Chương 29 - Dùng Tiền Đập CP, Không Ngờ Đập Trúng Chính Mình

Dùng Tiền Đập CP, Không Ngờ Đập Trúng Chính Mình

Từ trong hang động đi ra, trong lòng Giang Tử Nguyên vẫn luôn có cảm giác hoảng hốt như bị ai đó bóp chặt.

Làn gió đêm mát lạnh lướt qua gò má, khẽ hất tung những sợi tóc mềm mượt bên cạnh.

Hương thơm ngọt ngào thoang thoảng bay tới.

Nhìn gương mặt nghiêng yên tĩnh mang theo ý cười của Ôn Giản Như, chẳng vì lý do gì cả, một nỗi sợ hãi bất chợt lan khắp tứ chi, khiến bàn tay đặt sau lưng anh hơi tê dại.

Câu nói “giả thôi mà” của Ôn Giản Như...

Giang Tử Nguyên buộc phải thừa nhận.

Anh chết tiệt để tâm đến nó!

Đặc biệt là khi nhìn thấy gương mặt bình thản như chẳng có chuyện gì của cô.

Một luồng tức nghẹn quấy phá trong lồng ngực, khiến tim anh như bị đè nén đến khó thở.

Khó chịu nhất là...

Anh lại chẳng có tư cách nổi giận.

Bình thường anh có thể làm nũng, có thể bám lấy cô.

Nhưng tiền đề là...

Không được nhắc tới tình cảm.

Giang Tử Nguyên đột nhiên có chút hối hận vì đã dùng cách này để tiếp cận Ôn Giản Như.

Càng nghĩ, người anh càng lạnh.

Nếu một ngày nào đó...

Cô muốn yêu đương thì sao?

Dù sao anh cũng chỉ là một món đồ được cô dùng tiền mua về.

Cô cần gì phải cân nhắc cảm xúc của anh?

Đúng vậy.

Món đồ.

Anh chỉ là một món đồ được mua bằng tiền.

Dù giá trị không hề thấp.

Nhưng so với khối tài sản của Ôn Giản Như...

Có khi còn không đáng giá bằng một chiếc túi xách của cô.

Giang thiếu gia sở hữu khối tài sản trăm tỷ.

Trong một đêm hè nào đó.

Vừa lật những xiên mực nướng cho người mình yêu.

Vừa nghĩ ngợi đến mức cả người lạnh buốt.

Anh khẽ hít mũi.

Ép cơn nghẹn nơi cổ họng xuống.

Cơ thể chợt cứng đờ.

Sợ Ôn Giản Như hiểu lầm, anh đỏ mắt giải thích:

“Em không bị cảm đâu.”

“Chị cứ yên tâm ăn đi.”

Ôn Giản Như khó hiểu nhướng mắt lên.

Ngờ vực nhìn con mực nướng thơm phức.

Bộ não đột nhiên đứng hình.

Cô chẳng hiểu nổi lời giải thích vô duyên vô cớ này là sao.

Cuối cùng chỉ đành gật đầu:

“Ồ, vậy thì tốt.”

Bàn tay đang cầm xiên nướng của Giang Tử Nguyên khẽ khựng lại.

Đầu lưỡi như vừa nếm phải hoàng liên.

Đắng chát đến mức không chịu nổi.

Quả nhiên.

Anh chỉ là một món đồ.

Dù vẫn luôn hiểu rõ điều đó.

Nhưng khoảng thời gian vừa qua...

Anh sống quá hạnh phúc.

Ánh mặt trời mà anh khát khao suốt bao năm cuối cùng cũng được ôm vào lòng.

Niềm vui ngấm sâu tận trong từng thớ xương.

Thế nhưng tối nay...

Lạnh thật.

  •  

Bên kia.

Ôn Giản Như đứng cạnh lò nướng đến mức nóng quá phải cởi áo khoác.

Cuối cùng cô cũng chậm chạp nhận ra có gì đó không ổn.

Ban đầu cô không nghĩ nhiều.

Nhưng liên hệ tới vẻ thất thần của Giang Tử Nguyên lúc này.

Cùng những lời anh từng nói.

Những câu ám chỉ mơ hồ kia.

Nhịp tim Ôn Giản Như dần trở nên nặng nề.

Một vấn đề mà cô vẫn luôn cố tình phớt lờ chậm rãi nổi lên mặt nước.

Giang Tử Nguyên...

Có phải thật sự rất thích chị gái không?

  •  

Sau bữa tiệc hải sản nướng hôm đó.

Ôn Giản Như thật sự tránh mặt Giang Tử Nguyên suốt mấy ngày liền.

Ban đầu anh còn hơi chậm chạp chưa nhận ra.

“Chị à, trưa nay chị muốn ăn gì?”

“Gì cũng được, chị đang giảm cân.”

“Ồ... được thôi.”

“Vậy em tự xem rồi chuẩn bị.”

Chú chó con buồn bã cụp đuôi xuống.

Ôn Giản Như ép bản thân quay đầu đi.

Giả vờ như không nhìn thấy.

Có lần đầu sẽ có lần thứ hai.

Bắt đầu từ chuyện giảm cân.

Ôn Giản Như thuê hẳn chuyên gia dinh dưỡng.

Đầu tiên là bữa sáng.

Đến khi Giang Tử Nguyên nhận ra điều bất thường...

Quyền nấu canh của anh cũng bị tước mất.

Đến lúc này.

Anh bắt đầu hoảng thật rồi.

“Chị à...”

“Buổi tối em có thể sang phòng chị luyện thoại không?”

Đôi mắt xanh sẫm như ngọc bích ánh lên tia sáng lấp lánh.

Ánh nhìn mong chờ và khao khát ấy.

Có thể dễ dàng phá vỡ phòng tuyến của bất kỳ ai.

Ngoại trừ...

Ôn Giản Như.

Vô tình đẩy cái đầu đang sáp lại gần mình ra, người phụ nữ nào đó kéo lại cổ áo vừa bị vén ra, lạnh lùng từ chối:

“Buổi tối chị phải gọi video gia đình với anh trai và chị gái chị, không có thời gian.”

Gọi video gia đình à...

Giang Tử Nguyên cụp mắt xuống, mím môi, che giấu sự thất vọng nặng nề trong lòng, miễn cưỡng kéo khóe môi lên:

“Được thôi. Vậy ngày mai được không?”

Nhưng Ôn Giản Như không bỏ lỡ vẻ thất vọng thoáng qua ấy.

Lồng ngực cô đau âm ỉ đến nghẹt thở mà không rõ nguyên nhân.

Cô chật vật né tránh ánh mắt anh:

“Ngày mai để xem tình hình rồi tính.”

Đây đã là từ chối quá rõ ràng rồi.

Ánh mắt Giang Tử Nguyên trầm xuống.

Những cơn sóng dữ như vực sâu cuộn trào bị anh cưỡng ép đè nén nơi đáy mắt.

Khóe môi cong lên thành một đường rất nhạt.

Anh không nói gì.

Anh cần phải suy nghĩ xem rốt cuộc vấn đề xuất hiện ở đâu.

Chẳng lẽ là vì món quà hôm đó anh cho cô xem?

  •  

Hai bên đoàn đội quản lý đều đồng loạt rơi vào bầu không khí kỳ quái vì tâm trạng bất thường của ông chủ nhà mình.

Trước ống kính, họ vẫn là những diễn viên chuyên nghiệp.

Dốc hết cảm xúc để diễn cuộc đời của người khác.

Nhưng chỉ cần đạo diễn hô “Cắt!”, Ôn Giản Như lập tức thu lại mọi biểu cảm, nhanh chóng trở về xe RV.

Giang Tử Nguyên suy nghĩ suốt hai ngày.

Vẫn không tìm ra manh mối.

Cho đến ngày thứ ba.

Sáng sớm.

Anh ngồi trước bàn trang điểm, mái tóc rối tung sau khi ngủ dậy.

Đôi mắt khép hờ.

Chờ chuyên viên trang điểm tới làm việc.

Nhưng người bước vào lại là quản lý Khương Lỗi với vẻ mặt đầy kinh ngạc.

“Anh à, hôm nay không có cảnh quay mà? Sao dậy sớm thế?”

Khương Lỗi nhìn đồng hồ.

Mới sáu giờ sáng.

Ngày thường đi làm đúng là giờ này.

Nhưng vấn đề là hôm nay nữ chính xin nghỉ.

Đạo diễn sẽ quay cảnh của diễn viên phụ trước.

Hoàn toàn không cần Giang Tử Nguyên phải dậy sớm.

Liên tiếp nhiều ngày không nghỉ ngơi tử tế.

Lại chất chứa quá nhiều tâm sự.

Giang Tử Nguyên cúi mắt, thần sắc uể oải mang theo vẻ lạnh nhạt xa cách.

Khương Lỗi nuốt lại những lời muốn nói.

Anh tìm một góc trên sofa ngồi xuống.

Vừa lướt điện thoại vừa im lặng bầu bạn.

  •  

Khi người đàn ông đắm chìm trong suy nghĩ của mình hoàn hồn lại.

Đã là tám giờ sáng.

Anh day day mi tâm.

Giọng nói khàn khàn vang lên:

“Khương Lỗi.”

“Vâng, em đây anh.”

“Chuyên viên trang điểm sao còn chưa tới?”

“Chuyên viên trang điểm?”

Khương Lỗi sửng sốt.

Sau đó lập tức hiểu ra.

Anh gãi đầu, nhỏ giọng nhắc nhở:

“Anh à... hai ngày nay anh không có cảnh quay.”

“Không có?”

Người đàn ông tựa nghiêng trước gương khẽ nâng mí mắt.

Ánh mắt xuyên qua gương chạm vào vẻ chột dạ của quản lý.

Trong lòng bỗng dâng lên cảm giác hoảng hốt.

“Tại sao?”

“Chẳng phải đoàn đang gấp rút quay xong trước cuối tháng sao?”

Đây vốn là một bộ phim ngắn.

Thời gian quay không dài.

Những đường gân xanh mờ hiện lên trên cánh tay đang đặt trên tay vịn.

Khương Lỗi không dám nhìn thẳng ánh mắt sắc bén trong gương.

Anh quay mặt đi.

Khéo léo giải thích:

“Chị Giản Như ngày mai phải tham gia Tuần lễ thời trang nước F.”

“Chuyến bay sáng nay đã đi rồi.”

“Đạo diễn bên kia...”

Định tập trung quay hết phần của các diễn viên khác trước.

Nhưng Khương Lỗi còn chưa nói hết.

Đã bị ánh mắt lạnh lẽo âm u kia làm cho nghẹn trở lại.

“Tuần lễ thời trang?”

Giang Tử Nguyên nhớ rõ từng lịch trình của Ôn Giản Như.

Việc này tuyệt đối là phát sinh đột xuất.

Tại sao?

Cô bắt đầu chán ghét anh rồi sao?

h*m m**n phá hủy mãnh liệt va đập vào trái tim đau nhức.

Giang Tử Nguyên khẽ nhắm mắt lại.

Ngả người vào lưng ghế.

“Ra ngoài trước đi.”

“Nhớ đóng cửa.”

“Vâng! Được rồi anh!”

Khương Lỗi theo Giang Tử Nguyên từ ngày anh mới ra mắt.

Dù chưa từng tiếp xúc quá sâu.

Nhưng chỉ từ những gì nhìn thấy, anh cũng biết thân phận của người này tuyệt đối không đơn giản.

  •  

Quả nhiên.

Vừa đóng cửa lại.

Bàng Khánh Khánh đã vò mái tóc rối tung vừa ngủ dậy, vội vàng chạy tới.

Trên gương mặt luôn cười đùa ngày thường chẳng còn bao nhiêu ý cười.

Vừa đẩy cửa bước vào.

Anh lập tức đặt tập tài liệu hành trình của Ôn Giản Như lên bàn.

Đang định mở miệng nói.

Lại phát hiện sắc mặt Giang Tử Nguyên không đúng.

Làn da trắng lạnh lộ ra màu đỏ bất thường.

Liên tưởng tới mấy ngày gần đây tâm trạng anh quá nặng nề.

Bàng Khánh Khánh đưa tay sờ lên trán.

Nóng đến mức sắc mặt anh tối sầm.

“Thuốc hạ sốt để đâu?”

“Thôi bỏ đi, hỏi cậu chắc cũng không biết.”

“Tôi đi—”

“Ngăn kéo bên trái.”

“Hàng thứ hai.”

Giang Tử Nguyên mở mắt.

Trong đôi mắt xanh như đá tourmaline luôn dịu dàng chứa ý cười.

Lúc này lạnh lẽo như một vùng biển chết.

Bàng Khánh Khánh hơi bất ngờ.

Đi tới mở ngăn kéo.

Quả nhiên bên trong được sắp xếp ngăn nắp đủ loại thuốc thông dụng.

“Cậu cái tính thiếu gia thế này, từ khi nào biết thuốc để ở đâu vậy?”

Giọng nói u uất vang lên từ phía sau.

Mệt mỏi xen lẫn chút oán trách khó diễn tả.

“Không phải chuẩn bị cho tôi.”

Bàng Khánh Khánh khựng lại.

Hiểu rồi.

Là chuẩn bị cho người trong lòng dùng lúc cần.

Kết quả người ta chạy mất.

Chính anh lại là người phải uống.

Đây gọi là gì?

  •  

“Mau uống đi.”

Bàng luật sư rót một cốc nước ấm.

Việc chăm sóc người khác cũng coi như làm đến nơi đến chốn.

Anh đưa tận tay cho Giang Tử Nguyên.

Đợi thấy người kia hiếm khi ngoan ngoãn uống thuốc xong mới trêu:

“Cậu cũng có ngày chịu nghe lời uống thuốc cơ à?”

Giang Tử Nguyên chẳng buồn để ý tới cái miệng thiếu đòn của anh.

Anh lấy điện thoại ra.

Định gọi cho trợ lý.

Nhưng một bàn tay to gan đã đè lên điện thoại.

Bàng Khánh Khánh nói:

“Biết cậu muốn đuổi theo vợ tương lai.”

“Tôi liên hệ máy bay riêng từ sớm rồi.”

“Đảm bảo không chậm một phút nào.”

Giang Tử Nguyên hỏi:

“Điều tra được vì sao cô ấy đi chưa?”

Mấy chữ ngắn ngủi.

Nhưng khi nói ra như đang kéo từng thớ thịt trong tim.

Đau rát từng cơn.

“Tra được rồi.”

“Cô ấy đi cứu nguy.”

Bàng Khánh Khánh sợ nhất chính là bộ dạng nửa sống nửa chết này của anh em mình.

Lần trước anh như vậy là khi tưởng Ôn Giản Như có người yêu.

Trong cơn giận dữ chạy sang nước M.

Liên tục cắn xuống mấy tập đoàn bản địa từng gây khó dễ cho Giang thị.

Cắn đến mức đối phương mất nguyên một mảng thịt lớn.

Lúc đó mới coi như nguôi ngoai.

Lần này thì sao?

Ôn Giản Như lại có bạn trai mới?

Không thể nào.

Bàng Khánh Khánh không biết những khúc mắc trong lòng hai người.

Âm thầm chửi thầm.

Chẳng qua người ta đi nước ngoài thôi mà.

So với lần trước đáng là gì?

Bộ dạng ghen tuông của Giang thiếu gia đúng là chẳng có chút tiền đồ.

Nhưng vừa nghĩ đến người mà Ôn Giản Như đi cứu nguy.

Bàng Khánh Khánh lập tức thu hồi suy nghĩ vừa rồi.

  •  

Thấy Giang Tử Nguyên đã cầm tập tài liệu trên bàn lên.

Tim Bàng Khánh Khánh lập tức nhảy lên tận cổ họng.

“Hàn Thụy, nhà thiết kế độc lập.”

“Năm nay là lần đầu tiên anh ta được mời mang thương hiệu riêng ‘Hà Duệ’ tham gia Tuần lễ thời trang.”

“Ban đầu người đảm nhận vị trí kết màn là Ảnh hậu Hà Phương.”

“Không rõ vì lý do gì mà cô ta hủy hẹn phút chót.”

“Tối qua mới mời cô Ôn tới cứu sân.”

“Quan hệ của họ rất tốt à?”

Ánh mắt Giang Tử Nguyên dán chặt lên tấm ảnh khuôn mặt tuấn tú của Hàn Duệ trong hồ sơ.

Sao mãi không hết vậy?!

Tề Phong vừa đi.

Lại tới Hàn Duệ.

Đáng giận hơn là...

Người sau anh còn chưa từng nghe tên!

Rốt cuộc cô quen thêm người này từ lúc nào?

Nhận ra Giang ca sắp tức đến nổ tung.

Bàng Khánh Khánh lặng lẽ lùi lại hai bước.

Ho khan một tiếng.

Thận trọng chỉ về phía cửa.

“Anh à.”

“Máy bay một tiếng nữa cất cánh.”

“Chúng ta đi sân bay luôn chứ?”

“Đi.”

Giang Tử Nguyên khép tập tài liệu lại.

Gương mặt quá mức xinh đẹp dưới vẻ lạnh lùng càng thêm xa cách.

Sự sắc bén ngạo mạn của một người đứng trên đỉnh cao.

Thứ anh chưa từng thể hiện trước mặt Ôn Giản Như.

Lúc này hoàn toàn lộ ra.

“Anh à...”

“Còn dặn dò gì nữa không?”

Giọng Bàng Khánh Khánh hơi run.

“Giang Tử Nguyên không đi nước F.”

Ngón tay thon dài xoay chiếc điện thoại.

Thân máy màu đen lạnh lẽo càng làm đầu ngón tay trắng hơn.

Thuốc bắt đầu có tác dụng.

Cảm giác khó chịu trong cơ thể dần tan biến.

Hàng mi dài che khuất đôi mắt đẹp.

Bàng Khánh Khánh không nhìn rõ biểu cảm của anh.

Chỉ nghe thấy giọng nói mang theo ý cười lạnh lẽo vang lên bên tai:

“Người đi...”

“Là Giang Bạch Triệt.”