Chương 3 - Đỉnh Lưu Đăng 18 Tấm Ảnh Vì Một Câu Nói

Đỉnh Lưu Đăng 18 Tấm Ảnh Vì Một Câu Nói

6

Đêm đó tôi ngủ không yên, mơ rất sâu và cũng rất kỳ lạ.

Kỳ lạ đến mức sáng hôm sau vừa mở mắt, nhìn thấy một hàng đồng đội mặc quần đùi đi biển với áo sơ mi hoa lá sặc sỡ, tôi còn tưởng tinh thần mình xảy ra vấn đề.

Tôi nhìn bọn họ với vẻ ghét bỏ:

“Đây là đang diễn tiết mục gì thế? Hội trai ở nhà đón nắng à?”

A Dương vuốt mái tóc quả táo cực ngầu, chỉnh lại kính râm:

“Chắc đây chính là cảm giác nổi tiếng.”

Tôi u oán quay sang nhìn đội trưởng.

“Sao em không biết chuyện này?”

Đội trưởng bắt chước y hệt giọng điệu ngày trước của tôi, hào hùng vung tay: “All in!”

Tôi lập tức đập một phát lên trán.

Hóa ra đội trưởng nhận một show thực tế.

Địa điểm ghi hình nằm trên một hòn đảo gần Nam Thành.

Tôi thay bộ đồng phục mà đội trưởng chuẩn bị, áo sơ mi hoa lá cộng quần đùi bãi biển.

Trong lòng có cả vạn câu muốn phàn nàn về gu thẩm mỹ của trai thẳng, nhưng khi chân giẫm lên bãi cát mềm ấm áp, tôi vẫn không nhịn được thở phào.

Bao nhiêu mệt mỏi mấy ngày nay dường như tan biến sạch sẽ, tôi dang hai tay, vươn vai thật mạnh.

Rồi… Tôi nhìn thấy Trì Tiêu.

Ở khu nghỉ ngơi cách đó không xa, anh đang ngồi trên ghế bãi biển, chậm rãi uống nước trái cây.

Tôi khựng lại tại chỗ, suýt nữa trẹo luôn cái eo.

Gần đây đúng là tà môn, kể từ sau vụ "eo đẹp", tần suất gặp Trì Tiêu cao đến đáng sợ.

Tôi còn chưa kịp suy nghĩ sâu xa, tổ chương trình đã tập hợp khách mời để phổ biến luật chơi.

Tên chương trình là “Khúc Nhạc Mùa Hè”.

Một show tổng hợp giữa sinh tồn ngoài trời, thi đấu tổ đội, trò chơi tương tác và âm nhạc trực tiếp.

Các khách mời phải lập đội, hoàn thành nhiệm vụ, thu thập nốt nhạc, cuối cùng đổi lấy đạo cụ âm nhạc và quyền sử dụng bài hát.

Sau đó tổ chức một mini concert, livestream cũng được phát đồng thời trên mạng.

Ở khu tập kết dựng sẵn một màn hình LED khổng lồ, vừa phát hình trực tiếp vừa hiển thị bình luận.

[Tôi tới rồi đây! Đội hình khách mời kỳ này đỉnh thật!]

[Có Chu lão sư nữa! Mẹ ơi cuối cùng cũng được nghe live rồi!]

[Trì Tiêu mà cũng tham gia show thực tế hả? Shock.jpg]

[Ban nhạc này là ai thế? Chưa thấy bao giờ.]

Phần đầu tiên của chương trình là chia đội, tổng cộng hai mươi khách mời chia thành sáu đội, mỗi người được bỏ phiếu cho hai người mình muốn lập đội cùng. Nếu không ghép thành công sẽ trở thành người chơi đơn độc.

Bình luận lập tức nổ tung.

[Tổ chương trình biết tạo drama thật đấy.]

[Vậy chắc chắn sẽ có đội hai người?]

[Phản đối! Camera phòng bỏ phiếu đâu? Có gì mà hội viên VIP chúng tôi không được xem?]

[Tôi nghi có kịch bản!]

[Có gian lận! Có gian lận!]

Đa số khách mời đều quen biết nhau, chỉ cần trao đổi vài ánh mắt đã ngầm xác định xong đồng đội.

Còn tôi...

Khó xử thật sự.

Tôi nhìn sang đội trưởng và đồng đội, sau đó phát hiện ba người kia rõ ràng đã cấu kết từ trước, bọn họ ôm nhau đứng thành một cục từ lâu.

A Dương còn điên cuồng nháy mắt với tôi, ý bảo tôi chọn Trì Tiêu.

Ban nhạc chúng tôi vốn nổi tiếng bao che người nhà, nếu lúc này tôi còn không hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đúng là đồ ngốc.

Tôi cười lạnh.

Đối với loại hành vi phá hoại tính công bằng của buổi ghi hình này, người mang đầy phản cốt như tôi tuyệt đối không thể dung túng.

Tôi lập tức điền tên một nữ idol hát nhảy cực hot và một diva nổi tiếng với thân hình chuẩn khỏi bàn.

Nếu đã tới đây rồi, đương nhiên phải dán dính với các chị đẹp chứ!

Kết quả chia đội vừa công bố, tất cả mọi người đều sửng sốt, có hai người bị bỏ lẻ.

Một người là tôi, điều này không ngoài dự đoán.

Tôi thở dài, xem ra tín hiệu cầu cứu gửi tới hai chị đẹp đã thất bại hoàn toàn.

Người còn lại...

Là Trì Tiêu.

[Hả??? Trì Tiêu mà cũng bị bỏ lẻ á?]

[Tôi còn thấy anh ấy nói chuyện rất vui vẻ với mấy người khác mà?]

[Ha ha ha hai đứa nhỏ đáng thương.]

[Cô gái còn lại là ai nhỉ? Nhìn quen quen mà không nhớ tên.]

[Mấy người không nghe rock à?]

[Nghe rock mà cũng sinh ra cảm giác thượng đẳng cơ à?]

...

Mọi người đều vô cùng khó hiểu.

Chu lão sư bên cạnh cười trêu:

“Xem ra ngay cả Tiểu Trì cũng có ngày gửi nhầm tình cảm rồi ha ha ha!”

Một ca sĩ dân ca cực thích hóng chuyện lập tức ghé lại.

“Đột nhiên tò mò quá, Trì lão sư đã chọn ai vậy?”

Trì Tiêu bình thản đáp:

“Cô ấy có suy nghĩ của riêng mình.”

Nói xong, khóe môi còn hơi cong lên, rõ ràng rất hài lòng với kết quả hiện tại.

Bình luận bùng nổ.

[Khoan đã? "Cô ấy"?]

[Anh ấy chỉ chọn một người thôi à?]

[Không đúng, dù chỉ chọn một người thì vẫn có thể ghép đội bổ sung mà?]

[Ý là bị từ chối rồi?]

[Aaaaaa!]

[Trì Tiêu có phải đang yêu không vậy? Phong cách kỳ lạ quá!]

[Trì đại thần: Đừng hỏi, đang thất tình.]

[Không được đâu!!! Anh chỉ được thất tình thôi, không được yêu đương! Không thì ai viết nhạc cho chúng tôi nghe!]

[Fan chân ái đây rồi.]

[Mấy người là ma quỷ à?]

Tôi trợn mắt nhìn màn hình LED, càng nhìn càng thấy không ổn.

Không được, tình hình này phát triển tiếp là to chuyện thật, sau khi chương trình kết thúc nhất định phải nói chuyện nghiêm túc với Trì Tiêu.

Đặc biệt là chuyện món quà kia.

Nhưng hiện tại...

Nhìn những chiếc camera đang vây kín từ mọi góc độ, tôi cảm thấy mạng sống quan trọng hơn.

Các đội khác đều đang tụ tập thảo luận chiến thuật, chỉ có tôi và Trì Tiêu đứng cách nhau đúng một người.

Một người ngẩng đầu nhìn trời.

Một người cúi đầu nhìn đất.

Giống hệt hai pho tượng.

[Hai người này đang làm gì vậy?]

[Thế giới của người hướng nội chân chính.]

[Giống tôi lúc bị phân nhóm với đồng nghiệp không thân trong team building công ty.]

Trì Tiêu bỗng lên tiếng:

“Em cũng bị bỏ lẻ.”

Tôi nở nụ cười xã giao:

“Trùng hợp thật.”

Anh tiếp tục hỏi:

“Liên minh không?”

[Đội hai người tới rồi!]

[Chị ơi, làm đồng đội rồi nhớ thúc Trì đại thần ra nhạc mới nhé! Sáu tháng rồi anh ấy chưa phát bài nào!]

[Sao vẻ mặt cô gái kia giống chuẩn bị hy sinh thế?]

Ngay lúc đó, tiếng còi bắt đầu vang lên, tôi ôm lấy balo sinh tồn giống như con thỏ vừa được tháo xích, lao thẳng về phía khu nhiệm vụ. Chạy mất dạng vào rừng, để lại Trì Tiêu đứng nguyên tại chỗ.

Liên minh á?

Không có đâu nhé!

7

Nhiệm vụ đầu tiên là thu thập vật tư.

Trong khu rừng nhiệm vụ rải đầy các nốt nhạc, đương nhiên cũng đầy rẫy cạm bẫy.

Những nốt nhạc này có thể dùng để đổi thiết bị, nhạc cụ, dịch vụ hòa âm, phối khí...

Trong quá trình thu thập còn có thể loại đối thủ, cướp vật tư của đội khác.

Khu rừng đã được chương trình dọn dẹp từ trước nên không có rắn rết hay thú hoang gì nguy hiểm, nhưng cây cối rậm rạp cùng những cành lá vươn ngang khắp nơi vẫn khiến người ta khó chịu.

Lúc này tôi mới âm thầm khen đội trưởng một câu, bộ quần đùi đi biển với áo sơ mi hoa lá tuy xấu thật nhưng lại cực kỳ thoáng khí và bền, xắn ống quần lên chạy trong rừng đúng là tiện vô cùng.

Trên đường tôi nhặt được vài nốt nhạc lẻ tẻ, chẳng bao lâu đã tới khu tranh đoạt trung tâm.

Từ xa đã thấy những bảng nhiệm vụ treo đầy, khu tài nguyên chật kín người.

Tiếng hét.

Tiếng đuổi bắt.

Tiếng thông báo loại người chơi vang lên liên tục.

Tôi nằm rạp trong bụi cỏ quan sát một lúc, cuối cùng quyết định đi đường vòng, một mình mà bị loại thì coi như phân đoạn này công cốc.

Tránh xa khu vật tư trung tâm, tôi lặng lẽ men theo rìa khu rừng, vừa đi vừa nhặt các nốt nhạc rơi rải rác.

Bỗng nhiên trong đám cây cối um tùm phía xa xuất hiện một nhà xưởng bỏ hoang hai tầng đổ nát.

Bên trong thấp thoáng có bảng nhiệm vụ và camera, tôi lập tức áp sát, nơi này dường như chưa ai tới, có lẽ vì quá hẻo lánh.

Cỏ dại mọc um tùm, những bức tường phủ đầy rêu xanh, ánh mặt trời gần như bị che khuất hoàn toàn.

Ngoài vài tiếng chim hót và côn trùng kêu, xung quanh yên tĩnh đến đáng sợ, ngay cả tiếng bước chân của tôi cũng vang lên thành từng hồi vọng.

Tôi đứng trước cửa.

Tiến hay lùi đây?

Tôi cúi đầu nhìn số nốt nhạc ít ỏi trong balo, hít sâu một hơi rồi tự cổ vũ bản thân.

Làm luôn!

Dân rock không biết sợ là gì!

Nhà xưởng bỏ hoang lạnh lẽo một cách bất thường, có lẽ vì bị gió biển ăn mòn quanh năm.

Dù không có cửa kính.

Dù bốn phía đều thông thoáng.

Nhưng cây cối nhiệt đới mọc hoang vẫn che kín ánh sáng.

Mặt đất ẩm ướt, mỗi bước chân đều phát ra tiếng nước khiến người ta sởn gai ốc.

Tôi cắn chặt răng, ép mình nuốt xuống ý nghĩ bỏ chạy.

Cầm đèn pin trong túi sinh tồn thận trọng tìm kiếm khắp nơi.

Nguy hiểm đi cùng cơ hội, nơi này tuy đáng sợ nhưng đúng là một kho vật tư.

Từng món đồ liên tiếp xuất hiện, balo dần nặng lên.

Niềm vui thu hoạch được vật tư từ từ xua tan nỗi sợ, tâm trạng tôi cũng thả lỏng hơn nhiều.

Ngay lúc ấy, tôi nghe thấy một âm thanh khác.

Là tiếng bước chân.

Rất chắc.

Rất nặng.

Đang tiến lại gần.

Lông tơ trên người tôi lập tức dựng đứng.

Đây là địa điểm quay chương trình, chắc chắn không thể có chuyện ma quỷ gì.

Vậy người tới...

Hơn phân nửa là đối thủ.

Tôi ép bản thân bình tĩnh, nhẹ nhàng lùi vào góc tối, ẩn mình sau một bức tường.

Nơi này tối đen như mực, nếu không quan sát kỹ sẽ rất khó phát hiện.

“Cộp.”

Tiếng bước chân ngày càng gần.

Thậm chí tôi còn cảm nhận được đối phương đang căng thẳng tìm kiếm xung quanh.

“Cộp.”

Tôi nín thở lùi thêm một bước.

Sau lưng đã là tường, không còn đường lui nữa.

Nhưng kỳ lạ là...

Đối phương như bị thứ gì đó thu hút, sau khi dừng lại vài giây lại chuyển hướng đi nơi khác.

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Lại lùi sâu thêm một chút.

Đúng lúc đó.

“Keng….!”

Một tiếng động sắc bén đột ngột vang lên, nổ tung trong không gian yên tĩnh.

Tim tôi giật thót.

Tai ù đi.

Máu toàn thân như chảy ngược.

Tiếng bước chân lập tức dừng lại.

Tôi che miệng, từ từ ngồi xổm xuống.

Lúc này mới phát hiện trong góc tường có một cây gậy bóng chày dựng nghiêng, đầu gậy còn bọc lớp cao su mềm, góc đặt vô cùng hiểm.

Rõ ràng là cạm bẫy do tổ chương trình cố tình bố trí để tăng độ kịch tính.

Tiếng bước chân quay lại, đang tiến về phía tôi ngày càng gần.

Tôi siết chặt cây gậy, lặng lẽ đứng dậy.

Đến nước này.

Chỉ còn cách đối đầu trực diện.

Khi khoảng cách chỉ còn một góc cua, tôi đột ngột bật đèn pin rồi nhảy ra ngoài.

Ánh sáng mạnh chiếu thẳng vào mặt đối phương, đồng thời vung gậy nhắm vào thiết bị đào thải bên hông người kia.

Đối phương giật mình, bị ánh sáng làm chói mắt nên nghiêng đầu né tránh.

Phản ứng lại cực nhanh.

Lùi một bước, giơ tay phải lên chặn đòn đánh của tôi.

Một kích không thành.

Tôi chẳng buồn nhìn xem người đó là ai, lập tức ném cả đèn pin lẫn gậy bóng chày về phía đối phương, xoay người bỏ chạy.

Tiếng bước chân dồn dập vang vọng khắp nhà xưởng, âm thanh bị khuếch đại đến mức đáng sợ.

Tôi có thể cảm nhận được người phía sau vẫn đuổi sát không buông.

Thế là chạy càng nhanh hơn.

Dựa vào ký ức lúc đi vào.

Tôi lao tới cuối hành lang.

Rẽ phải.

Ánh sáng chói lòa đập thẳng vào mắt.

Trước mặt bỗng rộng mở.

Rộng đến mức...

Không có cửa.

Không có cửa sổ.

Thậm chí không có cả tường.

Tôi thắng lại không kịp, chân đạp hụt, cả người lao thẳng xuống dưới.

Trong đầu chỉ còn một suy nghĩ, ai là người thiết kế cái hành lang quái quỷ này vậy?!

Sao góc cua lại là vực luôn thế hả?!

Ngay lúc đó, một cánh tay mạnh mẽ từ phía sau vươn tới túm chặt lấy tôi.

Trong cơn hoảng loạn, tôi nhìn thấy gương mặt thất sắc của Trì Tiêu.

Nhưng mặt đất quá trơn, xung quanh lại chẳng có điểm tựa, anh chỉ kịp giữ tôi lại một thoáng.

Giây tiếp theo, cả hai cùng bị quán tính kéo xuống khỏi tầng hai, rơi thẳng xuống dưới.

8

May mà không ai bị thương.

Cũng chẳng có màn anh hùng cứu mỹ nhân nào như trong phim thần tượng.

Những cây nhiệt đới khổng lồ nhìn từ tầng hai xuống giống như những chiếc ô xanh khổng lồ.

Còn ở tầng một, cành cây khô và dây leo đã chiếm cứ gần như toàn bộ công trình bỏ hoang này, thậm chí phần móng nhà cũng bị rễ cây đào rỗng.

Tôi và Trì Tiêu rơi từ tầng hai xuống, được những tán lá to mềm mại cùng cành cây đỡ lấy.

Kết quả là…

Hai đứa giống hệt hai cây hành Sơn Đông vừa to vừa thẳng, cắm phập vào khe hẹp giữa bức tường và một cây chuối khổng lồ.

Khe hở quá nhỏ.

Tôi và anh gần như dính sát vào nhau, hơi thở cũng có thể cảm nhận rõ ràng.

Tôi tức giận lườm anh một cái.

“Anh lén lén lút lút đi theo em làm gì?”

Trì Tiêu không tự nhiên nhìn chằm chằm vào bức tường phía sau tôi, tai đỏ bừng.

“Sợ em sợ.”

Khóe miệng tôi giật giật.

“Sau khi anh xuất hiện thì em mới thật sự sợ đó.”

Anh cụp mắt nhìn tôi.

Đôi mắt màu caramel sâu thẳm như một cái bẫy mê hoặc lòng người, hàng mi dài phủ xuống, đường nét gương mặt đẹp đến quá đáng.
Tim tôi bỗng hụt mất một nhịp, mặt nóng lên, tôi theo bản năng ngả người ra sau, muốn kéo giãn khoảng cách giữa hai người.

Nhưng ngay trước khi đầu tôi đập vào tường, Trì Tiêu đã giơ tay ra đỡ sau gáy tôi.

Tư thế ấy...

Khiến tôi có cảm giác như mình đang bị anh vòng trong lòng, bầu không khí giữa hai cây hành Sơn Đông bỗng trở nên vô cùng ám muội.

Tôi ho khan một tiếng, lén nhìn xung quanh.

May mắn không có camera, cũng không có thiết bị ghi âm, tôi ngẩng đầu nhìn Trì Tiêu.

“Học trưởng, anh tham gia chương trình này... là vì em sao?”

Biết câu hỏi này rất tự luyến nhưng tôi vẫn muốn hỏi.

Trì Tiêu khẽ gật đầu.

“Tại sao?”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, nói ra nghi hoặc đã đè nặng trong lòng suốt mấy ngày qua.

“Từ lúc quen biết đến giờ cũng sáu năm rồi mà. Sáu năm qua chúng ta gần như là người xa lạ. Vậy tại sao đột nhiên anh lại…”

Tôi không tin vào những duyên phận bất ngờ, cũng chẳng ngại dùng suy nghĩ xấu nhất để đánh giá mọi thiện ý đột ngột xuất hiện.

Tôi tưởng sẽ thấy anh né tránh hoặc do dự, nhưng không, trong mắt Trì Tiêu chỉ có sự chân thành và thẳng thắn.

Ngược lại.

Chính tôi mới là người chột dạ.

Càng nói càng nhỏ giọng.

Càng nói càng thiếu tự tin.

“Sở Ngâm.”

Anh khẽ gọi tên tôi, nhẹ nhàng che đi tia tổn thương vừa lướt qua đáy mắt.

“Chúng ta quen nhau bảy năm.”

Tôi sững người, ngơ ngác nhìn anh.

Bảy năm?
Bảy năm trước…

Là năm tôi học lớp mười hai.

Nhưng…

Tôi không nhớ.

Năm ấy quá u ám.

Quá hỗn loạn.

Đến mức tôi rất ít khi dám nhớ lại.

Tôi còn định hỏi tiếp.

Thì tiếng bước chân dồn dập đã vang lên từ phía xa.

“Trì lão sư! Sở lão sư! Hai người không sao chứ?”

Tiếng nhân viên công tác đầy lo lắng vọng xuống, mọi nghi hoặc trong lòng tôi đành tạm gác lại.

Chẳng mấy chốc, chúng tôi được kéo ra khỏi cái khe kỳ quái kia.

Dù cả hai liên tục giải thích rằng mình bất cẩn nên mới ngã.

Tổ chương trình vẫn nhận lỗi vì công tác an toàn chưa đủ tốt.

Để bồi thường, họ tặng cho chúng tôi một tấm thẻ nhiệm vụ bí mật, hoàn thành sẽ nhận được phần thưởng cực lớn.

Tôi vui vẻ nhận lấy.

Mở ra xem.

Sau đó trước mắt tối sầm.

Nhiệm vụ hợp tác: Bế kiểu công chúa một thành viên của liên minh đối địch, thực hiện ba lần squat hoàn chỉnh.

Phần thưởng: 500 nốt nhạc.

Người bị bế nhận 50 nốt nhạc.

Chỉ có hiệu lực ở lần đầu tiên.

Không được chia lại phần thưởng.

Tôi ngẩng đầu nhìn nhân viên công tác, ánh mắt bọn họ láo liên, cả đám đứng thành hàng, biểu cảm như chỉ chờ giây tiếp theo lấy hạt dưa ra hóng chuyện.

Làm màu.

Rõ ràng là cố tình gây chuyện.

Năm trăm với năm mươi.

Đây đâu phải nhiệm vụ hợp tác.

Đây là thử thách lòng người thì có.

Tôi còn đang điên cuồng chửi thầm.

Quay đầu sang bên cạnh.

Lại phát hiện Trì Tiêu đã xắn tay áo lên từ lúc nào.

Từ vành tai.

Xuống cổ.

Đỏ bừng một mảng.

Tôi lập tức hiểu ra.

Ha.

Đồ đàn ông thâm hiểm.

Mới hôm trước còn nộp CV ứng tuyển, hôm nay đã muốn cướp năm trăm nốt nhạc của tôi rồi.

Tôi hít sâu một hơi.

Mang theo tinh thần hy sinh vì tập thể.

Đứng trước mặt anh, hạ thấp trọng tâm, dang tay khởi động.

Xoay vai.

Xoay cổ tay.

Rồi hào hùng tuyên bố:

“Đến đi! Hãy để giới âm nhạc Hoa ngữ cảm nhận sự chấn động đến từ rock!”

Tôi nghiêm túc cúi đầu.

“Làm phiền học trưởng rồi.”

Trì Tiêu: ???

Nhân viên công tác: ???

9

Phần thi thu thập vật tư kết thúc bằng tiếng còi vang lên đúng lúc tôi đang nghiến răng nghiến lợi thực hiện nốt mấy cái squat cuối cùng.

Tôi thở hồng hộc, một tay chống tường, một tay ôm cái eo già cỗi của mình.

Cảm giác nửa cái mạng đã bay mất.

Trì Tiêu đi ngang qua, thuận tay đưa cho tôi một chai nước, sau đó vô cùng chân thành hỏi:

“Ủa? Eo không tốt à?”

Máu nóng lập tức xộc thẳng lên đầu tôi, nhớ lại cảnh tượng vừa rồi, lúc làm nhiệm vụ, anh một tay chống lên tường bên cạnh, tay còn lại đặt trên vai tôi. Còn cố tình duỗi chân dài ra chống xuống đất giúp tôi giảm bớt áp lực.

Rõ ràng muốn cười ch/ết đi được nhưng vẫn cố nhịn, sau đó ghé sát bên tai tôi, giọng trầm thấp:

“Sở Ngâm, anh không chỉ có eo đẹp mà chân cũng khá dài đấy.”

Lại nhớ tới đám nhân viên công tác.

Người thì ngắm trời.

Người thì ngắm đất.

Người thì nghiên cứu góc tường.

Cố gắng giả vờ không nhìn thấy cảnh hai chúng tôi công khai gian lận.

Tôi đập mạnh vào đùi.

Đáng ghét!

Anh chàng này nhìn thế nào cũng chẳng giống người tử tế!

Kết thúc vòng đầu tiên, tôi đeo chiếc balo đầy ắp chiến lợi phẩm, hớn hở chạy tới khu tập hợp của vòng hai.

Phần thi thứ hai là tranh đoạt chiến, luật chơi rất đơn giản, nam nữ thi đấu riêng.

Tất cả nữ khách mời cùng xuất phát từ một vạch, chạy xuyên qua rừng cây, sau đó lao tới bãi biển để cướp thẻ thời gian trên bục trưng bày. Nam khách mời sẽ thi sau, mục tiêu là thẻ bài hát.

Tôi xoa xoa tay, nóng lòng muốn thử.

Tiếng còi vừa vang lên.

Tôi lập tức lao đi như mũi tên rời cung.

Rồi bị người ta túm cổ áo, cả người lảo đảo suýt nữa ngã sấp mặt.

Tôi tức giận quay đầu nhìn thủ phạm.

Hóa ra là Trì Tiêu.

Quả nhiên, đàn ông chỉ làm ảnh hưởng đến tốc độ thi đấu của tôi.

Trì Tiêu bình thản chỉ lên tán cây.

“Sẽ bị thương.”

Tôi nhìn theo hướng tay anh.

Ngay giây tiếp theo.

Một đám khách mời vừa lao tới khu vực cây cối, mười mấy chiếc thùng gỗ giấu trên cành cây bất ngờ đổ ập xuống, nước lạnh xối thẳng lên đầu mọi người.

Ào một tiếng.

Ướt sạch.

Bãi cát vốn đã được tổ chương trình rải thêm đá vụn và cát mềm, bây giờ lại bị nước tưới thành một mảnh bùn lầy.

Liên tiếp có người trượt chân ngã nhào rồi lại bò dậy.

Tiếng hét.

Tiếng cười.

Tiếng mắng yêu.

Vang lên khắp nơi.

Tôi đứng nhìn vài giây, sau đó nhẹ nhàng gạt tay Trì Tiêu ra, ngẩng đầu nhìn anh, trong mắt anh là sự lo lắng rất rõ ràng, tôi bỗng mỉm cười.

“Học trưởng, cảm ơn anh.”

Tôi dừng một chút rồi nói tiếp:

“Nhưng mà… Bị thương cũng không sao, mất mặt cũng không sao. Chỉ cần được đứng trên sân khấu thêm một phút thôi. Tất cả đều đáng giá.”

Tôi nở nụ cười rạng rỡ nhất dưới ánh mặt trời mùa hè.

Có lẽ đó là nụ cười đẹp nhất mà tôi từng cười.

Sau đó không hề do dự, tôi xoay người lao thẳng vào biển bùn trước mặt.

Giống như rất nhiều năm trước.

Cô gái mười tám tuổi ấy.

Đã từng bất chấp tất cả.

Chạy về phía giấc mơ của mình.

Không quay đầu lại.