Chương 15 - Em Sẽ Gắng Khóc Thật Khẽ - Nhược Thủy Thiên Lưu

Em Sẽ Gắng Khóc Thật Khẽ - Nhược Thủy Thiên Lưu

Dưới ánh đèn mờ ảo, khuôn mặt Mạc Thiếu Thương ghé sát đến mức có chút không chân thực. Ôn Ý Nùng chỉ cảm thấy hai má mình càng lúc càng nóng bừng, đầu óc quay cuồng như bị nhét đầy một đống bông ướt sũng.

Cồn đã làm tê liệt não bộ, khiến khả năng tiếp nhận ngôn ngữ của cô trở nên chậm chạp bất thường. Giọng nói trầm ấm ấy rõ ràng lọt vào tai, từng chữ cô đều nghe rõ, nhưng khi ghép lại thành câu thì ý nghĩa lại trở nên mơ hồ, khó nắm bắt.

Đôi mắt cô phủ một tầng sương mờ mịt, long lanh như ngậm nước. Cô chỉ biết ngơ ngác nhìn anh, không thốt nên lời.

Phía bên này, Mạc Thiếu Thương đăm đăm nhìn cô gái nhỏ trước mặt, ánh mắt sâu thẳm khó đoán.

Sau vài giây quan sát, ánh mắt anh dời xuống chiếc ly rỗng trên tay cô, kết hợp với những phản ứng bất thường lúc này, anh đưa ra kết luận: Cô say rồi.

Loại rượu trái cây pha chế đặc biệt tại bữa tiệc có vị ngọt thanh, êm dịu, rất dễ đánh lừa vị giác, nhưng thực chất nồng độ cồn không hề thấp. Vị giáo viên trẻ tuổi này rõ ràng chẳng am hiểu gì về rượu, chắc mẩm đã nhầm nó với nước ép trái cây thông thường nên uống chẳng e dè gì.

Nghĩ đến đây, Mạc Thiếu Thương không khỏi thấy buồn cười, ánh mắt nhìn cô cũng bất giác dịu lại.

"Có bị thương ở đâu không?" Anh khẽ hỏi, giọng nói trầm ấm, chậm rãi như đang dỗ dành một đứa trẻ ngoan cố không chịu mang giày.

Ôn Ý Nùng chớp chớp mắt, tư duy vẫn còn lờ đờ. Nhưng câu hỏi ngắn gọn, trực diện này thì cô hiểu được.

Cô chậm chạp lắc đầu, dáng vẻ ngây ngốc, ngoan ngoãn đến lạ.

Mạc Thiếu Thương lại nhẹ giọng: "Bây giờ tôi buông tay ra, cô tự đứng vững nhé, được không?"

Trong trạng thái chếnh choáng hơi men, Ôn Ý Nùng đặc biệt ngoan ngoãn, gật đầu cái rụp: "Vâng."

Những ngón tay đang nâng cằm cô từ từ nới lỏng. Cùng lúc đó, tay kia của anh vẫn giữ tư thế hờ hững bảo vệ bên cạnh cô, nhưng cố tình duy trì một khoảng cách nhỏ, vô cùng lịch thiệp và giữ đúng chừng mực.

Thế nhưng, Ôn Ý Nùng đang lúc đầu váng mắt hoa, bước chân như giẫm trên mây. Vừa mất đi điểm tựa từ Mạc Thiếu Thương, cô theo phản xạ đưa tay bám lấy mép chiếc bàn dài bên cạnh để cố giữ thăng bằng.

Một lát sau, cô hít một hơi thật sâu, đầu óc tỉnh táo lại đôi chút mới sực nhớ ra mình cần phải nói lời cảm ơn.

Vừa xấu hổ vừa lúng túng, hai má cô đỏ ửng như sắp rỉ máu, lí nhí nói: "Vừa nãy... cảm ơn anh. Nếu không có anh, chắc tôi ngã sấp mặt, làm trò cười cho thiên hạ rồi..."

Bộ dạng say khướt này trông vừa kiều diễm lại vừa quyến rũ. Mạc Thiếu Thương rũ mắt nhìn cô, không đáp lại lời cảm ơn mà khẽ nghiêng người, lười biếng tựa lưng vào cây cột La Mã gần đó, nhàn nhạt hỏi: "Cô Ôn thấy bữa tiệc này thế nào?"

Câu hỏi không đầu không đuôi khiến Ôn Ý Nùng hơi khựng lại, nhưng vẫn thành thật đáp: "Rất... rất tuyệt ạ."

Ánh sáng đẹp, không khí tốt, đồ ăn lại tinh tế.

Đúng lúc này, một người phục vụ bưng khay ngang qua.

Mạc Thiếu Thương tiện tay lấy một ly sâm panh, nhấp một ngụm nhỏ. Anh cụp mắt nhìn thứ chất lỏng sóng sánh ánh vàng trong ly, giọng điệu chậm rãi mang hàm ý sâu xa: "Lúc đầu tôi còn e ngại, sợ cô Ôn sẽ thấy gò bó, tẻ nhạt trong những dịp thế này. Nhưng xem ra cô vừa trò chuyện rất vui vẻ với quý ông kia. Là tôi lo xa rồi."

Ôn Ý Nùng chớp mắt, mất hai giây mới load kịp người anh đang nhắc tới là ai, liền à lên một tiếng: "Anh đang nói... anh Sebastian sao?"

Động tác lắc ly rượu của Mạc Thiếu Thương hơi khựng lại, ánh mắt tối đi một chút, không lên tiếng.

"Anh Sebastian nói chuyện rất có duyên. Anh ấy bảo rất thích văn hóa Trung Quốc, còn đang xin cấp thẻ xanh nữa." Ôn Ý Nùng thành thật khai báo, không hề giấu giếm, thậm chí còn mang theo sự ngây thơ như đang kể chuyện vui, "Cả hai chúng tôi đều có hứng thú với tâm lý học và phim Hồng Kông, nên mới tán gẫu thêm vài câu."

Nói đến đây, cô ngừng lại một chút, nghiêng đầu, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì say lên nhìn Mạc Thiếu Thương.

Cô tò mò hỏi: "Mạc tiên sinh, anh đang giận sao?"

Mạc Thiếu Thương nhấc mắt, đôi đồng tử xanh đen tĩnh lặng nhìn thẳng vào cô, hỏi ngược lại: "Sao tôi phải giận."

"... Không biết nữa." Cô gái trẻ thành thật lắc đầu, đôi mắt vẫn mơ màng, nét mặt vừa buồn ngủ lại pha chút ngây thơ, "Tôi cũng không biết chính xác tại sao anh giận, nhưng rõ ràng là anh đang không vui."

Giọng điệu cô đầy chắc chắn, Mạc Thiếu Thương nghe vậy, trong giọng nói pha lẫn chút hứng thú: "Kết luận của cô từ đâu mà ra?"

"Trực giác." Cô trả lời tỉnh bơ, dưới tác dụng của cồn, logic của cô trở nên thẳng thắn một cách bất ngờ, "Bình thường anh đã mang lại cảm giác hơi dữ dằn, rất khó gần rồi. Mỗi khi tâm trạng anh không tốt, cảm giác đó lại càng rõ ràng hơn. Giống như... lúc này đây."

Nghe xong, Mạc Thiếu Thương khẽ nhướng mày.

Nhìn bề ngoài, cô nàng sâu rượu này ngoại trừ hai má đỏ hơn bình thường, đôi mắt ướt át hơn một chút thì giọng nói vẫn ngọt ngào, phát âm rõ ràng, logic có vẻ vẫn bình thường.

Nhưng Mạc Thiếu Thương vẫn thừa sức nhìn ra, cô thật sự đã say rồi.

Lúc tỉnh táo, Ôn Ý Nùng tuyệt đối sẽ không dùng ánh mắt không chút kiêng dè, thậm chí còn mang hàm ý đánh giá này để nhìn anh, càng không dùng cái giọng điệu này để nói chuyện với anh.

To gan đến mức đáng yêu.

"Tôi tự thấy mình đối xử với mọi người khá hòa nhã, cảm xúc cũng luôn ổn định." Mạc Thiếu Thương bình tĩnh nhìn cô, "Sao cô Ôn lại khăng khăng cho rằng tôi khó gần?"

Nghe câu hỏi này, cô mèo say ngước khuôn mặt đỏ bừng lên, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc. Cô thậm chí còn giơ ngón trỏ trắng ngần lên, lắc lắc trước mặt anh, trịnh trọng giải thích: "Điều này chẳng liên quan gì đến cách ann đối nhân xử thế cả. Nó là vấn đề tổng hợp từ tính cách, ngoại hình và khí chất của anh."

Mạc Thiếu Thương nhàn nhã nhấp thêm ngụm sâm panh, nhẹ nhàng đáp: "Xin rửa tai lắng nghe."

"Tính anh quá tĩnh lặng, lại ít nói, bản thân tính cách này đã tạo ra một khoảng cách nhất định rồi." Ôn Ý Nùng vừa nói vừa soi xét kỹ lưỡng khuôn mặt Mạc Thiếu Thương, cứ như đang tiến hành một cuộc phân tích học thuật vậy.

Cồn đã giúp cô gạt bỏ sự rụt rè thường ngày. Cô thậm chí còn chủ động bước tới gần anh thêm một bước, giọng điệu càng thêm nghiêm túc: "Hơn nữa, các đường nét trên khuôn mặt anh quá góc cạnh. Mắt, mũi, môi, đường viền hàm, tuy rất sâu thẳm, sắc nét, vô cùng đẹp trai, nhưng lại tỏa ra sự công kích rất mạnh. Cộng thêm khí chất của anh nữa... Những người học giáo dục đặc biệt như chúng tôi đều được học qua tâm lý học. Trường hợp như anh, giống như bị ngăn cách với thế giới bên ngoài bởi một hố sâu vô hình vậy, hiếm ai dám mạo hiểm vượt qua hố sâu đó để chủ động tiếp cận anh."

Khoảng cách giữa hai người đột ngột bị thu hẹp lại sau bước tiến của cô.

Khuôn mặt kiều diễm, ngây thơ của cô gái trẻ mang theo vệt ửng hồng say đắm và sự thuần khiết vô tư, tất cả đều in sâu vào mắt Mạc Thiếu Thương.

Tầm mắt anh bắt đầu mất kiểm soát, trượt dần xuống dưới, dừng lại ở đôi môi cô.

Đôi môi nhỏ nhắn, căng mọng được tô điểm bằng màu son rực rỡ, khẽ hé mở theo từng nhịp nói.

Môi đỏ răng trắng, sự tương phản màu sắc mãnh liệt tạo nên một sự quyến rũ vừa ngây thơ vừa chết người.

Khiến người ta không khỏi nảy sinh ảo tưởng.

Nếu được hôn lên đó, sẽ có cảm giác thế nào.

Một luồng hơi nóng xa lạ chạy rần rần trong huyết quản. Mạc Thiếu Thương nhìn cô gái không chút phòng bị trước mặt, yết hầu khẽ chuyển động một cái rất khó phát hiện.

Tuy nhiên, khi cất giọng trở lại, âm điệu của anh vẫn thong dong, bình thản: "Đó chỉ là định kiến thôi."

"Thật sao?" Ôn Ý Nùng chớp chớp hàng mi dày, mang theo sự mơ màng của hơi men, hỏi vặn lại, "Vậy trong mắt Mạc tiên sinh, anh là người như thế nào?"

Mạc Thiếu Thương nhìn cô, đôi mắt xanh đen sâu thẳm không thấy đáy, đôi môi mỏng khẽ mở, nhả ra bốn chữ: "Dịu dàng, hoạt bát."

"..."

Ôn Ý Nùng bị hai từ này làm cho sốc nặng, dường như cũng tỉnh rượu đi vài phần.

Cô trố mắt đứng chôn chân tại chỗ, như thể vừa nghe thấy chuyện hoang đường nhất trần đời. Chưa kịp hoàn hồn sau lời tự nhận xét ảo ma này, điệu dương cầm trong không trung đột ngột chuyển hướng sang một bản waltz, tao nhã, êm ái với nhịp điệu rõ ràng.

Giây tiếp theo, người đàn ông trước mặt tiện tay đặt ly sâm panh xuống, vươn tay phải về phía cô.

Lòng bàn tay hướng lên, phong thái quý tộc lịch lãm, hoàn hảo đến mức không thể chê vào đâu được.

Ôn Ý Nùng ngẩn người. Khi hiểu ra ý đồ của Mạc Thiếu Thương, cô vô cùng bối rối, ấp úng từ chối: "Xin lỗi Mạc tiên sinh, tôi... tôi không biết khiêu vũ..."

"Không sao." Mạc Thiếu Thương khẽ mỉm cười. Cánh tay anh vòng qua vòng eo thon gọn được bọc trong lớp sườn xám của cô, chỉ dùng một lực nhỏ đã không cho phép cô cự tuyệt mà kéo gọn vào lòng, "Tôi có thể dạy cô."

Dưới sự dẫn dắt của Mạc Thiếu Thương, Ôn Ý Nùng nửa đẩy nửa hùa theo bị kéo ra giữa sàn nhảy.

Ánh sáng xung quanh dường như đều đổ dồn vào họ. Cô váng vất đầu óc, đành bị động nương theo nhịp bước của anh.

Bàn tay anh to lớn, thon dài và đầy sức mạnh, vững vàng đỡ lấy lưng cô, tay kia đan mười ngón tay vào nhau, dẫn dắt cô.

Lúc đầu, bước chân của Ôn Ý Nùng còn hơi lộn xộn, vụng về, thỉnh thoảng lại dẫm phải mũi giày anh. Xấu hổ đến đỏ bừng mặt, cô định lùi lại nhưng đã bị anh ôm chặt trong vòng tay.

"Thả lỏng đi, đừng căng thẳng." Anh thì thầm bên tai cô, "Nhìn tôi này."

"..." Tim Ôn Ý Nùng khẽ thắt lại. Vừa ngẩng đầu lên, ánh mắt cô đã rơi tõm vào đôi mắt sâu thẳm như đại dương kia.

Sự hướng dẫn của Mạc Thiếu Thương vừa kiên nhẫn vừa chuyên nghiệp, cộng thêm khả năng tiếp thu nhanh của Ôn Ý Nùng, sau khi cồn đã làm thư giãn tứ chi, chẳng mấy chốc cô đã nắm bắt được nhịp điệu và bước nhảy cơ bản của điệu waltz.

Xung quanh là váy áo lụa là, những bóng người dập dìu.

Cô lơ mơ, dường như chẳng cảm nhận được gì nữa, thế giới trước mắt chỉ còn lại đôi mắt xanh đen sâu thẳm kia. Cơ thể cô tự nhiên nương theo anh, xoay vòng, tiến lùi nhịp nhàng.

Tà áo sườn xám màu trắng nguyệt khẽ uốn lượn, sợi dây chuyền phỉ thúy lấp lánh nơi cần cổ.

Cặp đôi hoàn hảo giữa sàn khiêu vũ nghiễm nhiên trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn.

Người đàn ông cao lớn, lạnh lùng, cô gái thì linh hoạt, kiều diễm. Cả hai phối hợp vô cùng ăn ý trong bản nhạc du dương, cứ như thể sinh ra là để dành cho nhau vậy.

Bản nhạc kết thúc cũng là lúc bữa tiệc sắp tàn.

Ôn Ý Nùng theo Mạc Thiếu Thương rời khỏi câu lạc bộ mái vòm.

Vừa ngồi vào hàng ghế sau chiếc Rolls-Royce, cảm giác mệt mỏi và cơn say ập đến dữ dội, khiến Ôn Ý Nùng gần như kiệt sức.

Lúc nãy trong sảnh tiệc, vừa nói chuyện vừa khiêu vũ, hơi rượu tỏa ra bớt nên còn đỡ. Giờ chui vào không gian kín bưng, yên tĩnh của khoang xe, cô chỉ thấy đầu nặng như đeo chì, hai mí mắt bắt đầu biểu tình, muốn sụp xuống.

Ban đầu Ôn Ý Nùng còn cố gắng xốc lại tinh thần, cố giữ cho mình tỉnh táo. Nhưng hơi ấm từ máy điều hòa và tốc độ xe êm ái lại chẳng khác nào bản tình ca ru ngủ. Chỉ vài phút sau, cô ngoẹo đầu sang một bên, ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Con người khi ngủ say, cơ thể tự nhiên sẽ mất thăng bằng.

Ôn Ý Nùng đổ ập xuống một cách không kiểm soát.

Bên cạnh, Mạc Thiếu Thương gần như phản xạ có điều kiện vươn tay ra, chắn ngang giữa trán cô và lớp kính cửa sổ lạnh lẽo. Gương mặt anh vẫn bình thản, khẽ ngập ngừng mất hai giây, rồi cử động cổ tay, dùng lòng bàn tay làm gối, đỡ lấy gò má đang nóng hổi, ửng đỏ của cô. Động tác của anh vô cùng nhẹ nhàng, cẩn trọng, từ từ đặt đầu cô tựa lên đùi mình.

Cô gái Trung Quốc trẻ tuổi nhắm nghiền hai mắt, hàng mi dài như hai chiếc quạt nhỏ đổ bóng dịu dàng xuống gò má.

Có vẻ như cảm thấy lòng bàn tay anh rất êm ái, mát lạnh, cô như một con mèo nhỏ làm nũng, vô thức dụi dụi liên tục, tự động tìm cho mình một tư thế thoải mái nhất trong lòng anh.

Xoay sở xong, cô còn tiện tay biến luôn eo anh thành cái gối ôm. Hai cánh tay thon thả tự nhiên vòng qua, ôm chặt lấy.

Rất chặt.

"..."

Mạc Thiếu Thương rũ mắt, cẩn thận ngắm nhìn cô gái không chút phòng bị trong lòng mình.

Cô nhắm mắt, hai má vì say mà ửng lên màu hồng phấn nhạt, mang vẻ quyến rũ ngây thơ hơn hẳn ngày thường. Hàng mi dày, đôi môi đỏ khẽ chu ra, hơi thở đều đặn, êm ái, khiến người ta liên tưởng đến một con vật nhỏ vừa vụng trộm ăn vụng mật ong rồi thỏa mãn chìm vào giấc ngủ.

Vừa nũng nịu vừa đáng yêu. Vừa khiến người ta sinh lòng thương xót, lại vừa k*ch th*ch khao khát phá hủy ẩn sâu trong xương tủy.

Muốn ôm chặt lấy cô, muốn hôn cô.

Muốn chiếm đoạt cô thật mạnh bạo, vò nát cô.

Rồi từng ngụm, từng ngụm nuốt chửng vào bụng.

Mạc Thiếu Thương đưa tay lên, dùng mu bàn tay khẽ v**t v* khuôn mặt mịn màng, ấm áp của Ôn Ý Nùng. Tận sâu trong đáy mắt xanh đen kia là những đợt sóng ngầm cuồn cuộn, như đang ấp ủ một trận sóng thần có thể nhấn chìm tất cả.

"Ngủ ngon." Nhìn khuôn mặt say ngủ yên bình này, anh lặng lẽ nói thầm, "Chúc em có những giấc mơ đẹp."

Sáng hôm sau, Ôn Ý Nùng bị đánh thức bởi một cơn đau đầu như búa bổ.

Mí mắt như nặng ngàn cân, cô nhíu mày, khó khăn lắm mới hé mở được đôi mắt, chỉ thấy thái dương giật liên hồi, cổ họng thì khô khốc, nghẹn đắng.

Cô ngồi bật dậy, ngơ ngác nhìn quanh: Đây là phòng ngủ của cô trong trang viên họ Mạc. Lại cúi xuống nhìn bản thân: Đang mặc một bộ đồ ngủ bằng cotton sạch sẽ, thơm tho.

Bốp.

Một dấu chấm hỏi to đùng rơi bịch xuống đầu Ôn Ý Nùng.

Lạ thật.

Chẳng phải tối qua cô tháp tùng Mạc Thiếu Thương đi dự tiệc sao? Trong ký ức, dường như cô còn nhảy một điệu với anh nữa... Rồi sau đó thì sao? Chuyện gì đã xảy ra? Tiệc tàn, cô về trang viên bằng cách nào? Người ngợm sạch sẽ, mát mẻ thế này, lại còn thay cả đồ ngủ, cô tẩy trang lúc nào, tắm rửa ra sao?

Hoàn toàn không có chút ấn tượng nào.

"..." Ôn Ý Nùng hoang mang tột độ, vừa xoa xoa thái dương đau nhức vừa cố gắng chắp vá lại những mảnh ký ức vụn vỡ.

Đúng lúc này, "Cốc cốc", có tiếng gõ cửa từ bên ngoài vang lên.

Cô vội vàng tụt xuống giường, xỏ dép chạy ra mở cửa.

Cửa mở, đứng ngoài hành lang là chú Hành.

Ôn Ý Nùng hắng hắng cái giọng hơi khàn, cố nặn ra một nụ cười, chào hỏi: "Chào buổi sáng, chú Hành."

"Chào cô Ôn." Chú Hành mỉm cười, đưa cho cô một chiếc bát sứ trắng nhỏ, "Nhà bếp vừa nấu xong, độ ấm vừa phải, cô uống vào sẽ thấy dễ chịu hơn đấy."

Ôn Ý Nùng khó hiểu. Nhận lấy chiếc bát, nhìn vào trong, thứ nước màu đỏ nâu sánh sánh, chẳng đoán ra là món gì.

"Dạ đây là...?"

"Canh giải rượu đấy ạ." Chú Hành cười đáp, "Tối qua cô uống hơi nhiều, Mạc tiên sinh sợ sáng nay cô dậy sẽ khó chịu nên đặc biệt căn dặn chúng tôi chuẩn bị cho cô."

Uống nhiều?

Ôn Ý Nùng khẽ cau mày, một linh cảm chẳng lành dâng lên trong lòng.

Chẳng mấy chốc, những đoạn ký ức hỗn loạn, mờ nhạt như những tảng đá ngầm nhô lên sau khi thủy triều rút, dần ùa về trong tâm trí cô: Nụ cười rạng rỡ, nhiệt tình của Sebastian; đôi mắt xanh đen chất chứa sự không vui của Mạc Thiếu Thương; rồi cả những ly rượu trái cây đủ màu sắc, vị ngọt lịm nhưng hậu vị lại cực mạnh trong bữa tiệc...

?

Thảo nào ký ức nửa sau bữa tiệc của cô lại mờ nhạt đến vậy, hóa ra là bị "cắt điện" do say ngoắc cần câu!

Vậy sau khi say, ngoài việc add Wechat với anh chàng người Pháp Sebastian ra, cô còn làm những trò trống gì nữa?

Cánh cổng ký ức mở tung, vô vàn hình ảnh tranh nhau ùa về.

Hình như cô còn lôi Mạc Thiếu Thương lại, thao thao bất tuyệt một tràng dài, chê bai đủ thứ về tính cách lẫn ngoại hình của anh .

Nào là chê anh dữ dằn, khó gần, ít nói như khúc gỗ...

Nghĩ đến đây, Ôn Ý Nùng tối sầm mặt mũi, chỉ hận không thể tìm ngay sợi bún tự treo cổ cho xong. Trời ơi đất hỡi! Não cô bị cồn ngâm cho hỏng rồi sao? Cớ gì lại chạy đi nói xấu ông chủ ngay trước mặt ổng cơ chứ!

A a a!

Nước mắt trong lòng Ôn Ý Nùng tuôn trào như thác lũ, ruột gan đứt từng khúc vì hối hận. Cô chỉ ước có cỗ máy thời gian quay ngược lại tối qua, nện cho cái đứa ăn nói hàm hồ là mình một gậy ngất xỉu luôn. Dẫu vậy, ngoài mặt cô vẫn cố nặn ra một nụ cười méo xệch, vội vàng cảm ơn chú Hành rồi bưng bát canh giải rượu quay vào phòng.

Đóng chặt cửa lại, khóc không thành tiếng.

Bình tĩnh, phải bình tĩnh.

Giờ không phải lúc ngồi hối hận, phải tìm cách cứu vãn tình thế!

Ôn Ý Nùng vừa suy tính, vừa đặt bát canh xuống, chộp lấy điện thoại mở Wechat.

Ngón tay thon thả, trắng trẻo run rẩy bấm vào cái avatar bầu trời đêm đen đặc.

Mở khung chat với "M".

Kể từ lần nhầm lẫn dùng tài khoản cá nhân kết bạn với Mạc Thiếu Thương, Ôn Ý Nùng chưa từng dám nhắn cho anh lấy một tin.

Thứ nhất là chẳng có việc gì quan trọng đến mức phải dùng số cá nhân, thứ hai là trong thâm tâm cô luôn cảm thấy cái tài khoản này, từ nickname đến cái avatar vẽ tay, đều toát lên một vẻ trẻ con, hoàn toàn lệch pha với hình tượng "giáo viên giáo dục đặc biệt chuyên nghiệp" của cô.

Cô chẳng muốn ấn tượng của sếp về mình thêm phần tồi tệ.

Nhưng trong giờ phút sinh tử này, Ôn Ý Nùng cũng chẳng màng đến hình tượng gì nữa.

Cô mở khung soạn thảo, ngón tay lướt như bay trên bàn phím: [Mạc tiên sinh, tối qua tôi uống quá chén, thần trí không tỉnh táo nên mới nói xằng nói bậy, hoàn toàn không có ác ý gì đâu, xin anh ngàn vạn lần đừng để bụng...]

Gõ xong, cô đọc lại một lượt.

Không ổn, giọng điệu cuống cuồng quá, có cảm giác như "lạy ông tôi ở bụi này". Xóa.

Ôn Ý Nùng hít sâu một hơi, sắp xếp lại câu chữ, gõ một dòng khác: [Mạc tiên sinh, tối qua tôi hình như... đã nói vài lời không hay, nếu có gì mạo phạm, mong anh rộng lượng bỏ qua. Chắc anh không để bụng đâu nhỉ?]

Đọc lại vẫn thấy sai sai.

Lại xóa sạch sành sanh.

Lặp đi lặp lại mấy lần, khuôn mặt trắng trẻo của Ôn Ý Nùng nhăn nhó như cái bánh bao nhỏ, bực mình túm tóc vò đầu bứt tai.

Cô ngồi khoanh chân trên giường, dán mắt vào ô nhập văn bản trống trơn, căng não suy nghĩ. Phải đắn đo mất mấy phút, cô mới hít một hơi thật sâu lần nữa, mang dáng vẻ hiên ngang lẫm liệt như chiến sĩ sắp ra trận, cắn răng bấm bụng, quyết tâm cứ xin lỗi bừa một tiếng đã.

Ai ngờ, ngón tay cô vừa chạm vào màn hình, chưa kịp gõ chữ nào thì điện thoại bỗng "ting" một tiếng.

Bất thình lình.

Trong khung chat hiện lên một tin nhắn mới.

M: [Chào buổi sáng, cô Ôn.]

Ôn Ý Nùng: "!!!"

Ôn Ý Nùng chớp chớp mắt, trong lòng kinh ngạc xen lẫn nghi hoặc. Chẳng đoán được vị sếp thâm sâu khó lường này sáng sớm đã gửi lời chào, liệu có phải là khúc dạo đầu cho màn "tính sổ" không, cô quyết định dùng kế "dĩ bất biến ứng vạn biến".

Cô đánh bạo gõ phím.

Mặt Trăng Phô Mai Ngọt Ngào: [Chào buổi sáng, Mạc tiên sinh ^.^]

Gần như ngay lúc tin nhắn vừa được gửi đi, tin phản hồi của đối phương đã nhảy ra:

M: [Chú Hành báo cô vừa dậy.]

Mặt Trăng Phô Mai Ngọt Ngào: [Dạ vâng] [Mặt cười]

M: [Uống xong canh giải rượu thì xuống ăn sáng đi.]

M: [Tôi đang đợi.]

Ôn Ý Nùng: ... Tiêu đời rồi T T

Nhìn dòng tin nhắn trên màn hình, lòng Ôn Ý Nùng như treo lơ lửng, cứ thấp thỏm không yên.

Ông chủ có ý gì đây? Chuẩn bị lôi chuyện cũ ra tính sổ, hay chỉ đơn thuần là đợi cô ăn sáng?

Thật khó đoán.

Vắt óc suy nghĩ một hồi, mường tượng ra đủ thứ kịch bản nhưng cuối cùng vẫn chẳng đâu vào đâu.

Hết cách, Ôn Ý Nùng đành gạt mớ suy nghĩ bòng bong sang một bên, hít một hơi thật sâu, hạ quyết tâm "binh đến tướng đỡ, nước đến đất ngăn". Là phúc thì chẳng phải họa, là họa thì trốn cũng không thoát, cứ ra gặp người rồi tính tiếp.

Rời giường, đánh răng rửa mặt.

Làn nước lạnh ngắt hắt lên mặt giúp cái đầu còn hơi ong ong tỉnh táo lại phần nào.

Bước ra khỏi phòng tắm, Ôn Ý Nùng bưng bát canh giải rượu chú Hành mang đến, chần chừ hai giây rồi nhắm mắt uống cạn một hơi.

May thay, mùi vị tuy hơi lạ nhưng uống xong người đúng là khoan khoái hẳn. Đặt bát xuống, cô thay một bộ đồ thể thao thoải mái, đứng trước gương cố nặn ra một nụ cười thân thiện, tự nhiên nhất có thể, rồi lại hít sâu một hơi, mở cửa bước xuống lầu.

Nắng ban mai rực rỡ, những tia sáng vàng óng ánh hắt qua khung cửa kính sát đất. Bên ngoài, trang viên họ Mạc đang cựa mình thức giấc, mặt hồ xa xa phẳng lặng như gương, phản chiếu nền trời xanh ngắt và những đám mây trắng bồng bềnh, khu vườn được chăm tỉa tót xanh mướt mát, vài chú chim hót líu lo trên cành, mọi thứ tĩnh lặng mà ngập tràn sức sống.

Ôn Ý Nùng bước vào phòng ăn.

Cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt cô, lại là Mạc Thiếu Thương đang kiên nhẫn hướng dẫn Eric cầm thìa húp cháo.

Người đàn ông hơi nghiêng đầu, dưới ánh nắng ban mai, đường nét sắc lạnh trên khuôn mặt anh dường như mềm mại hơn, mang theo một sự...

Dịu dàng khó tả.

Ôn Ý Nùng sững người. Giây tiếp theo, những ký ức hãi hùng đêm qua ùa về như đê vỡ, hoàn toàn mất kiểm soát. Cô nhìn chằm chằm vào anh, bảo anh dữ tợn, chê anh lầm lì như hũ nút, lại còn phân tích khuôn mặt sắc cạnh mang tính sát thương cao...

Nghĩ đến đây, cô ngượng đến mức ngón chân co quắp lại, hai má nóng râm ran.

Đã chạm mặt rồi, cứ đứng đực ra đó cũng không ổn.

Ôn Ý Nùng đành mặt dày mở lời, cố giữ cho giọng mình nghe thật tự nhiên: "Chào buổi sáng, Mạc tiên sinh."

Mạc Thiếu Thương nghe tiếng, khẽ nhấc mắt, vẻ mặt phẳng lặng như gương, tựa như người bị cô mượn rượu làm càn tối qua hoàn toàn không phải là anh.

"Chào buổi sáng, cô Ôn." Anh nhàn nhạt đáp, "Mời ngồi."

Ôn Ý Nùng ngoan ngoãn ngồi xuống vị trí đối diện Mạc Thiếu Thương. Bên cạnh, dì Trương giúp việc lập tức bày bát đũa và bữa sáng cho cô.

Cảm ơn dì Trương xong, Ôn Ý Nùng cố đè nén sự ngượng ngùng xuống đáy lòng, âm thầm hít sâu một hơi, dồn sự chú ý sang Eric. Cô mỉm cười, nụ cười dịu dàng và tràn đầy năng lượng, nói với cậu nhóc: "Chào buổi sáng, Eric."

Nói rồi, cô để ý thấy chiếc thìa đang bị nắm chặt trong bàn tay nhỏ xíu của Eric, liền thốt lên đầy vẻ khoa trương: "Oa! Hôm nay Eric tự ăn cơm luôn á? Giỏi quá đi mất!"

Eric không có phản ứng gì đặc biệt, chỉ vô thức vung vẩy chiếc thìa, gõ lách cách xuống bàn.

Ôn Ý Nùng không nản lòng. Cô đưa tay ra, nhẹ nhàng bao bọc lấy bàn tay mũm mĩm của cậu bé, dẫn dắt cậu múc một thìa cháo ấm, đưa vào chiếc miệng nhỏ chúm chím.

Thấy cậu nhóc hoàn thành việc tự xúc ăn một cách trót lọt, mắt Ôn Ý Nùng sáng rỡ, cô giơ ngón cái lên, giọng điệu đầy vẻ khích lệ và khẳng định: "Tuyệt vời! Làm tốt lắm! Thả tim nè!"

Trong đôi mắt xanh biếc trong veo của Eric, ánh nhìn vẫn còn mơ màng.

Cậu bé không giao tiếp bằng mắt với cô giáo trẻ, nhưng dưới sự khích lệ và làm mẫu liên tục của đối phương, bàn tay nhỏ bé cuối cùng cũng cố gắng bắt chước, vụng về giơ ngón cái lên, hoàn thành mệnh lệnh tương tác đơn giản này.

Thấy vậy, trong lòng Ôn Ý Nùng dâng lên một tia ấm áp, tiếp tục tương tác với Eric, tạm thời quẳng đi những ký ức lộn xộn, đáng xấu hổ, dốc lòng vào công việc.

Tuy nhiên, ngay lúc đó, một giọng nói trầm thấp, bình tĩnh bất chợt cất lên, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng: "Đã uống canh giải rượu chưa."

"..."

Động tác của Ôn Ý Nùng khựng lại, nụ cười rạng rỡ trên môi cũng cứng đờ.

Im lặng chừng hai giây, cô mới rặn ra một câu trả lời: "Tôi đã uống rồi ạ."

"Đầu có đau không." Mạc Thiếu Thương hỏi tiếp, ngữ điệu không bộc lộ chút cảm xúc nào.

"... Một chút ạ." Ôn Ý Nùng thành thật thú nhận, rồi vội vàng bổ sung thêm, "Nhưng không sao, cũng không nghiêm trọng lắm."

Nói đến đây, cô hơi ngập ngừng, rũ mi xuống, một lúc sau mới dùng giọng nói nhỏ nhẹ hơn tiếp tục: "Cảm ơn anh đã quan tâm."

Mạc Thiếu Thương bình tĩnh nhìn cô, trầm ngâm hai giây rồi lại cất tiếng: "Cô với tư cách là bạn nhảy tháp tùng tôi đến bữa tiệc, lẽ ra tôi phải chăm sóc cô chu đáo. Việc để cô uống quá chén là sự sơ suất của tôi. Thành thật xin lỗi."

Lời vừa dứt, Ôn Ý Nùng sửng sốt, ngạc nhiên ngước mắt lên.

Hoàn toàn không ngờ người này lại vì một chuyện nực cười, vô lý đến vậy mà mở lời xin lỗi cô?

Chỉ trong chớp mắt, Ôn Ý Nùng đã định thần lại, vội vàng đáp: "Anh nói quá lời rồi. Tôi là người trưởng thành, có khả năng tự nhận thức, uống nhiều đương nhiên là lỗi do tôi, là do tôi không biết điểm dừng, sao có thể đổ trách nhiệm lên đầu anh được chứ?"

Nói đến đây, cô có vẻ chần chừ, khẽ cắn môi, cân nhắc đắn đo mãi mới lấy đủ can đảm để nối tiếp câu nói mà cô vẫn luôn muốn thốt ra: "Thực ra người phải nghiêm túc xin lỗi anh mới là tôi. Tối hôm qua tôi say rượu thất thố, nói toàn những lời hàm hồ không nên nói, cực kỳ mạo phạm, mong Mạc tiên sinh đại nhân đại lượng bỏ qua cho."

Dứt lời, Ôn Ý Nùng khẽ nín thở, căng thẳng chờ đợi phản ứng từ đối phương.

Cách đó không xa, Mạc Thiếu Thương không lên tiếng, cũng chẳng có động tĩnh gì, đôi mắt xanh đen tĩnh lặng đăm đăm nhìn cô, cảm xúc khó lường.

Trong phút chốc, phòng ăn chỉ còn lại tiếng va chạm khe khẽ của dao dĩa và những tiếng bi bô vô nghĩa của Eric.

Đợi mãi không thấy hồi âm, lòng Ôn Ý Nùng càng thêm thấp thỏm, như bị mèo cào. Cô không nhịn được lén lút hé mắt, thăm dò nhìn Mạc Thiếu Thương một cái, bắt gặp ánh mắt thâm trầm kia lại vội vã cụp mắt xuống.

Khoảng ba giây sau, cô trân trân nhìn xuống mặt bàn, cắn răng hít một hơi thật sâu, rốt cuộc lại lí nhí bồi thêm ba chữ: "Xin lỗi anh."

Cái điệu bộ này hệt như một học sinh tiểu học phạm lỗi, ngoan ngoãn chờ giáo viên định tội.

Mạc Thiếu Thương khẽ nhếch mép.

Một lúc sau, anh cuối cùng cũng chịu lên tiếng, giọng điệu bình thản pha chút trêu đùa rất khó nhận ra: "Nếu tôi không bỏ qua thì sao."

Ôn Ý Nùng: "..."

Tưởng mình nghe lầm, cô ngơ ngác ngẩng đầu lên, nhìn anh: "Dạ?"

Mạc Thiếu Thương nhìn biểu cảm hoang mang xen lẫn đáng yêu trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, sắc mặt vẫn tĩnh lặng như nước: "Tôi nói, nếu tôi không tha thứ cho cô, thì cô Ôn định tính thế nào?"

Không tha thứ cho cô?

Ôn Ý Nùng chết sững, não bộ đình công hoàn toàn.

Thú thực cô chưa từng nghĩ đến tình huống này.

Cứ thế ngồi đực ra hồi lâu, Ôn Ý Nùng mới nhỏ giọng, mang theo chút ấm ức nặn ra một câu: "Mạc tiên sinh nhất quyết không chịu tha thứ, thì tôi biết làm thế nào được. Chẳng lẽ lại bắt tôi quỳ xuống van xin anh sao..."

Càng về cuối, giọng của cô bác sĩ trẻ càng nhỏ xíu như muỗi kêu, hai má lại đỏ lựng lên như sắp rỉ máu.

Mạc Thiếu Thương thu trọn cái dáng vẻ đáng thương ấy vào tầm mắt, âm thầm cong khóe môi, hờ hững nói: "Nếu cô Ôn thực lòng muốn tạ lỗi, thì cũng dễ thôi."

Nghe câu này, ánh mắt Ôn Ý Nùng lóe lên, bật thốt ra câu hỏi: "Làm thế nào ạ?"

Mạc Thiếu Thương không đáp, vẫn chằm chằm nhìn cô.

Ánh mắt lạnh lùng, sâu thẳm, mang tính sát thương và tính xâm lược mạnh mẽ như đang mổ xẻ con mồi, tựa như con rắn độc đang ẩn mình chờ thời cơ vồ lấy con mồi, khiến Ôn Ý Nùng giật thót tim, nghẹt thở trong tích tắc.

Nhưng cũng chỉ là một tích tắc ngắn ngủi.

Rất nhanh, tia nhìn đáng sợ đó đã được thu liễm hoàn toàn, trở lại vẻ hờ hững thường ngày. Anh rũ mắt, húp một ngụm canh trong bát, uể oải nói: "Thôi bỏ đi."

Ôn Ý Nùng ngớ người.

Mạc Thiếu Thương: "Cô chỉ là vô tình phạm lỗi, nếu tôi cứ truy cứu thì hóa ra tôi nhỏ nhen quá."

Núi cùng đường tận, liễu ám hoa minh (Trong cái rủi có cái may).

Thấy mình vượt ải một cách kỳ diệu, sợi dây thần kinh căng như đàn của Ôn Ý Nùng cuối cùng cũng đứt, cô âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Lập tức xốc lại tinh thần, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, dồn toàn bộ sự tập trung vào việc dỗ Eric ăn, cấm dám ho he thêm nửa lời.

Bữa sáng kết thúc trong một bầu không khí im ắng đến kỳ lạ.

Sau đó, Ôn Ý Nùng bắt đầu buổi học phục hồi chức năng hôm nay cho Eric.

Các bài tập nhận thức và điều hòa cảm giác buổi sáng diễn ra khá suôn sẻ, thoắt cái đã đến phần can thiệp ngôn ngữ vào buổi chiều.

Có lẽ vì vừa ngủ trưa dậy, tâm trạng của Eric trong giờ ngôn ngữ không được tốt cho lắm.

Trong căn phòng trị liệu ngôn ngữ được thiết kế đặc biệt, cậu nhóc tỏ ra cáu kỉnh, bứt rứt không yên. Ôn Ý Nùng lấy đủ loại thẻ phát âm và đồ chơi k*ch th*ch ra, cố gắng thu hút sự chú ý của cậu bé nhưng chẳng xi nhê gì.

"Eric, nhìn cô này." Ôn Ý Nùng quỳ trên thảm, giữ tầm mắt ngang với Eric, tay cầm một chiếc kèn đồ chơi màu sắc sặc sỡ. Cô tự làm mẫu trước, khẩu hình miệng mở to chữ "A" một cách cường điệu, "A... A... Chiếc kèn nhỏ ca hát rồi!"

Eric liếc nhìn chiếc kèn một cái, rồi quay mặt đi chỗ khác, bàn tay nhỏ xíu cáu bẳn đập xuống sàn nhà.

Ôn Ý Nùng không nản chí, tiếp tục cố gắng.

Cô lấy ra chiếc ô tô đồ chơi mà Eric thích nhất, đẩy nó chạy, đồng thời miệng phát ra những âm thanh mô phỏng sinh động: "Ô tô tới rồi! B...B... Vù!"

Eric vẫn chìm đắm trong cơn cáu kỉnh của mình, thậm chí còn bắt đầu r*n r* những âm thanh the thé để thể hiện sự phản kháng, cố gắng bò ra khỏi khu vực học tập.

Ôn Ý Nùng vẫn giữ vững sự kiên nhẫn tối đa, tiếp tục thử dùng các món đồ chơi và âm thanh khác nhau để dò tìm sở thích của Eric, vừa thao tác vừa mô tả bằng lời: "Eric không thích ô tô sao? Vậy chúng ta xem bạn vịt nhỏ này nhé? Bạn vịt vàng, cạp cạp..."

Cô mỉm cười khích lệ, nhẫn nại hướng dẫn hết lần này đến lần khác, giọng điệu nhẹ nhàng, vui tươi.

Cứ như vậy, dưới sự kiên trì của Ôn Ý Nùng, sự phản kháng kịch liệt của Eric cũng dịu đi phần nào. Dù vẫn không thèm nhìn cô, nhưng tần suất cậu nhóc đập tay xuống sàn đã giảm hẳn.

Ôn Ý Nùng chớp lấy cơ hội này, lại lấy chiếc kèn nhỏ ra, đưa lên miệng, làm khẩu hình chữ "A".

Lần này, đôi môi Eric khẽ nhúc nhích một cái rất khó nhận ra, từ cổ họng phát ra một âm tiết rất nhỏ, na ná âm "A".

Trong lòng Ôn Ý Nùng dâng lên niềm vui sướng tột độ, cô lập tức phản hồi lại một cách tích cực nhất: "Oa! Eric giỏi quá!" Đồng thời bóp chiếc kèn kêu tu te như một phần thưởng, "A...Chiếc kèn đang vỗ tay khen ngợi con đấy!"

Tuy nhiên, ngay lúc Ôn Ý Nùng tưởng chừng như mọi thứ đã đi vào quỹ đạo, thì không báo trước, cảm xúc của Eric đột nhiên sụp đổ, cậu bé bắt đầu khóc ré lên và gào thét.

Cậu nhóc há to miệng, bật ra những tiếng khóc thét chói tai, không còn là những tiếng r*n r* bực dọc lúc nãy nữa, mà chứa đầy sự đau khổ và giận dữ không thể trút ra được. Cậu nhóc thậm chí còn giơ hai bàn tay nhỏ xíu lên, dùng móng tay cào cấu dữ dội vào hai má mình...

"Eric! Đừng làm thế!" Ôn Ý Nùng hốt hoảng, vội vàng chộp lấy hai cổ tay Eric, ngăn không cho cậu tự làm đau mình.

Quyết đoán dừng buổi học, cô cẩn thận ôm chặt cậu nhóc đang khóc lóc giãy giụa vào lòng, dịu dàng dỗ dành: "Thôi nào, thôi nào, không sao rồi, Eric đừng sợ, có cô ở đây. Không sao rồi..."

Eric chẳng nói được lời nào, vừa vùng vẫy kịch liệt trong vòng tay cô, vừa khóc xé ruột xé gan, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, nước mắt nước mũi tèm lem đầy mặt.

Ôn Ý Nùng xót xa vô cùng.

Đối với nhiều trẻ tự kỷ bị hạn chế về khả năng ngôn ngữ, những cơn khóc lóc ầm ĩ thường là cách duy nhất để chúng bộc lộ cảm xúc.

Ôn Ý Nùng cố gắng kìm nén sự lo lắng và cảm giác bất lực trong lòng, ép bản thân phải thật bình tĩnh.

Cô dùng phương pháp loại trừ, đầu tiên thử đưa cốc nước có ống hút đến miệng Eric, lại bị cậu nhóc gạt phắt đi; lấy chiếc bánh bích quy vị dâu tây mà cậu thích nhất ra nhưng cũng bị gạt đi nốt; cầm con quay phát nhạc cậu hay chơi dạo gần đây lên xoay xoay trước mặt cậu, tiếng nhạc êm tai cũng chẳng thể xoa dịu cậu nhóc dù chỉ một chút.

Đứa trẻ khóc càng lúc càng dữ dội, tiếng khóc vang dội trong căn phòng trị liệu cách âm tốt, khiến người ta ruột gan rối bời.

Rốt cuộc là vì sao?

Là do cơ thể khó chịu? Hay trong môi trường có thứ gì đó k*ch th*ch khiến cậu không thể chịu đựng nổi?

Ôn Ý Nùng sốt ruột như ngồi trên đống lửa, đúng lúc này, Eric đang giãy giụa chợt vươn tay ra, chộp lấy một giáo cụ gấu bông mới tinh trong hộp đồ chơi, dùng hết sức bình sinh ném mạnh xuống sàn.

Ôn Ý Nùng lập tức hiểu ra vấn đề.

Lỗi ở con gấu bông mới này.

Nó đã kích hoạt sự kháng cự về mặt giác quan của Eric, phá vỡ thói quen cố chấp "không thay đổi" trong hành vi rập khuôn của cậu nhóc.

Tìm ra nguyên nhân, Ôn Ý Nùng lập tức mang con gấu bông dưới đất ra chỗ khác thật xa, rồi tiếp tục ôm chặt Eric, khẽ đung đưa, ngâm nga bài hát ru nhi đồng, hết lần này đến lần khác vỗ về, dỗ dành.

Dù đã tìm ra nguyên nhân, nhưng sự cố chen ngang trong giờ học thế này vẫn khiến Ôn Ý Nùng cảm thấy đôi chút thất vọng.

Cô chợt nhận ra, con đường bước vào thế giới nội tâm của Eric còn dài và gian nan hơn cô tưởng tượng rất nhiều.

Đến bữa tối, tâm trạng của Eric đã ổn định trở lại, nhưng vẫn còn chút uể oải. Ôn Ý Nùng chu đáo chăm sóc Eric ăn xong bữa tối, rồi giao lại cho dì bảo mẫu.

Trở về phòng riêng, cô úp mặt vào giáo án và sổ ghi chép bắt đầu chuẩn bị bài, nhưng những hình ảnh và âm thanh khi Eric gào khóc ban ngày, cùng ánh mắt tr*n tr**, sâu thẳm của Mạc Thiếu Thương lúc nhìn cô, cứ liên tục tua đi tua lại trong đầu cô.

Đủ thứ suy nghĩ đan xen vào nhau khiến Ôn Ý Nùng rối như tơ vò, hoàn toàn không thể tập trung tinh thần.

Một lát sau, cô đặt bút xuống, gấp sổ lại, đóng cửa phòng, ra ngoài hít thở không khí.

Trang viên họ Mạc trong màn đêm trút bỏ vẻ tươi sáng của ban ngày, khoác lên mình một lớp màn sương tĩnh mịch, huyền bí. Những ngọn đèn treo tường dưới mái hiên tỏa ra ánh sáng vàng vọt, khó nhọc xua đi một góc tăm tối, nhưng lại càng làm nổi bật sự vắng lặng sâu thẳm của khu vườn phía xa.

Bóng cây chập chờn, khẽ đung đưa theo gió.

Giống như những lời thì thầm không tiếng động của đêm thu.

Bên trong khu nhà chính vô cùng vắng lặng, chỉ có tiếng bước chân rất khẽ của cô vang vọng trong hành lang trống trải.

Ôn Ý Nùng cứ thế bước đi vô định, để mặc cho suy nghĩ thả trôi. Đến lúc ngẩng đầu lên mới nhận ra, chẳng biết từ lúc nào, cô đã đi đến hồ bơi vô cực ở phía sau biệt thự.

Trăng lạnh treo cao, ánh trăng vằng vặc rọi xuống, mặt nước hồ bơi lung linh gợn sóng, hệt như một đại dương sâu thẳm không một gợn gió.

Xung quanh vắng vẻ, tĩnh mịch, chỉ có tiếng gió luồn qua kẽ lá.

Thấy không có ai, chút phiền muộn khó tả trong lòng Ôn Ý Nùng dường như đã tìm được chỗ giải tỏa. Cô dứt khoát cởi giày bệt, bước đến bên mép hồ, ngồi xuống, thả chân xuống nước.

Ánh trăng như dòng thủy ngân tuôn chảy, nhuộm một màu xanh thẳm cho hồ nước biếc, bóng cây ven hồ nghiêng nghiêng in xuống mặt nước.

Hai bàn chân trắng nõn thong thả khỏa nước, tạo ra những vòng sóng nước lan tỏa.

Gió đêm lướt qua đôi má hơi nóng, mang theo chút se lạnh.

Nhìn mặt nước dao động, tâm trạng Ôn Ý Nùng dần bình ổn lại. Đang lúc thẫn thờ suy nghĩ, đột nhiên, không hề có dấu hiệu báo trước, một tiếng nước quẫy vang lên phá tan bầu không khí tĩnh mịch.

Nước bắn tung tóe, lấp lánh dưới ánh trăng như những mảnh bạc vụn.

Giữa hồ bơi, một bóng người từ dưới dòng nước lạnh giá trồi lên.

"..." Biến cố bất ngờ này khiến tim Ôn Ý Nùng như ngừng đập, cô há hốc mồm, trợn tròn mắt nhìn sang.

Người kia c** tr*n nửa thân trên, làn da trắng lạnh, bờ vai rộng và vòng eo thon gọn. Những giọt nước trượt dài theo những đường nét cơ bắp săn chắc, cuồn cuộn, toát lên sức mạnh nguyên thủy và vẻ đẹp hoang dã.

Và ở phía ngực trái, ngay gần vị trí trái tim là hình xăm một con rắn đen tuyền dưới sự m*n tr*n của những giọt nước trông sống động như thật.

Nguy hiểm, ma mị, và vô cùng yêu diễm.

Mái tóc đen ngắn sũng nước bị anh ta vuốt ngược ra sau một cách tùy ý. Theo đó, vầng trán cao rộng và toàn bộ khuôn mặt sắc lạnh, sâu thẳm lọt thẳng vào tầm mắt Ôn Ý Nùng.

Dưới ánh trăng nhạt nhòa, đôi mắt người đàn ông cũng ướt đẫm, một màu xanh đen tối tăm, mờ mịt, mang theo chút ý vị dò xét và sự âm u đến ngạt thở, bao trùm lấy một Ôn Ý Nùng đang lúng túng.

"..." Đầu óc Ôn Ý Nùng trở nên trống rỗng.

Mạc Thiếu Thương?

Sao anh lại ở đây!

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, mặt mày Ôn Ý Nùng đỏ rựng lên, vừa xấu hổ vừa hoảng loạn, theo phản xạ muốn rút ngay chân ra khỏi nước.

Ai ngờ càng cuống càng rối, chân cô trượt phải nền gạch ướt nhẹp bên thành hồ, mất thăng bằng, cả người ngã nhào xuống nước.

"Bùm"

Nước bắn tung tóe, lớn hơn cả lúc nãy.

Sự cố xảy ra quá đỗi bất ngờ.

Chỉ trong nháy mắt, bộ váy trên người Ôn Ý Nùng đã ướt sũng, dính sát vào cơ thể đẫy đà, phô bày trọn vẹn mọi đường cong.

Cô không kịp phòng bị, uống một ngụm nước hồ đầy ự, sặc sụa ho khù khụ.

Nước hồ lạnh lẽo và cảm giác ngạt nước ập đến khiến cô hoảng hốt tột độ, hoàn toàn hành động theo bản năng, vùng vẫy khua khoắng tay chân loạn xạ.

Tuy nhiên, ngay lúc Ôn Ý Nùng đinh ninh mình sẽ chết đuối, nỗi sợ hãi tột đỉnh bao trùm thì vòng eo cô chợt bị siết chặt.

Một cánh tay mạnh mẽ vòng qua hông eo cô, chẳng tốn chút sức lực nào, nâng bổng cô lên.

Kéo cô ngoi lên mặt nước.

"Khụ! Khụ khụ khụ..."

Hít được bầu không khí trong lành, Ôn Ý Nùng ho rũ rượi, phổi đau rát như lửa đốt.

Cảm giác sợ hãi sau khi thoát chết ập đến như bão lốc, cô như vớ được cọng rơm cứu mạng, gần như chẳng kịp suy nghĩ đã vươn hai tay ra, ôm ghì lấy cổ người đàn ông, úp chặt mặt vào hõm cổ ẩm ướt, mát lạnh của anh.

Nỗi sợ hãi và cái lạnh khiến toàn thân cô run lên bần bật.

Mất một lúc lâu, khi nhịp tim đã dần ổn định lại, Ôn Ý Nùng mới cố gắng lấy lại bình tĩnh, chầm chậm hé mở rèm mi.

Bất thình lình, cô chạm phải đôi mắt sâu thẳm tựa vực biển.

Dòng nước lăn tăn lướt qua khuôn mặt góc cạnh, lạnh lùng của Mạc Thiếu Thương, khắc họa rõ nét từng đường cong sắc sảo. Anh không hé môi một lời, chỉ rũ mắt, từ trên cao chằm chằm nhìn vào cô đang ở cự ly gần gang tấc.

Xuyên qua lớp quần áo ướt nhẹp, Ôn Ý Nùng thậm chí còn cảm nhận rõ mồn một thân nhiệt của người đàn ông này, nóng bỏng rát, và cả cảm giác rắn rỏi từ cơ bắp ở cánh tay và lồng ngực anh, săn chắc, mạnh mẽ, chứa đầy sức mạnh bùng nổ...

Nhận thức này khiến mặt Ôn Ý Nùng càng thêm đỏ ửng, trong lòng lại càng thêm bấn loạn.

Sự giáo dục truyền thống từ nhỏ luôn nhắc nhở cô phải biết giữ khoảng cách "nam nữ thụ thụ bất thân". Nhưng lúc này đây, nỗi ám ảnh về việc suýt chết đuối lấn át tất cả, bản năng sinh tồn khiến cô không còn lựa chọn nào khác, chỉ biết ôm anh ta chặt hơn.

Cứ thế, cơ thể hai người dính sát vào nhau dưới nước, dường như không còn một khe hở nào. Hơi thở ẩm nóng quyện vào nhau giữa không khí lạnh lẽo.

Mạc Thiếu Thương cụp mắt, chăm chú nhìn cô gái trong lòng mình. Khuôn mặt cô đỏ ửng, hai má rực hồng, chẳng biết do sặc nước hay vì ngượng ngùng, mái tóc dài và đôi mắt đều ướt át, mờ mịt hơi sương, cả người toát lên vẻ mỏng manh và hoảng loạn như một con nai tơ.

Ánh trăng thật may mắn, đã hôn lên vùng da cổ điểm xuyết những sợi tóc bết dính và v*m ng*c đang phập phồng của cô. Hai g* b*ng đ** vun cao được tạo nên từ tinh túy của nước thoắt ẩn thoắt hiện, căng tròn, nảy nở, tạo nên rãnh sâu hun hút ở giữa.

Sóng nước dập dềnh, xô đẩy giữa hai cơ thể đang dính sát vào nhau.

Cảnh tượng này quả thực quyến rũ đến tột đỉnh.

Một luồng khao khát mạnh mẽ, xa lạ trỗi dậy, gào thét trong huyết quản.

Như bị trúng tà, anh cúi đầu, từ từ tiến lại gần cô.

Hơi thở ấm nóng lướt qua đôi môi mềm lạnh của Ôn Ý Nùng, mang theo vị hơi mặn của nước hồ và mùi hương lạnh lẽo đặc trưng trên người anh, tựa như một thứ ma thuật, đang gặm nhấm và mê hoặc hệ thần kinh của cô.

Khoảng cách giữa hai bờ môi chỉ còn lại vài tấc.

Rồi đột ngột dừng lại.

"Cô Ôn Ý Nùng."

Một giọng nói vang lên từ phía trên đỉnh đầu, trầm thấp, hơi khàn, mang theo sự từ tính và kiềm chế đã bị nhuốm đẫm bởi d*c v*ng.

"..." Hàng mi Ôn Ý Nùng khẽ rung lên, đôi mắt ướt át mờ sương, hoang mang đến cực độ.

Mạc Thiếu Thương đăm đăm nhìn cô, năm ngón tay thon dài, mạnh mẽ khẽ khàng thu lại, ôm lấy chiếc cằm thon gọn của cô, thì thầm: "Làm sao để khiến một người đàn ông mất kiểm soát, có vẻ như đó là thiên bẩm của cô đấy."