Chương 11 - Em Sẽ Gắng Khóc Thật Khẽ - Nhược Thủy Thiên Lưu

Em Sẽ Gắng Khóc Thật Khẽ - Nhược Thủy Thiên Lưu

Ôn Ý Nùng thoạt đầu sững sờ, dường như chưa phản ứng kịp. Đợi đến khi não bộ tiếp thu được câu nói đó, hai má cô bỗng đỏ bừng lên.

Cô thầm nghĩ trong bụng, cách khen ngợi của vị tiên sinh này đúng là... độc nhất vô nhị.

Chỉ là không biết đây rốt cuộc là lời nhận xét thật lòng, hay là một câu trêu đùa mang chút ý mỉa mai?

Cứng đờ người mất một lúc lâu, Ôn Ý Nùng mới khó khăn tìm lại được giọng nói của mình, lắp bắp nặn ra một câu: "Nếu đây là lời khen, xin cảm ơn anh..."

Giọng nói nhỏ xíu như muỗi kêu, lộ rõ vẻ bối rối.

Mạc Thiếu Thương nhìn cô gái trẻ trước mặt, thu trọn vết ửng hồng trên má cô vào tầm mắt, đuôi lông mày khẽ nhướng lên một đường rất nhỏ. Sau đó đôi môi mỏng khẽ mở, nói: "Mấy ngày trước tôi bận công vụ, nên đã đi Hồng Kông một chuyến."

Ôn Ý Nùng nghe xong, chớp chớp mắt.

Thầm nghĩ vị chủ nhân này nói chuyện cũng thật tùy hứng, hai câu trước sau chẳng ăn nhập gì với nhau cả.

Nhưng mà...

Đi Hồng Kông xử lý công vụ?

Ôn Ý Nùng khẽ giật mình, một dấu hỏi chấm nhỏ hiện lên trong đầu: Cô đã từng hỏi anh đi đâu sao?

Ngẫm nghĩ một lúc, cô ngước mắt lên, mang theo vài phần thăm dò và không chắc chắn, nhỏ giọng hỏi: "Mạc tiên sinh, tôi xin phép xác nhận lại một chút, trước đây tôi đã từng hỏi lịch trình của anh sao?"

Không thể nào.

Cô là một giáo viên phục hồi chuyên nghiệp, làm nghề nhiều năm, luôn giữ chữ tín, việc phân định ranh giới luôn được cô nắm bắt rất tốt. Không đến mức đường đột như vậy chứ.

Nghe vậy, Mạc Thiếu Thương lắc đầu.

Thấy tình hình như vậy, trên mặt Ôn Ý Nùng không khỏi lộ ra vẻ mờ mịt: "Vậy sao anh đột nhiên lại nói chuyện này với tôi?"

Mạc Thiếu Thương bình tĩnh nhìn cô, nhàn nhạt nói: "Tôi là người giám hộ của Eric, theo lý nên giữ liên lạc chặt chẽ với cô. Vốn dĩ chuyến đi Hồng Kông đáng lẽ nên báo trước cho cô, nhưng không kịp."

Lời giải thích này nghe có vẻ hợp tình hợp lý, nhưng lại toát lên một chút kỳ lạ.

Đúng là nên giữ liên lạc chặt chẽ.

Nhưng mà, xin lỗi vì sự thiếu hiểu biết của cô, làm nghề ngần ấy năm, chỉ nghe nói giáo viên phục hồi xin phép chủ nhà, đây là lần đầu tiên thấy chủ nhà chủ động báo cáo lịch trình của mình với giáo viên phục hồi...

Ôn Ý Nùng có chút nghi ngờ, nhưng cũng không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng vị chủ nhân này làm việc cẩn trọng. Sau đó, khóe môi cô cong lên, nở một nụ cười thấu hiểu, chân thành nói: "Mạc tiên sinh, những chuyện liên quan đến quyền riêng tư của anh, anh thực sự không cần nói với tôi. Chỉ cần cho tôi biết lịch trình và sắp xếp hàng ngày của Eric là được, như vậy tôi có thể phối hợp với mọi người tốt hơn."

Cách đó không xa, người đàn ông không nói một lời, im lặng chăm chú nhìn cô.

Gió thu thổi qua, ánh nắng chan hòa, xuyên qua những tán lá thưa thớt rọi xuống, in bóng nắng nhàn nhạt lên khuôn mặt thanh tú, trắng ngần của cô. Vài sợi tóc lòa xòa bướng bỉnh khẽ bay bay trong gió, lướt qua đường nét mềm mại nơi sườn cổ.

Trong tầm mắt anh, cả người cô được bao bọc trong vầng sáng dịu nhẹ ấy, ánh mắt dịu dàng, khí chất tĩnh lặng, toát lên một vẻ thuần khiết không vướng bụi trần.

Một cô gái Trung Quốc như vậy, dường như đến cả gió cũng đặc biệt dịu dàng với cô.

Bờ hồ chìm vào khoảng lặng ngắn ngủi.

Ôn Ý Nùng nhận ra ánh nhìn im lặng nhưng hiện hữu vô cùng rõ ràng của anh, có chút khó hiểu, theo bản năng đưa tay lên sờ má mình: "Sao vậy Mạc tiên sinh? Trên mặt tôi dính gì sao?"

Chết rồi.

Không lẽ lúc nãy ăn sáng vội quá, khóe miệng dính mứt cam chưa lau sạch!

Mạc Thiếu Thương nhìn cô chằm chằm, không đáp mà hỏi ngược lại: "Eric biểu hiện trên lớp thế nào."

Hửm?

Được rồi.

Xem ra trên mặt chắc là không dính mứt cam rồi.

Nói đến lĩnh vực chuyên môn, Ôn Ý Nùng hắng giọng lấy lại tinh thần, nét mặt sinh động biến mất, thay vào đó là sự nghiêm túc và tập trung.

"Trạng thái tổng thể của Eric mấy ngày nay rất ổn định. Trong giờ học "Sàn thời gian", tôi chủ yếu theo sát sở thích của bé... Ví dụ, dạo này Eric rất thích những vật thể xoay tròn và xếp các khối gỗ."

Ôn Ý Nùng vừa báo cáo, vừa dùng tay ra hiệu, "Tôi cố gắng lồng ghép một số tương tác đơn giản khi bé lặp lại những hành vi này. Chẳng hạn như khi bé xoay bánh xe ô tô đồ chơi, tôi sẽ ở bên cạnh dùng giọng điệu và biểu cảm cường điệu để thu hút sự chú ý của bé, và bắt chước theo."

"Có một điểm rất đáng nói." Đến đây, giọng điệu cô bỗng trở nên nhẹ nhàng hơn, cười tươi rói, "Sự kháng cự của Eric đối với kiểu tương tác lồng ghép này đã giảm đi đáng kể. Chiều hôm qua, lúc tôi bắt chước bé xếp các khối gỗ, bé đã chủ động nhìn tôi, còn cười với tôi một cái. Dù thời gian rất ngắn, nhưng đó cũng là một tín hiệu khá tích cực."

...

Cô giáo viên phục hồi trẻ tuổi trình bày rành mạch. Sau khi báo cáo xong trọng tâm quan sát và can thiệp gần đây, cô lại tiếp tục trình bày về kế hoạch bài giảng sắp tới, bao gồm cách tăng dần độ phức tạp của các tương tác và đưa vào các trò chơi mang tính xã hội đơn giản.

Mạc Thiếu Thương nhìn cô, ánh mắt không hề rời đi.

Anh chú ý đến những biểu cảm sống động trên khuôn mặt, ánh mắt linh hoạt và sự tự tin ngời sáng trong đáy mắt khi cô nói về kiến thức chuyên môn.

Một lúc sau, Ôn Ý Nùng trình bày xong, nhìn Mạc Thiếu Thương, hỏi ý kiến: "À ừm. Về những kế hoạch bài giảng này của tôi, anh có góp ý gì thêm không ạ?"

Mạc Thiếu Thương im lặng một lát, nói: "Cô Ôn làm việc rất chuyên nghiệp, cẩn thận và trách nhiệm. Không có gì để chê trách."

Ôn Ý Nùng bất chợt ngẩn người.

Sự công nhận thẳng thắn và trịnh trọng như vậy khiến cô nhất thời có chút ngại ngùng. Cô rũ mắt xuống, khiêm tốn đáp: "Anh quá khen rồi, đây đều là những việc tôi nên làm. Eric có một người chú như anh mới là phước phần lớn nhất."

Nói đến đây, Ôn Ý Nùng ngừng lại một chút, ánh mắt trở nên xa xăm, nhìn về phía mặt hồ lăn tăn gợn sóng đằng xa.

Nhìn những chú thiên nga thanh lịch, ánh mắt cô dần trở nên trống rỗng, như chìm vào một miền ký ức, rồi chợt nói:

"Trước khi nhận chăm sóc Eric, tôi từng dạy một đứa trẻ mắc chứng tự kỷ nặng. Khi thằng bé mới đến trung tâm chúng tôi, nó đã tám tuổi rồi, nhưng khả năng ngôn ngữ còn chưa bằng một đứa trẻ hai tuổi, không thể chỉ được các bộ phận trên mặt, không hiểu được các mệnh lệnh phức tạp, vấn đề cảm xúc rất nghiêm trọng. Mỗi lần trước khi vào học, thằng bé đều ôm chặt lấy lan can ngoài hành lang mà khóc lóc thảm thiết."

"Đừng thấy thằng bé mới tám tuổi, nhưng do được dinh dưỡng tốt, lớn nhanh, nên đã cao gần 1m4 rồi. Mẹ thằng bé thì lại rất gầy gò, nhỏ bé. Mỗi lần cho con đi học, đối với người mẹ mà nói giống như đánh một trận chiến vậy." Giọng nói của Ôn Ý Nùng nghe rất bình thản, "Sau này tôi có khuyên người mẹ nên để phụ huynh nam phụ trách việc đưa đón hằng ngày, thì mới biết ba của đứa bé đã bỏ rơi mẹ con họ, ông bà nội cũng mặc kệ không quan tâm..."

Nhớ lại khuôn mặt non nớt trong ký ức, cùng với dáng vẻ gầy gò của người mẹ nọ, mũi Ôn Ý Nùng bất giác cay cay.

Giây tiếp theo, cô hoàn hồn, nhận ra mình đã thất thố trước mặt một người lạ, vội vàng nở một nụ cười áy náy với Mạc Thiếu Thương, nói: "Xin lỗi anh. Tôi chỉ muốn nói với anh rằng, mỗi một phụ huynh kiên trì đồng hành và cố gắng vì những đứa trẻ đặc biệt đều rất không dễ dàng. Sự quan tâm và hy sinh của anh dành cho Eric, đã vượt xa rất nhiều người cha ruột rồi..."

Vừa nói, cô vừa cúi đầu, lén dùng mu bàn tay quệt đi khóe mắt đang rơm rớm.

Đúng lúc này, một bàn tay đưa ra trước tầm mắt cô.

Các khớp xương rõ ràng, màu da trắng lạnh, có thể nhìn thấy những đường gân xanh mờ nhạt trên mu bàn tay. Những ngón tay thon dài, hơi khum lại, những đường gân nổi rõ mạnh mẽ, kiềm chế mà đầy nội lực.

Một tờ khăn giấy được kẹp giữa hai ngón tay, đưa về phía cô.

Ôn Ý Nùng ngẩn người, theo bản năng ngước mắt lên.

Từ trên cao, người đàn ông nhìn cô chằm chằm, đôi mắt xanh đen tĩnh lặng như mặt nước, ăn mặc chỉnh tề, phong thái thanh lịch và quý phái.

"Cảm ơn anh..." Ôn Ý Nùng lí nhí đáp lại, đưa tay nhận lấy tờ khăn giấy, lau mặt, sau đó mỉm cười biết ơn, lễ phép chào tạm biệt Mạc Thiếu Thương.

Quay người rời đi.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng nhỏ dần rồi biến mất.

Nhìn theo bóng lưng cô gái trẻ rời đi, Mạc Thiếu Thương đứng lặng yên một lát, rồi từ từ nâng tay lên.

Nhìn chằm chằm vào những ngón tay của chính mình.

Khoảnh khắc lướt qua mu bàn tay cô, chỉ vỏn vẹn nửa giây, ngắn ngủi đến mức cô không hề nhận ra.

Trên đầu ngón tay dường như vẫn còn vương vấn cảm giác từ làn da cô gái.

Mềm mại, trơn láng, mịn màng.

Khiến người ta lưu luyến.

Một lát sau, Mạc Thiếu Thương khẽ nâng tay lên, chóp mũi cao thẳng chạm vào những ngón tay, nhẹ nhàng hít ngửi. Sâu thẳm trong đôi mắt màu xanh đen, dường như có thứ gì đó đang lan tỏa, gặm nhấm, hệt như dòng dung nham cuồn cuộn chảy ngầm dưới lớp băng tuyết.

Buổi chiều, giờ học "Sàn thời gian" diễn ra vô cùng suôn sẻ. Tổng cộng Eric đã có bốn lần giao tiếp bằng mắt với Ôn Ý Nùng, tuy ngắn ngủi nhưng rất rõ ràng.

Ôn Ý Nùng cẩn thận ghi lại những chuyển biến tích cực này vào hồ sơ, tâm trạng càng thêm phấn chấn.

Lúc xế chiều, các đầu bếp đã chuẩn bị xong bữa tối.

Khi Ôn Ý Nùng dắt tay Eric bước vào phòng ăn, Mạc Thiếu Thương đã ngồi sẵn ở vị trí chủ tọa.

Bữa tối mới dùng được một nửa, Ôn Ý Nùng đang cố gắng hướng dẫn Eric tự dùng thìa múc canh, thì chiếc điện thoại trong túi cô bỗng reo vang.

Liếc nhìn màn hình, là mẹ cô gọi tới.

Ôn Ý Nùng bắt máy: "Alo, mẹ ạ?"

"Nùng Nùng à, con có đang bận gì không?" Giọng nói của Thẩm Ngọc Lan vang lên từ đầu dây bên kia, ngữ khí bình thường.

Ôn Ý Nùng đặt chiếc thìa xuống: "Dạ không, con đang ăn tối thôi. Có chuyện gì vậy mẹ?"

Thẩm Ngọc Lan: "À, đang ăn cơm à. Vậy tối nay con có bận gì không?"

Ôn Ý Nùng: "Hôm nay là cuối tuần, tối nay con không có lịch dạy... Có chuyện gì quan trọng sao mẹ?"

Thẩm Ngọc Lan: "Không có gì. Chỉ là nhắc con, lát nữa ăn tối xong, nhớ gọi video cho bà ngoại nhé."

Ôn Ý Nùng bật cười, vâng dạ đồng ý ngay: "Dạ vâng." Nói xong vẫn thấy hơi lạ, liền gặng hỏi thêm: "Ông bà ngoại không khỏe chỗ nào sao ạ? Hay ở nhà có chuyện gì xảy ra?"

Thẩm Ngọc Lan: "Mọi người đều khỏe cả! Chỉ là ông bà ngoại nhớ con thôi. Vốn dĩ ông bà bảo ngày mai gọi con qua ăn cơm, nhưng mẹ nói dạo này con bận rộn lắm, quay cuồng như chong chóng suốt ngày, làm gì có thời gian, gọi video nói chuyện vài câu là được rồi."

Ôn Ý Nùng là con một trong nhà, từ nhỏ đã được ông bà nội ngoại nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, cô cũng rất có hiếu với người lớn trong nhà. Nghe mẹ nói vậy, cô lập tức đồng ý: "Hôm nào rảnh con sẽ sắp xếp thời gian về thăm ông bà ạ. Lát ăn xong con sẽ gọi video luôn."

"Ừ."

Cúp điện thoại với mẹ, Ôn Ý Nùng đặt điện thoại xuống định tiếp tục ăn, ai ngờ giây tiếp theo, ting ting ting!

Giao diện cuộc gọi video WeChat hiện ra, trên màn hình chình ình hình đại diện là một đóa mẫu đơn đỏ rực rỡ đang nở bung.

Nhìn hình đại diện của bà ngoại, Ôn Ý Nùng suýt bị sặc, vội bấm từ chối, sau đó nhanh tay gõ phím giải thích: 【Bà ngoại ơi, cháu đang ăn cơm ạ, lát nữa ăn xong cháu sẽ gọi lại cho ông bà nhé!】

Vài giây sau, tin nhắn trả lời của bà ngoại hiện lên, chỉ vỏn vẹn một chữ: 【Ừ.】

Ngay sau đó, lại một tin nhắn nữa gửi tới: 【Nùng Nùng đang ăn món gì ngon thế? Chụp kiểu ảnh gửi ông bà xem nào】

Nhìn dòng chữ tràn ngập sự yêu chiều này, trong lòng Ôn Ý Nùng dâng lên một luồng ấm áp, khóe miệng bất giác cong lên. Sau đó, cô cầm điện thoại lên, chĩa vào những món ăn hấp dẫn trên bàn, "tách" một tiếng, gửi cho bà ngoại.

Ngay lúc Ôn Ý Nùng đang cúi đầu, khóe mắt cong cong vui vẻ nhắn tin lại cho bà ngoại, thì từ phía đối diện bàn ăn bỗng vang lên một giọng nói lạnh lùng:

"Cô Ôn."

"..."

Tim Ôn Ý Nùng thót lên một cái: Thôi xong.

Chẳng lẽ thấy cô vừa ăn vừa bấm điện thoại nên vị chủ nhân này phật ý rồi? Nhưng mà, giờ ăn đâu được tính là giờ làm việc, vả lại trong hợp đồng cũng đâu có điều khoản cấm cô trả lời tin nhắn của người nhà trong giờ ăn tối đâu.

Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng để cho an toàn, Ôn Ý Nùng vẫn nhanh tay tắt màn hình điện thoại, cất đi, hắng giọng định giải thích: "Xin lỗi Mạc tiên sinh, tôi..."

"WeChat của cô là gì."

Câu nói vừa thốt ra, Ôn Ý Nùng ngỡ ngàng sững sờ, theo bản năng bật ra một âm tiết đơn điệu: "Hả?"

"Liên lạc bằng tin nhắn có nhiều bất tiện." Mạc Thiếu Thương nhấc mắt lên, đôi mắt xanh đen nhìn thẳng vào cô, vẻ mặt vẫn lạnh nhạt thanh tao, "Lúc trước tôi đã thử kết bạn bằng số điện thoại của cô ba lần, nhưng đều không đúng."