Giang Tự! Chúc mừng sinh nhật mười tám tuổi!
Người kia vóc dáng nổi bật, cách ăn mặc lại có phần lòe loẹt, giữa hàng lông mày còn vương nét kiêu ngạo và thiếu kiên nhẫn, đến cả câu "Sao tôi thấy hình như đã từng gặp cậu ở đâu rồi nhỉ?" nghe qua cũng chẳng giống hỏi mà như một lời chất vấn từ trên cao nhìn xuống.
Lục Trạc xưa nay vốn không ưa kiểu người như thế.
Mà loại người vừa chướng mắt vừa đáng ghét thế này, nếu đã từng gặp qua, chắc chắn hắn sẽ không thể nào quên được.
Vậy nên chỉ có thể là kẻ kia say xỉn rồi nhận nhầm người thôi.
Lục Trạc còn phải về trường, không rảnh dây dưa, chỉ lạnh nhạt nói một câu: "Xin lỗi, cậu nhận nhầm người rồi." Nói xong thì đi thẳng về phía chiếc môtô của mình.
Người kia nhìn bóng lưng Lục Trạc ngồi lên xe, lông mày lại càng nhíu chặt hơn: "Không đúng... tôi chắc chắn từng thấy người này rồi mà... Ọe -"
Còn chưa nói hết câu, gã đã vội vịn cửa xe, cúi gập người nôn thốc nôn tháo.
Người ở ghế lái lập tức mở cửa bước xuống, vừa vỗ lưng vừa dỗ: "Đừng vội, Cố Giác, nôn xong rồi nói! Chắc chắn mày nhận nhầm rồi. Chứ một thằng nhóc nghèo rớt mồng tơi như này, nếu quen biết mày thật thì đã bám dính lấy rồi, sao lại tránh tránh tà chứ? Nhưng mà... với cái bộ dạng này, nếu về nhà rồi để bà cụ nhà mày trông thấy thì sao? Không phải mày nói con trai Giang Tự Lâm đang học vẽ chỗ bà c*̣ à? Còn ngày nào cũng nói xấu mày với bà ấy?"
"Mẹ kiếp, mày đừng nhắc đến cái tên đó! Nói tới là tao lại tức! Mày có biết tối qua con trai Giang Tự Lâm......"
Khoan đã.
Con trai Giang Tự Lâm?
Cố Giác đang nôn dở chợt sực nhớ ra gì đó, gã cau mày rồi liếc nhanh về phía cổng nhà mình, quả nhiên, gã thấy Giang Tự đang tung tăng bước vào cổng nhà họ Cố, vẻ mặt phấn khởi không sao tả nổi.
Nếu gã nhớ không nhầm, tối qua Lục Mao báo lại rằng Giang Tự có nói: "Thằng đua xe kia là người của tao, ai dám động tới thì đừng trách." Mà tên đua xe kia cũng bảo vệ Giang Tự chẳng khác gì người yêu. Quan hệ giữa hai đứa hiển nhiên không tầm thường.
Nghĩ tới đây, Cố Giác tỉnh rượu hơn nửa, gã lập tức lôi điện thoại ra, mở lại ảnh chụp ở đường đua hôm đó, phóng to mấy lần để xác nhận rồi bật cười lạnh: "Đúng là cái thằng nghèo ở khu ổ chuột hôm đó thật. Giang Tự dám đưa kẻ này tới tận đây cơ à? Xem ra tình cảm thân thiết thật đấy."
"Hả?"
Người lái xe vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết là Cố Giác lại đang ấp ủ mưu đồ xấu.
Anh ta vội can: "Anh Cố, ông Cố, Cố đại thiếu gia ơi, làm ơn đừng gây chuyện nữa! Hôm qua Lục Mao nói rồi, hai đứa đó không ngại báo cảnh sát đâu. Mà mày đừng quên thằng kia là con trai Giang Tự Lâm! Dự án hợp tác Trung Pháp của bố mày vẫn đang cần ông ta duyệt đấy. Nếu mày mà làm người ta phật ý, để họ đi kiện hay mách với bố mày thì không chỉ đơn giản là chuyện đóng cửa trường đua vài tháng nữa đâu!"
"Tao sợ cái gì chứ?" Cố Giác cười khẩy, "Con trai Giang Tự Lâm thì tao không đụng được, nhưng một thằng hèn ở khu ổ chuột thì sao? Mà ai nói là tao sẽ phạm pháp hả? Hai thằng học sinh cấp ba thôi mà, tao chỉ định 'chơi' với chúng nó tí cho hả giận thôi, đảm bảo không để ai nắm được thóp. Yên tâm đi."
Cố Giác nói rồi nhận lấy chai nước khoáng từ tay đối phương, ngửa đầu uống, ngậm trong miệng một lúc rồi phun thẳng xuống đất.
Dù sao thì giờ cha gã cũng đã đình chỉ hết các dự án, trường đua cũng đóng cửa, gã rảnh rỗi nên mới "quan tâm" đến cậu em của gia đình bạn cũ một chút cũng đâu có gì sai.
Khóe môi Cố Giác cong lên, lộ ra nụ cười ngông nghênh, gã rút điện thoại, bấm số: "Alo, Lục Mao à, muốn làm chút việc tốt không?"
·
Còn Giang Tự thì chẳng hề hay biết gì về những chuyện xảy ra sau lưng.
Cậu vốn tưởng mình sẽ phải một mình lặn lội đi học vẽ, ai ngờ lại được Lục Trạc mang bữa sáng tình yêu đến đón đưa mỗi ngày. Cả người cậu như tỏa ra niềm vui rạng rỡ, hạnh phúc đến mức không giấu nỗi.
Ngay cả bà Thẩm xưa nay vốn nghiêm khắc cổ hủ cũng phải nâng kính lão lên nhìn cậu: "Chỉ vì được đi học vẽ bằng môtô thôi mà mừng dữ vậy à?"
"Dạ?"
Bàn tay đang cầm bút c*̉a Giang Tự bỗng khựng lại.
Bà Thẩm nhíu mày, giọng chê trách: "Bà ở tầng hai nên chuyện gì nên thấy, không nên thấy cũng thấy hết rồi. Người ta sáng tinh mơ đã đưa cháu đến học, cháu không sợ người ta mệt à?"
Giang Tự quýnh quáng giải thích: "Không phải đâu, bà Thẩm, cái đó... cái đó..."
"Thôi được rồi, không cần giải thích." Bà Thẩm khoát tay, giọng nghiêm mà hiền: "Tuy ta già rồi, đầu óc cũng cổ hủ thật, nhưng người làm nghệ thuật như ta, mấy chuyện như vậy thấy nhiều rồi. Huống chi người học vẽ càng nhiều cảm xúc thì tranh mới càng có hồn. Chuyện nên để cha mẹ cháu lo, ta sẽ không xen vào. Miễn là cháu vẽ cho tốt là được. Chỉ có điều..."
Bà dừng lại, cau mày.
Tim Giang Tự như treo lơ lửng.
Bà Thẩm nghiêm giọng: "Chỉ là dạo này trời trở lạnh, bà già rồi, dậy sớm mệt lắm. Từ nay cháu ăn trưa xong hãy đến, tối về muộn chút c*̃ng được."
Bà nói với vẻ không cho cãi.
Mà nếu đến sau bữa trưa thì sáng Giang Tự có thể đi học cùng Lục Trạc, trưa ăn cùng nhau, tối lại chờ hắn học xong rồi về.
Mọi thứ đều quá hoàn hảo.
Giang Tự lập tức nhào tới ôm bà Thẩm, cười ngọt lịm: "Cảm ơn bà Thẩm, bà đúng là người tốt nhất thế giới luôn!"
"Trời ạ, cháu là khỉ hả, mau buông bà ra!"
Bà Thẩm giả bộ khó chịu đẩy cậu ra, nhưng khóe môi lại giấu không nổi nụ cười.
Giang Tự hí hửng nhắn tin cho Lục Trạc: [Sau này trưa nào chúng ta cũng có thể đi ăn cùng nhau rồi! Sáng em còn có thể đi thăm ông nội với anh nữa, chắc ông vui lắm!]
Lục Trạc bên kia cũng mỉm cười, nhắn lại: [Ừ. Ông chắc chắn sẽ vui. Mà ông vừa hỏi anh xem có phải sinh nhật của "Tiểu Ái Quốc" sắp đến rồi đúng không. Nói là hồi nhỏ cứ đến sinh nhật là em lại ăn mặc kỳ quặc chạy tới xin kẹo, hỏi năm nay em có còn định tới không.]
Giang Tự vội gõ: [Tới chứ! Sao lại không tới! Chỉ là...]
[ Vật thể phát sáng ]: ?
[Preface]: Chỉ là bố em nói, lễ trưởng thành năm nay phải bay về Pháp dự, nên chắc không thể cùng anh mừng sinh nhật được rồi.
Nghĩ tới đó, khóe môi Giang Tự khẽ mím lại, mang theo chút tiếc nuối.
Lúc đầu cậu thật sự muốn đón sinh nhật cùng Lục Trạc và gia đình, nhưng xem ra người nhà cậu tạm thời vẫn chưa thể chấp nhận được Lục Trạc. Mà cậu lại không nỡ khiến bà ngoại bệnh nặng phải buồn lòng, nên sinh nhật mười tám tuổi này, e rằng chỉ có thể trôi qua trong chút nuối tiếc vụn vặt ấy thôi.
Lục Trạc lại hỏi: [Mấy giờ bay?]
Giang Tự trả lời: [Tầm bảy tám giờ sáng.]
[ Vật thể phát sáng ]: Vậy thì chúng ta có thể đón lúc 0 giờ.
[Preface]: ?
[Vật thể phát sáng]: Ngày 30 đúng vào thứ Hai, vậy thì tối 29, đúng 0 giờ chúng ta cùng nhau đón sinh nhật, sau đó em đi Pháp thăm bà và mọi người. Như vậy là có hai buổi lễ trưởng thành, thế có được không?
[Preface]: !
[Preface]: Sao em lại không nghĩ ra nhỉ!
[Preface]: Vậy tối 29 chúng ta cùng tổ chức nhé, gọi cả Chúc Thành, Lâm Quyển đến luôn, Giang đại gia bao trọn, chúng ta không say không về!
Lục Trạc nghĩ đến tửu lượng của Giang Tự, lại nhìn dòng chữ "không say không về" kia, bật cười nhắn lại: [ Được. ]
Tiếc nuối cuối cùng được gỡ bỏ, Giang Tự bỗng thấy những ngày sắp tới dường như đều có gì đó để mong chờ.
Cậu vốn là người rất thích ngủ nướng, vậy mà giờ lại là người dậy sớm nhất nhà.
Trời vừa hửng sáng, cậu đã lặng lẽ mặc quần áo, len lén ra cửa, leo lên xe mô-tô của Lục Trạc, cùng nhau đến bệnh viện mang cơm cho ông nội hắn.
Cậu nói chuyện ngọt như kẹo, mỗi lần đến đều chọc cho ông cụ cười nheo cả mắt, khiến căn phòng bệnh vốn u buồn bỗng trở nên náo nhiệt hẳn.
Đến giờ học, hai người lại cùng nhau đến trường.
Lục Trạc nghiêm túc nghe giảng, chuẩn bị cho kỳ thi đại học, Giang Tự ngồi bên cạnh đọc sách, học từ vựng, ôn thi ngoại ngữ, thỉnh thoảng lại lười biếng gục xuống bàn chợp mắt. Mỗi lần như vậy cậu đều bị Thẩm Dịch lay dậy trêu chọc làm cả lớp cười ầm lên.
Buổi trưa anh Hoa sẽ mang cơm tới. Anh bảo Lục Trạc học lớp 12 rồi, phải chăm lo dinh dưỡng, tuy chỉ là vài món giản dị nhưng hai người vẫn ăn rất ngon lành.
Ăn xong Lục Trạc lại chở cậu về tận cổng biệt thự nhà họ Cố, đến tối tan học xong lại tới đón cậu cùng về.
Đêm ở Nam Vụ náo nhiệt, mà Giang Tự lại thích chen vui, nên thường trên đường về cậu hay kéo Lục Trạc ghé quán vỉa hè ăn vặt.
Có khi trong túi chỉ đủ tiền mua một phần, họ bèn ngồi xổm bên lề đường, ôm hộp giấy, cầm que tre, "em một miếng, anh một miếng", đến cả ly trà sữa cũng chia đôi.
Giang Tự chưa từng sống thiếu thốn như vậy, nhưng mỗi ngày lại cảm thấy đầy ắp niềm vui.
Ngay cả đôi găng tay đôi sáu mươi tệ cậu cũng thấy chỉ cần được đeo cùng Lục Trạc là vừa đẹp vừa ấm áp.
Những ngày ấy đơn giản mà rực rỡ, họ như hai học sinh trung học bình thường, cùng trải qua những năm tháng bận rộn và tràn đầy hi vọng nhất đời.
Với tâm trạng ấy, bức tranh "Cầu Vồng" mà Giang Tự vẽ ra mang một sắc thái tươi sáng và ấm áp lạ thường.
Đặc biệt khi đặt cạnh hai bức "Ánh sáng" và "Theo đuổi", cả ba cùng nhau tạo nên cảm giác "khổ tận cam lai", như sau bóng tối cuối cùng cũng đón được bình minh trọn vẹn.
Tối ngày 29 tháng 10, khi ba bức tranh hoàn thành, bà Thẩm đứng trước chúng, ánh mắt vừa hài lòng vừa như có chút thở dài.
Giang Tự đang vội về dự tiệc sinh nhật nên hỏi thẳng: "Bà Thẩm, có chỗ nào chưa ổn ạ? Hay cháu vẽ chưa tốt ở đâu?"
Bà tháo kính, chậm rãi nói: "Không, cháu vẽ rất tốt. Chỉ là bức "Cầu vồng" này quá rực rỡ, quá viên mãn, cảm xúc cũng quá trọn vẹn, vậy nên ta chẳng nghĩ ra được bức thứ tư nên vẽ gì để nối tiếp."
Giang Tự khựng lại. Cậu chỉ nghĩ đến việc hoàn thành thật tốt bức trước mắt, chưa từng nghĩ đến bức tiếp theo.
Nhưng lời của bà khiến cậu chợt nhận ra, đúng là cậu không biết bức thứ tư phải vẽ thế nào để khiến cả chuỗi tranh liền mạch và có độ chuyển tiếp.
Bởi bức tranh "Cầu Vồng" này quá viên mãn rồi, như vầng trăng tròn đã đầy, dù cố thế nào cũng không thể tròn hơn được nữa.
Giang Tự ngẩn người nhìn ba bức tranh, chưa kịp phản ứng thì sau lưng đã vang lên một tiếng cười khẽ đầy khinh miệt: "Chỉ thế thôi mà cũng nghĩ không ra? Đây là thiên tài hội họa mà bà tôi vẫn khen ngợi à? Buồn cười chết mất."
Nghe giọng người này, Giang Tự khẽ cau mày quay lại: "Liên quan gì đến anh?"
"Sao lại không?" Cố Giác tựa vào khung cửa, hất cằm chỉ ba bức tranh, mặt đắc ý, "Đến đạo lý 'trăng tròn thì khuyết, nước đầy thì tràn' cũng không hiểu à? Cậu đã từng xem kịch chưa? Trong kịch bốn hồi, nếu hồi ba quá viên mãn thì hồi bốn nhất định phải phá vỡ sự viên mãn đó cho khán giả xem. Vậy bức thứ tư nên vẽ gì, trong lòng cậu vẫn chưa có câu trả lời à?"
"Cố Giác!" Chưa đợi Giang Tự đáp, bà c*̣ Thẩm đã quát lớn, "Con nói chuyện kiểu gì vậy? Tự nghe xem có ra thể thống gì không! Nhà họ Cố dạy con phép tắc thế à?"
"Được thôi, con chỉ có lòng tốt nhắc nhở, không thích nghe thì cứ coi như con chưa nói gì. đi" Hôm nay Cố Giác lại tỏ ra hiền lành hiếm thấy. Nói xong, gã đứng thẳng, nhìn Giang Tự, cười nhạt, "Nghe nói mai là sinh nhật cậu à? Vậy thì chúc mừng trước nhé, chúc Giang thiếu gia sinh nhật vui vẻ. Gặp lại sau."
Gã vừa xoay người rời đi, trong lòng Giang Tự bỗng dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Còn chưa kịp nghĩ kỹ, điện thoại đã reo. Giang Tự vội bắt máy.
Đầu dây bên kia là giọng của Giang Tự Lâm: "Con trai, tan học chưa? Tan rồi thì mau ra đi."
Hả? Sao lại là bố đến đón?
Giang Tự thoáng ngơ ngác.
Bà c*̣ Thẩm cũng thúc giục: "Thôi, chuyện này để mai hẵng nghĩ. Ngày mai là sinh nhật cháu mà, về ăn mừng xong rồi nói tiếp. Bố con đang chờ ngoài cổng đấy, mau đi đi."
Cậu đành nhanh chóng thu dọn đồ, chạy ra khỏi cửa.
Khi lên xe, trông Giang Tự Lâm đã có dáng vẻ của người sắp sửa đi xa, ông đưa hộ chiếu cho con trai, nói: "Giữ kỹ, lát nữa ra sân bay luôn, kẻo trễ chuyến."
"???" Giang Tự ngẩn ra: "Trễ cái gì cơ? Chẳng phải chuyến của chúng ta bảy giờ sáng mai mới bay sao?"
"Ừ." Giang Tự Lâm hờ hững đáp, "Vốn là sáng mai, nhưng vì sợ trễ nên bố đã đổi vé sang tối nay rồi. Sao, có vấn đề gì à?"
Nói xong ông ngẩng đầu nhìn cậu, vẻ mặt ung dung như thể chẳng thấy có gì bất ổn.
Giang Tự liền sốt ruột: "Sao bố có thể tự ý đổi lịch trình mà không nói với con một tiếng? Bố đã từng tôn trọng ý kiến của con chưa?"
Giang Tự Lâm nhướng mày: "Tại sao bố phải tôn trọng ý kiến của con? Vé máy bay là con mua à? Tiền đi đường là con trả à? Ăn của bố, ở nhà bố, dùng đồ của bố mà còn muốn bố tôn trọng ý kiến của con?"
Giang Tự nghẹn lời, từ bao giờ bố cậu lại trở nên vô lý đến vậy!
"Con biết là con đang ăn ở nhà bố, nhưng sau này con đâu phải không trả lại! Dù thế nào đi nữa, con vẫn là một người độc lập, bố phải tôn trọng con chứ!"
Giang Tự từ nhỏ sống trong một gia đình dân chủ, chưa từng trải qua kiểu độc đoán như vậy, nên vừa tức vừa lúng túng.
"Với lại bố có biết là Lục Trạc và mọi người đã chuẩn bị tiệc sinh nhật cho con rồi không? Nếu con đột ngột đi như thế này, chẳng phải tấm lòng và công sức của họ đều uổng phí sao? Chính bố đã dạy con từ nhỏ rằng, dù người khác có lòng ít hay nhiều cũng phải biết trân trọng và biết ơn, bố không thấy như vậy là thất tín, thất lễ mà ạ?"
Vì quá gấp, Giang Tự còn bật ra cả cách nói kính trọng.
Giang Tự Lâm lại vẫn thong thả: "Đúng là bố đã dạy con thế thật, nhưng bố cũng dạy con đừng qua lại với Lục Trạc nữa, sao con không nghe?"
"Vì chuyện đúng thì con nghe, còn chuyện không được ở bên Lục Trạc lại không phải chuyện đúng, con nghe làm gì!"
"Con lấy gì chứng minh rằng bố sai khi cấm con với nó?"
"Vì ở bên cậu ấy con rất vui, hơn nữa con c*̃ng học được nhiều điều từ cậu ấy. Chúng con cùng nhau tốt lên, vậy nên chúng con xứng đáng được ở bên nhau!"
Ban đầu Giang Tự cũng từng nghĩ việc mình và Lục Trạc ở bên nhau là điều khó khiến người lớn chấp nhận, nhưng sau những tháng ngày trưởng thành, thấu hiểu hơn về cuộc sống, cậu càng tin rằng đây là quyết định đúng đắn.
Giang Tự Lâm vẫn như không nghe thấy, chỉ thong thả nói: "Con dựa vào đâu để chắc rằng các con sẽ mãi tốt đẹp? Nếu một ngày con nhận ra mình đã sai, mọi thứ dần trở nên tồi tệ thì sao? Lúc đó chẳng phải con còn phải quay về cảm ơn người cha nhân từ đã nhắc nhở con trước à?"
Ông vừa nói vừa rung tờ báo, dáng vẻ ung dung, cao cao tại thượng.
Ngày bé, Giang Tự từng thấy dáng vẻ này của bố thật phong độ, còn bây giờ chỉ thấy đáng bị đánh, "Cho dù sau này con và Lục Trạc thật sự gặp khó khăn, chỉ cần không phải lỗi của chúng con thì nhất định có thể vượt qua! Bởi bản thân chuyện chúng con ở bên nhau không sai, bố dựa vào cái gì mà cho rằng nó sẽ gây hậu quả xấu rồi còn tự tiện trừng phạt con như thế!"
Lần đầu tiên Giang Tự cãi nhau với bố mà vừa rõ ràng vừa cứng cỏi như vậy, thậm chí còn dễ dàng tránh được những cái bẫy logic mà Giang Tự Lâm cố tình giăng ra.
Giang Tự Lâm khẽ nhếch môi: "Được lắm, có khí phách. Nhưng con hỏi vì sao bố dám chắc các con sẽ có hậu quả xấu à?"
"?"
"Đương nhiên vì bố sống lâu hơn con, lớn tuổi hơn con, học vấn cao hơn con, cao hơn con, từng trải hơn con, được người khác tôn trọng hơn, tiền trong ngân hàng nhiều hơn, kinh nghiệm sống khôn ngoan hơn, nói ngắn gọn, chỗ nào bố cũng hơn con. Vậy tại sao bố không thể độc đoán mà trừng phạt con chứ?"
Giang Tự: "......"
Giang Tự nghẹn họng. Ngoài Lục Trạc ra, cậu chưa từng thấy ai mặt dày đến vậy!
"Giang Tự Lâm!"
"Nhìn bên ngoài đi."
"?"
Cậu tức giận hét lên, còn ông chỉ thản nhiên buông một câu.
Giang Tự nghi hoặc quay đầu, chợt nhận ra xe đã chạy đến chân núi từ bao giờ không hay.
Nhưng con đường họ đi lại không phải lối cũ mà là con đường nhỏ phía sau khu ổ chuột.
Ngay khi đèn cảnh báo của xe bật sáng, "phụt!".. Một chùm pháo hoa bay vút lên, soi rực cả sân thượng. Trên tấm bảng đen treo nơi ban công, đèn dây xếp thành sáu chữ lớn: [Chúc Giang Tự thành niên vui vẻ.]
Trong ánh sáng rực rỡ là Lâm Quyển, Tô Mạc, Chúc Thành, Từ Nhất Đào, và cả Lục Trạc của cậu.
Mỗi người họ cầm một hộp kẹo lớn nhìn xuống, vừa cười vừa hô vang: "Giang Tự! Chúc mừng sinh nhật mười tám tuổi!"
Pháo hoa nở rộ phía sau, chiếu sáng những gương mặt tràn đầy tuổi trẻ.
Giang Tự ngẩn người, quay lại nhìn bố.
Giang Tự Lâm vẫn thản nhiên đọc báo, giọng đều đều: "Đúng là bố hơn con ở mọi mặt thật, nhưng con có tuổi mười tám mà bố chẳng bao giờ trở lại được. Vậy nên, hãy biết trân trọng."
Trân trọng bạn bè, người mình thương, trân trọng sự non trẻ hồn nhiên mà cuộc đời luôn tha thứ, và trân trọng cả sự dũng cảm, nồng nhiệt, bất chấp của tuổi thanh xuân.
Bởi đó là quãng thời gian mà dù sau này con có thành công đến đâu cũng chẳng bao giờ quay lại được nữa.
Ông dừng một chút, khóe môi khẽ cong lên: "Với cả, tiện thể giúp bố và mẹ con bù lại vụ yêu sớm nhé."