Chương 11 - Dùng Tiền Đập CP, Không Ngờ Đập Trúng Chính Mình

Dùng Tiền Đập CP, Không Ngờ Đập Trúng Chính Mình

Phương Chu rõ ràng đã chuẩn bị kỹ càng trước khi tới.

Anh ta có một gương mặt rất dễ nhận diện.

Ngũ quan thiên về kiểu nam tính cứng cáp, nên cách ăn mặc cũng theo phong cách đơn giản, gọn gàng và mạnh mẽ, không thích những kiểu quần áo rộng thùng thình.

Chiếc mũ lưỡi trai đã được tháo ra sau khi bước vào thang máy.

Vì biết gu của Ôn Giản Như nên anh ta cố tình để mái tóc rũ xuống giữa hàng mày và đôi mắt.

Ngoan ngoãn nhưng hơi ủ rũ.

Vô tội lại đáng thương.

Trái lại, Giang Tử Nguyên đang mặc một bộ đồ ở nhà màu xám đậm.

Trước ngực còn đeo chiếc tạp dề dài kẻ ô màu kaki.

Nhưng câu nói “còn mặt là còn tất cả” quả thật không sai.

Đặt hai người cạnh nhau.

Phương Chu ngược lại lại có cảm giác chăm chút quá đà đến mức thành ra “quê mùa kiểu tinh tế”.

Hai người chỉ khẽ nhìn nhau một cái rồi lập tức dời mắt.

Bề ngoài gió yên sóng lặng.

Nhưng sóng gió trong lòng thế nào chỉ có bản thân họ biết.

Nhìn người đối diện rõ ràng đã cố tình ăn diện.

Giang Tử Nguyên nghiến chặt răng hàm.

Cảm giác phức tạp khó tả siết lấy tim anh một cái.

Cuối cùng ngàn lời vạn ý đều hóa thành một câu—

Đúng là một con hồ ly đực mặt dày vô liêm sỉ. Đêm hôm khuya khoắt còn chạy tới cửa nhà người khác đánh dấu lãnh thổ, rõ là lẳng lơ hết sức.

So với anh.

Tâm trạng của Ôn Giản Như lại bình thản đến bất ngờ.

Ngoại trừ chút kinh ngạc ban đầu.

Ánh mắt cô còn vô thức đảo qua đảo lại giữa hai người đàn ông.

Trong lòng không nhịn được mà âm thầm đánh giá một phen.

“Giản Như.”

Trong ba người.

Phương Chu là người không giữ bình tĩnh được trước.

Anh ta bước lên một bước định ra khỏi thang máy.

Nhưng một chiếc xẻng nấu ăn đầy dầu mỡ đã chắn ngang trước mặt.

“Đứng trong đó nói là được rồi.”

Giang Tử Nguyên mang vẻ mặt mất kiên nhẫn.

Thầm nghĩ còn phiền phức cái gì nữa.

Nói nhanh rồi cút xuống lầu đi.

Sắc mặt Phương Chu biến đổi.

Anh ta quay đầu nhìn Ôn Giản Như.

Thấy cô thờ ơ không hề lên tiếng.

Lòng anh ta chợt trầm xuống.

“Giản Như, em nghe anh giải thích.”

Hít sâu một hơi.

Phương Chu lùi lại hai bước tránh vết dầu sắp dính vào người.

Đôi mắt hơi xếch lên chứa đầy cảm xúc khiến người khác động lòng.

Anh ta chăm chú nhìn Ôn Giản Như.

Ôn Giản Như xoa xoa cánh tay nổi da gà.

Xua tay.

Rồi đưa tay bấm nút gọi quản gia bên cạnh thang máy.

Đến một ánh mắt cô cũng lười cho anh ta.

“Giải thích cái quái gì.”

“Cút đi.”

“Anh thật sự không biết trước.”

Phương Chu cuống lên.

Tốc độ nói càng lúc càng nhanh.

“Em hiểu anh mà.”

“Anh có được ngày hôm nay đều nhờ em.”

“Giản Như, chúng ta quen nhau lâu như vậy rồi!”

“Em chẳng lẽ không tin nhân phẩm của anh sao?”

“Xàm vừa thôi!”

“Ai quen anh lâu như vậy hả?!”

Đôi mắt tròn như mèo của Ôn Giản Như lập tức trợn to.

Cô bật dậy.

Mặc kệ tất cả, chộp lấy tay Giang Tử Nguyên rồi vung chiếc xẻng về phía mặt Phương Chu.

Không gian trong thang máy quá hẹp.

Phương Chu không kịp né.

Lại thêm ai đó âm thầm dùng sức “gia vị”.

Chiếc xẻng silicon lập tức đập thẳng vào mặt anh ta.

Nước sốt đậu nành đen dính trên xẻng theo đó chảy xuống mặt.

Trông vừa chật vật vừa buồn cười.

“Phương Chu.”

“Bước ra khỏi cánh cửa này rồi thì tốt nhất nên biết cái gì nên nói, cái gì không nên nói.”

Trong mắt Ôn Giản Như mang theo sự sắc bén lạnh lẽo.

Khoảnh khắc cô không cười.

Phương Chu thậm chí còn có ảo giác như đang nhìn thấy Tiểu Ôn tổng.

“Tôi nâng anh lên được thì cũng kéo anh xuống được.”

“Anh ký hợp đồng đối cược rồi đấy.”

“Anh tưởng nhảy khỏi thuyền của tôi sang thuyền của ông già kia là có thể lên cao hơn sao?”

“Thật sự coi tôi là đại tiểu thư ngốc nghếch thích làm từ thiện à?”

Khóe môi Ôn Giản Như cong lên thành một nụ cười khó hiểu.

So với anh trai và chị gái.

Ôn Giản Như tự nhận đầu óc mình không nhanh bằng.

Nhưng điều đó không có nghĩa cô là cô gái ngây thơ ngọt ngào chỉ biết ngồi chờ ông già kia sắp đặt cuộc đời mình.

Sau khi bước chân vào giới giải trí.

Nhờ sự nhạy bén với ngành nghề.

Ôn Giản Như đã lần lượt nâng đỡ không ít diễn viên và ca sĩ chưa có danh tiếng.

Mọi chuyện đều diễn ra rất kín đáo.

Cô chưa từng sử dụng tài nguyên của Gia Hoa.

Chỉ dùng thân phận nhà đầu tư, âm thầm lấy tiền tiêu vặt trong tay để thao tác.

Vì vậy ngoại trừ người quản lý tài sản do chị gái cử tới.

Ngay cả người đại diện của cô cũng hoàn toàn không biết chuyện này.

Ngoại trừ vài người cuối cùng từ quan hệ đầu tư chuyển thành bạn bè.

Ngay cả Phương Chu cũng chỉ nghĩ một chiều rằng cô có quan hệ cực kỳ thân thiết với nhà đầu tư đứng sau.

Cho nên trong âm thầm.

Anh ta luôn tỏ ra rất thân cận với Ôn Giản Như.

Không chỉ anh ta.

Trước đây rất nhiều người cũng làm như vậy.

Thế nên trong giới mới xuất hiện những lời đồn thật giả lẫn lộn rằng cô thích bao nuôi nghệ sĩ hạng bét.

Ôn Giản Như chưa từng giải thích.

Một là không ai dám nhảy múa tới trước mặt cô.

Hai là tiện thể giúp những người cô nâng đỡ có thêm độ nổi tiếng.

Ba là còn khiến ông già kia đau đầu.

Tội gì không làm?

Nhưng...

Kẻ phản bội là ngoại lệ.

【Ôn tiểu thư, xin hỏi tôi có thể phục vụ gì cho cô?】

Giọng quản gia vang lên từ loa bên cạnh thang máy.

“Mời anh Phương ra ngoài.”

Ôn Giản Như lạnh lùng nhấn nút đóng cửa.

Phương Chu định lao ra ngoài.

Anh ta không ngờ mình đến cả cơ hội bước vào cửa cũng không có.

Nhưng Giang Tử Nguyên đâu phải vật trang trí.

Vừa bước ra ngoài.

Một lực cực lớn không thể chống lại lập tức đẩy thẳng vào ngực.

Phương Chu loạng choạng lùi lại.

Anh ta quay đầu định lao tới lần nữa.

Nhưng khe cửa đã khép nhỏ đến mức không còn đủ thời gian phản ứng.

“Phương Chu.”

“Anh thật sự nghĩ mình là người duy nhất được tôi nâng đỡ sao?”

Đó là câu cuối cùng Phương Chu nghe thấy trước khi cửa hoàn toàn đóng lại.

Ôn Giản Như chậm rãi thở ra một hơi.

Bĩu môi.

Rồi cực kỳ tao nhã trợn trắng mắt với cánh cửa thang máy.

“Phụt.”

Ôn Giản Như lập tức quay đầu lại.

Đập vào mắt là đôi mắt ngập tràn ý cười của Giang Tử Nguyên.

“Cười cái gì?”

Ôn đại tiểu thư hơi thẹn quá hóa giận.

“Đẹp.”

Giang Tử Nguyên trả lời cực kỳ dứt khoát.

Kết hợp với bộ dạng ông chồng nội trợ gia đình của anh.

Kiên định đến mức như đang nói:

“Ngon.”

Ôn Giản Như không nhịn được bật cười.

“Thật sự đẹp.”

Giang Tử Nguyên hơi nghiêm mặt.

Dường như không hài lòng với phản ứng của cô.

“Ừ, tôi đẹp thì đâu cần anh nói.”

Ôn Giản Như mím môi cười.

Khóe mắt cong lên.

Tâm trạng bỗng nhiên rất tốt.

“Chị định ra ngoài ăn cơm à?”

Vừa nói.

Giang Tử Nguyên vừa vô liêm sỉ đưa chiếc xẻng quệt nhẹ lên nút bấm thang máy.

Vết dầu bóng loáng lập tức dính lại trên đó.

Sau đó anh chớp đôi mắt còn vô tội hơn cả Phương Chu nhìn Ôn Giản Như.

Ôn Giản Như chớp mắt.

Không nói gì.

Nhưng đã hiểu ý.

Cô bật cười.


Sau khi thành công dụ người vào nhà.

Giang Tử Nguyên ngoan ngoãn cầm một gói khăn ướt khử trùng đi ra ngoài lau sạch nút bấm thang máy.

 

Ôn Giản Như ngồi trên sofa quan sát xung quanh, ngạc nhiên phát hiện nhà của Giang Tử Nguyên lại được trang trí theo tông vàng ấm áp.

Không có quá nhiều phong cách nam tính lạnh lẽo, cứng nhắc.

Thậm chí trên sofa còn chất đầy những chú gấu trúc bông lớn nhỏ khác nhau.

Trong đó có vài con mô phỏng cực kỳ chân thật, giá trị không hề rẻ.

Ôn Giản Như không nhịn được sự yêu thích trong lòng, đưa tay sờ thử vài cái.

Cách bài trí căn nhà này...

Lại hợp gu cô một cách kỳ lạ.

Ôn Giản Như nheo mắt hít sâu một hơi.

Cuối cùng vẫn không thắng nổi cơn thèm ăn trong bụng, lặng lẽ đi vào bếp.

Trên bàn bếp là nguyên liệu đã được chuẩn bị sẵn.

Ôn Giản Như không biết nấu ăn, chỉ có thể dựa vào đám ớt xanh đỏ để đoán phần lớn đều là món cay.

Trên bếp đang hầm một nồi đất.

Mùi thịt thơm len qua khe nắp nồi, bá đạo xông thẳng vào khứu giác.

Ngửi kỹ sẽ thấy vị mặn thơm xen lẫn chút ngọt nhẹ.

Ôn Giản Như nuốt nước bọt.

Trong lòng vừa nghĩ chẳng lẽ là—

“Sườn sốt tương.”

“Còn chuẩn bị thêm vài món Hồ Nam nữa.”

“Không biết chị có thích ăn không.”

Giọng nói trầm thấp dịu dàng vang lên từ phía sau.

Tim Ôn Giản Như đột nhiên đập nhanh hơn một nhịp.

Cô theo bản năng quay đầu lại.

Sống mũi suýt chút nữa đã cọ qua lồng ngực nóng bỏng phía sau.

Dường như Giang Tử Nguyên hoàn toàn không nhận ra khoảng cách giữa hai người có hơi gần.

Anh rất tự nhiên vứt chiếc xẻng đang cầm trong tay đi.

Rồi mở ngăn kéo lấy một cái mới.

“Sao lại vứt đi?”

Ôn Giản Như không tự nhiên nghiêng mặt sang bên.

Chóp mũi đã lấm tấm mồ hôi.

Trong bếp quá nóng.

Đứng gần càng nóng hơn.

Ôn Giản Như lặng lẽ hít thở nhẹ hơn.

Ánh mắt vô tình lướt qua đường viền hàm của ai đó.

Trong đầu lại nảy ra một suy nghĩ không đúng lúc.

Người này...

Quả thật có vốn liếng để làm tiểu tam.

“Bẩn rồi thì vứt thôi.”

Giang Tử Nguyên lấy chiếc chảo sắt từ tủ treo phía trên xuống.

Giọng điệu đương nhiên đến mức khiến Ôn Giản Như ngẩn người.

Câu “rửa là được mà” vừa tới miệng lại bị nuốt ngược trở vào.

Thôi vậy.

Là khách thì bớt phát biểu ý kiến đi.

“Chị ra phòng khách ngồi đợi đi.”

“Mấy món còn lại nhanh thôi.”

“Ớt cay dễ làm cay mắt.”

Giang Tử Nguyên cười đưa cô ra ngoài.

Tiện tay bưng đĩa trái cây trên bàn ăn đặt lên bàn trà.

Sau đó rút mấy cuốn tài liệu từ giá sách bên cạnh.

“Chỗ em không có nhiều sách.”

“Chỉ có vài kịch bản mới gửi tới mấy hôm trước.”

“Nếu chị không muốn xem TV hay chơi điện thoại thì có thể xem như tiểu thuyết.”

Ôn Giản Như vốn còn hơi gượng gạo.

Nhưng vừa nghe tới kịch bản, mắt cô lập tức sáng lên.

Mặc dù không quá thích Giang Tử Nguyên.

Nhưng cô phải thừa nhận.

Mắt nhìn kịch bản của anh thật sự rất tốt.

“Em có thể xem sao?”

“Không có yêu cầu bảo mật à?”

Cố nhịn ý muốn đưa tay lấy ngay.

Ôn Giản Như vẫn lịch sự hỏi thêm một câu.

“Không sao.”

“Đều chưa nhận mà.”

“Chỉ gửi tới để em chọn thôi.”

“Cũng chỉ có vài tập đầu.”

“Chị à, vừa hay chị giúp em xem thử.”

“Tiện thể cho em chút ý kiến được không?”

Giọng điệu như đang dụ dỗ của Giang Tử Nguyên khiến Ôn Giản Như ma xui quỷ khiến gật đầu.

Nhận lấy kịch bản.

Sau đó hoàn toàn không dừng lại được nữa.

Cô không hề nhìn thấy.

Người đàn ông quay lại nhà bếp lúc này đã không còn vẻ dịu dàng mềm mại trước mặt cô.

Đôi đồng tử xanh sẫm ánh lên sự cố chấp và ngang ngược.

Khóe môi mỏng hơi cong lên.

Anh tiện tay ném khăn giấy vừa lau sạch máu vào thùng rác.

Vài giọt máu thấm lên chiếc xẻng trắng.

Ghép lại thành một hình ảnh quỷ dị khó tả.

Tâm trí Ôn Giản Như gần như ngay lập tức bị câu chuyện trước mắt thu hút.

Đây là một nhân vật chính mắc chứng đa nhân cách.

Nhân cách chính là một người đàn ông trẻ tuổi thành đạt.

Cố chấp.

Cầu toàn.

Thần kinh.

Nhưng trong mắt người ngoài lại là một quý ông hoàn hảo.

Sau khi phát hiện ra nhân cách thứ hai của mình.

Anh bắt đầu quan sát.

Ghi chép.

Thậm chí trò chuyện với cô ấy.

Cho đến khi không thể tự thoát ra được nữa.

Và yêu nhân cách thứ hai của chính mình.

Một nữ pháp y dịu dàng như nước.

Nhưng sâu trong cốt tủy lại lạnh lùng và lý trí.

“Chỉ có ba tập thôi sao?”

Ôn Giản Như lật về phía sau.

Xác nhận không còn nội dung tiếp theo.

Trong lòng lập tức ngứa ngáy như người đang theo dõi một bộ tiểu thuyết dài kỳ vừa đọc tới chương cuối cùng hiện có.

Khó chịu đến mức toàn thân bứt rứt.

“Chị à, cơm xong rồi.”

Giang Tử Nguyên bưng thức ăn đứng ở cửa phòng ăn.

Ngược sáng.

Biểu cảm chìm trong những mảng sáng tối mờ nhạt.

“Giang Tử Nguyên.”

“Kịch bản này... nữ chính đã chọn chưa?”

Ôn Giản Như lắc lắc cuốn kịch bản trong tay.

Không chờ nổi mà hỏi.

“Cuốn này à?”

Giang Tử Nguyên đặt khay thức ăn xuống.

Đi tới.

Rút cuốn kịch bản khỏi tay cô.

Những ngón tay thon dài lướt qua bìa sách.

Biểu cảm có vẻ hơi khó xử.

“Sao... sao vậy?”

Ôn Giản Như thật sự rất hứng thú.

Không nhịn được hơi nghiêng người về phía trước.

Khoảng cách giữa hai người.

Trong lúc cô hoàn toàn không nhận ra.

Đã gần đến mức đầu ngón tay của Giang Tử Nguyên gần như có thể chạm vào bờ vai cô.

Cố gắng đè nén trái tim đang cuồng loạn.

Ngón tay Giang Tử Nguyên khẽ động.

Anh cúi người trả lại kịch bản cho Ôn Giản Như.

Hàng mi dài run nhẹ.

Hơi thở trong trẻo lập tức bao phủ lấy cô.

Ôn Giản Như ngẩn ra ngẩng đầu lên.

Ánh mắt vừa lúc rơi vào nốt ruồi đỏ nơi xương quai xanh của anh.

“Chị à... chị có để ý...”

Vai nam chính...

Nhất định phải là em sao?

Lời còn chưa nói hết đã bị cảm giác ấm áp bất ngờ nơi cổ làm gián đoạn.

“Chỗ này của anh có một nốt ruồi đỏ rất đẹp.”

Lời khen của Ôn Giản Như hoàn toàn không mang d*c v*ng.

Thuần túy và tự nhiên.

Đầu ngón tay trắng nõn khẽ lướt qua.

Như que diêm quét ngang thảo nguyên khô.

Cơ thể người đàn ông cứng đờ.

Mọi lớp ngụy trang.

Trong khoảnh khắc ấy.

Tan thành tro bụi.