“Này, tôi tới rồi! Thang máy số 3 khu A!”
“Cái gì? Tôi lừa cậu làm gì? Tôi bị bệnh chắc? Thật sự là Ôn Giản Như gọi điện cho tôi!”
“Cậu hỏi tôi thì tôi biết tại sao cô ấy có số điện thoại của tôi à?”
“Được rồi, mau chuẩn bị đi. Quản lý của cô ấy làm gì thì liên quan quái gì đến chúng ta!”
Trương Như mồ hôi nhễ nhại chống vào tay vịn cầu thang thở hổn hển.
Chạy quá nhanh khiến cả khuôn mặt cô đỏ bừng.
Sau khi cúp điện thoại, cô ôm ngực hít sâu liên tục mấy hơi.
Ngoài miệng thì tỏ ra bình tĩnh.
Nhưng thật ra đến giờ đầu óc cô vẫn còn nóng bừng, chẳng hiểu mình đang làm cái gì nữa.
Năm phút trước, Trương Như vẫn còn ở hậu trường phối hợp công việc thảm đỏ.
Một cuộc gọi từ số lạ đột nhiên gọi tới.
Ban đầu cô không định nghe, sợ là cuộc gọi lừa đảo làm mất thời gian.
Nhưng chẳng hiểu sao hôm nay cô lại do dự một giây rồi bắt máy.
Từ đầu dây bên kia truyền đến giọng nữ trong trẻo:
“Chào cô Trương, tôi là Ôn Giản Như.”
Trương Như theo phản xạ nhìn xuống màn hình điện thoại.
Lừa đảo thật à?
Không đúng.
Giọng nói này nghe rất quen!
“Cô...”
“Quản lý của tôi trước đó đã giúp tôi hủy phần thảm đỏ, đúng không?”
Giọng nữ lạnh nhạt vang lên từ đầu dây bên kia.
Nghe kỹ còn có chút kiêu ngạo nơi cuối câu.
Trương Như ngẩn người.
Thầm nghĩ:
Cô hỏi tôi à?
Ôn Giản Như ra mắt nhiều năm.
Người quản lý đi theo cô từ đầu đến nay cũng nhờ đó mà địa vị ngày càng cao.
Lại còn có Gia Hoa chống lưng.
Chỉ một cuộc điện thoại, nói không đi thảm đỏ là không đi nữa.
Khiến hơn một trăm nhân viên đã chuẩn bị bận rộn suốt thời gian dài cho khâu thảm đỏ bị ảnh hưởng không ít.
Nếu không phải còn chút đạo đức nghề nghiệp, Trương Như đã muốn bật lại ngay rồi.
Nhưng sở dĩ trâu ngựa vẫn là trâu ngựa.
Hít sâu một hơi.
Mở miệng liền bắt đầu “be be” đầy ngọt ngào:
“Chị Kim Hoa là tiền bối lâu năm rồi. Chị ấy chắc chắn suy nghĩ chu toàn hơn chúng tôi.”
“Chị ấy nói trong tình huống hiện tại, nếu để cô đi thảm đỏ thì sợ sau đó gặp phải tình huống khó xử, không dễ xử lý.”
Nhờ đối phương không nhìn thấy mặt mình.
Trương Như lén trợn mắt thật to.
Khó xử cái gì chứ?
Ai sợ thì người đó khó xử!
Một tiểu sinh lưu lượng vừa mới nổi như Phương Chu.
Dù thế nào cũng chưa đến lượt Ôn Giản Như – tiền bối hàng đầu giới giải trí – phải thấy khó xử.
Người sáng mắt đều nhìn ra.
Lý Kim Hoa vừa chơi một màn đâm sau lưng cực đẹp.
Chẳng khác nào trực tiếp đâm fan đang cố gắng kiểm soát dư luận trên mạng một nhát dao thật mạnh.
Rõ ràng đối phương sắp leo lên đầu fan nhà mình mắng chửi rồi.
“Lý Kim Hoa không thể đại diện cho ý kiến của tôi.”
“Cô Trương.”
“Xin hãy tiến hành mọi việc theo kế hoạch ban đầu.”
“Nếu việc này gây thêm phiền phức cho phía cô, sau đó quản lý mới của tôi sẽ trực tiếp trao đổi cụ thể với quý đài.”
“À? À, được chứ, đương nhiên là được rồi!”
Sau này nhớ lại, Trương Như gần như không nhớ nổi lúc đó mình đã nói những gì.
Chỉ vài câu ngắn ngủi qua lại, đến khi hoàn hồn, cô đã lao như bay ra khỏi cửa, chạy thẳng tới chiếc thang máy đã hẹn với Ôn Giản Như.
Là phó phụ trách khu vực của thảm đỏ lần này, sau khi bình tĩnh lại, từng đợt sợ hãi mới bắt đầu dâng lên trong lòng Trương Như.
Thật hay giả vậy?
Cô cứ thế chạy ra đây thật sao?
Mà tại sao Ôn Giản Như lại có số điện thoại của một nhân viên như cô?
Đây là lần đầu tiên Trương Như đảm nhận vai trò phụ trách một khu vực thảm đỏ.
Phản ứng đầu tiên của cô là—
Chẳng lẽ có người muốn hại mình?
Việc phía Ôn Giản Như đột ngột hủy lịch đi thảm đỏ quả thực đã tạo áp lực dư luận rất lớn cho ban tổ chức.
Dù chưa công bố chính thức, nhưng thời buổi này nguồn tin của fan chẳng khác gì mạng nhện phủ khắp nơi.
Trong phần bình luận livestream, người ta đã bắt đầu chửi nhau từ lâu.
Fan của Ôn Giản Như còn đỡ.
Phần lớn đều là fan lâu năm, khá bình tĩnh.
Nhưng fan của Phương Chu thì không như vậy.
Thần tượng vừa nổi tiếng, fandom đang ở giai đoạn nóng nảy nhất.
Bình luận livestream hỗn loạn đến mức chẳng khác gì một bãi chiến trường.
Nhưng những người làm công ăn lương như họ thì biết làm sao?
Người ta địa vị cao.
Chỉ một cuộc điện thoại gọi tới là toàn bộ lịch trình phía sau đều phải thay đổi.
Vốn dĩ lễ trao giải năm nay lấy việc Ôn Giản Như và Giang Tử Nguyên lần đầu tiên cùng xuất hiện trên một thảm đỏ làm chiêu bài quảng bá lớn nhất.
Kết quả đến phút cuối lại thiếu mất một người.
Ngay cả thứ tự xuất hiện vốn đã sắp xếp cho Giang Tử Nguyên cũng phải điều chỉnh theo.
Lúc gọi điện trao đổi với quản lý của Giang Tử Nguyên, Trương Như còn nghĩ chắc chắn sẽ phải tốn không ít nước bọt.
Ai ngờ đối phương lại dễ nói chuyện ngoài sức tưởng tượng.
So sánh như vậy, cách làm việc từ phía Ôn Giản Như thực sự khiến người ta nghẹn một bụng tức.
Trương Như lăn lộn trong giới không ít năm.
Cô hiểu rất rõ.
Danh tiếng của Ôn Giản Như trong giới, ít nhất một nửa là bị đội ngũ quản lý kéo xuống.
Fan năm nào cũng kêu oan.
Người qua đường thì chẳng ai tin.
Đúng vậy.
Ai mà tin được chứ?
Cô là thiên kim nhà Gia Hoa cơ mà.
Đội ngũ quản lý chẳng lẽ không phải đều là cấu hình đỉnh cấp sao?
Giống như chính cô vậy.
Nghĩ lại lần hợp tác trước với Ôn Giản Như hình như cũng là chuyện của mấy năm trước.
Khi ấy cô gái nhỏ vừa chuyển hình tượng thành công.
Trước giờ livestream chẳng có ai đi theo bên cạnh.
Cô ngồi xổm ở...
Ơ?
Một tia sáng chợt lóe lên trong đầu Trương Như.
Cô hình như nhớ ra tại sao Ôn Giản Như lại có số điện thoại của mình rồi!
“Cô Trương?”
Giọng nữ bình tĩnh kéo Trương Như từ dòng ký ức chợt lóe trở lại hiện thực.
Cửa thang máy chậm rãi mở ra.
Trong khoang thang máy ánh đèn vàng nhạt, người phụ nữ mặc chiếc váy lụa xanh nước biển đang mỉm cười dịu dàng nhìn cô.
Trong ánh mắt ấy còn mang theo chút áy náy.
“Xin lỗi nhé, đột nhiên lại thêm việc cho cô.”
Trương Như ngơ ngác gật đầu.
Ánh mắt lại không cách nào rời khỏi gương mặt xinh đẹp tuyệt mỹ của đối phương.
Không trách được người ta có thể đỏ mãi không hết thời.
Khuôn mặt này...
Đẹp đến mức quá đáng rồi đấy?!
“Không... không sao đâu. Chỉ là... gọi tôi Tiểu Trương là được rồi.”
Trương Như đưa tay chặn cửa thang máy.
Nhìn đôi giày cao gót mảnh mai của Ôn Giản Như, cô theo bản năng định đỡ người.
Nhưng đối phương lại bước ra nhẹ nhàng như đi trên mặt đất bằng phẳng.
Dáng đi vừa uyển chuyển vừa dứt khoát.
“Thứ tự xuất hiện không quan trọng.”
“Lần này là lỗi của tôi.”
Ngoài mặt Ôn Giản Như bình tĩnh như nước.
Nhưng trong lòng đã hóa thân thành nữ chiến binh cuồng bạo.
Chỉ hận không thể đè Phương Chu và Lý Kim Hoa xuống đất đánh một trận.
“Không đâu, không đâu, thật ra chúng tôi cũng hiểu mà.”
Trương Như chạy lon ton theo sau.
“Đi bên này. Có một lối đi nhanh, có thể tới khu thảm đỏ luôn.”
“Được.”
Ôn Giản Như đi giày cao gót nhưng bước rất nhanh.
Ánh đèn trong lối đi tắt khá tối.
Thành ra khi đi ngang qua cửa thoát hiểm, cô không chú ý có người đi ra từ bên trong.
Hai người đâm sầm vào nhau.
“Á!”
“Ui da!”
Giọng nam khàn khàn từ tính và giọng nữ trong trẻo vang lên gần như cùng lúc.
Trương Như nhìn kỹ.
Tà váy xanh nước biển trải dài như những gợn sóng trên mặt đất.
Giữa vẻ mềm mại cực hạn ấy là một đôi chân dài bọc trong quần tây đen thẳng tắp.
Nhìn dọc theo đôi chân ấy lên trên.
Hai gương mặt đẹp theo hai phong cách khác nhau đang ở khoảng cách cực gần trong hành lang chật hẹp.
Gần đến mức Trương Như suýt nữa hét lên vì kích động.
“Giang Tử Nguyên?”
Ôn Giản Như không ngờ lại gặp người này ở đây.
Trong lòng thoáng hiện lên chút mất tự nhiên.
Hai người không quen biết.
Nói chính xác hơn, đây là lần đầu tiên gặp mặt.
Dù hoàn cảnh gặp gỡ có hơi lúng túng.
Nhưng điều đó không ảnh hưởng tới việc Giang Tử Nguyên từ lâu đã là một nhân vật “như sấm bên tai” trong mắt cô.
Không vì lý do gì khác.
Chỉ vì một năm trước.
Người đàn ông đang cười vô hại trước mặt cô đây từng cùng người chị cùng cha khác mẹ của cô xuất hiện trên trang nhất tin giải trí.
Tiêu đề lúc ấy cực kỳ giật gân:
#Phú Bà Tuyệt Sắc Đứng Sau Nam Đỉnh Lưu#
Một cái tiêu đề đầy điểm để chê.
Nhưng kể từ đó, Giang Tử Nguyên đã để lại trong lòng cô một ấn tượng đầu tiên—
Kẻ có ý đồ không tốt.
“Tiền bối, chị không sao chứ?”
Giang Tử Nguyên không hề bất ngờ khi Ôn Giản Như gọi đúng tên mình.
Khóe môi anh vẫn mang theo nụ cười nhàn nhạt.
Trong hành lang tối mờ, đôi mắt trong suốt như đá sapphire phản chiếu ánh sáng dịu dàng vô hại.
Lúm đồng tiền nhàn nhạt.
Làn da trắng trẻo.
Dung mạo đẹp đẽ.
Ngoan ngoãn.
Vô tội.
Giống hệt như—
...một con hồ ly tinh tu luyện thành người.
Ôn Giản Như khịt khịt mũi. Trong thoáng chốc, cô bỗng nhìn thấy trên người đối phương vài phần thần thái của chú mèo cưng mình nuôi, sự bài xích trong lòng vô thức vơi đi không ít, nét mặt cũng tự nhiên hơn.
“Không sao, ở đây tối quá nên tôi không chú ý. Tôi không giẫm phải cậu chứ?”
“Không đâu ạ, tiền bối cứ yên tâm.”
Giang Tử Nguyên sở hữu gương mặt tinh xảo nằm giữa ranh giới của thiếu niên và đàn ông trưởng thành. Anh cao ráo nổi bật, đứng trong hành lang chật hẹp vẫn chủ động lùi sang một bên nhường đường. Động tác lịch thiệp nhưng vẫn giữ khoảng cách vừa phải ấy rất dễ khiến người khác có thiện cảm.
Khi kéo theo tà váy của Ôn Giản Như đi ngang qua người Giang Tử Nguyên, Trương Như vô thức ngẩng đầu nhìn lên.
Nhưng vừa nhìn đã chạm phải đôi mắt như đang thất thần của anh.
Cô giật mình.
Đến khi nhìn kỹ lại, hàng mi dài đã khẽ khép xuống, che khuất mọi cảm xúc, không cho người ngoài cơ hội dò xét.
...
“Chị Đường Đường, phía studio có tin gì chưa? Chị tôi thật sự không đi thảm đỏ nữa à?”
“Fan lớn bên nhà Phương Chu đang tổ chức cả đám fan nhỏ chạy sang siêu thoại của chúng ta chế giễu đấy.”
“Đệt, ghê tởm thật!”
“Chế giễu còn đỡ. Riêng tin đồn bôi nhọ danh dự tôi đã thấy mấy bài rồi. Nhưng mọi người yên tâm, bên mình đã report xóa hết rồi.”
“... Nếu chị tôi thật sự không đi thảm đỏ thì chẳng phải fan nhà Phương Chu sẽ càng lộng hành hơn sao?”
Trong khán phòng, fan của Ôn Giản Như giơ những tấm bảng tiếp ứng màu đỏ, chiếm trọn một khu vực lớn.
Nhưng so với niềm phấn khích sắp được nhìn thấy thần tượng, phần lớn sự chú ý của họ lúc này đều tập trung vào điện thoại và mấy fan lớn ngồi giữa đám đông.
Các fan lớn của Ôn Giản Như đều có liên hệ trực tiếp với studio.
Ví dụ như cô gái được gọi là chị Đường Đường.
Tên Weibo là “Tình Yêu Đơn Giản”, là fan hơn mười năm của Ôn Giản Như, cũng là người có thể liên hệ trực tiếp với trợ lý của cô.
Ánh sáng trong khán phòng rất tối.
Những fan khác không nhìn rõ sắc mặt Đường Đường.
Mọi người liên tục đặt câu hỏi khiến áp lực tâm lý đè nặng lên cô.
Năm phút trước, studio đã trả lời tin nhắn của cô.
Xác nhận hủy phần thảm đỏ.
Khoảnh khắc ấy, ngay cả Đường Đường cũng không biết nên diễn tả tâm trạng mình thế nào.
Thất vọng?
Bất mãn?
Hay là cảm giác bất lực kiểu “quả nhiên lại thế”?
Theo đuổi Ôn Giản Như hơn mười năm, cô hiểu rõ hơn bất kỳ ai—
Studio này rốt cuộc vô dụng đến mức nào.
Trái tim như bị ai đó siết chặt.
Sự mong chờ của một giây trước hòa lẫn với nỗi thất vọng của hiện tại.
Đường Đường bỗng có cảm giác muốn rời khỏi mạng xã hội luôn cho xong.
Nhưng nhìn những cô gái bên cạnh đang tức giận bất bình, cô mím môi, không biết phải mở lời thế nào.
Trên màn hình lớn của khán phòng đang phát trực tiếp thảm đỏ bên ngoài.
Giọng MC vang vọng khắp nơi.
Ngay lúc Đường Đường sắp không chịu nổi áp lực, định nói ra sự thật thì—
Giọng nói đột nhiên cao vút đầy kích động của MC khiến cô chết lặng tại chỗ.
“Người tiếp theo bước lên thảm đỏ có thể nói là tâm điểm chú ý của mọi người!”
“Xin hãy chào đón——”
“Ôn Giản Như!”
“Đệt! Không hổ là chị tôi!”
“A a a a a! Chị đẹp quá đi mất!!!”
“Má nó! Tôi phải lên Weibo đập chết đám fan Phương Chu suốt ngày phun phân kia mới được!”
...
Không khí xung quanh lập tức trở nên náo nhiệt và vui vẻ.
Đường Đường đỏ hoe mắt nhìn nữ minh tinh tuyệt mỹ trên màn hình.
Nỗi uất ức trong lồng ngực cuối cùng cũng được giải tỏa.
Chẳng phải chỉ là một studio vô dụng thôi sao?!
Cô sẽ cùng chị mình chờ.
Sớm muộn gì cũng có ngày thoát khỏi đám người đó!
Ôn Giản Như trên thảm đỏ hoàn toàn không biết cuộc chiến ngầm giữa các fandom đang diễn ra.
Sau khi đi hết thảm đỏ, cô được nhân viên dẫn vào khán phòng.
Theo thứ tự địa vị, “bạn trai tin đồn” Phương Chu xuất hiện trước cô và chỗ ngồi cũng ở phía sau cô.
Vì thế khi đi về phía chỗ ngồi của mình, không ngoài dự đoán, cô nhìn thấy biểu cảm chưa kịp quản lý tốt của người nào đó.
Mà ống kính livestream trong khán phòng—
Người quay phim tận tụy gần như ngay khoảnh khắc Ôn Giản Như bước vào đã lập tức chuyển một máy quay khác sang gương mặt Phương Chu.
Nhiệt độ miễn phí dâng tận miệng thế này.
Không tranh thủ thì phí quá.
Quả nhiên cơ hội luôn dành cho người có chuẩn bị.
Khoảnh khắc nhìn thấy Ôn Giản Như, vẻ kinh ngạc thoáng hiện trên mặt Phương Chu.
Dù anh ta lập tức thu lại rất nhanh.
Nhưng vẫn bị máy quay ghi lại trọn vẹn.
Không chỉ vậy.
Là đàn em cùng công ty, khi Ôn Giản Như đi ngang qua mà không thèm liếc nhìn lấy một cái, anh ta vẫn phải mỉm cười gật đầu chào hỏi một nam nghệ sĩ khác cùng công ty.
Nụ cười gượng gạo cùng động tác cứng nhắc ấy, dưới sự phớt lờ đầy thờ ơ của Ôn Giản Như, lại càng trở nên khó xử hơn.
Trước khi ngồi xuống, Ôn Giản Như quay đầu mỉm cười chào fan phía sau.
Sau đó ung dung ngồi xuống—
Vị trí C trung tâm của toàn bộ khán phòng.