Chương 74 - Đừng Động Vào Bạn Cùng Bàn Của Tôi

Đừng Động Vào Bạn Cùng Bàn Của Tôi

Đồ học sinh giỏi b**n th**.

Giang Tự: "......"

Cái này là vấn đề có thể phối hợp chắc?

Rõ ràng trong lòng hắn đang phơi phới nở hoa luôn rồi thì có!

Với lại ai mà thích kiểu này chứ?!

Giang Tự vừa xấu hổ vừa tức, định mở miệng cãi lại nhưng vẫn chưa tới mười hai giờ đêm, cậu không muốn làm lộ trước món quà sinh nhật đã chuẩn bị cho Lục Trạc nên chỉ có thể đỏ bừng cả tai, lý không thẳng mà vẫn cố cãi ngang: "Sao... sao... sao... sao anh lại về rồi?!"

Lục Trạc đáp rất tự nhiên: "Bọn Từ Nhất Đào vừa xuống núi thì nhà gọi điện bảo có việc gấp nên bọn anh phải giải tán."

Giang Tự: "......"

Lý do thì hợp tình hợp lý thật đấy, nhưng Từ Nhất Đào không thể báo trước cho cậu một tiếng à?!

Quả nhiên đến lúc quan trọng đám người này chẳng ai đáng tin cả!

Giang Tự đang định nổi giận trách móc thêm thì Lục Trạc đã khẽ nhấc mắt, nhìn về phía màn hình, nói: "Với lại nếu anh không về sớm thì làm sao phát hiện ra anh Tự nhà mình còn có sở thích hoài niệm thanh xuân thế này."

Nói rồi ánh mắt lại rơi xuống bộ đồng phục trên người Giang Tự, thong thả mà nghiêm túc bổ sung: "Trùng hợp là anh cũng thích."

Giang Tự: ".................."

Thích con khỉ!

"Lục Trạc! Anh là cái loại lưu manh b**n th** gì thế hả!" Giang Tự cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa, nghiến răng định đẩy mạnh Lục Trạc đang đứng ở cửa phòng làm việc ra ngoài.

Mà cái kiểu xù lông vì xấu hổ này của cậu chẳng khác gì hồi thiếu niên, cúi đầu cắn răng đẩy hết sức nhưng lại không đẩy nổi chút nào

Lục Trạc không nhịn được muốn trêu thêm, cúi đầu nhìn đoạn cổ trắng nõn lộ ra từ cổ áo đồng phục của cậu, khẽ cười: "Em trốn ở đây xem mấy thứ không đứng đắn, thế mà còn dám nói anh là đồ b**n th**?"

"Lục Trạc!" Giang Tự cuống hết cả lên, "Ai lén xem mấy thứ không đứng đắn chứ! Em đang học, đang học hiểu không!"

Lục Trạc gật đầu: "Hiểu. Anh Tự của chúng ta trước giờ vẫn luôn chăm học, chỉ là tự học chắc không hiệu quả lắm, có cần bạn cùng bàn này phụ đạo thêm một chút không?"

Nói rồi một tay hắn vô thức vòng qua eo Giang Tự, giọng trầm xuống: "Tự Tự, anh thật sự rất muốn."

Câu cuối cùng còn mang theo sự dịu dàng trầm thấp và nghiêm túc.

Nếu Lục Trạc cứ nói mấy câu trêu ghẹo kiểu lưu manh thì Giang Tự còn có thể nghiến răng mà đuổi người đi, nhưng mỗi lần Lục Trạc nghiêm túc đánh thẳng như vậy, mọi gai góc xù lông của cậu lại lập tức thu lại hết.

Cậu khựng lại trong vòng tay hắn, nhìn thấy trong mắt đối phương vừa có d*c v*ng vừa có thâm tình, bỗng thấy cổ họng khô khốc, nuốt nước bọt: "Cái đó..."

"Giang Tự?"

"?"

Chưa kịp nói hết câu, cậu đã nghe thấy một giọng quen thuộc khác gọi tên mình.

Mà nếu cậu nhớ không nhầm thì giọng nói này là của người cha già của cậu.

Thế nên...

Đệt!

Sao cả Giang Tự Lâm cũng về rồi?!

Trong khoảnh khắc đó Giang Tự chẳng kịp nghĩ gì thêm, chỉ vội đẩy mạnh Lục Trạc vào trong phòng làm việc ném lại một câu "Ở yên trong đó, không được ra ngoài!" rồi nhanh chóng đóng sầm cửa lại chạy thẳng xuống lầu.

Vừa tới cầu thang đã đụng ngay người cha hơn nửa năm chưa gặp.

Cha cậu mấy năm nay chẳng những không già đi chút nào, thậm chí vì sự nghiệp thuận lợi mà tinh thần phơi phới nên càng thêm vài phần phong độ của một người đàn ông trưởng thành, nho nhã mà lại đầy khí thế.

Mỗi lần ông phát biểu ở Liên Hợp Quốc xong video đều lan truyền trên mạng xã hội mấy ngày liền, được cư dân mạng khen là hình mẫu đàn ông phương Đông điển hình, vừa thông minh, vừa có khí chất, lại điềm tĩnh ổn định, đúng chuẩn daddy.

Chỉ là lúc này đây vị daddy ấy đang nhìn đứa con trai không hiểu sao lại xuất hiện ở Nam Vụ, lại còn mặc bộ đồng phục Thực Ngoại của năm năm trước rồi khẽ nhướng mày, lộ ra cái giọng mỉa mai vừa đáng ghét vừa không thể đánh: "Thế là bố xuyên không về năm năm trước rồi hử?"

Giang Tự: "......"

Cậu thật sự rất muốn nói: Đúng vậy.

"Không thì con định giải thích thế nào về chuyện đứa con đáng lẽ đang du lịch vẽ tranh khắp thế giới, nửa tháng chưa liên lạc với bố giờ lại mặc đồng phục năm năm trước xuất hiện ở ngôi nhà năm năm trước."

Giang Tự Lâm ngẩng đầu nhìn Giang Tự trên cầu thang, biểu cảm thì nghiêm túc đàng hoàng nhưng giọng nói lại thong thả mang theo chút trêu chọc quen thuộc.

Nếu là trước kia chắc chắn Giang Tự đã bật lại, đấu khẩu với ông rồi.

Nhưng lúc này nghĩ đến bộ phim "giáo d*c t*nh yêu" đang phát trong phòng làm việc và cả Lục Trạc có thể đang ngồi xem nó, cậu chỉ thấy da đầu tê rần, sống lưng lạnh toát.

Dù sao thì chuyện cậu và Lục Trạc gặp lại nhau, quay về bên nhau, sống chung, thậm chí còn đính hôn cậu vẫn chưa kịp nói với Giang Tự Lâm.

Một là lúc đó chính cậu còn chưa gỡ được khúc mắc trong lòng, không biết phải mở lời thế nào, hai là cuối năm Giang Tự Lâm vốn đã rất bận, chuyện này lại dài dòng nên cậu định chờ lúc thích hợp rồi nói sau.

Ai ngờ đâu người lẽ ra đang bận bay khắp nơi lại đột nhiên quay về Nam Vụ, còn bắt gặp cậu và Lục Trạc ngay trong nhà.

Xong rồi xong rồi xong rồi, nếu để ông phát hiện thì còn gì nữa?

Nếu nghĩ theo hướng nhẹ thì cùng lắm Giang Tự Lâm cũng chỉ mắng cậu vài câu không kịp vuốt mặt làm cậu cả Tết không dám gặp ai.

Còn nghĩ theo hướng tệ hơn thì ông có thể nhớ lại những ấm ức mà Giang Tự đã chịu suốt năm năm qua, từ đó nhìn Lục Trạc càng thêm chướng mắt rồi dứt khoát kéo cậu về Pháp để Lục Trạc ăn Tết một mình.

Dù là kết quả nào Giang Tự cũng không muốn điều đó xảy ra.

Vì vậy, lần đầu tiên trong đời, cậu tức tốc nói dối nghe cực kỳ hợp lý: "Con đang ở đảo Honshu thì gặp đúng lúc bọn Từ Nhất Đào đi công tác nên tiện thể đi cùng họ về nước rồi ghé thăm lại trường cũ, ôn lại chút thanh xuân, mặc đồng phục để dễ lẻn vào, không tin thì bố xem!"

Cậu vừa nói vừa rút điện thoại, lướt màn hình cực nhanh, đưa cho Giang Tự Lâm xem mấy tấm ảnh chụp trong trường và ảnh chụp chung với Từ Nhất Đào.

Lý do hợp tình hợp lý, bằng chứng cũng đầy đủ.

Giang Tự Lâm gật đầu: "Ừm, bố biết rồi. Ban nãy bố còn tưởng con lén lút sau lưng bố quay lại với cậu bạn trai thời cấp ba nào đó, cùng nhau về trường cũ ôn lại thanh xuân, tiện thể hưởng tuần trăng mật nữa chứ. Kiểu người bỏ mặc con trai bố suốt năm năm không tìm cũng chẳng theo đuổi lại, bố tuyệt đối không đồng ý cho hai đứa quay lại đâu."

Khứu giác của Giang Tự Lâm vẫn nhạy bén như mọi khi, lời nói cũng thẳng thắn như mọi khi.

Trong đầu Giang Tự chỉ có một chữ: Toang.

Dù bây giờ cậu và Lục Trạc đều đã trưởng thành, độc lập kinh tế, sẽ không còn chuyện bị ép chia xa như năm năm trước nữa.

Nhưng nếu Giang Tự Lâm giữ thái độ này thì chuyện đính hôn của hai người một khi nói ra e là sẽ biến thành một trận đại chiến, mà sinh nhật bất ngờ dành cho Lục Trạc hai tiếng nữa cũng sẽ tiêu tan theo.

Giữ vững suy nghĩ "dù thế nào cũng phải qua được sinh nhật trước đã", Giang Tự lập tức nói: "Không có! Sao có thể chứ! Con với Lục Trạc đã chia tay bao nhiêu năm rồi, sao nói quay lại là quay lại được! Mà bố, giờ này bố về chắc chưa ăn gì đúng không? Đi, mình ra ngoài ăn chút gì đi, chứ để bố đói chết thì sao!"

Dứt lời, cậu kéo tay Giang Tự Lâm định chuồn khỏi biệt thự thật nhanh, tranh thủ cho Lục Trạc thời gian rút lui.

Nhưng đúng lúc đó một tiếng chó sủa vang lên, chú chó Maltese nhỏ không biết từ đâu chạy ra, vì thấy người lạ mà cứ quẫy đuôi, sủa liên hồi về phía Giang Tự Lâm.

Trong lòng Giang Tự thoáng căng thẳng.

Cậu còn chưa kịp cản Giang Tự Lâm đã cúi xuống bế "đứa cháu nội" của mình lên, cầm tấm thẻ đeo cổ của nó, đọc ra ba chữ: "Giang Tiểu Trạc?"

Rồi ông ngẩng đầu lắc lắc chiếc thẻ trước mặt Giang Tự: "Trạc trong Lục Trạc?"

Giang Tự: "......Nếu con nói là con muốn mở một hãng rượu trắng sánh ngang với Giang Tiểu Bạch thì bố tin không?"

"Không tin."

Giang Tự Lâm dứt khoát đáp gọn lỏn.

Giang Tự: "."

Nếu đổi lại là cậu, cậu cũng không tin.

"Vậy là con vẫn chưa quên được thằng nhóc đó?"

Giang Tự Lâm nhìn thẳng vào mắt cậu, chậm rãi hỏi.

Giang Tự đối diện ánh mắt ấy, không dám nói dối, cũng không muốn nói dối, cậu khẽ cụp mi đáp một tiếng: "...Vâng."

Giang Tự Lâm nói: "Nhưng thằng nhóc đó đã năm năm không đến tìm con."

Giang Tự đáp: "Chắc chắn cậu ấy có lý do riêng, nếu không thì tự dưng quay lại tìm con chẳng phải sẽ khiến mọi thứ lại giẫm lên vết xe đổ sao."

"Vậy ý con là sau này nó nhất định sẽ giàu hơn nhà mình à?" Giang Tự Lâm hỏi vặn lại.

Giang Tự vội vàng: "Con không có ý đó!"

"Nếu không phải thì Tết năm nay theo bố về Pháp đi, tiện thể bố sắp xếp cho con đi xem mắt."

Giang Tự Lâm ôm con Maltese nhỏ đứng dậy, vừa đùa nghịch với đứa cháu trong tay vừa buông lời khiến con trai sốc toàn tập.

Giang Tự: "???"

Xem mắt á?!

Xem cái gì mà xem?!

Nhà họ từ tám đời tổ tông tới giờ có ai đi xem mắt đâu, tự dưng bố cậu nói cái này làm gì vậy?!

Chưa kịp hoàn hồn để hỏi lại, màn hình điện thoại trong tay cậu đã sáng lên.

[Lão súc sinh]: Xem mắt?

Giang Tự: "......"

Trời ơi là trời!

Chuyện gì đang xảy ra vậy chứ!

Cậu lập tức tăng âm lượng, nói to: "Bố! Bố nói gì thế! Con mới 23 tuổi, tự dưng xem mắt cái gì, với lại con là gay mà bố không biết à!"

"Biết chứ." Giang Tự Lâm ôm con Maltese, vừa lắc lư vừa nói hờ hững, "Biết nên mới sắp xếp cho con xem mắt đấy, đối phương là người Hà Lan, là bạn bè thân thiết của ông ngoại con, gia đình cũng là thế gia nghệ thuật, biết gốc biết rễ, hồi nhỏ con còn hay chơi đồ hàng với thằng bé đó, nó đóng hoàng tử, con đóng công chúa, quên rồi à?"

[Lão súc sinh]: Công chúa? Hoàng tử?

Giang Tự: "............"

Cậu hoàn toàn không nhớ có chuyện đó!

"Với lại người Hà Lan là sao nữa vậy?!" Giang Tự sợ hũ giấm họ Lục trong phòng làm việc bùng nổ tại chỗ, chỉ còn biết vội vàng giải thích, "Con thích kiểu ngoại hình phương Đông nên chỉ tìm bạn trai người Trung Quốc thôi!"

"Người ta là con lai Trung Hà Lan nhưng thiên về ngoại hình phương Đông nhiều hơn, hơn nữa Hà Lan cho phép kết hôn đồng giới, lại môn đăng hộ đối với nhà mình, hai đứa ở bên nhau sau này càng có đảm bảo. Hoặc là Alex cũng được, hình như nó có hai quốc tịch Pháp với Luxembourg, sau này hai đứa cũng có thể kết hôn, mà hồi đại học hai đứa dính nhau suốt còn gì, nó còn theo đuổi con lâu như vậy thì nền tảng tình cảm chắc cũng không tệ."

Giang Tự Lâm đã chọc cho con Maltese trong lòng sốt ruột kêu ăng ẳng.

Còn Giang Tự đã nhìn thấy tin nhắn mới của Lục Trạc hiện lên: [Nền tảng tình cảm không tệ?]

"............................."

Bố cậu đây là muốn dồn cậu vào đường chết mà!

"Bố! Bố đang nói linh tinh cái gì vậy!" Giang Tự sợ Lục Trạc hiểu lầm, tốc độ nói nhanh gấp đôi, "Con với Alex chỉ là bạn bè bình thường thôi! Con nói rõ với cậu ấy rồi, cậu ấy không còn ý gì với con, mà con cũng chưa từng có ý gì với cậu ấy! Hai đứa tuyệt đối không có khả năng! Với lại con cũng không quan tâm sau này có kết hôn hợp pháp được hay không, cũng không để ý đối phương có giàu hơn nhà mình không, con chỉ muốn ở bên người mình thích thôi! Chuyện này bố đừng quản nữa!"

"Vậy người con thích là Lục Trạc? Và con chỉ muốn ở bên nó?"

Giang Tự Lâm chốt hạ một câu.

Giang Tự: "."

Không thể phản bác.

"Được, bố hiểu rồi. Nhưng bố vẫn phải nói câu đó, trước khi nó có đủ năng lực đảm bảo con sẽ không bị tổn thương thêm lần nào nữa, bố sẽ không đồng ý."

Nói xong Giang Tự Lâm ôm con Maltese thong thả đi lên tầng hai.

Nghe câu này Giang Tự sững lại.

Vì cậu không biết nếu Lục Trạc nghe được liệu có buồn hay không.

Thiếu niên cậu thích luôn kiêu ngạo chính trực, không nên bị người khác nghi ngờ hết lần này đến lần khác như vậy.

Đến khi cậu hoàn hồn Giang Tự Lâm đã ôm con Maltese lên tới tầng hai, một tay đặt lên tay nắm cửa phòng làm việc, chuẩn bị mở cửa bước vào.

Lục Trạc, lỗ đen, phim giáo d*c t*nh yêu.

Ý thức được phía sau cánh cửa kia có thể là cái gì, Giang Tự lập tức trợn to mắt, ba bước gộp hai lao vọt lên cầu thang, hoảng hốt hét lớn: "Bố! Đừng mở--"

"Cạch!"

Cánh cửa đã bị Giang Tự Lâm đẩy ra.

Giang Tự Lâm nghe tiếng quay đầu lại, khó hiểu hỏi: "Vì sao không được mở?"

Giang Tự vội vàng chạy tới, lúc này mới phát hiện trong phòng làm việc chẳng có gì cả.

Đèn tắt, máy tính cũng tắt, căn phòng trống trơn không thấy bóng dáng Lục Trạc đâu, chỉ có gió đêm mùa đông thổi làm rèm cửa bay phần phật.

Vậy là Lục Trạc ỷ thân cao chân dài lại có thân thủ nhanh nhẹn, nên trèo thẳng xuống từ ban công tầng hai rồi?!

Một hành động chưa từng nghĩ tới khiến Giang Tự sững người.

Lúc này Giang Tự Lâm đã nhìn sang cậu, hỏi: "Rốt cuộc là sao?"

Giang Tự lúc này mới giật mình hoàn hồn, vội nói: "Không có gì đâu ạ! Chỉ là phòng làm việc lâu rồi không ai ở, cũng không ai dọn dẹp nên con sợ bụi nhiều, bố vừa mở cửa lại hít phải thì không tốt! Nên là... ừm... bố, con có chút việc ra ngoài một lát, có gì lát nữa nói sau nhé!"

Nói xong Giang Tự lại chạy như bay xuống lầu, lao ra khỏi cổng, chạy một mạch ra ngoài khu dân cư nhưng tìm mãi cũng không thấy bóng dáng Lục Trạc.

Đêm muộn thế này, trời lại lạnh như vậy, còn nghe bố cậu nói bao nhiêu lời khó nghe như thế, sắp đến sinh nhật Lục Trạc rồi, giờ này hắn còn một mình chạy đi đâu?

Chỉ cần nghĩ đến vẻ mặt Lục Trạc có thể sẽ buồn bã đau lòng khi nghe những lời kia cậu đã sốt ruột không chịu nổi, cậu đứng ở cuối bậc thang dài ngoài khu dân cư, mặc mỗi chiếc áo thể thao mỏng, mũi đỏ lên, hơi thở hóa thành từng làn khói trắng, gọi điện cho Lục Trạc.

"Alô! Lục Trạc! Anh ở đâu! Anh đừng nghe bố em nói, suy nghĩ của ông ấy không quan trọng, suy nghĩ của em mới quan trọng! Em chỉ thích anh, chỉ muốn ở bên anh, em không quan tâm đến việc kết hôn hợp pháp cũng không quan tâm anh có tiền hay không, em tin anh có thể bảo vệ em. Em chỉ ở bên anh, chúng ta đã đính hôn rồi, em sẽ không đi xem mắt cũng không để anh một mình ăn Tết đâu, anh đừng buồn được không?"

Giữa tiết trời rét đậm cuối đông, giọng Giang Tự vì lạnh mà nghẹt mũi nặng nề, làn da vốn mỏng manh cũng bị gió đêm thổi đỏ, trông như vừa mới khóc xong.

Trận tuyết thưa thớt cuối cùng của năm cũng bắt đầu lặng lẽ rơi xuống từ sườn núi.

Giang Tự đứng một mình ở cuối bậc thềm dài, trong lòng bỗng dâng lên nỗi sợ, sợ rằng mọi chuyện sẽ lại giống như năm năm trước.

Đúng lúc đó trên lưng cậu bỗng được khoác lên một chiếc áo dày, hơi ấm quen thuộc cùng mùi hương quen thuộc ùa tới, Giang Tự cầm điện thoại quay đầu lại, Lục Trạc đã cởi áo khoác của mình bọc kín cậu từ đầu đến chân.

"Đồ ngốc, khóc cái gì chứ, anh chỉ sợ có con cún mặt mỏng nào đó ngại thôi nên ra ngoài tránh một chút thôi, sao em nói như thể anh bỏ chạy vậy."

Giọng Lục Trạc dịu dàng còn mang theo cả ý cười.

Nhưng Giang Tự bỗng thấy sống mũi cay xè, cậu lao tới ôm chặt lấy Lục Trạc vùi đầu vào lòng hắn, ấm ức nói: "Em sợ anh buồn rồi bỏ em mà đi, em không muốn anh buồn, cũng không muốn anh lại nghĩ mình không xứng với em. Anh chính là Lục Trạc xứng với em nhất, hợp với em nhất, cũng là người yêu em nhất trên đời này, nên sau này mặc kệ người khác nói gì, chúng ta cũng phải mãi mãi ở bên nhau, được không?"

Khoảnh khắc ấy nỗi sợ hãi tột cùng của Giang Tự đối với việc vụt mất và chia ly khiến Lục Trạc lần đầu tiên thật sự cảm nhận được vết thương mà năm năm xa cách đã để lại trong lòng cậu.

Chỉ một chuyện nhỏ như vậy thôi mà cũng có thể khiến cậu sợ hãi đến thế, vậy năm năm qua Giang Tự đã sống thế nào?

Trong lòng Lục Trạc tràn đầy xót xa, hắn ôm chặt cậu vào lòng, nói: "Ừ, anh chính là Lục Trạc xứng với em nhất, hợp với em nhất, cũng là người yêu em nhất trên đời này, anh sẽ dùng hết sức mình để bảo vệ em. Dù sau này có xảy ra chuyện gì chúng ta cũng sẽ không bao giờ rời xa nhau, anh đã nói sẽ không lừa em thì nhất định sẽ làm được. Vậy nên Tự Tự của anh đừng khóc nữa có được không?"

"Em không khóc! Là gió thổi nghẹt mũi thôi! Anh mới khóc! Anh mới là đồ mít ướt xấu tính!"

Giang Tự vùi trong lòng hắn lớn tiếng cãi lại, còn lén lau hết nước mắt nước mũi lên áo khoác của Lục Trạc, ra vẻ rất có lý.

Lục Trạc vừa buồn cười vừa bất lực lại càng đau lòng, chỉ có thể chiều theo cậu: "Ừ, anh là đồ mít ướt xấu tính, nhưng mà anh Tự của anh còn một chuyện chưa trả lời anh đấy."

"?"

Giang Tự ngẩng đầu lên.

Lục Trạc rũ mắt nhìn cậu: "Có phải em có sở thích play đồng phục học sinh không?"

Giang Tự: ".................."

Cậu bỗng nhớ ra điều gì đó, cúi đầu nhìn đồng hồ.

23 giờ 45 phút 57 giây, ngày 19 tháng 1 năm 2023.

Chỉ còn 14 phút 03 giây nữa là đến sinh nhật của Lục Trạc.

Mà nếu từ bậc thềm chạy một mạch xuống chân núi rồi lao lên gác xép, thắp nến, nói một câu "chúc mừng sinh nhật" thì dù có dốc hết sức lực cũng phải mất ít nhất mười phút.

Vậy nên...

Chết tiệt!

Không kịp mất!

"Đừng hỏi nữa! Anh mau chạy trước với em đã!" Giang Tự lúc này cũng chẳng còn nghĩ ngợi gì nhiều, túm lấy tay Lục Trạc kéo hắn chạy dọc theo bậc thềm xuống núi.

Lục Trạc nhất thời không hiểu chuyện gì, chỉ biết hôm nay Giang Tự cứ bí bí ẩn ẩn cả ngày, giờ lại vội vàng như vậy chắc chắn là có sắp xếp gì đó, thế nên hắn cũng không hỏi, mặc cho Giang Tự kéo mình chạy xuống núi.

Ngày hôm nay, nói gì thì nói, lượng vận động đúng là đạt mức tối đa.

Quả nhiên là kiểu người "giống chó", lúc nào cũng tràn đầy năng lượng.

Nhìn dáng vẻ vừa sốt ruột vừa liều mạng của Giang Tự, Lục Trạc chỉ thấy trong lòng mềm lại, ấm áp đến lạ.

Nhưng đến khi Giang Tự kéo hắn chạy một mạch lên gác xép, để hắn đứng ngoài cửa, sau đó ôm một chiếc bánh sinh nhật đẩy cửa bước ra lần nữa, Lục Trạc vẫn không khỏi sững người.

Sau cánh cửa vẫn là căn gác xép chật hẹp, ẩm thấp, tối tăm như trước, thậm chí vì lâu ngày không ai dọn dẹp mà còn có phần tàn tạ hơn xưa.

Thế nhưng lúc này, nó lại như biến thành một thế giới bí mật khác.

Góc tường và trần nhà treo đầy dây đèn ánh vàng ấm áp, bao trùm cả không gian trong một thứ ánh sáng dịu dàng, ga giường, chăn gối đều được thay mới, mang tone màu be ấm áp, trên giường còn đặt hai con thú bông Sói Đỏ và Sói Xám lớn, là hai con mà năm xưa khi Lục Trạc đi chợ đêm chơi trò ném vòng thắng được khi theo đuổi Giang Tự.

Dưới đất rải đầy cánh hoa hồng, xếp thành mấy chữ xiêu vẹo: "Lục Trạc, sinh nhật vui vẻ", bên ngoài còn viền thành một trái tim lớn. Trên bàn đốt đầy nến thơm, bóng bay trang trí khắp nơi, còn ở góc phòng thì chất đầy không biết bao nhiêu là hộp quà.

Căn gác xép vốn u ám giờ lại trở nên náo nhiệt, rực rỡ.

Cách tỏ tình vừa quê mùa vừa vụng về thế này, nhìn là biết sản phẩm kết hợp giữa ông chú anh Hoa và cún ngốc Giang Tự, bảo sao cả buổi tối Giang Tự cứ bận rộn suốt.

Chỉ là Lục Trạc không ngờ cái sinh nhật mà chính hắn đã hoàn toàn quên mất, chưa từng nghĩ tới, lại được bạn trai mình chuẩn bị nghiêm túc đến vậy.

Ánh nến lay động khiến chàng trai mặc đồng phục như quay trở lại năm năm trước.

Hơi thở của Giang Tự vẫn chưa kịp ổn định, nhưng dưới ánh sáng của hai mươi bốn ngọn nến, cậu đã vội vàng nói: "Lục Trạc, đây là sinh nhật đầu tiên em tổ chức cho anh, cũng là sinh nhật thứ hai mươi bốn của anh. Trước đây anh chưa từng có một sinh nhật tử tế, em cũng chưa từng có cơ hội làm điều đó cho anh, nhưng từ hôm nay trở đi, mỗi năm em sẽ đều nghiêm túc chuẩn bị sinh nhật cho anh, những món quà sinh nhật còn thiếu em đã bù lại hết rồi."

Phía sau Giang Tự chính là đống hộp quà đó.

"Trong đó có khóa trường mệnh lúc anh tròn một tuổi, chuột Mickey lúc hai tuổi, xe đồ chơi lúc ba tuổi, bảng vẽ nhỏ lúc bốn tuổi... Em gần như đã chuẩn bị cho anh một phần giống như những món quà mà từ một đến hai mươi ba tuổi em từng nhận từ bố mẹ. Có thể không hoàn toàn giống, nhưng điều em muốn nói là, bố mẹ em, ông bà em đều là những người rất tốt, dù bây giờ bố em có thể chưa đồng ý, nhưng đó là vì ông ấy sợ em bị tổn thương thêm lần nữa. Chỉ cần chúng ta sống hạnh phúc, ông ấy nhất định sẽ chấp nhận, còn mẹ em thì anh càng không cần lo, bà ấy vốn đã muốn gặp anh từ lâu rồi. Anh từng nói tất cả những gì anh có đều thuộc về em, vậy thì từ nay, tất cả những gì em có cũng sẽ thuộc về anh, gia đình em sau này cũng sẽ là gia đình của anh, tình yêu mà em có, em sẽ chia cho anh một nửa, thế nên anh không còn là đứa trẻ từ khi sinh ra đã không được mong đợi nữa."

"Lục Trạc, hôm nay là sinh nhật hai mươi bốn tuổi của anh, em chuẩn bị hơi gấp, không có món quà nào thật tinh xảo nhưng lại có toàn bộ tình yêu của em dành cho anh. Em sẽ mãi mãi yêu anh và sẽ mang đến cho anh nhiều yêu thương hơn nữa, cho nên anh phải nhớ, từ năm hai mươi bốn tuổi này trở đi, anh là Lục Trạc, là người sẽ luôn có một ai đó mang theo tình yêu, đặc biệt chuẩn bị sinh nhật bất ngờ cho mình, anh không được tiếp tục hạ thấp bản thân, không được nói mình là con thiêu thân, không được nghĩ mình không xứng với bất kỳ ai, cũng không được buông tay em đâu."

"Lục Trạc, em yêu anh. Từ năm mười tám tuổi đến hai mươi bốn tuổi, em vĩnh viễn yêu anh."

"Vậy nên, chúc anh sinh nhật vui vẻ, từ nay về sau, năm nào em cũng sẽ ở bên anh"

Năm mười bảy tuổi, tình yêu của Giang Tự rực rỡ như mặt trời, liều lĩnh và dũng cảm đến bất chấp tất cả, trở thành tia sáng duy nhất trong cuộc đời của Lục Trạc khi ấy.

Hai mươi ba tuổi, Giang Tự vẫn yêu một cách kiên định như mặt trời, cậu cứ âm ỉ tỏa nhiệt như thế, khiến Lục Trạc luôn tin rằng mình là người được ánh sáng lựa chọn.

Hắn phải may mắn đến nhường nào mới có thể có được một Giang Tự như vậy.

Chiếc đồng hồ "tách" một tiếng, trùng khít đúng khoảnh khắc lời Giang Tự vừa dứt.

Lục Trạc nói: "Anh ước từ nay về sau cuộc đời của Giang Tự sẽ luôn luôn bình an suôn sẻ, năm nào cũng có anh bên cạnh."

Nói xong, hắn thổi tắt nến, nâng cằm Giang Tự lên, cúi xuống hôn.

Nụ hôn ấy mãnh liệt và áp đảo như trong ký ức.

Giang Tự đẩy không ra, chỉ kịp cuống cuồng nói: "Bánh kem! Ưm... Lục Trạc... bánh kem không phải ăn kiểu này... ưm..."

Nhưng cuối cùng những lời ấy đều bị nhấn chìm trong tiếng va chạm của bàn ghế.

Chiếc bàn học từng có biết bao ngày đêm Lục Trạc kèm cậu làm bài, đến cuối cùng lại biến thành một bản tái hiện y hệt trong mấy bộ phim giáo d*c t*nh yêu kia.

Lục Trạc dịu dàng hơn trong ký ức rất nhiều, nhưng những ngón tay Giang Tự bám chặt mép bàn vẫn đỏ ửng tột độ, áo đồng phục bị Lục Trạc từ phía sau đẩy cao lên.

Hắn nói: "Giang Tự, em biết không, trước đây mỗi lần anh kèm em học mà em cứ cãi ngang, anh đều muốn làm thế này với em."

Giang Tự chưa bao giờ thấy chuyện học hành lại khó khăn đến thế, cậu nghiến răng mắng: "Anh đúng là cái đồ học giỏi b**n th**...... ưm!"

Những lời mắng vừa xấu hổ vừa tức giận của cậu, cuối cùng cũng bị gió lạnh đêm đông ngoài cửa sổ cuốn trôi.

Chỉ còn lại đầu ngón tay siết chặt cào rách cả sách vở trên bàn, chiếc bút máy dính đầy chất lỏng long lanh rơi xuống đất.

Trên khu biệt thự trên đỉnh núi, Giang Tự Lâm vừa đút đồ ăn vặt cho cháu nội vừa lười biếng gọi điện cho vợ: "Alo, bà xã à, anh xin nghỉ rồi, mai định dẫn hai đứa nhỏ sang Pháp ăn Tết với em."

"Ừ, là cái thằng nhóc Lục Trạc lần trước trả hết tiền xong còn hỏi có được theo đuổi Tự Tự không ấy. Hôm nay nó cầu hôn rồi, còn thành công nữa, không thì anh cũng chẳng đột ngột xin nghỉ về Nam Vụ đâu."

"Yên tâm, công việc không quan trọng lắm, có anh hay không cũng được, với lại cả tháng rồi anh chưa được gặp em, không gặp nữa chắc chịu không nổi mất."

"Em hỏi Lục Trạc á?"

"Ờ, thằng nhóc đó tốt lắm, cao ráo, đẹp trai, đầu óc lanh lợi, chịu khổ được, còn trẻ mà khởi nghiệp đã bước đầu thành công, kiếm được ngoại tệ rồi. Lại còn si tình, đợi Tự Tự nhà mình suốt năm năm, còn cố trả hết nợ, có chí khí, có năng lực, có tình có nghĩa, sau này chắc chắn có thể bảo vệ được thằng con ngốc nhà mình."

"Chỉ là thằng con ngốc nhà mình hình như ngốc quá rồi, không biết giống ai nữa, sau này chắc bị người ta ăn sạch không chừa gì mất, haiz, lo thật."

"Thôi đêm rồi không nói hai thằng nhóc đó nữa. Bà xã, anh nhớ em rồi, gọi video nhé? Tiện thể cho em xem cháu nội của hai chúng ta luôn, chắc là con ruột của Giang Tự đấy, giống nó hồi nhỏ y chang, đáng yêu chết đi được."

Gió lạnh cuối tháng Chạp thổi qua buốt giá, ở một góc bậc thềm dài, một nhành cỏ dại lặng lẽ nở ra bông hoa nhỏ màu vàng nhạt như đã sớm cảm nhận được hơi ấm của mùa xuân năm sau.

Lại một mùa đông nữa sắp qua rồi, thật tốt.

-------------------------------

[Lời tác giả]

Tự Tự mỉm cười: "Được thôi, cái nhà này tôi không ở nữa."