Chương 66 - Đàn Cá Bơi Về Phía Đất Liền

Đàn Cá Bơi Về Phía Đất Liền
Trên chuyến xe lúc về, Trần Húc Đông là người cầm lái. Tôn Lộ ngồi ở ghế phụ, bàn tay anh cứ đặt mãi trên đùi cô không chịu rời.

Người phụ nữ mặc chân váy cùng tất da giữ ấm, còn lòng bàn tay người đàn ông lại dày dặn, vương những vết chai mỏng do tập gym để lại. Thanh âm ma sát vang lên nghe cứ như sắp xước rách cả tất, ấy vậy mà bàn tay ấy vẫn m*n tr*n, trơn tru trượt xuống theo đường cong nơi gốc đùi cô.

“Xước tất là anh phải đền cho em đấy.”

Anh vẫn nhìn thẳng về phía trước, một tay giữ vô lăng, tay kia men theo đường cong từ đùi trái v**t v* sang đùi phải của cô: “Đền.”

“Ngày mai mấy giờ anh đi? Em phải đi làm nên không tiễn anh được đâu.”

“Chưa biết nữa, xem mấy giờ anh dậy đã. Anh tính làm chút đồ ăn cho em rồi mới đi, tủ lạnh nhà em trống không rồi phải không?”

“Không cần đâu, trong tủ lạnh cái gì cũng có, em tự nấu ăn được mà.”

Anh nhướng mày, quay sang nhìn cô rồi nắn nhẹ lên đùi cô một cái.

“Đừng nghịch nữa, mẹ em gọi điện thoại này.” Tôn Lộ run chân, bắt máy cuộc gọi từ Uông Tình.

Dạo này Uông Tình đang đi du lịch cùng hội bạn, thưởng thức ẩm thực của người Thái. Tháng Ba, tháng Tư hàng năm vốn là mùa du lịch truyền thống, thời điểm bà cùng các chị em xúng xính khoác lên mình những chiếc khăn lụa rực rỡ. Mới đi được hai tuần mà bà sắp thuộc làu cả bài hát “Cây trúc đuôi phượng dưới ánh trăng” rồi.

“Alo con nghe nè mẹ ơi. Vâng, con đang ở ngoài.” Tôn Lộ liếc nhìn người đàn ông ở ghế lái đang đột nhiên ngồi ngay ngắn, nghiêm chỉnh: “Đúng rồi, con đang ở trong xe. Hôm nay Trần Húc Đông đến Lâm Giang phỏng vấn, tiện đường ghé qua thăm con. Con vừa gặp anh ấy xong, giờ đang về nhà đây.”

Uông Tình lên giọng: “Cậu ta không ở đó chứ?”

“Dạ không, anh ấy về rồi ạ. Con đang dùng bluetooth trên xe để nghe điện thoại của mẹ đây.”

“Cậu ta đến Lâm Giang phỏng vấn công việc gì?”

“Thuyền viên ạ.”

Uông Tình tỏ vẻ không mấy hài lòng: “Lại là cái công việc bấp bênh này sao. Hay là con lựa lời khuyên nhủ cậu ta xem sao? Trong ngành đó không còn công việc nào khác phù hợp chuyên môn hơn à?”

“Bản thân con không để tâm thì khuyên anh ấy làm gì. Anh ấy mà làm nghề khác khéo con lại chẳng thích anh ấy nữa.” Đùi lại bị véo một cái. Tôn Lộ khẽ giậm chân: “Với lại nghề đó được nghỉ phép còn nhiều hơn cả giáo viên, con muốn anh ấy ở bên cạnh bầu bạn lúc nào cũng được.”

“Bên họ nghỉ phép kiểu gì?”

“Tùy theo sự sắp xếp của công ty ạ, hình như làm theo chế độ luân phiên. Nói chung cứ ra khơi một chuyến, lúc về sẽ được nghỉ ngơi một thời gian.”

“Con thấy hài lòng sao? Cứ đi biền biệt một hai tháng trời thì có gì mà hài lòng hả?”

“Có gì mà không hài lòng đâu mẹ. Bố ngày trước cũng đi làm xa nhà cả một hai năm trời mà mẹ vẫn chấp nhận được đó thôi.”

“Công việc của bố con là viên chức nhà nước.”

“Thôi con không nói nữa đâu, con sắp về tới nơi rồi, dưới tầng hầm tín hiệu kém lắm.”

Vội vã cúp máy, Tôn Lộ chụp một bức ảnh tầng hầm gửi qua WeChat cho Uông Tình. Dùng cách nửa đùa nửa thật, trộn lẫn lời nói dối và sự thật thế này thì độ tin cậy mới cao.

Trần Húc Đông cười gượng hai tiếng. Anh nhìn gương chiếu hậu để đánh lái, vừa lùi xe vào bãi đỗ vừa lên tiếng: “Phải làm sao đây cô Tôn, liệu anh còn cơ hội lấy được lòng mẹ vợ nữa không?”

Tôn Lộ thử kéo tất, bĩu môi, bị xước rách thật rồi: “Anh gặp mẹ rồi sẽ biết, bà ấy chỉ được cái khẩu xà tâm phật thôi. Nếu không thì em đã chẳng có không gian tự do để hình thành nên tính cách như bây giờ.”

Cô ngước mắt lên, phát hiện Trần Húc Đông có vẻ không tin cho lắm.

Cô nhướng mày: “Em nói thật đấy, những việc em đã không muốn làm thì ai ép cũng vô dụng. Lấy chuyện điền nguyện vọng đại học năm xưa làm ví dụ nhé. Em nhìn ra được bố mẹ thực tâm khá hối hận vì đã không ủng hộ em học ngành Phát thanh. Nhưng sự thật là, trong tận xương tủy, em cũng được di truyền cái tính thực dụng của hai người họ. Dù em sẽ chẳng đời nào chủ động thừa nhận, nhưng hiện tại ngẫm lại, nếu hồi đó em học Phát thanh, với tính cách và điều kiện của em, có khi tốt nghiệp xong là thất nghiệp luôn, hoặc cùng lắm là bị đẩy đến một đài truyền hình địa phương nào đó để bán thực phẩm chức năng cho người già.”

“Điều kiện của em thì làm sao?” Anh vươn tay sang chạm vào cô, v**t v* một vòng quanh cổ rồi cuối cùng đặt tay lên gáy cô đầy nâng niu: “Điều kiện của em chẳng phải rất tốt sao?”

“Điều kiện của em mà lên sóng truyền hình thì chẳng có gì nổi bật cả. Hơn nữa, công việc ở đài truyền hình chắc chắn sẽ phức tạp và nặng nề chuyện đối nhân xử thế hơn ở trường học nhiều, em không hợp đâu.”

Thuở nhỏ, Tôn Lộ luôn buộc tóc hớt ngược ra sau, để lộ trán, mang đúng chuẩn hình tượng một học sinh giỏi cứng nhắc khô khan. Phải đến khi lên đại học cô mới bắt đầu chú ý đến chuyện ăn diện, chăm chút ngoại hình. Chính vì vậy, về mặt tâm lý cô vốn chẳng hề được bồi đắp cái sự “kiêu ngạo của hoa khôi học đường” từ tấm bé.

Kẻ mang trong mình sự “kiêu ngạo” về ngoại hình đích thị là kiểu người như Trần Húc Đông. Lúc nói chuyện, anh luôn có thói quen nhìn thẳng vào mắt đối phương, dường như chẳng bao giờ phải lo lắng chuyện trên mặt mình dính bẩn, lại càng không sợ cảnh kẽ răng dính vụn thức ăn.

Giống hệt như lúc này đây, anh cứ đăm đăm nhìn cô, rồi bất thình lình thốt lên: “Cô Tôn, cứ hễ em mở miệng giảng giải là anh lại muốn hôn em.”

Tôn Lộ lườm anh. Rốt cuộc nãy giờ anh có nghe cô nói gì không vậy?

“Tan lớp!” Cô đẩy cửa xe bước xuống rồi đi thẳng lên lầu.

Đêm hôm đó, Trần Húc Đông rất kiềm chế, chỉ làm đúng hai hiệp. Trước mười hai giờ đêm, Tôn Lộ đã tắm rửa xong xuôi rồi lên giường đi ngủ. Anh thì chẳng thấy buồn ngủ chút nào, bèn bước ra ngoài ban công hút một điếu thuốc. Gió lạnh đến mức anh phải tự xoa hai cánh tay, trở vào phòng khách để thu dọn tàn cuộc do “hiệp một” để lại.

Nào là vỏ bao nhôm bị xé rách, đôi tất da chân tơi tả, cùng chiếc “áo mưa” đã qua sử dụng bị vứt chỏng chơ dưới đất.

Sáng mai cô tỉnh dậy mà thấy mấy thứ này thì kiểu gì cũng nổi trận lôi đình cho xem.

Lúc anh trở lại phòng ngủ thì cô đã trở mình chiếm trọn cả chiếc giường. Trần Húc Đông vén chăn lên cẩn thận nằm lách vào. Tôn Lộ giật mình tỉnh giấc, khẽ nhích người sang một bên. Nhưng vì vô tình lăn sang nửa phần nệm chưa được ủ ấm nên cô khẽ càu nhàu, lười chẳng buồn dịch thêm nhiều nữa, cứ thế nằm dính sát vào anh mà tiếp tục say giấc.

Khi thị giác đã dần thích nghi với bóng tối, anh đăm đăm nhìn lên trần nhà. Tâm trí anh trôi về buổi phỏng vấn ban chiều, và cả bát mì ăn ở bến xe khách cách đây ba tiếng đồng hồ.

Thế giới này hoàn hảo đến mức khiến người ta ngỡ như không có thực.

Trong cơn mơ màng, Tôn Lộ lờ mờ nhận ra anh vừa hôn mình một cái, bởi cô nếm được vị kem đánh răng hương bạc hà truyền tới.

Sáng hôm sau, lúc cô thức dậy thì Trần Húc Đông vẫn còn đang nằm ườn trên giường. Tôn Lộ chẳng có thời gian để ý đến anh. Thay quần áo, vệ sinh cá nhân xong xuôi, cô vội vàng hôn anh một cái chớp nhoáng rồi rời đi. Trước khi ra khỏi cửa, cô không quên dặn dò anh giúp mình cho cá ăn và lau dọn bể kính. Cả tuần nay cô cứ trì hoãn mãi chưa chịu dọn dẹp, lớp cặn nước bám vào trông xấu xí vô cùng, nay vớ được anh ở nhà nên vừa hay sai vặt luôn thể.

Tôn Lộ đi khỏi nhà chưa đầy một tiếng, Trần Húc Đông cũng trở dậy. Còn lại mỗi mình anh trong căn nhà trống trải vắng lặng này, chi bằng thức dậy làm giúp cô chút việc nhà.

Quần áo đã được giặt giũ, rác đã đổ, bể cá cũng được dọn dẹp thay nước sạch sẽ từ trong ra ngoài. Anh còn nổi lửa nấu cho cô hai món mặn, cẩn thận cất vào hộp bảo quản thực phẩm, chừng đó đủ để cô ăn dè suốt hai tuần liền.

Loay hoay xong xuôi thì cũng đã gần ba giờ chiều. Trần Húc Đông mua vé xe lúc bốn giờ rưỡi, dự tính ra ngoài ăn vội bữa thức ăn nhanh rồi đi thẳng ra bến.

Ai ngờ người tính không bằng trời tính. Vừa bước ra khỏi cửa chung cư, anh đã đụng mặt ngay Uông Tình. Bà vừa đi du lịch về, ghé sang nhà con gái để tặng quà lưu niệm.

Khoảnh khắc chạm mặt nhau, Trần Húc Đông như đứng chết trân tại chỗ. Bàn tay đang định rút điện thoại ra cứ thế cắm chặt trong túi quần. Người ngoài không biết khéo lại tưởng anh tạo dáng chụp ảnh, nhưng thực chất là não bộ của anh đang hoàn toàn đình công.

Anh vẫn nhớ như in những gì Tôn Lộ đã nói với Uông Tình qua điện thoại tối qua. Ấy thế mà bây giờ lại bị bắt tại trận ngay giữa thanh thiên bạch nhật, và đương sự thì lại chẳng có mặt ở đây.

“… Cháu… cháu chào bác ạ.”

Uông Tình chẳng bộc lộ chút biểu cảm nào. Bà ít nhiều cũng đã dự cảm được cảnh này, thậm chí cái việc sáng sớm vội vã ra sân bay vốn dĩ chính là để đi bắt quả tang ai đó chứ đâu. Trong lòng bà sớm đã tỏ tường, nên lúc thực sự bắt tại trận rồi thì lấy đâu ra mà kinh ngạc nữa?

“Lên lầu với tôi.” Bà chỉ ném lại một câu như vậy.

Trần Húc Đông bấm mật mã mở cửa tòa nhà, khúm núm giữ cửa nhường Uông Tình bước vào trước. Kế đó, anh vội vã sải hai bước vượt lên để bấm thang máy.

Dáng vẻ của anh ân cần vô cùng.

“Để cháu xách cho ạ.”

Trên tay Uông Tình chỉ cầm mỗi chiếc túi xách và một hộp bánh hoa tươi: “Không nặng, tôi tự xách được.”

Giây phút đợi thang máy dài đằng đẵng rốt cuộc cũng trôi qua. Trần Húc Đông bước vào trong, đưa tay giữ cửa, đợi Uông Tình vào hẳn rồi mới bấm tầng mười hai.

Uông Tình hít một hơi, hỏi: “Cậu biết mật mã nhà Lộ Lộ không?”

Trần Húc Đông đáp là biết. Nhưng thực chất anh đâu có biết, vì cô cài thẳng vân tay cho anh luôn rồi.

“Cậu mở cửa cho tôi thế này, Lộ Lộ không vui với cậu thì làm sao?”

“Không có đâu ạ, Lộ Lộ không đời nào giận dỗi cháu vì chuyện này.”

Cửa vừa được Trần Húc Đông bấm mở, Uông Tình quả nhiên để ý ngay: “Cài cả vân tay luôn rồi.”

“Dạ vâng.” Trần Húc Đông đứng giữ cửa: “Cháu mời bác vào.”

Trong nhà vừa mới nấu cơm xong, mùi sườn kho tương xen lẫn gà kho hạt dẻ thơm nức vẫn còn thoang thoảng. Hộp đựng thức ăn đặt trên bàn ăn được đậy cẩn thận bằng lồng bàn. Không khí mang đậm hơi thở của một gia đình đầm ấm, nhìn qua quy mô là biết không đời nào Tôn Lộ có thể tự tay làm ra được.

“Là cậu nấu à?” Uông Tình hỏi.

“Vài món cơm nhà thôi ạ.” Trần Húc Đông mím môi gật đầu. Trông anh có vẻ căng thẳng, cứ như đang tham gia vòng chung kết Vua đầu bếp vậy.

Uông Tình khẽ “ừ” một tiếng: “Cũng tốt, Lộ Lộ không phải là không biết nấu, chỉ là con bé quá lười thôi.”

“Lộ Lộ đi làm về thường chỉ thích ăn uống đơn giản. Cháu nấu sẵn, cô ấy về hâm nóng lại là ăn được ngay.”

Uông Tình bỗng chuyển hướng câu chuyện: “Với tính chất công việc của cậu, mai này đi biền biệt thì ai sẽ chăm sóc cho Lộ Lộ đây?”

Trần Húc Đông cứng họng, ở khoản này này quả thực anh chẳng thể nào đưa ra được một câu trả lời đạt điểm tối đa. Nhưng anh đâu biết rằng Uông Tình hỏi vậy thuần túy chỉ là cố ý làm khó, chủ yếu muốn dằn mặt anh một vố. Bởi lẽ, theo quan niệm hôn nhân của các bậc trưởng bối, người phụ nữ mới là người chăm lo cho gia đình.

Nào ngờ, Trần Húc Đông im lặng một chốc rồi bất thình lình đáp: “Cả công việc và Lộ Lộ đều rất quan trọng, cháu sẽ cố gắng chu toàn cả hai.”

Uông Tình vốn là một bà nội trợ toàn thời gian, thế nên trong thâm tâm bà chẳng hề bận tâm xem con rể tương lai có khả năng quán xuyến gia đình hay không. Lấy Hướng Nguyên làm ví dụ, giả sử Tôn Lộ và Hướng Nguyên kết hôn thì cuộc đời con bé sau này chắc chắn cũng chỉ quẩn quanh bên người chồng làm kiểm sát viên và những đứa con mà thôi.

Chính vì thế, khi nghe thấy một người đàn ông tuyên bố sẽ vì con gái mình mà chu toàn cả sự nghiệp lẫn gia đình, Uông Tình thực sự khá ngạc nhiên. Thậm chí còn nhất thời chưa kịp phản ứng.

Tuy nhiên, mất lòng trước được lòng sau, bà vẫn thẳng thắn: “Việc cậu có thể quay lại làm việc như hiện tại cũng là nhờ vào Lộ Lộ nhà chúng tôi, thực ra như vậy không hay cho lắm. Cậu đừng cho rằng mình đang mắc nợ Lộ Lộ điều gì. Tôi và bố con bé sợ nhất là chuyện này. Bởi vậy, tôi chưa bao giờ bảo Lộ Lộ phải kén người ở rể cả. Trong lòng cậu càng mang nặng tư tưởng muốn báo ân thì gia đình chúng tôi lại càng lo lắng. Nhỡ ngày dài tháng rộng, cái sự báo ân đó lại biến thành oán hận trút lên đầu Lộ Lộ thì sao.”

Trần Húc Đông có hơi ngơ ngác, chau mày đáp: “Cháu sẽ không làm vậy đâu, thưa bác.”

“Tôi nhìn cũng thấy cậu không giống kiểu người đó, nhưng tôi cứ phải nói cho rõ ràng. Tôi cũng chẳng ngại đóng vai ác đâu.”

Giọng điệu của Uông Tình không hề cay nghiệt. Bà khẽ ngừng lại rồi nói tiếp: “Nếu để tôi phát hiện cậu không hề yêu thương, chiều chuộng con bé như những gì nó nói, tôi chắc chắn sẽ nhúng tay vào. Đang hẹn hò yêu đương đâu có nghĩa là đã trói buộc cả đời với nhau. Mọi thứ hiện tại vẫn chỉ đang trong giai đoạn khảo sát mà thôi. Hễ tôi và bố con bé cảm thấy có điểm nào không ổn thì tới lúc đó Lộ Lộ có giận dỗi thế nào cũng vô dụng. Bậc làm phụ mẫu là vậy đấy, chỉ cần biết việc mình làm là tốt cho con cái thì dẫu nó có oán hận, tôi cũng chẳng sợ. Hơn nữa nói cho cậu hay, những chuyện con bé oán hận tôi cũng chẳng ít đâu, thêm chuyện của cậu vào cũng chẳng nhằm nhò gì.”

“Bác nói quá lời rồi ạ, Lộ Lộ chắc chắn sẽ không ôm hận trong lòng đâu.”

Uông Tình đưa mắt nhìn sang.

Trần Húc Đông cũng sợ mình lỡ lời đường đột, ngặt nỗi những lời bà vừa nói lại vô tình làm anh nhớ tới những gì Tôn Lộ đã tâm sự dưới hầm để xe tối qua: “Cô ấy… rất thấu hiểu mục đích của hai bác, và cô ấy cũng tán thành, ít nhất là tán thành một phần. Ngay cả những điều bác vừa nói cháu cũng rất hiểu, bởi vì chính cháu cũng muốn được chăm sóc và bảo vệ cô ấy.”

Không ngờ anh lại chọn cách bày tỏ lòng thành nhanh như vậy, ánh mắt Uông Tình thoáng chút dao động.

Bà khẽ thở dài, thái độ cũng dịu đi đôi phần: “Nói mồm thì ai chẳng nói được. Lộ Lộ cứ giục mãi chuyện tìm thời gian để hai bên gặp mặt, nhưng thái độ của tôi là chưa cần phải vội.”

Trần Húc Đông tỏ vẻ đã thấu hiểu. Bị dằn mặt từ nãy tới giờ, nhưng trong lòng anh tuyệt nhiên chẳng mang chút oán giận nào. Bởi anh thừa biết, Tôn Lộ mà anh luôn trân trọng, yêu thương chính là cô con gái do hai bậc phụ huynh này dày công nuôi dạy nên người, chứ đâu phải sinh linh nứt ra từ hòn đá hay tự nhiên từ dưới đất chui lên.

Đã có hai con người, suốt hơn hai mươi năm ròng rã trước khi anh gặp được cô, vẫn luôn nâng niu, chở che và coi cô như báu vật mà nuôi nấng nên người.

Còn anh, mới xuất hiện trong cuộc đời cô chưa đầy một năm, nếu chỉ biết dựa vào dăm ba lời chót lưỡi đầu môi thì đúng là đồ lưu manh tồi tệ.

Uông Tình chẳng còn gì để nói thêm nữa, hay chính xác hơn là chẳng còn gì muốn nghe nữa, bà bèn xua tay bảo anh cứ về trước đi.

Chiếc camera an ninh Tôn Lộ lắp trước cửa nhà cứ thế ghi lại trọn vẹn quá trình ghé thăm của Uông Tình. Vừa tan lớp mở ra xem, chân tay cô phút chốc lạnh toát.

Cô cuống cuồng nhắn hỏi Trần Húc Đông xem mẹ mình có nói lời nào khó nghe không. Tất nhiên là anh nói không có: “Anh làm chút đồ ăn để sẵn trên bàn cho em rồi, mẹ em còn khen tay nghề nấu nướng của anh nữa đấy.”

“Thật hay đùa thế?” Tôn Lộ bán tín bán nghi.

“Thật mà, mẹ em dùng ánh mắt để nói cho anh biết đấy.”

“Anh cũng đừng có mà lạc quan quá nha Trần Húc Đông.”

Cúp điện thoại, Tôn Lộ lập tức gọi cho Uông Tình.

Uông Tình lúc này đã ngồi trên chuyến xe trở về Đông Bình. Bà thừa biết Tôn Lộ định gọi tới để “hưng sư vấn tội” nên dứt khoát không nghe máy, chỉ thẳng tay quăng lại một tin nhắn WeChat:

[Mẹ đang ngồi xe, không muốn nói chuyện. Thứ nhất, mẹ không hề bắt nạt bạn trai con, chuyện xóa án tích hay chuyện mẹ cậu ta mẹ tuyệt nhiên chẳng hé nửa lời. Thứ hai, Tôn Lộ, con liệu mà giữ cái đầu cho tỉnh táo, nếu dám giở trò “tiền trảm hậu tấu” thì mẹ đánh gãy chân con đấy.]

Tôn Lộ khẽ sờ mũi. Đương nhiên cô hiểu rõ bốn chữ “tiền trảm hậu tấu” kia ám chỉ chuyện “ăn cơm trước kẻng”, chưa cưới đã chửa.

Đã ngoài hai mươi tuổi đầu rồi mà hễ đụng tới chuyện nhạy cảm với người nhà là vẫn cứ thấy ngượng ngùng muốn chết…

Cô gửi lại một nhãn dán làm nũng, khéo léo lảng sang chuyện khác: [Hôm nay đường đột quá mẹ ơi, tìm thời gian chính thức gặp mặt có phải tốt hơn không. Với lại tình hình mẹ anh ấy hiện giờ rất ổn định, bố mẹ đừng chỉ vì ba chữ bệnh tâm thần mà cứ làm như sắp phải đối mặt với kẻ thù vậy.]

[Không nói nữa, nhìn điện thoại chóng mặt quá.]

[Bao giờ thì bố rảnh rỗi ạ?]

[Con tự đi mà hỏi ông ấy.]

Hôm đó, lúc Tôn Lộ về nhà, cô nhìn thấy hai chiếc hộp đựng thức ăn trên bàn ăn, cùng một hộp bánh hoa tươi được treo vắt vẻo trên tựa lưng ghế.

Thức ăn trong hộp đã bị vơi đi chút đỉnh. Bước vào bếp, cô thấy dưới bồn rửa có để một bộ bát đũa đã qua sử dụng.

Cô mở nồi cơm điện ra xem, thấy cơm bên trong cũng bị xới mất một góc nhỏ.

Tôn Lộ rút điện thoại ra, chụp một bức ảnh hộp bánh hoa tươi rồi gửi đi: [Cảm ơn mẹ đã tiếp tế đồ ăn nha. Cả buổi sáng mải vội vã ra sân bay chắc mẹ đói bụng lắm rồi đúng không? Mẹ ăn xong thấy có ngon không ạ? [Nhe răng]]

Nửa tiếng sau, Tôn Lộ nhận được tin nhắn hồi âm.

[[Lườm nguýt] Nếu đã chuộng người biết nấu ăn, sao không đi tìm luôn một anh đầu bếp cho xong.]

  1. Ẩm thực của người Thái (傣味): Ẩm thực truyền thống của dân tộc Thái ở Vân Nam (Trung Quốc), nổi tiếng với các món ăn mang đặc trưng chua, cay, nướng và các loại gia vị đậm đà. Nơi đây cũng là địa điểm du lịch nổi tiếng của Trung Quốc.
  2. Cây trúc đuôi phụng dưới ánh trăng (月光下的凤尾竹): Tên một bài dân ca trữ tình kinh điển của dân tộc Thái (Vân Nam, Trung Quốc), thường được diễn tấu bằng nhạc cụ truyền thống hồ lô tơ (một loại nhạc cụ thổi bằng quả bầu).
  3. Hưng sư vấn tội (兴师问罪): Vốn là thuật ngữ quân sự cổ, chỉ việc dàn quân đi đánh phạt kẻ có tội. Trong đời sống hiện đại hoặc văn học, cụm từ này được dùng với nghĩa phái sinh, miêu tả hành động một người mang theo thái độ giận dữ, hùng hổ tìm gặp đối phương để hạch hỏi, bắt lỗi hoặc đòi làm cho ra lẽ.
  4. Tiền trảm hậu tấu (先斩后奏): Nghĩa đen là chém trước tâu sau, vốn chỉ đặc quyền của các khâm sai đại thần hoặc tướng lĩnh thời xưa, được phép hành quyết kẻ phạm tội trước rồi mới báo cáo lên hoàng đế sau. Nghĩa bóng chỉ việc tự ý hành động, giải quyết xong xuôi mọi chuyện rồi mới báo cáo với cấp trên hoặc người có thẩm quyền.