Chương 66 - Đừng Động Vào Bạn Cùng Bàn Của Tôi

Đừng Động Vào Bạn Cùng Bàn Của Tôi

Anh nhớ là chúng ta chưa từng nói chia tay.

Hai nụ hôn khẽ rơi xuống, như những chiếc lông vũ mềm mại khẽ khiêu khích giới hạn đang lung lay của Lục Trạc.

Ngón tay hắn siết chặt lại.

Hắn nhìn Giang Tự, hỏi: "Hôm qua em mơ thấy anh à?"

Giang Tự gật đầu: "Ừm, không chỉ hôm qua, hôm kia cũng mơ, hôm trước nữa cũng mơ, ngày nào em cũng mơ thấy anh, có lúc tụi mình chạy bộ, có lúc cưỡi mô-tô, có lúc hôn nhau, có lúc còn làm mấy chuyện ngại ngùng... Nhưng dù thế nào thì ngày nào em cũng mơ thấy anh, giống như ngày nào cũng được gặp anh vậy."

Chàng trai trong men say sở hữu ánh mắt trong veo, ngây thơ như trẻ con, mọi lời nói đều không còn kìm nén, tình yêu và nỗi nhớ cũng thành thật đến tr*n tr**.

Có lẽ không còn giữ được vẻ chừng mực như lúc vừa tái ngộ, nhưng chính sự tiết chế ấy lại âm thầm khiến tình yêu vốn đã cuộn trào càng trở nên cố chấp.

Bàn tay Lục Trạc áp lên gò má Giang Tự, anh dùng giọng điệu bình tĩnh chưa từng có hỏi: "Giang Tự, bây giờ người em yêu là ai?"

"Anh chứ ai." Giang Tự thản nhiên đón lấy ánh nhìn của hắn, giọng vừa ngây thơ vừa nhẹ nhõm, "Từ năm mười bảy tuổi em đã luôn yêu anh rồi, bây giờ là năm thứ sáu. Kẹo cũng sắp ăn hết rồi, vậy nên chúng ta đừng xa nhau nữa được không?"

Cậu nhìn Lục Trạc, trong ánh mắt là sự mong đợi vừa ngây ngô vừa mơ hồ của một đứa trẻ, nhưng trong mong đợi ấy lại xen lẫn nỗi sợ sệt, bất an vì đã thất vọng quá nhiều lần.

Hai luồng cảm xúc ấy đâm thẳng vào tim Lục Trạc, làm tim hắn nhói đau.

Cũng có thể là hơi rượu nơi môi lưỡi Giang Tự truyền sang làm tê liệt lý trí của hắn.

Tóm lại, vào khoảnh khắc ấy, hắn đột ngột siết chặt nắm tay, buột miệng hỏi ra câu mà chính hắn cũng chưa từng nghĩ mình sẽ hỏi: "Vậy còn cậu trai người Pháp tặng em hoa hồng thì sao?"

"Hoa hồng?" Giang Tự nghiêng đầu nghĩ một chút, "À, anh nói Alex à, cậu ấy là người bạn thân nhất của em sau khi sang Pháp, là một người rất tốt... ưm!"

Cậu còn chưa nói xong, môi đã bị Lục Trạc chặn lại.

Trong ký ức của cậu, nụ hôn của Lục Trạc luôn dịu dàng và dài lâu, nhưng lần này lại dữ dội đến mức khóe môi cậu đau rát.

Cậu theo bản năng đẩy Lục Trạc ra, muốn lùi lại tránh né.

Nhưng bàn tay vốn đang đặt trên má cậu đã kìm chặt cằm cậu, thế công nơi môi răng càng lúc càng hung hãn, mang theo cảm giác chiếm hữu và phát tiết vô cùng áp đảo, khiến Giang Tự không còn đường trốn.

Giang Tự không hiểu vì sao Lục Trạc đột nhiên lại như vậy.

Lục Trạc dịu dàng, chiều chuộng cậu đâu rồi? Sao lại trở nên hung dữ thế này, hôn đến mức cậu gần như không thở nổi, cằm bị bóp đau, môi cũng bị cắn đau.

Nụ hôn mà cậu muốn không phải là nụ hôn như thế này.

Giang Tự liều mạng đẩy hắn ra.

Thế nhưng Lục Trạc dường như chẳng hề cảm nhận được, hắn chỉ biết rằng lý trí vốn đã bên bờ sụp đổ của mình, vào khoảnh khắc nghe thấy hai chữ "bạn bè" từ miệng Giang Tự đã hoàn toàn tan nát.

Hắn cũng không muốn quan tâm đó rốt cuộc là kiểu bạn bè gì, có quan hệ thế nào với Giang Tự, trong những ngày hắn không ở bên thì đã ở cạnh Giang Tự ra sao.

Hắn chỉ biết Giang Tự của hắn yêu hắn, từ năm mười bảy tuổi, suốt tròn sáu năm, vẫn luôn yêu hắn.

"Giang Tự, anh không muốn nghe em nói tốt về người khác, nửa chữ cũng không."

Giọng điệu Lục Trạc vẫn bình tĩnh lý trí như thế, nhưng nụ hôn của hắn đã trở nên mạnh mẽ đến mức cố chấp.

Tình yêu, d*c v*ng và nỗi nhớ bị đè nén suốt bao năm cuối cùng cũng bùng nổ trong khoảnh khắc ấy.

Hắn muốn Giang Tự, hắn muốn chiếm hữu Giang Tự.

Sau bao năm kìm nén, tự giữ, hắn muốn buông thả làm một kẻ điên trước mặt người mình yêu một lần.

"Giang Tự, đừng sợ. Anh là Lục Trạc."

Đêm đó Giang Tự cũng chẳng rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Cậu chỉ nhớ nửa đầu đêm mơ hồ, chẳng có ký ức gì, nhưng dần dần, cậu cảm giác như mình bị dòng nước vừa cuồn cuộn vừa ấm áp nhất thế gian bao bọc giữa mùa đông giá lạnh này.

Nó cuốn lấy cậu, khiến cậu không thể lùi, không thể trốn, thậm chí gần như không thể thở nổi.

Thế nhưng cậu lại mê muội đắm chìm trong đó, thậm chí dần dần trở nên tham lam đòi hỏi, như muốn điên cuồng hút lấy hơi ấm và cảm giác từ đối phương để bù đắp cho năm năm thiếu hụt nhớ nhung và âu yếm.

Giang Tự chìm đắm trong nụ hôn ấy, cảm thấy mình như đang tỉnh táo mà sa vào trầm luân.

Nhưng cậu quả thực đã say, say đến mức trong đêm tuyết rơi tĩnh lặng ấy chỉ còn nghe thấy có người ghé sát tai mình, hết lần này đến lần khác thì thầm: "Giang Tự, anh yêu em."

Và ở một nơi không ai hay biết, đóa hoa hồng Jericho đã ngủ yên suốt bao năm cũng dần dần hồi sinh trong khí hậu ấm áp ẩm ướt.

Bụi cỏ khô ấy cuối cùng cũng tìm được nguồn nước của mình.

·

Sáng hôm sau tỉnh dậy, Giang Tự chỉ cảm thấy toàn thân chỗ nào cũng đau.

Đầu đau, miệng đau, cằm đau, bụng đau, đầu gối đau, thậm chí cổ họng cũng khô rát.

Cậu nhăn mặt trở mình một cái, nửa th*n d*** lại đau như sắp bị xé toạc.

Hôm qua cậu bị người ta đánh một trận à? Lục Trạc cũng chẳng biết giúp cậu gì hết.

Giang Tự cuộn mình trong chăn, nghiến răng nghĩ thầm.

Rồi cậu khó khăn lật người, chưa kịp suy nghĩ đã gọi một tiếng: "Lục Trạc."

Gọi xong mới khựng lại.

Lục Trạc.

Khoan đã, Lục Trạc?!

Nhận ra có gì đó không ổn, Giang Tự mở to mắt, ngay sau đó cậu nhìn thấy một Lục Trạc vô cùng quen thuộc giữa một căn phòng hoàn toàn xa lạ.

Ngoài cửa sổ trời đã sáng hẳn, chắc là đã sang buổi trưa.

Lục Trạc mặc bộ đồ ở nhà màu xám đậm, ngồi xếp bằng trên chiếu tatami cạnh cửa sổ, đặt laptop lên đầu gối, mái tóc mềm mại buông xuống, sống mũi đeo cặp kính gọng bạc trông có vẻ không quá nặng độ, đầu ngón tay gõ phím như đang chăm chú làm việc.

Tuyết lớn lẳng lặng rơi ngoài khung kính, khu vườn kiểu Nhật chìm trong ánh sáng ấm áp.

Đó là một khung cảnh ấm áp đẹp đẽ vô ngần.

Mọi thứ đều giống hệt như những gì Giang Tự từng tưởng tượng trong mơ.

Ngoại trừ mấy vết răng lốm đốm hằn trên xương quai xanh lộ ra nơi cổ áo đồ ở nhà.

Cắn khá sâu.

Miệng không lớn.

Nhưng chắc là có một chiếc răng rất nhọn.

Nếu Giang Tự nhớ không nhầm thì bản thân cậu vừa khéo đáp ứng đầy đủ mấy điều kiện đó.

Áo khoác và áo len của cậu đều đã không còn, trên người chỉ có một chiếc áo phông rộng thùng thình size 190, hơn nữa còn không mặc quần.

"."

Bỏ mẹ rồi.

Dù có chậm hiểu đến đâu, tửu lượng có kém tới mức nào thì tới nước này Giang Tự cũng hiểu được tối qua cậu và Lục Trạc đã xảy ra chuyện gì.

Huống chi mông cậu vẫn còn đau.

Vậy nên...

Giang Tự đờ ra.

Lục Trạc như nghe thấy động tĩnh, ngẩng đầu nhìn cậu, ôn hòa hỏi: "Dậy rồi à?"

Mi mắt bình thản, thần sắc ung dung, trông vô cùng bình tĩnh.

Nếu không phải chính Giang Tự đã tận mắt trải qua tối qua người này đã mạnh mẽ, bá đạo, điên cuồng và vô lý đến mức nào thì cậu nhất định sẽ cho rằng đối phương là một kẻ dịu dàng như ngọc, chính nhân quân tử.

Nhưng hiện tại, Giang Tự chỉ muốn dồn hơi xuống bụng, nổi trận lôi đình, gào lên rúng động đất trời: "LỤC TRẠC! CẬU ĐÚNG LÀ THỨ CẶN BÃ KHÔNG CÓ ĐẠO ĐỨC, ÁO MŨ CHỈNH TỀ MÀ LÒNG DẠ THÚ VẬT!!!"

Thế nhưng vì tối qua khóc gào quá lâu, cổ họng cậu đã khàn đặc, đến cuối cùng thì vỡ giọng, chỉ còn lại dáng vẻ giương nanh múa vuốt của một con hổ giấy.

Vẫn y như trước đây, cứ hễ giận lên là y như báo sữa nhỏ.

Cậu mắng chửi hung hăng dữ dội, Lục Trạc lại chỉ cúi đầu cười dịu dàng.

Giang Tự càng tức hơn: "Cậu cười! Cậu còn cười! Cậu có người yêu rồi đấy! Làm ra cái chuyện không ra gì này mà còn cười được hả?!"

Giang Tự hoảng thật.

Cậu chỉ nhớ tối qua mình say rượu rồi cùng Lục Trạc làm ra mấy chuyện không nói nổi, nhưng hoàn toàn không nhớ trước đó mình đã nói gì với Lục Trạc.

Lương tâm đạo đức của cậu tuyệt đối không cho phép bản thân làm ra chuyện như thế này.

Giang Tự gấp đến mức nước mắt sắp trào ra: "Lục Trạc! Tôi không ngờ sau từng ấy năm cậu lại biến thành loại người này! Cậu tưởng cậu là Lê Minh chắc, còn bày đặt học theo "Thành phố thủy tinh", lén lút qua lại với mối tình đầu là tôi! Cậu thích chứ tôi không thích đâu!"

Giang Tự chính trực hét lên, vừa gấp vừa bực.

Thế nhưng Lục Trạc chỉ bưng bát cháo, ngồi xuống bên cạnh cậu, hỏi: "Ý em là anh không đẹp trai bằng Lê Minh?"

Giang Tự: "."

Cái đó thì cũng không hẳn.

Nhìn ra sự do dự trong ánh mắt Giang Tự, rốt cuộc Lục Trạc không nhịn được mà bật cười.

Xem ra lớp filter của hắn trong lòng Giang Tự vẫn chưa dày lắm, nếu không cậu cũng không đến mức phải dừng lại nghiêm túc so sánh trong lúc tức giận thế này.

Hắn múc một thìa cháo trắng, cẩn thận thổi nguội, đưa đến bên miệng Giang Tự, nói: "Anh có người yêu rồi mà lại làm những chuyện không ra gì này với em thì có vấn đề gì không?"

"Đương nhiên là có! Chúng ta như vậy gọi là ngoại tình, là không có đạo đức!"

"Làm chuyện không ra gì với bạn trai của mình cũng gọi là ngoại tình à?"

"Đương nhiên là... hả?"

Giang Tự nói được nửa chừng thì khựng lại, nhất thời không hiểu ý của Lục Trạc.

Lục Trạc dùng bàn tay đeo nhẫn đút thìa cháo vào cái miệng đang há hốc c*̉a Giang Tự, thản nhiên hỏi: "Nhẫn đôi c*̃ng đã đeo rồi, chẳng lẽ không phải là người yêu sao?"

Giang Tự: "Từ từ......"

Lục Trạc lại đút thêm một thìa: "Hay là có người nhỏ nhen vô lương tâm nào đó xóa anh khỏi WeChat, đến khi anh gửi tin nhắn lại thì không nhận anh là bạn trai nữa?"

Xóa WeChat?

Bộ não vốn đã choáng váng vì một đêm phóng túng, cộng thêm tác dụng của rượu giờ phút này hoàn toàn cháy máy.

Miệng cậu phồng lên vì cháo, đứng ngây ra tại chỗ.

Vẫn y như trước kia, học vẽ thì thông minh, nhưng hễ bị trêu là lập tức quay về dáng vẻ đáng yêu dễ bắt nạt.

Lục Trạc dùng đầu ngón tay lau nhẹ hạt cơm dính nơi khóe môi Giang Tự, cười khẽ nói: "Với cả, Giang Tự, anh nhớ là chúng ta chưa từng nói chia tay. Vậy em nói xem, rốt cuộc ai mới là bạn trai của anh?"