“Anh Giang vất vả rồi, bọn em về trước đây.”
Quản lý của Tơ Mạch cười đến mức không khép nổi miệng, liên tục xua tay ra hiệu không cần tiễn.
Dữ liệu là thứ không biết nói dối nhất.
Mà Giang Tử Nguyên lại là một người đại diện thương hiệu cực kỳ đạt chuẩn.
Sau khi gửi báo cáo số liệu cuối cùng của buổi livestream cho cấp trên, vị quản lý không ngoài dự đoán nhận được ba biểu tượng ngón tay cái.
Công việc hôm nay hoàn thành vượt chỉ tiêu.
Lúc rời đi, trên mặt tất cả mọi người đều mang theo niềm vui rõ ràng.
Giang Tử Nguyên từ chối đề nghị của người đại diện muốn anh đến công ty chọn kịch bản trong ngày hôm nay.
Sau khi tiễn hết mọi người đi, ánh mắt anh dừng lại trên cánh cửa đối diện một giây.
Sau đó kiên quyết quay về nhà mình.
Lần này...
Nhất định phải để A Như chủ động kết bạn lại với anh.
Giang Tử Nguyên vô cùng kiên định nghĩ như vậy.
Ở chỗ riêng tư, anh lại tự ý đổi cách xưng hô.
Tuyệt nhiên không gọi “chị” nữa.
Nghĩ đến việc hai người gây ra động tĩnh không nhỏ trên hot search, lại còn có một “con tin chó” đang nằm trong tay cô.
Giang Tử Nguyên cố gắng đè nén sự thôi thúc muốn lao thẳng sang nhà đối diện.
A Như sẽ chủ động tới tìm anh.
Đến lúc đó chắc chắn cô sẽ đề nghị kết bạn WeChat lại.
Giang Tử Nguyên xoay xoay điện thoại trong tay.
Ánh mắt u ám nhìn danh sách lời mời kết bạn trống không.
Thầm nghĩ.
Cô cũng đừng hòng dùng một tài khoản công việc để qua loa với anh.
Ánh mắt chuyển ra ngoài cửa sổ.
Mặt trời đang lên cao.
Đầu ngón tay chà xát vào nhau một lúc.
Giang Tử Nguyên thả lỏng người, ngã mạnh xuống sofa.
Kéo chiếc gối bên cạnh che lên mặt, cố gắng điều chỉnh nhịp thở.
A Như có thói quen ngủ trưa.
Anh không thể nóng vội.
Ở bên kia hành lang.
Nếu theo kế hoạch bình thường, Ôn Giản Như cảm thấy lúc này mình nên trả chó lại cho chủ rồi chui vào chăn ngủ trưa thật ngon.
Chứ không phải ngồi trong thư phòng nghe anh trai giáo huấn suốt một tiếng đồng hồ.
Lén nhìn đồng hồ một cái.
Ôn Giản Như nuốt ngáp trở lại.
Cố gắng giữ tinh thần nghe anh trai lên kế hoạch cuộc đời cho mình.
À không.
Vẫn chưa đến bước đó.
Ôn Giản Như l**m môi.
Nhìn sơ đồ tư duy trên bàn do ai đó vừa nói vừa tiện tay vẽ ra.
Đầu cô lập tức đau nhức.
“Ôn Giản Như, rốt cuộc em nghĩ gì vậy?”
“Một mình xông thẳng tới chỗ ông già đó.”
“Anh còn đang ở trên máy bay, không thể đợi anh về sao?”
“Còn nữa, chẳng phải anh bảo em sang nhà chị ở à?”
“Nếu hôm nay anh không về đưa ít đồ cho em thì em còn định giấu anh tới bao giờ?”
Ôn Giản Ý vừa thấy vẻ mặt người ngồi đây mà hồn đã bay đi nơi khác của em gái liền cuộn tờ A4 trong tay lại rồi gõ lên đầu cô.
Hai người là sinh đôi.
Từ nhỏ cha mẹ chẳng mấy khi quản.
Nếu không khác giới tính thì gần như có thể nói là lớn lên trong cùng một chiếc quần.
Dù không phải sinh đôi cùng trứng.
Nhưng chỉ cần Ôn Giản Như đảo mắt một cái.
Ôn Giản Ý đã biết cô đang nghĩ trò xấu gì.
Chống khuỷu tay lên bàn.
Ôn Giản Ý đỡ trán thở dài.
Thôi vậy.
Tính tình của A Như cũng do chính anh nuông chiều ra.
Nói nhiều cũng vô ích.
Sau này để tâm hơn là được.
Bên cạnh.
Ôn Giản Như vừa thấy khẩu khí của anh trai có dấu hiệu mềm xuống lập tức thuận thế leo lên.
Cô mở điện thoại, gọi ra danh sách ứng viên mà trợ lý của ông già gửi tới từ sáng.
Hai tay kính cẩn dâng lên.
“Anh trai, anh ruột yêu quý của em!”
“Mau mau, uống ngụm nước nhuận cổ họng trước đi rồi giúp em chọn đội ngũ mới.”
“Tìm anh giúp đỡ mà vẫn không quên đá đểu anh một câu?”
Ôn Giản Ý cười lạnh.
Khoanh tay dựa vào ghế lắc.
Ngũ quan vốn còn sắc bén hơn Ôn Giản Như khiến anh trông cực kỳ khó gần.
Ôn Giản Như bĩu môi.
Thầm nghĩ.
Cũng chỉ trước mặt em mới là một ông già lải nhải như mẹ thôi.
Ra ngoài ai chẳng khen một câu:
Giáo sư Ôn ôn hòa thanh lãnh, như đóa sen trắng chỉ có thể ngắm từ xa.
“Được rồi anh, nhanh lên.”
“Lát nữa em còn có việc.”
“Em có việc gì?”
“À đúng rồi.”
“Anh còn chưa hỏi em chuyện con chó đấy.”
Ôn Giản Ý vừa xuống máy bay đã tới đây.
Trong lúc đó còn chưa kịp hóng hot search hôm nay.
Nhưng điều đó không ảnh hưởng đến trực giác của đàn ông.
“Không phải là chó của Giang Tử Nguyên đấy chứ?”
“Thằng nhóc đó thật sự ở đối diện nhà em?”
Ánh mắt nghi ngờ của anh khiến Ôn Giản Như bỗng thấy chột dạ.
Khoan đã.
Cô chột dạ cái gì chứ?
“Đúng vậy mà.”
“Tối qua nhờ anh ấy đưa em về đấy.”
“Chó cũng là của anh ấy.”
Ôn Giản Như nhìn đồng hồ.
Sợ muộn thêm chút nữa người ta lại ngủ trưa mất.
Cô vội vàng ném điện thoại vào lòng anh trai.
“Anh giúp em chọn người trước đi.”
“Em đem trả chó rồi quay lại ngay.”
Ôn Giản Ý không ngăn nổi cô em gái vừa nói vừa thay giày chuẩn bị ra ngoài.
Nhưng thấy cô thản nhiên như vậy.
Anh tạm thời gác lại suy đoán mơ hồ trong lòng.
Ánh mắt chuyển xuống danh sách trên điện thoại.
“Hay là mình sang thẳng đó luôn nhỉ?”
“Lỡ A Như quên thì sao?”
“Không được.”
“Mình là con trai.”
“Đâu có chuyện để con gái chủ động kết bạn WeChat trước.”
“Giang Tử Nguyên, mày quá đáng rồi đấy!”
Nhìn kim phút quay thêm một vòng nữa.
Giang Tử Nguyên bật dậy khỏi sofa.
Mái tóc hơi rối khiến anh trông trẻ con hơn vài phần.
Anh không chờ nổi nữa.
Lập tức đi về phía cửa.
Đúng lúc tay vừa chạm vào tay nắm cửa.
Chuông cửa vang lên.
Cô ấy tới rồi?!
Qua mắt mèo điện tử.
Gương mặt mà anh mong ngóng suốt cả buổi xuất hiện trên màn hình.
Giang Tử Nguyên không hề do dự.
Lập tức mở cửa.
Đôi mắt xanh lục ướt át như phủ sương.
Cả người toát lên cảm giác tủi thân mềm mại.
Ôn Giản Như vốn đã chuẩn bị lời muốn nói.
Nhưng vừa nhìn thấy dáng vẻ này của anh thì ngẩn người.
“Chị tới rồi.”
Giang Tử Nguyên hơi cúi đầu.
Khóe môi cong lên.
Vì buổi livestream nên anh đã thay một chiếc sơ mi.
Lúc này cổ áo mở rộng.
Phong cảnh xuân vô tình lộ ra mà bản thân lại như không hề hay biết.
Tim Ôn Giản Như bỗng đập nhanh hơn.
Không phải vì tình yêu.
Chỉ đơn thuần là trong khoảnh khắc bị sắc đẹp công kích.
Rồi rất nhanh cô lại thấy lo lắng.
Anh rể Trình Mạnh Giác nghiêm túc đoan chính.
Ngoại hình tuyệt đối không thua kém cậu nhóc trước mặt.
Nhưng nếu nói đến cái cảm giác quyến rũ chết người ấy...
Anh rể vẫn quá chính trực một chút.
Ôn Giản Như lớn lên trong những câu chuyện tình yêu của chị gái và anh rể.
Nói cô là fan CP đời thực cũng không sai.
Một mặt cô không tin những lời đồn bên ngoài.
Nhưng sau khi tiếp xúc với Giang Tử Nguyên...
Lại cảm thấy có chút không ổn.
Không sợ gì khác.
Chỉ sợ tiểu tam cuốc đất quá giỏi thôi!
Ôn Giản Như hoàn toàn không nhận ra ánh mắt đánh giá của mình gần như đã thành thực thể.
Người đối diện siết chặt tay nắm cửa hơn một chút.
Cảm thấy có điều không ổn.
“Bạc Hà không làm phiền chị chứ?”
Giang Tử Nguyên nhận lấy dây dắt.
Tránh ánh mắt giao nhau với Ôn Giản Như.
Rồi ngồi xổm xuống bế chó lên.
“Không có.”
“Bạc Hà rất ngoan.”
Ôn Giản Như xoa xoa tai chó.
Hạ mắt xuống.
Đưa ra một quyết định.
“Giang Tử Nguyên.”
“Ừm?”
Giang Tử Nguyên mỉm cười ngẩng đầu lên.
Lòng bàn tay đã đầy mồ hôi.
Nhưng bên ngoài vẫn là dáng vẻ ngoan ngoãn của một hậu bối.
“Em lỡ tay xóa WeChat của anh.”
“Thêm lại đi.”
Có lẽ vì trong lòng đã có dự định khác.
Nên câu nói này khi thốt ra không hề khiến Ôn Giản Như thấy ngượng ngùng như cô tưởng tượng.
Cô lấy điện thoại ra, mở chức năng “Quét mã”, hoàn toàn không cho Giang Tử Nguyên cơ hội suy nghĩ.
Có chút không cam lòng.
Nhưng anh cũng không dám đánh rắn động cỏ.
Hơi thở khẽ run lên một cách khó nhận ra.
Anh lấy điện thoại ra, mở mã QR danh thiếp cá nhân của mình.
“Chuyện nhấn dislike bài đăng sinh nhật, xin lỗi nhé. Đúng là do tôi lỡ tay thật.”
“Nếu sau này có việc gì cần tôi giúp, cứ nói.”
Ôn Giản Như đứng thẳng, hai tay đút túi, thoải mái đưa ra lời hứa của mình.
Quá dứt khoát.
Quá thoải mái.
Ánh mắt Giang Tử Nguyên dần sâu lại.
Sự bực bội trong lồng ngực không ngừng cuộn lên.
Cuối cùng vẫn bị anh mạnh mẽ ép xuống.
Không đúng.
Sau khi đóng cửa lại, Giang Tử Nguyên mím môi mở WeChat.
Ánh mắt chăm chú nhìn cái tên trên màn hình.
Khóe môi mím chặt, để lộ vài phần bất mãn trẻ con.
Còn không bằng lần trước b*n n**c hoa.
Ít nhất khi đó anh còn được ở trong WeChat cá nhân của cô vài tiếng đồng hồ.
Ôn Giản Ý không ở lại lâu.
Anh gác công việc vội vàng về nước.
Một là để xác nhận tâm trạng em gái thế nào.
Hai là tiện tay xử lý chuyện của Gia Hoa, chống lưng cho Ôn Giản Như.
“Thật sự không cần sang nhà chị ở sao?”
Đứng ngoài cửa.
Ôn Giản Ý nghĩ tới nghĩ lui vẫn không yên tâm.
“Lý Kim Hoa với Phương Chu đều biết địa chỉ của em.”
“Anh về rồi chắc chắn sẽ xử lý hai người đó.”
“Không được, em vẫn nên đổi chỗ ở thì anh mới yên tâm.”
Nói xong, Ôn Giản Ý đẩy cửa định vào thu dọn hành lý giúp em gái.
Nhưng người trong cuộc sống chết chặn cửa lại.
“Anh à!”
“Không sao đâu.”
“An ninh khu này mạnh lắm.”
“Em đã hủy quyền ra vào của toàn bộ người bên phòng làm việc cũ rồi.”
“Mấy hôm nay em không ra ngoài.”
“Ở nhà nghỉ ngơi một chút.”
“Khi nào cần ra ngoài thì anh tới đón em là được.”
Ôn Giản Như hoàn toàn không muốn sang nhà chị ở.
Đến đó kiểu gì cũng phải ngủ sớm dậy sớm.
Vẫn là ở lì trong nhà mình thoải mái hơn.
Thấy cô kiên quyết.
Ôn Giản Ý cũng không khuyên nữa.
Chỉ dặn đi dặn lại thêm vài câu.
Nhân lúc trời còn sáng liền vội vàng rời đi.
Tiễn anh trai xong.
Ôn Giản Như thở phào nhẹ nhõm.
Ném mình lên giường.
Kéo rèm cửa lại.
Sau đó ngủ một giấc trời đất quay cuồng.
Mệt quá rồi.
Hôm qua tinh thần luôn trong trạng thái căng thẳng cao độ.
Cả đêm đầu óc ù ù.
Sáng lại thức dậy rất sớm.
Cho nên giấc ngủ bù buổi chiều đặc biệt ngon lành.
Đến khi Ôn Giản Như tỉnh lại lần nữa.
Là bị cái bụng đói cồn cào đánh thức.
“Mấy giờ rồi?”
Cô nheo mắt s* s**ng trên giường.
Lăn một vòng.
Mãi mới mò được điện thoại ở cuối giường.
Mở lên nhìn.
“Chín giờ tối rồi?”
“Ghê thật, mình giỏi ghê luôn!”
Ôn Giản Như vươn vai.
Lăn xuống khỏi giường.
Chuẩn bị tìm chút gì đó bỏ bụng.
Không muốn gọi đồ ăn ngoài.
Sau khi lục tung nhà bếp và tủ lạnh.
Ôn Giản Như nằm vật trên sofa, hai mắt vô hồn tiếp nhận sự thật:
Trong nhà không còn gì ăn.
“Thôi vậy.”
“Xuống nhà hàng xem sao.”
Khu dân cư cô ở có câu lạc bộ riêng bên trong.
Từ khi chuyển tới đây, cô chưa từng vào nhà hàng trong đó ăn lần nào.
Không vì lý do gì khác.
Chỉ đơn giản là không thích cái hương vị quá mức tinh tế ấy.
Cô thích mùi khói lửa.
Tốt nhất là hương thơm sau khi xào nấu thật mạnh.
Đúng rồi.
Giống hệt mùi đang ngửi thấy bây giờ.
Ôn Giản Như đứng ở cửa.
Giống như một chú chó con.
Hít trái ngửi phải.
Cuối cùng xác định được nguồn gốc của mùi thơm.
Lại là nhà đối diện?
Ôn Giản Như nheo mắt.
Cô đúng là đang đói.
Cũng có chút thèm.
Nhưng điều đó không có nghĩa là—
“Két—”
Cửa đối diện mở ra.
Giang Tử Nguyên cầm xẻng nấu ăn đứng ở cửa.
Trên mặt là vẻ ngạc nhiên vừa đúng lúc.
“Chị Giản Như?”
“Trùng hợp quá, chị định ra ngoài à?”
Ôn Giản Như vén lọn tóc rủ xuống bên tai.
Khẽ cúi đầu.
Lặng lẽ nuốt nước bọt.
Mẹ nó.
Cửa vừa mở.
Mùi thơm còn nồng hơn nữa.
Để ngăn cái bụng quá thành thật của mình phát ra tiếng kêu.
Ôn Giản Như qua loa gật đầu.
Đồng thời nhấn nút thang máy.
Trong mắt Giang Tử Nguyên lóe lên một tia tối màu.
Anh đang định nói gì đó.
Thì cửa thang máy vang lên tiếng ting rồi mở ra.
“Giản Như?!”
Trong thang máy có người.
Mà còn là người không hề xa lạ.
Bàn tay cầm xẻng của Giang Tử Nguyên siết chặt lại.
Ánh mắt theo bản năng nhìn về phía Ôn Giản Như.
Trong đôi mắt sâu thẳm cuộn trào những đợt sóng bị đè nén.
“Phương Chu?”
Ôn Giản Như nhíu mày.
Chậm rãi gọi ra cái tên ấy.