Nếu em thích kiểu này, anh có thể phối hợp.
Nhưng nếu chỉ có mỗi đồng phục thì chắc chắn không được rồi.
Dù sao thì trước đây Lục Trạc đã bỏ lỡ tận hai mươi bốn cái sinh nhật, sao có thể qua loa cho xong được.
Hơn nữa, kể từ cái đêm buông thả ở đảo Honshu lần trước, Giang Tự cứ thấy chuyện đó hơi ám ảnh. Cậu sợ đau, cũng sợ mệt, mà trong ấn tượng của cậu khi đó Lục Trạc vừa hung vừa dữ, lại cực kỳ mạnh mẽ, khiến cậu vừa ngại vừa sợ mỗi khi nghĩ tới.
Lục Trạc cũng biết cậu ngại và sợ, lại thêm đây là tháng trước Tết, với cương vị người phụ trách công ty hắn bận đến mức gần như không có thời gian nghỉ ngơi, hai người tuy vẫn sống cùng nhau, thỉnh thoảng cũng "giúp đỡ" nhau chút ít nhưng quả thật đã không làm chuyện đó thêm lần nào nữa.
Tuy Giang Tự tuy lớn hơn Thịnh Diễn bốn tuổi nhưng nói về kinh nghiệm phương diện này thì chưa chắc đã phong phú hơn.
Nghĩ đến đây vành tai Giang Tự bỗng đỏ lên.
Lục Trạc đặt đĩa cuối cùng lên bàn, quay đầu lại thì thấy Giang Tự đang đứng đờ ra giữa phòng khách, hai má và tai đều ửng lên một màu đỏ đáng yêu lạ thường.
Hắn khẽ gọi: "Tự Tự?"
Trong đầu Giang Tự toàn là mấy hình ảnh không tiện nói ra, đột nhiên nghe tiếng gọi nhẹ như vậy liền giật mình ngẩng đầu chột dạ đáp: "Hả? Sao vậy? Gọi em làm gì?"
Phản ứng của cậu có vẻ quá chột dạ, đến mức mọi người trong phòng ăn và đôi tình nhân đang lau tay trước cửa nhà vệ sinh cũng đồng loạt nhìn sang.
Giang Tự: "......"
Má nó.
Cậu đỏ bừng tai cúi gằm đầu, lén lút phóng nhanh về chỗ ngồi nhỏ giọng lầm bầm: "Gọi ăn cơm thì gọi ăn cơm thôi, gọi to thế làm gì."
Hắn gọi to lắm à?
Lục Trạc không khỏi nhướng mày.
Rồi theo bản năng nhìn sang Thịnh Diễn cũng đang đỏ mặt và bạn trai Tần Tử Quy của cậu ta vẫn đang bình thản ung dung ngồi đó, ánh mắt mang theo một câu hỏi nhàn nhạt không cần nói thành lời giữa những người cùng cảnh ngộ.
Tần Tử Quy kéo ghế ngồi xuống, thản nhiên đáp: "Không có gì, hôm khác mời em một bữa là được."
Lục Trạc: "?"
Vừa dứt lời, tai của Thịnh Diễn và Giang Tự lại càng đỏ hơn.
Giang Tự thậm chí không còn thong thả chọn món như bình thường mà chỉ cúi đầu cắm cúi ăn lấy ăn để, nhưng tai thì càng lúc càng đỏ, rõ ràng là đang nghĩ đến chuyện gì đó rất không đứng đắn.
Còn rốt cuộc là chuyện gì không đứng đắn thì không ai biết.
Ba người còn lại không hay biết chuyện thì càng tò mò, ngơ ngác hỏi: "Anh Tự, sao thế?"
"Không sao! Chỉ là tôi đột nhiên có chút việc, phải ra ngoài một lát, mọi người cứ ăn đi!"
Nói rồi Giang Tự dùng tốc độ sét đánh xúc nốt miếng cơm cuối cùng, chạy ra cửa, vơ áo khoác trên giá rồi chuẩn bị thay giày ra ngoài.
Lục Trạc là người phản ứng đầu tiên, kéo cổ tay cậu lại hỏi: "Rốt cuộc em bị sao thế?"
Giang Tự vội vàng nói: "Không có gì, có chút việc riêng thôi. Anh ở nhà đợi nhé tối em sẽ về liền."
Nói rồi lập tức xỏ giày, rút tay ra, chặn một chiếc taxi vừa đi ngang qua, nhanh nhẹn nhảy lên.
Chiếc taxi nhanh chóng phóng đi.
Lục Trạc không thể bỏ mặc cả đống khách ở nhà để đuổi theo, hơn nữa rõ là Giang Tự cũng không muốn hắn đuổi theo, vậy nên hắn chỉ nhìn theo ánh đèn xe, nhướng mày rồi quay lại phòng ăn.
Những người còn lại càng ngơ ngác.
"Hai cậu cãi nhau à?"
Chúc Thành hỏi trước.
Lục Trạc ngồi xuống: "Cậu với người yêu cãi nhau thì có, tôi với Giang Tự không thể cãi nhau được."
Chúc Thành: "? Tôi có người yêu đâu?"
Lục Trạc gắp thức ăn: "Ừ, nên tôi mới nói thế."
Chúc Thành: "??"
Thấy cậu ta vẫn chưa hiểu, Từ Nhất Đào không nhịn nổi nữa: "Mày bị ngu à? Quên hồi xưa Sách Đáp Án nói xác suất mày có người yêu là phải tu trăm năm mới may ra có được rồi hả? Tính thêm xác suất mày cãi nhau với người yêu nữa thì chắc phải thành tu ngàn năm mới có. Lục Trạc đang cho mày ăn cơm chó đấy."
Chúc Thành: "......???"
"Đệch!" Chúc Thành cuối cùng cũng hiểu ra, tức giận trừng mắt nhìn Lục Trạc: "Cậu cướp mất anh em tốt nhất của tôi thì thôi đi, giờ còn quay sang làm nhục tôi! Lục Trạc, cậu quá đáng vừa thôi chứ!"
Lâm Quyển, fan CP số một của Lục Trạc và Giang Tự lập tức đứng ra bênh vực: "Quá đáng chỗ nào? Lục Trạc đối xử với bé cưng tốt như thế, hai người họ vốn dĩ cả đời cũng không thể cãi nhau!"
"Từ từ." Chúc Thành càng cạn lời, "Lâm Quyển, sao cậu cũng nói kiểu đó nữa!"
"Lâm Quyển nói kiểu gì cơ?" Không đợi Lâm Quyển phản bác, Từ Nhất Đào đã không chịu nổi: "Cậu chú ý thái độ nói chuyện với vợ tôi chút đi!"
Chúc Thành: "???"
Cậu ta bất lực nhìn sang hai người còn lại, định cầu cứu hai đàn em, kết quả lại thấy Tần Tử Quy đang tỉ mỉ gỡ xương cá cho Thịnh Diễn, còn cẩn thận bỏ vào bát cho cậu ấy.
Thế là cả thế giới dường như chỉ còn lại mình cậu ta là chó độc thân.
Chúc Thành: "......"
Cái thế giới này sắp nổ tung rồi!
·
Giang Tự cũng thấy thế giới này sắp nổ tung thật.
Sau khi ra ngoài cậu bắt taxi đến trung tâm thương mại, tiện đường ghé cửa hàng tạp hóa rủ luôn anh Hoa chị Hoa, ba người mua sắm điên cuồng một hồi, cuối cùng cũng gom đủ những thứ cần thiết theo kế hoạch của cậu rồi nhanh tay bố trí xong địa điểm trên gác xép của cửa hàng tạp hóa.
Sau đó anh Hoa chị Hoa lập tức dẫn con gái rút lui, để lại toàn bộ không gian cho Giang Tự chuẩn bị bất ngờ sinh nhật cho Lục Trạc.
Giang Tự cũng nhắn trước cho bọn Từ Nhất Đào, dặn nhất định phải trông chừng Lục Trạc, đợi gần đến mười hai giờ thì lừa hắn đến gác xép.
Mấy chuyện này Từ Nhất Đào làm quen rồi, rất đáng tin, thậm chí còn thần không biết quỷ không hay cuỗm từ phòng thay đồ của Giang Tự bộ đồng phục thể thao mùa thu năm xưa, bảo Tần Tử Quy và Thịnh Diễn tiện đường mang qua cho Giang Tự.
Vì thế tuy thời gian gấp gáp nhưng mọi thứ nhìn chung vẫn khá suôn sẻ.
Có thể nói là vạn sự đã sẵn, chỉ thiếu gió đông.
Chỉ là cơn gió đông này thiếu hơi nhiều.
Vì thời gian có hạn nên quà và cách trang trí của Giang Tự chuẩn bị chắc chắn không thể so với những gì Lục Trạc từng chuẩn bị cho cậu năm xưa, nghĩ tới nghĩ lui cậu vẫn thấy áy náy, cảm thấy chỉ có hy sinh nhan sắc của mình cho lão lưu manh Lục Trạc kia ăn no mới miễn cưỡng cân bằng được chút.
Nhưng từ trước tới giờ cậu luôn đơn thuần, chuyện này toàn do Lục Trạc chủ động dẫn dắt, cậu chỉ bị động theo sau.
Mà lần về đích duy nhất của hai người cậu lại mất trí nhớ, ngoài việc nhớ Lục Trạc hung hăng ngang ngược ra thì chẳng học được kỹ thuật hay kinh nghiệm gì.
Thiếu hụt cả thực chiến lẫn lý thuyết khiến cậu vừa mặc đồng phục vừa ngồi xếp bằng trên gác xép mà không tránh khỏi thấp thỏm bất an.
Dù gì cậu cũng là học sinh top đầu, cái gì cũng giỏi, chẳng lẽ lại để Lục Trạc chê cười mình ở phương diện này?
Nghĩ vậy Giang Tự mở ngay Baidu vạn năng, tìm kiếm: [Làm thế nào để khiến bạn trai có một đêm trải nghiệm tuyệt vời.]
Đáp: [Lần đầu à? Nếu không phải lần đầu thì khuyên nên xem phim trước, không thì vào còn không vào nổi, còn mấy thứ như mua hoa hồng, đốt tinh dầu, xịt nước hoa, ngậm viên thơm miệng đều vô dụng.]
Giang Tự, người đã đốt tinh dầu, xịt nước hoa, trải hoa hồng, vừa mới ngậm viên thơm miệng: "......"
Không phải lần đầu, mà còn hơn cả lần đầu.
Trúng ngay hồng tâm.
Chẳng lẽ cậu thật sự phải xem phim để học?
Nhưng cậu còn không biết tìm phim ở đâu thì học kiểu gì!
Đúng lúc đó Giang Tự chợt nhớ ra năm lớp 12 Tô Mạc từng ở nhờ nhà cậu một tháng, suốt ngày dùng máy tính bàn của cậu xem mấy thể loại truyện tranh và tiểu thuyết đam mỹ nước ngoài, có không ít nội dung "học thuật" khá nặng đô.
Giang Tự từng lỡ bấm vào vài lần nhưng lần nào cũng chỉ đọc được hai dòng đã nóng bừng tai, lập tức tắt máy.
Vậy thì...
Nếu đã quyết định tổ chức cho Lục Trạc một sinh nhật hoàn hảo thì phải làm cho tới nơi tới chốn.
Nghĩ vậy, Giang Tự nhắn ngay cho Từ Nhất Đào: [Mấy cậu tìm cách đưa Lục Trạc ra ngoài một lúc đi.]
[Từ Nhất Đào]:?
[Preface]: Tôi phải lẻn về nhà làm chuyện lớn, các cậu đảm bảo trong nhà không có ai là được!
Đôi trẻ này đúng là biết tạo tình thú.
Từ Nhất Đào không nghĩ nhiều, trả lời [Ok] rồi quay sang nói với Lục Trạc: "Anh Tự nói lâu rồi chưa nghe cậu hát nên đặt phòng KTV, bảo giờ đi luôn."
Lục Trạc đã nhắn cho Giang Tự mấy tin mà không được trả lời, giờ nghe Từ Nhất Đào nói vậy hắn cơ bản đã xác định cả tối nay cún nhỏ nhà hắn lén lút như vậy nhất định là đang ủ mưu gì đó xấu xa.
Nhưng dù là gì, chỉ cần là điều Giang Tự muốn hắn đều sẽ phối hợp vô điều kiện.
Vì trên đời này không có gì quan trọng hơn việc khiến Giang Tự vui.
Thế là Lục Trạc chẳng hỏi thêm câu nào, chỉ cất điện thoại, đáp gọn: "Ừ, vậy tôi lái xe."
Nói xong hắn lên tầng lấy chìa khóa.
Bốn người kia vừa đi, Giang Tự lại lén lút từ chỗ ẩn nấp chui ra, lẻn về phòng sách, cậu mở chiếc máy tính bàn già cỗi rồi tìm trong ổ cứng riêng của Tô Mạc cái thư mục mang tên [Đàn ông không làm là rau cải thối].
Cuối cùng nuốt một ngụm nước bọt, tay run run bấm vào video đầu tiên: 《 Bạn cùng bàn, xin hãy dịu dàng với tôi 》.
Rồi trợn tròn mắt, kinh ngạc cứng đờ tại chỗ.
Ban đầu cậu còn tưởng rằng dù đều là tài liệu "giáo dục" nhưng dạng hoạt hình chắc chắn sẽ lãng mạn, nhẹ nhàng hơn so với người thật.
Ai ngờ vừa mở ra đã thấy một nam sinh tóc đen đang ấn một nam sinh tóc vàng xuống bàn học ở hàng ghế cuối lớp, tiến hành "nghiên cứu khoa học thăm dò hố đen".
Đồng phục của cậu tóc vàng thì chỗ cần che lại không che, còn liên tục "mời gọi" đối phương dạy học nghiêm khắc hơn để khám phá giới hạn của "hố đen vũ trụ".
Một người ngây thơ như Giang Tự đương nhiên chưa từng thấy cảnh này bao giờ.
Cậu đờ đẫn nhìn màn hình, trong đầu chỉ còn vang lên một câu -- khám phá vũ trụ quả nhiên là vô tận rồi cảm giác đau đớn nào đó trong ký ức lại lặng lẽ trỗi dậy.
Hóa ra chuyện giữa đàn ông với đàn ông lại đáng sợ đến mức này sao?
Cậu thậm chí còn bắt đầu nghiêm túc cân nhắc: rốt cuộc là mạng sống của mình quan trọng hơn hay là trải nghiệm vui vẻ vào ngày sinh nhật của Lục Trạc quan trọng hơn.
Nhưng còn chưa kịp nghĩ xong, cậu đã nghe thấy một tiếng "Tự Tự" quen thuộc, tiếp theo là tiếng gõ cửa phòng làm việc.
Giang Tự giật mình hoàn hồn.
Đệt!
Sao Lục Trạc lại quay về rồi!
Toang, nếu Lục Trạc phát hiện ra cậu đang lén xem mấy thứ này chắc chắn sẽ nghĩ cậu là một đứa b**n th**!
Giang Tự luống cuống định phi tang chứng cứ.
Nhưng máy bàn không thể gập lại như laptop, cậu cũng quên mất phải tắt nguồn, chỉ cố tắt video, thế nhưng càng hoảng càng rối, con chuột vốn nên click nút đóng lại lại run tay trượt sang nút phóng to cửa sổ.
Vậy nên khi Lục Trạc đẩy cửa bước vào phòng làm việc, hắn nhìn thấy trên màn hình 27 inch 5K siêu nét là hình ảnh một nam sinh tóc đen đang say sưa tiến hành "nghiên cứu hố đen vũ trụ" và "chuyển động piston" cho một nam sinh tóc vàng mặc đồng phục thể thao.
Còn trước màn hình, một cậu thiếu niên tóc vàng nâu mặc đồng phục thể thao khác đang một tay giữ bàn phím, một tay nắm chuột, ngơ ngác quay đầu lại, má đỏ bừng, ánh mắt hoảng sợ, trông cực kỳ dễ bắt nạt.
Phần dưới màn hình còn hiện rõ dòng phụ đề tiếng Trung: [Mong bạn cùng bàn sau này dạy kèm tôi chăm chỉ hơn, tôi nhất định sẽ học thật tốt.]
Trong khoảnh khắc, cả thế giới rơi vào im lặng kỳ dị.
Rất lâu sau, Lục Trạc mới nhìn bạn cùng bàn của mình, nghiêm túc nói: "Nếu em thích kiểu này, anh có thể phối hợp."
-----------------------------------
[Lời tác giả]
Phối hợp cái đầu anh!