Chương 70 - Đừng Động Vào Bạn Cùng Bàn Của Tôi

Đừng Động Vào Bạn Cùng Bàn Của Tôi

Trở về quê hương mà cậu đã mong mỏi trong mơ hàng đêm nhưng lại không nỡ quay về.

Ngay khoảnh khắc Giang Tự tức giận hét lên, ba người đứng dưới cửa tầng một lập tức sững lại, rồi đồng loạt trợn to mắt, vẻ mặt chấn động tột độ.

"Chuyện, chuyện, chuyện... chuyện này là sao vậy?"

Từ Nhất Đào quay phắt đầu lại, biểu cảm cường điệu đến mức giả trân, nhìn về phía Lục Trạc, như thể hoàn toàn không ngờ tới cảnh tượng trước mắt.

Chúc Thành lập tức gào lên một tiếng: "Đệt!"

Ngay sau đó, cậu ta lao thẳng lên tầng hai với tốc độ nhanh nhất có thể, một tay kéo Giang Tự vào lòng, ôm chặt đến mức như muốn b*p ch*t người ta, vừa ôm vừa gào to: "Giang Tự! Đồ vô lương tâm, về rồi sao không báo cho tao một tiếng, mày còn coi tao là anh em nữa không hả?!"

"Khụ... đệt..."

Giang Tự suýt thì nghẹt thở ngay tại chỗ.

Còn chưa kịp giãy ra khỏi vòng ôm quá mức nhiệt tình của Chúc Thành thì Lâm Quyển dưới nhà đã hít mạnh một hơi lạnh, tròn xoe mắt, chỉ vào cậu và Lục Trạc: "C-c-c-các cậu... đã phát triển đến mức này rồi á?!"

Nói xong lại cúi đầu móc điện thoại ra, vẻ mặt phấn khích gõ lia lịa gửi tin nhắn.

Lục Trạc bước mấy bước lên cầu thang, một tay kéo Chúc Thành ra, lạnh nhạt nói: "Bạn trai tôi, cậu ôm cái gì mà ôm?"

Lúc này Từ Nhất Đào đang đứng cạnh Lâm Quyển mới liếc cậu từ trên xuống dưới một lượt rồi dùng giọng điệu như bừng tỉnh mà mỉa mai: "Lục thần, được đấy, còn biết kim ốc tàng kiều cơ à. Bọn tôi tới thế này có phải làm phiền hai người rồi không?"

Tất cả gần như giống hệt với tưởng tượng của Giang Tự.

Năm năm rồi, sao ba cái con người này vẫn giữ nguyên cái nết khốn nạn đó chứ!

"Ba người các cậu quá đáng lắm rồi đấy!" Giang Tự tức tối, "Ngày lễ ngày tết không nói không rằng đã chạy tới nhà người khác nấu lẩu, còn muốn giới thiệu đối tượng xem mắt cho bạn trai người ta nữa! Mấy người còn có lương tâm không hả?!"

Giang Tự biết Lục Trạc bây giờ rất được săn đón, nhưng không ngờ lại "hot" đến mức này, đến cả mấy người từng là fan CP số một của họ cũng bắt đầu quay sang phá CP rồi!

"Còn anh nữa!" Giang Tự quay đầu, giận dữ hét về phía Lục Trạc đang quay lưng lại với mọi người để mặc quần cho cậu, "Em chỉ là tạm thời chưa đồng ý chuyển sang ở chung với anh thôi, anh có cần cố ý nói đi xem mắt để chọc tức em không hả?!"

Dưới lớp chăn che khuất, Lục Trạc giúp Giang Tự mặc chiếc quần ở nhà của mình, tiện thể cúi đầu cười khẽ: "Ai nói với em là anh cố ý chọc tức em? Chỉ cần Lâm Quyển đảm bảo thành công, anh thật sự sẽ đi xem mắt đấy."

Lâm Quyển lập tức ngẩng đầu: "Tôi đảm bảo!"

Từ Nhất Đào cũng hùa theo: "Tôi giơ cả hai tay hai chân ủng hộ."

Giang Tự: "?????"

Cậu vốn tưởng mấy người này chỉ lén lút nói sau lưng mình, ai ngờ giờ biết cậu đã về, còn đang nằm trên giường của Lục Trạc, vậy mà bọn họ vẫn nói ra được?!

Đúng là một đám vong ân phụ nghĩa!

Cậu nhất định phải xem thử rốt cuộc là đối tượng xem mắt chất lượng tới mức nào mà khiến đám người này cam tâm tình nguyện quay giáo nhanh như vậy!

Nghĩ vậy, Giang Tự đẩy Lục Trạc ra, mặc chiếc quần rộng thùng thình kia, lạch bạch chạy xuống lầu, lao thẳng tới trước mặt Từ Nhất Đào, giật lấy điện thoại: "Để tôi xem thử các cậu giới thiệu cho Lục Trạc đối tượng xem mắt ghê gớm đến mứ..."

Được rồi.

Giang Tự mới hét được nửa câu thì khựng lại, nhìn chằm chằm bức ảnh trên màn hình, sững sờ tại chỗ.

Bởi vì người trong tấm ảnh kia không phải ai khác mà là cậu năm mười tám tuổi.

Hôm đó là Halloween, pháo hoa rất đẹp, ánh đèn ngoài ban công gác mái rất đẹp, góc nghiêng mờ ảo khi cậu và Lục Trạc hôn nhau cũng rất đẹp.

Vậy nên......

Giang Tự ngẩng đầu nhìn mọi người.

Từ Nhất Đào cười nói: "Cậu xem, hai người này xứng đôi như vậy, cậu bảo tôi sao có thể không giơ cả hai tay hai chân tán thành cho được?"

Lâm Quyển chớp chớp mắt: "Chỉ là không biết có thành công thật hay không thôi."

Lục Trạc cũng thong thả đi xuống cầu thang, khẽ cười: "Dù sao nếu chắc chắn thành công thật, anh đảm bảo sẽ đi xem mắt."

Chỉ có Chúc Thành vội vàng xua tay giải thích: "À thì, anh Tự, nói trước nhé, tao tuyệt đối không hề thông đồng trước với bọn họ đâu, đến lúc thấy ảnh của mày tao mới phản ứng ra rồi thuận nước đẩy thuyền thôi!"

Cậu ta vừa dứt lời, Từ Nhất Đào đã lập tức theo sau: "Ê, cậu nói thế nghe như bọn tôi đã bàn bạc sẵn vậy đó. Tôi cũng là thấy đôi giày này với con Maltese nhỏ kia mới đoán được có thể là anh Tự đang ở đây rồi mới ứng biến tại chỗ thôi nhé!"

"Dựa vào đâu mà cậu chắc chắn đó là anh Tự?"

Chúc Thành vẫn không phục.

Từ Nhất Đào cười lạnh một tiếng: "Với cái trạng thái phát điên mấy năm nay của Lục Trạc, nếu người nằm trong chăn không phải là Giang Tự, tôi đảm bảo sẽ chạy thẳng tới Ung Hòa Cung lôi một vị đại sư về trừ tà cho cậu ta, thế mà cậu còn hỏi tại sao à?"

Chúc Thành lúc này mới vỡ lẽ: "Cũng đúng. Trước đó còn có mấy người trong trường bọn họ hỏi tôi Lục Trạc có phải bất lực không, sao nhìn chẳng có chút d*c v*ng nào. Tôi còn đang thắc mắc sao đột nhiên cậu ta lại đột nhiên có lại năng lực thế, hóa ra là chính chủ quay về rồi."

Lời này của Chúc Thành đúng là có phần quá trớn, Lâm Quyển sợ Giang Tự da mặt mỏng không chịu nổi, vội vàng ho khẽ hai tiếng.

Tai Giang Tự quả nhiên đã đỏ bừng.

Với cái kiểu ngày nào cũng như ăn không đủ no của Lục Trạc, là tên mù nào dám nói hắn bất lực chứ!

Chỉ là...

Chỉ là hóa ra tất cả mọi người đều đương nhiên cho rằng, nếu có một ngày Lục Trạc dẫn ai đó về thì người đó nhất định sẽ là cậu. Thậm chí không cần nghĩ nhiều, không cần xác nhận, cứ mặc định rằng nhất định là cậu.

Trong đó rốt cuộc đã chứa đựng bao nhiêu năm tháng quyết tuyệt, cố chấp và si tình của Lục Trạc mới khiến tất cả mọi người đều chắc nịch như vậy.

Chỉ cần nghĩ tới chuyện này thôi thì mọi sự tức giận vì bị trêu chọc, bị khích tướng ban nãy đều tan biến sạch sẽ.

Giang Tự nhìn tấm ảnh ấy, môi khẽ mím lại, chỉ thấp giọng nói hai chữ: "Xin lỗi."

Lời này thốt ra có phần đột ngột, nhưng mọi người đều lập tức hiểu ý.

Chúc Thành bèn choàng tay qua vai cậu, cười nói: "Ầy, có gì đâu, chẳng qua là mày về mà chưa kịp báo bọn tao thôi, chắc mày cũng có lý do của mình. Anh em bao nhiêu năm rồi, ai lại đi so đo mấy chuyện ấy. Chỉ cần sau này mày và Lục Trạc sống với nhau tốt là được."

Nghe cậu ta nói vậy, Giang Tự lại càng thêm áy náy.

Bởi vì hình như cậu và Lục Trạc cũng đâu có "tốt" cho lắm. Thậm chí, vì trong lòng vẫn luôn có một rào cản khó vượt qua, cậu mãi chưa đồng ý lời cầu hôn của Lục Trạc, đến chuyện Lục Trạc muốn cậu chuyển sang ở chung cũng phải nhờ tới một chú chó nhỏ.

Cậu mím môi, thành thật nói: "Ờ thì, tụi tao bây giờ cũng chưa thể coi là hoàn toàn ở bên nhau."

Ba người còn lại đều sững sờ, hiển nhiên rất bất ngờ với câu trả lời này.

Lục Trạc bên kia đã lặng lẽ gạt cánh tay không yên phận của Chúc Thành ra: "Dù sao cũng xa nhau nhiều năm như vậy, tôi không theo đuổi đàng hoàng sao được? Nhưng tôi nói lại lần nữa, đây là bạn trai tôi, mong ai đó đừng ỷ mình là bạn từ nhỏ mà động tay động chân."

Giọng Lục Trạc đều đều bình tĩnh nhưng bốc đầy mùi tuyên bố chủ quyền.

Từ Nhất Đào tức thì hiểu ý, vội vàng giảng hòa: "Được được được, tình thú của mấy cặp đôi trẻ tụi này không chen vào."

Chúc Thành cũng thu tay lại: "Rồi rồi, là tôi không biết chừng mực. Hai người cứ tiếp tục đi, tôi đi lấy bếp từ nấu lẩu."

Lâm Quyển cũng vội thay giày, xách túi lớn túi nhỏ vào bếp, Từ Nhất Đào theo sau phụ giúp, chú Maltese nhỏ chạy quanh chân họ, ngửi thấy mùi thịt thì sốt ruột "gâu gâu" kêu loạn cả lên.

Dáng vẻ của mọi người từ lâu đã không còn là sự non nớt thời học sinh.

Đầu đinh của Chúc Thành đã để dài hơn một chút, đuôi ngựa của Lâm Quyển biến thành mái tóc xoăn sóng lớn buông vai rất đẹp, Từ Nhất Đào thì mặc vest chỉnh tề, tóc chải gọn gàng đúng kiểu người lớn.

Nước trái cây trên bàn cũng đã được thay bằng bia.

Dường như mọi thứ đều đã thay đổi, nhưng giữa những tiếng cười nói rộn ràng và những trò đùa nghịch không chút rào cản ấy lại như thể chẳng có gì thay đổi.

Đến khi mọi thứ chuẩn bị xong, Chúc Thành đã bê nồi lẩu và bếp từ đặt lên bàn trà, cả nhóm cùng quây lại ngồi xếp bằng quanh bàn.

Lâm Quyển mới thở dài cảm thán: "Tốt quá. Năm, sáu năm rồi, tụi mình vẫn có thể giống hồi nhỏ, ngồi quây quần ăn lẩu với nhau. Không ai thay đổi, không ai vắng mặt."

Trong lời cô không hề che giấu sự chân thành, nhẹ nhõm và cảm thán.

Giang Tự lại chỉ cúi đầu chọc viên bò trong bát, nói: "Nhưng dù sao cũng là năm năm, con người sao có thể không thay đổi được."

Lâm Quyển chớp mắt: "Cậu cảm thấy Lục Trạc thay đổi rồi à?"

"Không." Giang Tự đáp rất khẽ, nhưng cuối cùng vẫn nói ra nỗi băn khoăn chôn giấu trong lòng, "Tôi cảm thấy là tôi thay đổi rồi."

Lâm Quyển: "?"

Giang Tự tiếp tục chọc viên bò: "Tôi thấy bây giờ tôi trưởng thành, hiểu chuyện quá rồi, có lẽ không còn là Giang Tự mà mọi người từng quen nữa. Tôi sợ mọi người sẽ không quen, không thích, cũng sợ Lục Trạc sẽ cảm thấy cậu ấy không còn có thể chăm sóc tôi nữa, rồi sẽ mất đi cảm giác thỏa mãn ấy."

"......"

Khoảnh khắc Giang Tự nói xong, cả bàn im phăng phắc.

Phản ứng ngoài dự đoán khiến Giang Tự ngẩng đầu lên, rồi lập tức nhìn thấy ngoại trừ Lục Trạc, tất cả mọi người đều mang vẻ mặt khó diễn tả thành lời.

Giang Tự: "?"

Từ Nhất Đào là người đầu tiên không nhịn được, mở miệng: "Ờ... anh Tự, cậu có muốn nhìn thử viên bò trong bát của tất cả mọi người rồi hãy nói không?"

"?"

Giang Tự cúi đầu, rồi phát hiện bò viên trong nồi đã bị chia sạch.

Chúc Thành một viên, Lâm Quyển một viên, Từ Nhất Đào một viên, Lục Trạc một viên.

Cậu bốn viên.

"......"

Nếu không ngoài dự đoán, thì chính là màn "Lưu Tinh chia bánh, Lục Trạc chia viên" tái xuất giang hồ.

Chúc Thành cũng nghiêm túc bổ sung: "Hơn nữa, nếu tao không nhìn nhầm thì từ lúc tao vào nhà đến giờ, ngoài chuyện mày xuống lầu một chuyến ra thì hình như chẳng làm tí việc tay chân nào, ngay cả lau miệng cũng là Lục Trạc đưa giấy, lau miệng, vứt giấy, dịch vụ trọn gói một dây chuyền."

Lâm Quyển cũng không nỡ lòng: "Nữa nè cục cưng, cậu thật sự vẫn y như trước, dễ lừa lắm, không thì với diễn xuất của ba đứa tụi tôi, đổi thành người khác một cái là biết ngay tụi này cố ý rồi."

Giang Tự: ".................."

"Không phải!" Giang Tự cuống lên, "Tôi bây giờ thật sự rất trưởng thành, rất vững vàng, rất hiểu chuyện! Lúc mới sang Pháp, mẹ tôi và ông ngoại bận chăm bà ngoại, không có thời gian lo cho tôi, Tô Mạc lại bị chuyển sang Anh, toàn bộ là tôi tự lo cho bản thân. Tôi còn đi l*m t*nh nguyện nữa, bây giờ tôi có thể một mình chăm hai người già, ba đứa trẻ, còn có thể tự đi du lịch đường dài, đã thế còn chưa từng bị lừa mất tiền bao giờ!"

Nhìn bộ dạng sốt sắng của Giang Tự, mấy người kia vội vàng dỗ dành: "Được được được, anh Tự nhà ta bây giờ rất trưởng thành, rất vững vàng, lại còn rất hiểu chuyện, hoàn toàn có thể tự chăm sóc bản thân, cũng không bị lừa nữa, giỏi lắm!"

Nói xong Từ Nhất Đào còn nghiêm túc giơ ngón cái lên.

Giọng điệu như đang dỗ con nít.

Giang Tự thật sự nóng ruột, bèn quay sang Lục Trạc: "Anh nói cho họ nghe đi, có phải em bây giờ rất trưởng thành, rất vững vàng, rất hiểu chuyện không!"

Lục Trạc vẫn gắp đồ ăn cho cậu, khóe môi lại thêm ý cười: "Ừ, Giang Tự nói đúng, bây giờ em ấy không còn là cậu ấm đưa tay là có áo, há miệng là có cơm nữa. Biết làm rất nhiều thứ, sáng còn dậy chiên trứng hình trái tim, hạt dẻ cũng không cần người khác bóc vỏ, biết tự rửa bát rồi."

"Thấy chưa! Tôi nói rồi mà!"

Mặt Giang Tự trông cực kỳ tự hào.

Biểu cảm của mọi người lại càng khó tả hơn.

"Có khả năng nào không, ý tôi là có khả năng nào..." Từ Nhất Đào cân nhắc từng chữ, "đây là những kỹ năng sinh hoạt cơ bản của một người trưởng thành nhỉ?"

"Nhưng mà......"

Giang Tự còn muốn cãi.

Từ Nhất Đào đã thẳng thừng giơ tay ngăn lại: "Được rồi được rồi, coi như những gì cậu nói đều là thật đi, năm năm qua cậu đã trở nên rất chín chắn, rất trưởng thành, rất độc lập, không cần Lục Trạc chăm sóc nữa, cũng sống rất tốt. Nhưng thế thì liên quan gì tới bây giờ? Đám này đâu có mù, không có ngu, cũng không phải không hiểu hai người. Từ lúc bước vào cửa tới giờ, thứ bọn tôi nhìn thấy là hai người của ngày xưa. Tôi không quan tâm cậu ở trước mặt người khác thế nào, nhưng ở trước mặt bọn tôi, ở trước mặt Lục Trạc, cậu vẫn là Maltese nhỏ của lớp mình năm đó. Chẳng lẽ tụi này còn lừa cậu à?"

Dứt lời, Lâm Quyển và Chúc Thành đều gật đầu đồng tình.

Giang Tự hơi khựng lại.

Từ Nhất Đào lại tổng kết: "Tôi thừa nhận, năm năm cách biệt thời gian và không gian, nói không thay đổi gì thì chắc chắn là nói dối, nếu không thì cái bụng bia của Chúc Thành đây ở đâu mà có."

Chúc Thành đang cúi đầu ăn uống hăng say tự dưng trúng đạn: "?"

Nhưng chẳng ai thèm để ý đến cậu ta.

Chỉ thấy Từ Nhất Đào uống cạn một ly bia, tiếp tục nói: "Nhưng cậu biến thành người thế nào ở bên ngoài có quan trọng không? Lúc sống ở Pháp là ra sao có quan trọng không? Không quan trọng. Quan trọng là đây là Trung Quốc, đây là quê hương, chúng tôi đều biết cậu trước kia là người thế nào, cũng biết bản chất của cậu chưa từng thay đổi. Vậy cậu đang sợ cái gì? Sợ đến mức về lâu như vậy rồi mà không chào hỏi một tiếng, không nói một lời, ngay cả một bài đăng trong vòng bạn bè cũng không có? Rốt cuộc cậu sợ mình đã thay đổi, hay sợ vì rời xa quá lâu nên chúng tôi sẽ không còn chấp nhận cậu nữa?"

"Với lại, Giang Tự." Từ Nhất Đào vẫn giống hệt năm xưa, thấu tình đạt lý hơn hẳn đa số bạn bè đồng trang lứa, "Ai rồi cũng sẽ trưởng thành, sẽ thay đổi, điều đó chẳng có gì xấu cả. Nhưng bản chất giữa con người với nhau phải ở chung mới biết. Cậu cứ sợ mình rời đi quá lâu, mọi thứ đều đã khác, vậy tại sao không thử ở chung trước đi? Nếu sau khi ở chung, cậu thấy tôi đã trở thành người xấu, thì không làm bạn cũng được. Nhưng nếu sau khi ở chung, cậu phát hiện cậu vẫn là cậu, Lục Trạc vẫn là Lục Trạc, thậm chí hai người còn trở nên tốt hơn, vậy chẳng phải là chuyện vui cho tất cả sao?"

Nói xong Từ Nhất Đào lại nốc thêm một ly nữa.

"Dù sao những chuyện khác tôi không biết, tôi chỉ biết ở chỗ chúng tôi, ở chỗ Lục Trạc, cậu mãi mãi là báu vật được cưng chiều nhất, chúng tôi ở đâu thì lớp một Nam Vụ Thực Ngoại ở đó, cậu ở đâu thì Lục Trạc năm lớp mười hai, người rực rỡ ngầu nhất khi ấy cũng ở đó. Cậu đã trở về rồi, trở về quê hương rồi, vậy năm năm phiêu bạt nơi xứ người kia coi như không tính nữa."

Có lẽ vì đã uống rượu.

Có lẽ vì gặp lại những người bạn thân bao năm không gặp.

Cũng có lẽ vì đã chứng kiến quá nhiều đau khổ và gian nan của Giang Tự và Lục Trạc suốt ngần ấy năm.

Khoảnh khắc này, Từ Nhất Đào nói rất nhiều, nhiều đến mức chính cậu ta cũng đỏ hoe mắt.

"Giang Tự, ai mà không biết mười tám tuổi một đi không trở lại, nhưng vừa thấy thằng khốn Lục Trạc kia đứng đó chia bánh như Lưu Tinh, tôi thật sự cảm thấy chúng ta đã quay lại năm mười tám rồi. Nên cậu đừng có lề mề nữa, lấy khí thế đại náo đại hội thể thao ra đi, mặc kệ tất cả, hai cậu cứ hôn một cái cho tôi! Với lại..."

Từ Nhất Đào vừa nói vừa lấy một chiếc cặp công văn, từ dưới một chồng hợp đồng phương án trị giá hàng chục triệu rút ra một lọ điều ước cũ kỹ, đặt "bộp" trước mặt Giang Tự: "Cậu còn nhớ cái này không? Hồi đó cậu nói mình là người đầu tiên làm được, kết quả còn chưa kịp đọc xong thì bị cái thằng Cố thiếu gia nào đó phá đám. Sợ một lần là sợ suốt năm năm. Giờ tôi hỏi lại cậu lần nữa, Giang Tự, cậu còn dám không?"

Trong lọ ước nguyện bị Từ Nhất Đào đặt trên bàn, tờ giấy bên trong hiện rõ dòng chữ viết bằng nét bút còn non nớt ngày ấy: [Giang Tự, mày có dám ở bên Lục Trạc không?]

Khi đó cậu ngây thơ biết bao, dũng cảm biết bao, một lòng tin rằng chỉ cần hai người yêu nhau thì đương nhiên phải ở bên nhau, nào cần bận tâm nhiều như vậy.

Vậy mà bây giờ sao lại trở nên nhút nhát, do dự, lo được lo mất đến thế?

Rốt cuộc cậu đang sợ điều gì?

Giang Tự mím chặt môi, cúi đầu xuống.

Lâm Quyển cũng dịu giọng nói: "Bé cưng à, trước khi ông Lục qua đời, lúc bọn tôi đến thăm ông, ông có hỏi cậu. Ông hỏi vì sao tiểu Ái Quốc mà Lục Trạc thích nhất không tới, ông nói tiểu Ái Quốc dọn nhà rồi, không còn ở nữa, Lục Trạc không có ai chơi cùng nên cũng chẳng còn hay cười. Tôi nghĩ ông ở trên trời sẽ không giận hai người đâu, bởi vì chỉ khi ở bên cậu, Lục Trạc mới là Lục Trạc đã trở nên ấm áp hơn một chút của trước kia."

Ấm áp đến mức trong đôi mày ánh mắt cuối cùng cũng có thêm tia dịu dàng bao dung mang theo ý cười.

Nước mắt của Giang Tự cuối cùng "tách" một tiếng rơi xuống bàn, vỡ tan.

Cậu thừa nhận, cậu vẫn luôn sợ hãi.

Năm năm qua, mỗi ngày cậu đều yêu Lục Trạc, đồng thời cũng mỗi ngày ép bản thân phải độc lập trưởng thành, quen với cuộc sống không có ai bên cạnh.

Thậm chí rất nhiều lúc, cậu còn cố ý rời xa sự giúp đỡ của gia đình, cố tình làm khó bản thân, bởi cậu luôn nhớ câu nói năm xưa của ông Lục: "môn đăng hộ đối", "không xứng đôi thì chẳng nên duyên".

Dường như chỉ cần cậu độc lập hơn một chút, bớt dáng dấp thiếu gia hơn một chút thì cậu và Lục Trạc có thể gần nhau thêm một chút, cậu cũng có thêm tư cách ở bên Lục Trạc.

Thế nên khi vừa gặp lại Lục Trạc, cậu cảm động trước tình yêu cuồn cuộn và bền bỉ của hắn, cảm động trước những tháng ngày hắn một mình kiên trì, cảm động trước lời cầu hôn gần như đánh cược tất cả ấy, nhưng cậu vẫn không dám nói ra câu: "Em nhất định sẽ cùng anh đi hết quãng đời còn lại."

Bởi vì cậu quá sợ.

Sợ sự thay đổi của bản thân khiến Lục Trạc cảm thấy cậu không còn là cậu thiếu niên như mặt trời nhỏ mà hắn từng yêu năm mười tám tuổi nữa. Sợ vì rời quê hương quá lâu mà không còn được đón nhận. Sợ mình không giữ được lời hứa năm xưa với ông Lục, sợ hai người không thể nhận được lời chúc phúc.

Càng sợ lời nói của ông Lục sẽ ứng nghiệm, rằng họ sẽ lại một lần nữa chia xa.

Nhưng hóa ra cậu không cần phải sợ.

Bởi vì ông Lục yêu Lục Trạc đến vậy, nên trước lúc ra đi, khi thần trí không còn tỉnh táo, điều ông nghĩ tới vẫn là tiểu Ái Quốc có thể khiến Lục Trạc vui vẻ đã không còn ở đây nữa.

Cũng bởi vì cậu vẫn là cậu, Lục Trạc vẫn là Lục Trạc. Dù thời gian trôi qua, dù trước mặt người ngoài họ đã trở thành dáng vẻ thế nào thì khi gặp lại nhau, họ vẫn sẽ dần trở về hình dáng ban đầu. Dù chính bản thân họ chưa nhận ra, nhưng những người hiểu họ lại nhìn thấy bản chất ấy ngay từ ánh nhìn đầu tiên.

Và hơn hết, cậu đã trở về quê hương rồi.

Nơi này có thanh xuân của cậu, có bạn bè, có người cậu yêu, còn có cả sự dũng cảm và tình yêu mà cậu từng liều mình đặt cược khi còn trẻ.

Vậy thì cậu còn sợ gì nữa?

Ngoài cửa sổ vọng lại tiếng tivi của nhà ai đó, trong không khí náo nhiệt của chương trình chào năm mới, các MC hào hứng hô vang: "Ba, hai, một! Chúc mọi người năm mới vui vẻ!"

Tiếng chuông điểm mười hai giờ vang lên, năm 2023 đã đến trong sự mong đợi của tất cả mọi người.

Khu trung tâm Bắc Kinh không có pháo hoa, chẳng nhộn nhịp như ngày hôm đó ở Nam Vụ.

Giang Tự cầm lấy lọ điều ước nhỏ bé kia, mở tờ giấy ra, mỉm cười nói: "Có gì mà không dám chứ. Dù sao bọn tôi còn có cả con luôn rồi, một nhà ba người kiểu gì cũng phải sống tiếp thôi. Với lại lần này mấy cậu đều nợ tôi một chuyện đấy. Vậy nên, Lục Trạc."

Giang Tự ngẩng đầu nhìn người bên cạnh mình: "Ngày mai chúng ta về Nam Vụ nhé."

Trở về quê hương mà cậu đã mong mỏi trong mơ hàng đêm nhưng lại không nỡ quay về.