Chương 3 - Đồng Tước Tàng Kiều - Khoái Cấp Ngã Họa Bính

Đồng Tước Tàng Kiều - Khoái Cấp Ngã Họa Bính

6

Cửa văn phòng bị đẩy mạnh ra.

Quý Cửu Từ lập tức buông tôi ra.

Theo bản năng kéo tôi ra phía sau lưng mình, che kín không sót một góc nào.

Trong không khí vẫn còn vương mùi nước hoa trên người tôi.

Ánh mắt Đinh Dật Thần tối lại.

“Lão đại.”

“Trong bang xảy ra chuyện.”

“Bãi hàng của Thiết Sơn và Diều Hâu xuất hiện hàng cấm.”

“Mấy anh em đã bị bắt rồi.”

Anh ta còn chưa nói hết.

Quý Cửu Từ đã cắt ngang.

“Dật Thần, cậu đến đại sảnh hội nghị trước đi.”

“Triệu tập tất cả anh em, tôi sẽ tới ngay.”

Đinh Dật Thần nhìn về phía sau lưng anh.

Ánh mắt dừng lại trên người tôi vài giây.

Trong đó hiện lên chút không cam lòng.

“Được.”

Sau khi anh ta rời đi.

Quý Cửu Từ quay lại nhìn tôi.

Trong mắt đã không còn sự rung động vừa rồi.

“Sơ Sơ.”

“Em về phòng trước đi.”

“Anh có việc phải xử lý.”

Tôi hận ch/ết Đinh Dật Thần.

Sớm không đến.

Muộn không đến.

Lại đúng lúc Quý Cửu Từ mềm lòng nhất thì xuất hiện, nhưng chuyện trong bang rõ ràng nghiêm trọng lại còn liên quan đến hàng cấm.

Tôi hơi híp mắt.

Khi thành lập Hắc Long Bang, tôi đã tự tay đặt ra ba điều cấm.

Không đụng hàng cấm.

Không cưỡng ép phụ nữ.

Không buôn bán người.

Đó là giới hạn tuyệt đối.

Tôi hiểu Quý Cửu Từ bảo tôi về phòng là vì không muốn tôi dính vào những chuyện bẩn thỉu này, nhưng tôi biết rõ hơn, anh lại đang cố tách tôi ra khỏi thế giới của mình.

Hiện giờ không phải lúc để tùy hứng.

Cuối cùng tôi vẫn miễn cưỡng rời đi.

Sau chuyện đó, Quý Cửu Từ bận đến mức gần như biến mất.

Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, trong bang đã bắt được không ít kẻ phản bội.

Khó khăn lắm anh mới về biệt thự một lần.

Việc đầu tiên luôn là tới gặp tôi.

Xác nhận tôi vẫn bình an vô sự.

Hôm ấy tôi đang cắm hoa trong sân, Quý Cửu Từ từ ngoài bước vào, trên người mang theo mùi mồ hôi, mùi thuốc lá nhàn nhạt cùng chút máu tanh chưa kịp tan hết.

Trong đôi mắt mệt mỏi lại có chút mong chờ như muốn được khen thưởng, anh lấy chiếc đũa đang ghim tạm mái tóc tôi xuống.

Sau đó thay bằng một cây trâm tinh xảo.

“Sơ Sơ! Sau này dùng cái này đi, anh thấy nó trong một buổi đấu giá, vừa nhìn đã thấy rất hợp với em.”

“Không biết làm bằng chất liệu gì, rất cứng cũng rất sắc.”

Tôi khẽ vuốt cây trâm.

Xúc cảm lạnh buốt.

Cầm rất vừa tay.

Quý Cửu Từ biết tôi luôn có thói quen giấu dao bên người cho nên mới cố ý tìm thứ này cho tôi.

Tôi ngẩng đầu nhìn anh.

“Có chuyện lớn xảy ra sao?”

Quý Cửu Từ im lặng.

Một lúc sau, anh đột nhiên kéo tôi vào lòng, bàn tay giữ chặt sau đầu tôi, mạnh đến mức tôi không thể ngẩng lên.

Giọng anh khàn đi, mang theo chút run rẩy hiếm thấy.

“Sơ Sơ, em nhất định phải chăm sóc tốt cho bản thân.”

Tôi muốn nhìn biểu cảm của anh nhưng anh vẫn luôn ép đầu tôi vào ngực mình, không cho tôi nhìn.

“Trong thời gian tới… Cố gắng đừng ra ngoài.”

“Anh đã để Đinh Dật Thần ở lại bảo vệ em.”

Nghe thấy cái tên đó.

Lông mày tôi lập tức nhíu lại.

Một cảm giác bất an mãnh liệt bỗng dâng lên trong lòng.

Giống như...

Một cơn bão sắp sửa ập đến.

7

Trong khoảng thời gian Quý Cửu Từ bận truy quét phản đồ bên ngoài, phần lớn công việc trong bang đều do Đinh Dật Thần xử lý thay.

Đối với tôi, anh ta vẫn giữ thái độ cung kính vừa đủ, khoảng cách không xa không gần.

Tôi âm thầm quan sát anh ta.

Đầu óc nhanh nhạy, thủ đoạn dứt khoát, làm việc đâu ra đấy.

Một người như vậy mà chỉ làm phó thủ lĩnh trong Hắc Long Bang thì quả thật có chút phí phạm tài năng.

Tôi không hiểu rốt cuộc anh ta gia nhập Hắc Long Bang vì mục đích gì.

Nếu để anh ta trực tiếp xử lý đám phản đồ, chắc chắn sẽ nhẹ nhàng hơn Quý Cửu Từ rất nhiều.

Dù sao Quý Cửu Từ luôn thích dùng cách mà anh gọi là “Lấy đức phục người”.

Nghĩ kỹ lại.

Người như Đinh Dật Thần, nếu thả ra ngoài chẳng khác nào rồng về biển lớn.

Đến lúc đó sẽ rất khó khống chế, chi bằng cứ đặt ngay dưới mí mắt mình còn yên tâm hơn.

Chỉ là….ánh mắt anh ta nhìn tôi luôn khiến tôi khó chịu.

Bề ngoài thì lạnh nhạt, xa cách nhưng sâu trong đó lại ẩn giấu thứ gì đó gần như điên cuồng, tôi không biết đó có phải ảo giác hay không, cũng không đoán được mục đích thật sự của anh ta.

Nhưng phải thừa nhận một điều, có Đinh Dật Thần quản lý Hắc Long Bang, quả thật rất nhàn.

Những ngày Quý Cửu Từ không có ở đây, từ quần áo, trang sức đến đồ ăn thức uống của tôi đều được chăm chút hơn trước rất nhiều.

Mọi thứ Đinh Dật Thần đưa tới đều vừa khéo hợp ý tôi.

Thế là tôi càng lười hơn.

Suốt ngày nằm lì trong biệt thự.

Nửa bước cũng chẳng muốn ra ngoài.

Thế giới bên ngoài có thú vị đến đâu cũng không bằng việc nằm dài hưởng thụ.

Nghĩ kỹ thì...

Tôi thật sự rất hợp làm chim hoàng yến.

Một ngày nọ, tôi đang nằm dài trên giường, bên ngoài biệt thự bỗng vang lên tiếng la hét hỗn loạn.

Hình như còn có tiếng đánh nhau.

Tôi lười biếng xoay người, mấy chuyện đó không đến lượt tôi lo.

Trời có sập thì cũng có người cao hơn chống đỡ.

Mà cho dù thật sự đến đường cùng...

Ít nhất vẫn còn một con đường ch/ết.

Cho đến khi...

Rầm!

Cửa phòng bị đá tung.

Đinh Dật Thần toàn thân nhuốm máu đứng trước cửa, anh ta xông tới bóp lấy cằm tôi, đôi mắt tràn đầy tham lam và hưng phấn.

“Quý Cửu Từ ch/ết rồi.”

“Từ giờ trở đi… Em là của tôi.”

À.

Thì ra mục đích của anh ta...

Là tôi.

8

Bàn tay đang giữ cằm tôi hơi run lên.

Đinh Dật Thần rõ ràng đang cực kỳ kích động.

Vốn dĩ anh ta đã rất đẹp trai.

Lúc này đôi mắt lại ánh lên vẻ điên cuồng khó che giấu, pha lẫn chút tà khí nguy hiểm khiến người khác không thể nhìn thấu.

Tôi hơi thất thần.

Thật sự không nhớ mình đã trêu chọc loại b**n th** này từ khi nào.

Không thể trách tôi không nhìn ra dã tâm của anh ta sớm hơn.

Chỉ có thể trách anh ta che giấu quá giỏi.

Đối mặt với kẻ địch chưa hiểu rõ.

Tôi lựa chọn yếu thế trước.

Nước mắt lập tức trào ra.

Tôi run rẩy nhìn anh ta.

“Anh...”

“Anh gi/ết anh Cửu Từ sao?”

Đinh Dật Thần thích thú v**t v* gương mặt tôi, giọng điệu dịu dàng như đang dỗ dành.

“Sao tôi có thể gi/ết lão đại được?”

“Chỉ là đám phản đồ dụ anh ấy ra biển, ca nô phát nổ, không còn tìm thấy thi thể nữa.”

“Lúc mới nhận được tin, tôi cũng không dám tin đâu.”

Tôi quay mặt đi.

Sự tà ác trong mắt anh ta gần như sắp tràn ra ngoài.

Đều là hồ ly ngàn năm cả.

Còn giả vờ làm thư sinh chính trực cái gì.

Tôi dám chắc.

Cuộc phản loạn trong Hắc Long Bang lần này chính là do anh ta đứng sau giật dây, nhưng tôi không tin Quý Cửu Từ sẽ dễ dàng ch/ết như vậy.

Tôi còn chưa cho phép anh ch/ết cơ mà.

Đinh Dật Thần cúi người xuống, khóe môi nhếch lên đầy thỏa mãn.

“Là Nhị đương gia.”

“Tôi có quyền thừa kế tất cả mọi thứ của anh ấy, bao gồm cả con chim hoàng yến mà anh ấy nuôi.”

Ánh mắt anh ta nóng bỏng đến đáng sợ.

“Sơ Sơ, nữ thần của tôi.”

“Từ nay về sau em là của tôi.”

Nói xong, anh ta kéo tay tôi lên, đầu lưỡi lướt nhẹ qua mu bàn tay.

“Ngọt thật.”

Tôi chỉ cảm thấy ghê tởm, nhưng ngoài mặt vẫn run rẩy lùi về sau, tay phải đã lặng lẽ thò xuống dưới gối.

Con dao tôi luôn giấu ở đó.

Nhưng Đinh Dật Thần lại nhanh hơn một bước.

Anh ta bật cười rút con dao ra trước mặt tôi.

“Sơ Sơ đang tìm cái này sao?”

Đồng tử tôi co rút lại, tôi mềm giọng cầu xin:

“Trả lại cho tôi được không?”

“Không được.”

Vừa dứt lời.

Anh ta ném con dao ra tận góc phòng.

Tôi thầm tiếc nuối.

Trong mắt Đinh Dật Thần hiện lên d*c v*ng không hề che giấu, anh ta dùng sức kéo tôi về phía mình.

Tôi lạnh lùng nhìn anh ta rồi thuận theo lực kéo mà ngã vào lòng anh.

Ngay khoảnh khắc ấy, tôi bất ngờ rút cây trâm trên tóc xuống.

Ánh bạc lóe lên.

Phập!

Cây trâm đâm thẳng vào tim Đinh Dật Thần.

Máu tươi b*n r*.

Anh ta trợn to mắt, không thể tin nổi nhìn tôi.

Hai tay ôm lấy ngực rồi loạng choạng ngã xuống đất.

Tôi nhìn anh ta, khóe môi chậm rãi cong lên.

“Ngoài ý muốn đúng không?”

“Cây trâm này… Là anh Cửu Từ tặng tôi đấy.”

Đinh Dật Thần nằm trên sàn.

Ánh mắt vẫn tràn ngập vẻ kinh ngạc.

Tôi cúi đầu nhìn anh ta, nụ cười trên môi càng lúc càng lạnh.

“Con rối của tôi...”

“Cũng đến lượt anh động vào sao?”

9

Tôi không gi/ết Đinh Dật Thần mà nhốt anh ta xuống tầng hầm.

Đó là không gian riêng của tôi.

Không có sự cho phép của tôi, không ai được phép bước vào.

Ngay cả Quý Cửu Từ cũng chưa từng xuống đó.

Tôi đeo lên cổ Đinh Dật Thần một chiếc vòng cổ bằng thép, nối với nó là một sợi xích thật dài.

Đầu còn lại bị khóa chặt vào khung giường sắt.

Khi tôi bước vào tầng hầm.

Điều đầu tiên nhìn thấy là nụ cười quỷ dị trên môi anh ta.

b**n th** đến cực điểm.

“Anh cười cái gì?”

Nghe thấy giọng tôi, Đinh Dật Thần lại bật cười khàn khàn.

“Tiểu thư Sơ Sơ...”

“Chỗ này của em... thật đặc biệt.”

Tôi khựng lại.

Tên khốn này không phải đang nghĩ tôi nhốt anh ta ở đây để chơi trò chủ nhân và thú cưng đấy chứ?

Đúng là b*nh h**n.

Tôi nhốt anh ta chỉ để tra hỏi tung tích của Quý Cửu Từ mà thôi.

Khóe miệng tôi giật giật.

Mặc xác anh ta muốn nghĩ gì thì nghĩ.

Đinh Dật Thần vừa cười vừa ho.

Mỗi lần ho lại động đến vết thương trước ngực.

Máu đỏ thẫm thấm qua lớp băng gạc.

Vừa tanh vừa đẹp một cách kỳ dị.

Tôi chợt nhớ ra.

Hôm đó chỉ tiện tay cầm máu cho anh ta.

Còn quên cả cài lại cúc áo.

Dù sao tôi cũng chẳng quan tâm anh ta sống hay ch/ết.

“Sơ Sơ không gi/ết tôi để báo thù cho Quý Cửu Từ sao?”

“Vì sao lại nương tay với tôi?”

Tôi cúi đầu nhìn anh ta.

Ánh mắt lạnh lùng.

“Sơ Sơ là thứ anh được phép gọi à?”

Đinh Dật Thần si mê nhìn tôi.

“Chính là vẻ mặt này, tôi thích ch/ết đi được.”

Tôi nổi hết da gà, đúng là đồ b**n th**.

Anh ta chống tay ngồi dậy.

Sau đó bất ngờ kéo lấy ngón tay tôi ngậm vào trong miệng.

“Vậy tôi nên gọi em là gì đây?”

“Chủ nhân của tôi à?”

Do mất máu quá nhiều nên gương mặt anh ta tái nhợt đến đáng sợ, nhưng hai bên má lại ửng đỏ bất thường.

Băng gạc trước ngực đã bị máu thấm đẫm hoàn toàn, mang theo cảm giác mong manh, đổ nát đến kỳ lạ.

Khi gọi hai chữ chủ nhân, anh ta cố tình kéo dài âm cuối.

Đầu ngón tay tôi truyền đến cảm giác ẩm ướt, một luồng tê dại bất ngờ chạy dọc sống lưng.

Đúng là hồ ly tinh.

Tôi tức đến bật cười.

Dùng sức véo mạnh khóe môi anh ta.

Đinh Dật Thần đau đến mức phải nhả tay tôi ra.

Sau đó ngã vật trở lại giường ho dữ dội.

“Nói đi, Quý Cửu Từ đang ở đâu?”

“Ch/ết rồi.”

Tôi không tin, nhưng nghe anh ta nói Quý Cửu Từ đã ch/ết, vẫn khiến tôi nổi giận.

Tôi giật phăng lớp băng gạc trước ngực anh ta.

Vết thương lập tức lộ ra.

Do không được xử lý cẩn thận.

Máu đông còn bám đầy xung quanh.

Mé vết thương sưng đỏ, thậm chí đã có dấu hiệu nhiễm trùng nhìn vô cùng đáng sợ.

Tôi đưa ngón tay xuống, chọc thẳng vào nơi cây trâm từng đâm qua rồi cố tình xoáy nhẹ, sau đó bôi máu lên mặt anh ta.

Đinh Dật Thần rên khẽ, cả người run lên dữ dội.

“Sơ Sơ… Mạnh thêm chút nữa.”

Tôi khựng lại, không biết có phải ảo giác không.

Nhưng tôi cảm thấy… Anh ta đang hưởng thụ chuyện này.

Mẹ nó.

Làm vậy mà còn khiến anh ta thích thú được?