Chương 61 - Đàn Cá Bơi Về Phía Đất Liền

Đàn Cá Bơi Về Phía Đất Liền
Sau khi nhận được thông báo từ Viện kiểm sát, luật sư Lưu lập tức báo tin cho Trần Húc Đông và Tôn Lộ.

Quá trình chờ đợi kéo dài hai tháng, tính ra lại nhanh hơn so với tưởng tượng.

Bước tiếp theo là chờ Tòa án thông báo ngày mở phiên tòa. Chuyện này chắc phải ra Giêng mới có kết quả, chứ dịp cận Tết thì ai còn màng đến tiến độ với hiệu suất làm việc nữa.

Tôn Lộ liếc nhìn tờ lịch, đêm giao thừa Tết Dương lịch năm nay rơi vào thứ Sáu.

Hiện tại, Trần Húc Đông đang làm phụ việc cho ông chủ cửa hàng hải sản cao cấp. Con trai ông chủ không rành chuyện tàu bè nên anh vừa hay bù đắp vào mảng thiếu sót đó. Công ty vận tải biển quy mô nhỏ vốn không có chức danh “giám đốc hàng hải”, nhưng công việc của anh đại khái tương đương vị trí này. Ban ngày anh lượn lờ vài vòng ở công ty người ta, hễ tàu cập bến là lại dẫn thợ lên kiểm tra.

Hai bên thỏa thuận anh sẽ làm việc đến đầu năm. Ra Giêng, dù phiên tòa có mở mà bị xử thua kiện đi chăng nữa, anh cũng sẽ tự tìm lối thoát khác cho mình.

Suy cho cùng, anh làm nghề này đâu phải để nhận danh xưng “thợ cả”. Từ nhỏ anh đã ấp ủ giấc mộng lái tàu, muốn trở thành một vị thuyền trưởng.

Mai này già đi cũng phải là một vị thuyền trưởng lão làng, chứ không phải một ông thợ già.

Thử tưởng tượng sau này con cái ra đời, đến trường tự hào khoe mẹ là giáo viên, bố là thuyền trưởng. Cái lý lịch “tiến có thể công, lui có thể thủ” ấy, nghĩ thôi đã thấy hãnh diện vô cùng.

Tới đêm giao thừa, vì vốn chẳng có thói quen đón Tết Dương lịch nên Tưởng Tiểu Anh và Trần Húc Đông chỉ định trải qua một cách giản dị. Hai mẹ con tính ăn bữa cơm tối muộn, rồi ra đứng trên bè cá ngắm pháo hoa người ta bắn là xong.

Bảy giờ tối, Tôn Lộ tự lái xe đến làng chài.

Trước đó cô đã gọi điện ép Vương Hiệp phải nôn địa chỉ quê nhà của Trần Húc Đông ra. Lúc nhận điện thoại, Vương Hiệp đang đi siêu thị mua sắm nguyên liệu chuẩn bị đón giao thừa cùng bạn gái. Thấy tin nhắn tới, gã sững người một chốc, rồi lén lút như kẻ trộm mà gửi địa chỉ nhà Trần Húc Đông cho Tôn Lộ.

Gã còn chu đáo bồi thêm một tin nhắn: [Cô Tôn, tối nay chắc anh Trần ở ngoài đảo. Tôi gửi cô cả hai địa chỉ trên thị trấn và ngoài đảo luôn nhé.]

Nhìn thấy địa chỉ, Tôn Lộ mới ngã ngửa. Hóa ra quê anh lại nằm ngay trên đảo Vọng Giang, chính là cái nơi nổi tiếng nhiều cá mú mà cô từng đặt chân đến.

Giữ miệng kín thật đấy. Thảo nào đợt trước ra đó chơi, cái gã hướng dẫn viên bản địa Vương Hiệp kia lại làm tròn vai đến vậy.

Vậy thì cái địa chỉ ngoài đảo mà Vương Hiệp nhắc tới, chắc mẩm là bè cá nơi mẹ Trần Húc Đông đang sinh sống rồi.

Hòn đảo này vốn là địa điểm tụ tập đón năm mới ưa thích của đông đảo giới trẻ. Họ cứ đi thành từng nhóm dăm ba người, hoặc rủ nhau đi theo cặp, thuê một căn homestay, sắm thêm vài quả pháo hoa nhỏ cùng mấy bó pháo bông que, rồi rủ nhau ra bờ biển đếm ngược khoảnh khắc bước sang năm mới.

Lúc Tôn Lộ tới nơi, cô hoàn toàn không ngờ mình lại đâm ngay vào đợt cao điểm vui chơi của giới trẻ. Chỉ vỏn vẹn một chặng ngồi phà ngắn ngủi ra đảo mà cô đã bị xin WeChat đến tận hai lần.

Lần đầu là một cô bé hỏi xin link mua quần áo, lần sau là một chàng trai.

Bị ba người bạn đi cùng xúi giục tới xin WeChat, Tôn Lộ thấy dáng vẻ họ rặt một đám sinh viên đại học nên cũng thân thiện cho phương thức liên lạc, không quên chúc đối phương năm mới vui vẻ.

Lên bờ, Tôn Lộ men theo hệ thống chỉ đường đi bộ một đoạn rồi gọi điện cho Vương Hiệp: “Alo, Vương Hiệp. Tôi đến cái bến tàu trên đảo Vọng Giang mà anh bảo rồi, giờ ra bè cá kiểu gì đây? Tôi gọi bừa một chiếc tàu chở ra đó có được không?”

“Ấy đừng, cô đừng gọi bừa. Để tôi tìm người cho. Cô Tôn đợi một lát nhé, tôi liên hệ xuồng máy ra đón cô ngay.”

Tôn Lộ vùi mặt vào chiếc khăn quàng cổ, đứng đợi ở bến tàu thêm một chốc. Đến khi chiếc xuồng máy rẽ sóng lướt tới, cô cứ thế nương theo màn đêm để lên bè cá.

Cuộc sống trên bè cá hiển nhiên vô cùng đơn sơ mộc mạc. Không giống như những bè cá cải tạo thành khu du lịch sinh thái để du khách câu cá và ăn uống, nơi này đâu đâu cũng hằn in vết tích sinh hoạt đời thường.

Đã lường trước việc mẹ anh có thể ở đây nên Tôn Lộ cố ý xách theo một túi trái cây. Cứ đinh ninh có Trần Húc Đông ở nhà, lòng cô cũng bớt đi phần nào sự căng thẳng.

Vừa bước tới trước căn nhà nhỏ, cô đã ngửi thấy mùi cơm chín thơm nức mũi.

Cô đưa tay gõ hai cái lên cánh cửa gỗ đang hé mở.

Tưởng Tiểu Anh đang nấu cơm dưới bếp. Nghe thấy tiếng gõ cửa, bà cứ ngỡ Trần Húc Đông về sớm. Bà vội chùi hai tay vào tạp dề, vừa bước ra vừa dùng tiếng Lan Sơn hỏi: “Sao về sớm thế? Không phải bảo trước mười giờ mới về à?”

Cửa vừa mở, cả hai người đều sững sờ.

Tôn Lộ vốn nghe hiểu được chút ít tiếng Lan Sơn, thế nên cô lập tức phản ứng lại ngay: Trần Húc Đông hiện không có nhà. Chẳng những không có nhà, mà ít nhất cũng phải hai tiếng nữa anh mới về.

“… Cháu là ai vậy?”

“Cháu chào bác ạ. Cháu họ Tôn, cháu tên là Tôn Lộ… Dạ… hôm nay là đêm giao thừa nên cháu mang chút quà qua biếu.”

Quả thực cô có sắm cho Trần Húc Đông chút đồ. Bữa trước đi dạo phố, cô tiện tay mua cho anh một chiếc quần túi hộp vải denim màu đen. Chất vải cực kỳ dày dặn, bền bỉ, lại còn thiết kế rất nhiều túi, nhìn qua là biết đúng chuẩn gu của anh.

Mua xong vừa hay đem tặng anh làm quà đón năm mới luôn.

Tưởng Tiểu Anh nhìn Tôn Lộ, biểu cảm trên mặt thoáng đông cứng lại, nhưng rồi giây tiếp theo đã nhoẻn miệng cười: “Cháu là bạn của Bé Tôm phải không?”

“… Dạ vâng, là cháu.” Sao lại không phải chứ? Cô là bạn gã thật mà.

Tưởng Tiểu Anh vô cùng nhiệt tình dẫn Tôn Lộ vào nhà. Bà biết Vương Hiệp có bạn gái. Hôm nay lại là đêm giao thừa, đôi tình nhân trẻ rủ nhau tới ăn bữa cơm, dĩ nhiên bà phải chào đón nồng nhiệt rồi.

“Thế bao giờ thì Bé Tôm mới qua đây hả cháu?”

Tôn Lộ đang khá lúng túng nên không nhận ra ẩn ý đằng sau câu hỏi ấy: “Cháu cũng không rõ nữa.”

“Thằng bé không tới sao?”

“Chắc là cậu ấy không qua đâu ạ…”

Tưởng Tiểu Anh cũng chẳng mấy để ý tới: “Vào đây ngồi đi cháu. Để bác pha trà cho nhé, cháu uống trà hay uống nước đường nào?”

Kể từ khi trưởng thành, Tôn Lộ chưa từng được trải nghiệm cái đãi ngộ “khách đến nhà mời uống nước đường” này nữa. Cô khép nép ngồi xuống chiếc băng ghế dài bên cạnh bàn Bát Tiên, hai tay đặt ngay ngắn trên đầu gối: “Cháu cảm ơn, bác cho cháu xin cốc nước lọc là được rồi.”

Tưởng Tiểu Anh loay hoay lật tung cả nhà lên để tìm phích nước nóng. Thấy bà hốt hoảng như vậy, Tôn Lộ vội đứng dậy phụ tìm. Rốt cuộc phát hiện phích nước nằm ngay dưới gầm bàn. Tôn Lộ khom người xách phích lên, tự rót nước cho mình.

“Cháu là khách, sao lại để cháu tự rót nước được chứ?”

“Dạ không sao đâu bác. Hình như trong bếp vẫn đang nấu thức ăn phải không ạ?”

Tưởng Tiểu Anh vỗ đùi cái đét, hớt hải chạy tót vào bếp tiếp tục bận rộn.

Một lát sau, bà cầm chiếc muôi xào bước ra: “Sao Bé Tôm không tới cùng cháu luôn? Cháu gọi điện cho nó đi, nếu nó tới thì bác làm thêm món.”

Tôn Lộ luống cuống thanh minh: “Bác ơi bác hiểu lầm rồi. Cháu là bạn của Vương Hiệp và anh Trần Húc Đông thôi.”

“Cháu không phải bạn gái của Bé Tôm sao?”

“Dạ không phải đâu.”

Tưởng Tiểu Anh bật cười. Phụ nữ ngoài năm mươi vốn là cái tuổi chẳng giấu được tâm sự gì trong lòng. Bà đưa mắt dò xét Tôn Lộ một lượt từ trên xuống dưới. Một cô gái trẻ xinh đẹp, trắng trẻo, thanh tú, lại còn là bạn của Trần Húc Đông… Thế thì tuyệt quá rồi còn gì!

“Cháu ngồi chơi đi nhé, để bác đi rửa chút trái cây.”

“Không cần đâu bác.”

“Cứ ngồi yên đó đi cháu, vốn dĩ bác cũng định gọt trái cây mà. Cháu xem cháu mang qua bao nhiêu là quả thế này, không ăn lỡ hỏng mất thì phí.”

“Vậy để cháu đi rửa cho.”

“Không được, không được, cháu cứ ngồi đấy. Nước lạnh buốt, da tay cháu lại mỏng manh thế kia, bác không để cháu động tay động chân đâu.”

Nhìn trạng thái tinh thần của mẹ Trần Húc Đông hiện tại trông rất đỗi minh mẫn, Tôn Lộ chợt thấm thía câu nói “tai nghe không bằng mắt thấy”. Bệnh tâm lý cũng dăm bảy đường nặng nhẹ. Khéo khi cứ tóm bừa một bạn trẻ ủ rũ, phờ phạc nào đó trên chuyến tàu điện ngầm lúc tám giờ sáng ở thành phố Lâm Giang thì tình trạng tinh thần của người đó còn đáng báo động hơn cả mẹ anh.

Chắc mẩm việc bếp núc đã hòm hòm, Tưởng Tiểu Anh bưng đĩa trái cây bước ra rồi cũng ngồi xuống chiếc băng ghế dài. Bà tươi cười hỏi Tôn Lộ: “Cháu quen Bé Tôm với Húc Đông nhà bác kiểu gì thế?”

“… Chúng cháu quen nhau ở trường.”

“Hai đứa là bạn học sao?”

“Dạ không, cháu là giáo viên.” Cô định bảo mình là giáo viên của Trần Vũ Hàng, bèn dùng chất giọng trêu chọc nửa đùa nửa thật để nói ra, cốt chỉ muốn làm bầu không khí thêm phần sôi nổi.

Nào ngờ Tưởng Tiểu Anh lại hiểu lầm: “Ối chà, cháu là giáo viên của Húc Đông sao?” Bà thảng thốt, đầu óc dường như bắt đầu trở nên lộn xộn: “Nhưng Húc Đông bây giờ mới học lớp mười một mà.”

Đồng tử Tôn Lộ co rụt lại, trong bụng thầm kêu hỏng bét. Vừa mới khen tinh thần bác ấy minh mẫn xong, giờ lại bị chính lời nói của mình làm cho hoang mang rồi.

Cô nhất thời cứng họng không biết phải trả lời ra sao, nhưng trực giác mách bảo lúc này tốt nhất là nên hùa theo đối phương…

Tưởng Tiểu Anh trông vẫn còn vẻ hoảng hốt, hai lòng bàn tay vô thức xoa xoa vào đùi. Bà cứ lẩm bẩm Húc Đông lại gây họa rồi, đẩy đĩa trái cây về phía Tôn Lộ, giục cô ăn.

Tôn Lộ không muốn ăn lắm. Cô dùng tăm xiên một miếng lê, cắn rỉa từng chút một hệt như con sâu đang gặm nhấm.

Khí trời trên sông nước quá lạnh, trái cây cũng buốt đến mức làm ê ẩm cả răng.

Cứ thế sắm vai giáo viên chủ nhiệm của Trần Húc Đông, Tôn Lộ gượng gạo trò chuyện thêm chừng hai mươi phút nữa thì giữa màn đêm tĩnh mịch trên đảo bỗng vọng lại tiếng động cơ của chiếc xuồng máy.

Tôn Lộ rốt cuộc cũng đợi được vị cứu tinh. Tưởng Tiểu Anh vội vàng vào bếp bưng đồ ăn ra: “Húc Đông về rồi, để bác đi hâm nóng lại mấy món rồi mình dọn ra ăn chung nhé. Toàn cơm nhà thôi, cô Tôn đừng khách sáo.”

“Vâng… vâng, cháu cảm ơn ạ.”

Vốn dĩ Tôn Lộ không định nán lại ăn cơm. Lúc cô lên bè cá đã hơn bảy giờ tối, trời cũng muộn rồi. Cô chỉ muốn đợi Trần Húc Đông về để nhờ anh tìm giúp một chỗ ngủ lại qua đêm.

Hơn nữa, với tình cảnh hiện tại, cô đường đột rời đi cũng không hay cho lắm, kiểu gì cũng phải đợi anh về cái đã.

“Thơm quá, nhà mình nấu cá hầm phải không?” Trần Húc Đông vừa bước một chân qua ngưỡng cửa, ngẩng đầu lên đã thấy Tôn Lộ đang ngồi chình ình bên trong.

Bước chân anh dừng lại, kế đó bỗng bật cười. Anh làm bộ làm tịch lùi lại một bước, ngó nghiêng khung cửa: “Không đi nhầm nhà.”

Tôn Lộ cạn lời: “… Nhầm thế nào được mà nhầm?”

Trần Húc Đông lạnh cóng giậm giậm chân. Anh đóng cửa lại, khom người bật chiếc quạt sưởi nhỏ bên mép cửa rồi dùng chân đẩy vào gầm bàn: “Trời rét thế này sao em không bảo mẹ anh bật sưởi lên.”

“Cũng được mà.”

“Thế mà bảo được á?”

Trần Húc Đông hà ra một luồng khói trắng, với tay nắm lấy bàn tay Tôn Lộ đang đặt trên bàn. Lạnh băng hệt như que kem rồi. Anh kéo cô ngồi xuống đối diện mình, dùng hai chân kẹp chặt lấy đầu gối cô. Anh áp hai lòng bàn tay mình xoa xoa đôi bàn tay cô, chốc chốc lại đưa lên sát môi hà hơi thổi ấm, cốt để giúp cô xua đi cái buốt giá.

Tôn Lộ thử rút tay về: “Lát nữa mẹ anh ra bây giờ.”

Trần Húc Đông thấy buồn cười: “Thì có sao đâu? Anh đâu còn là học sinh yêu sớm nữa mà sợ bị mẹ bắt gặp chứ?”

“Còn nghiêm trọng hơn cả yêu sớm ấy chứ.”

“Ý em là sao?”

Từ trong bếp vọng ra tiếng lanh canh của nồi niêu bát đĩa hòa cùng giọng nói của Tưởng Tiểu Anh: “Cô giáo Tôn ơi, Húc Đông nhà tôi chỉ được cái hơi nghịch ngợm, cúp học trốn tiết tí thôi, nhưng đầu óc nó thông minh lắm. Mong cô quan tâm, dạy dỗ cháu nó nhiều hơn. Nếu nó quậy phá ở trường, cô cứ đánh đòn nó cho tôi! Không sao cả đâu.”

Trần Húc Đông lập tức buông tay Tôn Lộ ra, ánh mắt tràn ngập vẻ bàng hoàng. Anh dùng khẩu hình miệng mấp máy hỏi: “Tình hình gì đây?”

Tôn Lộ lúng túng đáp: “Hình như em lỡ lời rồi, mẹ anh cứ đinh ninh em là giáo viên của anh.”

Trần Húc Đông phụt cười thành tiếng: “Cái gì cơ?”

“… Cười gì chứ, tính sao đây?”

Trần Húc Đông vốn đã quá quen với việc này: “Không sao đâu, lát nữa mẹ anh lại bình thường ấy mà. Một thằng to xác lù lù đứng ngay trước mặt thế này, chẳng lẽ bà lại không nhìn ra hai đứa mình ai lớn tuổi hơn sao?”

Tôn Lộ nghĩ cũng phải.

Trần Húc Đông buông tay cô ra, đi vào bếp phụ bưng đồ ăn.

Trên bàn ăn, Tưởng Tiểu Anh vẫn khăng khăng coi Tôn Lộ là giáo viên, dặn dò cô phải sát sao quản giáo con trai mình. Trần Húc Đông thì đúng kiểu chẳng chê chuyện chưa đủ rối, cố tình làm bộ làm tịch khúm núm vâng dạ. Anh vừa gắp thức ăn cho Tưởng Tiểu Anh, miệng lại luôn mồm ngoan ngoãn gọi “Cô giáo Tôn”, rồi xăng xái gắp thức ăn, rót nước cho cô.

Tôn Lộ bèn thò chân đá anh một cú dưới gầm bàn. Lúc này anh mới chịu ngồi yên.

Mâm cơm tuy ít món nhưng khẩu phần lại cực kỳ đầy đặn. Món cá hầm nấu tận ba con, thêm một thố đất thịt kho tàu nức mũi, cùng với một đĩa to nấm hương xào rau cải.

Rau cải trồng qua đợt sương giá được xào bằng mỡ lợn, Tôn Lộ vô cùng thích món này.

“Cô giáo Tôn ăn nhiều một chút nhé.” Tưởng Tiểu Anh gắp cho Tôn Lộ một đũa rau thật to, ngặt nỗi lại kẹp lẫn cả món nấm hương mà cô vốn ghét cay ghét đắng.

“Cháu cảm ơn bác ạ.” Tôn Lộ lùa từng miếng cơm nhỏ xíu. Cô chẳng dám đặt bát xuống bàn, chỉ sợ bị phát hiện ra đống nấm hương đang bị lén dồn hết dưới đáy bát.

“Ăn đi cô Tôn, cô cứ gắp tự nhiên. Ăn thử miếng thịt này xem, miếng này ngon lắm, nạc mỡ đan xen này. Mấy thầy cô giáo nhân dân bình thường đi dạy vất vả lắm, nhất là quản lý cái loại học sinh như Húc Đông nhà tôi thì lại càng mệt mỏi hơn. Cô ăn nhiều vào nhé.”

Tôn Lộ liếc xéo cậu “học sinh cá biệt” Trần Húc Đông một cái rồi đáp: “Cháu cảm ơn bác ạ.”

Bát của cô lại phải gánh thêm một miếng thịt mỡ to đùng.

“Á.” Trần Húc Đông đột nhiên chỉ tay xuống đất: “Hình như con mèo kia lại lẻn vào nhà mình rồi thì phải?”

“Mèo làm sao mà vào được? Cửa sổ mẹ đóng kín hết rồi mà.” Tưởng Tiểu Anh giật mình thon thót. Bà buông bát đũa, ngoái đầu nhìn theo hướng tay anh chỉ.

“Không vào thật ạ? Rõ ràng con vừa thấy một cái bóng đen vụt qua mà, chẳng lẽ con nhìn nhầm sao?” Trần Húc Đông cứ thế ngang nhiên cầm lấy bát cơm của Tôn Lộ, trút sạch đồ ăn sang bát mình rồi trả lại cho cô: “Chắc là con nhìn nhầm rồi.”

Tưởng Tiểu Anh quay đầu lại, lườm anh trách móc: “Làm mẹ hết cả hồn.”

Trần Húc Đông ăn nốt miếng cơm trộn nấm hương và thịt mỡ cuối cùng trong bát: “Con ăn xong rồi.” Anh tiện tay gom gọn bát đũa của mình lại: “Mẹ ơi, trời cũng muộn rồi, để con đưa cô giáo Tôn lên bờ.”

Tưởng Tiểu Anh nói: “Nhưng cô Tôn vẫn chưa ăn xong mà.”

“Dạ cháu ăn xong rồi ạ.” Tôn Lộ vội vã đứng lên theo. Cô toan cầm bát đũa mang vào bếp nhưng bị Tưởng Tiểu Anh cản lại, bảo cô không cần làm.

Tôn Lộ áy náy vô cùng: “Cũng trễ lắm rồi, vậy cháu xin phép về trước. Bác ở nhà nghỉ ngơi sớm nhé, chúc bác năm mới vui vẻ.”

“Ừ, năm mới vui vẻ nha!”

Tưởng Tiểu Anh cẩn thận dặn dò Trần Húc Đông lái thuyền ban đêm phải chú ý an toàn. Trần Húc Đông cầm lấy áo khoác, thuận tay vớ luôn chiếc đèn pin để trên kệ cửa: “Mẹ ơi, tối nay con không về đâu, bạn bè gọi con đi đón giao thừa rồi.”

Tôn Lộ đang mải quàng khăn, nghe vậy liền ngoái sang nhìn anh. Trong bụng thầm nghĩ, đúng là đàn ông con trai lúc nói dối mặt không biến sắc, tim chẳng thèm đập lỡ nhịp nào.

Tưởng Tiểu Anh giơ tay lên làm bộ muốn đánh đòn: “Không về nhà thì mày ngủ ở đâu hả?”

Dưới lớp áo khoác che khuất, bàn tay Trần Húc Đông đã lén nắm chặt lấy tay Tôn Lộ từ lúc nào: “Ngủ trên thị trấn chứ đâu. Thôi con đi đây mẹ, mẹ ở nhà nhớ uống thuốc nhé.”

Cánh cửa vừa đóng sập lại, Tôn Lộ đã bị Trần Húc Đông kéo tuột lên chiếc xuồng máy. Gió to sóng lớn, bốn bề tối om như mực chẳng thể nhìn rõ mặt ai, lọt thỏm trong tầm mắt chỉ còn lại ánh đèn le lói hắt ra từ căn nhà nhỏ. Anh khom người, đặt một nụ hôn lên trán cô rồi mới bước ra đuôi xuồng để giật dây khởi động máy.

Tôn Lộ hỏi: “Mình đi đâu vậy anh?”

Anh đứng ở đuôi xuồng, ngẫm nghĩ một lát rồi đáp: “Đêm giao thừa mà cô giáo Tôn vẫn kiên trì bám trụ cương vị, cất công tới tận nhà học sinh thăm hỏi thế này, để đền đáp thì đưa cô đi ngắm pháo hoa ở vị trí xịn xò nhất, cô thấy sao?”

Tôn Lộ gật đầu.

Chiếc xuồng máy rẽ sóng lướt đi, lúc này cô mới cất lời: “Tình trạng của mẹ anh có vẻ không giống như những gì em từng tưởng tượng.”

Tiếng động cơ ồn ã át cả tiếng người: “Hả?”

“Em bảo là, tình trạng của mẹ anh không giống với những gì em từng tưởng tượng!”

Anh khẽ lặng đi mất hai giây: “Là tốt hơn hay tệ hơn?”

Giọng Tôn Lộ bỗng chùng xuống: “Đều không phải. Em cũng chẳng biết diễn tả sao nữa, nhưng em nghĩ, nếu đổi lại là gia đình em thì chắc chắn họ cũng sẽ có chung một cảm nhận với em.”

“Cảm nhận gì?”

“Cảm thấy mẹ anh một tay nuôi nấng anh khôn lớn quả thực chẳng dễ dàng gì. Cảm thấy những giông bão ập đến với gia đình anh quả thực quá đỗi bất công.” Tôn Lộ ngước mắt nhìn anh: “Chúng ta nhất định phải thắng kiện. Tới lúc đó mẹ anh chắc chắn sẽ rất vui, biết đâu chừng điều đó lại giúp ích cho quá trình hồi phục của bác ấy.”

Trần Húc Đông vô cùng xúc động: “Lộ Lộ…”

“Anh đợi chút.” Điện thoại của Tôn Lộ bỗng báo có cuộc gọi WeChat tới. Cô cúi đầu xem, lông mày nhíu chặt.

Là anh chàng xin WeChat của cô trên chuyến phà ban nãy. Trần Húc Đông cũng rướn người ngó thử, đập ngay vào mắt là chiếc ảnh đại diện đen trắng hình nhân vật Rukawa Kaede trong Slam Dunk.

“Gã nào đây, để ảnh đại diện làm màu gớm thế.”

  1. Bàn Bát Tiên (八仙桌): Tên gọi một loại bàn gỗ vuông lớn truyền thống của Trung Quốc, mỗi cạnh có thể ngồi 2 người (tổng cộng 8 người).
  2. Slam Dunk (スラムダンク): Bộ truyện tranh đề tài bóng rổ kinh điển do tác giả Inoue Takehiko sáng tác, xuất bản lần đầu trên tạp chí Weekly Shōnen Jump năm 1990.
  3. Rukawa Kaede: Nhân vật trong bộ truyện tranh Slam Dunk của tác giả Inoue Takehiko; là học sinh năm nhất chơi ở vị trí Tiền vệ phụ (SF) mang áo số 11 của câu lạc bộ bóng rổ trường trung học Shohoku, sở hữu chiều cao 1m87, lối chơi ghi điểm toàn diện dựa trên kỹ thuật cá nhân xuất sắc.