Chương 77 - Đừng Động Vào Bạn Cùng Bàn Của Tôi

Đừng Động Vào Bạn Cùng Bàn Của Tôi

Bí kíp dỗ vợ.

"Lục Trạc! Đồ rùa thối, đồ rác rưởi, đồ lừa đảo nói không giữ lời, đồ đáng ghét chết tiệt! Em không thèm quan tâm anh nữa! Trăng mật em tự đi! Đám cưới em tự làm! Ảnh cưới em tự chụp! Anh cứ ôm cái công việc rách nát của anh mà sống với đống code cả đời đi! Cúp đây! Em đi Madagascar đây! Ai còn gọi lại nữa thì là chó!"

Tút --

Cuộc gọi bị cúp ngang, đầu dây bên kia chỉ còn lại tiếng tút tút kéo dài vô tận.

Từ lúc kết nối tới giờ bị mắng một tràng mà chưa chen được câu nào, Lục Trạc chỉ biết bất lực bật cười.

Hắn cúi đầu, vừa định gọi lại dỗ dành thì cửa văn phòng đã vang lên tiếng gõ.

"Sếp Lục, anh Hạ Chi Dã bên phía quỹ đầu tư đã tới rồi ạ."

Trần Vi đứng ở cửa, nhắc nhở bằng giọng điệu hết sức chuẩn mực.

Trong sáu năm kể từ khi Preface thành lập, nhờ nghiên cứu ra nhiều công nghệ đột phá mang tính tiên phong, công ty nhanh chóng lọt vào mắt xanh của hàng loạt tập đoàn IT lớn, cộng thêm câu chuyện khởi nghiệp đầy cảm hứng của nhà sáng lập, chỉ trong vài năm ngắn ngủi đã vươn lên trở thành doanh nghiệp mới nổi được kỳ vọng nhất trong ngành.

Là "kỳ lân" trong mắt các quỹ đầu tư lớn, hai năm gần đây Preface lại càng được giới tư bản săn đón, khi những startup khác còn đau đầu vì gọi vốn, Preface đã bắt đầu lựa chọn ngược lại nhà đầu tư.

Nhưng vì Lục Trạc kiên quyết giữ quyền kiểm soát tuyệt đối và tỷ lệ cổ phần chi phối cho đội ngũ sáng lập nên trong cuộc giằng co với các quỹ đầu tư, đôi bên vẫn chưa đạt được bước tiến đáng kể.

Lại thêm việc công ty gần đây đang phát triển một công nghệ mang tính đột phá, Lục Trạc vừa lo kỹ thuật vừa lo quản lý, bận đến mức chân không chạm đất. Một ngày ngủ hai ba tiếng là chuyện thường, ngủ được bốn năm tiếng đã là xa xỉ.

Dù vậy, hắn vẫn cố gắng mỗi ngày về nhà ở bên Giang Tự một chút, chỉ là lúc hắn về thì Giang Tự đã ngủ, còn khi Giang Tự thức dậy hắn đã bắt đầu một vòng quay công việc mới.

Vì thế trong lòng Giang Tự, cậu hoàn toàn không hề biết mỗi ngày Lục Trạc vẫn dành cho mình nụ hôn chào buổi sáng và chúc ngủ ngon, cậu chỉ biết rằng đã tròn một tuần rồi chưa gặp mặt Lục Trạc, thậm chí chuyện đi xem địa điểm cưới đã hẹn từ ba tháng trước cũng bị đổi lịch phút chót.

Giang Tự vừa giận, vừa tủi, lại vừa xót, cậu rất muốn Lục Trạc đừng vất vả như vậy, nhưng mỗi lần khuyên, Lục Trạc luôn có cả đống lý do khiến cậu không thể phản bác.

Thế nên khi Lục Trạc lại báo rằng ngày chụp ảnh cưới có lẽ phải hoãn thêm vài hôm, còn tuần trăng mật thì tạm thời chưa thể sắp xếp, cuối cùng Giang Tự không nhịn được nữa, gọi điện mắng một trận dữ dội nhất xưa nay.

Lục Trạc rất muốn gọi lại dỗ dành cho tử tế, nhưng người phụ trách bên quỹ đầu tư đã đến, công ty còn có bao nhiêu người đang trông vào hắn.

Thế nên hắn chỉ có thể vừa cúi đầu nhắn tin dỗ: [Bé ngoan đừng giận nữa, anh bận hết tuần này là xong rồi. Anh xong việc tuần này là ổn rồi, về nhà anh quỳ bàn giặt cho em, được không?]

Vừa lạnh nhạt nói: "Ừ, mời anh Hạ vào đi."

Hạ Chi Dã cũng chẳng khách sáo, lời vừa dứt người đã xuất hiện ngay cửa văn phòng, gõ cửa hai cái tượng trưng rồi đi thẳng đến trước bàn làm việc của Lục Trạc, ngồi xuống ghế xoay, tựa lưng bắt chéo chân, gõ khớp tay lên mặt bàn lười biếng nói: "Lão Lục, anh thế này là không đúng rồi, bọn em có thành ý thế này mà anh vẫn phải đợi mấy ngày mới trả lời à?

Lục Trạc lười ngẩng đầu, tiện tay cầm xấp tài liệu chậm rãi đáp: "Thành ý thì đủ, nhưng điều kiện là phải hoàn thành bằng sáng chế mới trước cuối năm, anh còn phải tăng ca thêm nửa năm nữa, đến lúc đó vợ chạy mất, muốn cưới cũng không được, anh còn mở công ty này làm gì."

"Ồ." Hạ Chi Dã nghe tới đây lại hứng thú, "Sao thế, đàn anh Lục, người nhà anh lại giận dỗi à?"

"'Lại' cái gì?" Lục Trạc đẩy tập tài liệu đã ký xong sang một bên, "Nhà anh ngoan lắm, đâu phải vô lý gây sự, có giận dỗi chút thì sao? Người nhà cậu không thế à?"

"Thôi thôi, đều là sợ vợ cả, ai cũng như ai thôi."

Hạ Chi Dã tuy kém Lục Trạc năm khóa nhưng cùng xuất thân từ Nam Vụ, từng sống ở khu phố cũ, em gái nuôi của cậu ta là Tiểu Mạt Chược mà dì Lý năm đó hay nhắc tới, lại quen biết vòng Thanh Bắc nên sau vài vòng giới thiệu, vị nhà đầu tư trẻ tuổi này tự nhiên quen biết Lục Trạc, rồi vì công việc mà thành bạn bè trò chuyện.

"Vậy nói xem, tổ tông nhà anh lần này lại ban chỉ gì mà cả chuyện gọi vốn cũng định gác lại?"

Hạ Chi Dã là một cao thủ sợ vợ chính hiệu, cậu ta cũng lười vòng vo, lập tức hỏi thẳng.

Lục Trạc cũng chẳng buồn úp mở, vẫn ký tài liệu, đầu không ngẩng lên: "Chuyện cưới xin, là cậu thì cậu có dám không tạm gác công việc lại không?"

"Thế thì chắc chắn là hoãn rồi, công việc sao quan trọng bằng vợ được." Hạ Chi Dã nghĩ cũng không cần nghĩ, nói ngay, "Vậy là anh định cưới xong rồi mới bắt đầu phát triển dự án mới nên mới chưa trả lời bọn em ngay từ đầu?"

"Ừ, đó là lý do thứ nhất. Lý do thứ hai là đội của anh cũng đâu phải trâu ngựa, dự án đang làm còn chưa kết thúc, xong rồi cũng phải cho người ta nghỉ ngơi chứ, hơn nữa rủi ro của dự án mới vẫn cần đánh giá thêm, không thì quá không có trách nhiệm với công ty và nhà đầu tư." Lục Trạc vẫn luôn lý trí và đáng tin như vậy.

Lý do này Hạ Chi Dã cũng có thể chấp nhận.

Chỉ là một khi dự án này nghiên cứu thành công, lúc đó giá trị của Preface ít nhất cũng tăng gấp năm lần. Đến khi ấy muốn dùng số tiền đầu tư như bây giờ để đổi lấy từng ấy cổ phần là chuyện không thể.

Chưa kể còn bao nhiêu quỹ đầu tư đang nhìn chằm chằm, không tranh thủ lúc "kỳ lân" còn trong giai đoạn non trẻ mà xuống tay sớm, đợi đến khi dự án thật sự ngã ngũ rồi thì chắc chắn sẽ cạnh tranh đến mức một chết một còn.

Hạ Chi Dã tin vào mắt nhìn và phán đoán của mình, cũng tin vào năng lực của Lục Trạc, quan trọng hơn là cậu ta tin lợi nhuận luôn đi kèm với rủi ro.

Thế là cậu ta đổi chân bắt chéo, nói: "Không sao, chuyện dự án mới bọn em có thể cho thêm hai tháng đệm, khoảng thời gian này đủ để hai anh cưới xong rồi đi hưởng tuần trăng mật chứ?"

"Khó."

Lục Trạc đáp gọn một chữ.

Hạ Chi Dã: "?"

Lục Trạc vừa ký giấy vừa nói: "Hình như vợ anh sắp chạy mất rồi."

Hạ Chi Dã: "??"

Lục Trạc thong thả giải thích: "Dạo này anh hay đi sớm về muộn, không có thời gian ở bên em ấy, lịch chụp ảnh cưới bị dời mấy lần, tuần trăng mật cũng chưa chốt được. Thiếu gia nhỏ không vui, tối qua còn không cho anh vào phòng ngủ chính, giờ thì chạy sang tận Madagascar rồi, anh còn chưa biết bao giờ dỗ được thì cưới kiểu gì?"

Hạ Chi Dã: "......"

Nghe xong cậu ta im lặng một hồi đầy khó nói, Lục Trạc ngẩng mắt lên: "Sao vậy?"

Hạ Chi Dã thở dài: "Không có gì, chỉ là hơi ghen tị thôi."

Lục Trạc: "?"

Hạ Chi Dã: "Cùng là bị đuổi khỏi phòng ngủ chính, nhưng ít nhất vợ anh là vì chê anh không dành đủ thời gian cho cậu ấy, còn công chúa Yếm Yếm nhà em thì lại chê em làm việc quá ít, ngày nào cũng làm phiền cậu ấy, ảnh hưởng cậu ấy tranh giải thưởng số một ngành nên sút đá em ra ngoài luôn."

Lục Trạc: "......"

Đúng là thảm thương thật.

"Nhưng thường 12 giờ bị đá ra, 1 giờ sáng em đã quay về được rồi. Bí kíp gia truyền đấy, đàn anh Lục có muốn học không?"

Hạ Chi Dã tự tin nói.

Lục Trạc không cần suy nghĩ: "Không muốn."

"Đừng như thế mà, nên học lắm đó." Hạ Chi Dã chỉ mong Lục Trạc mau dỗ được vợ để còn đẩy nhanh tiến độ công việc, "Chẳng lẽ anh không muốn tối nào về nhà cũng có vợ có con có giường ấm?"

"Cũng được."

"Thế anh không muốn dỗ vợ nhanh một chút, cưới sớm một chút để tuyên bố chủ quyền à?"

"Chủ quyền thì tôi tuyên bố rõ ràng từ lâu rồi."

"Vậy anh không muốn dẫn vợ đi hưởng tuần trăng mật à? Em có quen một ông bạn, nhà mở công ty du lịch, đảm bảo sắp xếp cho hai anh chu đáo hết mức, nào là phòng giường tròn ngắm biển dưới nước, phòng kính trên cao nhìn toàn cảnh, phòng đôi lãng mạn ngọt ngào, phòng sân thượng ngắm sao siêu tình tứ..."

"Vậy rốt cuộc phải dỗ thế nào?"

Lục Trạc ngẩng đầu lên, lạnh nhạt mà nghiêm túc.

Hạ Chi Dã cúi nhìn điện thoại, cười như đã biết thừa: "Ở những mặt khác thì anh đúng là tiền bối của bọn em, nhưng khoản dỗ vợ thì vẫn phải tập hợp trí tuệ tập thể thôi."

"Tập thể?"

"Ừ, tập thể. Một tổ chức bí ẩn, xuất thân từ Nam Vụ, tụ họp ở Bắc Kinh, có điểm chung là thường xuyên không được ngủ phòng chính, chuyên trị vợ yêu kiêu ngạo. Rồi, thêm anh vào rồi đấy."

"?"

Không đợi Lục Trạc kịp thắc mắc, điện thoại đã nhảy lên một thông báo.

[Hạ Chi Dã] mời bạn tham gia nhóm chat [Hôm nay đã quỳ bàn phím chưa], đồng thời đổi biệt danh của bạn thành [Người nuôi chó lâu năm].

Ngay khoảnh khắc hắn bị kéo vào nhóm, trong khung chat lập tức hiện lên hai avatar quen thuộc.

[Samoyed Dũng Mãnh]:?

[Chim đỗ quyên lắm mồm]: ?

Nếu hắn nhớ không nhầm, trong đó có một avatar là Chu Từ Bạch - bạn trai của bạn thân Giang Tự - Cố Ký Thanh, người còn lại là đàn em Tần Tử Quy của hắn.

*Tử Quy = chim đỗ quyên

Hai người này, một người là người đứng đầu công ty xây dựng mới nổi của gia tộc, một người là tổng giám đốc công ty IT do chính mình khởi nghiệp, nói ra đều là những nhân tài trẻ nổi danh trong vòng Thanh Bắc, vậy mà lúc này đây, cả hai lại cùng xuất hiện trong cái nhóm có tên [Hôm nay đã quỳ bàn phím chưa], còn thuần thục mà gửi cùng một câu.

[Samoyed Dũng Mãnh]: Hôm nay lại phải dỗ vợ ai đây?

[Chim đỗ quyên lắm mồm]: Hôm nay lại phải dỗ vợ ai đây?

Lục Trạc: "......"

Khoảnh khắc ấy, hắn đột nhiên cảm thấy, có lẽ trong đám "top" hung hãn của Nam Vụ, mình là người duy nhất còn có thể coi là "người bình thường".

-

Choze: Tỉ lệ người vừa gay vừa đẹp trai của tỉnh này cao thật đấy :)))))))))))

Chu Từ Bạch x Cố Ký Thanh: Đừng hòng bẻ cong tôi

Tần Tử Quy x Thịnh Diễn: Đừng quản chuyện vặt của tôi

Hạ Chi Dã x Tống Yếm: Đừng có giả nghèo với tôi