“Cậu cũng có ngày bị người ta đá à?”
Lawrence tỏ vẻ không tin.
“Tôi luôn nghi ngờ cậu là người máy đấy.”
Giang Bạch Triệt lặng lẽ liếc sang.
Lawrence lập tức thu lại vẻ mặt đùa cợt thoải mái, cố gắng bày ra bộ dạng quan tâm bạn bè:
“Tôi hỏi hơi đường đột một chút nhé.”
“Cậu chắc chắn là bị người ta đá thật chứ?”
“Không phải kiểu...”
Anh ta ngập ngừng một lát rồi nói:
“Bị mèo mèo chó chó gì đó ghẻ lạnh thôi đấy chứ?”
Theo sau Giang Bạch Triệt, trợ lý Trương Nguyên lặng lẽ lùi ra sau hai bước.
Anh chỉ sợ lát nữa máu của Lawrence bắn tung tóe lên người mình.
Năm phút sau.
Trong văn phòng Chủ tịch tập đoàn JY đã chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng, một hồi chuông điện thoại dồn dập phá vỡ nhịp làm việc của tất cả mọi người.
“Vâng, vâng, tôi hiểu rồi.”
“Được, tôi sẽ liên hệ ngay.”
“Hà Duệ đúng không ạ?”
“Ngài cứ yên tâm về phía truyền thông, chúng tôi sẽ lập tức tung tin.”
Anna, trợ lý đặc biệt phụ trách lịch trình của Lawrence, ngồi nghiêm túc bên điện thoại bàn.
Một tay ghi chép nhanh các ý chính vào sổ.
Mặc dù trong lòng đầy kinh ngạc và khó hiểu.
Nhưng tố chất nghề nghiệp xuất sắc khiến cô luôn tuân thủ một nguyên tắc:
Không tò mò. Không phản đối.
Mọi mệnh lệnh của sếp đều phải được thực hiện.
Sau khi cúp máy.
Không ngoài dự đoán, cô lập tức đón nhận ánh mắt tò mò của các đồng nghiệp.
“Lisa, liên hệ bên Hà Duệ.”
“Ngài Lawrence tối nay sẽ tới xem show của họ.”
“Alley, báo với truyền thông.”
“Ngài Lawrence hủy toàn bộ các show đã định trước đó, dự định tới xem show đầu tay của một nhà thiết kế mới.”
“À đúng rồi.”
“Chuẩn bị sẵn phương án dẫn dắt dư luận cho bộ phận PR.”
Sau khi phân công xong.
Anna lập tức gọi cho bộ phận thiết kế.
Yêu cầu trong vòng năm phút phải gửi toàn bộ tài liệu liên quan tới Hà Duệ vào điện thoại cô.
Mười phút sau phải chuẩn bị ba bộ hồ sơ giấy và chuyển xuống bãi đỗ xe.
Để cô mang theo tới show diễn.
Theo chỉ thị của trợ lý chủ tịch.
Anna còn ghé qua bộ phận quà tặng công ty.
Đích thân chọn lại ba phần quà cao cấp.
Mọi thứ chuẩn bị hoàn tất.
Cô bước vào thang máy đi thẳng xuống tầng hầm.
Xe đã đợi sẵn.
Trưởng bộ phận thiết kế cũng đang đứng đó, trên tay ôm ba bộ hồ sơ được đóng quyển tinh xảo.
Thấy Anna xuất hiện.
Ông lập tức tiến lên đưa tài liệu.
“Làm phiền cô rồi.”
Anna khẽ gật đầu đáp lại.
Sau đó ngồi lên xe.
Chiếc xe phóng đi.
Khói xe hắt thẳng vào mặt vị trưởng bộ phận.
Nhưng chẳng thể ngăn nổi trái tim hóng chuyện đang bùng cháy dữ dội.
Hà Duệ!
Năm phút trước.
Trang tin thời trang lớn nhất đã tung ra một tin chấn động:
Lawrence sẽ vắng mặt toàn bộ các show đã định trước và đích thân tới dự show đầu tay của một nhà thiết kế mới.
Tin tức vừa xuất hiện đã lan truyền chóng mặt.
Không chỉ giới thời trang.
Ngay cả nội bộ tập đoàn JY cũng bị đánh úp đến trở tay không kịp.
Là giám đốc điều hành của Hà Duệ.
Trần Khâm là người đầu tiên trong công ty biết được tin này.
Mà lúc đó...
Chỉ còn sáu tiếng nữa là đến giờ diễn.
Do bị đối thủ cạnh tranh chơi xấu.
Những minh tinh và KOL thời trang đã nhận lời tham dự trước đó đều đồng loạt hủy hẹn vào phút chót.
Quay sang ủng hộ thương hiệu đối thủ JOY.
Nhà thiết kế trưởng kiêm người sáng lập JOY được gọi là ngôi sao mới của ngành.
Nhưng ai trong giới cũng biết.
Đó là một công tử thế hệ thứ hai chính hiệu.
Đứng sau lưng anh ta là tập đoàn thời trang lâu đời AIER.
Bởi vậy.
Hàn Duệ và Trần Khâm chỉ có thể nghiến răng nuốt cục tức này.
Cho nên.
Khi nhận được điện thoại từ Anna.
Phản ứng đầu tiên của Trần Khâm là:
Lừa đảo viễn thông bây giờ chuyên nghiệp đến thế rồi sao?
Giọng chuẩn.
Thuật ngữ chuyên ngành cũng rất đầy đủ.
Nhíu mày suy nghĩ một lúc.
Với tâm thế:
Thà tin là có còn hơn bỏ lỡ cơ hội trúng thưởng.
Anh liền gọi cho một lãnh đạo cấp cao của JY mà mình từng gặp vài lần.
Lấy hết can đảm đọc số điện thoại của Anna.
Sau khi xác nhận được thông tin là thật.
Anh ngây người.
Lúc này.
Ôn Giản Như đang ở hậu trường phối hợp cùng Hàn Duệ sửa lại trang phục.
Bộ váy vốn được chuẩn bị cho Hà Phương phải chỉnh sửa lại theo số đo của cô.
May mà vóc dáng hai người không chênh lệch quá nhiều.
Nếu không...
Cho dù ép Hàn Duệ phát điên.
Anh cũng không thể hoàn thành trước giờ diễn.
“Đừng động.”
“Chỗ này tôi còn phải sửa thêm.”
Trên tay Hàn Duệ cầm kim chỉ.
Phong cách thiết kế của anh thuộc trường phái tân Trung Hoa.
Dưới ánh đèn.
Những vệt sáng như lưu chuyển trên tà váy.
Rực rỡ mà thanh nhã.
Cổ điển nhưng không mất đi vẻ linh động thoát tục.
“Thật ra phong cách của cậu không hợp với Hà Phương đâu.”
Ôn Giản Như đứng trước gương ngắm bộ váy trên người.
Không nhịn được lại cảm thán.
Đúng là có những người sinh ra đã được ông trời thưởng cơm ăn.
Hàn Duệ giật giật khóe môi.
Trong lòng đắng như nuốt phải hoàng liên.
Đương nhiên anh biết.
Khuôn mặt Hà Phương thanh tú.
Bộ váy này cô ấy thật sự không chống nổi.
Ban đầu anh còn chuẩn bị một bộ khác.
Không nổi bật bằng.
Nhưng lại hợp khí chất của cô hơn.
Đáng tiếc.
Cô từ chối thẳng thừng.
Lúc đó.
Anh đã nhận ra.
Sau khi đoạt giải Ảnh hậu.
Ánh mắt Hà Phương nhìn anh...
Đã khác xưa rồi.
Đang chìm trong thất vọng.
Đột nhiên phía sau truyền tới một lực cực mạnh.
Kèm theo cơn đau dữ dội.
Hàn Duệ loạng choạng ngã lăn xuống đất.
Mãi một lúc sau mới hoàn hồn.
Anh ôm mông đau đớn nhìn thủ phạm.
“Anh!”
“Em vừa thất tình đấy có được không?!”
Ôn Giản Ý thậm chí còn không ngẩng đầu.
Chỉ cười lạnh một tiếng.
Mắt vẫn nhìn tài liệu trợ lý vừa gửi tới.
Thản nhiên nói:
“Biết mình thất tình rồi còn không mau làm việc?”
“Nếu không thì sao?”
“Muốn thất nghiệp luôn à?”
Người anh họ nhướng mắt.
Đuôi mắt hơi xếch vẽ nên vẻ lạnh nhạt lười biếng.
Anh ngả người ra sau ghế.
Tay phải tháo cà vạt.
Rồi mở cúc tay áo...
“Đừng! Đừng!”
“Anh à! Có gì từ từ nói!”
“Đừng động tay!”
“Em không xứng làm bẩn tay anh đâu!”
Hàn Duệ lập tức bật dậy như lò xo.
Gương mặt đẹp trai trắng bệch.
Còn tiều tụy hơn lần đầu Ôn Giản Như gặp hôm nay.
Nhưng ánh mắt lại kiên định hơn nhiều.
Ít nhất động tác trên tay đã nhanh và chính xác hơn hẳn.
Ôn Giản Như vốn muốn xoa đầu cậu em.
Nhưng sợ dính đầy dầu tóc.
Cô ho khan hai tiếng.
An ủi:
“Không sao đâu.”
“Dạo này chị mình bắt anh ấy tu thân dưỡng tính.”
“Anh ấy sẽ không đánh cậu đâu.”
Hàn Duệ ngẩng đầu lên.
Trong mắt lấp lánh nước.
“Thật không?”
“Cũng tùy trường hợp.”
Giọng nói âm u của Ôn Giản Ý vang lên phía sau.
Hàn Duệ lập tức run lẩy bẩy.
Đúng lúc đó.
Giang Bạch Triệt bỗng rùng mình một cái.
Không rõ nguyên nhân.
Không có bất cứ dấu hiệu báo trước nào.
Trợ lý bên cạnh lập tức lấy thuốc đã chuẩn bị sẵn trong túi.
Đang định đưa tới.
Lại bị anh giơ tay ngăn lại.
“Ngài mới hạ sốt chưa lâu.”
“Tốt nhất vẫn nên cẩn thận hơn.”
Giang Bạch Triệt lắc đầu.
“Tôi biết chừng mực.”
Lawrence lập tức ghé tới.
“Cậu bị bệnh à?”
“Trời đất.”
“Người khỏe như trâu thế này mà cũng biết sốt cơ à?”
Giang Bạch Triệt bình tĩnh đáp:
“Tôi cũng là người.”
Lawrence lập tức ôm mông.
“Tôi không chắc đâu.”
“Anh bạn à, cái mông bên trái của tôi bây giờ vẫn còn đau đây này!”
Giang Bạch Triệt liếc nhìn anh ta.
“Hay để tôi cho bên phải cân đối luôn?”
Lawrence lập tức co rúm vào góc xe.
Lắc đầu như trống bỏi.
“Không cần!”
“Cảm ơn!”
“Nhưng mà...”
Anh ta cười nham hiểm rồi ghé sát lại.
“Sao tự nhiên cậu lại bắt tôi tới xem show của một nhà thiết kế mới?”
“Còn giúp người ta tạo tiếng vang nữa?”
“Chậc chậc.”
“Có liên quan tới người làm cậu tổn thương không?”
Giang Bạch Triệt lập tức nhíu mày.
Không hài lòng nói:
“Ai bảo cô ấy làm tôi tổn thương?”
Lawrence trợn tròn mắt.
“Này!”
“Chính miệng cậu nói mà!”
“Mới mấy phút trước thôi!”
“Giờ đã không nhận rồi à?”
Giang Bạch Triệt bình thản đáp:
“Lúc đó tôi vừa hạ sốt.”
“Đầu óc không tỉnh táo.”
“Chẳng lẽ đầu óc cậu cũng không tỉnh táo theo?”
Lawrence nghẹn lời.
“Không phải chứ.”
“Lão Giang à.”
“Mới bao lâu không gặp?”
“Từ khi nào mặt cậu dày đến thế?”
Lần này.
Giang Bạch Triệt không phản bác.
Anh mở cúc cổ áo.
Nhìn ra ngoài cửa sổ.
Giọng nói rất khẽ.
“Cô ấy thật sự không làm tôi tổn thương.”
“Là do tôi cả.”
Câu nói ấy khiến Lawrence kinh ngạc đến ngây người.
Nhìn người bạn già bỗng nhiên hóa thành nam chính u sầu trước mặt.
Dù đã gặp vô số trai xinh gái đẹp.
Anh vẫn phải thừa nhận.
Ngoại hình và khí chất của Giang Bạch Triệt thực sự không ai sánh bằng.
Nhưng...
Sao lưng anh cứ nổi da gà từng đợt thế này?
“Lão Giang.”
“Đừng dọa tôi.”
“Có phải cậu lại nghĩ quẩn gì rồi không?”
Lawrence từng tận mắt chứng kiến lúc Giang Bạch Triệt phát điên.
Chỉ là anh không biết đến sự tồn tại của Ôn Giản Như.
Trong mắt anh.
Giang Bạch Triệt chỉ là kiểu người thông minh đến mức gần như yêu quái.
CPU não bộ chạy quá nhanh.
Đôi khi cảm xúc không theo kịp.
Cho nên tính tình mới cổ quái như vậy.
Nhưng mà...
Người trước mắt này, nhìn thế nào cũng càng giống một kẻ đang khổ sở vì tình yêu, hơn nữa còn là kiểu chủ động theo đuổi người ta.
Là một tay lão luyện trên tình trường, Lawrence ngửi thấy một mùi vị không bình thường. Chẳng những không còn tâm trạng hóng chuyện xem kịch vui, trái lại còn cảm thấy sống lưng lạnh toát!
Người có thể khiến yêu nghiệt như Giang Bạch Triệt đem lòng yêu thích, lại còn là theo đuổi ngược... rốt cuộc đối phương là thần thánh phương nào vậy? Không đúng, đối phương thật sự là con người sao?
“Ắt xì!”
Ôn Giản Như đưa tay xoa mũi.
“Cảm à?”
So với Hàn Duệ phản ứng chậm nửa nhịp, Ôn Giản Ý lập tức đứng dậy khỏi ghế sofa, kéo chiếc khăn choàng đang vắt trên lưng ghế khoác lên vai em gái. Anh cẩn thận nhìn cô vài lần, xác nhận sắc mặt Ôn Giản Như vẫn ổn mới quay sang nhìn Hàn Duệ với vẻ không hài lòng:
“Quần áo cậu thiết kế nhất định phải hở vai thế này à?”
Hàn Duệ rụt cổ, chỉ lên phía trên:
“Anh à, em bật điều hòa rồi mà.”
Ôn Giản Ý lạnh giọng:
“Vặn to thêm đi, không có chút tinh ý nào cả.”
Hàn Duệ không dám chậm trễ, đang định đi chỉnh lại nhiệt độ thì bị Ôn Giản Như kéo tay ngăn lại:
“Đủ nóng rồi, em không bị cảm.”
“Anh, em đi vệ sinh một lát.”
Nhìn bóng lưng em gái vội vã rời đi, ánh mắt Ôn Giản Ý trầm xuống. Mối liên hệ đặc biệt giữa hai anh em sinh đôi khiến anh có linh cảm rằng Ôn Giản Như chắc chắn đang có điều gì đó không ổn.
Trốn trong nhà vệ sinh, Ôn Giản Như không hề biết anh trai mình đã dựa vào giác quan thứ sáu mà phát hiện ra manh mối. Nhìn chính mình trong gương, cô khẽ cắn môi đỏ, cuối cùng không do dự nữa mà lấy điện thoại ra gửi cho Giang Tử Nguyên một tin nhắn.
【Nghe nói em bị sốt à?】
Tin nhắn vừa gửi đi, Ôn Giản Như lập tức cảm thấy như vừa đặt được một tảng đá lớn trong lòng xuống. Cả người nhẹ nhõm hơn hẳn.
Trong lòng thoải mái rồi, cô nghĩ Giang Tử Nguyên chắc đang nghỉ ngơi nên cũng không chờ đối phương trả lời. Cô chuyển điện thoại sang chế độ im lặng, bỏ vào túi xách rồi mở cửa đi ra tiếp tục công việc.
“Ông chủ cậu bị làm sao vậy?”
Lawrence kéo Trương Nguyên trốn vào một góc. Lúc này anh ta vô cùng may mắn vì để tỏ sự coi trọng, mình đã đặc biệt bảo tài xế lái chiếc xe dài nhất tới đây, như vậy mới có thể trốn xa thật xa.
Bởi vì chỉ năm phút trước thôi, điện thoại của ai đó bỗng phát ra một âm báo cực kỳ đáng yêu nhưng hoàn toàn không phù hợp với hình tượng của người đó.
Nhìn tốc độ Giang Bạch Triệt móc điện thoại ra nhanh đến mức kinh người, Lawrence vừa trợn mắt há hốc mồm vừa lập tức hiểu ra.
Đây chắc chắn là nhạc chuông riêng dành cho một người nào đó!
Quả nhiên.
Ngay giây tiếp theo, trên người ai đó tỏa ra mùi vị chua chua thối thối của tình yêu, nồng đến mức khiến người ta chỉ muốn bịt mũi bỏ chạy.
【Nghe nói em bị sốt à?】
Giang Bạch Triệt không ngừng v**t v* bàn phím điện thoại. Cảm giác chua xót và đau âm ỉ đã đeo bám anh suốt nhiều ngày trong nháy mắt biến mất không còn dấu vết, chỉ còn lại niềm vui vô hạn lan tràn trong lòng.
【Em không bị sốt.】
Không được.
Trả lời như vậy chẳng khác nào khiến sự quan tâm của chị trở nên thừa thãi, làm chị mất mặt.
Hơn nữa...
Anh đúng là bị sốt.
Chị đang quan tâm anh.
Anh không thể vì được chiều mà sinh hư được.
Hai má hơi nóng lên, trong khoang xe tối mờ, người đàn ông tuấn mỹ đưa tay kéo lỏng cổ áo, chậm rãi thở ra luồng hơi nóng tích tụ trong lồng ngực. Những ngón tay khẽ run lên, đến mức gần như không cầm nổi điện thoại.
Sau khi sửa đi sửa lại, cân nhắc hết lần này đến lần khác vài câu trả lời, anh vẫn không thấy hài lòng.
Đúng lúc Lawrence gần như đã lấy đủ dũng khí để chất vấn xem rốt cuộc yêu quái phương nào nhập vào người anh em mình, thì Giang Bạch Triệt dứt khoát thoát khỏi WeChat.
Anh trực tiếp bấm gọi cho Ôn Giản Như.