Người ngoài đều nói tôi là con chim hoàng yến được ông trùm hắc đạo Quý Cửu Từ nuôi trong lồng son.
Ngày đó, tôi đang lười biếng nằm trong phòng ngủ.
Bỗng nhiên bang phái xảy ra phản loạn, tiếng ché/m gi/ết vang lên không dứt.
Phó thủ lĩnh toàn thân đầy máu xông vào, bóp lấy cằm tôi.
Ánh mắt anh ta tham lam đến đáng sợ.
“Quý Cửu Từ ch/ết rồi. Từ nay về sau, cô sẽ là của tôi.”
Tôi hoảng hốt lùi lại, cả người run rẩy.
Đúng lúc anh ta kéo tôi vào lòng, tôi bất ngờ rút cây trâm giắt trên đầu, đâm thẳng vào tim anh ta.
Nhìn anh ta ôm ngực ngã xuống đất với vẻ mặt không thể tin nổi, tôi bật cười.
“Con rối của tôi, cũng đến lượt anh động vào sao?”
1
Ai cũng nói tôi là chim hoàng yến của Quý Cửu Từ.
Nhưng điều kỳ lạ là...
Anh lại không dám chạm vào tôi.
Haiz.
Nghĩ thôi cũng thấy buồn.
Tôi nhìn bản thân trong gương.
Gương mặt cực phẩm.
Vóc dáng cực phẩm.
Sống sờ sờ như một yêu tinh chuyển thế.
Rốt cuộc anh làm sao nhịn nổi vậy?
Nửa đêm.
Tôi nằm trên sofa, trằn trọc mãi không ngủ được.
Cho đến khi ngoài cửa vang lên tiếng động rất khẽ.
Một luồng gió lạnh ùa vào, mang theo mùi máu tanh nhàn nhạt.
Tôi chống người ngồi dậy, nhìn bóng dáng đang đứng ở cửa.
Mở miệng đã là giọng điệu mềm mại quen thuộc.
“Còn không mau vào đây.”
Dưới ánh trăng, bóng người cao lớn như một ngọn núi.
Khi anh bước tới gần, hơi thở lạnh lẽo và nguy hiểm lập tức bao trùm lấy tôi.
Da gà nổi khắp người.
Tôi khẽ nheo mắt.
Mùi vị này...
Thật khiến người ta mê mẩn.
Không hổ là người đàn ông tôi chọn.
Tôi nằm nhoài lên tay vịn sofa, mềm nhũn như không có xương.
“Lại đây, ôm em.”
Giọng điệu lười biếng nhưng không cho phép từ chối.
Thân hình cao lớn khựng lại.
Khí thế đáng sợ vừa rồi lập tức tan biến sạch sẽ.
Quý Cửu Từ ngoan ngoãn bước tới, bế ngang tôi lên.
Anh cao hơn mét chín, thân hình rắn chắc.
Còn tôi nhỏ nhắn đến mức nằm trong lòng anh chẳng khác nào một chú mèo con.
Một người cao lớn mạnh mẽ.
Một người mềm mại yếu đuối.
Vậy mà lại hòa hợp đến kỳ lạ.
Anh bất đắc dĩ hỏi:
“Sao không ngủ trên giường?”
Tôi nhanh chóng tìm tư thế thoải mái nhất trong lòng anh, cọ cọ vài cái.
“Không có anh ngủ cùng, em không ngủ được.”
Vừa nói, bàn tay tôi vô tình luồn vào cổ áo anh.
Nhẹ nhàng sờ qua những khối cơ săn chắc.
Hơi thở trên đỉnh đầu lập tức rối loạn.
Chẳng mấy chốc, cổ tay tôi đã bị giữ lại.
“Ngoan nào, Sơ Sơ.”
Tôi bĩu môi.
Mặc cho anh đặt mình lên giường.
Ngay lúc anh chuẩn bị đứng dậy, tôi đột ngột vòng tay qua cổ anh, kéo mạnh.
Quý Cửu Từ không kịp đề phòng, ngã xuống giường.
Tôi lập tức xoay người ngồi lên người anh.
Trước khi anh kịp phản ứng, tôi kéo tay anh áp lên má mình.
Hàng mi khẽ cụp xuống.
Ánh trăng ngoài cửa kính sát đất dịu dàng phủ lên gương mặt tôi.
“Anh Cửu Từ.”
“Em có đẹp không?”
Đồng tử Quý Cửu Từ khẽ co lại.
Yết hầu anh chuyển động.
“Đẹp.”
Khóe môi tôi cong lên.
“Vậy anh hôn em được không?”
Như bị mê hoặc.
Anh nâng mặt tôi lên, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi.
Bàn tay thô ráp cũng vô thức siết lấy vòng eo mảnh mai của tôi.
Càng lúc càng chặt.
Hơi thở dần nóng lên.
Không biết từ lúc nào, vị trí của hai người đã đổi ngược lại.
Ngay cả ánh trăng cũng xấu hổ trốn sau tầng mây.
Tôi đặt đôi tay lạnh ngắt lên ngực anh.
Quý Cửu Từ giật mình, lập tức đẩy tôi ra.
“Lãnh Hàng Sơ, đừng quậy nữa.”
Tôi bị đẩy ra, lập tức nổi giận.
Nhào tới cắn mạnh lên môi anh.
Mùi máu tanh rất nhanh lan ra nơi đầu lưỡi.
Tôi tham lam l**m nhẹ.
Vẫn không chịu buông tha.
“Quý Cửu Từ, anh dám đẩy em?”
“Hôm nay dám đẩy em.”
“Ngày mai có phải cũng dám gi/ết em không?”
“Không đâu.”
“Trước đây anh gọi em là Sơ Sơ.”
“Bây giờ lại gọi cả họ lẫn tên là Lãnh Hàng Sơ.”
“Nói thật đi, có phải anh không cần em nữa không?”
Anh khẽ rên một tiếng.
“Không phải.”
“Vậy tối nay ngủ với em.”
“Không thể được.”
“...”
Được lắm.
Hay lắm.
Anh vậy mà dám nói ba chữ không thể được với tôi.
Tôi đẹp đến thế này.
Lại còn chủ động quyến rũ anh.
Vậy mà vẫn thất bại.
Ba năm không gặp.
Quý Cửu Từ đúng là ngày càng không nghe lời.