Chương 58 - Đừng Động Vào Bạn Cùng Bàn Của Tôi

Đừng Động Vào Bạn Cùng Bàn Của Tôi

Hình như em lỡ làm hỏng mất tuổi mười tám của chúng ta rồi.

Đó thực sự là khoảnh khắc đẹp nhất trong tuổi mười tám của Giang Tự.

Đẹp đến mức trong những năm tháng dài đằng đẵng sau này, chỉ cần nhớ lại nụ hôn ấy thôi, cậu đã có thể cảm nhận được trọn vẹn sự cuồng nhiệt của tuổi mười tám, cái tuổi mà cậu từng hết lòng yêu một người.

Đó là một nụ hôn không vướng chút d*c v*ng, chỉ có sự rung động trong trẻo giữa hai chàng trai cùng đem lòng yêu nhau, nhẹ như gió thoảng, mà trong đêm thu rực rỡ pháo hoa ấy, lại đẹp như một thước phim tình đầu thập niên 90.

Đẹp đến mức khiến mấy người vừa bưng bánh chạy lên cầu thang phải nín thở, rồi lại không kìm được mà nép sau cánh cửa, phấn khích hét khẽ:

"Á á á! Hôn rồi hôn rồi!"

"Trời ơi, là anh Tự chủ động nha!"

"Nói bậy! Không thấy miệng anh tôi đỏ hết rồi sao, rõ ràng là Lục Trạc hôn trước!"

"Á á á á! Có thể hôn lại lần nữa cho tụi này coi được không!"

"Tao cũng muốn xem, mà làm vậy có hơi quá đáng không ta?"

"Không sao! Họ dám hôn thì tụi mình dám xem chứ!"

"Xem thì xem, Chúc Thành mày đừng có xô tao!"

"Tao đâu có xô, là Tô Mạc đang đẩy tao đó!"

"Ai đẩy anh hả, em chỉ muốn nhìn anh em hôn người khác thôi mà!"

"Đừng nhìn nữa! Coi chừng bánh đổ kìa! Á...."

"Rầm!"

Một tiếng la chói tai vang lên, cánh cửa vốn đã lung lay lập tức gãy gục, ngã sập xuống đất.

Giang Tự còn đang chìm trong xúc động giật mình quay phắt lại.

Rồi cậu thấy cả một đám người ngã nhào theo cánh cửa: Chúc Thành và Từ Nhất Đào bị đè ở dưới, đau đến méo mặt, Tô Mạc thì lúng túng bò dậy còn Lâm Quyển cố gắng giữ cho chiếc bánh kem không bị nghiêng.

Bốn người, bốn dáng vẻ, y như một gánh xiếc giữa buổi tiệc sinh nhật.

Giang Tự, người vẫn còn đang vòng tay ôm cổ Lục Trạc: "..."

Cái quỷ gì đây?!

"Các người rảnh quá hả! Người ta đang hôn mà cũng rình coi, còn chút liêm sỉ nào không!" Giang Tự vừa thẹn vừa giận, lập tức xù lông.

Từ Nhất Đào là người đầu tiên phản ứng, vội xoay người bỏ chạy: "Cái này đâu gọi là vô liêm sỉ, phải là dũng cảm mới đúng"

"Dũng cảm cái đầu cậu! Vô liêm sỉ thì có!"

Giang Tự túm ngay cái chổi, lao theo định phang cho cậu ta một trận.

Nhưng Từ Nhất Đào lại trốn ra sau lưng Lục Trạc, vừa tránh vừa la: "Thật mà! Hôm bữa chơi trò dám hay không dám tôi viết có dám xúi Lục Trạc và Giang Tự hôn nhau không đó! Không tin tôi đào ra cho mà xem!"

"Có giỏi thì đào đi!"

Giang Tự chẳng tin nửa chữ, nhưng cũng không dám ra tay mạnh vì sợ đánh trúng Lục Trạc, cuối c*̀ng đành biến thành cảnh "đại bàng bắt gà con", vòng vòng đuổi Từ Nhất Đào chạy khắp nơi.

Từ Nhất Đào dựa vào việc Giang Tự không nỡ đánh Lục Trạc lại càng lớn giọng: "Đào thì đào, nhưng đào xong rồi thì hai cậu nợ tôi một chuyện đó nha!"

"Ai sợ ai! Đến lúc đó ai nợ ai còn chưa biết đâu!"

Giang Tự nghĩ thầm, dù sao hôm đó trong lọ ước nguyện, cậu viết là: "Giang Tự, mày có dám ở bên Lục Trạc không?" Giờ cậu đã làm được rồi, tính ra mọi người đều nợ cậu hết, sợ gì chứ!

Nghĩ vậy, cậu càng đuổi càng hăng, chổi phẩy vù vù sau lưng Từ Nhất Đào.

Từ Nhất Đào thấy tình hình không ổn liền hét lên: "Anh Lục! Mau cứu em với, chị dâu nổi điên rồi!"

"Từ Nhất Đào!"

Giang Tự vừa nghe tới chữ "chị dâu" thì đỏ mặt, giận tím người.

Còn Lục Trạc thì lại thấy buồn cười, hắn thuận thế ôm chặt Giang Tự vào lòng, khẽ cười nói: "Vậy thì ta cùng đi đào lọ điều ước đi. Nếu cậu ấy nói dối, anh sẽ giúp em giữ chặt cậu ấy lại để em đánh một trận cho hả giận."

"Lục Trạc! Vậy mà cậu cũng hùa theo hả?!"

Từ Nhất Đào cảm thấy mình bị phản bội hoàn toàn.

Bên kia, Lâm Quyển vừa cố định lại được chiếc bánh kem liền vội vàng can: "Hai vợ chồng nhà người ta cãi nhau, mày xen vào làm gì! Mau đi tắt đèn, đốt nến đi!"

Nhưng chủ nhân buổi tiệc sinh nhật - Giang Tự - thì chẳng mấy bận tâm: "Không sao, bánh kem ăn trễ chút cũng được! Nhưng trò Dám hay không dám này, tôi phải đứng nhất! Đi, đi đào lọ điều ước ngay bây giờ!"

"Được! Đi thì đi!"

Từ Nhất Đào c*̃ng không chịu thua.

Hai người mỗi người vác một cái xẻng, khí thế hừng hực chạy xuống tầng.

Dưới gốc cây đa già, bụi đất tung bay, tiếng cười nói vang khắp.

Lâm Quyển lo Giang Tự không kịp thổi nến, bèn ôm bánh chạy theo.

Tô Mạc thì như con khỉ tò mò, nhảy nhót khắp nơi hóng chuyện, miệng không ngừng hỏi trò "Dám hay không dám" là gì mà khiến ai cũng phấn khởi như vậy.

Còn Chúc Thành vẫn đang thổi bóng cho xong phần trang trí tiệc sinh nhật, mặt đỏ bừng vì gắng sức.

Lục Trạc thì cứ đứng cạnh, cẩn thận che chắn cho Giang Tự, sợ cậu dùng xẻng sẽ lỡ tay bị thương.

Khung cảnh trở nên hỗn loạn hết mức chẳng còn sót lại chút không khí dịu dàng của khoảnh khắc trước đó, chỉ còn tiếng cười, tiếng hò hét và sự ấm áp lan tỏa giữa những người trẻ tuổi.

Vậy nên không ai để ý rằng trong khi họ cười đùa, điện thoại trong cặp của Lục Trạc và Giang Tự đang rung liên hồi.

Mãi cho đến khi cái lọ điều ước được đào lên khỏi mặt đất, cả hai đồng loạt vươn tay định giành lấy.

Kết quả là bởi vì Lục Trạc đang ôm Giang Tự trong lòng, vậy nên kẻ tự do là Từ Nhất Đào nhanh tay cướp được trước.

Từ trong chiếc lọ điều ước, Từ Nhất Đào nhanh tay rút ra mảnh giấy thuộc về mình rồi lớn tiếng đọc: "Từ Nhất Đào, mày có dám trước khi tốt nghiệp xúi Lục Trạc và Giang Tự hôn nhau một cái không!"

Đọc xong còn giơ tờ giấy khoe khắp nơi: "Thấy chưa, thiệt chứ bộ! Vậy là mỗi người ở đây đều nợ tao một chuyện nha!"

Giang Tự lập tức phản đối: "Tuy giấy của cậu được đào ra trước, nhưng tôi là người làm được trước mà!"

Từ Nhất Đào bĩu môi, cố tỏ ra cứng miệng: "Tôi không tin! Trừ phi bây giờ cậu cho tôi xem giấy c*̉a cậu!"

"Xem thì xem!" Giang Tự nói rồi vùng khỏi vòng tay Lục Trạc, ngồi xổm xuống tìm mảnh giấy của mình trong lọ điều ước, cất tiếng đọc to: "Giang Tự, mày có dám..."

"Lục Trạc! Hai đứa còn ở đây à! Anh Hoa tìm tụi bay nãy giờ không thấy!"

Câu cuối cùng chưa kịp nói xong, ông chú chạy xe ba bánh ở cửa tiệm bên cạnh đã hớt hải chạy đến.

Giang Tự khựng lại, ngẩng đầu nhìn.

Lục Trạc cũng quay người sang.

Ông chú thở hổn hển, đầy lo lắng: "Cụ thể như nào chú cũng không rõ, chỉ nghe anh Hoa nói bên bệnh viện hình như có chuyện gì đó, mà liên lạc với hai đứa mãi không được nên nhờ chú tới gọi gấp."

Bệnh viện.

Xảy ra chuyện.

Ông c*̣ nhà họ Lục.

Ngay khoảnh khắc phản ứng lại được, Lục Trạc chẳng kịp nghĩ gì nữa, vội quay vào tiệm, lục điện thoại gọi lại cho anh Hoa, giọng khẩn trương: "Anh Hoa! Ông em, ông em xảy ra chuyện gì à?"

"Không!" giọng anh Hoa bên kia thấp xuống, vừa gấp gáp vừa khó hiểu, "Ông cụ không sao, chỉ là nửa đêm bác sĩ đột nhiên bảo phải chuyển ông sang phòng VIP riêng, hỏi anh có đồng ý không. Anh nghĩ chắc là Giang Tự sắp xếp nên cũng không phản đối. Nhưng nghĩ kỹ lại thì thấy lạ, nếu là cậu ấy, sao không báo trước? Vậy nên anh mới gọi lại hỏi cho chắc."

Lục Trạc quay đầu nhìn Giang Tự đang ngơ ngác, hỏi khẽ: "Ông nội được chuyển sang phòng VIP, là em hay bố em sắp xếp à?"

Giang Tự càng thêm bối rối: "Không phải! Bố em biết rõ anh rất tự trọng, ghét phải mang ơn người khác nên tuyệt đối không làm vậy mà không nói với anh đâu."

Vậy thì là ai?

Trong lòng Lục Trạc vừa dấy lên nghi hoặc thì đầu dây bên kia đã vang lên giọng của y tá: "Anh Hoa, người chi tiền chuyển phòng cho ông cụ là một người họ Cố, nói là bạn học của Lục Trạc muốn vào thăm. Chúng tôi cần xin ý kiến gia đình."

Người họ Cố?

Người họ Cố.

Chỉ nghe thấy cái tên ấy thôi, vẻ mơ hồ trong mắt Giang Tự bỗng chốc tan biến, như thể cậu đã hiểu ra tất cả.

Dù không rõ Cố Giác định làm gì, nhưng chỉ cần nhớ lại nụ cười đắc ý của gã khi rời đi tối nay, trong lòng Giang Tự chợt dâng lên một dự cảm chẳng lành.

"Anh Hoa! Đừng cho gã vào!"

Giang Tự vội hét lên.

Nhưng ở đầu dây bên kia, tiếng nói yếu ớt c*̉a ông nội đã vang lên: "Là bạn của Tiểu Trạc à, vậy cho vào đi con, đêm hôm rồi, đừng để người ta đứng ngoài."

Quả nhiên giọng Cố Giác vang lên ngay sau đó, mang theo thứ khinh khỉnh và kiêu ngạo cố hữu: "Ông là lão già nhà họ Lục phải không? Trông bệnh có vẻ cũng nặng lắm nhỉ. Bảo sao Lục Trạc còn trẻ đã phải liều mạng đi đua xe kiếm tiền, nhà mấy người cũng chật vật thật. Dù sao làm con của tội phạm giết người thì đúng là chẳng dễ sống. Nhưng mà hôm nay là ngày tốt, tôi có món quà muốn tặng cho ông."

Vừa dứt lời, anh Hoa đã lao tới kéo gã ra: "Mày nói cái quái gì vậy! Biến ngay cho tao!"

Nhưng ông c*̣ lại gằn giọng: "Để nó nói!"

Một câu ấy đủ khiến anh Hoa không dám tiến thêm.

Giọng Cố Giác tiếp tục vang lên, nhàn nhã mà tàn nhẫn: "Ông xem, cái người đang hôn cháu ông đó là con trai của ngài Giang Tự Lâm, nhà ngoại giao nổi tiếng đấy. Thế là cháu ông coi như trèo cao rồi phải không? Chỉ có điều, cái giá phải trả là tuyệt tự tuyệt tôn. Không biết ông có chịu nổi không. Nhưng chắc giờ cũng muộn rồi, cháu ông vì sinh nhật của cậu công tử kia mà còn bỏ học đi làm thêm đấy, đây là mấy tấm ảnh chứng minh. Có tấm lòng như thế, chắc nhà họ Lục sau này chẳng lo không có ngày lành đâu ha."

Cố Giác nói xong khẽ bật cười.

Nụ cười ấy nhẹ tênh như thể chỉ là một trò đùa vô hại, hoàn toàn không nhận ra mình vừa đâm người khác một nhát chí mạng.

Nhưng chỉ một lát sau, đầu dây bên kia đã vang lên tiếng anh Hoa gào thét giận dữ xen lẫn tiếng nữ y tá hốt hoảng kêu: "Bác sĩ! Bệnh nhân ngất rồi, chuẩn bị cấp cứu nhanh lên!"

Cả người Giang Tự như rơi vào hầm băng.

Cậu hoảng hốt nhìn sang Lục Trạc, lần đầu tiên thấy sắc mặt hắn tái nhợt đến thế.

Nhưng người con trai ấy vẫn giữ được vẻ bình tĩnh đến đáng sợ, giọng trầm ổn mà cứng rắn: "Không sao đâu, ông nội nhất định sẽ không sao. Chúng ta đến bệnh viện trước đã."

Nói xong lập tức trèo lên xe máy.

Giang Tự cũng vội vàng đội mũ bảo hiểm, vừa ngồi lên phía sau vừa dặn Tô Mạc: "Mày về nhà trước đi, nếu bố anh hỏi thì nói bọn anh tới bệnh viện rồi!"

Tiếng động cơ vang rền, lao đi vun vút trong đêm.

Không ai còn ngoái lại.

Giang Tự ôm chặt lấy eo Lục Trạc, lần đầu tiên cảm nhận rõ rệt sự nghẹt thở vì tốc độ quá nhanh, và cũng là lần đầu nghe thấy nhịp tim của Lục Trạc loạn nhịp đến mức như muốn vỡ tung.

Cậu chỉ biết cầu nguyện, cầu cho ông nội bình an, cầu cho mọi thứ còn kịp cứu vãn. Nếu có thể, cậu bằng lòng dùng cả điều ước cả đời của mình để đổi lấy bình yên ấy.

Nhưng thứ đang chờ họ lại chỉ là ánh đèn đỏ đang nhấp nháy không dứt trước cửa phòng cấp cứu.

"Bác sĩ nói ông bị xuất huyết não. Tuổi đã cao, lại vốn mắc ung thư phổi, khả năng cứu sống gần như không có. Cho dù có qua khỏi cũng chỉ có thể nằm trong phòng ICU, sống nhờ máy móc, còn có tỉnh hay không thì phải xem số mệnh thôi."

Anh Hoa ngồi trên hàng ghế dài ngoài phòng cấp cứu, hai chân mở rộng, đầu cúi thấp, giọng điệu bình thản nhưng chất chứa tuyệt vọng.

Khoảnh khắc đó, chiếc mũ bảo hiểm bị Lục Trạc siết chặt trong tay từ nãy đến giờ bỗng "phịch" một tiếng nặng nề rơi xuống đất, như thể cánh tay gầy yếu của thiếu niên cuối cùng cũng không thể chống đỡ nổi sức nặng của hiện thực, đành buông tay, bất lực đến tận cùng.

Về sau, Giang Tự vẫn luôn tự hỏi rất nhiều lần, rằng nếu khi đó mình ở vị trí c*̉a Lục Trạc, mình sẽ nghĩ gì?

Có lẽ sẽ nghĩ, đáng ra mình không nên yêu một người cùng giới, như thế sẽ không khiến người thân duy nhất của mình phải chịu cú sốc nặng nề ấy.

Hay nghĩ rằng mình nên tránh xa người đó, như vậy sẽ không vì một chuyến dã ngoại mà liều mạng đua xe, để rồi gieo xuống quả báo ngày hôm nay.

Hoặc có lẽ sẽ nghĩ mình nên kiên định hơn với bản thân, đừng vội vã phá vỡ mối tình bị ngăn trở ấy cho đến khi mọi chuyện đều ổn định, như vậy đã không phải sau khi nếm trải vị ngọt nhất đời mới hiểu ra sự bất lực thật sự của mình.

Khi ấy, Giang Tự chỉ có thể đứng ngẩn người sau lưng Lục Trạc, nhìn bóng lưng gầy mà kiên nghị trước ánh đèn đỏ c*̉a phòng cấp cứu, cảm giác bản thân chẳng khác gì một đứa trẻ vì nông nổi mà gây ra tội lỗi tày trời.

Thế nhưng trong tất cả những ngày sau đó, cậu vẫn luôn nhớ rõ đêm hôm ấy, Lục Trạc cúi người nhặt chiếc mũ bảo hiểm lên, xoa đầu cậu, cố nặn ra một nụ cười bình thản, khàn giọng nói: "Ngốc à, chuyện này đâu phải lỗi của em."

Chỉ một câu ấy thôi, nước mắt Giang Tự "tách" một tiếng, vỡ tan trên nền gạch cũ kỹ loang lổ của bệnh viện.

Cậu không hiểu vì sao Lục Trạc lúc nào cũng biết nhường nhịn, lại luôn điềm đạm, luôn biết cách an ủi người khác đến thế.

Một người tốt như thế, tại sao lại cứ phải gánh chịu những bất công của số phận hết lần này đến lần khác?

Khi ấy, Giang Tự không biết mình nên làm gì, cũng chẳng biết mình còn có thể làm gì.

Cậu chỉ biết, nếu không làm gì đó, cậu sẽ hoàn toàn sụp đổ trước mặt Lục Trạc.

Thế là cậu quay đầu, lao như bay ra bãi đỗ xe, nhặt lấy một hòn đá rồi ném thật mạnh vào chiếc Aston Martin đang chuẩn bị rời đi, hét lên: "Cố Giác! Mau xuống đây cho tôi!"

Tiếng hét khàn khàn, nghẹn ngào, như con thú nhỏ bị cướp đi điều quý giá nhất.

Cố Giác bước xuống xe, nhìn bộ dạng ấy mà bật cười: "Kích động thế làm gì? Không biết còn tưởng người nằm trong kia là ông nội cậu đấy."

"Cố Giác!" Giang Tự chưa bao giờ nói bằng giọng nghẹn ngào đến thế, "Cậu ấy chỉ lỡ thắng anh một lần đua xe thôi, đáng để anh phải làm đến mức này sao? Rốt cuộc giữa hai người có thù oán gì sâu đến thế hả!"

Cậu không hiểu, thật sự không hiểu.

Cố Giác chỉ tựa vào cửa xe, mỉm cười nhạt: "Tôi làm đến mức này gì chứ? Tôi đâu có phạm tội, cũng chẳng đốt nhà ai, thậm chí còn giúp ông cậu ta nâng cấp phòng bệnh, tạm ứng tiền viện phí. Nếu tính cho rõ thì nhiều nhất tôi cũng chỉ lỡ miệng nói với ông cụ nhà cậu ta về bí mật của hai người thôi. Cái này không phải là học theo cậu à, Giang đại thiếu gia?"

Lời vừa dứt, móng tay Giang Tự liền cắm sâu vào lòng bàn tay, "Đúng, tôi từng mách với bà c*̣ Thẩm về chuyện anh đua xe, nhưng chuyện này khác hoàn toàn! Đua xe trái phép là anh sai, còn tôi với Lục Trạc chẳng làm gì sai cả!"

Đến cuối câu, giọng cậu đã vỡ vụn.

Cố Giác nhướn mày: "Khác chỗ nào? Hai thằng đàn ông yêu nhau không sai, tôi cũng đâu nói việc đó có gì sai trái. Tôi chỉ nói cho ông nội cậu ta biết thôi. Nếu đã không sai, sao phải sợ bị biết? Đã sợ tức là trong lòng biết là sai rồi."

Ngón tay Giang Tự run lên.

Cố Giác đổi tư thế rồi thong thả nói tiếp: "Cậu là công tử nhà giàu, muốn làm gì chẳng được, nhưng Lục Trạc thì khác. Chắc cậu chẳng biết đâu nhỉ, vì để mua cái mặt dây chuyền rẻ tiền đó tặng cậu mà cậu ta đã trốn học suốt một tháng, tối nào c*̃ng đi dạy kèm, thậm chí đưa cậu về xong lại ra chợ đêm làm thêm."

Gã ném ra một xấp ảnh đến trước mặt Giang Tự.

Trong ảnh, Lục Trạc hiện lên giữa những khu dân cư chật hẹp, bên bàn bi-a nơi chợ đêm và sau quầy bar lấp loáng ánh đèn.

Còn cậu, người mải chìm trong niềm hạnh phúc giản đơn ấy lại chẳng biết gì hết.

"Cho nên cậu bảo tôi là kẻ xấu, nhưng thật ra cậu cũng chẳng tốt đẹp gì hơn, nếu cậu từng nghĩ đến lòng tự trọng của cậu ta thì đã biết hai người không thể ở bên nhau." Cố Giác đắc ý nói tiếp, "Cậu biết điều gì đáng sợ nhất với người nghèo không? Không phải bị người giàu bóc lột, mà là khi người giàu đột nhiên rủ lòng thương hại. Nếu không vì thứ lòng tốt đó, Lục Trạc đâu cần phải khổ sở đến vậy."

Gã nhếch môi, tựa hẳn lên nắp capo: "Giữa tôi và cậu ta chẳng có thù oán gì sâu xa, chỉ là chán quá, muốn chơi một trò thôi, giống hệt những gì cậu làm. Còn tiền viện phí tôi đã tạm ứng c*̃ng không cần trả đâu, coi như quyên góp cho học sinh nghèo hiếu học đi. À đúng rồi..." Cố Giác mở cửa xe, chợt quay đầu lại, cười lạnh: "Cái mặt dây chuyền Lục Trạc tặng cậu, tôi c*̃ng mua một cái giống hệt cho con chó Tây Thi nhà tôi cắn chơi. Nó có vẻ thích lắm."

Nói xong, chiếc Aston Martin lao vút đi, để lại Giang Tự đứng yên dưới ánh đèn mờ.

Cậu nhìn những bức ảnh kia, nhìn từng gương mặt Lục Trạc trong đó, bỗng thấy ngay cả khóc cũng không còn sức nữa.

Thì ra thật sự là lỗi của cậu.

Lỗi vì đã quay lại, lỗi vì đã thích Lục Trạc, lỗi vì đã bắt hắn phải nói ra tình cảm của mình. Lỗi vì dù biết có hàng vạn lý do ngăn cản, cậu vẫn cố chấp tin rằng hai người có thể ở bên nhau.

Hóa ra, thứ tình yêu mãnh liệt, thẳng thắn, rực rỡ c*̉a cậu lại là thứ mà không phải ai cũng có thể gánh nổi.

Giá như cậu trưởng thành hơn một chút, đừng tùy hứng nói lời thích, nhẫn nại hơn một chút, đừng nhất quyết phải ở bên Lục Trạc, tinh tế hơn một chút, đừng bộc lộ quá mức niềm vui khi nhận món quà ấy, hoặc lý trí hơn một chút, đừng để cảm xúc bốc đồng khiến mọi chuyện đi xa đến thế...

Phải chăng, tất cả bi kịch hôm nay sẽ không xảy ra.

Lục Trạc nói chuyện này không phải lỗi của cậu.

Nhưng sao có thể không phải?

Giang Tự đứng dưới ánh đèn vàng nơi bãi đỗ xe, nước mắt làm nhòe khuôn mặt Lục Trạc trong tấm ảnh.

Mãi đến khi phía trước vang lên giọng nói trầm thấp, dịu dàng, "Giang Tự."

Cậu mới ngẩng đầu, để mặc nước mắt lăn dài trên má, nghẹn ngào đáp: "Lục Trạc, hình như em lỡ làm hỏng mất tuổi mười tám của chúng ta rồi."