Chương 68 - Đừng Động Vào Bạn Cùng Bàn Của Tôi

Đừng Động Vào Bạn Cùng Bàn Của Tôi

Vậy là em sinh ra nó à?!

Vậy nên việc sáng hôm qua Lục Trạc nói bọn họ vẫn chưa thể thật sự ở bên nhau là vì hắn vẫn chưa trả xong khoản nợ cuối cùng cho bố cậu.

Còn chuyện Lục Trạc nói có việc rất quan trọng phải làm, bảo cậu chờ thêm một chút cũng là vì muốn cố gắng kiếm đủ số tiền đó, từ nay về sau không còn nợ ai, có thể đứng bình đẳng mà yêu cậu.

Cốt cách kiêu hãnh của tuổi thiếu niên không chịu nổi một trận tuyết muộn, nhưng rồi họ cũng sẽ bứt gân rút cốt, trưởng thành thành dáng vẻ có thể chống chọi gió mưa.

"Nhưng Lục Trạc, anh không sợ sau này sẽ hối hận sao?" Cuối c*̀ng Giang Tự vẫn hỏi ra câu ấy, "Chúng ta đã quá lâu không gặp nhau rồi, giữa chúng ta là tròn năm năm. Anh không biết em có thay đổi không, em cũng không biết anh có thay đổi không. Nếu một ngày nào đó anh chợt nhận ra em đã không còn là Giang Tự trong ký ức của anh thì sao? Nếu em đã không còn là người anh từng thích thì sao? Hoặc là sau khi thật sự ở bên nhau rồi, anh mới phát hiện ra tất cả những điều này chỉ là chấp niệm của anh, rằng em thực ra không tốt đẹp như anh tưởng thì sao?"

Mỗi câu Giang Tự nói đều là điều cậu muốn hỏi, cũng là điều cậu muốn hỏi thay Lục Trạc.

Thế nhưng Lục Trạc lại trả lời vô cùng chắc chắn, bình thản: "Anh rất rõ lòng mình, anh cũng biết em chính là Giang Tự mà anh thích, nhưng nếu em còn lo lắng thì không sao cả, chúng ta có thể từ từ. Giang Tự, anh còn cả một đời để yêu em, nên em không cần sợ, cũng không cần vội vàng cho anh một đáp án."

Giang Tự chỉ cảm thấy ngực mình càng lúc càng chua xót.

Rõ ràng cậu đã lớn rồi, rõ ràng đã không còn dễ khóc nữa, rõ ràng đã trở thành một người trưởng thành hiểu chuyện.

Thế nhưng tại sao cứ đứng trước mặt Lục Trạc cậu lại như quay về năm năm trước?

Cậu đúng là quá không có tiền đồ.

Giang Tự cúi đầu, hít mạnh một cái, cố gắng không để nước mắt rơi xuống, nói: "Con dấu pháp nhân thì không được."

Lục Trạc: "Hửm?"

"Những thứ khác em có thể nhận, nhưng con dấu pháp nhân thì không. Công ty của anh còn cả đống người chờ anh nuôi, em không muốn làm Đát Kỷ đâu."

Chỉ nói đến đây thôi, Giang Tự đã thấy Lục Trạc đúng là đồ ngốc, làm gì có ai tự dưng đem con dấu pháp nhân giao cho một "người yêu cũ" năm năm không gặp chứ.

Thế mà Lục Trạc lại cười, nói: "Ừ, được, con dấu pháp nhân thì không. Vậy tức là những thứ khác đều được?"

"Những thứ khác cũng không phải là bây giờ đã được." Giang Tự không dám nhìn vào mắt Lục Trạc, vì cậu sợ chỉ cần nhìn một cái thôi mình sẽ biến thành kẻ điên giống hắn, tất cả sự chín chắn và lý trí cố gắng giữ gìn đều sẽ tan thành mây khói, "Những thứ khác cũng phải đợi chúng ta ở bên nhau thêm một thời gian đã, dù sao cũng bao nhiêu năm không gặp rồi, ai biết anh đã biến thành thứ xấu xa gì."

Giang Tự nói bằng giọng mũi nặng nề, ồm ồm, nước mắt cứ đảo trong hốc mắt, trong lời nói còn mang theo chút kiêu ngạo trẻ con của ngày xưa.

Nhưng Lục Trạc hiểu, bề ngoài Giang Tự nói là sợ hắn biến thành kẻ xấu, thực chất lại là "cận hương tình khiếp".

*Cận hương tình khiếp: những người đi xa quê lâu ngày trở về sẽ có tâm lý càng đến gần quê nhà càng hồi hộp lo sợ.

Bởi vì không ai dám đảm bảo trong năm năm ấy chẳng có gì thay đổi, ai cũng sợ phải chia ly và mất mát thêm một lần nữa.

Huống chi với hắn, một câu trả lời như vậy đã là quá đủ, hắn cũng không nỡ để Giang Tự khóc thêm.

Vì thế hắn thu tay về, đút cả hai tay vào túi áo, khẽ cười một tiếng: "Ừ, vậy quyết định thế nhé. Đồ em cứ giữ trước, chúng ta ở bên nhau thêm một thời gian xem sao. Vậy khi nào em định theo anh về Bắc Kinh?"

Giang Tự: "?"

Về Bắc Kinh cái gì cơ?

Lục Trạc nhìn cậu, nói: "Em đã cầm chìa khóa nhà của anh rồi, toàn bộ gia sản cũng lấy cả, danh phận bạn trai cũng nhận luôn, chẳng lẽ không về sống chung với anh sao? Hay là em thấy hai trăm một đêm quá đắt? Vậy anh cũng có thể giảm giá cho em chút."

Giang Tự: "???"

Cái gì vậy trời?!

"Lục Trạc! Anh có thể nào đừng mặt dày như thế không!" Giang Tự vừa nãy còn đang cảm động rơi nước mắt, giây sau đã thẹn quá hóa giận, gào lên, "Ai thèm sống chung với anh!"

Đúng lúc cậu gào lên thì Alex, người vừa làm xong nhiệm vụ tài xế rồi đi mua cà phê quay lại, nghe thấy câu này liền sững người: "Sống chung? Jiang, cậu muốn theo anh ta về Bắc Kinh sống chung à?"

"Không phải!" Giang Tự vội vàng giải thích, "Tôi không có..."

"Ồ! Thế thì tuyệt quá rồi!"

"?"

Chưa kịp để Giang Tự giải thích xong, Alex đã vui vẻ nói tiếp: "Sắp đến Giáng Sinh rồi, gia đình bọn tôi đều đang giục về nhà, chặng đường còn lại bọn tôi không thể đi cùng cậu nữa. Ban đầu còn không biết mở lời với cậu thế nào, nhưng giờ cậu có thể theo Lu về Bắc Kinh, đúng là một công đôi việc, cả làng đều vui, bất phụ như lai bất phụ khanh!"

"???"

Từ bao giờ Alex lại biết dùng thành ngữ cao cấp thế này?!

Giang Tự đứng đờ ra tại chỗ.

Hơn nữa xét đến việc Alex từng có tiền án giúp Lục Trạc lừa cậu tới đây, cậu thật sự rất khó không nghi ngờ đây là lời thoại đã được Lục Trạc dạy trước.

Nhưng có nghi ngờ cũng muộn rồi, vì Alex đã ngay lập tức rút ra vé máy bay về nước, ba tấm ngay ngắn chỉnh tề, duy chỉ không có phần của cậu.

Vậy là cậu đã bị người bạn thân nhất ở Pháp thẳng tay bán đứng.

Mà cậu lại đang cầm toàn bộ gia sản của Lục Trạc nên chỉ có thể theo người ta về nhà, dù sao thì cả thế giới đều biết thứ cậu không chịu được nhất là ràng buộc đạo đức.

Cho nên nhiều năm như vậy, quả nhiên Lục Trạc đã thay đổi.

Càng ngày càng mặt dày hơn, cũng càng chó hơn!

Giang Tự tức giận gào lên: "Lục Trạc!"

Lục Trạc nhướng mày: "Hửm? Bạn trai gọi anh làm gì?"

"Anh anh anh, anh đúng là con rùa thối!!!"

Giang Tự tức đến đỏ bừng cả mặt.

Lục Trạc lại cúi đầu cười.

Xem ra thời gian và năm tháng cũng chẳng đáng sợ đến vậy, nếu không thì sao có người đến cả văn chửi người ta còn chẳng đổi.

Nhưng dù Giang Tự có tức giận, khó chịu, ghét bỏ Lục Trạc bây giờ vừa chó vừa kín đáo gợi tình đến đâu thì cuối cùng cậu vẫn chỉ có thể tiễn Alex bọn họ đi trong tức tối rồi theo Lục Trạc quay về Bắc Kinh.

Vì sợ Giang Tự yếu ớt, không chịu được vất vả, Lục Trạc đã tự bỏ tiền nâng chỗ ngồi của cả hai lên hạng nhất, thế nên trong công ty ngoài Trần Vi ra, không ai biết chuyến công tác nước ngoài này, ngoài một bản hợp đồng, sếp Lục còn tiện tay mang về cả một cậu bạn trai xinh đẹp.

Mà Giang Tự cũng tạm thời không định nói với ai.

Một là không biết phải giải thích quan hệ giữa cậu và Lục Trạc bây giờ thế nào.

Nói là người yêu cũ thì không có người yêu cũ nào một đêm ba lần.

Nói là chồng sắp cưới thì cậu còn chưa đồng ý.

Nói là bạn trai thì có năm năm chắn ở giữa, cậu cứ thấy có chỗ nào đó không giống trước kia.

Ví dụ như trước đây, túi rác đồ ăn vặt cậu ăn xong đặt vào tay Lục Trạc là chuyện vô cùng bình thường, ăn hạt dẻ lúc nào cũng đợi Lục Trạc bóc sẵn, đến cả trứng luộc trà cũng lười đụng vào vỏ.

Khi ấy cậu thấy những chuyện đó tự nhiên và bình thường đến mức như thể cậu và Lục Trạc vốn dĩ nên ở bên nhau như vậy. Nhưng đặt vào hiện tại cậu lại không sao làm được một cách tự nhiên nữa.

Ngay cả khi ngủ gật trên xe lúc về, cậu cũng đã quen tựa đầu về phía cửa kính chứ không còn theo bản năng chui vào lòng Lục Trạc.

Thậm chí có lần ngủ được nửa chừng tỉnh lại, phát hiện mình đè lên cánh tay Lục Trạc, phản xạ đầu tiên của cậu lại là vội vàng nói "xin lỗi", đến lúc nói xong mới nhận ra đối phương là Lục Trạc, cậu vốn chẳng cần phải xin lỗi.

Lục Trạc cũng nhận ra, cậu thiếu gia lười biếng năm xưa luôn cần hắn chăm sóc nay đã quen với cuộc sống tự lập, thậm chí trong rất nhiều khoảnh khắc hắn theo bản năng muốn đưa tay giúp nhưng Giang Tự đã tự làm xong.

Những chuyện như vậy, trong quãng thời gian đầu họ vừa trở về Bắc Kinh thường xuyên xảy ra.

Kết quả cuối cùng phần lớn đều là ánh nhìn có chút lúng túng.

Mỗi lần như thế, họ mới thật sự ý thức được rằng năm năm không phải là cái chớp mắt, và những thay đổi xảy ra trên người họ cũng không thể giả vờ như không nhìn thấy.

Đương nhiên Giang Tự không thể vừa về đã dọn đến ở chung với Lục Trạc.

Cậu mang theo chút hành lý ít ỏi của mình về lại căn nhà cũ ở Bắc Kinh.

Biệt thự lâu ngày không có người ở, ngoài cậu ra chỉ còn dì giúp việc. Thấy không tiện, cậu dứt khoát cho dì nghỉ Tết sớm. Cả căn biệt thự chỉ còn lại một mình cậu và Lục Trạc, người tối nào tan làm c*̃ng sẽ ghé qua thăm cậu.

Nhưng cậu cũng không cho Lục Trạc ở lại qua đêm.

Một là vì đêm hôm đó hành vi súc sinh của Lục Trạc khiến cái mông quý giá, yếu ớt của cậu đến giờ vẫn còn đau, hai là vì cậu biết cuối năm công ty của Lục Trạc bận rộn vô cùng, cậu không nỡ chiếm dụng thời gian của hắn.

Chỉ là biệt thự quá lớn, nhà cửa trống trải, ở Bắc Kinh cậu lại không có bạn bè thân thiết thường xuyên liên lạc, mỗi ngày ngoài việc ru rú trong nhà vẽ tranh thì chỉ còn chờ Lục Trạc tan làm, lâu dần c*̃ng khó tránh khỏi cảm thấy cô đơn.

May mà bất kể Lục Trạc tan làm lúc nào, muộn đến đâu, hắn cũng nhất định về nhà nấu cho cậu một bữa tối.

Thế là hai người cứ như vậy, mỗi ngày cùng ăn một bữa tối, xem một bộ phim, cho đến tận ngày Tết Nguyên Đán.

Trong khoảng thời gian ấy, "Lục đầu bảng" đã mấy lần chủ động tự tiến cử chuyện giường chiếu, hăm hở lao vào mấy vụ làm ăn phi pháp không đứng đắn.

Nhưng lần nào đến bước cuối cùng, Giang Tự cũng kịp thời tỉnh ngộ, mặt đỏ bừng dùng loạn quyền đánh hắn ra khỏi phòng ngủ, còn danh chính ngôn thuận nói là muốn giám sát Lục Trạc trở thành một minh quân tuyệt đối không sa đà tửu sắc.

Bạn trai xinh đẹp nhìn được, sờ được, ôm được, nhưng lại không ăn được.

Lục Trạc cảm thấy làm minh quân như vậy đúng là chẳng còn uy nghi gì.

Đến tối giao thừa, hắn dứt khoát gửi một tin nhắn WeChat.

[Lão súc sinh]: Ngày mai là Tết Nguyên Đán, được nghỉ lễ theo quy định.

[Tiểu tổ tông]: ?

[Lão súc sinh]: Tức là quốc gia và nhân dân đều quy định hai ngày này anh bắt buộc phải chìm đắm trong tửu sắc, vậy đồng chí Ái Quốc có ý kiến gì không?

[Tiểu tổ tông]: .........???

[Tiểu tổ tông ]: Lục Trạc! Mỗi ngày trong đầu anh không thể nghĩ mấy thứ đàng hoàng được à!

[Tiểu tổ tông]: Nhe nanh trợn mắt giơ chùy sói đi chết đi.JPG x100

Lục Trạc co chân ngồi trước cửa sổ sát đất, nhìn hàng dài sticker kia, gần như đã tưởng tượng ra được dáng vẻ Giang Tự ở đầu bên kia màn hình đang tức đến thẹn quá hóa giận.

Cũng tại hắn đêm đầu tiên đã bắt nạt tiểu thiếu gia nặng tay như vậy.

Thế nên hắn cảm thấy Giang Tự nên cho hắn một cơ hội lập công chuộc tội.

Hắn nhắn tiếp: [Đã chuẩn bị quà cho em rồi]

[Tiểu tổ tông]: ?

[Lão súc sinh]: Một món quà em nhất định sẽ thích

[Tiểu tổ tông]:??

[Lão súc sinh]: Tối nay đến nhà anh xem là biết

[Tiểu tổ tông]:???

[Lão súc sinh]: Yên tâm, người quen cả rồi, tối nay không thu tiền của cậu Giang đâu

[Tiểu tổ tông]: ?????

[Tiểu tổ tông]: Em thiếu anh hai trăm tệ đó à?!

Thứ cậu thiếu chính là cơn tò mò không được thỏa mãn!

Đương nhiên Giang Tự biết Lục Trạc đang bán thuốc gì trong hồ lô, lần này mà đến nhà Lục Trạc thì đúng là tự chui đầu vào lưới.

Nhưng dựa vào mức độ cầm thú của Lục Trạc hiện giờ, nếu cậu không đến, Lục Trạc tuyệt đối sẽ không nói cho cậu biết đó là gì.

Đến lúc đó không phải cậu bị dày vò chết thì cũng là cậu bị tò mò dày vò chết.

Thế nên thay vì đến lúc ấy mới giãy giụa vô ích, chi bằng bây giờ xông thẳng qua, đánh cho Lục Trạc một trận, để hắn khỏi suốt ngày nghĩ mấy thứ dơ bẩn màu vàng kia!

*Màu vàng bên Trung còn có nghĩa là phim heo với mấy thứ liên quan đến sếch đó mọi người. Cụm từ này thực ra có nguồn gốc từ tạp chí 'Yellow book' của Anh ra mắt năm 1894, xong từ đó nó có nghĩa khác là như z luôn :))))))))))))

Nghĩ vậy, Giang Tự khoác áo, quấn khăn, hùng hổ lao ra khỏi nhà.

Cậu đã đến nhà Lục Trạc một lần ngay ngày đầu về Bắc Kinh, còn đăng ký cả nhận diện khuôn mặt trong khu chung cư nên giờ chẳng khác nào một đường đánh thẳng tới trước cửa nhà Lục Trạc, cậu xoay chìa khóa mở cửa, tức tối gào lên: "Lục Trạc! Đồ chó..."

"Gâu!"

Chữ "chó chết" còn chưa kịp thốt ra thì một cục bông trắng muốt bỗng nhảy phắt xuống khỏi ghế sofa, lon ton chạy một mạch tới trước mặt cậu. Ngay sau đó, nó bật người lên, đâm sầm một cái thật chắc vào lòng Giang Tự, phấn khích sủa inh ỏi: "Gâu gâu gâu gâu gâu!"

Giang Tự theo phản xạ ôm lấy cục lông trắng bất ngờ xông vào ngực mình, cúi đầu nhìn đôi mắt tròn xoe long lanh kia, lại nghe từng tiếng "gâu" non nớt liên hồi, cả người cứng đờ, ngẩn ra tại chỗ.

Tại sao trong nhà Lục Trạc lại đột ngột có thêm một con chó?

Chẳng lẽ Lục Trạc thật sự biến thành chó rồi?!

Nghĩ đến bộ truyện tranh mèo chó mà mình đang theo dõi gần đây, Giang Tự lập tức trợn tròn mắt khiếp sợ.

Nhưng cậu còn chưa kịp suy nghĩ xong vấn đề "nếu bạn trai tôi đột nhiên biến thành một con chó theo nghĩa vật lý thì phải làm sao" thì Lục Trạc đã mặc đồ ở nhà thong thả từ phía sau bước ra, nói: "Quả nhiên là cha con ruột. Anh nuôi cả tuần rồi mà nó chẳng chịu cho anh bế, thế mà vừa thấy em là đã nhào vào. Đúng là hợp vía cha ruột."

.........

Cha con ruột.

"Vậy là em sinh ra nó à?!"

Trong khoảnh khắc đó, Giang Tự cũng không hiểu đầu óc mình bị chập mạch chỗ nào mà lại thuận theo logic của bộ truyện tranh mèo chó kia mà buột miệng hỏi ra một câu như thế, thậm chí vẻ mặt còn vừa hoảng sợ lại vừa nghiêm túc lạ thường.

Rốt cuộc Lục Trạc không kìm được mà bật cười.

Sao vẫn dễ lừa, dễ trêu như vậy, trong cái đầu nhỏ kia lúc nào cũng đầy những ý nghĩ bay bổng kỳ quặc khác người thế không biết.

Hắn tựa vào khung cửa, nhìn "hai cha con" ngoài cửa, gật đầu cái rụp: "Ừ. Maltese thuần chủng. Em sinh, anh nuôi. Hiện tại là trẻ đơn thân, nhưng cực kỳ khao khát có một gia đình trọn vẹn, cho nên anh muốn hỏi chồng sắp cưới của mình xem có muốn cân nhắc nuôi nó với anh không?"