Chỉ là hôm nay vỏ há cảo hơi dày, chắc phải chấm thêm chút giấm mới ngon.
Giang Tự từng cho rằng độ khốn nạn của con người là có giới hạn.
Cho đến sáng hôm sau, khi cậu vừa tỉnh dậy, cả người ê ẩm đau nhức, mặt mũi nhăn nhó, vừa cầm điện thoại lên định gọi cho bố mình để nói chuyện đàng hoàng, mềm mỏng mà có lý có tình thì lại nhìn thấy tin nhắn của ông trước: [ Dậy rồi thì bảo Lục Trạc đưa con ra sân bay, máy bay riêng của ông ngoại con đích thân bay sang đón cháu trai. Hai đứa nghĩ xem phải hiếu kính ông thế nào đi. ]
Giang Tự: "......"
Vậy là bố cậu biết tối qua cậu ở cùng Lục Trạc, và chuyến về Nam Vụ đột ngột lần này chính là để đưa cả hai cùng "đứa con chó" của hai người sang Pháp.
Chứ nếu không thì làm sao giải thích được việc người bố bận trăm công nghìn việc của cậu lại xuất hiện ở Nam Vụ cùng lúc với chiếc máy bay riêng hiếm khi dùng đến kia?
Trong khi trước đó cậu hoàn toàn không hề liên lạc hay báo tin cho ông.
Vậy thì suy ra...
"LỤC TRẠC! ĐỒ CHÓ CHẾT! Có phải anh đã thông đồng với bố em từ lâu rồi không, ở đây diễn kịch lừa ai hả?! Không phải nói là sẽ không bao giờ lừa em nữa sao?! ĐỒ SÚC SINH!!!"
Đến lúc này Giang Tự mới ngộ ra, tức đến mức muốn đá thẳng Lục Trạc xuống giường.
Kết quả vừa mới cử động một cái, còn chưa kịp đá trúng người ta thì bản thân đã đau đến hít lạnh một hơi.
Lục Trạc vội ôm cậu vào lòng, vừa xoa eo vừa dỗ dành: "Anh không lừa em, chỉ là chưa kịp nói thôi, nhiều lắm cũng chỉ xem là giấu em."
"Khác cái gì chứ!" Giang Tự nghiến răng chịu đau, cắn mạnh lên vai hắn một cái, "Rõ ràng anh biết hết rồi, thế mà hôm qua còn đứng nhìn em diễn, nhìn em sốt ruột! Rốt cuộc đó là bố anh hay bố em hả?!"
"Bố chúng ta."
Có lẽ tình cảm của Giang Tự đã cho Lục Trạc quá nhiều dũng khí, vậy nên thiếu niên trước kia cái gì cũng không dám mong, không dám đòi, giờ lại có thể mặt dày đến mức vô liêm sỉ.
Lục Trạc khẽ cười: "Dù sao sau này anh cũng phải gọi là bố. Hơn nữa em cũng nói rồi, người nhà của em là người nhà của anh."
Giang Tự: "............"
Cậu nhất thời không biết nên phản bác thế nào, chỉ có thể đỏ bừng mặt hét lên: "Lục Trạc! Anh còn biết xấu hổ không hả!"
"Không." Lục Trạc trả lời cực kỳ thản nhiên, "Tần Tử Quy dạy anh rồi, mặt mũi và bạn trai chỉ được chọn một. Vậy anh tất nhiên sẽ chọn bạn trai, dù sao bạn trai anh cũng đẹp hơn anh nhiều."
"Anh......"
Giang Tự thật không ngờ nam thần lạnh lùng năm nào giờ lại biến thành cái dạng lưu manh trơ trẽn thế này, cậu nghiến răng ken két mà vẫn không biết cãi sao.
Lục Trạc cũng sợ chọc người ta quá mức nên không trêu nữa, hắn đưa tay vuốt lại tóc mái cho cậu, giọng dịu đi, mang theo ý cười ôn hòa: "Đồ ngốc, chúng ta đã từng chia tay một lần rồi, lần này nếu chưa chuẩn bị đầy đủ, sao anh dám tùy tiện theo đuổi em nữa. Ngày anh trả xong tiền viện phí cho ông, anh đã nói rõ quyết tâm với bố mẹ em, cũng xin ý kiến của họ, vốn định cho em một bất ngờ, không ngờ bố em vẫn thích trêu em như vậy."
"Ý anh là tất cả đều là lỗi của bố em, còn anh thì không sai gì đúng không?!"
Giang Tự vừa nói vừa tức tối đá hắn thêm một cái.
Lục Trạc nghiêm túc tự kiểm điểm: "Tất nhiên là có."
Giang Tự đắc ý hừ một tiếng: "Vậy anh sai ở đâu!"
Lục Trạc nghiêm túc đáp: "Không nên tham mê sắc đẹp của bạn trai khi mặc đồng phục mà bắt em mặc cả đêm, lại càng không nên lỡ làm bẩn đồng phục, càng không nên bôi bánh kem lên người em, cuối cùng càng không nên dùng bút máy...... ưm......"
"LỤC TRẠC!" Giang Tự không để hắn nói hết, lập tức xoay người ngồi đè lên hắn, bịt chặt miệng hắn lại, "Im miệng im miệng im miệng! Từ nay về sau không được nói thêm một chữ nào!"
Lục Trạc lại cười, kéo tay cậu ra một khe nhỏ: "Không được đâu, thư mục 69GB của Tô Mạc anh đã sao lưu hết rồi, sau này còn phải nhờ anh Tự dạy từng cái một nữa."
"Lục Trạc!!!"
Cuối cùng Giang Tự cũng bùng nổ, ngồi trên người hắn cắn loạn xạ.
Cắn một hồi thì cắn lệch hướng, cuối cùng lại vừa mắng vừa bị Lục Trạc bắt nạt thêm một trận.
Đợi hai người ầm ĩ xong, tắm rửa sạch sẽ, cùng ăn một bữa lãng mạn dành riêng cho hai người rồi thong thả quay về biệt thự thu dọn hành lý thì trời cũng đã nhá nhem tối.
Đợi đến lúc ra sân bay rồi chờ đường bay được cấp phép, lại bay sang Paris, hạ cánh xong chạy thẳng về nhà thì đã là một ngày sau. Cộng thêm việc nước Pháp chậm hơn trong nước bảy tiếng nên khi đến Paris trời đã tối đen, ngoài trời còn rơi tuyết dày đặc.
May mà trên máy bay Giang Tự Lâm hoặc bận xử lý công việc, hoặc lo chăm đứa cháu nhỏ của ông, vốn chẳng có thời gian để ý tới Giang Tự.
Hai bố con khịa nhau vài câu xong Giang Tự đã dựa vào lòng Lục Trạc ngủ ngon lành.
Có Lục Trạc chăm sóc, suốt dọc đường cậu ngủ rất ngon, thế nên khi đến Paris, tinh thần vẫn khá ổn, chỉ là có chút lo Lục Trạc sẽ căng thẳng.
Vì thế, khi đứng trước cửa nhà, Giang Tự lại nắm tay Lục Trạc, nghiêm túc dặn dò: "Anh đừng sợ, cũng đừng căng thẳng. Ông bà ngoại, cậu mợ em đều rất tốt, cả nhà em đều biết nói tiếng Trung, Tô Mạc anh cũng quen rồi, người duy nhất không tốt là bố em, nhưng trong nhà này ông ấy không có tiếng nói, chuyện gì cũng phải nghe theo mẹ, thế nên nếu bố em bắt nạt anh thì anh cứ mách mẹ em là được nghe chưa? Chỉ cần anh tỏ ra đáng thương một chút mẹ em nhất định sẽ bênh anh."
"Ê." Chưa kịp để Lục Trạc trả lời, Giang Tự Lâm đã ôm chú chó Maltese xuống xe, nghe không nổi nữa, "Có ai lại đứng trước mặt bố mình mà to mồm bàn mưu như thế không hả?"
Nói rồi không đợi Giang Tự ngăn lại ông đã dứt khoát đưa tay bấm chuông cửa.
Cánh cửa gỗ trắng chạm khắc dưới mái hiên lập tức bật mở, "đùng" một tiếng, Giang Tự và Lục Trạc còn chưa kịp phản ứng thì pháo giấy và champagne đã bay khắp nơi.
"Surprise! Chào mừng Tự Tự và Tiểu Trạc về nhà! Chúc Tiểu Trạc sinh nhật 24 tuổi vui vẻ!"
Pháo giấy bất ngờ rơi đầy đầu hai người, champagne cũng bắn tung tóe lên quần áo họ.
Giang Tự biết người nhà mình thân thiện, nhưng không ngờ lại thân thiện đến mức này, thậm chí còn gọi luôn cả "Tiểu Trạc".
Bà Sophie cũng đã rất lâu không gặp con trai, vừa thấy Giang Tự đứng ngây ra đó, bà đã không nhịn được lao tới ôm chặt cậu, vui vẻ nói: "Oh, honey, lâu lắm rồi mẹ không gặp con, nhớ con muốn chết, cứ tưởng năm nay không được gặp con nữa, ai ngờ bây giờ con còn dẫn cả bạn trai về cùng, thật sự là quá tốt rồi."
Nói xong bà ngẩng đầu nhìn Lục Trạc, mỉm cười: "Tiểu Trạc, chào con, cô là mẹ của Giang Tự, con có thể gọi cô là mẹ giống nó, hoặc gọi Sophie cũng được, con ngoài đời còn đẹp trai hơn trong ảnh nhiều."
Khoảnh khắc bà Sophie ngẩng đầu cười, Lục Trạc mới hiểu vì sao một người như Giang Tự Lâm lại có thể nuôi ra một Giang Tự ngây thơ ngọt ngào đến vậy.
Bởi vì bà Sophie có mái tóc xoăn nâu vàng giống hệt Giang Tự, đôi mắt to trong veo màu nâu vàng, và cả lúm đồng tiền nhỏ khi cười cũng y như cậu.
Bà cười nói: "Nhìn rất giống kiểu người sẽ khiến Tự Tự của chúng ta hạnh phúc cả đời."
Một cách miêu tả rất kỳ diệu.
Có vài khoảnh khắc trông giống y như Giang Tự.
Nên khi ấy, dù là lần đầu gặp mặt giữa trưởng bối và hậu bối nhưng Lục Trạc lại không hề cảm thấy gượng gạo, chỉ mỉm cười nhẹ nhàng, thoải mái nói: "Vâng, con nhất định sẽ khiến Giang Tự hạnh phúc cả đời."
Vừa dứt lời, Giang Tự đứng ở cửa lập tức đỏ cả vành tai kéo nhẹ tay áo Lục Trạc, nhỏ giọng ngượng ngùng: "Anh nói gì trước mặt người lớn thế hả..."
Bà Sophie cười càng rạng rỡ hơn: "Ừm, cô tin con."
Cả nhà lập tức "ồ~~~" lên trêu chọc.
"Tự Tự, bạn trai của cháu, rất đẹp trai, rất tốt, hai đứa rất rất xứng!" Tiếng Trung của mợ người Pháp của Giang Tự không quá trôi chảy nhưng giọng điệu rất nghiêm túc, còn giơ hai ngón cái lên.
Cậu của cậu thì nhướng mày, giọng Nam Vụ đặc sệt: "Chứ còn gì nữa, cũng phải xem đó là cháu ai chứ!"
Tô Mạc thì lắc lắc chai champagne, nhảy dựng lên: "Aaaa! Tuyệt quá đi! Bao năm em ship CP cuối cùng có một đôi thành thật rồi! Anh rể! Chúc mừng năm mới, lì xì đi!"
Tô Mạc bây giờ đã trổ mã xinh xắn thật sự xòe hai tay ra đòi lì xì.
Quan trọng là Lục Trạc còn chuẩn bị thật: "Chúc mừng năm mới, chúc em sớm thi đậu chứng chỉ luật sư."
Đến cả chuyện Tô Mạc chuẩn bị thi chứng chỉ luật sư mà Lục Trạc cũng biết, hóa ra chỉ có mình cậu bị giấu.
Cậu quay đầu kinh ngạc, nhưng còn chưa kịp chất vấn thì cả nhà đã vừa cười vừa đẩy hai người vào nhà theo tiếng gọi của ông bà.
Trước kia Lục Trạc rất ghét những nơi đông người.
Hắn sợ ồn ào, sợ náo nhiệt, sợ những cuộc giao tiếp vô nghĩa chiếm mất thời gian leo ra khỏi vũng lầy của mình, và càng sợ vì bản thân tệ hại mà bị người khác âm thầm xa lánh.
Nhưng khi đứng trước một gia đình vừa ồn ào cãi vã, vừa trêu nhau mà vẫn yêu thương nhau đến thế, một chỗ nào đó vốn luôn lơ lửng bất an trong lòng Lục Trạc lại cứ thế mà lặng lẽ hạ xuống.
Giống như một con thuyền đã lênh đênh cô độc quá lâu giữa biển khơi, cuối cùng cũng cập vào bến cảng có ánh hải đăng soi đường.
Căn biệt thự trước mắt cũng không giống như những gì hắn từng tưởng tượng.
Hắn vốn nghĩ một gia đình như vậy chắc hẳn phải sống trong nơi xa hoa tột bậc, mà đúng là cũng rất sang trọng, đó là một trang viên nằm gần ngoại ô Paris, khu vườn rộng hơn cả sân vận động trường, kiến trúc bên ngoài mang đậm vẻ thanh lịch và lộng lẫy của châu Âu thời Trung cổ.
Thế nhưng bên trong lại giản dị và ấm áp.
Trang trí nhiều nhất là những bức tranh do bà ngoại Giang Tự vẽ, rồi đến tranh của chính Giang Tự, thậm chí còn có cả những nét vẽ nguệch ngoạc hồi nhỏ của Tô Mạc, xen vào đó là vài món đồ nghệ thuật do ông ngoại tự tay làm. Cả căn nhà chỗ nào cũng toát lên nét thẩm mỹ nhưng lại không hề phô trương xa xỉ.
Ông bà ngoại của Giang Tự cũng không giống kiểu tinh anh thời trang Pháp ăn mặc cầu kỳ, ngồi bên bàn uống cà phê mà Lục Trạc từng tưởng tượng, ngược lại họ còn ăn mặc thoải mái mà lịch sự, đứng bên bàn bếp vừa nói chuyện vừa gói sủi cảo.
Thấy Giang Tự và Lục Trạc bước vào, bà ngoại mỉm cười dịu dàng: "Chào hai đứa."
Rồi bà nhìn sang Lục Trạc: "Cảm ơn con, sau này phải nhờ con chăm sóc cho Tự Tự nhà chúng ta rồi. Hai đứa đi rửa tay trước đi, lát nữa cùng vào gói sủi cảo."
Ông ngoại cậu đứng bên cạnh, người mà Giang Tự gọi là "ông già lãng mạn đẹp trai của nước Pháp" thì không bình tĩnh được như vậy. Chiếc áo len gile thời thượng trên người ông đã dính đầy bột, ông cau mày, loay hoay với cục gì đó không ra hình dạng trong tay, như thể đang đối mặt với kẻ thù lớn: "Oh! Nó xấu quá đi mất! Lục, Lâm, mau tới giúp bố!"
"Lâm" là Giang Tự Lâm, bố Giang Tự, còn "Lục" dĩ nhiên là bạn trai của Giang Tự, Lục Trạc.
Ông lão từng tung hoành trong giới thời trang ấy không nói mấy lời khách sáo vòng vo, nhưng chỉ một câu thôi cũng đủ thấy ông đã xem Lục Trạc như người nhà.
Giang Tự Lâm dường như quá quen cảnh này, ông giao chú chó Maltese nhỏ trong tay cho vợ, hôn vợ một cái, hôn cháu một cái rồi nói với Lục Trạc: "Đi thôi, gói sủi cảo. Nhà họ Tô bọn họ có lệ, con rể là phải vào bếp nấu cơm."
Nói xong ông liền rửa tay, nhận lấy những miếng vỏ sủi cảo tội nghiệp từ tay ông ngoại Giang Tự.
Lục Trạc mỉm cười, chia quà mang theo cho từng người trong nhà rồi cũng rửa tay vào phụ.
Cậu của Giang Tự vốn còn muốn chơi với chú chó con mới được mang về thêm một lúc, nhưng bị mợ trừng mắt một cái cũng ngoan ngoãn vào bếp phụ làm bánh bí đỏ.
Tô Mạc và Sophie thì cẩn thận chăm sóc chú chó nhỏ, còn định chuẩn bị cho "cháu trai trưởng nhà họ Tô" một cái ổ thật êm.
Còn ông cụ nào đó cuối cùng cũng thoát khỏi việc gói sủi cảo, lại thong thả ngân nga một khúc nhạc Pháp, vừa nghịch ngợm pha chế loại đồ uống mới mà ông muốn cả nhà thử.
Trong nhà vừa náo nhiệt vừa bận rộn.
Ai cũng tự nhiên trò chuyện với Lục Trạc, vừa nhờ hắn giúp việc, cũng không ngại làm phiền hắn, lại càng không tiếc lời khen sau mỗi việc hắn làm xong, cậu mợ và Sophie còn tò mò hỏi thăm về chuyện tình cảm của hắn và Giang Tự.
Trông cứ như họ đã quen Lục Trạc từ rất lâu, như thể hắn vốn dĩ là người nhà.
Giang Tự biết đó là vì Giang Tự Lâm đã nói với họ rằng Lục Trạc là một đứa trẻ không có gia đình, cũng là vì ông từng kể rằng Lục Trạc đã trải qua một quãng thời gian rất cô đơn, và hơn nữa ông còn nói rằng Lục Trạc là người độc lập, có lòng tự trọng, không cần được đối xử đặc biệt, chỉ cần được đối đãi bình đẳng.
Quan trọng nhất là ông nhất định cũng đã nói với họ rằng cậu và Lục Trạc yêu nhau rất nhiều, rất nhiều, và Lục Trạc đối với cậu cũng chẳng khác gì người thân.
Vì thế những người yêu thương Giang Tự cũng trao tình yêu ấy cho Lục Trạc.
Những lo lắng trước đây của cậu về sự ngượng ngùng, những pha quê độ, những khoảng lặng gượng gạo hay việc có thể làm tổn thương lòng tự trọng của Lục Trạc giờ đây đều trở nên thừa thãi.
Giang Tự nhìn cảnh tượng ấy, không kìm được mà mỉm cười.
Rồi cậu cũng cởi áo khoác, rửa tay, đứng bên cạnh Lục Trạc, bắt đầu gói sủi cảo.
Ở phía đối diện bàn bếp, Giang Tự Lâm không nhịn được "ồ" lên một tiếng: "Đính hôn rồi có khác ha, anh Tự nhà ta giờ còn biết chủ động làm việc nhà cơ đấy."
Một tiếng "ồ" ấy khiến bầu không khí vốn ấm áp lập tức biến thành những tràng cười trêu thiện ý.
Giang Tự vừa mới cảm ơn ông trong lòng lập tức xù lông: "Giang Tự Lâm!"
"Ê!" Giang Tự Lâm lập tức chặn lại, "Chồng chưa cưới với con trai của con còn đang ở đây đấy, gọi tên bố kiểu đó không sợ mất hình tượng à? Nhỉ, Tiểu Trạc? Sau này con cũng cứ gọi thẳng tên bố con đi."
Nói rồi ông cúi xuống, nghiêm túc thương lượng với chú chó Maltese đang quấn lấy ống quần mình.
Không ngờ Giang Tiểu Trạc còn rất hiểu ý sủa "gâu gâu" hai tiếng, nghe cứ như đang thật sự gọi Giang Tự vậy.
Ngay cả Lục Trạc cũng không nhịn được mà bật cười: "Bố nói đúng đó, tụi mình phải làm gương tốt cho con trai."
Trong nhà lập tức vang lên một tràng cười rộn rã, những câu trêu chọc khiến tai Giang Tự đỏ lên không kiểm soát được.
Giang Tự Lâm còn nghiêm túc nói tiếp: "Xem ra sau này chuyện chăm chồng dạy con chỉ có thể giao cho Lục Trạc rồi nhỉ? Đúng không, Giang Ái Quốc?"
Giang Tự chưa từng thấy ai làm bố mà thích bắt nạt con trai như vậy, nhưng lại đang ở trước mặt ông bà ngoại cậu cũng không tiện cãi lại quá gắt, chỉ có thể tủi thân đi "cầu viện", quay về phía phòng khách gọi với vào chỗ Sophie đang làm ổ cho chú chó Maltese nhỏ: "Mẹ! Mẹ quản bố đi! Ngày nào bố cũng bắt nạt con, còn muốn chia rẽ tình cảm của con với Lục Trạc nữa!"
Sophie quả nhiên ngẩng đầu lên nhìn Giang Tự Lâm, đôi mắt to tròn mở lớn, hỏi: "Sao anh lại bắt nạt Tự Tự nữa?"
Giang Tự Lâm vội giải thích: "Bà xã, anh không bắt nạt nó, nó đang vu oan đấy!"
"Rõ là có!" Bình thường bị bố bắt nạt mà không dám nói gì, lần này Giang Tự cuối cùng cũng tìm được người đứng ra bênh mình, lập tức lý lẽ rõ ràng, "Tối qua bố về nhà, rõ ràng biết con với Lục Trạc đã đính hôn rồi mà còn cố tình nói trước mặt anh ấy là muốn sắp xếp xem mắt cho con, còn bảo con có thanh mai trúc mã gì đó, rồi còn công chúa với chả hoàng tử!"
Giang Tự biết mẹ mình xưa nay rất công bằng chính trực, chắc chắn không chịu nổi kiểu cố tình gây chuyện của bố, nhất định sẽ dạy cho ông một trận.
Nhưng Sophie chỉ chớp mắt hỏi: "Con nói Ludwig nhà Wahl à?"
Giang Tự: "?"
Cậu còn chưa kịp nhận ra có gì đó sai sai.
Bà ngoại đã bổ sung: "À, chắc bố con nói đứa nhỏ nhà Wahl đó. Cháu nội của gia đình quen thân với ông ngoại con, nó cũng thích con trai, trước đây nhìn thấy ảnh con ở triển lãm tranh thì rất thích, nên nhờ người hỏi ông ngoại con xem có thể sắp xếp cho hai đứa gặp mặt không."
Giang Tự: "??"
Cậu lập tức trợn tròn mắt đầy hoảng hốt, định quay đầu nhìn Lục Trạc để chứng minh mình hoàn toàn không biết chuyện "xem mắt" này là thật.
Nhưng mẹ cậu đã tiếp tục nói một cách nghiêm túc: "Với lại lúc con hai ba tuổi nó từng đến nhà mình chơi, hai đứa còn hay chơi trò gia đình, nó đóng hoàng tử, con đóng công chúa, nên bố con có nói dối đâu."
Giọng Sophie rất dịu dàng, lại vô cùng liêm khiết.
Cùng lúc đó chiếc điện thoại đặt trên bàn bếp của Giang Tự bỗng dưng sáng lên.
[Alex]: Oh! Darling! Nghe nói cậu về Pháp rồi à? Tuyệt quá! Vậy năm nay tớ có thể đến nhà cậu ăn Tết Trung Quốc cùng không?
Giang Tự, người đã nghe Alex đưa ra đề nghị này suốt bốn năm liền và cũng từ chối suốt bốn lần: "......"
Không hiểu sao ngay khoảnh khắc ấy cậu bỗng có một linh cảm cực kỳ không tốt.
Khiến cậu dù đang ở trong căn nhà bật sưởi ấm, lò sưởi cháy rực, quây quần bên gia đình ấm áp như mùa xuân vẫn cảm nhận được một luồng "chua lè" âm thầm lan ra, k*ch th*ch đến mức khiến cậu rùng mình một cái.
Cả người cậu cứng đờ, chậm rãi quay đầu lại.
Ánh mắt lướt qua gương mặt phấn khích hóng drama của Tô Mạc kiểu "wow, sắp có chuyện hay rồi đây" rồi lướt qua vẻ bình thản xem kịch của Giang Tự Lâm với biểu cảm "không liên quan đến tôi", cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt đẹp trai dịu dàng chẳng có chút khác thường nào của Lục Trạc.
Lúc này Lục Trạc vừa gói xong một chiếc há cảo hình con thỏ, món mà trước đây Giang Tự thích nhất rồi tiện tay đặt trước mặt cậu, nói: "Không sao đâu, anh đâu phải người nhỏ nhen. Chỉ là hôm nay vỏ há cảo hơi dày, chắc phải chấm thêm chút giấm mới ngon."
----------------------------------------
[Lời tác giả]
Tự Tự: Âm thầm "xử đẹp" cả thế giới