Giang Tự, em đừng đi.
Ánh đèn đường lặng lẽ buông xuống, ánh sáng vàng mờ nhòe chiếu qua lớp bụi mỏng trong không khí, cơn gió chiều mang màu gỉ sét khẽ nâng vạt áo của thiếu niên đang buồn bã. Giọt lệ từ khóe mắt cậu run rẩy, không biết phải rơi về đâu.
Giang Tự nói, chính cậu đã làm hỏng tuổi mười tám của cả hai.
Nhưng rõ ràng trước đó cậu còn vừa nói đây là tuổi mười tám đẹp nhất của mình.
Lục Trạc không biết phải diễn tả tâm trạng khi ấy thế nào, chỉ có thể vươn tay ôm Giang Tự vào lòng, khẽ vỗ lưng cậu, nói nhỏ: "Giang Tự, em không sai. Chúng ta đều không sai."
Bởi vì họ chỉ là đã lỡ thích nhau, mà người kia, vừa hay lại là người cùng giới.
Bởi vì họ chỉ là đã lỡ yêu nhau, mà khoảng cách giữa hai gia đình lại cách xa như trời với đất.
Rõ ràng cả hai đều đang cố gắng sống thật tốt, học hành chăm chỉ, nghiêm túc yêu thương, rõ ràng họ đều đang vì nhau mà trở nên tốt hơn. Vậy thì họ sai ở đâu chứ?
Cái sai là sự bất lực của tuổi trẻ, là sự nghiệt ngã của số phận và là những lòng dạ hẹp hòi tự cho mình là đúng.
"Giang Tự, tin anh đi, ông nội anh sẽ không sao đâu. Mọi chuyện rồi sẽ ổn cả thôi."
Lục Trạc ôm chặt người trong lòng, cảm nhận lồng ngực Giang Tự run lên theo từng nhịp thở, nghe cậu khóc mà đau lòng.
Hắn nghĩ, quả nhiên vẫn là lỗi của mình, lỗi vì không đủ giỏi giang, không đủ mạnh mẽ, không đủ năng lực để bảo vệ những người mình muốn bảo vệ. Không thể cho ông nội một tuổi già yên ổn, cũng chẳng thể cho người mình yêu một tuổi mười tám chỉ toàn tiếng cười.
"Nhưng Giang Tự à, anh chưa bao giờ hối hận vì đã ở bên em. Vì anh tin, em nhất định sẽ mang may mắn đến cho anh, em có tin không?"
Lục Trạc khẽ vuốt mái tóc mềm của Giang Tự, ngước nhìn vầng trăng nơi chân trời. Hắn tin, chỉ cần mình đủ mạnh mẽ, mọi chuyện nhất định sẽ tốt lên.
Giang Tự chỉ biết ôm chặt lấy hắn, nước mắt thấm ướt chiếc áo hoodie đen.
Cậu chợt hiểu vì sao Giang Tự Lâm từng nói: "Hai đứa ở bên nhau vốn dĩ không có gì sai cả. Vậy nên, dù sau này có xảy ra chuyện gì, chỉ cần không phải lỗi của các con thì đừng bao giờ phủ nhận chính mình."
Lục Trạc nói đúng. Cậu không sai. Lục Trạc cũng không sai. Cái sai là những kẻ độc ác mà số phận ném vào đời họ.
Cậu từng cho rằng đó là một chân lý hiển nhiên, nhưng khi hiện thực nghiệt ngã ập xuống, cậu làm sao tránh khỏi cảm giác tội lỗi như muốn nhấn chìm mình?
Song có lẽ cậu nên mạnh mẽ hơn, bởi giờ đây Lục Trạc đang rất cần cậu.
Cậu ôm chặt lấy Lục Trạc, cố kìm tiếng nghẹn trong cổ họng, khẽ đáp: "Ừ, em tin. Em nhất định sẽ ở bên anh, cùng anh chờ đến ngày mọi thứ tốt lên."
Ngày hôm đó, cuối c*̀ng Giang Tự đã không bay đến Pháp nữa.
Khi cậu báo cho gia đình, mọi người đều tỏ ra tiếc nuối nhưng vẫn hiểu cho cậu.
Có lẽ là lòng thành của cậu đã lay động được Chúa, hoặc có lẽ mái tóc nâu vàng kia thật sự đem lại may mắn cho Lục Trạc nên vào lúc bình minh vừa ló rạng, ông nội Lục Trạc đã được đẩy ra khỏi phòng cấp cứu an toàn.
"Nhưng tình hình của ông cụ thế này, không biết bao giờ mới tỉnh lại. Hơn nữa cơ thể ông c*̃ng yếu, phải nằm trong ICU, chi phí ít nhất mười sáu nghìn mỗi ngày. Còn nằm bao lâu thì còn tùy ý trời. Gia đình nên chuẩn bị tinh thần đi."
Bác sĩ vừa nói xong, Giang Tự Lâm đã kịp đến bệnh viện, ông đưa thẻ của mình ra: "Nằm đi. Nằm đến khi ông cụ tỉnh lại thì thôi."
Giọng ông dứt khoát, điềm tĩnh.
Đó cũng là lần đầu tiên Lục Trạc không từ chối sự giúp đỡ vô điều kiện của người khác.
Bởi vì hắn không còn tư cách, cũng chẳng còn năng lực để từ chối nữa.
Trong lúc ấy có họ hàng xa tới thăm, khuyên Lục Trạc nên nghỉ học đi làm để lỡ ông có mệnh hệ gì thì hắn còn có thể gắng gượng lo cho gia đình.
Ngày hôm đó, Lục Trạc đứng giữa hành lang bệnh viện, quay lưng về phía ánh sáng, chỉ nói: "Cháu phải thi đại học. Đó là con đường duy nhất của cháu."
Hắn vốn là người sinh ra trong bùn lầy, nếu chưa từng vùng vẫy ngẩng đầu nhìn thấy ánh bình minh, có lẽ hắn cũng sẽ sống một đời tầm thường như thế.
Nhưng hắn đã nhìn thấy bầu trời ngoài kia, nhìn thấy ao hồ, sông biển, nhìn thấy cả mặt trời sau cơn bão.
Vì vậy, hắn chỉ có thể liều mạng vươn lên, trở thành người có đủ sức mạnh để bảo vệ tất cả những gì mình muốn giữ.
Thái độ hắn bình tĩnh mà lạnh nhạt.
Người họ hàng kia chẳng hiểu, hằn học nói: "Cùng là dân quê, không quyền không thế, mày định làm được gì? Nếu chăm học thật thì đâu đến nỗi đêm hôm còn đi làm mấy việc bậy bạ, quấn lấy thằng con trai kia, làm ông mày tức tới nhập viện? Mày tưởng nhà nó sẽ nuôi mày cả đời à?"
Những người già quanh năm sống trong vùng quê nghèo hẻo lánh, quen tính toán từng chút vì miếng ăn làm sao hiểu được những điều đó. Với họ, kiếm tiền sớm chính là con đường sống, còn cái gọi là "đồng tính" chỉ là trò b*nh h**n của những kẻ không đàng hoàng.
Lục Trạc chẳng muốn tranh cãi, chỉ lạnh nhạt nói một câu: "Cháu chưa từng để những chuyện đó ảnh hưởng đến việc học." Rồi quay người rời đi.
Phía sau, mấy người họ hàng vốn chẳng thân thiết chỉ bĩu môi: "Còn ra vẻ lắm. Ông nội thế kia mà không rơi nổi một giọt nước mắt, đúng là thứ vô tình. Sau này chẳng nên người được đâu."
Nhưng quả thực, Lục Trạc chưa bao giờ khóc, c*̃ng chưa bao giờ mất kiểm soát, hắn như một cỗ máy không còn cảm xúc, mãi giữ được sự điềm tĩnh lạnh lùng.
Mỗi ngày hắn vẫn dậy thật sớm để vào bệnh viện thăm ông rồi sau đó quay về trường học, vẫn ăn uống đều đặn, chăm chỉ học tập, vẫn chạy ba nghìn mét, tối đến vẫn đi làm thêm như cũ.
Hắn thậm chí vẫn nhớ mang sữa sô-cô-la cho Giang Tự, giúp cậu bóc trứng trà cứng đầu, giúp kéo khóa áo khi cậu quên.
Tựa như chẳng có gì thay đổi.
Nhưng chỉ Giang Tự biết đêm nào Lục Trạc c*̃ng mất ngủ, hắn chỉ có thể vắt kiệt thể lực của mình để không nghĩ ngợi lung tung, để rồi khi kiệt sức mới chợp mắt được bốn, năm tiếng.
Hắn chẳng còn một phút rảnh rỗi nào, toàn bộ thời gian của Lục Trạc đều dùng để học, làm việc và thăm ông.
Và có lẽ, thứ xa xỉ duy nhất còn lại là mỗi đêm được ôm Giang Tự vào lòng, nhắm mắt, khẽ xoa tóc cậu, thì thầm: "Giang Tự, anh yêu em."
Giang Tự cũng nỗ lực khiến mọi thứ trông như chưa từng có gì xảy ra. Cậu không còn khóc nữa, cũng chẳng còn nói lời xin lỗi.
Cậu chỉ đang học cách trưởng thành.
Sau khi vẽ xong bức tranh cuối cùng ở chỗ bà Thẩm, Giang Tự rời khỏi nhà họ Cố. Dưới sự hướng dẫn của Giang Tự Lâm, cậu đã thu thập và sắp xếp tất cả bằng chứng phạm luật của Cố Giác ở trường đua rồi nộp cho cơ quan chức năng. Cậu còn tận mắt nhìn thấy Cố Giác sau khi bị cha ép vì dự án thất bại đến bệnh viện cúi đầu xin lỗi Lục Trạc.
Nhưng những chuyện đó giờ đã chẳng còn quan trọng nữa.
Bởi vì Giang Tự biết, điều Lục Trạc để tâm chưa bao giờ là những thứ đó.
Thế nên, sau khi được Giang Tự Lâm đồng ý, cậu đã dọn đến căn gác mái sống chung với Lục Trạc.
Cậu học cách nấu bữa sáng, mỗi sáng khi Lục Trạc thức dậy, cậu sẽ đưa cho hắn một đĩa trứng chiên mà mười phần thì tám phần đã bị cháy khét.
Cậu học cách nấu mì gói để mỗi tối Lục Trạc về nhà đều có thể nhìn thấy một bát mì nóng hổi chờ sẵn dưới ánh đèn dầu vàng vọt.
Cậu còn học cách nhập hàng, tính sổ. Mỗi cuối tuần khi Lục Trạc không ở đó, Giang Tự vừa ngồi trong cửa tiệm ôn ngoại ngữ vừa trông quán, trở thành "ông chủ nhỏ" đúng nghĩa.
Cậu học cả cách làm nũng, mỗi khi Lục Trạc mất ngủ, cậu lại rúc trong lòng hắn, ngọt ngào gọi: "Anh Lục Trạc~ Anh Lục Trạc~", khiến hắn phải bật cười dịu dàng.
Cậu còn học giặt quần áo, dù giặt hỏng mấy chiếc áo phông trắng của Lục Trạc thành loang lổ đủ sắc độ, nhưng nhờ tài vẽ khéo léo của cậu, chúng lại biến thành những "phiên bản giới hạn" độc nhất vô nhị.
Mỗi tối trước khi ngủ cậu đều lấy một viên kẹo trong lọ mà Lục Trạc tặng, bỏ vào miệng rồi vui vẻ nói hương vị hôm nay.
Trong nụ hôn chúc ngủ ngon nhẹ nhàng ấy, vị ngọt vương nơi đầu lưỡi chính là nguồn an ủi và động lực duy nhất của cả hai trong những ngày tháng đó.
Giang Tự nghĩ, thì ra yêu một người thật lòng là như thế, là mong người ấy được vui, được khỏe, chỉ cần cười thêm một giây thôi cũng tốt rồi.
Lục Trạc luôn nói cậu là mặt trời, vậy thì cậu sẽ làm mặt trời của Lục Trạc.
Mọi người xung quanh cũng âm thầm giúp đỡ họ.
Thẩm Dịch và Triệu Lễ thì nhắm mắt cho qua chuyện điểm danh, Lâm Quyển mỗi ngày mang thêm hai phần thực phẩm bổ dưỡng đến trường, Từ Nhất Đào giúp họ ghi chép bài vở, ngay cả người vụng về như Chúc Thành cũng học được cách kể những câu chuyện cười đúng lúc đúng chỗ.
Không ai nhắc lại chiếc bánh sinh nhật chưa kịp thắp nến hay tờ giấy "Dám không?" trong lọ ước nguyện chưa kịp đọc xong.
Thời gian cứ thế trôi đi, ồn ào mà dịu dàng, từ mùa thu sang mùa đông.
Mùa đông năm ấy ở Nam Vụ lạnh hơn mọi năm, nghe nói năm nay nơi này sẽ có tuyết sớm.
Trước kia Giang Tự rất thích tuyết, cậu từng nghĩ tuyết là điều gì đó vô cùng lãng mạn.
Nhưng mùa đông năm nay, cậu lại chỉ mong Nam Vụ đừng đổ tuyết, vì căn gác mái của Lục Trạc không có máy sưởi.
Tô Mạc từng ngạc nhiên hỏi cậu: "Anh, điều kiện ở cửa hàng tạp hóa tệ thế, sao anh không đón anh Lục Trạc về nhà ở, nhà mình cái gì chẳng có?"
Giang Tự chỉ ôm củ khoai nướng, cười nói: "Anh rể mày không thích mắc nợ ai."
Nếu không, ngày trước Lục Trạc đâu đến mức phải đi đua xe, đi làm thêm, tự vắt kiệt sức mình chỉ vì không muốn mở miệng vay ai một đồng.
Đó là niềm kiêu hãnh và tự tôn của chàng trai mà cậu yêu, một bông sen mọc lên giữa bùn lầy.
May mà trận tuyết sớm kia mãi vẫn chưa rơi, nhiệt độ trong căn gác mái vẫn đủ để hai người tựa vào nhau sưởi ấm.
Mọi thứ dường như đang dần tốt đẹp hơn.
Nhưng Giang Tự không ngờ, trong mấy ngày cậu về Bắc Kinh thi ngoại ngữ và nộp hồ sơ, Lục Trạc lại đổ bệnh nặng.
Khi Giang Tự vội vã trở về Nam Vụ, cậu nhìn thấy Lục Trạc nằm trên gác mái, nóng đến mê man, hầu như không còn chút ý thức nào.
Cậu đau lòng chạy tới định bế hắn lên, nhưng Lục Trạc chỉ nắm lấy cổ tay cậu, giọng khàn khàn nói: "Tự Tự, đừng đi được không?"
Đó là lần đầu tiên Giang Tự thấy Lục Trạc như thế, một Lục Trạc yếu ớt, trống rỗng, bất lực, và cũng là lần đầu tiên hắn hoàn toàn bộc lộ sự mềm yếu và quyến luyến của mình.
Khi ấy, Giang Tự mới hiểu ra, hóa ra tất cả bình tĩnh và mạnh mẽ kia chỉ là vỏ bọc mà Lục Trạc gắng gượng dựng lên.
Người con trai mà cậu yêu, hóa ra vẫn luôn cần có cậu ở bên.
Cậu không nói cho ai biết, kể cả với Lục Trạc.
Chỉ lặng lẽ đỏ mắt, chăm sóc hắn từng chút một.
Đến khi Lục Trạc bình phục, đôi tay trắng trẻo của Giang Tự đã nổi đầy vết nứt vì giá lạnh.
"Em ngốc à? Trời rét thế này sao không về nhà ở?"
Đêm ấy, khi Giang Tự luồn đôi tay lạnh cóng cùng bàn chân băng giá của mình vào trong áo ngủ của Lục Trạc, dán sát vào cánh tay và bắp chân hắn, Lục Trạc vừa đau lòng vừa bất lực hỏi.
Giang Tự chỉ làm nũng, cố rúc sâu vào lòng hắn: "Không, ai bảo anh là bạn trai em chứ, em phải dính lấy anh mỗi ngày, ôm anh, dính chặt lấy anh, lạnh chết luôn cũng không sao."
Cơ thể thiếu niên mềm mại, giọng nói lại cố tỏ ra ngang bướng, tay chân thì lạnh ngắt, nhưng hơi thở vẫn nóng hổi.
Lục Trạc chẳng biết làm sao, chỉ có thể nắm lấy tay cậu, cố truyền chút hơi ấm cuối cùng của mình sang: "Vậy sau này em đi du học thì làm thế nào?"
"Em không đi nữa."
Giang Tự vùi trong ngực hắn, nói nhẹ như không.
Cánh tay Lục Trạc bất giác siết lại.
Giang Tự vội vàng giải thích: "Anh đừng căng thẳng! Ý em là năm nay thôi, em không đi năm nay. Em muốn ở lại với anh thêm một năm nữa, trong lúc đó tranh thủ hoàn thiện hồ sơ, năm sau nộp tiếp, biết đâu lại giành được học bổng toàn phần!"
Cậu cố gắng nói sao cho chuyện ấy nghe thật vui, thật phấn khởi.
Nhưng Lục Trạc lại ngồi dậy, nhìn cậu, nghiêm túc hỏi: "Em nói chuyện này với gia đình chưa?"
Giang Tự cũng nhìn hắn, nghiêm túc không kém: "Em vừa mới nhắn tin cho họ."
Lục Trạc khẽ gọi: "Giang Tự."
Cậu đáp lại ánh nhìn ấy, kiên định mà bình tĩnh: "Lục Trạc, em không nói đùa. Em đã hứa với anh, em sẽ ở bên anh, cùng anh vượt qua mọi chuyện. Vậy nên em suy nghĩ kỹ rồi. Em sẽ cùng anh thi đại học, cùng anh giành học bổng, cùng anh đến Bắc Kinh, dẫn anh đi ăn những quán em thích nhất, dạo những con phố vui nhất rồi mua thật nhiều quà đem về cho ông nội. Ông thương em như thế, chỉ cần em nói rõ, bảo em sẽ đối xử tốt với anh, nhất định ông sẽ đồng ý cho tụi mình ở bên nhau thôi."
"Nhưng Giang Tự..."
"Ông nhất định sẽ tỉnh lại. Lục Trạc, ông nhất định sẽ tỉnh lại, và chúng ta cũng nhất định sẽ mãi ở bên nhau."
Vì cậu nguyện dùng may mắn c*̉a cả đời mình để đổi lấy điều đó.
Giang Tự cứ thế nhìn Lục Trạc, ánh mắt thiếu niên vẫn trong sáng và đẹp đẽ, mang theo sự kiên định và chân thành không chút do dự.
Chỉ là Lục Trạc luôn cảm thấy có điều gì đó đã thay đổi.
Giống như nắng gắt mùa hè bất ngờ bắt gặp tuyết trắng mùa đông, những rực rỡ và nóng bỏng ngày xưa đã thôi rực cháy, chỉ còn lại ánh sáng dịu hiền.
Cậu nói với giọng chắc nịch đến nỗi, trong khoảnh khắc ấy, Lục Trạc bỗng nhận ra, cậu bé Ái Quốc bé nhỏ của mình đã lớn rồi.
Vào ngày Giang Tự mười tám tuổi, giữa mùa đông dài lê thê đó, cậu đã lặng lẽ trưởng thành, từ một thiếu niên ngây ngô và rạng rỡ trở thành một người trưởng thành thật sự.
Nhưng cậu rõ ràng có thể lớn lên chậm hơn một chút cũng được mà.
Lục Trạc từng muốn cậu ở lại, muốn cậu cứ mãi ở bên cạnh mình, nhưng cũng chính hắn lại không nỡ để cậu ở lại, bởi vì mặt trời vốn dĩ phải bay đến nơi cao hơn.
Hắn nhìn Giang Tự, không nói gì.
Giang Tự cũng nhìn hắn, im lặng như vậy.
Cả hai đều đang chờ đợi một câu trả lời, một câu trả lời mà họ đều hy vọng người kia có thể ích kỷ hơn một chút.
Gió rét ngoài cửa sổ thổi rít lên từng cơn, ánh đèn trên gác nhẹ rung trong gió.
Nhưng câu trả lời ấy, không ai trong họ chờ được.
Bởi vì điện thoại từ bệnh viện đã gọi tới, người ở đầu dây bên kia nói: "Lục Trạc, ông cháu tỉnh rồi."
Khoảnh khắc nghe thấy câu đó, Giang Tự không kịp phản ứng.
Mãi đến khi đối phương nói tiếp: "Hai đứa mau đến bệnh viện đi."
Giang Tự mới ngơ ngác ngẩng đầu nhìn Lục Trạc: "Ông tỉnh rồi?"
Lục Trạc cúp máy, đáp khẽ: "Ừ, ông tỉnh rồi."
Ông tỉnh rồi.
Ông thật sự tỉnh rồi!
"Quá tốt rồi! Lục Trạc!" Giang Tự không biết phải diễn tả niềm vui lúc đó như thế nào, cậu chỉ biết dốc hết sức ôm chầm lấy Lục Trạc, vui sướng kêu lên: "Em đã nói mà! Ông nhất định sẽ tỉnh lại! Ông chắc chắn sẽ không sao đâu! Vậy nên chúng ta cũng nhất định sẽ luôn ở bên nhau!"
Quả nhiên, cậu lại mang may mắn đến cho Lục Trạc.
Quả nhiên, chỉ cần đủ kiên định, đủ nỗ lực, họ sẽ vượt qua được mọi bất công của số phận.
Mọi chờ đợi và cố gắng đều xứng đáng.
Cậu từng nói sẽ ở bên Lục Trạc cho đến khi mọi thứ trở nên tốt đẹp hơn. Cậu đã nói được, và cũng đã làm được.
Đêm hôm đó, họ đã vội vã đến bệnh viện như thế nào, về sau Giang Tự cũng không còn nhớ rõ.
Cậu chỉ nhớ đó là lần đầu tiên sau hơn một tháng, cả hai cùng thật lòng nở nụ cười.
Là lần đầu tiên sau hơn một tháng, họ mang theo hy vọng chạy vào hành lang bệnh viện.
Hôm đó trời rất lạnh, cái lạnh ẩm ướt đặc trưng của mùa đông miền Nam, len lỏi đến tận xương. Cả hai vui đến mức chỉ kịp khoác vội áo ngoài lên bộ đồ ngủ, khẩu trang, găng tay, khăn quàng đều quên hết.
Khi chạy đến bệnh viện, đầu mũi, tai và mười đầu ngón tay đã đỏ ửng vì rét.
Hơi thở phả ra từng làn khói trắng trong không khí.
"Ông cháu thế nào rồi?"
Vì không rõ tình hình cụ thể, họ không dám tự ý xông vào phòng bệnh, Lục Trạc chỉ có thể đứng ngoài, nhìn qua lớp kính, cố gắng kiềm chế nỗi lo và căng thẳng, bình tĩnh hỏi.
Đến trước họ còn có Giang Tự Lâm và anh Hoa, hai người vẫn luôn đóng vai "phụ huynh" trong chuyện này.
Giang Tự Lâm không lộ ra biểu cảm gì đặc biệt, chỉ nói: "Ông cháu tỉnh rồi, các chỉ số sinh mệnh đều ổn định. Tuy tay chân tạm thời chưa cử động được, nhưng ý thức và lời nói đã rõ ràng. Bác sĩ nói mai có thể chuyển về phòng thường."
Lục Trạc và Giang Tự đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
"Chỉ là ông muốn gặp Giang Tự trước." Giang Tự Lâm nói rồi quay sang nhìn cậu.
Muốn gặp cậu trước?
Giang Tự sững lại một chút rồi nhanh chóng hiểu ra, cậu mỉm cười với Lục Trạc: "Yên tâm đi, chắc ông muốn nói chuyện của tụi mình thôi. Ông thương em như vậy, chỉ cần em giải thích rõ ràng, nhất định ông sẽ đồng ý mà!"
Nói xong, cậu nhanh chân đi theo y tá vào phòng bệnh.
Ông c*̣ nằm trên giường thấy cậu liền nở một nụ cười hiền hậu, đầu ngón tay ông run run như muốn gọi cậu lại: "Tiểu Ái Quốc, cháu đến rồi à? Những ngày qua khổ cho cháu rồi."
Giọng ông khàn khàn, chậm chạp vì lâu ngày không nói, nhưng nụ cười hiền từ đó lại khiến người ta thấy ông đã già đi rất nhiều.
Sống mũi Giang Tự cay xè, cậu vội vàng bước tới ngồi xuống cạnh giường, nắm lấy tay ông: "Cháu không khổ đâu, đều là cháu không tốt, do cháu làm sai nên Lục Trạc mới phải khổ như thế."
"Không đâu." Ông cụ chậm rãi lắc đầu, "Hai đứa đều ngoan, đều không làm sai gì cả. Là ông sai, ông không nên gặp cái kẻ xấu đó, càng không nên vì tức giận mà đổ bệnh, khiến hai đứa phải lo lắng."
Khoé mắt Giang Tự đỏ hoe, cậu cúi đầu, nói nhỏ: "Ông ơi, cháu xin lỗi."
"Đừng xin lỗi." Ông cụ cố gắng cử động mấy ngón tay còn linh hoạt, nhẹ nhàng vỗ lên mu bàn tay cậu, "Chuyện của hai đứa, ông biết cả rồi. Cháu là đứa trẻ ngoan, đối xử với Lục Trạc cũng rất chân thành, ông cũng luôn khuyên nó phải biết trân trọng tình cảm của đứa trẻ ngoan như cháu. Hai đứa đều ngoan cả. Chỉ là, Tiểu Ái Quốc à..."
Giang Tự ngẩng đầu lên.
Ông cụ nhìn cậu, giọng dịu dàng mà bình thản: "Chỉ là, Tiểu Ái Quốc à, cháu và Lục Trạc vốn không thuộc về cùng một thế giới. Ông chỉ mong nó sống một đời yên ổn. Vậy nên, từ nay về sau, hai đứa đừng gặp lại nhau nữa, được không?"
Ông nói với giọng bình thản, chan chứa thương yêu.
Nhưng trong khoảnh khắc đó, Giang Tự lại chỉ biết đứng chết lặng, không biết phải làm gì.