Chương 69 - Đàn Cá Bơi Về Phía Đất Liền

Đàn Cá Bơi Về Phía Đất Liền
Ngoại truyện 01: Bài nhật ký cuối tuần về đám cưới.

Chủ nhật. Trời nắng.

Hôm qua quả là một ngày thật khó quên, bởi vì đã có một chuyện vô cùng đáng mừng xảy ra: Cô giáo Tôn kính yêu nhất của em đã kết hôn, và chú rể chính là người lớn mà em sùng bái nhất – bố Húc của em.

Cô Tôn đã dạy em hai năm. Kể từ lúc em chuyển đến ngôi trường này vào năm lớp một, cô luôn là người giáo viên mà em yêu quý nhất. Cô là một giáo viên rất tuyệt vời, cô luôn tặng phần thưởng cho những bạn nhỏ có biểu hiện tốt và cũng sẽ nghiêm khắc phạt những bạn học nghịch ngợm, phá phách trong lớp. Trong hai năm đầu tiên bỡ ngỡ bước chân vào trường Tiểu học Tây Kiều, chính cô Tôn đã dẫn dắt em thỏa sức bơi lội giữa biển khơi kiến thức. Đối với em, cô giống như một người mẹ thứ hai vậy.

Còn bố Húc của em, bố ấy biết lái cả con tàu du lịch khổng lồ nặng một trăm nghìn tấn đấy! Mọi người đừng có không tin nhé, lúc em kể chuyện này, các bạn cùng lớp chẳng ai chịu tin cả, toàn bĩu môi bảo em nói khoác, bốc phét thôi. Thế nhưng có một hôm bố Húc mặc nguyên bộ đồng phục đi tàu đến trường đón em, thế là tất cả mọi người đều xúm lại ghen tị vì em có một người bố làm thuyền trưởng! Dù bố bảo hiện tại bố vẫn chưa lên chức đó, nhưng sang năm sẽ cố gắng phấn đấu để đạt được (đây là nguyên văn lời bố nói đấy ạ). Cơ mà trong lòng em, bố còn oai phong lẫm liệt hơn cả Thuyền trưởng Jack trong phim Cướp biển vùng Caribbean nữa.

Và chính hai con người tuyệt vời nhất ấy, họ đã kết hôn với nhau rồi!

Vào ngày diễn ra đám cưới, em thức dậy từ rất sớm vì bản thân cũng được giao nhiệm vụ quan trọng. Em phải cùng bố ruột và bố Húc đi đón dâu, phải đi ngay phía trước cô dâu để rải hoa và còn phải mang nhẫn cưới lên cho bố Húc nữa. Bố Húc đỉnh lắm luôn, cô giáo Ngô giấu giày của cô Tôn tít trên nóc tủ, thế mà bố Húc chỉ cần trèo lên giường là tìm ra ngay! Sau đó, ai nấy đều được nhận phong bao lì xì, em cũng được một cái. Mẹ bảo hôm nay trọng trách của em rất lớn, nhưng em chẳng thấy mệt chút nào, trái lại còn cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Bởi vì tại đám cưới, em được nhìn thấy biết bao nhiêu người nở nụ cười rạng rỡ, lại còn được ngắm những món đồ trang trí lộng lẫy hơn cả lâu đài trong truyện cổ tích. Nhìn cảnh ấy làm em cũng muốn kết hôn luôn, đến lúc đó em sẽ bắt bố Húc làm cậu bé tung hoa và mang nhẫn cưới lên cho em mới được.

Hôm qua cô Tôn trông y hệt như một nàng công chúa vậy, cô mặc chiếc váy cưới trắng tinh khôi và đội một chiếc vương miện lấp lánh. (Có một điều rất đáng để khoe nhé: chiếc vương miện công chúa mà em vừa nhắc tới là hàng thật 100% đấy. Bởi vì đó chính là món quà do tự tay em mua ở cửa hàng lưu niệm, lúc mua ông chủ đã dõng dạc bảo đó là vương miện của công chúa mà). Còn em thì hóa thân thành một chàng kỵ sĩ nhỏ oai phong, đi ngay phía trước công chúa để rải hoa. Phân đoạn này em đã từng luyện tập một lần rồi nên những cánh hoa tung lên vừa cao lại vừa đều tăm tắp. Lúc sau mẹ đưa ảnh chụp cho em xem, mẹ cứ khen em trông y như một sứ giả hộ hoa, hộ tống cô Tôn sải bước tiến về phía bố Húc. Mọi người đều bảo em là nhân vật cực kỳ quan trọng. Bởi nếu không có em, khéo giờ này bố Húc vẫn còn đang ế chỏng ế chơ, làm sao mà tìm được nàng công chúa của đời mình cơ chứ.

Chú MC bảo em phát biểu vài lời. Em bèn cầm micro hỏi mọi người rằng, trong truyện cổ tích công chúa gả cho hoàng tử thì sẽ trở thành hoàng hậu, vậy công chúa gả cho thuyền trưởng thì sẽ trở thành gì ạ? Bố Húc lập tức giành mic đáp ngay: “Thành Nữ vương”. Chắc do vẫn đang đứng trên sân khấu đông người nên hai má cô Tôn đỏ bừng bừng. Tất cả mọi người ở dưới đều cười vang thích thú. Em trịnh trọng giao nhẫn cưới cho bố Húc, để bố nhẹ nhàng lồng chiếc nhẫn ấy vào tay cô Tôn. Bàn tay của cô Tôn thơm lắm nhé, móng tay còn được vẽ những họa tiết lấp lánh cực kỳ xinh đẹp. Em thấy bố Húc cứ nắm chặt lấy tay cô chẳng chịu buông. Thế rồi, giữa tiếng hò reo vang dội của tất cả mọi người, chú MC bỗng dưng đưa tay bịt kín mắt em lại. Nhưng em vẫn lén nhìn qua kẽ tay chú ấy và thấy rõ mồn một cảnh bố Húc hôn cô Tôn. Chuyện này thì có gì mà không được xem chứ? Em đã lên lớp ba rồi, đâu còn là con nít nữa. Với lại, trước đây đâu phải em chưa từng nhìn thấy cảnh này bao giờ đâu.

Đến phần nhập tiệc, mọi người bắt đầu dùng bữa. Em được xếp ngồi vào ngay giữa bố và mẹ. Ý em là bố mẹ ruột của em ấy, chứ không phải cô Tôn và bố Húc đâu. Ngồi kẹp giữa hai người, bố mẹ cứ thi nhau gắp thức ăn cho em. Em ăn no căng cả bụng. Điểm trừ duy nhất của bữa tiệc là cô dâu và chú rể chẳng ăn uống được mấy. Em cứ thấy hai người phải đi loanh quanh khắp các bàn để chúc rượu và uống nước suốt thôi. Thật là tiếc quá đi mất, món sườn xào chua ngọt và cơm chan sốt bào ngư ngon đến thế mà cô Tôn lại chẳng được nếm thử miếng nào. Cơ mà tay nghề nấu nướng của bố Húc đỉnh lắm, hy vọng về đến nhà bố Húc sẽ xắn tay vào bếp làm đồ ăn khuya cho cô Tôn, tuyệt đối không được lười biếng. Bởi vì cô giáo Ngô đã dặn rồi, nếu bố Húc mà không hầu hạ, chăm sóc cô Tôn thật chu đáo thì cô Tôn sẽ sút bay bố ấy luôn. Lúc đó cô Tôn sẽ buồn lắm đấy.

Hôm nay quả thực là một ngày ngập tràn hạnh phúc và không thể nào quên!

Bài văn nộp lên, cô giáo Ngữ văn mới đã chấm điểm Xuất sắc, kèm theo lời đánh giá:

“Hôm đó cô cũng có mặt dự tiệc, em viết hay lắm, làm cô nhớ lại khung cảnh ngày hôm đó. Có thể thấy làm xong bài em đã đưa cho phụ huynh kiểm tra lại rồi phải không? Rất tốt, bài văn sau khi được chỉnh sửa đã trôi chảy và mượt mà hơn rất nhiều rồi nhé!”

  1. Sứ giả hộ hoa: Cụm từ ví von người đàn ông đóng vai trò là người hộ tống, che chở và bảo vệ cho một người phụ nữ (ví người phụ nữ xinh đẹp như đóa hoa và người đàn ông là sứ giả bảo vệ hoa).