Chương 9 - Đàn Cá Bơi Về Phía Đất Liền

Đàn Cá Bơi Về Phía Đất Liền

Tôn Lộ nấn ná mất hai ngày chứ không đến tiệm cá cảnh ngay.

Cô nhận ra việc thiếu máy lọc chẳng ảnh hưởng mấy đến con cá chọi, nhưng rong thủy sinh thì có vẻ hơi ngả vàng. Tra Baidu thì thấy bảo đây là do môi trường nước bị xáo trộn, để lâu ngày sẽ gây hại cho cá.

Hết cách, cuối cùng cô đành tháo máy lọc xuống, lấy hết vật liệu lọc ra phơi khô qua đêm, đến hôm sau thì cất lại vào hộp rồi mang đến trường.

Tiết Ngữ văn hôm đó, Tôn Lộ dạy bọn trẻ tập làm văn. Nội dung không bắt buộc, chủ yếu là hướng dẫn các em cách chia đoạn và bố cục bài viết.

Đây sẽ là bài tập làm văn đầu tiên trong đời chúng. Đề bài là “_ của em”, các em có thể điền và viết về bất kỳ thành viên nào trong gia đình.

Hai mươi phút đầu, Tôn Lộ vừa viết vừa vẽ trên bảng để giảng giải hòm hòm. Cô dành hai mươi phút còn lại cho bọn trẻ tự viết một trang văn vào vở ô ly. Lũ trẻ hừng hực khí thế, vót nhọn bút chì, thi nhau mang hết vốn liếng chữ Hán và bính âm vừa học được ra để cặm cụi nắn nót.

Chuông báo hết giờ vang lên, vở tập làm văn đều được nộp hết lên bàn.

Trần Vũ Hàng là học sinh làm bài xong muộn nhất. Cậu nhóc ôm cuốn vở, lê từng bước chân nặng nhọc tiến đến bục giảng, kiễng chân đặt bài của mình lên “đỉnh tháp” vở đang lung lay sắp đổ.

“Thưa cô Tôn, em viết xong rồi ạ.”

“Tốt lắm.” Cô trao cho cậu bé một ánh mắt động viên, sau đó quay sang vỗ tay với cả lớp: “Các em đều làm bài rất tốt. Tan học thôi.”

Tôn Lộ ôm xấp vở dày cộp về văn phòng, thả “bịch” xuống bàn làm việc. Cô thật sự chẳng còn sức đâu mà chấm bài nữa, buổi chiều không có thời gian thì đành mang về nhà làm nốt vậy.

Cô lật đại cuốn vở nằm trên cùng của Trần Vũ Hàng ra xem lấy lệ. Đập vào mắt là cả một trang giấy chi chít chữ Hán xen lẫn bính âm ngoằn ngoèo, còn phần tiêu đề “Bố của em” thì nét bút nguệch ngoạc như bay mất cả góc chữ.

Dòng đầu tiên viết: Bố của em bán cá ở chợ chim hoa cá cảnh…

Tôn Lộ gập cuốn vở lại, đi rót một cốc nước nóng để thấm giọng.

Học sinh về hết, cô nán lại văn phòng làm việc thêm một lúc rồi mới xách máy lọc hối hả chạy đến chợ chim hoa cá cảnh. Dọc đường, cô cứ nơm nớp lo tiệm đóng cửa mất, nhưng ngẫm lại thì nếu họ đóng cửa thật cũng đành chịu, cùng lắm thì đi chỗ khác mua cái mới.

Cô bắt taxi đến chợ chim hoa cá cảnh. Tới nơi lại thấy một chiếc xe cảnh sát đỗ ngay ngã tư, thu hút vô số ánh nhìn tò mò của người qua đường.

Bên cạnh xe cảnh sát, một người phụ nữ trung niên đang ngồi khóc lóc thảm thiết trên khối đá chắn đường. Đầu tóc bà ta rối bời, tay chỉ thẳng vào trong chợ mà gào thét ai oán. Hai viên cảnh sát hỗ trợ đang đứng dỗ dành, tay chống nạnh, dáng vẻ có vẻ như cũng bất lực chẳng buồn khuyên can thêm nữa.

Cách đó không xa là một gã đàn ông trẻ tuổi hơn với bộ dạng lưu manh. Hắn ta vừa nhai trầu cau vừa tỏ thái độ bất cần trong lúc bị cảnh sát lấy lời khai.

Người phụ nữ đã kích động đến mức mất trí, giọng khàn đặc. Lắng tai nghe kỹ mới loáng thoáng nhận ra bà ta đang gào lên: “Các anh vào bắt nó lại đi, bắt nó đi tù cho tôi!”

Tôn Lộ cau mày, vô thức siết chặt quai túi xách. Chẳng rõ trong chợ vừa xảy ra chuyện gì, nhưng thấy xung quanh không bị giăng dây phong tỏa, dòng người qua lại vẫn tấp nập như thường nên cô đoán chắc không có tình huống nào quá nghiêm trọng.

Cô tiếp tục rảo bước về phía tiệm Thủy sinh Tân Hàng, nhưng càng đi lại càng thấy đông người xúm đen xúm đỏ. Cho đến khi đứng trước cửa tiệm cá cảnh, cô mới phát hiện ra một vòng vây được tạo nên bởi các tiểu thương xung quanh và những người đi đường hiếu kỳ.

Đây là hiện trường xảy ra vụ việc ư? Tiệm Thủy sinh Tân Hàng sao?

Xung quanh vang lên những tiếng bàn tán xôn xao: “Ối dào, đập phá kinh khủng lắm. Cái thằng bá vơ đó cầm gậy xông thẳng vào trong rồi vung tay nện lấy nện để. Tôi mới chạy sang khuyên can, bẩu là cậu ơi đừng đập nữa, đừng đập nữa.”

“Thế rốt cuộc là chuyện gì vậy? Hay là trốn nợ?”

“Cái đó thì chịu. Trông ông chủ tiệm này lạ hoắc, ối giời ơi, người ngợm thì cao to lực lưỡng. Vợ tôi cứ khen là dáng chuẩn như người mẫu, cơ mà tôi thấy cũng y chang tôi hồi trẻ thôi chứ mấy, thế mà tôi có thèm đi làm người mẫu đâu. À, tôi nghe phong thanh cậu ta từ Lan Sơn chuyển đến đấy, không chừng là trốn nợ thật, hoặc là dính líu đến chuyện bồ bịch lăng nhăng, gì cũng có khả năng xảy ra sất.”

“Xin lỗi, cho tôi nhờ một chút.” Tôn Lộ lách người chen vào trong. Chân cô vừa giẫm xuống đã nghe tiếng mảnh vỡ thủy tinh vụn cọ xát vào nhau kêu rào rạo.

Dưới đất ướt nhẹp, cơ man nào là nước lềnh bềnh lẫn lộn cùng những mảnh kính vỡ nát.

Nước chảy lênh láng từ trong tiệm ra ngoài, nhưng cánh cửa cuốn đã bị kéo rủ xuống một nửa. Tôn Lộ phải khom lưng mới có thể nhìn rõ khung cảnh bên trong.

Cô cẩn thận cúi thấp người xuống.

Chiếc bể cá Thần Tiên bảy màu to nhất, đẹp nhất trong tiệm đã bị đập nát bét. Lòng bể trống huơ trống hoác, cá bên trong cũng chẳng thấy tăm hơi. Mấy chiếc bể bán sẵn bày gần cửa thì bị xô đổ ngổn ngang, vỡ sứt sẹo nằm sõng soài trên mặt đất. Có thể thấy rõ từng có rất nhiều người giẫm đạp vào tiệm, từ cảnh sát cho đến đám đông hóng hớt, để lại vô số dấu giày bẩn thỉu nhơm nhớp trên sàn…

“Trần Húc Đông?” Cô giữ tư thế khom lưng, dè dặt gọi tên anh.

Không thấy tiếng đáp lời, cô lại cao giọng thêm một chút: “Trần Húc Đông, anh có ở đó không?”

Anh xuất hiện rồi. Anh vòng qua quầy thu ngân, sải bước tiến về phía cô. Tôn Lộ đứng thẳng người dậy, đưa mắt nhìn quanh quất, trong thâm tâm chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi những ánh nhìn dò xét dày đặc của đám đông xung quanh.

Cánh cửa cuốn kêu “xoạch” một tiếng bị đẩy ngược lên. Tôn Lộ còn chưa kịp nhìn rõ nét mặt của anh thì cổ tay đã bị siết chặt, sau đó cả người bị anh kéo tuột vào bên trong. Một tay anh giữ cô, tay kia dứt khoát dập mạnh cánh cửa cuốn xuống sát nền đất, lập tức ngăn cách mọi tia sáng và chặn đứng cả những ánh mắt tọc mạch từ thế giới bên ngoài.

Cả căn tiệm chìm vào bóng tối, chỉ còn lại ánh sáng từ những chiếc đèn rọi bể cá đang tỏa ra thứ ánh sáng nhàn nhạt. Từng dải đèn đủ màu vàng xanh hắt ra luồng sáng tĩnh mịch bao trùm không gian, giúp Tôn Lộ không đến mức bị mù dở trong bóng tối. Thế nhưng, cứ phải thừa nhận rằng thứ ánh sáng lay lắt lập lòe này trông vẫn hơi sởn gai ốc.

“Anh bật đèn lên đi.” Cô lên tiếng.

“Ngại quá, đèn bị đập hỏng rồi.” Trần Húc Đông tựa người vào thành chiếc bể cá khổng lồ trống rỗng. Trông anh có vẻ vẫn lành lặn không sứt mẻ gì, đoạn anh đưa tay chỉ lên trần nhà.

Tôn Lộ ngước mắt nhìn theo hướng tay anh. Bóng đèn huỳnh quang đã gãy gập thành hai khúc vỡ nát. Đúng là thê thảm, đến trần nhà bọn chúng cũng chẳng tha.

“Trần Vũ Hàng không có ở đây đúng không?”

“Tôi nhờ người đưa thằng bé sang nhà hàng xóm rồi. Tôi phải ở lại dọn dẹp, ngày mai còn phải buôn bán nữa.”

“Anh không sao chứ?”

“Không sao. Nếu có chuyện gì thì giờ này tôi đã phải ngồi trên đồn cảnh sát rồi.”

Ngoài vẻ mặt bình thản đến mức thái quá, trông anh dường như chẳng hề bị sự cố này ảnh hưởng tâm lý chút nào. Anh cầm cây lau nhà, mạnh mẽ dứt khoát đẩy từng vũng nước bẩn nhòe nhoẹt dấu giày xuống rãnh thoát nước gần cửa.

Không gian trong tiệm vốn đã nhỏ hẹp, đế giày của Tôn Lộ lại vừa giẫm phải nước bẩn nên cô ngại không dám bước lên chỗ anh vừa lau sạch. Kết quả là cô cứ phải đứng lóng ngóng trong phạm vi hoạt động của cây lau nhà, chốc chốc lại phải nhấc chân trái, nâng chân phải nép qua một bên, trông chẳng khác nào đang chơi nhảy dây chun.

Anh đang lau nhà cũng phải bật cười: “Cô đang chơi trò gì đấy?”

Tôn Lộ nhíu mày: “Tôi sợ làm bẩn sàn nhà anh mới lau thôi.”

“Cô chùi đế giày lên cây lau nhà của tôi đi.”

Từ hồi tốt nghiệp tiểu học đến giờ Tôn Lộ chưa từng nghe lại câu này. Người gần nhất bảo cô làm vậy là bà ngoại cô.

Anh đẩy nhẹ cán chổi lau nhà, ra hiệu cho cô bước lên. Tôn Lộ xách gấu quần giẫm lên phần giẻ lau, cúi đầu cẩn thận chùi chùi đế giày. Đến lúc bước xuống lại thấy anh đang cười, cô bỗng thấy hơi bực mình.

“Lát nữa anh hẵng lau, xem giúp tôi cái này trước đã.”

Đang vội giải quyết việc chính, cô móc chiếc máy lọc đã “đình công” từ trong túi canvas ra: “Chất lượng cái máy lọc này kém quá, mới dùng được mấy ngày đã hỏng rồi. Trước anh bảo có bảo hành mà, xem lại giúp tôi với. Nếu hỏng thật thì tôi để luôn ở đây, đỡ mất thời gian của anh.”

“Hỏng á?” Anh cầm lấy xem xét với vẻ khó tin, vòng ra sau quầy thu ngân tháo máy ra kiểm tra: “Có khi nào lắp sai hay sử dụng không đúng cách không?”

“Không thể nào, bạn tôi đã lắp chuẩn theo tờ hướng dẫn sử dụng mà.”

“Bạn à.” Anh ngẩng lên nhìn cô: “Bạn trai chứ gì?”

Tôn Lộ lúc này vẫn giữ được vẻ mặt ráo hoảnh: “Đúng vậy.”

“Người mới này trông khá hơn người cũ đấy, anh ta làm nghề gì vậy?”

“Liên quan gì đến anh?”

Cá nóc rốt cuộc cũng phình to rồi.

“Ngại quá, tôi lỡ lời. Bạn trai của cô đúng là chẳng liên quan gì đến tôi cả.”

“Anh biết thế là tốt.” Cô dừng lại vài giây: “Tôi cũng biết thừa anh chính là bố của Trần Vũ Hàng.”

Anh ngẩng phắt đầu lên, không kìm được mà lớn tiếng: “Cái gì cơ?”

Giọng điệu của cô vô cùng quả quyết, thậm chí còn chắc nịch hơn cả mấy viên cảnh sát vừa bước vào xác minh danh tính ban nãy. Nếu chuyện sinh con không đòi hỏi bản thân phải “đích thân góp sức”, khéo anh cũng đã tin lời cô sái cổ rồi.

Tôn Lộ bày ra dáng vẻ của một giáo viên, nghiêm túc nói: “Dù là bố con ruột hay gia đình chắp vá, tôi cho rằng nếu muốn tìm hiểu một người, ít nhất cũng phải giữ được sự chân thành.”

“Tôi thấy cô nói rất đúng.”

Bố thì bố vậy, dù sao làm “bố” riết rồi cũng chẳng khác bố ruột là bao.

Tôn Lộ cảm thấy mớ bòng bong này coi như đã được gỡ rối. Mặc kệ lớp ngăn cách ấy mỏng như giấy dán cửa sổ hay giấy gói kẹo, cứ mập mờ chẳng rõ ràng thì vô cùng khó chịu, thà chọc thủng luôn rồi thay bằng lưới kim cương chống muỗi cho an toàn.

Trần Húc Đông cầm chiếc máy lọc, lật qua lật lại kiểm tra từ trong ra ngoài rồi bảo: “Bề ngoài không thấy vấn đề gì, để tôi cắm điện chạy thử xem sao.”

Anh mang máy lọc đến bên một chiếc bể cá, khom người cắm điện. Ngay lập tức, chiếc máy phát ra tiếng “u u” hút nước.

Tôn Lộ chưa hiểu gì cả, rướn người ngó xem: “Không hỏng à?”

“Không hỏng.” Anh cụp mắt xuống, lọt vào tầm nhìn là mái đầu đang rướn sát mép bể cá của cô, cùng khoảng da thịt trắng ngần nối liền giữa gáy và sống lưng lộ ra trên cổ áo, vương vài sợi tóc mai bướng bỉnh.

Trần Húc Đông có thể thề, chỉ cần anh cúi đầu là mảng da thịt trắng như tuyết ấy lại đập ngay vào mắt, anh tuyệt đối không hề cố ý rình mò. Nếu có trách thì chỉ trách nỗi khổ tâm của những kẻ sở hữu chiều cao vượt trội mà thôi.

Hôm nay Tôn Lộ buộc gọn toàn bộ mái tóc thành kiểu đuôi ngựa năng động, ngọn tóc mềm mại rủ xuống xõa hờ trên lưng. Chất vải của chiếc váy sơ mi hơi mỏng, ẩn hiện sắc da bên trong, hắt bóng ánh đèn xanh thẳm từ bể cá.

Sắc xanh êm dịu, kiều diễm ấy khiến anh liên tưởng đến “Nước mắt xanh”. Đó là một kỳ quan đại dương lộng lẫy hiếm thấy. Tuy nó chẳng thể hiện diện trên cơ thể bất kỳ ai, nhưng điều đó cũng không cản trở việc cái đẹp luôn tìm được sự tương đồng.

Tôn Lộ tận mắt chứng kiến chiếc máy lọc “cải tử hoàn sinh”, đành gạt bỏ định kiến ban nãy mà thừa nhận: “Đúng là do tôi sử dụng sai cách thật.”

Trần Húc Đông tự dưng hắng giọng, rút phích cắm rồi tháo máy lọc xuống: “Chắc do mực nước trong bể của cô cạn quá, không ngập qua thân máy. Nó không thể chạy khan nên tự động ngắt đấy. Chuyện này trong tờ hướng dẫn cũng có ghi, bạn trai cô không đọc à?”

“…” Tôn Lộ phân bua dựa trên tình hình thực tế: “Tôi tưởng nuôi mỗi một con cá thì chẳng cần đổ nhiều nước.”

Sự thật là ngay từ đầu nước trong bể chỉ chứa tầm hai phần ba, vừa vặn ngập qua khe hút nước. Về sau nước dần bốc hơi cạn đi, kích hoạt chế độ tự bảo vệ của máy.

Trần Húc Đông lấy tay nhắm chừng một vạch trên thành bể cá: “Nước ngập đến cỡ này là ổn. Nếu sau này cô chỉ nuôi một con thì chỉ cần đảm bảo mực nước và vệ sinh máy lọc định kỳ là được.”

“Không cần thay nước sao?”

“Không cần.”

Anh cất gọn chiếc máy lọc lại vào bao bì, lau nhẹ mặt quầy rồi đủng đỉnh nhìn Tôn Lộ: “Giáo viên các cô có được đào tạo kỹ năng đặc biệt nào trước khi nhận việc không thế? Sao cô bình tĩnh vậy, chẳng tò mò chút nào xem trong tiệm tôi đã xảy ra chuyện gì ư?”

Tôn Lộ liếc anh một cái.

Tò mò chứ sao không, nhưng nhìn qua là biết tình hình rất phức tạp, có gặng hỏi chắc gì đã nghe được lời nói thật. Trong lòng cô đã mặc định anh là kẻ nói dối rồi.

Do đó, cô chỉ đáp: “Lúc đến đây tôi đã thấy xe cảnh sát rồi. Chẳng phải trước đó anh từng bảo có người đến chỗ anh gây rối sao? Chắc là hai người kia đúng không, tôi nghe bà ta gào thét đòi bắt anh kìa. Làm ăn buôn bán đụng phải mấy chuyện này cũng không tính là bình thường, nhưng chẳng phải không có khả năng xảy ra. Biết đâu bọn họ cũng chỉ vô tình để mực nước trong bể cạn quá thì sao?”

Nghe vậy, anh hơi chau mày rồi bật cười: “Rất có lý, thảo nào cô lại làm giáo viên Ngữ văn.”

“Cảm ơn đã khen, tôi về đây.”

“Đi cẩn thận nhé.”

Cửa cuốn được kéo lên, đám đông hiếu kỳ vây quanh bên ngoài đã giải tán từ lâu. Tôn Lộ xách chiếc máy lọc đã được gói ghém cẩn thận rời khỏi chợ chim hoa cá cảnh. Cô bắt xe tạt qua trường một chuyến, gom xấp vở tập làm văn ở văn phòng mang về nhà thong thả chấm.

Việc đầu tiên khi về đến nhà là châm thêm nước vào bể cá. Tôn Lộ ngắm nghía thành bể, nhắm đúng mức nước Trần Húc Đông chỉ rồi cắm điện cho máy lọc hoạt động trở lại.

Tiếng “u u” vang lên hệt như lúc mới mua. Bể cá nhỏ đã phục hồi vận hành, mọi thứ lại đi vào quỹ đạo.

Tôn Lộ thỏa mãn nhấp một ngụm trà nóng, ngồi vào bàn bắt đầu chấm bài cho học sinh.

Cô lật mở cuốn vở của Trần Vũ Hàng thêm lần nữa:

Bố của em:

Bố của em bán cá ở chợ chim hoa cá cảnh. Nhưng em biết thực ra bố là Thủy thủ Popeye, có điều bố không thích ăn rau chân vịt, thứ bố “ăn” nhiều nhất là thuốc lá.

Bố của em hư lắm, lúc em thi điểm kém bố sẽ mắng em, dọa đem chim nhỏ của em cho cá mập cắn. Nhưng bố cũng có thể đuổi bọn người xấu đi. Bố của em cao lắm, lúc bố ngồi xổm xuống cõng em, em với mãi cũng không tới được vai bố. Bố của em tốt lắm, bố đưa em lên thành phố đi học, mua đồ chơi và sách truyện cho em. Em sẽ chăm chỉ học hành để đền đáp công lao của bố.

Em yêu bố Húc của em lắm, nếu bố ấy thực sự là bố của em thì tốt biết mấy.

Cây bút đỏ trên tay Tôn Lộ lướt những đường gạch gạch, khoanh khoanh. Đến câu cuối cùng, mũi bút bỗng dừng lại trên mặt giấy, hồi lâu sau mới phê xuống một chữ “Ưu” (Xuất sắc).

Do dừng bút quá lâu ở nét bộ Nhân nên mực bị nhòe, trông hơi xấu. Cô vô thức đưa tay quệt nhẹ một cái, lại làm nó trở nên nhem nhuốc hơn.

  1. Cảnh sát hỗ trợ/Phụ cảnh (辅警): Lực lượng an ninh hỗ trợ cảnh sát chính quy tại Trung Quốc, thường chịu trách nhiệm duy trì trật tự, tuần tra, nhưng không có thẩm quyền lập biên bản hay bắt giữ như cảnh sát chính quy. (Gần giống với khái niệm Dân phòng/Cảnh sát trật tự ở Việt Nam).
  2. Trầu cau (槟榔): Quả cau/Kẹo cau non, một món ăn vặt được chuộng nhai ở số vùng của Trung Quốc (đặc biệt là Hồ Nam, Hải Nam).
  3. Giấy dán cửa sổ (窗户纸): Ngày xưa người Trung Quốc hay dùng loại giấy mỏng để dán lên khung cửa sổ (thay cho kính), dễ bị chọc thủng. Nghĩa bóng chỉ một bí mật mong manh, một lớp màng ngăn cách mập mờ, chỉ cần “chọc nhẹ” là lộ rõ.
  4. Nước mắt xanh (蓝眼泪 – Blue tears): Hiện tượng tự nhiên kì thú diễn ra ở bờ biển, do sự phát quang sinh học của các vi sinh vật phù du (như tảo biển dạt vào bờ), tạo ra ánh sáng màu xanh dương dạ quang lấp lánh trong đêm tuyệt đẹp.
  5. Thủy thủ Popeye: Nhân vật hoạt hình kinh điển của Mỹ do E. C. Segar sáng tạo năm 1929. Anh là chàng thủy thủ tốt bụng, có bắp tay to, luôn ngậm tẩu thuốc và sở hữu sức mạnh siêu phàm mỗi khi ăn rau chân vịt (bina) để bảo vệ bạn gái Olive Oyl khỏi kẻ xấu Bluto.
  6. Chữ Ưu (优): Điểm đánh giá (tương đương loại Giỏi/Xuất sắc). Chữ Hán này được bắt đầu bằng nét bộ Nhân (亻). Vì Tôn Lộ chững lại quá lâu khi đọc câu cuối của cậu nhóc nên mũi bút bị đọng mực làm nhòe nét chữ đầu tiên này.