Chương 8 - Đàn Cá Bơi Về Phía Đất Liền

Đàn Cá Bơi Về Phía Đất Liền
“Chẳng phải anh ta bảo không lấy tiền sao?” Hướng Nguyên vừa gạt cần số lùi xe vừa cười hỏi Tôn Lộ.

“Là em khăng khăng muốn trả, sòng phẳng vẫn hơn. Em cũng không ngờ anh ấy lại chuẩn bị cái bể to thế này.” Tôn Lộ xách túi cá dưới chân lên, xoay vòng ngắm nghía trước mặt, đẹp thật đấy: “Con cá này đẹp quá đi mất.”

Hướng Nguyên cũng liếc nhìn: “Đẹp thật, màu sắc còn tự ánh kim nữa.”

Tôn Lộ vô cùng mãn nguyện xách túi rong thủy sinh lên, phát hiện bên trong có rất nhiều loại, hoàn toàn chẳng biết tên: “Mấy cây này phải trồng thế nào nhỉ, vùi xuống phân nền sao?”

Hướng Nguyên cũng mới tiếp xúc với mấy thứ này lần đầu: “Để về nhà nghiên cứu xem sao.”

Xe chạy một mạch đến dưới lầu nhà Tôn Lộ. Hướng Nguyên rất tự giác xuống xe trước để bê bể cá, Tôn Lộ thấy vậy liền cầm chìa khóa ra mở cửa.

Hôm nay Tôn Kiến Hoành tan làm sớm. Ngồi trong phòng khách nghe thấy tiếng mở cửa, ông liền lên tiếng: “Lộ Lộ về rồi sao?”

Uông Tình đang đắp mặt nạ bước tới. Nhìn thấy hai túi đồ trên tay con gái, sự ngạc nhiên của bà lộ rõ qua cả lớp mặt nạ: “Cái gì đây? Cá hả? Con định nuôi cá ư? Bố con hành hạ lũ cá chưa đủ sao mà giờ đến lượt con cũng muốn nhúng chân nhúng tay vô thế này?”

“Ây dà, con sẽ chăm tốt mà, mẹ cứ thích cằn nhằn con mãi thôi.” Tôn Lộ cúi người cởi giày, tiện tay lấy một đôi dép đi trong nhà của nam từ tủ giày ra: “Hướng Nguyên đang ở đằng sau ạ, anh ấy đang bê bể cá giúp con.”

Uông Tình lập tức tươi cười rạng rỡ: “Hướng Nguyên cũng đến ư?” Bà quay vào phòng khách nói lớn: “Ông nó ơi, Tiểu Hướng đến chơi này.”

Từ phòng khách lập tức truyền ra tiếng bước chân của Tôn Kiến Hoành: “Thế à? Sao không báo trước một tiếng.”

Nhìn điệu bộ này thì có lẽ tối nay bố mẹ định giữ Hướng Nguyên lại ăn cơm rồi.

Hướng Nguyên ôm bể cá bước vào, tươi cười chào hỏi bố mẹ Tôn. Anh ấy không có xa lạ gì với họ, bởi đây chẳng phải lần đầu anh ấy tới nhà họ Tôn. Lần đầu tiên anh ấy đến đây, Tôn Lộ vẫn còn đang học đại học ở tỉnh khác. Việc anh ấy quen biết cô là thông qua sự quen biết với bố cô trước.

“Tiểu Hướng vào đây ngồi đi, để bác pha ấm trà cho cháu. Trà Long Tỉnh Minh Tiền đấy…”

Tôn Kiến Hoành mới nói được một nửa thì Uông Tình đã ngắt lời: “Ông pha trà xong thì mang lên lầu cho tụi nhỏ uống là được, đừng có làm phiền bọn trẻ. Hai đứa nó còn phải lo sắp xếp bể cá nữa. Ông nhìn xem bao nhiêu là đồ đạc, hai đứa nó phải bận rộn một phen đấy, chúng ta đừng quấy rầy. Còn ấm trà Long Tỉnh Minh Tiền của ông, cứ để tôi thưởng thức cho.”

Tôn Lộ phụ Hướng Nguyên xách đồ vào, trong lòng cảm thấy ngại ngùng không thôi.

Uông Tình cười tít mắt: “Hai đứa lên lầu xếp bể cá đi, để mẹ bảo dì giúp việc làm thêm vài món. Lên đi, lên đi nào.”

Cứ thế họ bước lên lầu hai trong bầu không khí ngượng ngập, Tôn Lộ bất đắc dĩ mỉm cười với Hướng Nguyên một cái, ngược lại anh ấy lại cười rất thoải mái.

“Em muốn đặt cá đặt ở đâu?”

“Để ở phòng đọc sách của em đi.”

Tôn Lộ đẩy cửa bước vào. Phòng đọc sách rất sạch sẽ và ngăn nắp, đồ nội thất lớn chỉ có một chiếc giá sách chiếm trọn bức tường cùng hai chiếc bàn. Một chiếc dùng để làm việc, một chiếc dùng để luyện chữ.

Chữ của cô rất đẹp, được thừa hưởng từ Tôn Kiến Hoành. Từ nhỏ cô đã đi học lớp thư pháp, học mãi đến tận năm lớp mười. Nhờ có nền tảng vững chắc từ bé, cộng thêm việc cô không bỏ dở giữa chừng, nét chữ này đã trở thành một điểm cộng lớn khi cô đi xin việc.

Hướng Nguyên đặt bể cá vào khoảng trống duy nhất trên bàn làm việc của cô: “Để đây được không em?”

“Dạ được, em cố tình dọn chỗ đó để đặt bể cá đấy.”

Tôn Lộ lấy kéo ra phụ gỡ thùng carton, sau đó lấy từng món phụ kiện bên trong bể cá ra. Cứ lấy xong món này lại đến món khác, nào là máy lọc, vật liệu lọc, thanh sưởi, nhiệt kế, phân nền thủy sinh, đèn chiếu sáng, thức ăn cho cá, ngoài ra còn có một lọ thuốc tím và một lọ thuốc khử clo.

Đồ đạc đầy đủ đến mức nhìn thôi cũng phải kinh ngạc. Cô cảm thấy đống đồ này chắc chắn không chỉ có giá một trăm ba mươi tệ, ít nhất giá bán lẻ bên ngoài cũng vượt xa con số đó.

“Tất cả đống này mà chỉ hơn một trăm tệ thôi á?” Hướng Nguyên cũng có cùng thắc mắc.

“Chắc là anh ấy để giá ưu đãi cho em rồi.”

Lúc này cô dần trở nên im lặng, chẳng ngờ lại bị Trần Húc Đông chơi một vố như thế. Vậy việc cô cứ khăng khăng ép anh phải tính tiền cho bằng được rốt cuộc là sao chứ? Thành ra cô nói nhiều, thành ra cô giả vờ khách sáo hay sao.

“Không sao đâu, em đừng suy nghĩ nhiều.” Do làm việc ở Viện kiểm sát, Hướng Nguyên quen thuộc với những chuyện đối nhân xử thế khó tránh khỏi này hơn cô: “Không việc gì phải để trong lòng cả, em cứ lên lớp và đối đãi với con trai anh ta như bình thường. Mức độ này cùng lắm chỉ được xem là lấy lòng thôi, chưa đến mức bị quy vào tội ăn hối lộ đâu.”

Anh ấy tưởng điều cô đang bận tâm là chuyện nhận quà.

Thực ra Tôn Lộ chẳng hề nghĩ tới vấn đề giữa giáo viên và phụ huynh. Giờ phút này, trong đầu cô chỉ luẩn quẩn duy nhất câu nói của Trần Húc Đông: “Cô nghĩ tôi miễn phí cho cô là để tán tỉnh cô sao.”

Thái độ của anh khi thốt ra câu đó quá đỗi tự nhiên, tự nhiên đến mức đạp thẳng lên ranh giới phòng bị trong lòng cô, tự nhiên đến độ chỉ bằng một câu nói đã tóm gọn lại mối quan hệ vừa mập mờ vừa xa cách của họ trong mấy ngày qua.

Cô vốn tưởng chuyện này sẽ không bao giờ bị mang ra nói thẳng tuột như thế, ngỡ rằng sau ngày hôm nay mọi thứ sẽ được đặt dấu chấm hết và vĩnh viễn lùi vào dĩ vãng. Vậy mà sau khi chạm mặt Hướng Nguyên, anh vẫn cố tình nói như vậy.

Anh ta muốn làm gì?

Sau này không cần giáp mặt nhau ở trường nữa sao? Chẳng lẽ Trần Vũ Hàng sắp chuyển trường?

“Lộ Lộ, nước em phơi sẵn đâu rồi?”

Tôn Lộ sực tỉnh, thấy Hướng Nguyên đã lau sạch bể, trải xong phân nền thủy sinh và chuẩn bị châm nước, cô vội đứng dậy: “À, ở ngoài ban công, để em ra lấy, cũng không biết có đủ không nữa.”

Lần trước lúc nói với Hướng Nguyên chuyện nuôi cá, anh ấy đã nhắc cô phải phơi nước trước. Vì không rõ kích thước bể nên cô đã dùng chậu chứa thêm một ít, nhưng tình hình này xem ra một chậu nước có vẻ vẫn chưa thấm vào đâu.

Nước ào ào chảy vào bể cá, chỉ làm đầy được hai phần ba bể. Tạm thời cứ vậy đã.

Việc lắp đặt máy lọc tốn chút công sức. Tôn Lộ vừa tra Baidu trên mạng, vừa hướng dẫn Hướng Nguyên sắp xếp vật liệu lọc theo đúng thứ tự. Hai người lóng ngóng một hồi cũng bật được máy lọc lên. Trong phòng vang lên tiếng “u u” khe khẽ, nghe vào tai cũng êm êm thư thái.

“Bước tiếp theo làm gì nhỉ?”

Hai người nhìn nhau lúng túng: “Thả cá trước hay trồng rong trước đây?”

Tôn Lộ chốt hạ: “Trồng rong trước đi anh, em sợ thả cá vào trước rồi lúc mình trồng rong sẽ làm nó hoảng sợ.”

Tôn Lộ lấy từng cây thủy sinh ra khỏi túi nilon, lúc này mới phát hiện phần rễ của chúng đều đã được xử lý từ trước. Có cây được gắn sẵn lên lũa trầm, có cây lại được buộc thêm một khối vôi nhỏ làm vật đối trọng, chỉ có vài cây trơ trụi xem chừng cần phải vùi rễ xuống dưới lớp nền.

Hướng Nguyên cũng nhận ra mớ rong rêu thoạt nhìn lộn xộn này đã được phân loại và cắt tỉa cẩn thận từ trước.

“Không ngờ vị phụ huynh này lại chu đáo đến thế. Buôn bán có tâm thì chắc chắn sẽ đắt khách cho xem.”

Tôn Lộ lờ mờ đoán được đây là “dịch vụ đặc biệt” mà Thủy sinh Tân Hàng dành riêng cho mình. Cô gật đầu hùa theo: “Vâng, chắc anh ấy buôn bán cũng khá lắm.”

Hướng Nguyên mất gần nửa tiếng đồng hồ nín thở tập trung, cẩn thận trồng từng bụi rong xuống đáy bể. Cuối cùng anh ấy cũng thở phào nhẹ nhõm, nhường việc thả cá lại cho Tôn Lộ. Nhận lấy phần quan trọng nhất, cô nhẹ nhàng tháo miệng túi nilon. Vì nước trong bể chưa đầy hẳn nên cô đổ luôn cả cá lẫn nước cũ vào trong.

Xong xuôi, cô bật chiếc đèn rọi lên rồi chống cằm nằm bò ra bàn ngắm nghía, trong lòng dâng lên cảm giác thư thái vô cùng.

Trong lớp kính là ánh sáng và làn nước hòa quyện vào nhau, thiếu đi một thứ cũng không thể tạo nên thế giới thủy cung thu nhỏ tuyệt đẹp ngay trước mắt. Từng mảng rong rêu và lớp sỏi nền kết hợp với nhau vô cùng ăn ý. Những tán cây mềm mại khẽ khàng đong đưa theo dòng nước, chú cá nhỏ lả lướt kéo theo chiếc đuôi mỏng tang trắng muốt, vây đuôi không ngừng biến đổi hình dáng lấp lánh phản chiếu ánh đèn.

Hướng Nguyên kéo ghế ngồi xuống: “Đại công cáo thành.”

Tôn Lộ mím môi cười với anh ấy: “Cực cho anh nãy giờ. Đẹp quá đi mất, em có cảm giác những lúc rảnh rỗi mình có thể nằm bò ở đây ngắm cả ngày cũng được.”

“Em thích là tốt rồi. Thực ra anh cũng chẳng giúp được gì nhiều, chỉ ráp đống đồ em mua lại với nhau thôi. Công nhận vị phụ huynh kia chu đáo thật, phối mấy loại cây này rất ăn ý. Không khéo anh ta đã mua chuộc đồng nghiệp để dò hỏi sở thích của em từ trước rồi cũng nên?”

Hướng Nguyên chỉ nói đùa nhưng Tôn Lộ lại chẳng thể cười nổi: “… Rong nào mà chẳng giống nhau.”

“Phân ra nhiều loại lắm chứ.” Anh ấy không mấy chú ý đến thái độ của cô, đứng dậy dọn dẹp mớ hỗn độn trên sàn nhà. Nhặt thanh sưởi vẫn còn nguyên trong hộp lên đặt sang một bên, anh ấy bảo: “Cái này giờ chưa cần dùng tới, đợi đến mùa đông em hẵng lấy ra.”

Tôn Lộ kéo ngăn kéo, cất thanh sưởi cùng mấy chai lọ lỉnh kỉnh chưa dùng đến vào trong.

Đúng lúc dì giúp việc lên lầu gọi hai người xuống ăn cơm. Trên bàn đã bày biện ê hề đồ ăn, Tôn Kiến Hoành còn lấy hẳn một chai rượu Mao Đài ra đãi khách. Bữa tiệc gia đình phát sinh đường đột thế này, thật làm khó dì giúp việc vẫn kịp chuẩn bị thêm ba đĩa đồ nguội để nhắm rượu.

Biết ngay tối nay thế nào bố mẹ cũng sẽ làm lớn chuyện, Tôn Lộ khum tay che miệng hắng giọng, ngầm ra hiệu cho nhị vị phụ huynh nên tém tém bớt sự nhiệt tình lại, đừng mới vào đã bày vẽ long trọng đến thế.

“Bố ơi, lát nữa Hướng Nguyên còn phải lái xe về nhà đấy ạ.”

“Không sao đâu, nếu say thật thì bố sẽ gọi xe đưa thằng bé về.”

“Bố…”

Hướng Nguyên vội lên tiếng giải vây: “Không sao đâu em. Bác trai chỉ trêu chút thôi, bác ấy biết anh không uống được rượu, hơn nữa sáng sớm mai anh còn phải đi công tác, chắc bác ấy chỉ bắt anh hầu vài ly thôi.”

Tôn Kiến Hoành bật cười ha hả: “Mới đó đã xót người ta rồi sao? Lộ Lộ à, bố rành tửu lượng của Tiểu Hướng hơn con nhiều. Uống say quá khéo lát nữa thằng bé lại làm trò cười trước mặt con thì khổ.”

Hướng Nguyên hơi ngượng ngùng gật đầu: “Vâng, cháu uống kém lắm ạ.”

Vì hai bên vốn đã thân thiết nên khi vừa ngồi vào bàn, mọi người nhanh chóng hòa vào những câu chuyện rôm rả mà chẳng cần rào trước đón sau. Tửu lượng của Hướng Nguyên quả thực rất tệ, mới cạn một ly mắt đã đỏ hoe, trông rõ mười mươi là người không biết uống rượu. Tôn Lộ nhấp nhanh hơn anh ấy nhưng mặt chẳng hề biến sắc. Hướng Nguyên đùa rằng cô được thừa hưởng gen tinh túy không biết say là gì từ bố mình, câu nói này khiến Tôn Kiến Hoành cười tít mắt đầy đắc ý.

Bữa cơm kết thúc, Uông Tình muốn giữ Hướng Nguyên nán lại chơi thêm chút nữa. Bà định kéo anh ấy vào đủ vị trí bốn người để khai trương chiếc bàn mạt chược tự động mới tậu trong phòng trà. Cuối cùng, Hướng Nguyên phải khéo léo từ chối vì trời đã muộn và sáng mai còn phải đi làm, bà mới chịu buông tha.

Thế là Tôn Lộ lập tức bị đẩy ra làm đại diện tiễn Hướng Nguyên ra tận cổng khu dân cư.

Hai người nắm tay nhau đứng sóng bước dưới ánh đèn đường, kiên nhẫn chờ tài xế lái xe tới đón.

Bầu không khí đầm ấm của gia đình quyện cùng men say bắt đầu phát huy tác dụng. Trước khi lên xe, mượn hơi men lâng lâng, Hướng Nguyên cúi xuống hôn phớt lên má cô. Làn da người phụ nữ mềm mại vô cùng, hệt như chiếc bánh bao điểm tâm được ủ men vừa độ, vừa căng mịn lại vừa êm ái.

Hồi cấp hai, Hướng Nguyên thường xuyên ăn loại bánh bao sữa đông lạnh này. Sáng ngủ dậy chỉ cần hấp hai chiếc, ăn kèm xíu mại nóng và uống cốc sữa đậu nành là đủ năng lượng để cậu thiếu niên tuổi dậy thì no bụng, vùi đầu vào sách vở suốt cả buổi sáng.

Anh ấy say thật rồi, thậm chí còn khẽ cắn lên má cô một cái.

Tôn Lộ thoáng giật mình, vội đưa tay đẩy nhẹ anh ấy ra: “Mới uống có mấy ly mà Kiểm sát viên Hướng đã thành con ma men rồi sao?”

Anh ấy khàn khàn bật cười, hít một hơi thật sâu rồi ôm rịt lấy Tôn Lộ. Rúc mặt vào mái tóc cô hít hà mùi hương thoang thoảng, hai bàn tay Hướng Nguyên áp chặt vào lườn eo cô. Đầu ngón cái vô tình chạm vào gọng kẽm cứng cáp của chiếc áo lót. Lớp nội y dường như đã tàng hình sau một ngày dài mặc trên người, nay vì một sự xê dịch nhẹ mà bỗng chốc mang lại cảm giác tồn tại rõ ràng hơn bao giờ hết.

Tôn Lộ hơi vặn mình giãy giụa. Dưới tác dụng của cồn, hơi thở của người đàn ông phả ra nóng rực.

“Đừng thế mà anh, đang đứng ngoài đường đấy…”

“Anh chỉ muốn ôm em một cái thôi. Cảm giác này thật tuyệt.” Anh ấy ngoan ngoãn giữ nguyên tư thế không đi quá giới hạn, nán lại hôn cô thêm vài lần nữa: “Ngủ ngon nhé Lộ Lộ, anh về đây.”

Mượn ánh đèn đường vàng vọt, Tôn Lộ nhìn rõ khuôn mặt đang ửng đỏ vì men say của người yêu. Cô mỉm cười dịu dàng, chúc anh ấy có một giấc ngủ ngon.

Trở vào nhà, Tôn Lộ lên lầu bật đèn, lại nằm bò ra bàn ngắm nghía chiếc bể cá đang xục nước đều đặn.

Ánh sáng dịu nhẹ xuyên qua khóm rong tạo thành những vệt sáng loang lổ, soi rọi cả một khu rừng bí mật dưới đáy nước. Nhìn chú cá nhỏ luồn lách giữa tán lá xanh, Tôn Lộ nhắm nghiền mắt lại. Phút chốc, dường như cô lại ngửi thấy mùi ẩm ướt thoang thoảng đặc trưng trong tiệm cá cảnh nhà ai kia.

Hình như Tôn Lộ cũng hơi ngà ngà say rồi, hai gò má cô nóng ran. Cô dùng đầu ngón tay gõ nhẹ lên mặt kính, vạch đường di chuyển trêu chọc chú cá nhỏ đang thong dong bơi lội trong làn nước.

“Cá nhỏ ơi cá nhỏ, bơi nhanh lên nào…”

Xem ra cá chọi quả thực rất dễ sống. Bằng chứng là với một tay mơ nuôi cá kiểu chắp vá, bạ đâu làm đấy như Tôn Lộ mà chú cá nhỏ vẫn bình an vượt qua tuần lễ đầu tiên.

Duy chỉ có ngày thứ hai đón cá về là nó trông hơi lờ đờ. Tôn Lộ nghi ngờ nước trong bể chưa bay hết khí clo nên vội vàng lục lọi mớ chai lọ Trần Húc Đông đưa cho. Hệt như đang làm thí nghiệm khoa học, cô cẩn thận đong đếm, rỏ thêm chút dung dịch khử clo vào bể. Quả nhiên, chỉ nửa tiếng sau chú cá lại bơi lội tung tăng.

Tôn Lộ chống nạnh đắc ý. Cảm giác thành tựu này đúng là mang lại sự thỏa mãn vô cùng lớn, thảo nào người ta lại tìm thấy niềm vui trong thú chơi cá cảnh.

Suốt tuần qua, niềm vui mỗi ngày của Tôn Lộ là việc ngắm nghía chú cá cảnh của mình. Trạng thái tự mãn này cứ thế kéo dài, cho đến khi bộ lọc nước trong bể bất ngờ đình công.

Chuyện xảy ra lúc Tôn Lộ đang mải mê soạn bài trong phòng đọc sách. Không gian đột nhiên chìm vào tĩnh lặng, sự im ắng ập đến bất ngờ tựa như có ai đó vừa rút đi một sợi dây chun căng nhẹ trong đầu cô.

Tôn Lộ ngẩng lên ngó nghiêng xung quanh nhưng chẳng nhận ra điều gì bất thường. Mãi đến lúc chuẩn bị đi ngủ, theo thói quen ra ngắm cá cô mới phát hiện mặt nước trong bể lặng thinh kỳ lạ. Rõ ràng theo nguyên lý, chỉ cần máy lọc chạy bình thường thì nước trong bể sẽ liên tục được xục tạo dòng chảy tuần hoàn mới phải.

Chẳng lẽ máy lọc mới mua mà đã hỏng nhanh thế sao? Hay là Trần Húc Đông giở trò gì nhỉ? Tôn Lộ cũng không ngờ phản ứng đầu tiên của mình lại mang đầy ác ý như vậy. Cô tự mắng thầm bản thân đúng là lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử.

Lần đầu tiên nuôi cá, tay mơ lóng ngóng như cô không tránh khỏi cảm giác cuống cuồng. Nửa đêm nửa hôm, cô cứ hì hục lọ mọ với chiếc bể cá một hồi lâu. Đến tận mười hai giờ đêm cô vẫn quyết định gọi điện thoại cho Hướng Nguyên để hỏi xem anh ấy từng gặp tình trạng tương tự chưa.

Đầu dây bên kia vốn đã chìm vào giấc ngủ. Dù bị đánh thức vì một chuyện cỏn con thế này khiến anh ấy vừa bất lực vừa dở khóc dở cười, nhưng điều đó không ngăn được việc Hướng Nguyên cảm thấy sự rối rít, nghiêm túc của Tôn Lộ lúc này cực kỳ đáng yêu.

“Không sao đâu em, cá chọi đâu cần chạy máy lọc oxy. Mà cái máy đó có bảo hành đúng không? Lúc nào rảnh em cứ mang qua tiệm nhờ người ta xem lại là được.”

Tôn Lộ áp điện thoại lên tai, đăm đăm nhìn vào chiếc bể yên ắng rồi chìm vào suy tư. Một lát sau, cô nhẹ nhàng hỏi: “Ngày mai anh đi cùng em được không?”

Hướng Nguyên cười khùng khục hai tiếng: “Anh đang đi công tác mà Lộ Lộ, em quên rồi sao?”

  1. Trà Long Tỉnh Minh Tiền (明前龙井): Loại trà Long Tỉnh được hái trước tiết Thanh Minh (khoảng đầu tháng 4). Đây là thời điểm búp trà non nhất, chất lượng tốt nhất và có giá trị rất cao.
  2. Thuốc tím: Kali pemanganat, thường dùng để sát khuẩn, vệ sinh bể cá.
  3. Thuốc khử clo: Một loại sản phẩm quen thuộc chuyên dùng để khử clo trong nước máy trước khi nuôi cá.
  4. Phơi nước: Thuật ngữ trong giới nuôi cá, chỉ quá trình để nước máy tĩnh lặng ngoài không khí (hoặc sục khí) trong một khoảng thời gian nhằm làm bay hơi khí clo có hại cho cá.
  5. Rượu Mao Đài (茅台): Một trong những loại rượu trắng truyền thống nổi tiếng và đắt đỏ bậc nhất của Trung Quốc, thường được dùng để thiết đãi khách quý hoặc trong những dịp lễ tiệc đặc biệt.
  6. Đại công cáo thành (大功告成): Thành ngữ, ý chỉ một công việc to lớn, quan trọng đã được hoàn thành viên mãn.