Chương 36 - Dùng Tiền Đập CP, Không Ngờ Đập Trúng Chính Mình

Dùng Tiền Đập CP, Không Ngờ Đập Trúng Chính Mình

Hỏi: Sáng sớm vừa ngủ dậy đã thấy một người đàn ông mặc đồ thỏ ngồi xổm trước cửa phòng tôi, là có ý gì vậy?

【moji: Chị em à, điều đó chứng tỏ đối phương có sở thích giả trang.】

【Người qua đường bình thường: Chạy mau! Bạn trai cũ của tôi cũng thế đấy, sau đó tôi phát hiện ra riêng tư hắn ta lại...】

【Tinh Hà Xán Lạn: Chỉ có mình tôi muốn ngồi hóng diễn biến tiếp theo thôi sao?】

【Ôn Ôn: IP này... chị gái ơi, mau đi hóng nữ thần Ôn đi!!】

【Con Chồn Ăn Dưa: Tôi vào đây được năm phút rồi, có ai cập nhật diễn biến chưa?】

【momo: @Con Chồn Ăn Dưa, diễn biến tiếp theo là anh ta đến xin lỗi, tôi bảo anh ta cút đi rồi.】

【Con Chồn Ăn Dưa: Đệt! Hóng được cập nhật luôn rồi! Chị em, sao lại xin lỗi thế? Gã này không phải nghe bảo cút là cút thật đấy chứ?】

【momo: @Con Chồn Ăn Dưa, không cút. Anh ta lại đi thay thêm một bộ đồng phục quyến rũ khác.】

Ôn Giản Như cất điện thoại đi, bất đắc dĩ ngẩng đầu nhìn đồng hồ.

Từ lúc ai đó xuất hiện với bộ đồ thỏ đầu tiên đến giờ đã trôi qua bốn tiếng đồng hồ. Trừ đi hai tiếng đôi bên giằng co rồi thẳng thắn nói rõ mọi chuyện, anh đã thay tổng cộng bảy bộ quần áo.

Phong cách mỗi bộ một khác, nhưng không thể không thừa nhận, đây là một người đàn ông cực kỳ biết cách tận dụng sắc đẹp của bản thân.

Ban đầu, Ôn Giản Như vẫn kiên quyết không dao động.

Cho đến khi một bộ đồ tai mèo xuất hiện.

Đôi mắt màu xanh lục thẫm kết hợp với cặp tai mèo trên đầu người nào đó, vừa cao quý vừa kiêu ngạo, giống hệt một chú mèo Ba Tư đang chờ được v**t v*.

Điểm đáng yêu của cô lập tức bị đánh trúng.

Thật ra Ôn Giản Như không hề quá tức giận.

Sau khi nghe hết mọi chuyện, cảm xúc lớn nhất của cô là may mắn.

May mắn vì A Phỉ vẫn còn sống.

May mắn vì A Phỉ sống rất tốt.

Giang Bạch Triệt đã lược bỏ toàn bộ quá trình trưởng thành của mình trong những năm qua, còn Ôn Giản Như cũng không tiếp tục truy hỏi.

Sự ăn ý của cả hai nằm ở chỗ không hỏi thêm, không nói thêm, để mọi thứ trở thành những suy đoán và xót xa không thể gọi thành lời.

Nhưng cô cần thời gian để tiêu hóa tất cả.

Có điều, người đàn ông trước mặt dường như đã hiểu lầm điều gì đó.

“Em không thích bộ này sao?”

Giang Bạch Triệt kéo kéo cổ áo. Nhìn thấy ánh mắt của Ôn Giản Như rõ ràng không còn nhiệt tình như trước, đầu óc anh lập tức lạnh đi, xoay người định ra ngoài thay bộ khác, nhưng bị cô gọi lại.

“Không cần đâu, em muốn yên tĩnh một chút.”

“Không được, em không thể yên tĩnh.”

“Tại sao?”

“Lỡ như sau khi em bình tĩnh lại, em quyết định không tha thứ cho anh thì sao?”

Anh nhìn cô chằm chằm, giọng nói vừa cố chấp vừa bất an.

“Cho dù khả năng đó chỉ có một phần vạn, thì vẫn không bằng để em thấy anh phiền ngay lúc này. Ít nhất như thế, anh còn có thể ở bên cạnh em.”

Ôn Giản Như hé miệng, cô dường như đã hiểu Giang Bạch Triệt đang lo lắng điều gì, nhưng nhất thời lại không biết nên mở lời thế nào.

“Thôi được rồi, anh thích theo thì cứ theo đi.” Ôn Giản Như đánh giá anh từ trên xuống dưới một lượt rồi buồn bực nói: “Đi thay bộ nào kín đáo một chút, tôi muốn ra ngoài.”

“Hả? Ra ngoài?” Giang Bạch Triệt gần như bật dậy tại chỗ. “Em đợi anh một chút, đừng vội, anh thay xong ngay đây!”

Mười phút sau, Tiểu Giang trợ lý bọc mình kín mít từ đầu đến chân, với thái độ khiêm tốn ngồi trong nhà hàng dưới lầu tiếp nhận khóa huấn luyện cấp tốc từ tiền bối Tiểu Trương.

“Chị, thật sự không cần em đi cùng sao?” Lần này Ôn Giản Như đến nước F ngoài tham dự tuần lễ thời trang còn có một số lịch trình khác. Lê Mạn đã về nước, chỉ còn Tiểu Trương đi cùng cô. Ai ngờ vừa rồi cô ấy nhận được thông báo, chẳng những được nghỉ phép có lương mà toàn bộ chi phí du lịch tiếp theo tại nước F còn được thầy Giang tài trợ hữu nghị.

“Không cần đâu, không cần đâu, tôi làm được mà. Xe đợi ngoài cửa rồi, đừng để người ta chờ.” Tiểu Giang thiếu gia sợ công việc ngon ăn vừa tới tay lại bay mất, liên tục thúc giục Tiểu Trương mau đi, còn nháy mắt với trợ lý Trương Nguyên đang đợi ở cửa. Người sau lập tức bước lên, mỉm cười lịch thiệp nhận lấy toàn bộ hành lý.

“Yên tâm đi, chút việc này mà cũng không làm tốt được thì cậu ấy cũng không cần ở bên cạnh tôi nữa.” Ôn Giản Như lười biếng ngồi trên ghế sofa vươn vai, ánh mắt đầy ẩn ý liếc sang.

Giang Bạch Triệt lập tức thẳng lưng.

Mồ hôi lạnh suýt nữa túa ra đầy người.

Tâm trạng hiện giờ chẳng khác nào sinh viên đại học lần đầu đi phỏng vấn.

Cực kỳ căng thẳng.

Căng thẳng đến mức trước khi ra khỏi cửa, Giang Bạch Triệt vẫn không yên tâm, quay lại đổi sang một chiếc ba lô lớn hơn, nhét đầy căng bên trong rồi mới hơi an lòng bước lên xe.

“Hôm nay cụ thể có sắp xếp gì?” Ôn Giản Như vốn đã biết trước, nhưng vẫn “chu đáo” hỏi thêm một câu.

Giang Bạch Triệt mở cuốn “Sổ tay Tiểu Trương” vừa mới cầm tới còn chưa kịp làm quen, ánh mắt dừng lại ở ngày hôm nay, vẻ mặt đột nhiên khựng lại.

“Hửm?” Ôn Giản Như kéo nhẹ kính râm xuống một góc, cất giọng nghi hoặc.

Giang Bạch Triệt cười lắc đầu.

“Không có gì. Mười giờ sáng phải tới JY bàn chuyện hợp tác. Em định nhận đại diện thương hiệu à?”

Anh hiểu Ôn Giản Như.

Cô luôn tự nhận mình chẳng có gu thời trang gì, lại có anh trai và chị gái chống lưng phía sau, nên ghét nhất chính là những cuộc xã giao thương mại kiểu này.

Thực ra số hợp đồng đại diện của Giang Tử Nguyên cũng ít đến đáng thương.

Anh bước chân vào giới giải trí là để được đến gần A Như hơn, chứ không phải để kiếm tiền.

Điều này cũng khiến fan của anh thường xuyên than khóc.

Thần tượng thì có rồi, nhưng muốn tiêu tiền vì thần tượng mà chẳng có chỗ để tiêu.

Không còn cách nào khác, tất cả tài khoản mạng xã hội đều không dùng tên thật. Thứ duy nhất giúp mọi người xác nhận mình đang hâm mộ một người thật có lẽ chỉ còn Weibo của phòng làm việc.

“Chị em bắt em đi.” Nhắc tới chuyện này, Ôn Giản Như tháo kính râm xuống, sống không còn gì luyến tiếc mà ngả người trên ghế. “Không muốn đi chút nào.”

“Vậy thì không đi.”

Giang Bạch Triệt khép cuốn sổ lại, giọng điệu đương nhiên như lẽ phải, mang theo sự thiên vị không hề che giấu.

Ôn Giản Như sững người.

Nghe anh nói như vậy, cô lại cảm thấy mình có hơi tùy hứng quá thì phải...

Nhưng trong lòng lại ngọt ngào vô cùng.

Vốn dĩ cô là người có tính cách tùy tâm sở dục.

Được anh trai và chị gái bảo bọc dưới đôi cánh của họ từ nhỏ, nên cô là người ngây thơ nhất trong nhà.

Một khi chân thành thì giống như một kẻ liều mạng.

Ví dụ như lúc này.

Nghe Giang Bạch Triệt nói vậy, Ôn Giản Như ngượng ngùng gãi gãi mặt.

“Em chỉ nói vậy thôi, đã hẹn với người ta rồi mà.”

“Ừ, em muốn đi thì đi.”

Trong đôi mắt trầm tĩnh của Giang Bạch Triệt thoáng qua ý cười.

Sự cưng chiều kiểu như “dù trời có sập xuống anh cũng chống cho em” khiến vành tai Ôn Giản Như nóng lên âm ỉ.

“Này, Giang Tử Nguyên... à không đúng, tên thật của anh là Giang Bạch Triệt đúng không? Còn A Phỉ nữa, cuối cùng em nên gọi anh là gì đây?”

“A Phỉ.”

Giang Bạch Triệt ngắt lời cô, ánh mắt cố chấp khóa chặt trên người cô.

“Cái tên này là em đặt cho anh.”

Độc nhất vô nhị.

Ôn Giản Như nuốt nước bọt, có phần chật vật né tránh ánh mắt quá mức nóng bỏng của người nào đó.

“Khụ khụ, vậy thì... A Phỉ, đưa em tài liệu thương hiệu mà Tiểu Trương đã chuẩn bị đi.”

  •  

“Xin chào cô Ôn, tôi là Lawrence.”

Nửa tiếng sau.

Ngồi trong phòng tiếp khách trên tầng cao nhất trụ sở tập đoàn JY, Ôn Giản Như nhìn người đàn ông đẹp trai, nhiệt tình trước mặt mà vẫn còn hơi ngẩn ngơ.

Không phải lịch hẹn ban đầu là gặp giám đốc thiết kế của một thương hiệu xa xỉ thuộc JY sao?

Sao quanh đi quẩn lại thế nào cô lại ngồi trong phòng tiếp khách của ông chủ lớn nhà người ta rồi?

“Lawrence, nghiêm túc một chút.”

Sau khi đã chủ động khai báo thân phận, Giang Bạch Triệt cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn.

Ngược lại, Lawrence vừa thức trắng một đêm để bổ túc kiến thức, còn định nhân cơ hội trêu chọc cậu bạn thân vài câu thì bị đánh úp ngay tại chỗ.

“Không phải chứ, anh là ai vậy? Tôi quen anh à?”

Lawrence vẫn cố vùng vẫy lần cuối.

Nhận thấy ánh mắt nghi hoặc của Ôn Giản Như đã nhìn sang, Giang Bạch Triệt xoa xoa thái dương đau nhức rồi nhàn nhạt nói:

“Nếu hợp đồng chuẩn bị xong rồi thì mang tới đây đi. Muốn ôn chuyện thì để hôm khác.”

Rõ ràng anh thật sự không muốn ở lại lâu.

Lawrence bĩu môi, ra hiệu cho trợ lý đưa hợp đồng tới.

Đối diện với nụ cười chuyên nghiệp, đoan trang của cô trợ lý, đầu óc Ôn Giản Như đứng hình mất một giây.

Cô phải cố gắng đè nén sự thôi thúc muốn ký ngay lập tức, kiên nhẫn đọc hết vài điều khoản quan trọng rồi mới ký tên mình ở trang cuối.

“Đi thôi, hôm khác gặp.”

Từ lúc bước vào cho đến lúc đi ra ngoài, Ôn Giản Như nhìn đồng hồ lớn trong sảnh trụ sở JY.

Tổng cộng mới chỉ mười phút.

“Anh quen anh ta à?”

Giang Bạch Triệt đang xem lại những lịch trình còn lại của Ôn Giản Như.

Hiểu rõ tính cách của A Như, anh đang đánh dấu những công việc có thể đẩy nhanh tiến độ, nhưng vẫn không bỏ sót câu hỏi của cô.

“Ừ, quen nhau được vài năm rồi. À đúng rồi, A Như, em còn nhớ món quà sinh nhật anh giấu trong hòn non bộ không?”

Chủ đề nhảy quá đột ngột khiến Ôn Giản Như nhất thời không phản ứng kịp.

Quà sinh nhật nào cơ?

Đến khi nhớ ra, mặt cô lập tức đỏ bừng.

Nghĩ tới hiểu lầm năm đó mà mình gây ra, cô ho khẽ một tiếng.

“Nhớ.”

“Bên trong có một bất động sản.”

Giang Bạch Triệt chỉ vào tòa nhà trước mặt.

“Chính là tòa nhà JY này.”

“Hả?”

Ôn Giản Như quay đầu nhìn tòa cao ốc sang trọng hiện đại trước mắt, nhất thời có cảm giác không chân thực.

Cho đến khi trên đỉnh đầu truyền tới hơi ấm.

Cô quay lại, bắt gặp ánh mắt như đang chờ được khen ngợi của ai đó.

“Cho nên với Lawrence không cần khách sáo đâu. Em mới là chủ đất lớn của anh ta.”

Ôn Giản Như: “... Anh còn chuyện gì chưa nói với em nữa không?”

Giang Bạch Triệt: “... Em đang hỏi cụ thể phương diện nào?”

Nhìn dáng vẻ cười lấy lòng của anh, Ôn Giản Như đột nhiên cảm thấy thái dương mình cũng bắt đầu đau nhức âm ỉ.

  •  

Trong suốt một tuần tiếp theo, để tranh thủ được hưởng chính sách khoan hồng, tân trợ lý Giang làm việc cực kỳ tích cực.

Anh đã sớm hiểu rõ tính cách của người mình yêu.

Vì vậy, toàn bộ những lịch trình thương mại khó chịu đều bị anh dồn vào cùng một ngày.

Ôn Giản Như đã lười chẳng buồn hỏi anh làm cách nào để sắp xếp được như thế.

Nhưng không thể không thừa nhận.

Kiểu làm hết những việc mình ghét trong một ngày, sau đó dành toàn bộ thời gian còn lại để nghỉ ngơi, thoải mái hơn cách bị những công việc đó giày vò rải rác từng ngày rất nhiều.

Chưa kể những ngày tiếp theo, trợ lý Giang còn sắp xếp đâu ra đấy vô cùng chu đáo.

So với Ôn Giản Như chỉ sống ở nước F hai năm, Giang Bạch Triệt lại sinh ra ở nơi này và lớn lên ở đây cho đến năm mười lăm tuổi.

Hơn nữa, trước khi trở thành A Phỉ, anh hoàn toàn không phải đứa trẻ ngoan ngoãn gì.

Trong năm ngày đó, họ không đi bất kỳ điểm du lịch nổi tiếng nào.

Giang Bạch Triệt chỉ dẫn Ôn Giản Như tới những thị trấn nhỏ ít người biết đến để tìm cảm hứng sáng tác.

Kỹ năng chụp ảnh đã lâu không có cơ hội sử dụng của anh cuối cùng cũng được dịp ghi lại những khoảnh khắc ánh sáng và bóng tối của nàng thơ trong lòng mình.

Ôn Giản Như không thể không thừa nhận.

Có đồ ăn ngon, có nơi chơi vui, lại còn có những bức ảnh đẹp.

Cô thật sự đã nảy sinh ý định thuê Giang Bạch Triệt làm trợ lý.

Du lịch vốn là thứ dễ làm nảy sinh tình cảm nhất.

Huống hồ đây còn là sự kết hợp giữa một người yêu đến mù quáng và một người ngoài lạnh trong nóng.

Đúng là cơ hội ngàn năm có một.

Cho đến khi Tiểu Trương kết thúc chuyến du lịch châu Âu sang trọng do người theo đuổi bà chủ tài trợ, quay trở lại trang viên chuẩn bị cùng Ôn Giản Như về nước, cô ấy kinh ngạc phát hiện—

“Chị! Thầy Giang! Tối qua anh ngủ trong phòng chị sao?!”