Chương 13 - Em Sẽ Gắng Khóc Thật Khẽ - Nhược Thủy Thiên Lưu

Em Sẽ Gắng Khóc Thật Khẽ - Nhược Thủy Thiên Lưu

Ôn Ý Nùng suýt chút nữa tưởng mình nghe nhầm.

Đứng hình mất vài giây, cô mới tìm lại được giọng nói của mình, cẩn trọng và có phần dò xét đáp lại: "Mạc tiên sinh, với những dịp giao tiếp trang trọng thế này, tôi nghĩ, nếu để bạn gái anh đi cùng có lẽ sẽ thích hợp hơn."

Mạc Thiếu Thương đáp: "Tôi không có bạn gái."

Câu trả lời này lại một lần nữa khiến Ôn Ý Nùng kinh ngạc. Theo phản xạ, cô ngước mắt lên nhìn người đàn ông ngồi đối diện, anh có dung mạo xuất chúng nhường này, gia thế lại hiển hách, năng lực phi phàm, dù chưa đến ba mươi thì bét ra cũng phải hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi rồi... Vậy mà vẫn còn độc thân sao?

Xem ra đúng là một kẻ cuồng công việc chính hiệu, ngày ngày chỉ biết cắm mặt vào công việc, đến mức chẳng nặn ra được chút thời gian nào để yêu đương.

Ôn Ý Nùng thầm nghĩ trong bụng, rồi tiếp tục nói: "Nhưng với địa vị xã hội và điều kiện của anh, việc tìm một người bạn gái đi cùng đến bữa tiệc đâu phải là chuyện khó khăn gì."

Những lời này cô nói ra hoàn toàn thật lòng, không hề có ý tâng bốc.

Sắc mặt Mạc Thiếu Thương vẫn bình thản như mặt nước không gợn sóng, anh đáp: "Tính tôi không thích chốn ồn ào náo nhiệt, cũng chẳng giỏi giao tiếp, bạn bè xung quanh có thể nhờ vả cũng không nhiều, nên đành phải mặt dày đưa ra lời đề nghị khiếm nhã này với cô Ôn."

Nói thế nào nhỉ.

Những lời này nghe có vẻ rất tự nhiên và chân thành, vì thế độ tin cậy cũng khá cao. Nghe vậy, Ôn Ý Nùng khẽ mím môi, trầm ngâm nói: "Thì ra là vậy."

Cô rũ mắt xuống, bắt đầu nghiêm túc cân nhắc thiệt hơn trong lòng. Hàng mi rậm rạp như hai chiếc quạt nhỏ xíu, cứ rung rinh liên hồi theo dòng suy nghĩ của cô.

Mạc Thiếu Thương vẫn điềm nhiên, thu trọn những thay đổi tinh tế trên khuôn mặt cô gái nhỏ vào tầm mắt, không nói năng gì, cũng không hề giục giã.

Một lát sau, ánh mắt anh dời xuống tách trà trên tay, giọng điệu nhàn nhạt, không nghe ra chút cảm xúc nào, nhưng lại mang theo một sự nhượng bộ gần như là ân cần: "Yêu cầu này quả thực có phần đường đột. Tôi không có ý làm khó cô Ôn, nếu cô cảm thấy bất tiện hoặc không muốn, thì cũng không cần miễn cưỡng đâu."

"..." Nghe vậy, Ôn Ý Nùng lại càng thấy khó xử hơn.

Bản tính cô vốn mềm lòng, lại dễ bị thuyết phục. Nếu người đàn ông này tỏ thái độ cứng rắn, giở trò bề trên áp đặt, có khi cô còn đủ nhẫn tâm cự tuyệt.

Nhưng ác nỗi, anh lại cư xử nhã nhặn, lịch thiệp đến thế, thẳng thắn thừa nhận mình không giỏi giao tiếp, ít bạn bè. Không chỉ phơi bày hoàn cảnh khó khăn của mình trước mặt cô, mà còn giao toàn quyền quyết định vào tay cô.

Những lời từ chối cứ kẹt lại nơi đầu lưỡi, dùng dằng mãi mà không tài nào thốt ra cho trôi chảy được.

Trong lòng Ôn Ý Nùng đang đấu tranh dữ dội.

Một mặt, cô thấy việc này hoàn toàn nằm ngoài phạm vi công việc của mình. Nhưng mặt khác cô lại thầm nghĩ, với thân phận và thế lực của anh, nếu không phải vì thực sự không tìm được người nào phù hợp hơn, thì cớ gì phải "bắt lính" đến tận đầu một cô giáo viên phục hồi như cô?

Dù sao thì Mạc Thiếu Thương cũng là người trả lương cho cô, chẳng khác nào sếp, nào ông chủ của cô. Sếp đã hạ mình nhờ vả, cô cự tuyệt thì cũng được thôi, nhưng e là sau này gặp nhau sẽ khó tránh khỏi ngượng ngùng.

Hơn nữa...

Lùi một bước mà nghĩ, đi dự tiệc cùng anh cũng chỉ mất vài tiếng đồng hồ là xong, hình như cũng chẳng phải nhiệm vụ gì quá khó khăn đến mức không thể hoàn thành?

Cứ coi như là đi để mở rộng tầm mắt, tích lũy thêm trải nghiệm vậy.

Cứ thế, sau một hồi đấu tranh tư tưởng căng thẳng, Ôn Ý Nùng cuối cùng cũng nghiến răng, quyết tâm đưa ra lựa chọn. Cô ngước nhìn Mạc Thiếu Thương, nói: "Được thì được. Nhưng mà..."

Nói đến đây, cô khựng lại một chút, vẻ mặt trở nên nghiêm túc và trịnh trọng, liên tục nhắc nhở và xác nhận lại nhiều lần: "Mạc tiên sinh, tôi phải nói rõ trước, tôi chỉ là một giáo viên giáo dục đặc biệt bình thường, đối với những chuyện trên thương trường tôi hoàn toàn mù tịt, những kiểu xã giao tiệc tùng này lại càng là điểm mù kiến thức của tôi. Đi cùng anh, tôi có thể chẳng giúp ích được gì, thậm chí còn có thể vì không hiểu quy củ mà gây thêm rắc rối cho anh. Anh có chắc chắn muốn mời tôi đi cùng không?"

Nhận được câu trả lời này, khóe môi Mạc Thiếu Thương khẽ cong lên một độ vòng cung rất khó nhận ra, anh nói: "Cô Ôn đồng ý làm bạn nhảy của tôi, đó đã là vinh hạnh lớn nhất của tôi rồi."

Hai má Ôn Ý Nùng hơi nong nóng, cô hít một hơi thật sâu, gật đầu: "Được rồi. Chỉ cần anh không để ý, tôi có thể đi cùng."

Sau khi bước ra khỏi phòng trà, Lâm Khác nãy giờ vẫn túc trực bên ngoài liền bước tới đón: "Cô Ôn, phiền cô đi theo tôi một lát."

Ôn Ý Nùng hơi ngạc nhiên, nhưng cũng không hỏi nhiều, lẳng lặng đi theo Lâm Khác dọc theo hành lang, bước vào một phòng khách được bài trí vô cùng trang nhã.

Trong phòng đã có một người phụ nữ đang đứng đợi sẵn.

Đó là một mỹ nhân ngoại quốc, trông trạc tuổi ba mươi, khoác trên mình bộ sườn xám màu xanh rêu được cắt may khéo léo, tôn lên những đường cong cơ thể hoàn hảo. Mái tóc vàng óng ả mềm mại được búi gọn gàng sau gáy một cách có vẻ tùy ý, ngũ quan sắc sảo, tinh tế, toát lên khí chất hơn người.

Lâm Khác đưa mắt ra hiệu.

Ngay giây tiếp theo, vị mỹ nhân mặc sườn xám đã mỉm cười bước tới. Trên tay cô ấy cầm thước dây, dùng thứ tiếng Trung tuy hơi lớ ngớ nhưng vẫn khá lưu loát nói với Ôn Ý Nùng: "Cô Ôn, xin cô đứng thẳng, tôi cần đo kích thước cho cô một chút."

Nói xong, mỹ nhân thao tác thuần thục, bắt đầu đo đạc chiều rộng vai, vòng ngực, vòng eo, vòng hông... cho Ôn Ý Nùng.

Ôn Ý Nùng thụ động phối hợp, không nén được sự tò mò bèn quay sang hỏi nhỏ Lâm Khác đang đứng cạnh: "Trợ lý Lâm, việc này là sao vậy?"

Lâm Khác mỉm cười đáp: "Cô Ôn đừng căng thẳng. Đây là cô Linda, nhà thiết kế do Mạc tiên sinh mời đến. Bữa tiệc tối cần phải mặc lễ phục, Linda sẽ dựa vào các số đo của cô để may riêng cho cô một bộ trang phục."

"May riêng sao?"

Ôn Ý Nùng càng thêm khó hiểu, "Chẳng phải ba ngày nữa là đến tiệc rồi sao? Bây giờ mới bắt đầu may áo, làm sao mà kịp được."

Nghe thấy lời thắc mắc của cô, nhà thiết kế đang đo chiều dài chân bỗng bật cười khúc khích, đỡ lời bằng giọng điệu tự tin pha chút tinh nghịch: "Quý cô xinh đẹp ơi, cô chỉ cần cho tôi biết sở thích và mong muốn của cô về trang phục thôi. Còn việc làm thế nào để hoàn thành nhiệm vụ trong thời gian hạn hẹp, đó là việc của tôi, cô không cần phải bận tâm đâu."

Sự cởi mở, thân thiện của vị mỹ nhân ngoại quốc này khiến Ôn Ý Nùng cũng dần thả lỏng hơn. Cô nhoẻn miệng cười, nói: "Tôi cũng không có yêu cầu gì đặc biệt, chỉ cần thanh lịch, nhã nhặn là được."

Linda nghe vậy, đôi mắt xanh biếc xinh đẹp thoảng qua nét ngạc nhiên, biểu cảm có phần khoa trương: "Trời đất. Một mỹ nhân kiều diễm thế này mà lại không có yêu cầu gì về lễ phục của mình sao? Chuyện này đúng là hiếm thấy thật." Cô ấy vừa nói vừa ngắm nghía Ôn Ý Nùng từ đầu đến chân, ánh mắt ngập tràn sự tán thưởng, "Cấu trúc xương và tỷ lệ cơ thể của cô cực kỳ hoàn hảo, đúng là sinh ra để làm giá áo mà."

Được khen ngợi, Ôn Ý Nùng có chút ngượng ngùng, hai má hơi hây hây đỏ, khẽ nói: "Về màu sắc và kiểu dáng, cô cứ làm theo ý của Mạc tiên sinh là được."

Ôn Ý Nùng thầm nghĩ: Dù sao mình cũng chỉ là người đi tháp tùng tạm thời, phong cách ăn mặc tự nhiên phải tuân theo yêu cầu của ông chủ rồi.

Linda nở một nụ cười đầy ẩn ý: "Được thôi, tôi hiểu rồi."

Ba ngày sau đó, Ôn Ý Nùng dồn toàn tâm toàn ý vào việc chăm sóc Eric, gần như quên béng luôn việc phải đi dự tiệc cùng Mạc Thiếu Thương.

Cho đến buổi chiều ngày thứ ba, một bộ lễ phục được mang đến trước mắt cô.

Đó là một chiếc sườn xám cách tân, toàn thân mang màu trắng thuần khiết, được làm từ chất liệu lụa tơ tằm thượng hạng, độ bóng mượt mà, rực rỡ tựa như ánh trăng tuôn chảy. Đường cắt may của chiếc váy tinh xảo đến mức tối đa, ôm sát cơ thể, những đường nét mượt mà, hoàn toàn tuân thủ theo nguyên lý công thái học.

Phần thân trên của chiếc sườn xám được thêu một bức tranh chim hạc: hai con chim hạc với tư thế uyển chuyển, một con vươn cổ vút lên trời cao, một con cúi đầu tìm mồi, từng chiếc lông vũ được tái hiện rõ nét, ánh mắt sinh động, tưởng chừng như sắp cất cánh bay khỏi lớp lụa mềm mại. Kỹ thuật thêu tinh xảo đến khó tin, mang đậm dấu ấn của nghệ thuật thêu Thục, mỗi đường kim mũi chỉ đều chứa đựng tâm huyết và sự tài hoa của người nghệ nhân.

Chỉ trong vỏn vẹn ba ngày, nhà thiết kế Linda lại có thể tạo ra một tuyệt tác sườn xám thêu Thục lộng lẫy và tinh tế đến nhường này.

Đủ thấy đã tiêu tốn biết bao nhiêu sức người, sức của.

Rốt cuộc phải là gia thế quyền lực, địa vị giàu sang đến mức nào mới có thể tạo nên một phép màu như vậy?

Sự lộng lẫy của bộ lễ phục khiến Ôn Ý Nùng choáng ngợp. Phải mất một lúc lâu cô mới hoàn hồn, quay sang nhìn người đàn ông đang ngồi trên sô pha, mặc bộ vest phẳng phiu, dáng vẻ cao ngạo pha chút lười biếng, chân thành nói: "Các nhà thiết kế đã vất vả nhiều rồi."

Mạc Thiếu Thương ngồi với tư thế khá tùy ý, một cánh tay gác hờ lên tay vịn sô pha. Nghe vậy, khóe môi anh khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt, "Cô Ôn thích là được rồi."

Đúng lúc này, Lâm Khác bước vào, theo sau là vài nam nữ thanh niên ăn mặc rất thời thượng.

Lâm Khác cung kính báo cáo: "Thưa ngài, đội ngũ tạo mẫu đã đến rồi ạ."

Mạc Thiếu Thương khẽ gật đầu.

Sau đó, chưa kịp để Ôn Ý Nùng phản ứng, cô đã bị nhóm người đó vây quanh và đưa vào một căn phòng.

Bên trong phòng, đội ngũ tạo mẫu phân công công việc rất rõ ràng, thao tác nhanh nhẹn và có trình tự.

Người thì phụ trách làm sạch và chăm sóc da cho Ôn Ý Nùng, người thì bắt tay vào trang điểm, người lại lấy máy uốn tóc và máy sấy ra, bắt đầu tạo kiểu cho mái tóc đen dày, gợn sóng của cô. Cả quá trình diễn ra vô cùng chuyên nghiệp, hiệu quả mà lại không kém phần náo nhiệt.

Trái ngược với sự tất bật bên trong, thế giới bên ngoài lại tĩnh lặng như tờ.

Mạc Thiếu Thương vẫn giữ nguyên tư thế ngồi, thỉnh thoảng hạ mắt xuống để xử lý vài email trên điện thoại, thời gian còn lại anh chỉ im lặng ngồi đó, dường như có một sự kiên nhẫn vô tận.

Thời gian lặng lẽ trôi qua. Ngoài cửa sổ, mặt trời đang từ từ khuất bóng, để lại trên bầu trời những mảng mây chiều màu hồng rực rỡ như một bảng pha màu bị đánh đổ, tráng lệ vô ngần.

Khoảng ba tiếng sau, một tiếng "cạch" nhỏ vang lên.

Cánh cửa phòng khẽ hé mở.

Gần như ngay lập tức, Mạc Thiếu Thương tắt màn hình điện thoại, nâng mắt lên nhìn.

Một thân hình thướt tha, yêu kiều lọt vào đôi mắt xanh đen thẳm của anh.

Cô gái Trung Quốc khoác trên mình chiếc sườn xám cách tân họa tiết tiên hạc màu trắng tinh khôi. Thiết kế ôm sát cùng chất liệu lụa bóng bẩy phô diễn trọn vẹn từng đường cong cơ thể. Vòng eo thon gọn tưởng chừng chỉ cần một vòng tay là có thể ôm trọn, trong khi đó vòng ba lại căng tròn, nảy nở, tạo nên tỷ lệ eo-hông quyến rũ chết người. Phần tà váy xẻ cao, mỗi khi cô cất bước, đôi chân dài trắng ngần, nuột nà lại thấp thoáng ẩn hiện. Vóc dáng mình hạc xương mai nhưng lại không hề gầy guộc, từng tấc da thịt đều toát lên sự đẫy đà, căng mọng đầy sức sống.

Dời mắt lên khuôn mặt cô.

Vài lọn tóc xoăn nhẹ lòa xòa bên tai và cổ, càng làm nổi bật chiếc cổ thiên nga thon dài, trắng muốt. Khuôn mặt được trang điểm tỉ mỉ, đôi mày thanh tú như họa, đôi môi đỏ mọng quyến rũ. Cả người cô toát lên vẻ đẹp đài các, kiêu sa tựa như một mỹ nhân tuyệt sắc bước ra từ những bức tranh dân quốc xưa cũ, kiều diễm, rực rỡ đến mức không thể rời mắt, phong tình vạn chủng.

Ánh mắt Mạc Thiếu Thương dán chặt vào Ôn Ý Nùng, thật lâu không hề xê dịch.

Bên kia.

Cảm nhận được ánh nhìn chằm chằm của đối phương, hai má Ôn Ý Nùng bất giác nóng bừng. Cô rũ rèm mi xuống thật thấp, không dám ngước lên nhìn thẳng, cảm giác như tay chân thừa thãi, chẳng biết giấu vào đâu cho đỡ ngượng.

Sự tĩnh lặng cứ thế lan tỏa trong không gian.

Một lát sau, Mạc Thiếu Thương mới cất tiếng. Giọng nói vẫn bình tĩnh nhưng lại trầm khàn, mang theo chút nghèn nghẹn khó tả: "Sei molto bella."

Cô rất đẹp.

Ôn Ý Nùng hơi khựng lại.

Đây không phải lần đầu tiên cô nghe Mạc Thiếu Thương nói tiếng Ý, nhưng những ký ức trước đây so với khoảnh khắc này thì chẳng thấm tháp vào đâu.

Tiếng Ý vốn dĩ là một ngôn ngữ nồng nhiệt, phóng khoáng, nhưng chất giọng trời sinh trầm thấp của người đàn ông này như một bộ lọc, phủ lên những từ ngữ ấy một sự lạnh lẽo, tựa như một khu rừng chìm trong màn sương mù dày đặc.

Mang đến một cảm giác nguy hiểm khó gọi tên.

Tim Ôn Ý Nùng đập nhanh hơn một nhịp, vệt ửng hồng trên má lan dần ra đến tận mang tai và cổ. Cô chỉ đành rũ mắt, lịch sự đáp lại: "Cảm ơn lời khen của anh."

Sau đó, căn phòng lại chìm vào im lặng vài giây.

Rất nhanh, Lâm Khác mang đến một chiếc hộp quà bằng gỗ tử đàn mang phong cách cổ kính, mở nắp hộp ra trước mặt cô.

Theo phản xạ, ánh mắt Ôn Ý Nùng rơi ngay vào đó.

Chỉ thấy trên lớp đệm nhung đen tuyền là một sợi dây chuyền.

Một sợi dây chuyền ngọc phỉ thúy.

Từng viên ngọc tròn trịa, căng mọng, màu xanh lục bảo rực rỡ, trong vắt như sương, không tì vết. Sắc xanh đế vương tuyệt đỉnh ấy dưới ánh đèn tỏa ra một thứ ánh sáng ôn nhu, sâu thẳm nhưng lại có sức mạnh đoạt hồn người.

Ôn Ý Nùng chớp chớp mắt, vẻ mặt đầy khó hiểu. Đang định hỏi Lâm Khác thì Mạc Thiếu Thương ở bên cạnh đã đứng dậy trước một bước.

Đôi mắt sau cặp kính gọng vàng của người đàn ông rũ xuống. Hai bàn tay thon dài, khớp xương rõ ràng nhấc hai đầu sợi dây chuyền lên, chậm rãi, thong thả bước đến phía sau Ôn Ý Nùng.

Trong chớp mắt, mùi hương nam tính của anh đã xâm chiếm toàn bộ giác quan của cô. Mùi hương thanh mát, sạch sẽ nhưng lại có độ lan tỏa cực kỳ mãnh liệt, tựa như một tấm lưới vô hình bao trùm lấy cô từ trên xuống dưới, khiến cô không có đường lui.

Nhịp tim dần trở nên hỗn loạn, dồn dập và hoảng hốt.

Đầu óc Ôn Ý Nùng quay cuồng, vừa rối bời vừa hoảng sợ. Mãi cho đến khi những viên ngọc phỉ thúy lạnh buốt chạm vào da thịt nơi cổ, cô mới giật mình tỉnh mộng, lắp bắp từ chối: "Mạc tiên sinh, anh làm gì vậy? Sợi dây chuyền này quá quý giá, tôi không thể đeo..."

Thực ra không phải là không thể, mà là không dám.

Một món trang sức đắt giá liên thành thế này, sao cô dám tùy tiện đeo lên người?

Lỡ chẳng may làm hỏng, mười cái mạng cô đền cũng không nổi...

Ngay sau đó, giọng nói của Mạc Thiếu Thương vang lên từ phía sau đỉnh đầu cô, ngữ điệu hờ hững, nhẹ bẫng tựa như đang bình phẩm về thời tiết vậy.

"Cái này là tặng cô."

"Tặng tôi?" Ôn Ý Nùng trợn tròn mắt kinh ngạc, buột miệng hỏi, "Tại sao chứ?"

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, những ngón tay thon dài, hơi lạnh của người đàn ông như có như không sượt qua vùng da cổ mịn màng, ấm áp của cô gái, khiến làn da trắng như tuyết kia khẽ rùng mình.

Móc khóa bằng vàng đã được cài lại.

Đeo xong xuôi.

Mạc Thiếu Thương khẽ di chuyển, vòng ra phía trước Ôn Ý Nùng. Anh rũ mắt xuống, vẻ mặt hờ hững nhưng ánh mắt lại cực kỳ chăm chú, đánh giá cô.

Sắc xanh ngọc lục bảo rực rỡ tôn lên làn da trắng ngần nơi xương quai xanh và trước ngực cô gái, khiến nó như đang phát sáng.

"Vì nó hợp với cô."

Có vẻ như anh rất hài lòng với hiệu ứng mà sợi dây chuyền mang lại khi ngự trị trên cơ thể cô. Khóe môi Mạc Thiếu Thương nhếch lên một nụ cười rất khẽ, nhàn nhạt nói, "Cô Ôn đeo nó vào, trông còn đẹp hơn tôi tưởng tượng nhiều."