Mấy thằng top cùng hội cùng thuyền.
Trong cái group mà bốn sinh vật cộng lại mới đủ một con người này, Lục Trạc trông có vẻ hơi lạc lõng.
Nhưng may mà mọi người đều quen biết nhau, nói chuyện cũng khá hợp, tình hình của mỗi người ai cũng biết sơ sơ. Toàn mấy thằng sợ vợ cả, chẳng ai chê ai mất mặt.
Vì thế Lục Trạc không nói nhiều cũng không hỏi thêm, chỉ tiện tay trả lời một câu: [Vợ tôi]
[Samoyed Dũng Mãnh]: ?
[Chim đỗ quyên lắm mồm]: ?
Ba người này đều thuộc kiểu đối với mọi sinh vật ngoài "vợ" thì đều kiệm lời như vàng, nên cuối cùng vẫn phải để Hạ Chi Dã đứng ra giải thích.
[Xe đạp hồng nhạt]: Đàn anh Lục Trạc chọc bé Maltese nhà anh ấy giận rồi, dỗ không xong thì khỏi cưới luôn, mà thế thì dự án đầu tư của bọn em cũng toang. Nên đến lúc phải triệu hồi Liên Minh Sợ Vợ rồi, dù sao một bên muốn hợp tác nghiên cứu, một bên muốn mua dự án của họ, coi như team building hợp tác trước luôn đi.
[Samoyed Dũng Mãnh]: Được.
[Chim đỗ quyên lắm mồm]: Được.
[Samoyed Dũng Mãnh]: Vậy bọn tôi cần làm gì?
[Chim đỗ quyên lắm mồm]: Vậy bọn tôi cần làm gì?
Lục Trạc cũng ngẩng đầu lên: "Vậy cậu cần họ làm gì?"
Hạ Chi Dã cúi đầu nghịch điện thoại, mí mắt cũng chẳng buồn nhấc: "Nhìn là biết mấy người chẳng hay làm vợ giận rồi."
Trong group lại bật lên tin nhắn mới theo từng cái lướt tay của hắn ta.
[Xe đạp hồng nhạt]: @Samoyed Dũng Mãnh, chẳng phải bản quyền bộ truyện tranh mèo chó của đàn anh Cố đã được đàn anh Giang Tự mua rồi à? Giờ hai người đó thân lắm, anh đi hỏi học trưởng Cố xem rốt cuộc Giang Tự đang ở đâu.
[Xe đạp hồng nhạt]: @Chim đỗ quyên lắm mồm, chẳng phải đàn anh Thịnh Diễn cứ rảnh là lại chơi game với đàn anh Giang Tự sao? Hai người họ cùng kiểu ngốc ngốc đáng yêu, rất thích hợp để đi dò tin.
[Xe đạp hồng nhạt]: Còn công chúa Yếm Yếm nhà bọn em thì dạo này đang bàn chuyện đầu tư công ty quản lý nghệ thuật với đàn anh Giang Tự, tiện thể đi mềm mỏng khuyên nhủ luôn.
[Xe đạp hồng nhạt]: Kế hoạch hoàn hảo! Mọi người tự đi nhờ vả người nhà của mình chút nhé, vậy thì sếp Tần có thể sớm đề xuất hợp tác phát triển, sếp Chu cũng nhanh chóng mua được sản phẩm mình muốn, cả làng cùng vui.
Đúng là sắp xếp đâu ra đấy.
Lục Trạc khẽ chạm màn hình, hỏi: "Thế tôi cần làm gì?"
Hạ Chi Dã cười thần bí: "Anh biết điểm yếu lớn nhất và ưu điểm lớn nhất của mấy cậu trai xinh đẹp này là gì không?"
Lục Trạc dựa lưng vào ghế, nhướng mày.
Hạ Chi Dã nhìn hắn, cười: "Là miệng cứng lòng mềm."
·
Mà đồng chí Giang Ái Quốc miệng cứng lòng mềm kia lúc này đang ngồi trong phòng nghỉ của phòng tranh, tức đến mức liên tục nhét macarons vào miệng.
Quá đáng!
Lục Trạc thật quá đáng.
Lục Trạc đúng là quá quá đáng!!!
Tại sao trên đời này lại có người yêu nhau bao năm, đính hôn tận sáu năm, khó khăn lắm mới chuẩn bị kết hôn vào năm thứ bảy, vậy mà lại vì công việc bận rộn suốt ngày không về nhà, đến cả chụp ảnh cưới cũng hẹn rồi lại hủy mấy lần!
Quả nhiên "thất niên chi dương" không phải nói chơi.
Tình cảm của cậu với Lục Trạc đúng là nhạt rồi, nhạt thật rồi!
Giang Tự nhét đầy macarons vào miệng, hai má phồng lên như con hamster mà vẫn còn cố nhét tiếp.
Cố Ký Thanh bên cạnh đang định an ủi thì nhận được tin nhắn của Chu Từ Bạch.
[Chu Đại Cẩu]: Chỉ Chỉ, học trưởng Giang Tự có đang ở với anh không?
Dù Cố Ký Thanh và Giang Tự vì chuyện vẽ tranh nên thường xuyên cùng đến phòng tranh, tổ chức triển lãm, nhưng do Chu Từ Bạch bận công việc nên cơ hội tiếp xúc với Giang Tự không nhiều, sao tự nhiên lại hỏi vậy?
Cố Ký Thanh gần như không nghĩ nhiều, trả lời luôn: [Là Lục Trạc nhờ em hỏi à?]
[Chu Đại Cẩu]: .
Chỉ một dấu chấm đơn giản cũng khiến Chu Từ Bạch lộ sạch ý đồ.
Nếu là bình thường chắc chắn Cố Ký Thanh sẽ khuyên hòa chứ không khuyên chia.
Nhưng mấy lần gần đây đều là anh đi cùng Giang Tự xem địa điểm tổ chức đám cưới, thử lễ phục, tận mắt chứng kiến từ lúc Giang Tự hào hứng mong chờ đến khi hết lần này đến lần khác hụt hẫng thất vọng, dĩ nhiên trong lòng cũng có vài phần thiên vị.
Vì thế anh chỉ nhẹ giọng trả lời một câu: [Người làm sai thì phải chịu phạt, đàn ông không giữ lời hứa thì nên đau khổ chút, anh không giúp đâu.]
Vốn dĩ cậu chỉ muốn đơn giản bày tỏ lập trường.
Nhưng gần đây Chu Từ Bạch cũng vì bận rộn công việc quá mức mà quên mất một buổi tiệc gia đình nên hắn vừa đọc xong đã lập tức báo động, "vút" một cái ngồi thẳng lưng trong văn phòng, sống lưng căng cứng, môi mím lại gõ trả lời lia lịa.
[Chu Đại Cẩu]: Đúng vậy! Loại đàn ông thất hẹn với bạn đời là quá đáng nhất! Em lập tức đi lên án ngay!
[Chu Đại Cẩu]: Với lại anh yên tâm, Chỉ Chỉ! Em tuyệt đối sẽ không thông đồng làm bậy với loại đàn ông thối như Lục Trạc đâu! Từ hôm nay em đảm bảo ngày nào cũng ngầm nhắc chuyện về nhà, tuyệt đối không thất hứa!
[Chu Đại Cẩu]: Kèm ảnh chụp màn hình lên án Lục Trạc kịch liệt.jpg
[Chu Đại Cẩu]: Samoyed mặt nghiêm túc cực kỳ.gif
Cố Ký Thanh nhìn thấy cái meme đó, không nhịn được khẽ cười.
Giang Tự đang ăn dở macaron, tò mò chớp mắt: "Cố Cố, cậu thấy gì mà cười đẹp vậy?"
Bình thường Cố Ký Thanh vốn đã rất đẹp, lúc nào cũng cười nhẹ nhàng dịu dàng, nhưng kiểu dịu dàng ấy lại khiến người ta thấy xa cách như ánh trăng lạnh giữa đêm, chỉ có thỉnh thoảng khi đọc tin nhắn WeChat anh mới bất chợt cười lên ấm áp đến động lòng.
Dù Cố Ký Thanh không muốn giúp Lục Trạc dỗ Giang Tự quá dễ dàng, nhưng cũng không muốn châm thêm lửa, nên chỉ cười nói: "Không có gì, chỉ là thấy ảnh con Samoyed nhà mình rất đáng yêu thôi."
"Ồ."
Giang Tự gật đầu.
Hiểu rồi.
Vì mỗi lần nhìn ảnh Giang Tiểu Trạc, cậu cũng sẽ cười ấm áp như thế.
Cậu không hỏi thêm nữa.
Ngược lại, ở phía bên kia sofa, Tống Yếm đang tiện thể bàn chuyện đầu tư, nhìn thấy tin nhắn Hạ Chi Dã gửi tới thì ánh mắt chợt lạnh hẳn.
[Hạ Đại Dã]: Yếm Yếm~ hôm nay em định gặp bé cưng Tự Tự nhà Lục Trạc để bàn chuyện đúng không?
[Hạ Đại Dã]: Có thể gửi địa chỉ cho ông xã đáng yêu của em không?
[Hạ Đại Dã]: Yêu em, chụt chụt~
Tống Yếm cố nén cảm giác buồn nôn, bực bội trả lời.
[Tống Đại Hỉ]: Chụt cái đầu anh!
[Tống Đại Hỉ]: Anh cao 1m87 mà tự xưng vậy không thấy ghê à?!
[Tống Đại Hỉ]: Lại còn "ông xã đáng yêu" nữa chứ?
[Tống Đại Hỉ]: Đừng tưởng em không biết anh định moi tin giúp cái thằng cha Lục Trạc kia, em nói cho anh biết, không có cửa đâu!
[Tống Đại Hỉ]: Sau này cưới nhau rồi mà anh dám cho em leo cây một lần thử xem, tự nhảy xuống sông Bắc Đới cho cá ăn đi, không thì sông Gia Lăng cũng chê anh xui xẻo!
Hạ Chi Dã lập tức trả lời lại.
[Hạ Đại Dã]: Xin lỗi! Vợ ơi! Anh sai rồi!
[Hạ Đại Dã]: Giờ anh lập tức dùng tốc độ chạy nước rút 100 mét bật nhảy khỏi văn phòng Lục Trạc, rút lui thần tốc, tuyệt đối sẽ không dính chút xui xẻo nào của tên trai đểu đâu!
[Hạ Đại Dã]: Vậy tối nay anh được về phòng ngủ chính chưa? Đúng lúc mấy món đồ chơi mới mua mấy hôm trước tới rồi, hay mình thử nhé?
Tống Yếm: "......"
[Tống Đại Hỉ]: Thử cái đầu anh! Cút sang Madagascar của anh đi!
Rõ ràng đang mặc áo sơ mi trắng, quần tây xám chì, cả người toát ra vẻ lạnh lùng nghiêm túc, vậy mà trên gương mặt xinh đẹp của Tống Yếm lại bất chợt ửng lên một vệt đỏ kỳ lạ.
Giang Tự vừa nhét thêm một miếng bánh nhỏ vừa hỏi: "? Yếm Yếm, sao mặt em đỏ thế?"
Tống Yếm vội cất điện thoại, nói: "À, dạo này trời nóng quá, bị bí nên đỏ thôi."
Giang Tự cảm nhận nhiệt độ tiết trời tháng mười của mùa thu miền Bắc: "......"
Xem ra hệ thống điều hòa nhiệt độ trong phòng tranh của bọn họ vẫn cần cải thiện thêm.
Đúng lúc cậu còn đang suy nghĩ chuyện nâng cấp hệ thống điều hòa, màn hình điện thoại bỗng sáng lên.
Là Thịnh Diễn gửi tin nhắn đến: [Đồ chó Tần Tử Quy nói Lục Trạc nhà anh tăng ca đến mức ngã bệnh, đang truyền nước trong văn phòng nhưng không nỡ nói với anh nên nhờ em báo lại.]
Nói xong còn tiện tay gửi luôn một ảnh chụp màn hình đoạn chat.
[Lắm mồm không phải chim tốt]: Bé ơi, đang làm gì thế?
[Đáng yêu không não]: Bé thằng cha anh! Ông đây đang rình bắt trộm, có gì nói nhanh, đánh rắm cũng đánh lẹ!
[Lắm mồm không phải chim tốt]: Cũng chẳng có gì đâu, chỉ là hôm nay đi gặp Lục Trạc bàn chuyện hợp tác phát triển, phát hiện dạo này anh ấy tăng ca đến mức phải vào bệnh viện truyền nước rồi, chắc thêm vài hôm nữa là người cũng bay màu luôn quá.
[Đáng yêu không não]: ?
[Đáng yêu không não]: Rồi sao nữa?
[Lắm mồm không phải chim tốt]: Thì không phải em thân với đàn anh Giang Tự à? Hai người họ dạo này hình như đang cãi nhau. Hay em nhắn giúp một tiếng, kẻo đàn anh Giang Tự tuổi còn trẻ đã thành góa phụ.
[Lắm mồm không phải chim tốt]: Coi như vì dân phục vụ, đúng không?
[Đáng yêu không não]: Ừ ừ ừ, phiền chết đi được, em đi nói ngay đây!
[Đáng yêu không não]: Nhưng em là cảnh sát hình sự đấy nhé, lần này thôi, không có lần sau đâu! Trừ khi một ngày nào đó Giang Tự mưu sát chồng mình, còn không thì đừng có đem mấy chuyện vớ vẩn này ra cản đường lập công của em!
Thế là Thịnh Diễn, người sau khi tốt nghiệp đã quay về Cục Công an thành phố Nam Vụ không cập nhật kịp tin tức bên Bắc Kinh, cứ thế khó chịu chuyển lời đi.
Còn Giang Tự, người cũng chẳng nhận được tin từ hai vị "chủ nhà" còn lại khi nhìn thấy tin nhắn này thì khựng lại một chút rồi ngay sau đó chẳng còn tâm trí lo chuyện gì khác, cậu vội vàng buông một câu: "Có chút việc gấp, nếu có vấn đề gì thì cứ liên hệ trực tiếp với quản lý phòng tranh, anh đi một lát rồi về."
Nói xong lập tức vơ áo khoác quay đầu lao thẳng ra khỏi phòng tranh.
Cái tên ngốc Lục Trạc này!
Tăng ca không về nhà, cho cậu leo cây thì cũng thôi đi, giờ lại tăng ca đến mức phải vào bệnh viện truyền nước là sao?!
Tiền quan trọng hay mạng quan trọng?!
Cậu với Tiểu Trạc ăn cũng có bao nhiêu đâu, cần gì phải liều mạng kiếm tiền đến mức đó chứ!
Giang Tự vừa sốt ruột vừa lo lắng lại vừa bực bội, mà đường vành đai 2 Bắc Kinh vào giờ cao điểm tắc nghẽn đến mức chẳng khác gì trà sữa thêm tận mười phần trân châu, đặc quánh không lọt nổi giọt nước, kín mít không nhúc nhích nổi.
Cậu chỉ có thể vừa lái xe vừa gọi điện cho Lục Trạc.
Gọi mãi không ai bắt máy, khó khăn lắm mới kết nối được thì đầu dây bên kia lại vang lên giọng của Hạ Chi Dã: "Alo, anh Giang Tự à, là em đây, sếp Lục đang truyền dịch, không tiện nghe điện thoại."
Nói xong bên kia còn vang lên tiếng Lục Trạc đang cố giành lại điện thoại.
Giang Tự lập tức càng sốt ruột: "Không phải chứ! Hôm qua ra ngoài còn bình thường mà, sao hôm nay đã bệnh đến mức phải truyền nước rồi? Mấy người tư bản các cậu rốt cuộc bóc lột anh ấy kiểu gì vậy! Bây giờ anh ấy thế nào rồi?!"
"Tu Tự, anh không sao, đừng nghe cậu ta nói linh tinh." Hình như cuối cùng Lục Trạc cũng giành lại được điện thoại, nhưng vừa nói được hai câu đã cúi đầu ho sặc sụa.
Hắn không nói còn đỡ, vừa nói vậy Giang Tự vốn còn nghi ngờ bệnh tình có gì đó không ổn lập tức tin sái cổ, "Đừng nói nữa, em đến ngay đây!"
"Không phải, Tu Tự, anh... khụ khụ khụ..."
Túttttt!
Chưa đợi Lục Trạc nói hết Giang Tự đã cúp máy.
Đường vành đai 2 cũng vừa lúc bắt đầu thông hơn một chút, Giang Tự đạp ga phóng thẳng đến dưới tòa nhà công ty của Lục Trạc.
Còn trong văn phòng, Lục Trạc chỉ vì Hạ Chi Dã đột nhiên mở cửa sổ, bị một luồng gió lạnh ập vào, hít phải mấy hơi nên mới không nhịn được cúi đầu ho dữ dội.
Hạ Chi Dã thấy "hiệu quả" cũng đã gần đạt, chẳng đợi Lục Trạc ho xong để tính sổ, chỉ cười hả hê buông một câu: "Chúc sếp Lục sớm ôm được người đẹp về nhà." Rồi sải bước dài, quay đầu đi thẳng khỏi văn phòng.
Khi Giang Tự tới nơi, hai người vừa hay lướt qua nhau.
Giang Tự vừa đẩy cửa bước vào đã thấy gió lạnh cuối thu ào ào thổi vào phòng làm việc của Lục Trạc, thổi đến mức chậu cây trên bàn rung lắc muốn đổ, cũng thổi đến mức Lục Trạc cúi đầu ho liên tục, mặt tái nhợt, tai đỏ ửng, yếu ớt như Lâm Đại Ngọc ho ra máu.
Bên cạnh còn có một giá treo truyền dịch và chai nước biển không biết Hạ Chi Dã kiếm đâu ra.
Trước mặt thì chất đầy hồ sơ lộn xộn, trên tay thậm chí vẫn còn cầm một cây bút máy.
Nhìn qua đúng là cảnh tượng làm việc quá sức, cơ thể cạn kiệt còn phải mang bệnh cố gắng làm việc, trông thê thảm vô cùng.
Giang Tự, người ngày ngày chỉ cần ở trong phòng bật điều hòa ấm áp vẽ tranh, đi triển lãm, du lịch tìm cảm hứng bỗng dưng thấy sống mũi cay cay.
Từ sau khi hai người đính hôn, vì đủ loại lý do nên họ đã không còn ngửa tay xin tiền gia đình nữa.
Mặc dù đang ở trong căn nhà cũ của Giang Tự nên không phải lo tiền thuê nhà, nhưng dù có cố tiết chế thế nào thì từ nhỏ đến lớn cậu vẫn quen ăn ngon mặc đẹp ngủ sướng. Việc nhà thì không biết làm, chuyện chi tiêu sinh hoạt cũng không rành, lại còn mê mua tác phẩm nghệ thuật, Lục Trạc thì càng không nỡ để cậu chịu thiệt chút nào, lại còn nuôi thêm một bé cún nên chi phí sinh hoạt của hai người lúc nào cũng cao.
Thế nên dù mỗi năm thu nhập ròng của Giang Tự lên đến mấy triệu tệ, cậu vẫn chẳng tiết kiệm được đồng nào.
Những lúc như vậy đương nhiên Lục Trạc sẽ gánh lấy trách nhiệm kiếm tiền nuôi gia đình.
Dù sao thì cũng không thể để cả hai đều là "tháng nào hết tháng đó", đã muốn kết hôn sống chung thì cũng phải tính cho tương lai.
Vì thế Giang Tự cũng hiểu vì sao Lục Trạc lại liều mạng làm việc như vậy.
Chỉ là cậu không ngờ hắn lại liều mạng đến mức này.
Khoảnh khắc ấy Giang Tự bỗng thấy hình như mình quá vô tâm, vô tâm đến mức như thể phải để Lục Trạc cố gắng gấp bội mới có thể chăm sóc cậu cả đời.
Nhưng đâu phải cậu nhất định phải tiêu nhiều đến vậy đâu, cùng lắm thì sau này mua ít tác phẩm nghệ thuật lại là được, cần gì phải liều mạng như thế chứ!
Nghĩ đến đây mắt Giang Tự đã đỏ hoe.
Lục Trạc thấy vậy lập tức định lên tiếng dỗ dành.
Nhưng con người đôi khi là vậy, bình thường chẳng hề ho hay khó chịu gì, vậy mà chỉ cần bị k*ch th*ch một chút là cổ họng sẽ như tích tụ bao nhiêu năm ngứa ngáy khó chịu rồi ho mãi không dừng được, đến cả đôi mắt vốn sắc lạnh của Lục Trạc vì ho mà đỏ lên.
Cả người trông càng thêm yếu ớt.
"Lục Trạc! Anh vì kiếm tiền mà không cần mạng nữa đúng không?!"
Giang Tự rót một cốc nước ấm, đặt mạnh xuống trước mặt hắn, giọng nghe như đang mắng nhưng khóe mắt lại đỏ ửng.
Lục Trạc một tay cầm bút, một tay cầm cốc nước, cố nén ho: "Không phải... khụ khụ... Tự Tự, anh không... khụ khụ..."
"Còn nói không phải! Còn cứng miệng! Còn cố chấp!" Giang Tự vừa đau lòng vỗ lưng cho hắn vừa nghẹn giọng, "Trong mắt anh em là người không hiểu chuyện đến vậy sao! Vốn em ăn cũng không nhiều, cùng lắm sau này ăn ít lại là được, em chỉ muốn hai đứa mình ở bên nhau vui vẻ thôi! Anh bệnh đến mức này rồi mà vẫn làm việc, liều mạng như vậy là muốn nửa đời sau của em thành góa chồng à?!"
Giang Tự cuống đến mức sắp khóc.
Lục Trạc lại miễn cưỡng ngừng ho, kéo ra một nụ cười như không có gì: "Thế thì không được, em đẹp thế này, lỡ góa chồng chắc đầy người theo đuổi. Đến lúc đó mộ anh cỏ mọc cao hai mét chắc em cũng chẳng buồn đến nhổ đâu, vậy thì anh chết cũng thiệt quá."
"Lục Trạc!"
"Với lại chẳng phải em nói không muốn kết hôn với anh nữa à? Không kết hôn thì đâu xem là góa chồng."
"Phì phì phì! Anh nói cái quái gì vậy hả! Ai nói em muốn làm góa chồng, ai nói em không muốn cưới anh! Em mà không muốn cưới anh thì em chạy khắp Bắc Kinh tìm địa điểm làm gì, em rảnh quá à?!"
Giang Tự ghét nhất là nghe Lục Trạc nói mấy lời kiểu đó, thế nên mỗi lần hắn nói là cậu lại cuống lên, cuống đến mức quên luôn mấy câu giận dỗi mình từng nói.
Lúc này Lục Trạc đã đỡ hơn, ngồi trên ghế xoay tiện tay kéo cậu ngồi lên đùi mình, thấp giọng hỏi: "Không phải em nói anh là đồ rùa thối, đồ rác rưởi, đồ lừa đảo nói không giữ lời, đồ đáng ghét chết tiệt, không thèm quan tâm anh nữa, tuần trăng mật em tự đi, đám cưới em tự làm, ảnh cưới em tự chụp, còn anh cứ ôm cái công việc rách nát của anh mà sống với đống code cả đời à? Anh không tranh thủ giải quyết công việc xong sớm, lỡ em thật sự chạy mất thì sao?"
Giang Tự tức đến muốn nổ tung: "Lục Trạc! Trong mắt anh em không hiểu chuyện đến vậy à! Em chỉ là đau lòng vì anh ngày nào cũng làm việc đến khuya rồi sáng sớm lại dậy, sợ anh đột quỵ thôi! Chứ em đâu phải kiểu người tùy hứng như thế!"
Việc hết lần này đến lần khác phải dời lịch chụp ảnh cưới, nói Giang Tự không tức thì là không thể.
Nhưng mỗi lần tức xong, thứ còn lại nhiều hơn lại là cảm giác đau lòng khi nửa đêm tỉnh giấc, nhìn thấy gương mặt đang ngủ ngày càng gầy đi của Lục Trạc.
Cậu chỉ không hiểu vì sao hắn lại ép bản thân đến mức đó nên mới nổi nóng.
Chứ tuyệt đối chưa từng nghĩ sẽ bắt Lục Trạc thay đổi công việc để chiều theo kế hoạch của mình, càng không muốn khi hắn đang bệnh mà vẫn phải tăng ca.
Thế nên khi Lục Trạc ôm cậu, dịu giọng hỏi: "Vậy là em không giận nữa, đợi anh tranh thủ bận xong mấy hôm này, mình cùng đi thử lễ phục, chụp ảnh cưới nhé?" Giang Tự gần như không cần nghĩ, định nói "Đương nhiên rồi".
Nhưng còn chưa kịp mở miệng, điện thoại trong túi áo đã đột nhiên rung lên.
Giang Tự đang ngồi trên đùi Lục Trạc, một tay vòng qua cổ hắn, một tay lấy điện thoại ra xem.
[Tống Đại Hỉ]: Đàn anh Giang Tự, dù sếp Lục nói gì anh cũng đừng tin. Con chó nào đó đã bị em bắt và khai hết rồi.
[Tống Đại Hỉ]: Lần trước chọc em giận, cậu ta cũng dùng chiêu này, nên đừng bao giờ tin mấy tên top cùng hội cùng thuyền đó.
[Ảnh]: Danh sách mua hàng trên Taobao, đạo cụ bình truyền nước, kèm theo một đôi đầu gối đang quỳ trên bàn phím.
Mà cái bình truyền nước kia lại giống y hệt cái đang đặt bên cạnh Lục Trạc.
Thế nên......
"Lục Trạc! Đồ chó chết! Cái đám cưới này anh đừng hòng làm nữa!"