Chương 33 - Dùng Tiền Đập CP, Không Ngờ Đập Trúng Chính Mình

Dùng Tiền Đập CP, Không Ngờ Đập Trúng Chính Mình

Show diễn của Hà Nhuế được tổ chức tại một khu tứ hợp viện mô phỏng. Đây vốn là một câu lạc bộ tư nhân do một thương nhân người Hoa xây dựng, sau đó được tặng lại cho bạn bè. Hiện nay nơi này thuộc sở hữu của Bạch Thư Du, cũng chính là vợ cũ của Ôn Gia Hòa.

Tòa nhà hai tầng, những phòng riêng trên tầng hai đối diện sân khấu được dành cho các vị khách VIP không muốn lộ diện. Ôn Giản Ý ngồi ở một phòng lệch trái chính giữa, còn Giang Bạch Triệt thì ở một phòng khác lệch phải chính giữa.

“Ôi chà, thằng Lawrence lúc đầu còn ngông nghênh lắm, giờ chắc không ngờ được rằng mình lại thành người có vai vế thấp nhất ở đây.” Trần Khai Hành vừa hay đang trốn ở nước F nên bị đám bạn không hề khách sáo đá sang đây để lập công chuộc tội.

“Hay cậu xuống dưới ngồi cùng cậu ta đi?” Giọng Giang Bạch Triệt u ám vang lên.

Trần Khai Hành lập tức rụt cổ:

“Thôi thôi, tôi xuống đó chỉ tổ mất mặt.”

“Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Bạch tổng tuổi còn trẻ mà đúng là tấm gương của thế hệ chúng ta. Nhìn mấy vị dưới kia xem, những người có địa vị cao hơn ấy, Lawrence gặp cũng phải cười làm lành. Tôi vừa thấy truyền thông trong ngoài nước đều đưa show của Hà Nhuế lên trang nhất, đúng là sao Tử Vi từ trên trời rơi xuống. À không, phải nói số mệnh của Hàn Duệ thật sự có quý nhân phù trợ.”

“Nhưng Giang ca này, hồi đó sao anh dám thế? Lừa tới tận đầu Bạch tổng. Anh không sợ một ngày nào đó chị ấy phát hiện ra à? Cô Ôn lại đặc biệt nghe lời chị gái mình nữa.”

Chỉ cần nghĩ lại thôi Trần Khai Hành đã thấy sống lưng lạnh toát.

Ngày trước vì Ôn Giản Như, đám người họ thay phiên nhau quản lý một tài khoản fan đại gia trong fandom của cô. Nhờ vậy mà cũng chú ý nhiều hơn đến tin tức giới giải trí.

Vì thế có thể tưởng tượng được cảm giác của họ khi xem một chương trình tạp kỹ phát sóng trực tiếp rồi nhìn thấy Giang Bạch Triệt.

Không chỉ lộ mặt thật.

Mà còn bày ra dáng vẻ yêu nghiệt câu người.

Đúng là khiến người ta rớt cả tròng mắt.

Ai ngờ được vài năm sau, Giang thiếu gia nổi danh ở Bắc Kinh lại lắc mình biến thành một nam minh tinh đỉnh lưu.

Có điều tình anh em thì là tình anh em.

Bọn họ có thể giúp anh tiêu tiền theo đuổi bạn gái, có thể bỏ tiền vận hành tài khoản fan.

Nhưng tuyệt đối không thể bỏ tiền ủng hộ chính anh được.

Cơ thể lại bắt đầu âm ỉ nóng lên.

Cơn đau nhức từ sau lưng khiến Giang Bạch Triệt khẽ nhíu mày.

Trong khi Trần Khai Hành vẫn lải nhải bên tai không ngừng.

Ngón tay anh khẽ vuốt qua nếp nhăn trên cổ tay áo, giọng nói mất kiên nhẫn mang theo chút lạnh lẽo:

“Chị ấy biết từ lâu rồi.”

“Hả? Biết từ lâu?”

Trần Khai Hành nghẹn luôn.

Mặt đỏ bừng.

Mãi mới hoàn hồn, vội vàng hỏi:

“Từ lúc nào?”

Giang Bạch Triệt đáp:

“Có lẽ ngay từ lần đầu tiên đã nhận ra rồi.”

Trần Khai Hành há miệng lắp bắp hai tiếng, sau đó thở dài:

“Hóa ra từ đầu đến cuối chỉ có cô Ôn là không biết à?”

“Haiz, tự nhiên tôi thấy thương cô ấy ghê.”

Đột nhiên mắt anh sáng lên.

Anh lấy điện thoại ra đăng nhập Weibo, trực tiếp đá tài khoản mà trợ lý đang quản lý hộ sang một bên.

“Cậu làm gì đấy?” Giang Bạch Triệt xoa xoa huyệt thái dương đang căng đau, ánh mắt khó chịu quét tới.

Nhưng Trần Khai Hành lấy hết can đảm làm ngơ.

“Hai người không làm người thì thôi.”

“Tôi không được.”

“Tôi đi tạo chút khí thế cho nữ thần Ôn.”

“Khí thế gì?”

“Rút thưởng.”

“Làm một đợt rút thưởng.”

“Lâu rồi tôi chưa đăng nhập tài khoản. Thấy có người bắt đầu chê fan của nữ thần Ôn không có sức mua nữa.”

Fan đại gia số một của Ôn Giản Như là một truyền kỳ trong giới.

Không đăng bài giới thiệu.

Không đăng bài tương tác.

Toàn bộ đều là chuyển tiếp máy móc.

Mỗi lần sinh nhật hoặc tuyên truyền phim mới, chủ tài khoản lại như máy in tiền, điên cuồng ném tiền ra ngoài.

Mọi hoạt động quảng bá đều được đầu tư ngang tầm đội ngũ quản lý chuyên nghiệp.

Nhưng từ đầu đến cuối...

Chưa từng nói một câu nào.

Nói nhảm.

Đằng sau tài khoản đó có tận mấy ông chủ luân phiên quản lý.

Nói kiểu gì?

Lỡ lộn người thì sao?

Từ khi còn học đại học, Giang Bạch Triệt có tiền là bắt đầu xây dựng tài khoản này.

Đến lúc tinh thần suy sụp vì Ôn Giản Như yêu người khác, mấy anh em của anh lặng lẽ tiếp quản.

Từ chỗ khinh thường mọi thứ trong fandom đến lúc thành thạo đủ loại kỹ năng cày bảng.

Mấy cậu thanh niên ngốc nghếch ấy chỉ mất đúng một tuần.

Sau đó tình trạng của Giang Bạch Triệt dần khá lên.

Tài khoản vẫn không quay lại tay anh.

Mà do Trần Khai Hành cùng mấy người khác tiếp tục quản lý.

Dù sao việc chính cũng chỉ là lên mạng tiêu tiền.

Coi như gửi trước tiền mừng cưới.

Về sau mọi người bước vào xã hội, ai nấy đều công thành danh toại.

Việc này mới dần được giao cho những trợ lý thân tín nhất.

Mỗi nhà phụ trách một tháng.

Mật khẩu đổi định kỳ.

“Không ngờ mấy người vẫn kiên trì thế nhỉ?”

Giang Bạch Triệt tựa vào cửa sổ, đôi môi hơi tái nhợt cong lên thành nụ cười nhàn nhạt.

Hai gò má ửng đỏ.

Anh cảm nhận được hơi thở của mình bắt đầu nóng lên.

Nhận thuốc từ tay Trương Nguyên rồi uống cùng nước.

Bên tai vang lên giọng điệu cà lơ phất phơ của Trần Khai Hành:

“Anh không hiểu đâu.”

“Điều này chứng tỏ mấy anh em chúng tôi có chung một bí mật.”

“Mà bí mật thường còn khiến một mối quan hệ bền chặt hơn cả tình cảm.”

“Nếu một ngày nào đó tôi công khai tài khoản này của cậu thì sao?” Giang Bạch Triệt cười hỏi.

Ngón tay Trần Khai Hành khựng lại.

Anh ngẩng đầu trừng mắt:

“Vậy tôi sẽ công khai chuyện cậu là fan cứng của CP luôn!”

Đúng vậy.

Sở dĩ tài khoản kia bị đám bạn cướp mất là bởi vì sau đó Giang Bạch Triệt tự đăng ký một tài khoản mới.

Anh còn thuê hẳn một studio chuyên cắt ghép video CP giữa mình và Ôn Giản Như.

Lạnh tanh.

Lượng người trong siêu thoại CP còn chưa tới một trăm.

Mãi đến khi video BE của hai người trong một lễ trao giải gần đây bất ngờ nổi tiếng.

Siêu thoại mới bắt đầu nhộn nhịp trở lại.

Còn tài khoản phụ của Giang Bạch Triệt mang tên Như Nguyện”, ngày nào cũng đều đặn điểm danh suốt nhiều năm, vẫn vững vàng đứng đầu bảng.

Tiện thể số lượng người theo dõi cũng tăng lên gấp mấy lần.

“Rè rè rè...”

Chiếc điện thoại trong lòng bàn tay rung lên khiến tim anh cũng run theo.

Giang Bạch Triệt hít sâu một hơi rồi mở khóa màn hình.

Thở phào nhẹ nhõm.

Cuối cùng cũng trả lời rồi.

Anh lập tức mở tin nhắn.

Niềm vui ngập tràn hiện rõ trong mắt.

【Lát nữa kết thúc, giới thiệu cho em một người quen.】

Người nào?

Người là gì?

Không hiểu.

Anh chỉ nhìn thấy một điều:

Chị muốn gặp anh.

Giang Bạch Triệt cất điện thoại đi.

Đi ngang qua Trần Khai Hành đang cúi đầu tiêu tiền như nước.

Anh đưa tay xoa đầu đối phương đầy yêu thương.

Làm Trần Khai Hành giật mình run tay.

Bấm dư thêm một số 0.

“Không sao.”

“Tìm Trương Nguyên.”

“Tôi hoàn tiền cho cậu.”

“Đại ca à, lì xì rút thưởng tận hai triệu tệ rồi đấy. Không đến mức vậy đâu chứ? Để tôi xem có thu hồi được không.”

“Không cần thu hồi.”

“Tôi chuyển thêm tiền cho cậu.”

“Thuận tiện xử lý luôn đống dư luận trên mạng đi.”

“Hỗn loạn quá.”

“Ai cũng muốn đến cọ nhiệt với cô Ôn nhà tôi.”

Nhìn bóng lưng anh em mình rời đi.

Trần Khai Hành xoa xoa da gà nổi đầy cánh tay.

“Ghê thật...”

“Từ lúc nào thành cô Ôn nhà cậu rồi?” 😑

Cùng lúc đó, bầu không khí phía hậu trường show mở màn của JOY vô cùng ngột ngạt.

Cùng là thương hiệu của các nhà thiết kế trẻ, phía trước vốn dốc hết tâm sức muốn xem trò cười của phía sau. Kết quả cuộc chiến thương trường tưởng như đơn giản ấy cuối cùng lại tự đâm ngược mình một nhát.

Hà Phương ngồi trong phòng nghỉ, trên gương mặt lạnh lùng đầy vẻ không cam lòng.

“Chị à, hay là... mình xuống nước với anh Hàn đi?” Trợ lý của Hà Phương khẽ đề nghị. “JOY bắt nạt người quá đáng thật. Trước khi tới đã nói rõ chị sẽ diễn kết màn, cuối cùng lại xếp cho chị một vị trí chẳng đầu chẳng cuối.”

Hà Phương cười lạnh:

“Họ thấy tôi không còn giá trị lợi dụng nữa thôi.”

Cô quá hiểu trò này.

Người sáng lập JOY là Cohen, bạn học cùng trường với Hàn Duệ khi du học ở nước ngoài. Từ thời sinh viên, hai người đã luôn bị mang ra so sánh.

Ban đầu cô không định xen vào chuyện giữa họ.

Nhưng...

Hà Phương cắn chặt môi dưới.

“Cúi đầu cái gì chứ? Từ lúc quyết định phản bội Hàn Duệ, tôi đã không còn đường quay lại rồi.”

“Tôi có thể không phải người quang minh lỗi lạc gì.”

“Nhưng con đường mình chọn cũng chưa chắc đã tệ đến thế.”

Cô đã đứng ở đỉnh cao mới trong sự nghiệp.

Bước tiếp theo là phải phá vỡ giới hạn, tiến lên sân khấu lớn hơn.

Mà Hàn Duệ không giúp được cô điều đó.

Chỉ có Cohen mới làm được.

Hà Phương hiểu rất rõ.

Chỉ cần Cohen còn một ngày để tâm tới Hàn Duệ, cô có thể lợi dụng tâm lý muốn chèn ép Hàn Duệ của anh ta để đạt được những gì mình mong muốn.

“Bình tĩnh đi.”

“Có khi chúng ta còn nhận được nhiều hơn thế.”

Nói thì nói vậy.

Nhưng khi Hà Phương bước xuống sân khấu, nhìn thấy truyền thông đồng loạt đem cô ra so sánh với Ôn Giản Như, cô vẫn không nhịn được mà sụp đổ tâm lý.

  •  

“Chậc, đám tài khoản marketing này thật là.”

Tiểu Trương một tay lướt điện thoại, một tay chống cằm nhìn Ôn Giản Như tẩy trang.

“Buổi sáng còn đang mắng chị đấy!”

“Chị à, em phát hiện chị trang điểm nhạt đẹp hơn nhiều!”

Nhìn người phụ nữ trong gương dần hiện ra vẻ thanh tú tự nhiên, Tiểu Trương không nhịn được cảm thán:

“Quả nhiên kiểu nhan sắc đậm nét vẫn hợp trang điểm nhẹ! Thầy Giang cũng thuộc kiểu này, hai người còn...”

Khá giống nhau.

“Thầy Giang là ai?”

Ôn Giản Ý đẩy cửa bước vào.

Vừa hay nghe thấy nửa câu sau.

Thuận miệng hỏi một câu.

Nhưng trái tim Ôn Giản Như lại bất ngờ hụt mất một nhịp.

“Không ai cả.”

“Một đồng nghiệp từng hợp tác thôi.”

“Đồng nghiệp?”

Ôn Giản Ý khẽ nhíu mày.

Một chủ đề mà anh đã nhắc đi nhắc lại không biết bao nhiêu lần tự nhiên được mở ra.

“Em chú ý một chút.”

“Tìm bạn trai thì không được tìm người trong giới giải trí.”

“Ai bảo em muốn tìm người trong giới chứ!”

Trước đây Ôn Giản Ý cũng thường xuyên kéo tai cô nhắc nhở chuyện này.

Nhưng chẳng hiểu sao lần này Ôn Giản Như lại cảm thấy chột dạ lạ thường.

Cô gần như phản bác ngay lập tức.

Nhưng vừa nói ra đã thấy hối hận.

Người đối diện không phải ai khác.

Mà là anh trai sinh đôi của cô.

Hai người tuy không phải sinh đôi cùng trứng.

Nhưng hiểu nhau quá rõ.

Quả nhiên.

Biểu cảm vốn tùy ý của Ôn Giản Ý dần thu lại.

Anh đứng thẳng người.

Đôi mắt phượng giống giáo sư Trình hơn cả khẽ nheo lại.

Áp lực đến từ người anh trai từ từ đè xuống.

“Em không bình thường.”

Ngón tay Ôn Giản Như hơi co lại.

Cô lấy ra toàn bộ kỹ năng diễn xuất của đời mình.

Ngẩng mắt lên.

Không hề yếu thế đối diện với ánh mắt anh trai trong gương.

“Anh mới không bình thường thì có!”

“Em không tìm người trong giới, chẳng lẽ người ngoài giới tự nhiên xuất hiện à?”

“Hay anh sắp xếp cho em một buổi xem mắt đi?”

“Hừ!”

“Chỉ biết đứng đó đưa yêu cầu thì có ích gì?”

“Nếu muốn em yêu đương thì anh phải đưa ra giải pháp chứ!”

Ôn Giản Ý nhìn cô em gái đang xù lông.

Đột nhiên nhận ra...

Cô nói hình như cũng có lý thật.

Nghĩ kỹ lại.

Ôn Giản Như là sao nhí từ nhỏ.

Đại học cũng học Học viện Hý kịch.

Quả thực không có nhiều cơ hội tiếp xúc với người ngoài ngành.

Ôn Giản Ý cũng không phải kiểu anh trai cổ hủ ngăn cản em gái yêu đương.

Mặc dù đàn ông bên ngoài thật sự chẳng có mấy người tử tế.

Nhưng lời Tiểu Như nói cũng đúng.

Anh hoàn toàn có thể tự mình sắp xếp xem mắt.

Trước tiên lọc người giúp cô một lượt.

Càng nghĩ càng thấy khả thi.

Sự chú ý của Ôn Giản Ý lập tức chuyển khỏi những dấu hiệu bất thường vừa phát hiện được.

Anh quay đầu bắt đầu rà soát những đối tượng đáng tin cậy xung quanh mình.

Thấy anh trai đã thành công bị đánh lạc hướng.

Ôn Giản Như lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.

Cô liếc mắt ra hiệu với Tiểu Trương đang cố gắng giả làm không khí bên cạnh.

Tiểu Trương hiểu ý, khẽ gật đầu.

Sau đó quay lưng lại, lấy điện thoại ra gọi cho Ôn Giản Như một cuộc.

“Alô, Chúc Uẩn à? Tới rồi tới rồi, tớ tẩy trang xong là ra ngay đây.”

Ôn Giản Như tắt điện thoại, đặt sang một bên rồi chạy vào nhà vệ sinh rửa sạch lớp kem tẩy trang trên mặt. Còn chưa kịp để Ôn Giản Ý phản ứng, cô đã như một cơn gió lao ra ngoài.

“Chúc Uẩn tới rồi à?”

Tiểu Trương bị bỏ lại làm người chống đỡ cửa ải cuối cùng, dưới ánh mắt dò xét gần như hữu hình của ông chủ lớn, chỉ có thể gật đầu:

“Vâng... trùng hợp thật đấy.”

  •  

Ôn Giản Như chuồn khỏi hậu trường, nhanh nhẹn chui vào chiếc xe bảo mẫu của mình.

Ngay giây tiếp theo, một vòng ôm nóng bỏng đã bao trùm lấy cô.

Mùi hương hoa diên vĩ nhàn nhạt quen thuộc trên người ai đó lập tức tràn vào chóp mũi.

“Giang Tử Nguyên!”

“Em đây, cô Ôn.”

Giang Bạch Triệt đột nhiên phát hiện cách xưng hô này rất thuận miệng nên lập tức đổi cách gọi.

Nào ngờ chất giọng khàn khàn của anh khi hạ thấp xuống lại mang theo cảm giác mập mờ khó tả. Từng chữ được nhấn nhá khiến tai Ôn Giản Như nóng bừng.

“Gọi linh tinh cái gì thế.”

“Gọi cô Ôn không được sao?”

Thuốc còn chưa kịp phát huy tác dụng.

Lúc này Giang Bạch Triệt có hơi mơ màng.

Đôi mắt đeo kính áp tròng màu đen mất đi vài phần phong lưu quyến rũ thường ngày.

Giờ phút này nhìn lại chỉ thấy vô cùng vô tội.

Trái tim Ôn Giản Như mềm nhũn.

Khí thế khi mở miệng cũng yếu đi quá nửa:

“Bị sốt mà không ở yên nghỉ ngơi, chạy tới đây làm gì?”

Vừa dứt lời.

Ai đó bỗng cúi đầu, nhẹ nhàng đặt cằm l*n đ*nh tóc cô.

Thân mật mà lưu luyến cọ cọ.

Trong giọng nói là niềm vui sướng không thể giấu nổi:

“Thật tốt.”

“Cô Ôn nhà em đang quan tâm em sao?”

“Ai là cô Ôn nhà em chứ?”

Ôn Giản Như mất tự nhiên đưa tay xoa tai.

Thầm nghĩ điều hòa trong xe hôm nay mở hơi nóng quá thì phải.

“Vậy em là người của chị cũng được.”

“Không được!”

Ôn Giản Như lập tức ngẩng đầu.

Cái đầu đập thẳng vào cằm Giang Bạch Triệt.

Người sau đau đến mức nước mắt sinh lý suýt trào ra.

Nhưng câu nói vội vàng phủi sạch quan hệ giữa hai người ấy lại khiến trái tim anh đau nhói hơn.

“Tại sao?”

Đây là lần đầu tiên kể từ sau khi hai người chiến tranh lạnh, Giang Bạch Triệt trực diện đối mặt với vấn đề này.

Ánh mắt nóng bỏng và cố chấp ấy khiến Ôn Giản Như không được tự nhiên mà né tránh.

Nhưng nghĩ lại...

Khoan đã.

Rõ ràng đâu phải cô là người vượt quá giới hạn đạo đức.

Chột dạ cái gì chứ?

“Giang Tử Nguyên.”

“Có phải em đang giả vờ ngốc với chị không?”

“Em không có.”

“Em...”

Đối diện với ánh mắt chân thành đầy nghi hoặc của anh, Ôn Giản Như nhất thời không biết phải diễn đạt thế nào.

Cô hít sâu một hơi.

Cố gắng tìm cách nói uyển chuyển hơn:

“Chị biết chị gái chị rất ưu tú.”

“Thích chị ấy, bị chị ấy thu hút vốn là chuyện rất bình thường.”

Giang Bạch Triệt hơi nheo mắt.

Trái tim đột nhiên siết lại.

Mớ suy nghĩ hỗn loạn trong đầu vốn bị người trước mặt làm cho rối tung lên lúc này như bất ngờ bắt được một sợi chỉ.

Anh dường như đã hiểu ra điều gì đó...

“Sau đó thì sao?”

“Rốt cuộc chị muốn nói gì?”

Ôn Giản Như ngẩng đầu lên.

Đối diện trực tiếp với ánh mắt nóng rực đầy áp lực của Giang Bạch Triệt.

Cô hé môi.

Nhưng cổ họng như bị nhét đầy bông.

Nhất thời không phát ra được âm thanh.

“Ý chị là...”

“Em thích chị Bạch Ý sao?”

Giang Bạch Triệt nhìn thẳng vào mắt cô.

Từng chữ rõ ràng vang lên:

“Có bao giờ chị nghĩ tới một khả năng khác không?”

“Điều em muốn...”

“Chỉ là được chị nhìn thấy mà thôi.”