Chương 71 - Đừng Động Vào Bạn Cùng Bàn Của Tôi

Đừng Động Vào Bạn Cùng Bàn Của Tôi

Chạy về mùa hè vô tận bất khả chiến bại c*̉a tuổi mười tám.

Ngày Lục Trạc và Giang Tự quay về Nam Vụ không phải là ngay ngày hôm sau.

Bởi vì đêm hôm ấy mấy người uống quá chén, chẳng cần biết trời trăng mây gió gì nữa, tất cả đều gào lên đòi cùng nhau về, khổ nỗi ai nấy đều là người bận rộn, kéo tới kéo lui thế nào mà suýt nữa đã lê thê đến tận Tết Nguyên đán.

Trong khoảng thời gian đó Giang Tự vẫn chưa chuyển sang ở cùng Lục Trạc, lý do rất đơn giản: cậu chê chỗ ấy quá nhỏ, không có sưởi sàn, không có bồn tắm, không có hệ thống thông gió, thậm chí ngay cả chiếc tủ lạnh hai cánh cũng không có, huống chi là một góc tử tế để ngày nào cậu cũng vẽ tranh.

Thế là cậu ngang ngược đưa ra yêu cầu, bảo Lục Trạc dắt theo "con trai" của họ sang ở với mình.

"Anh đường đường là tổng giám đốc, ở rể thì đã sao? Chẳng lẽ Giang Ái Quốc em không xứng à!"

Giang Tự nằm sấp trên giường, nhe răng trợn mắt mắng ầm lên.

Lúc này Lục Trạc đã ăn no uống đủ, nhìn Giang Tự trước mặt mình dần dần lấy lại bóng dáng cậu ấm lý không thẳng mà khí vẫn rất hùng khi xưa chỉ cảm thấy yên tâm vô cùng. Hắn vừa xoa eo cậu vừa dỗ dành: "Xứng chứ, sao lại không xứng. Chỉ là nhà em to quá, anh thì hai bàn tay trắng, chắc không trả nổi tiền thuê nhà đâu nên chỉ có thể lấy thân trả nợ thôi. Một đêm hai trăm, một tháng sáu nghìn, chắc miễn cưỡng đủ tiền một chỗ ngủ."

"Lục Đại Trạc! Anh còn định tối nào cũng đến à? Nằm mơ đi! Ưm ưm ưm..."

Mọi lời phản đối của Giang Tự đều bị Lục Trạc chặn lại.

Đánh thì đánh không lại, cãi cũng cãi không xong, cậu chỉ còn biết vừa cào vừa cắn vừa cấu.

Có những đêm "chiến sự" quá ác liệt, sáng hôm sau mặc áo cổ cao cũng không che nổi dấu vết, khi mấy nhân viên thẳng nam trong công ty tò mò hỏi là bị sao, Lục Trạc luôn thản nhiên đáp một câu: "Bị Maltese ở nhà cắn."

Mấy anh nhân viên thẳng nam lúc đó mới vỡ lẽ: "Ồ, thì ra Maltese cũng là giống chó dữ à."

Mà kể từ sau lần Giang Tự gỡ bỏ được khúc mắc trong lòng, thật sự quay về bên Lục Trạc, hành vi ngày càng "chó" của hắn khiến Giang Tự tức quá, bèn lấy đó làm cách phản kháng, đặt cho con Maltese cái tên là "Giang Tiểu Trạc".

Lục Trạc không có ý kiến gì về vụ này.

Dù sao nghe cái tên ấy là biết ngay con chó này là "con chung" của hai người họ, khỏi cần hắn phải đi khắp nơi tuyên bố chủ quyền.

Ngoại trừ việc thỉnh thoảng có người nghe tên lại tưởng họ mở hãng rượu trắng thì cũng không có nhược điểm gì khác.

Trong những ngày sống chung với Giang Tự, Lục Trạc cũng tự mình cảm nhận rõ ràng những thay đổi mà cậu từng nói.

Ví dụ như có hôm hắn tăng ca tới năm sáu giờ sáng mới về, Giang Tự dù đã ngủ mơ mơ màng màng vẫn nhất quyết bò dậy chiên cho hắn một quả trứng, dù kết quả thường là Giang Tự bị "chiên" tới lật qua lật lại, nhưng chỉ cần tấm lòng ấy thôi cũng đủ khiến Lục Trạc vui cả ngày.

Cũng trong tháng đó, Giang Tự hoàn thành bức tranh cuối cùng của loạt tác phẩm kia.

Đó là một cái cây khô sau trận tuyết lớn, trên cành chỉ còn hai con chim tựa vào nhau, lặng lẽ chờ mùa xuân đến.

Giang Tự đặt tên cho bức tranh ấy là "Quê Hương".

Việc kết thúc loạt tranh khiến giới nghệ thuật nhận ra tài năng biểu đạt cảm xúc đáng kinh ngạc của Giang Tự, cùng câu chuyện có thể sẽ được truyền tụng rất lâu đằng sau nó.

Danh tiếng vốn có của cậu lại càng lan xa, những người yêu nghệ thuật muốn sưu tầm trọn bộ tác phẩm cũng ùn ùn kéo đến.

Chỉ tiếc là cuối cùng năm bức tranh đó lại rơi vào tay một người mua Trung Quốc rồi được treo trong một công ty khởi nghiệp không lớn mấy.

Nhân viên công ty Preface nghe nói ông chủ nhà mình, người từ nhỏ đã ghét nhất chuyện nợ nần người khác vì năm bức tranh ấy mà viết hẳn một tờ giấy nợ trị giá ba mươi ba triệu bốn trăm bốn mươi nghìn tệ, ai nấy cũng lo lắng không biết có dính líu tới rửa tiền phi pháp hay không.

Dù sao thì với một họa sĩ trẻ mới nổi, cho dù có thiên phú đến mấy thì cái giá này cũng quá mức phi lý.

Thế nhưng đến khi họ nhìn thấy trên tạp chí, phát hiện vị họa sĩ trẻ kia trông giống hệt "bà chủ" của họ, mà tờ giấy nợ lại được viết cho chính "bà chủ", vật thế chấp còn là "quyền cạnh tranh vị trí gia chủ trong năm mươi năm tới"...

Bấy giờ họ mới hiểu ra, đây chẳng qua chỉ là một câu chuyện rải đường của một tổng tài yêu đương mù quáng và cậu thiếu gia giàu sang ba đời mà thôi.

Từ đó trở đi, trong lòng họ, vị "yêu quái mặt lạnh thiên tài phản khoa học" kia dường như cũng trở nên đáng yêu hơn một chút.

Giang Tự nhân lúc rảnh rỗi ấy còn thành lập luôn công ty môi giới nghệ thuật của riêng mình, việc đầu tiên cậu làm chính là mua lại bản quyền bộ truyện tranh mèo chó kia.

Trùng hợp thay, tác giả của bộ truyện tranh mèo chó ấy lại chính là Cố Ký Thanh, người cháu kế của bà Thẩm năm xưa.

Cố Ký Thanh còn nói với cậu rằng anh trai mình, Cố Giác, vì nhiều năm sa đọa trong chốn đèn hoa rượu chè, sống buông thả, lại còn qua lại với những công tử không nên dây vào, làm ra những chuyện không nên làm nên đã bị gia tộc hoàn toàn từ bỏ, tống thẳng vào tù.

Ngày biết tin này, Giang Tự đi thăm Cố Giác, nhưng lại chẳng hả hê như cậu từng tưởng.

Bởi vì dường như chuyện ấy cũng chẳng còn quan trọng nữa.

Kẻ xấu vốn dĩ phải chịu trừng phạt, còn năm năm mà cậu và Lục Trạc đã bỏ lỡ nhau cho dù không có Cố Giác thì cũng sẽ có Trương Giác, Vương Giác.

Cuộc chia ly năm ấy của họ không chỉ bắt nguồn từ việc một mối tình bị bại lộ mà là từ quá nhiều yếu tố chồng chất tạo nên sự bất lực, là ngẫu nhiên, mà cũng là tất yếu.

Giống như cuộc tái ngộ của cậu và Lục Trạc vậy, cũng là ngẫu nhiên, nhưng đồng thời cũng là điều tất yếu.

Tóm lại, hơn mười năm qua, họ ba lần chia xa, bốn lần gặp lại, từ trẻ con vòng vèo đến người lớn, cuối cùng vẫn ở bên nhau, đó chính là định mệnh.

Cho nên câu nói của Cố Giác năm đó cũng không sai.

Trăng tròn thì khuyết, nước đầy thì tràn.

Chỉ là sau lúc trăng khuyết, tuyết lớn mênh mang, nhưng chỉ cần đủ kiên trì, con người ta rồi sẽ chờ được lần nữa trăng sáng ngàn dặm, hoa nở xuân về.

Vì vậy, vào một ngày nào đó trước Tết Nguyên đán, họ trở về Nam Vụ.

Đó là một ngày nắng hiếm hoi.

Bởi vì Nam Vụ đúng như tên gọi, quanh năm suốt tháng lúc nào cũng dập dềnh trong sương mù xám xịt, ngay cả mùa hè vốn ít sương nhất vẫn mưa rả rích triền miên, gột rửa những cành lá xum xuê trong thành phố núi.

Cho nên một ngày đông hiếm hoi nắng vừa hé, cành khô trụi lá, đất trời trắng xóa thế này, quả thật có thể xem là một điềm lành hiếm thấy.

*Nam Vụ còn có nghĩa là sương mù phương Nam.

Anh Hoa nói, đây là ông trời thay mặt dân Nam Vụ chào đón Giang Tự vinh quy bái tổ. Năm năm không gặp, anh Hoa vẫn chưa mọc thêm được sợi tóc nào, ngược lại hình xăm trên cánh tay đã mờ đi không ít, chỉ riêng trên cẳng tay lại xuất hiện thêm một hình máy sấy tóc màu hồng.

Vừa độc đáo.

Cũng vừa khác người.

Sắc mặt Giang Tự khó mà diễn tả thành lời.

Anh Hoa vừa nghe Giang Tự gọi nó là "máy sấy tóc màu hồng" thì hoảng hốt che miệng cậu lại: "Đừng, đại ca ơi, ngàn vạn lần đừng để tổ tông nhà anh nghe thấy, không là nó lại gào lên đấy."

"Tổ tông" mà anh Hoa nói chính là cô con gái bốn tuổi của anh.

Anh Hoa quanh năm chăm sóc ông Lục nên quen biết với cô con gái nhỏ của ông lão nằm giường bệnh bên cạnh. Hai người cứ cách dăm bữa lại gặp nhau, cô gái kia thấy anh Hoa tuy mặt mũi dữ dằn nhưng thật thà đáng tin lại có hiếu. Dần dà qua lại, đến năm thứ hai sau khi Giang Tự rời đi thì kết hôn.

Đám cưới được tổ chức sau tiệc mừng nhập học của Lục Trạc.

Khi ấy anh Hoa nói muốn ưu tiên cho cậu em trước, cô dâu cũng không có ý kiến gì, vì nghe nói năm xưa khi anh Hoa sắp lạc lối, chính ông Lục đã kéo anh ta, nên cô càng tin anh Hoa là người biết ơn báo đáp, quyết tâm gả cho anh.

Sau này Lục Trạc rời Nam Vụ, ít khi quay về, bèn cho vợ anh Hoa thuê miễn phí mặt bằng tiệm tạp hóa, tên tiệm vẫn là "Lão Lục", chỉ là từ tạp hóa nhỏ biến thành siêu thị mini đông khách, trước cửa còn bán xúc xích nướng và đồ chiên.

Chỉ có sân thượng và gác xép bị niêm phong lại, ngoài lúc Lục Trạc trở về thì không ai được lên đó nữa.

Con gái nhỏ của họ từng tò mò hỏi vì sao không được lên đó.

Anh Hoa chỉ xoa đầu con bé, thở dài nói: "Ở đó chôn vùi tuổi trẻ của chú Lục Trạc nhà con."

Thế là cô bé tưởng rằng chú Lục Trạc của mình còn trẻ mà đã mất, khóc òa lên ngay tại chỗ, khóc đến mức Lục Trạc phải chạy về ngay trong đêm để chứng minh mình vẫn còn sống thì mới miễn cưỡng dập được trận khóc.

Nhưng cô bé vẫn không hiểu vì sao bố lại nói nơi đó chôn vùi tuổi trẻ của chú Lục Trạc, bèn sụt sịt đi hỏi mẹ.

Rồi mẹ cô bé giải thích rằng chú Lục Trạc rất rất thích một người, nhưng người đó vì rất nhiều lý do bất đắc dĩ mà rời xa chú, có lẽ sẽ không bao giờ quay lại nữa. Vì thế chú Lục Trạc đã chôn kín căn gác xép chứa đầy kỷ niệm chung của hai người, nên tuyệt đối đừng nhắc đến chuyện đó trước mặt chú kẻo chú lại buồn.

Một đứa trẻ mới ba bốn tuổi, dù hiểu chuyện sớm đến đâu thì c*̃ng làm sao hiểu nổi những điều này.

Nghe tới nghe lui, cô bé chỉ hiểu được vài ý:

Chú Lục Trạc rất rất thích một người.

Người đó đi rồi.

Không quay về nữa.

Cho nên bị chôn rồi.

Vậy là chú Lục Trạc của cô bé còn trẻ đã mất vợ, thành một "quả phu", thật đáng thương quá, thảo nào ngày nào cũng xụ mặt, chẳng vui vẻ chút nào, giá mà chú có thể cười nhiều hơn thì tốt biết mấy.

Thế nên sáng hôm đó, khi cô bé hí hửng mặc đồ mới chạy đến tiệm tìm mẹ thì thấy một anh trai đẹp ơi là đẹp đang cau có đứng bên cạnh chú Lục Trạc, còn chú thì rũ mắt cười, nhẹ nhàng chỉnh tóc cho anh trai kia.

Trong đầu cô bé lập tức bật ra một ý nghĩ... Mình sắp có thím nhỏ rồi!

Bởi vì bố cô nhóc từng nói, sau này ai có thể khiến chú Lục Trạc thật sự mỉm cười thì người đó rất có khả năng sẽ là thím nhỏ của bé.

Chỉ là thím nhỏ này trông mặt mày khó ở quá, hình như đang mắng chú Lục Trạc. Vậy thì bé nhất định phải giúp chú mình theo đuổi được thím nhỏ.

Cô bé lập tức lao lên như mũi tên, ôm chặt lấy chân Giang Tự, ngẩng đầu lên, giọng non nớt nói: "Anh trai xinh đẹp ơi, chú Lục Trạc nhà em thích anh đó, với lại vợ cũ của chú ấy còn bị chôn rồi, chú ấy đáng thương lắm, nên anh cũng thích thích chú ấy một chút được không?"

Giang Tự - người vừa bị "chôn sống": "......"

Cậu ngẩng đầu nhìn Lục Trạc, ánh mắt sắc như dao.

Lục Trạc: "."

Hắn cũng không biết phải giải thích thế nào.

Đúng lúc đó, ông chủ tiệm mì đối diện không biết lại phạm lỗi gì, bị vợ quát một tiếng: "Quỳ xuống!"

Bản năng bạo lực trong gen của Giang Tự lập tức thức tỉnh, cậu tiện tay chộp lấy cây chổi trước cửa tiệm, gào lên: "Lục Trạc! Anh giải thích rõ cho em! Cả ngày anh toàn nói cái gì với trẻ con vậy hả! Sao vợ anh lại chết rồi?!"

Lục Trạc không phản kháng nổi, lại không biết giải thích thế nào, cuối cùng chỉ có thể đóng cửa lại, quỳ trên giường gác xép, nghiêm túc viết một bản kiểm điểm kiêm cam kết, bảo đảm rằng sau này "trong thế giới của Giang Tự không có chia tay, chỉ có góa bụa" thì chuyện này mới coi như xong.

Viết xong Giang Tự còn bắt hắn "phì phì phì" rồi gõ ba cái vào gỗ, nói như vậy mới không xui.

Lục Trạc không tin mấy chuyện này, hắn nằm trên giường, một tay gối sau đầu, tay kia ôm Giang Tự, nói: "Em yên tâm, sau này anh nhất định sẽ sống lâu hơn em một chút."

Giang Tự lập tức xù lông, tức đến mức xoay người cắn một cái lên cổ hắn: "Lục Trạc! Anh đúng là thằng tham sống sợ chết!"

Lục Trạc cũng không phủ nhận: "Ừ, anh đúng là thằng tham sống sợ chết."

Giang Tự: "Anh..."

"Bởi vì bạn trai của anh nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi, anh không tham sống sợ chết thì sau này ai chăm sóc cậu ấy? Anh không muốn sau này cậu ấy đi tìm mấy ông già đẹp trai khác đâu, cho nên anh nhất định phải sống lâu hơn cậu ấy một chút."

Lục Trạc nói xong, nghiêng đầu nhìn cậu, giọng trầm thấp mà dịu dàng: "Giang Tự, từ sau hôm ấy anh không động vào xe mô-tô nữa."

Ban đầu là vì hắn cảm thấy mọi rắc rối đều do lần đua xe ấy gây ra. Nếu không có lần đua đó, có lẽ chuyện giữa hắn và Giang Tự đã không tới tai ông, có lẽ còn có thể kéo dài thêm một chút, kéo đến khi vào đại học, kéo đến khi Giang Tự ra nước ngoài, kéo đến khi tốt nghiệp, rồi mọi thứ có lẽ sẽ thuận theo tự nhiên mà tốt lên.

Thế nên hắn gần như giận dỗi bản thân, không muốn động vào chiếc xe đó nữa.

Sau này dần dần hắn mới hiểu ra, thực ra cho dù không có lần đua đó thì giữa hắn và Giang Tự vẫn còn rất nhiều cửa ải khó vượt qua, vậy nên nếu đã nghĩ thông rồi, hắn cũng không còn oán trách đến thế.

Chỉ là mỗi lần nhìn thấy chiếc xe, hắn lại nhớ đến cậu thiếu niên đội mũ bảo hiểm ngồi phía sau hắn, vòng tay ôm chặt eo hắn, nhớ hơi thở của cậu, nhớ nhiệt độ cơ thể cậu, nhớ cả dáng vẻ hay ngọ nguậy không yên.

Nhớ những lần họ cùng nhau đi học về, cùng nhau hẹn hò, cùng nhau lao vun vút qua từng con phố.

Thế nên hắn không dám động vào nó nữa.

Rồi về sau, hắn từng bước đi cao hơn, đi xa hơn, ngày càng tiến gần Giang Tự, cho đến khi tìm lại được cậu. Lúc ấy hắn mới chợt nhận ra, thì ra mất rồi lại được là một điều khiến người ta biết ơn đến vậy, thậm chí còn mang theo cảm giác may mắn như sống sót khỏi vực sâu, làm hắn bắt đầu hơi tham sống sợ chết.

Vậy nên chiếc mô-tô kia, hắn càng không dám đụng tới.

"Giang Tự."

Lục Trạc xoa xoa mái tóc cậu, gọi một tiếng.

Giang Tự vẫn còn chìm trong cảm xúc dâng trào vừa rồi, ngơ ngác "Ơi?" một tiếng.

Lục Trạc cười hỏi: "Em có thấy anh bây giờ không còn ngầu như hồi mười mấy tuổi nữa không, đến cả dẫn em đi đua xe cũng không dám?"

Giang Tự "hừ" một tiếng: "Anh không còn ngầu như hồi mười mấy tuổi đâu phải chuyện ngày một ngày hai, cũng đâu phải bây giờ em mới biết. Nhưng dù sao anh cũng đỡ chó hơn hồi đó, hai cái bù qua đắp lại coi như huề. Em miễn cưỡng vẫn thích anh vậy."

Giang Tự chỗ nào cũng mềm, chỉ có miệng là cứng.

Nhưng người càng cứng miệng thì nói ra những lời như thế lại càng làm người ta thấy vui.

Lục Trạc nhìn cậu, hỏi: "Vậy em có biết trong trò "dám hay không dám" sáu năm trước anh đã viết gì không?"

Dĩ nhiên là Giang Tự không biết, nhưng cậu rất tò mò: "Cái gì?"

Lục Trạc nói: "Bây giờ chưa thể nói cho em."

Giang Tự: "? Vậy khi nào mới được?"

Lục Trạc nghĩ một chút: "Chắc là sau một trăm năm nữa?"

Giang Tự: "??"

Lục Trạc: "Hoặc em hối lộ anh ngay bây giờ cũng được."

Giang Tự: "??? Lục Trạc! Anh đúng là không biết xấu hổ! Có thể đứng đắn một chút được không!"

Nhưng Lục Trạc lại nghĩ, hắn đã đứng đắn hơn hai mươi năm rồi, quãng đời còn lại còn dài như thế, trêu chọc cún nhỏ một tí, sống bảy tám chục năm nữa cợt nhả chút cũng rất tốt.

Chỉ là hôm đó cuối cùng Giang Tự vẫn không hối lộ được Lục Trạc, vì thời gian quay lại trường đã cận kề.

Giang Tự chỉ đành hậm hực quay về Thực Ngoại trước.

Trông cậu vốn đã nhỏ tuổi, lại chưa từng trải qua những dày vò như thi đại học, học lên nghiên cứu sinh, xin việc hay làm dân công sở.

Khi cậu mặc áo phao trắng, đeo ba lô, mặt mày tức tối đứng cạnh Lục Trạc mặc áo măng-tô trước cổng Thực Ngoại, bác bảo vệ cũng không nhịn được khuyên: "Bạn nhỏ à, sắp Tết rồi, đừng giận dỗi anh trai mình nữa! Phải ngoan nghe lời chứ!"

Giang Tự càng tức hơn: "Bác ơi! Anh ta không phải anh trai cháu! Cháu tốt nghiệp Thực Ngoại được năm năm rồi!"

"Cháu tốt nghiệp năm năm rồi á?!" Bác bảo vệ giật mình, lại nhẩm tính một chút. "Vậy chắc là khóa 18? Khóa 18... À, bác nhớ ra rồi! Cháu có phải là Maltese nhỏ của lớp thực nghiệm khối tự nhiên hồi đó không?"

"???"

Sao đến cả bác bảo vệ cũng biết cái biệt danh này?!

Giang Tự trợn tròn mắt kinh ngạc.

Nhưng thắc mắc của cậu đã được giải đáp ngay tức khắc, vì ngay giây sau cậu nghe thấy phía sau vang lên một giọng lười biếng cà khịa quen thuộc: "Maltese nhỏ, về Nam Vụ rồi mà sao không ghé thăm thầy giáo cũ trước?"

Giang Tự quay đầu lại.

Thẩm Dịch mặc áo khoác xám, tựa vào một chiếc xe địa hình, đứng phía sau cậu.

Không phải nói Thẩm Dịch đã từ chức rời trường rồi sao?

Như nhìn thấu suy nghĩ của cậu, Thẩm Dịch nói: "Hôm nay là ngày cuối cùng bồi dưỡng cho khối 12, tôi tới đón vợ tan làm."

Hóa ra lại thêm một khóa 12 nữa rồi.

Thẩm Dịch lại hỏi: "Phòng học của mấy đứa trước kia giờ là khối 10 dùng, chắc đều nghỉ rồi. Hay là tôi dẫn hai đứa vào xem trước?"

Ban đầu đã hẹn là Từ Nhất Đào sẽ đi làm thẻ vào trường trước rồi dẫn họ cùng vào tham quan lại trường cũ.

Không ngờ cậu ta vừa ra khỏi cửa chưa bao lâu thì đã bị đồng nghiệp uy h**p lẫn dụ dỗ nhờ vả một việc cực kỳ quan trọng, đành phải quay đầu giữa đường để giải quyết trước, lúc này vẫn đang vội vàng chạy tới.

Đứng chờ mãi ở cổng cũng không phải cách.

Giang Tự bèn đáp: "Vâng."

Bác bảo vệ nể mặt Thẩm Dịch, sau khi ghi tên Triệu Lễ thì cho ba người vào.

Giang Tự nhìn khuôn viên trống trải, trơ trọi, lúc này mới chợt nhớ ra trong ký ức của cậu dường như không có hình ảnh Thực Ngoại vào mùa đông.

Mà Thực Ngoại vẫn là Thực Ngoại năm nào.

Đường bạch quả vẫn là đường bạch quả.

Chuông vào lớp vẫn réo inh tai.

Những bức ảnh trên tường tuyên dương vẫn xếp hàng hoa hòe sặc sỡ.

Chỉ là cây bạch quả đã rụng sạch lá, chưa kịp đâm chồi mới.

Những gương mặt non nớt hốt hoảng chạy về lớp trong tiếng chuông, họ đã không còn quen biết.

Những bức ảnh trên tường tuyên dương đã hoàn toàn đổi sang những gương mặt khác.

Mọi thứ thân thuộc đến thế, cũng xa xôi đến thế.

"Hai khóa trước cũng có hai cậu con trai, yêu đương ầm ĩ y như hai đứa, suýt nữa làm thầy Hoàng Thư Lương tức chết. Nhưng sau đó một người đậu Thanh Hoa, một người vào Đại học Công an Nhân dân Trung Quốc, cũng coi như làm rạng danh trường, kết thúc khá viên mãn."

Thẩm Dịch ung dung nói như chuyện xa lạ, nhưng thân là một người đã rời trường nhiều năm mà vẫn nắm rõ mọi chuyện đến vậy, làm sao không nghe ra trong lời nói ấy chút buồn bã và tiếc nuối.

Có thể nói, Thẩm Dịch là người thầy tốt nhất mà Giang Tự từng gặp trong đời.

Dù miệng lưỡi cay nghiệt, dù hay gọi cậu là Maltese nhỏ, nhưng quả thật thầy đã dạy cậu rất nhiều chân lý.

Giang Tự bèn hỏi: "Anh Dịch, anh có từng hối hận không?"

Cậu không dám gọi một tiếng "thầy".

Thẩm Dịch không quay đầu, cũng không trả lời, chỉ mỉm cười rồi nói: "Vậy em hỏi người bên cạnh em đi, năm đó suất học thẳng lên tiến sĩ đặt ngay trước mặt nó, nó còn không thèm nhận, bây giờ nó có hối hận không?"

Lục Trạc từng từ chối suất học thẳng lên tiến sĩ ư?

Giang Tự sững người một thoáng rồi lập tức hiểu ra, bởi khi ấy, Lục Trạc rất rất muốn kiếm tiền, rất rất muốn trả hết món nợ cho bố mình.

Cậu nắm chặt tay Lục Trạc.

Lục Trạc nắm lại tay cậu, vững vàng mạnh mẽ, chỉ bình thản nói bốn chữ: "Chưa từng hối hận."

"Cho nên ấy," Thẩm Dịch đi phía trước, cười thật thản nhiên. "Đời người vốn là được mất song hành, có được tất có mất, vì vậy hãy tìm cho ra thứ mà đời này em muốn nhất rồi cứ thế một lòng tiến về phía trước, dù sao tuổi trẻ cũng nột đi không trở lại. Đây có lẽ là đạo lý cuối cùng mà tôi, với tư cách một người thầy, có thể nói với các em."

Nói rồi Thẩm Dịch dừng bước, nghiêng người nhìn họ, chậm rãi thở ra một làn khói trắng: "Được rồi, tới đây thôi. Tôi phải đi đón thầy Triệu c*̉a mấy đứa đi ăn cơm rồi, hai đứa cứ từ từ hồi tưởng lại thanh xuân của mình đi, lúc nào đám cưới nhớ gửi tôi một tấm thiệp mời là được."

Nói xong Thẩm Dịch quay người đi về phía tòa nhà hành chính.

Thầy không kể mình và Triệu Lễ đã trải qua những gì, cũng không hỏi Giang Tự và Lục Trạc trùng phùng ra sao.

Như thể mọi chia ly gặp gỡ, vòng vo quanh quẩn trong mắt thầy đều chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên, là điều tất yếu đã được số phận an bài.

"Nếu không có Thẩm Dịch, chắc hồi đó em cũng không ngồi cùng bàn với anh đâu."

Giang Tự đứng ở cửa sau lớp 12/1 năm xưa, nhìn chỗ ngồi cuối cùng cạnh cửa sổ, vừa bâng khuâng vừa hoài niệm mà nói.

Thế giới này thật kỳ diệu.

Rõ ràng khi đó cậu ghét Lục Trạc đến vậy, chẳng muốn ngồi chung bàn chút nào, còn cần Tô Mạc vừa dỗ vừa ép, cần Thẩm Dịch giảng cho biết bao đạo lý mới miễn cưỡng ngồi vào vị trí ấy.

Vậy mà giờ đây, đó lại trở thành điều cậu nhớ nhất, cũng là điều cậu không bao giờ quay lại được nữa.

Nhìn ra khát khao và hồi tưởng trong mắt cậu, Lục Trạc hỏi: "Muốn vào trong ngồi lại một chút không?"

Giang Tự: "?"

Học sinh khối này đã nghỉ hết rồi, phòng học đều khóa, vào ngồi kiểu gì?

Lục Trạc không nói gì, chỉ mỉm cười rồi lấy ra một chiếc thẻ ngân hàng luồn vào khe cửa sau, nắm lấy tay nắm, xoay nhẹ rồi nhấc lên, cánh cửa vốn khóa chặt ấy vậy mà mở ra.

"Kỹ năng bắt buộc của mọi học sinh lớp 12, chỉ có Maltese nhỏ ngây thơ của chúng ta là không biết thôi."

Vừa nói, Lục Trạc vừa dắt tay Giang Tự còn đang trợn tròn mắt chậm rãi đi đến chỗ ngồi năm xưa, sắp xếp cho cậu ngồi vào vị trí sát cửa sổ.

Hắn đã từng ngồi một mình, cô độc ở chỗ này suốt mấy năm trời.

Sau đó, có một thiếu niên xinh đẹp xuất hiện, lười biếng đứng trước bàn học của hắn, kéo kéo dây quai cặp, vừa ngượng ngùng vừa bối rối hỏi: "Ừ thì, tôi thấy cậu nhìn cũng đẹp trai, tôi ngồi cùng bàn với cậu được không?"

Hắn nhớ rất rõ ngày hôm ấy, trận mưa lớn kéo dài suốt cả mùa hè bỗng ngừng rơi, cầu vồng rực rỡ xuất hiện ngoài cửa sổ, vắt ngang hàng mi cong cong của thiếu niên, ánh mắt và đường nét ấy rực rỡ như mặt trời ban mai, sáng đến mức làm hắn chói mắt.

Từ đó, hắn không còn cô đơn nữa.

Nhưng rồi thiếu niên ấy rời đi, hắn lại cô đơn hơn cả trước kia.

Khi ấy hắn từng nghĩ rằng đời này mình sẽ không bao giờ còn có thể ngồi cùng bàn với thiếu niên ấy nữa.

Thế nhưng vận mệnh cuối c*̀ng vẫn xót thương, vòng qua vòng lại, họ lại trở về điểm bắt đầu.

Vậy nên hắn tin rằng, họ chính là người yêu định mệnh của nhau.

Lục Trạc bình thản lấy ra một chiếc hộp, mở ra trước mặt thiếu niên ấy, hỏi: "Bạn học, tôi thấy cậu khá đẹp, vậy sau này làm bạn đời cả đời của tôi được không?"

Bên trong chiếc hộp là một cặp nhẫn cưới nam hoàn toàn mới.

Vòng nhẫn bạch kim giản dị vẫn được thiết kế theo hình Möbius biểu tượng cho vĩnh hằng và vô hạn, còn hoa văn ẩn bên trong là đồ đằng hoa hồng Jericho, tượng trưng cho sự theo đuổi không bao giờ dừng lại.

"Giang Tự, điểm khởi đầu hạnh phúc của đời anh là em, điểm kết thúc cũng là em, anh sẽ dùng cả đời mình để theo đuổi em. Vậy em có đồng ý cùng anh đi hết quãng đời còn lại, từ nay về sau, gió mưa không rời không bỏ không?"

Lục Trạc c*̣p mắt nhìn cậu, giọng ôn hòa trầm ổn, bình tĩnh đến lạ.

Như thể đây không phải lời thề non hẹn biển cần dốc cạn quyết tâm cả đời mới có thể nói ra mà là bản năng đã hòa vào xương máu.

Đúng lúc ấy, điện thoại Giang Tự nhận được tin nhắn của Từ Nhất Đào, người vừa bị "điều động khẩn cấp": [Anh Tự! Tôi đào ra rồi! Cậu tự xem đi!]

Trong bức ảnh gửi đến, trên tờ giấy cầu nguyện viết rõ ràng: "Lục Trạc, mày có dám để Giang Tự cả đời thuận lợi, dù cho cậu ấy không ở bên mày hay không?"

Hóa ra đó chính là lý do vì sao Lục Trạc nói rằng phải đợi một trăm năm sau mới có thể nói cho cậu.

Bởi vì họ còn phải sống lâu trăm tuổi, còn phải cả đời thuận lợi.

Nhưng cậu cũng nhất định phải ở bên Lục Trạc.

Vì thế Giang Tự ngẩng đầu, nhìn Lục Trạc, nói: "Em đồng ý."

Cậu đồng ý cùng Lục Trạc sống lâu trăm tuổi, cả đời thuận lợi, không rời không bỏ, bất chấp gió mưa.

Lục Trạc cúi người xuống, hôn lên môi cậu.

Ánh nắng ấm áp dịu dàng rơi xuống như lời chúc dịu dàng nhất của năm tháng.

Dưới mái hiên ngoài cửa sổ, một nhánh cỏ dại vô danh cố gắng vươn mầm từ kẽ đá, tựa như đã đợi suốt cả mùa đông dài đằng đẵng, cuối cùng cũng ngửi thấy hương vị của mùa xuân.

Xa xa, thầy chủ nhiệm giáo vụ đứng bên kia con đường rợp bóng cây trông thấy cảnh này lập tức quát lớn: "Các em học lớp nào đấy! Dám lén yêu sớm trong trường hả! Đứng đó, chờ tôi bắt lên phòng giáo vụ!"

Lục Trạc khẽ cười: "Làm sao đây, chồng sắp cưới, hình như chúng ta bị bắt vì yêu sớm rồi."

Giang Tự lập tức túm lấy cổ tay hắn, cuống quýt nói: "Anh bị khờ à, mau chạy đi!"

Nói rồi một tay cậu chộp lấy hộp nhẫn, tay kia kéo Lục Trạc lao như bay ra khỏi trường.

Khoảnh khắc ấy, Giang Tự quên mất rằng họ đã không còn là đứa trẻ năm mười tám tuổi, cũng chẳng cần phải chạy trốn trong hoảng loạn.

Thế nhưng cậu vẫn kéo tay Lục Trạc chạy qua bức tường vinh danh sặc sỡ, chạy qua hàng bạch quả khô cằn mùa đông, chạy qua cổng trường vắng lặng, chạy qua con dốc dài không thấy điểm cuối bên ngoài cổng trường.

Họ không dám dừng, cũng không dám buông tay nhau, cứ thế chạy dưới nắng đông ấm áp.

Chạy rồi chạy, cuối c*̀ng cả hai đều bật cười.

Giống hệt như năm mười tám tuổi ấy, nụ cười thuần khiết, vui vẻ, ngây ngô và bướng bỉnh.

Bởi vì họ biết, kẻ thù lớn nhất từng giương nanh múa vuốt đuổi theo họ năm xưa đã bị họ đánh bại hoàn toàn.

Họ đang chạy về phía tự do, chạy về phía tương lai, chạy về mùa hè vô tận bất khả chiến bại c*̉a tuổi mười tám chỉ thuộc về riêng họ giữa một trời đông ấm áp.

-Hết chính truyện-