Năm sáu tuổi, ta lật xem y thư của cha, trong lòng tò mò không biết nam nhân cùng nữ nhân rốt cuộc có chỗ nào khác biệt.
Để tìm kiếm chân lý, ta thừa dịp Thái tử đến phủ xem bệnh, bèn dùng một gói M ông hãn dược mê hoặc hắn, rồi l ột sạch sành sanh.
Kết quả là giữa chừng hắn tỉnh lại, tiếng hét kinh hoàng của hắn suýt chút nữa đã làm tốc cả mái nhà Thái Y Viện.
Chuyện vỡ lở, ta bị cha cầm chày giã thuốc đuổi đ ánh chạy khắp ba con phố, suýt chút nữa là đi gặp tổ tông Hoa Đà rồi.
Nhờ sự kiện này mà ta trở thành một đại bá vương trong kinh thành, sau khi cập kê đến cả bà mối cũng chẳng dám đến cửa cầu hôn.
Sau đó tại yến tiệc Trung thu trong cung, cha ta uống say bí tỉ, ôm lấy cây cột hét lớn yêu cầu Hoàng thượng ban chỉ, bắt Thái tử phải cưới ta ngay lập tức.
Hoàng thượng sầm mặt, không đồng ý.
Biết là không còn hy vọng, ta vô cùng thức thời mà không thèm để tâm đến Thái tử nữa, ngay cả trên đường gặp mặt cũng tránh đi chỗ khác.
Kết quả là hắn chặn ta ở góc khuất dược phòng, nghiến răng nghiến lợi nói: "Phụ hoàng không đồng ý, chẳng lẽ nàng không thể giống như hồi nhỏ, trực tiếp dùng một gói thuốc mê rồi cư ớp lấy ta sao?"
01.
"Cha, nam nhân và nữ nhân rốt cuộc có chỗ nào khác biệt ạ?"
Năm sáu tuổi đó, ta đọc hết nửa tủ y thư của cha, rồi rút ra một kết luận kinh thiên động địa - sách viết có chi tiết đến đâu, cũng không bằng tận mắt nhìn thử một lần.
Cha ta là viện sứ Thái Y Viện, đang bận rộn viết đơn thuốc cho một vị Thượng thư, ngay cả đầu cũng không ngẩng lên mà tùy tiện đáp.
"Đợi con lớn lên rồi sẽ hiểu."
Ta nhìn chằm chằm vào cái đầu hói bóng loáng của cha, thở dài thườn thượt.
Lớn lên chậm quá, hôm nay ta đã muốn hiểu rồi.
Từ nhỏ đến lớn, ta chưa từng cầm qua kim thêu, thứ ta cầm trong tay toàn là châm bạc và chày giã thuốc.
Con nhà người ta thì ở hậu viện bắt bướm, còn ta thì ở tiền viện bắt mạch cho con c hó Đại Hoàng trong phủ.
Mấy hôm trước Đại Hoàng không chịu ăn xư ơng, ta bèn kê cho nó một phương thuốc sơ can lý khí.
Kết quả là nó chẳng sơ can được tí nào, trước hết là đi ngoài ch** n**c suốt ba ngày ở hậu viện.
Cha ta nhìn thấy bãi thải của con c hó, không những không đánh ta mà còn xoa đầu khen ngợi.
"Có gan dạ, chỉ là liều lượng hơi mạnh tay một chút."
Lời khen này chính là điềm báo cho tai họa tày trời sau này.
Vì cha không chịu nói cho ta biết sự khác biệt giữa cốt tướng và mạch tượng của nam nữ, ta quyết định tự tìm một vật thí nghiệm sống để nghiên cứu.
Ta quan sát từng người trong nhà trước.
Cha ta quá bận, lại thêm da dày thịt béo, khó mà ra tay.
Dược đồng trong viện thì chạy quá nhanh, gia đinh hộ viện lại trông quá hung dữ.
Khi biểu ca đến nhà chơi, ta cầm thước tre nhỏ hỏi xem có thể cho ta nghiên cứu cốt tướng một chút không.
Hắn ngay trong đêm đó đã cuốn gói về quê.
Ta rút ra kết luận, nam nhân bình thường không được.
Phải tìm một người sạch sẽ, quý giá, tốt nhất là thể trạng yếu ớt không thể đi lại, để tiện cho ta nhấn trên bàn gỗ mà chẩn mạch kỹ càng.
Đúng lúc ta đang rảo bước tìm kiếm con mồi, cơ hội từ trên trời rơi xuống.
02.
Đêm đó, một cỗ xe ngựa không treo huy hiệu lặng lẽ đỗ lại tại cửa sau của phủ Viện sứ Thái Y Viện.
Cha ta nghiêm mặt như sắp đi đưa tang, như lâm đại địch mà mắng nhiếc cả phủ một lượt.
"Không được ồn ào, không được nhìn ngó lung tung, không được kinh động đến quý nhân."
Ánh mắt sắc bén của ông xuyên qua đám đông, nhìn chòng chọc vào mặt ta.
"Đặc biệt là Đường Tiểu Khê, không được phép bén mảng đến hậu viện nửa bước!"
Ta ngoan ngoãn gật đầu, nhưng trong lòng đã bắt đầu tính toán xem bức tường nào ở hậu viện là dễ trèo nhất.
Câu "đặc biệt không được phép" của người lớn, đối với đứa trẻ sáu tuổi mà nói, đồng nghĩa với việc "mau đến xem có bảo bối tuyệt thế nào đây".
03.
Đêm đó, ta men theo lỗ c.h.ó bò vào dược phòng ở hậu viện.
Qua khe hở của cửa sổ chạm khắc, ta thấy trên giường mềm nằm một thiếu niên nhỏ tuổi sắc mặt tái nhợt.
Hắn trạc mười tuổi, sinh ra cực kỳ đẹp mắt.
Đường nét khuôn mặt tinh xảo tựa như đồng tử dưới tòa sen của tượng Quan Âm làm bằng ngọc, chỉ là đôi môi không chút huyết sắc.
Điểm mấu chốt nhất là cổ tay hắn lộ ra ngoài chăn gấm khi đang hôn mê, mảnh khảnh, trắng nõn, yếu ớt, mạch tượng hư phù có thể nhìn bằng mắt thường.
Ta nuốt nước bọt một cái.
Đây chính là vật nghiên cứu sống mà ông trời ban cho ta.
Cha ta đang quay lưng lại với hắn ở ngoài phòng sắc thuốc, hoàn toàn không để ý ngoài cửa sổ có một đôi mắt th èm khát như sói đói.
Ta ngồi xổm dưới cửa sổ, đầu óc quay cuồng tính toán.
Bệnh nhân mà tỉnh táo chắc chắn sẽ không để ta dùng thước đo, càng không để ta s* s**ng khắp cốt tướng của hắn.
Muốn khám phá chân lý ngành y, nhất định phải khiến hắn giữ trạng thái hoàn toàn tĩnh lặng.
Ta quen đường cũ lén vào kho thuốc bên cạnh.
Từ ngăn kéo tầng dưới cùng, ta lục ra gói M ông hãn tán mà cha cất giữ cẩn thận.
Dược đồng Tiểu Đậu Tử vừa hay đi vào lấy băng gạc, thấy ta cầm chiếc cân nhỏ đang cân bột trắng, hiếu kỳ thò đầu lại gần.
"Tiểu Khê, nửa đêm rồi muội giã thuốc làm gì thế?"
Ta không ngẩng đầu lên, vẻ mặt vô cùng thần thánh và trang nghiêm.
"Vì sự nghiệp cống hiến cho y học."
Tiểu Đậu Tử tỏ vẻ kính nể, thậm chí còn giúp ta cùng giã.
Ta nhìn đống bột thuốc đã pha chế trong tay, rơi vào trạng thái suy tư y học nghiêm túc.
Vị quý nhân này có thể khiến cha ta căng thẳng như vậy, thể chất nhất định khác người thường.
Để đảm bảo vạn vô nhất thất, ta quyết đoán gấp đôi liều lượng lên.
Đây gọi là sự cẩn trọng.
Ta đổ M ông hãn tán vào bát canh an thần ấm áp, bưng khay thuốc, nghênh ngang đi về phía sương phòng thủ vệ nghiêm ngặt kia.
Thị vệ ở cửa định ngăn ta lại, ta liền lên tiếng lanh lảnh.
"Viện sứ đại nhân sai con đến đưa thuốc ạ."
Thị vệ thấy ta mới sáu tuổi, tay bưng bát thuốc, không có chút sát thương nào nên thả cho ta vào trong.
Ta đẩy cửa bước vào, vị thiếu niên nhỏ tuổi vừa vặn mở mắt.
Hắn cảnh giác nhìn ta, giọng nói tuy yếu ớt nhưng lại mang theo uy áp bẩm sinh.
"Ngươi là ai?"
Ta bưng bát thuốc đến trước mặt hắn, cười như một vị lão trung y từ bi.
"Đừng sợ, ta là người đến giúp ngươi sớm ngày bình phục đây."
04.
Thái tử rõ ràng chưa từng trải qua sự hi ểm á c của lòng người.
Hắn nhìn vào đôi mắt trong sáng không vẩn đục của ta, thế mà lại thật sự bưng bát canh an thần đã thêm gia vị uống cạn.
Uống xong chưa đầy ba hơi thở, mí mắt hắn đã bắt đầu díp lại.
"Thuốc của ngươi..."
Lời chưa nói hết, đầu hắn đã nghiêng sang một bên, hoàn toàn ngủ mê man.
Ta hưng phấn xoa xoa tay, quăng cái khay lên bàn.
Từ trong ng ực lấy ra thước tre nhỏ, túi châm bạc và một cuốn "Nhật ký quan sát cơ thể người" do chính tay ta tự khâu.
Ta đặt tay lên cổ tay hắn, cẩn thận cảm nhận mạch tượng.
Ừm, mạch tượng trầm hoãn, quả thực là chứng hư nhược.
Tiếp đó, ta cởi dải lụa thắt áo ngoài của hắn ra.
Với tinh thần nghiêm túc cầu thị, ta quyết định đo từ xư ơng quai xanh trở xuống.
Vừa đo, ta vừa cẩn thận ghi chép vào sổ tay: Khung xư ơng thanh tú, da thịt mịn màng, sờ vào thích hơn con c hó vàng nhà ta nhiều.
Đúng lúc ta định cởi nốt dải lụa cuối cùng trên lớp áo trong của hắn, để khám phá sự khác biệt cốt yếu nhất giữa nam và nữ.
Vị tiểu Thái tử đáng lẽ phải ngủ đến tận sáng mai, đột nhiên mở bừng mắt.
Bốn mắt nhìn nhau.
Tay ta đang cầm cây thước tre nhỏ, chĩa thẳng vào m ông hắn.
Bên cạnh là bức tranh 'Sự khác biệt về khung xư ơng nam nữ' đang mở sẵn, trên bàn còn bày ra một hàng kim bạc sáng loáng.
Hắn cúi đầu nhìn y phục xộc xệch của mình, rồi lại nhìn khuôn mặt đầy vẻ khao khát tri thức chưa được th ỏa m ãn của ta.
Sau một thoáng tĩnh lặng ch ết c.h.óc, một tiếng hét thê lương x é tan màn đêm tại phủ Viện sứ Thái Y Viện.
"Á--!!"
05.
Tiếng hét ấy bi phẫn khôn cùng, suýt nữa làm tung cả ngói lưu ly trên mái nhà.
Truyền thẳng đến tiền sảnh, phòng bếp, và cả phòng trực của Thái Y Viện bên cạnh.
Cửa phòng bị người ta đạp văng.
Cha ta bưng bát thuốc vừa sắc xong lao vào, thấy cảnh tượng thảm khốc trên giường, bát thuốc trong tay vỡ tan tành.
"Nghịch nữ!"
Cha ta gầm lên một tiếng còn thê lương hơn cả Thái tử.
Ông quỵ xuống, dập đầu một cái thật mạnh trước mặt Thái tử.
Sau đó lập tức đứng dậy, vơ lấy chày giã thuốc trên bàn, mắt đỏ ngầu lao về phía ta.
"Hôm nay ta không đánh ch ết cái đứa khi quân phạm thượng, đồ s úc s inh nhà ngươi ta không làm người!"
Thấy tình thế nguy cấp, ta ba chân bốn cẳng chạy trối ch ết.
Ta, đứa trẻ sáu tuổi, chạy như bay ở phía trước; cha ta, Viện sứ Thái Y Viện bốn mươi tuổi, cầm chày giã thuốc đuổi theo sát nút.
Chúng ta chạy vòng quanh dược viên sau nhà trọn ba vòng.
Mẹ ta nghe thấy động tĩnh, khoác vội y phục chạy ra, nhìn thấy cảnh tượng này, sợ đến mức mặt c ắt không còn giọt m.á.u.
"Lão Đường! Chàng đi ên rồi à! Đừng đánh ch ết nó! Đánh tàn phế thì sau này làm sao gả đi được!"
Ta vừa chạy vừa gào thét.
"Mẫu thân! Cứu con với! Tất cả đều là vì y đạo thôi!"
Cha ta tức đến lạc cả giọng: "Ta cho ngươi y đạo! Ngươi l*t s*ch Thái tử mà gọi là y đạo hả?!"
Thái tử!
Nghe thấy hai chữ này, chân ta khựng lại, ngã nhào xuống vũng bùn.
Xong đời ta rồi.
Xong đời cả cửu tộc nhà ta luôn!!!!
''''''