Chương 69 - Đừng Động Vào Bạn Cùng Bàn Của Tôi

Đừng Động Vào Bạn Cùng Bàn Của Tôi

Lục Trạc! Cậu dám lén lút giấu người trong nhà sau lưng bọn tôi hả?!

Maltese thuần chủng.

Em sinh, anh nuôi.

Có muốn cân nhắc nuôi nó với anh không

......

Đm, chẳng phải đây là nhận nuôi một con cún con rồi định dùng nó để dụ cậu dọn về sống chung với Lục Trạc sao?

Bày đặt mấy trò màu mè hoa lá này làm cái gì!

Cuối cùng Giang Tự cũng hiểu ra, lập tức dồn hơi xuống bụng, tức giận quát: "Lục Trạc! Anh..."

"Áu..."

Sáu chữ "là đồ không biết xấu hổ" của Giang Tự còn chưa kịp gào xong, con Maltese nhỏ trong lòng đã như bị dọa sợ, lập tức rúc cả người vào ngực cậu, phát ra tiếng rên nho nhỏ mềm mềm.

Giang Tự vội vàng thu lại bộ dạng giương nanh múa vuốt, nhanh tay xoa đầu nó, hạ giọng dỗ dành: "Không sao không sao, anh không hung dữ nữa, được chưa?"

"Áu... áu..."

Cún con dường như cực kỳ hưởng thụ kiểu này, cái đầu tròn tròn cứ không ngừng dụi vào lòng Giang Tự, đôi mắt đen láy ươn ướt chớp chớp, trông vừa tội vừa đáng thương.

Cả người nó chỉ to hơn hai bàn tay một chút, lông lại mềm, trông như ai cũng có thể bắt nạt được.

Trái tim Giang Tự tức khắc tan chảy, cũng chẳng còn tâm trí chất vấn Lục Trạc nữa, vừa dịu giọng dỗ c*́n con vừa bế nó vào phòng.

Giữa chừng vì tay đang bận, không tiện cúi xuống thay giày, Lục Trạc theo thói quen ngồi xổm xuống giúp cậu cất giày thể thao rồi đổi sang dép bông hệt như thời cấp ba.

Mọi thứ tự nhiên như thể chẳng khác gì so với trước.

Giang Tự cũng không thấy có gì không ổn, cậu ôm cún con đặt lên bàn trà rồi ngồi xổm bên cạnh chơi đùa với nó.

Rõ ràng cún con rất thích Giang Tự, dù trong tay cậu chẳng có đồ ăn gì nó vẫn lon ton chạy theo hướng bàn tay cậu di chuyển.

Giang Tự mở lòng bàn tay trái, nó lon ton chạy sang trái dùng đầu cọ cọ. Giang Tự mở lòng bàn tay phải, nó lại lon ton chạy sang phải cọ tiếp.

Còn khi Giang Tự giấu cả hai tay ra sau lưng, nó không tìm thấy tay cậu đâu thì sốt ruột đến mức quay vòng vòng ngay tại chỗ trên bàn trà.

Cái dáng vẻ vừa lanh lợi, vừa dễ lừa, vừa đáng yêu lại vừa bám người ấy khiến Giang Tự không nhịn được bế nó vào lòng, cúi đầu hôn chụt chụt mấy cái, cực kỳ yêu thích, không nỡ buông tay.

Cảnh tượng đó làm Lục Trạc đang rót nước nóng bên cạnh nhìn mà thấy chua chua: "Sau khi trở về từ núi Phú Sĩ, em chưa từng hôn anh như vậy."

Giang Tự không ngẩng đầu: "Anh có đáng yêu bằng nó không?"

Cũng đúng.

Lục Trạc không phản bác, hắn đặt cốc nước trước mặt Giang Tự, nói: "Đúng là không thật, dù sao thì nó c*̃ng thừa hưởng gen của em nhiều hơn."

"Lục Trạc!" Nghĩ đến hồi đi học, Thẩm Dịch suốt ngày gọi cậu là Maltese nhỏ, Giang Tự tức tối ngẩng đầu lên, "Lớn từng này rồi còn lôi mấy cái biệt danh rách hồi cấp ba ra đùa, anh có chút tiền đồ nào không hả?!"

"Không có." Lục Trạc thản nhiên ngồi xếp bằng bên cạnh một người một chó, đưa tay xoa đầu con Maltese trong lòng Giang Tự, nói: "Vì anh rất thích Maltese nhỏ của hồi đó."

Giống hệt con cún này vậy: lanh lợi, dễ lừa, đáng yêu, lại dính người, làm người ta vô cùng yêu thích, chẳng nỡ buông tay.

Sau khi Lục Trạc nói xong câu đó, Giang Tự khẽ khựng lại rồi mím môi, cụp mắt xuống, vẻ mặt thoáng qua chút buồn bã.

"Nhưng anh cũng rất thích em của bây giờ."

Lục Trạc vừa xoa đầu Maltese nhỏ vừa nói tiếp.

Giang Tự ngước mắt lên.

Lục Trạc không nhìn cậu chỉ dùng ngón tay chọc chọc chóp mũi con Maltese, trêu đến mức nó tức tối chỉ muốn há miệng đớp hắn một phát, hắn vẫn thản nhiên như không mấy để tâm mà nói: "Vì anh biết, khi anh không ở bên, Maltese nhỏ của chúng ta cũng có thể tự bảo vệ mình, tự chăm sóc mình. Không cần anh mỗi phút mỗi giây đều lo xem nó có lại đi chọc ghẹo chó sói hay không, có bị chó ta Trung Hoa bắt nạt hay không, hay là ngốc đến mức quên ăn, lười đến mức chẳng buồn xuống giường, làm nũng đến mức thà nhịn đói nhịn khát cũng không chịu tạm bợ. Khi anh đi làm kiếm tiền nuôi gia đình, trong lòng cũng yên tâm hơn nhiều."

Tim Giang Tự mềm hẳn ra.

Lục Trạc lại nói: "Quan trọng là bản chất vẫn không đổi."

Giang Tự: "?"

Lục Trạc ngẩng đầu, nhìn cậu một cách nghiêm túc: "Nếu không nó cũng chẳng thể là do em sinh ra."

Giang Tự: "...... Lục Trạc!"

Nhận ra Lục Trạc nói một tràng dài như vậy, rốt cuộc chỉ để dẫn đến đúng một câu này, Giang Tự tức đến mức há miệng định cắn hắn.

Kết quả trọng tâm không vững, chẳng những không cắn được Lục Trạc mà còn cắm đầu ngã thẳng vào lòng hắn.

Lục Trạc chẳng nghĩ ngợi gì đã ôm cậu vào lòng, thuận tay vòng qua eo, cười khẽ: "Không ngờ hôm nay anh Tự của chúng ta lại nhiệt tình thế."

"...Nhiệt tình cái đầu anh! Đồ chó chết, anh đi chết đi!" Giang Tự đỏ bừng cả mặt, liều mạng giãy giụa muốn thoát khỏi vòng tay Lục Trạc, quyết tâm cho hắn một trận đòn.

Nhưng còn chưa kịp thoát ra, con Maltese nhỏ trong lòng đã thật sự không chịu nổi tình yêu quá đỗi chật chội và nặng nề của hai ông bố già, "áu" một tiếng chui ra khỏi vòng tay hai người rồi "vèo" một cái nhảy lên bàn trà, húc đổ cốc nước.

Nước nóng chảy tràn theo mặt bàn, chảy xuống quần Giang Tự.

Giang Tự lập tức đứng bật dậy, chộp lấy giấy lau, luống cuống lau nước trên quần.

Nhưng chiếc quần hôm nay cậu mặc lại thấm nước cực nhanh, còn chưa kịp lau thì nước đã loang ra một mảng lớn ở đùi trong, trông chẳng khác gì tè dầm, thêm nữa nước lại nóng, thấm vào là bắt đầu rát da.

Giang Tự cũng chẳng kịp nghĩ nhiều, theo phản xạ kéo quần xuống.

Dù sao Lục Trạc cũng đâu phải lần đầu thấy mông cậu, thà vậy còn hơn là để mông bị bỏng.

Hiếm khi Giang Tự lại nghĩ thoáng đến thế.

Lục Trạc cũng chẳng còn tâm trí mà ngắm nghía đôi chân trắng nõn, thon dài, thẳng tắp kia nữa. Hắn cầm khăn, nhanh chóng lau dọn xong nước đổ rồi xách chiếc quần bẩn lên, ném thẳng vào máy giặt ngoài ban công.

Ngay khi vừa nhấn nút khởi động, một tiếng "đinh đông --" không đúng lúc vang lên.

Giang Tự, người vừa cởi áo khoác và quần, trên người chỉ còn một chiếc áo len rộng và Lục Trạc, người vừa ném chiếc quần của Giang Tự vào máy giặt gần như đồng thời ngẩng đầu nhìn về phía cửa chính.

Ngay sau đó lại là hai tiếng "đinh đông" liên tiếp kèm theo một tiếng hét rung trời: "Ê! Lục Trạc! Đừng trốn trong đó giả câm, tôi biết cậu đang ở nhà! Có gan lén lút nghỉ phép sau lưng tôi thì sao lại không có gan mở cửa hả?!"

Giọng nói vang dội, hơi thở dồi dào, âm lượng kinh thiên động địa, ngữ điệu cường điệu như không có não.

Trong đầu Giang Tự lập tức hiện lên hai chữ... Chúc Thành.

Ngay sau đó là giọng c*̉a một tên hóng hớt nào đó như chỉ sợ chuyện chưa đủ lớn: "Ê Lục Trạc, bọn tôi biết cậu ở nhà mà, Trần Vi nói hết rồi. Dự án của mấy người bán được giá cao lắm đúng không, cả công ty đều được nghỉ rồi. Đèn còn sáng kìa, đừng giả chết nữa, mau cho bọn tôi vào ké bữa cơm đi."

"Đúng đó đúng đó, bốn đứa mình cả năm rồi chưa tụ họp. Tụi này còn tự mang theo cả nước lẩu với nguyên liệu nữa. Lục thần, mở cửa đi chứ, chẳng lẽ cậu nỡ để một cô gái yếu ớt mảnh mai như tôi đứng chịu rét giữa trời băng giá thế này sao?"

"......"

Vậy là Chúc Thành, Từ Nhất Đào, Lâm Quyển đều tới cả.

Chẳng phải đã nói vì Lục Trạc bận công việc nên mấy người này không còn liên lạc mấy nữa rồi sao? Ít liên lạc là kiểu không cần báo trước đã có thể xông thẳng tới nhà ăn lẩu thế này á?!

Giang Tự hốt hoảng quay đầu nhìn Lục Trạc.

Lục Trạc cũng sững lại trong chốc lát.

Hắn vốn không phải người giỏi giao tiếp hay duy trì quan hệ bạn bè, về sau vừa bận học vừa bận dự án vừa bận khởi nghiệp, lại càng không có thời gian liên lạc với bạn cũ.

Tin nhắn Chúc Thành gửi, thường phải hơn một tuần sau hắn mới thấy để trả lời, còn lúc mệt quá thì dứt khoát không trả chữ nào.

Nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc bọn Chúc Thành vẫn lải nhải nhắn tin cho hắn, cũng không ảnh hưởng đến việc mỗi khi họ thực sự cần giúp, hắn đều đích thân đứng ra giải quyết.

Hơn nữa trường của bốn người đều ở Bắc Kinh, khoảng cách rất gần, Lâm Quyển thậm chí còn ở ngay bên cạnh.

Thế nên dù trên WeChat mười ngày nửa tháng mới nói được vài câu lác đác, cũng chẳng hề cản trở việc vào hầu hết các dịp lễ, bọn họ vẫn tụ họp lại, cùng nhau nấu một nồi lẩu Nam Vụ nơi đất khách quê người.

Ngay cả người bận rộn ít nói như Lục Trạc cũng luôn cố gắng tham gia đúng hẹn.

Bởi vì chỉ những lúc ấy, chỉ những lúc náo nhiệt không dính dáng đến lợi ích này, Lục Trạc mới thật sự cảm nhận được rằng Giang Tự không phải là một giấc mộng đẹp thoáng qua trong cuộc đời khốn cùng của hắn.

Mặt trời của hắn dù đã tạm thời ẩn đi, nhưng cậu đã kịp để lại cho hắn hơi ấm và sự ồn ào, để hắn không còn cô độc giữa đêm lạnh nữa.

Những bữa lẩu này dường như đã trở thành một sự ăn ý và nghi thức ngầm giữa bọn họ.

Về sau, khi Lục Trạc bắt đầu khởi nghiệp, thuê nhà bên ngoài trường, mấy người kia càng coi chỗ này là căn cứ lẩu, không báo trước mà tới cũng là chuyện thường.

Dù sao ai cũng biết Lục Trạc sống một mình, thẳng thắn đơn giản, ngoài công việc ra thì chẳng có gì khác, cũng không có gì bất tiện.

Lần này Lục Trạc trở về, vì vài khúc mắc trong lòng Giang Tự vẫn chưa hoàn toàn tháo gỡ nên hắn không nói với ai, thậm chí còn chẳng có thời gian nhớ ra ở Bắc Kinh mình vẫn còn quen ba cái "thứ" này.

Và nếu hắn không nhớ nhầm thì trước kia vì tiện cho ba thứ này tụ họp, hắn còn từng đưa cho Chúc Thành một chiếc chìa khóa dự phòng.

Vậy nên...

"Xì..." ngoài cửa, Chúc Thành nghi hoặc hít một hơi, "Sao Lục Trạc còn chưa mở cửa nhỉ? Không lẽ thật sự không ở nhà? Không đúng mà... Thôi thôi, bọn mình tự mở cửa vào vậy."

Dứt lời thì vang lên tiếng lục túi tìm chìa khóa.

Giang Tự: "......"

Khoảnh khắc ấy cậu chẳng nghĩ được gì khác, chỉ nghĩ rằng nếu để bọn Chúc Thành nhìn thấy cảnh tượng cậu đang không mặc quần xuất hiện trong nhà Lục Trạc thì mấy người kia sẽ có phản ứng thế nào.

Chúc Thành chắc chắn sẽ hét lên một tiếng "Đệt!" rồi lập tức ôm chầm lấy cậu, ghì chặt đến mức như muốn siết chết người, vừa gào vừa nói: "Giang Tự! Đồ vô lương tâm, về rồi sao không báo cho tao một tiếng, mày còn coi tao là anh em nữa không hả?!"

Lâm Quyển chắc chắn sẽ hít mạnh một ngụm khí lạnh, trợn tròn mắt, chỉ vào hai người bọn họ: "C-c-c-các cậu... đã phát triển đến mức này rồi á?!"

Rồi lập tức cúi đầu móc điện thoại, mặt đầy phấn khích chia sẻ ke CP chấn động này cho em gái mình, từ ngữ táo bạo đến mức có thể tưởng tượng ra được.

Từ Nhất Đào thì sẽ liếc cậu từ trên xuống dưới rồi quay sang Lục Trạc bảo: "Lục thần, được đấy, còn biết kim ốc tàng kiều cơ à. Bọn tôi tới thế này có phải làm phiền hai người rồi không?"

Mà bất luận là tình huống nào cũng đều không phải là kết quả mà Giang Tự muốn thấy lúc này.

Vậy nên, cậu không thể để ba người này phát hiện ra bằng mọi giá!

Mắt thấy Chúc Thành ngoài cửa hưng phấn hét lên một tiếng: "À! Tìm thấy rồi!"

Giang Tự chẳng kịp nghĩ ngợi, vơ lấy áo khoác của mình, định tìm chỗ trốn.

Nhưng khu Trung Quan Thôn tấc đất tấc vàng, Lục Trạc lại đang trong thời kỳ khởi nghiệp, chỉ thuê một căn loft đơn.

Ngoài phòng khách, nhà vệ sinh và bếp mở ra thì chỉ có một gác ngủ tầng hai được ngăn nửa bằng vách kính, tủ quần áo cũng không hề lớn, hoàn toàn không có chỗ cho một người đàn ông cao mét tám như cậu ẩn nấp.

Trong khi đó, chìa khóa đã tra vào ổ, sắp sửa xoay.

Ngay lúc hình ảnh mình không mặc quần sắp bị phơi bày trước mặt bạn học cũ, trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Giang Tự chẳng kịp nghĩ nhiều, lao thẳng lên tầng hai, nhảy lên giường, "rẹt" một cái kéo chăn trùm kín, nằm ngay ngắn bên dưới như một cái xác.

Lục Trạc còn chưa kịp ngăn cản: "......"

Thôi được rồi.

Dù sao Giang Tự cũng gầy, nằm thẳng thì quả thật khó mà nhìn ra.

Chỉ là bọn Chúc Thành vừa mở cửa đã đối diện với Lục Trạc đang đứng ở ban công, sau một thoáng sững sờ, bọn họ lại nhìn thấy ở cửa ra vào một đôi giày thể thao đắt tiền, rõ ràng nhỏ hơn các đôi khác một cỡ.

Từ bao giờ Lục Trạc lại mua giày đắt thế này?

Lại còn là giày thể thao cỡ nhỏ hơn nữa?

Bộ não thường ngày không mấy khi online của Chúc Thành hiếm hoi lắm mới suy luận đúng được một lần: "Lục Trạc! Cậu dám lén lút giấu người trong nhà sau lưng bọn tôi hả?!"

Đầu ngón tay đang đặt trên máy giặt của Lục Trạc khẽ siết lại.

Giang Tự dưới chăn c*̃ng nín thở.

Thế rồi Chúc Thành gào lên đầy bi phẫn: "Cậu làm thế mà xứng với người anh em Giang Tự của tôi à?! Cậu đã nói là sẽ đợi cậu ấy cả đời cơ mà! Giờ lại lén giấu người trong nhà! Bảo sao mãi không mở cửa cho bọn tôi! Cậu còn có lương tâm không?!"

Chúc Thành gào rất nhập tâm.

Dù nghe có hơi mang mùi trói buộc đạo đức, nhưng Giang Tự vẫn không khỏi xúc động.

Không ngờ Chúc Thành này cũng nghĩa khí ra phết.

Nhưng ngay giây sau, Chúc Thành đã nhìn thấy con Maltese nhỏ đang ngồi chồm hổm bên chân Lục Trạc, nghiêng đầu nhìn bọn họ.

Lông xù xù, mắt tròn xoe long lanh, trông ngây thơ đáng yêu vô cùng. Nó còn bất mãn cắn nhẹ gấu quần Lục Trạc một cái rồi nhiệt tình vẫy cái đuôi bé xíu về phía bọn họ.

Cảm giác quen thuộc này, khí chất quen thuộc này, linh hồn gần như giống hệt nhau.

Cuối cùng Chúc Thành cũng không chịu nổi nữa: "Lục Trạc! Cậu còn chơi cả trò tìm thế thân à?! Cậu tưởng trên đời này con Maltese nào cũng là Giang Tự nhà tôi sao?!"

Giang Tự: "?"

Mày còn nhớ tao là con người không?

Nhưng rõ ràng Chúc Thành đã tức giận, cậu ta nhét đống đồ ăn đang cầm vào tay Từ Nhất Đào, ném lại một câu "Tôi thật sự quá thất vọng về cậu" rồi quay người định rời đi.

Từ Nhất Đào vội vàng kéo cậu ta lại: "Đừng thế chứ! Cậu phải tin Lục thần nhà chúng ta không phải loại người đó. Với lại cậu ấy vì Giang Tự mà thủ tiết bao nhiêu năm rồi, đặt vào thời cổ đại thì sau ba năm thủ tang cũng được tái giá, vậy là đã tận tình tận nghĩa lắm rồi."

Giang Tự: "??"

Bọn tôi chỉ là tạm thời chia tay chứ không phải tôi chết rồi đâu?!

Lâm Quyển c*̃ng tiếp lời: "Đúng đó đúng đó. Thời nay người si tình chung thủy như Lục Trạc đâu còn nhiều. Hơn nữa cậu ấy vừa đẹp trai, vừa học cao, giờ còn khởi nghiệp thành công, nói không chừng là start-up kỳ lân tiếp theo ấy chứ. Người hoàn hảo như thế lại thêm không có gia đình phản đối, đúng là hình mẫu trong mơ của toàn bộ 0 độc thân ở Bắc Kinh còn gì. Thỉnh thoảng thử tiếp xúc với người khác thì sao chứ?"

Chúc Thành không ngờ ngay cả Lâm Quyển, fan CP số một cũng có ngày quay xe.

Chỉ nghĩ thôi anh ta đã thấy bất công cho Giang Tự: "Mấy người có quên trước đây anh Tự đối xử với các người tốt thế nào không?! Từ Nhất Đào, năm hai đại học ông nội cậu bị bệnh tim, chẳng phải anh Tự đã nhờ người tìm cho cậu bệnh viện tốt nhất, bác sĩ giỏi nhất ở Bắc Kinh à?! Giờ cậu lại đi khuyên Lục Trạc tái giá?! Còn cậu nữa, Lâm Quyển! Chẳng phải cậu là fan CP số một của Giang Tự với Lục Trạc sao?! Mỗi lần Giang Tự săn được phim cuộn vintage là gửi cho cậu đầu tiên, không thì cậu lấy đâu ra nhiều cuộn đã ngừng sản xuất như vậy! Thế mà giờ cậu lại vong ân bội nghĩa đi xé CP à?!"

Khoảnh khắc ấy, Chúc Thành hoàn mỹ diễn giải thế nào là "tức đến run rẩy".

Thế nhưng Lâm Quyển, người luôn mong họ quay lại nhất chỉ thở dài, nói: "Những gì cậu nói tôi đều hiểu, tôi cũng luôn nhớ cái tốt của bé cưng. Nhưng bao nhiêu năm rồi Giang Tự không quay về, tin tức thì ngày càng ít, tranh lại càng đắt, tám chín phần sau này sẽ ở châu Âu luôn không về nữa đâu. Dù sao môi trường cho sự phát triển c*̉a nghệ thuật sơn dầu bên đó đúng là tốt hơn. Vậy tôi sao có thể nhìn Lục Trạc thủ tiết cả đời được chứ? Vốn lần này tôi cũng định giới thiệu đối tượng xem mắt cho Lục Trạc mà. Nào, Lục Trạc, cậu xem mấy người này có ai hợp không, để tôi giúp hai người hẹn ăn bữa cơm nhé?"

Giang Tự đang trùm chăn nghe hết mọi chuyện: "......???"

Còn giới thiệu đối tượng xem mắt, hẹn ăn cơm?!

Sợ Lục Trạc bây giờ chưa đủ hot à?!

Càng chết người hơn là Từ Nhất Đào còn "phu xướng phụ tùy", cực kỳ nghiêm túc gật gù: "Vợ tôi nói đúng đấy. Cậu xem năm sau tôi với vợ tôi cưới rồi, Thẩm Dịch với Triệu Lễ cũng đãi tiệc cả rồi, Chúc Thành cũng có người giới thiệu bạn gái rồi, điều kiện của Lục thần tốt thế mà còn độc thân thì phí quá. Nào Lục Trạc, mau xem thử người này đi, da trắng, mắt to, trông khá giống Giang Tự, cậu có muốn cân nhắc không?"

Lục Trạc thật sự chậm rãi bước tới cửa, nhận lấy điện thoại, nhìn ảnh rồi gật đầu: "Ừ, đúng là khá giống, có thể cân nhắc."

Giang Tự: "????"

Lâm Quyển lại nói: "Thế còn người này? Cũng học vẽ, vẽ c*̃ng chẳng thua kém Giang Tự chút nào, hát còn hay dã man, biệt danh là Họa mi hữu nghị Trung Pháp, đúng gu của cậu luôn, đảm bảo thành công."

Lục Trạc liếc một cái, hỏi: "Đảm bảo thành công thật chứ?"

Mặt Lâm Quyển đầy vẻ tự tin: "Đương nhiên! Tôi đảm bảo 100%."

Lục Trạc gật đầu: "Vậy cậu hẹn giúp tôi một buổi."

Giang Tự: "?????"

Thậm chí ngay cả Chúc Thành, người ban nãy còn một lòng bênh vực cậu cũng hít sâu một hơi lạnh, nói: "Còn người này nữa, cũng thật sự không tệ, ngoại hình, chiều cao, gia thế, học vấn đều không kém Giang Tự, trông còn rất si tình. Cảm giác chỉ cần hai người quen nhau là có thể cưới ngay, c*̃ng tới tuổi rồi, an cư rồi mới lập nghiệp, Lục Trạc, cậu có muốn cân nhắc không?"

"Cân nhắc cái đồ chổi lông gà lông rùa đen ngu ngốc siêu cấp vô địch rác rưởi sứa đầu to mấy người!!!"

Cuối cùng Giang Tự cũng không nhịn nổi nữa, giật phăng chăn ra, ngồi bật dậy, hướng về phía bốn người đang vây quanh ảnh xem mắt ở cửa, phẫn nộ gào lên:

"Ông đây vẫn còn sống sờ sờ ở đây hít thở đàng hoàng! Mấy người tìm thế thân cho Lục Trạc là có ý gì hả?!"