, Ôn Ý Nùng lại nhanh chóng gợi mở một chủ đề mới.

Khuôn mặt cô nở một nụ cười chuyên nghiệp và đầy thiện ý: "Mạc tiên sinh, sau khi trở về ngày hôm qua, tôi đã xem xét lại và bổ sung, hoàn thiện thêm cho bản kế hoạch can thiệp. Tôi xin hứa với anh, trong thời gian làm việc tại đây, tôi nhất định sẽ nỗ lực hết mình để hỗ trợ cho gia đình anh. Đồng thời, quá trình này cũng đòi hỏi sự phối hợp và cố gắng từ cả hai phía."

"Theo như tôi được biết, anh là người giám hộ duy nhất của bé. Sắp tới tôi cũng sẽ sắp xếp một vài buổi học dành riêng cho anh, để hướng dẫn anh một số kỹ năng can thiệp tại gia đình dành cho trẻ tự kỷ."

Mạc Thiếu Thương nghe xong, nét mặt không mảy may gợn sóng, chỉ khẽ gật đầu: "Ừ."

Kết thúc đoạn hội thoại ngắn ngủi ấy, không gian trong xe lại một lần nữa chìm vào sự tĩnh lặng.

Ôn Ý Nùng ngồi im lặng một lúc, rồi lén lút liếc nhìn sang bên cạnh.

Ánh mắt Mạc Thiếu Thương vốn dĩ đang dừng lại trên người cô, không biết từ lúc nào đã dời đi. Anh đang phóng tầm mắt ra ngoài cửa sổ xe. Từ góc độ của Ôn Ý Nùng, cô chỉ có thể nhìn thấy một bên sườn mặt của anh: cao quý, xa cách và đẹp trai đến mức không gì sánh kịp.

Cô thu hồi ánh mắt, cắn nhẹ môi, một động tác nhỏ đến mức khó ai nhận ra.

Vị chủ nhà này quả thực quá lạnh lùng, ít nói. Hơn thế nữa, anh lại mang đến một cảm giác quyền uy, khó đoán, khiến người ta không thể nào nắm bắt được tâm tư.

Nói một cách công bằng, Ôn Ý Nùng thực sự không muốn phải tiếp xúc với con người này chút nào.

Nhưng biết làm sao được.

Khi đã chuyển đến sống tại Trang viên Mạc thị, chắc chắn cô sẽ phải chạm mặt anh nhiều hơn. Cô đành phải cố gắng thích nghi thật nhanh thôi.

Ôn Ý Nùng khẽ thở hắt ra, tự làm công tác tư tưởng cho bản thân.

Đúng lúc này, Lâm Khác đang ngồi ở ghế phụ lái như sực nhớ ra chuyện gì, bèn quay đầu lại nhìn Ôn Ý Nùng: "Cô giáo Ôn này, phiền cô cho tôi xin thông tin liên lạc nhé. Về sau khi chuyển lương, tôi sẽ cần đến một số thông tin cơ bản của cô."

Nghe vậy, Ôn Ý Nùng rõ ràng là ngẩn người ra, sau đó trên mặt lộ rõ vẻ bàng hoàng, khó hiểu: "Trợ lý Lâm không có số điện thoại của tôi sao?"

Lâm Khác lắc đầu.

Không có sao?

Ôn Ý Nùng ngạc nhiên đến mức buột miệng: "Sao có thể chứ. Mấy ngày nay chẳng phải anh vẫn luôn nhắn tin liên lạc với tôi sao?"

Lâm Khác nghe xong, thức thời và ngoan ngoãn giữ im lặng.

Giây lát sau, giữa không gian tĩnh mịch như tờ, một giọng nam trầm ấm, mang theo từ tính lạnh lẽo vang lên. Với một ngữ điệu dửng dưng, tựa như đang bình phẩm về thời tiết, anh đã hóa giải sự thắc mắc của cô: "Cô giáo Ôn hình như đã có chút hiểu lầm rồi."

Ôn Ý Nùng chớp mắt: "Hiểu lầm gì cơ ạ?"

Mạc Thiếu Thương nhìn cô bằng vẻ mặt thản nhiên như không, nói: "Người vẫn luôn liên lạc với cô, là tôi."