24.
Lời nói vừa rồi của Hách Liên Ngọc khiến đầu óc ta trống rỗng.
Đường đường là Thái tử, vậy mà lại ở nơi góc khuất của nhà thuốc, chủ động yêu cầu ta dùng Mông Hãn Dược để cưỡng đoạt mình?
Thế gian này đ.i.ê.n rồi, hay chính hắn mới là kẻ đ.i.ê.n?
Đêm đó, ta trở về phủ, ngồi trên giường nghiêm túc suy nghĩ suốt một đêm.
Ta lật tìm ra cuốn "Nhân thể Quan sát Trát ký" năm xưa, cùng với phương thuốc Mông Hãn Dược mà cha ta vẫn luôn coi là cấm kỵ.
Tất nhiên, ta sẽ không làm tổn hại đến hắn.
Ta thức trắng đêm để bào chế một gói hương phấn an thần, thứ chỉ khiến người ngửi phải cảm thấy mềm nhũn toàn thân, buồn ngủ rã rời.
Sáng sớm hôm sau, ta vội vã tới dược phòng Đông Cung.
Chẳng ngờ Hách Liên Ngọc còn đến sớm hơn cả ta.
Hắn ngồi trên chiếc sập mềm, nhìn thấy gói thuốc trong tay ta, đôi mắt bỗng sáng rực lên.
Hắn chẳng những không phản kháng, mà còn phối hợp tựa lưng ra sau, thậm chí còn nới lỏng cả khuy áo trước ngực.
Ta do dự cầm gói thuốc, tay run lẩy bẩy.
"Điện hạ, ngài không sợ thuốc này của thần nữ hạ quá nặng, thực sự xảy ra chuyện gì với ngài sao?"
Hách Liên Ngọc nhìn ta, khóe môi khẽ nhếch một nụ cười nhẹ nhõm.
"Cô đã đợi nàng bao nhiêu năm nay. Nếu nàng dám làm, thì dù có mất mạng, cô cũng cam tâm tình nguyện."
Ta chưa kịp rắc thuốc, hắn đã tự giác nhắm mắt lại.
"Nàng làm đi."
Ta dứt khoát nhét gói thuốc vào tay hắn, càu nhàu: "Điện hạ, ngài diễn sâu quá rồi đó."
Hách Liên Ngọc mở mắt, khẽ cười một tiếng, rồi thuận thế đổ người lên vai ta.
"Cô ngất rồi, nàng mau đưa cô đi đi."
Ta bị ép phải vác vị Thái tử đang "bất tỉnh" trên vai, nghênh ngang rời khỏi cung dưới ánh mắt kinh hoàng của đám thái giám.
Khi ta đem Hách Liên Ngọc về tới phủ Viện sứ Thái Y Viện, cha ta đang ở trong sân phơi thuốc.
Ông vừa quay đầu lại, trông thấy ta đang dìu vị Thái tử "không biết gì" kia, sợ đến nỗi đánh rơi cả cái sàng trên tay.
"Nghịch nữ! Con... con... sao con lại dám làm chuyện này thêm lần nữa!"
Cha ta thuần thục cầm chày giã thuốc lên, nhìn bộ dạng như muốn đại nghĩa diệt thân.
Hách Liên Ngọc lập tức mở mắt, đứng thẳng dậy rồi che chắn cho ta ở phía sau.
"Đường đại nhân xin bớt giận, là cô tự nguyện."
Cha ta cầm chày giã thuốc, cứng đờ tại chỗ.
Đúng lúc đó, Hoàng đế nhận được mật báo, dẫn theo cấm quân ập đến.
Hoàng đế lao vào sân, đập vào mắt ngài chính là vị Thái tử tôn quý đang ngồi trên ghế trong dược phòng nhà ta.
Trên tay hắn vẫn còn cầm gói hương an thần kia, vẻ mặt bình thản như thể bị bắt cóc mà thấy vô cùng mãn nguyện.
Hoàng đế giận đến xanh mặt: "Nghịch tử! Ngươi đang làm cái gì vậy!"
Hách Liên Ngọc vén vạt áo, quỳ thẳng tắp xuống đất.
"Phụ hoàng, nhi thần bệnh cũ nhiều năm, cũng nhờ Tiểu Khê chăm sóc. Mạng của nhi thần là của nàng ấy, nếu không phải nàng ấy, nhi thần không cưới ai khác."
Ta nhìn tấm lưng thẳng tắp của chàng, hít sâu một hơi rồi tiến lên quỳ xuống bên cạnh.
"Bệ hạ, thần nữ cũng nguyện dùng y thuật cả đời này, bảo vệ Điện hạ được bình an."
Hoàng đế bị hai kẻ chúng ta làm cho đau đầu nhức óc, lại liếc nhìn vị cha già bên cạnh vẫn đang giương chày giã thuốc sẵn sàng đánh ta.
Ngài xoa xoa thái dương, thở dài một tiếng.
Cuối cùng, Hoàng đế cũng thỏa hiệp.
25.
Thánh chỉ ban hôn, khắp chốn chung vui.
Sau khi tin tức ban hôn truyền đi, Thẩm Khinh Chu từng tìm đến ta một lần.
Chàng đứng bên ngoài cửa phủ, vẻ mặt tiều tụy, dường như muốn nói điều gì đó, cuối cùng chỉ thốt lên: "Chúc nàng hạnh phúc."
Đêm động phòng, ánh nến đỏ lay động.
Hách Liên Ngọc mặc hỉ phục đỏ thẫm, lấy từ trong tay áo ra một tờ giấy đã ố vàng.
Đó chính là tờ "Quan sát Trát ký" ta viết năm xưa.
Ta đỏ mặt tía tai, lao tới định giật lấy.
Chàng cười, đưa tay lên cao rồi thuận thế ôm chầm lấy ta vào lòng.
"Thái tử phi năm xưa viết cô 'mạch tượng hư phù, thích hợp quan sát', nay nàng còn muốn quan sát thêm một lần cho cặn kẽ hay không?"
Mặt ta đỏ như tôm luộc, lắp bắp không thốt nên lời.
Chàng cúi đầu, đặt gói thuốc Mông Hãn Dược mà năm đó ta không dám dùng lên đầu giường.
Đôi môi ấm nóng đặt bên vành tai ta, giọng nói trầm thấp đầy mê hoặc.
"Lần này không cần thuốc, cô cũng đã thuộc về nàng."
HẾT