12.
Hách Liên Ngọc hơi dựa vào lưng ghế, ánh mắt lướt từ ngón tay cứng đờ của ta dọc lên khuôn mặt đầy kinh hãi, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong tàn ác.
"Sao không sờ nữa? Năm đó chẳng phải còn muốn dùng thước đo xương cốt của Cô sao?"
Ta rụt tay lại như bị điện giật, bịch một tiếng quỳ xuống đất.
"Điện hạ tha mạng! Thần nữ năm đó còn nhỏ dại, bị mỡ heo làm mờ mắt rồi ạ!"
Hách Liên Ngọc cười khẽ, âm thanh đó khiến da đầu ta run lên bần bật.
"Đứng dậy đi, nếu Cô muốn giếc nàng, cái chày giã thuốc của cha nàng năm đó đã sớm đổi thành đao chém rồi."
Ta run rẩy đứng dậy, chỉ hận không thể thu mình lại thành một cục tròn.
"Điện hạ, thần nữ đi nhầm đường, xin được cáo lui."
"Đứng lại."
Hách Liên Ngọc gõ gõ mặt bàn, giọng điệu không cho phép phản kháng.
"Đã tới đây rồi, từ nay về sau, dược thiện hàng ngày của Cô đều do nàng phụ trách."
Ta kinh hãi thất sắc: "Điện hạ, điều này không hợp quy củ! Y thuật thần nữ nông cạn..."
"Bệnh cũ của Cô khó trị, người khác Cô không yên tâm."
Hách Liên Ngọc ngắt lời ta, ánh mắt u ám, "Nàng có kinh nghiệm."
Ta nuốt nước bọt, cảnh giác hỏi: "Kinh nghiệm gì?"
Y nhìn chằm chằm vào ta, gằn từng chữ.
"Kinh nghiệm hạ thuốc mê Cô đó."
Trước mắt ta tối sầm lại, xong rồi, quả nhiên y vẫn còn ghi thù.
13.
Sau khi rời khỏi Đông cung, ta hồn xiêu phách lạc đi về phía phòng trực Thái Y Viện.
Vừa đúng lúc đụng mặt Thẩm Khinh Chu đang sắp xếp y án.
Ta như vớ được cọng rơm cứu mạng, đi tới hạ thấp giọng nói.
"Thẩm y quan, vừa rồi ta đụng phải Thái tử rồi, Ngài thế mà bắt ta phụ trách dược thiện của Ngài, ta suýt chút nữa là sợ chếc kh.i.ế.p!"
Ta vốn tưởng y sẽ an ủi ta vài câu, hoặc giúp ta nghĩ cách.
Nhưng Thẩm Khinh Chu lại chẳng hề ngẩng đầu lên, giọng điệu lạnh lùng.
"Đã vào cung làm quan, nên điềm tĩnh hơn. Điện hạ đã phân phó, nàng cứ hết lòng làm việc là được."
Nhìn khuôn mặt nghiêng không chút gợn sóng của y, tia lửa ngưỡng mộ cuối cùng trong lòng ta bỗng chốc tắt ngấm.
Ta thở dài một tiếng, cam chịu quay về phòng thuốc Đông cung.
14.
Những ngày làm việc tại dược phòng Đông cung, so với những gì ta tưởng tượng còn kỳ quái hơn nhiều.
Việc quan trọng nhất mỗi ngày của ta là bắt mạch cho Hách Liên Ngọc, rồi ghi chép vào bệnh án của Thái tử.
Đây vốn dĩ là một quy trình y học nghiêm túc.
Nhưng Hách Liên Ngọc rõ ràng coi nó là một thú tiêu khiển ác ý nào đó.
Mỗi sớm mai, ta bưng gối bắt mạch đến trước mặt hắn, hắn luôn cố tình chìa cổ tay ra rất chậm.
Sau đó dùng ánh mắt nửa cười nửa không nhìn ta.
"Đường Tiểu Khê, hôm nay không cần dùng thuốc mê để bắt cóc cô, mà vẫn có thể bắt mạch, cảm giác thế nào?"
Ta hít sâu một hơi, nghiến răng nghiến lợi nở nụ cười chuyên nghiệp giả tạo.
"Điện hạ hồng phúc tề thiên, thần nữ vô cùng vinh hạnh."
Bắt mạch xong, ta tức giận trở về dược phòng, cầm bút viết lia lịa vào bệnh án.
"Mạch tượng Thái tử bình ổn, khí huyết dần tốt, chỉ là chứng miệng lưỡi bất lương ngày càng nặng, e là không thuốc nào chữa khỏi."
Viết xong ta liền hối hận, nếu bị thái giám quản sự nhìn thấy, cái đầu của ta khó mà giữ được.
Ta đang chuẩn bị xé đi viết lại thì Hách Liên Ngọc chẳng biết đã đứng phía sau ta từ lúc nào.
Hắn rút tờ bệnh án đó đi, liếc nhìn một cái, chẳng những không nổi giận mà còn bật cười thành tiếng.
"Người đâu, mang tờ bệnh án này đi đóng khung, cất vào tư khố của cô."
Ta kinh hãi nhìn hắn, người này có phải có xu hướng bị ngược đãi hay không?
Ngoài việc bắt mạch, thứ khiến người ta khổ sở nhất chính là đút thuốc.
Thuốc của Hách Liên Ngọc cực kỳ đắng, mỗi lần sắc thuốc ta đều bị mùi làm cho nước mắt chảy dài.
Hắn bưng bát thuốc, mày nhíu chặt, chần chừ mãi không chịu uống.
Ta thật sự không nhìn nổi nữa, liền lấy từ trong tay áo ra một gói ô mai mật đường do chính tay ta ngâm, đưa tới.
"Điện hạ, sau khi uống xong ngậm một viên là sẽ không đắng nữa."
Hách Liên Ngọc chê bai nhìn viên ô mai đen thui đó.
"Cô không ăn thứ ngọt lịm này."
"Không ngọt đâu, người thử xem."
Ta trực tiếp nhét ô mai vào bên miệng hắn.
Thái giám hầu hạ bên cạnh hít sâu một hơi, cứ như thể ta đã là người chếc rồi vậy.
Hách Liên Ngọc nhìn chằm chằm ta ba giây, cuối cùng vẫn há miệng ngậm lấy.
Hắn khẽ nhíu mày, nhưng lại uống cạn bát thuốc đắng một hơi.
Từ sau hôm đó, mỗi lần uống thuốc hắn đều chỉ ăn ô mai do ta đưa.
Thứ người khác đưa tới, dù là lê tuyết đường phèn do Ngự Thiện Phòng tỉ mỉ chế biến, hắn cũng chẳng buồn liếc mắt nhìn.
15.
Chiều hôm đó, cháu gái của Quý phi là Diệp Lâm Lang tới Đông cung thăm hỏi.
Ả ăn mặc diêm dúa lòe loẹt, trong tay cầm một chiếc túi thơm thêu thùa tinh xảo.
"Điện hạ, đây là túi thơm dưỡng thân do thần nữ đích thân khâu tặng người, bên trong có bỏ dược liệu giúp an thần dễ ngủ."
Hách Liên Ngọc tựa trên ghế dài, mí mắt cũng chẳng buồn nâng.
"Cô không dùng túi thơm."
Diệp Lâm Lang có chút xấu hổ, cắn cắn môi.
"Nhưng gần đây điện hạ đêm nằm không yên, chiếc túi thơm này..."
"Đường Tiểu Khê."
Hách Liên Ngọc đột nhiên gọi tên ta.
Ta đang trốn sau bình phong giã thuốc, nghe gọi liền thò cái đầu ra.
"Thần nữ có mặt."
"Mang túi thơm này đi tháo ra, tra xem dược tính."
Giọng hắn bình thản, nhưng lại toát lên uy nghiêm không thể nghi ngờ.
Sắc mặt Diệp Lâm Lang thay đổi hẳn: "Điện hạ! Đây là tấm lòng của thần nữ, sao người có thể để một nữ y hèn mọn tùy tiện làm hỏng!"
Ánh mắt Hách Liên Ngọc lập tức lạnh xuống, áp suất quanh người hạ thấp đột ngột.
"Ở Đông cung, những thứ gì vào miệng vào mũi cô, đều do nàng xem qua."
Ta cầm túi thơm đó, trong lòng cảm xúc ngổn ngang.
Tháo ra xem xét, dược liệu bên trong nhìn qua đúng là có công dụng an thần, nhưng trong đó có một vị là linh lăng hương.
Nếu trộn lẫn với dược thiện mà Hách Liên Ngọc dùng hàng ngày, sẽ gây ra cơn ho dữ dội từ căn bệnh cũ của hắn.
Ta báo cáo kết quả thật thà như những gì đã thấy.
Hách Liên Ngọc cười lạnh một tiếng, sai người đuổi Diệp Lâm Lang ra ngoài.
Hắn nhìn ta, ánh mắt sâu thẳm khiến người ta hoảng sợ.
"Đã nhìn rõ chưa? Mệnh của cô, hiện tại nằm trong tay nàng. Nàng phải xem xét cho kỹ đấy."
Tim ta hẫng một nhịp.
Thôi xong, tiêu cả cửu tộc của ta rồi!!!
Ở phía bên kia, Thẩm Khinh Chu đến Đông cung nộp y án, vừa vặn nhìn thấy cảnh ta cầm ô mai dỗ Hách Liên Ngọc uống thuốc.
Đôi mắt lạnh lùng của hắn ta tối lại, mày nhíu chặt.
Nhưng hắn ta vẫn không hỏi gì, chỉ đặt y án xuống rồi xoay người rời đi.