Chương 6 - Đàn Cá Bơi Về Phía Đất Liền

Đàn Cá Bơi Về Phía Đất Liền

Tôn Lộ tắm xong, ngồi bên mép giường, vừa sấy tóc vừa trả lời qua quýt mấy câu hỏi của mẹ.

“Lộ Lộ, tiến triển của con và Hướng Nguyên đến đâu rồi? Đã thành người yêu chưa?”

“Vẫn chưa ạ.”

“Hướng Nguyên là một chàng trai tốt, con phải tranh thủ nắm bắt đấy.”

Tôn Lộ bật cười, lấy khăn tắm lau tóc: “Nắm thế nào được ạ, túm cổ anh ấy chắc?”

Uông Tình cũng bật cười: “Thì túm đi, túm cổ hỏi xem chừng nào cậu ấy định đến nhà ra mắt người lớn. Nhưng mẹ không đùa đâu, bố con nghe phong thanh trên thành phố định điều Hướng Nguyên lên đó. Nếu giờ hai đứa không xác định rõ ràng, khéo sau này lại phải yêu xa. Chuyện này con khoan hẵng kể với cậu ấy, bản thân cậu ấy cũng chưa biết đâu.”

Động tác sấy tóc của Tôn Lộ dừng lại: “Lên thành phố thì tính là yêu xa nỗi gì, lái xe cũng chỉ mất một tiếng đồng hồ.”

Uông Tình mừng rỡ: “Thế là hai đứa đã có tính toán cả rồi hả?”

“Mẹ ơi… mẹ đừng giục nữa, cứ thuận theo tự nhiên thôi. Cả hai đứa con đều không vội, vả lại Hướng Nguyên cũng chưa đả động gì cả.”

Uông Tình tỏ vẻ hơi sốt ruột: “Cậu ấy vẫn chưa mở lời sao? Nhưng loại chuyện này dẫu không nói ra thì trong lòng cả hai cũng tự hiểu chứ. Con thấy quan hệ giữa hai đứa đã đến mức nào rồi?”

Tóc đã khô được chừng một nửa, Tôn Lộ tắt máy sấy rồi thở dài. Cô làm nũng, bước xuống giường đẩy mẹ ra ngoài: “Con chịu thôi, trên đỉnh đầu anh ấy đâu có gắn cây thước nào. Nếu mà có vạch chia độ rõ ràng thì con đã trả lời được câu hỏi của mẹ rồi. Mẹ mau đi ngủ đi, trễ lắm rồi. Ngủ muộn quá sáng mai đi đánh bóng lại không dậy nổi, lúc đó bố lại cằn nhằn mẹ lề mề cho xem.”

Uông Tình thở dài, xoay người bước ra ngoài: “Vậy mẹ lên lầu ngủ đây. Con nhớ để tâm lời mẹ dặn đấy, thử hỏi xem Hướng Nguyên có dự tính thế nào, đừng để cậu ấy cứ thế im lìm chuyển lên thành phố.”

Tôn Lộ ừ hữ vài tiếng rồi đóng cửa lại. Cô đưa tay vuốt tóc, ngả lưng xuống giường, cầm điều khiển bấm chuyển kênh liên tục một cách vô thức.

Thực chất tâm trí cô lúc này chẳng hề đặt vào màn hình tivi.

Hướng Nguyên sắp tỏ tình rồi sao? Chắc là vậy. Hai người tìm hiểu nhau tính đến nay cũng ngót nghét nửa năm. Tiến độ tuy chậm rãi, cẩn trọng nhưng nhìn qua là biết anh ấy đang nhắm đến chuyện kết hôn.

Cầm điện thoại lên, cô thấy tin nhắn Hướng Nguyên gửi đến từ mười mấy phút trước, báo rằng anh ấy đã về tới nhà.

Cô gửi lại một biểu tượng mặt cười, nhắn anh ấy ngủ sớm.

Đêm nay mang một ý nghĩa hơi đặc biệt. Có lẽ chính cái vẫy tay chào hỏi của bố mẹ lúc chia tay đã truyền cho Hướng Nguyên một tín hiệu, trở thành chất xúc tác thúc đẩy mối quan hệ của hai người tiến thêm một bước.

Quả nhiên, tin nhắn của anh ấy lại đến: [Lộ Lộ, hai đứa mình quen nhau cũng được một thời gian rồi. Anh rất chắc chắn về tình cảm mình dành cho em. Anh rất thích em, muốn được che chở cho em và cùng em đi đến cuối con đường. Em làm bạn gái anh nhé?]

Thật trang trọng, một sự trang trọng mang đậm phong cách Hướng Nguyên.

Cầm điện thoại trên tay, nhịp tim Tôn Lộ bất giác đập nhanh hơn vì hồi hộp, thế nhưng cô lại đặt thiết bị xuống chứ không trả lời ngay.

Thay vào đó, cô hít một hơi thật sâu, bắt đầu tự chất vấn tận sâu trong cõi lòng mình.

Bản thân cô có thật sự thích Hướng Nguyên nhiều đến vậy không?

Tôn Lộ từng yêu, cô biết rõ cảm giác rung động là như thế nào. Đó là thứ cảm xúc cô không hề có trong lần đầu gặp gỡ Hướng Nguyên. Nhưng qua quá trình tiếp xúc sau này, sự chăm sóc chu đáo, tỉ mỉ của anh ấy quả thực đã thu hút cô. Nếu không, cô đã chẳng nhận lời gặp gỡ anh ấy hết lần này đến lần khác.

Tóm lại, anh ấy là một đối tượng kết hôn rất lý tưởng.

Vậy thì cô còn chần chừ điều gì nữa?

Tôn Lộ lướt phím điện thoại, gõ dòng chữ: [Em đồng ý. Ngày mai mình lại cùng đi ăn nhé.]

Sáng sớm cuối tuần, Uông Tình và Tôn Kiến Hoành đã xuất phát sang sân golf ở thành phố bên cạnh. Tôn Lộ ngủ dậy, ăn bát cháo thịt băm trứng bắc thảo mà dì giúp việc nấu sẵn. Xong xuôi, cô mở tủ quần áo, chọn mặc chiếc váy liền mới mua, xoay người ngắm nghía trước gương vài vòng rồi trang điểm nhẹ nhàng.

Cô dự định mang thuốc qua tiệm cá cảnh trả trước, sau đó sẽ lên xe Hướng Nguyên cùng đi hẹn hò, xem phim.

Tôn Lộ ra khỏi nhà, bắt taxi đi thẳng đến chợ chim hoa cá cảnh.

Giờ này chợ vừa mới rục rịch mở cửa. Khác hẳn với khung cảnh sắp sửa vãn họp lúc chạng vạng của lần trước, khu chợ buổi sáng mang một bầu không khí nhộn nhịp đầy sức sống. Chỉ riêng tiếng chim hót líu lo không ngớt bên tai cũng đủ khiến tâm trạng con người ta trở nên thư thái.

Băng qua dãy sạp hàng tấp nập ngoài trời, Tôn Lộ nán lại đôi chút trước mấy bé chó mèo lông xù, sau đó mới tiến vào khu vực cửa hàng kiên cố. Dựa theo trí nhớ, cô tìm được tiệm Thủy sinh Tân Hàng.

Cửa tiệm đã mở, bên trong dường như đang có khách, vọng ra tiếng trò chuyện lúc trầm lúc bổng.

Người mua cất lời: “Mấy con này ngoại hình kém quá, tôi không lấy đâu.”

Trần Húc Đông đáp: “Để lại rẻ cho anh đấy. Đã cất công đặt riêng cho anh rồi, tôi có giữ lại cũng khó bán.”

“Vậy chú tính giá bao nhiêu?”

“Hai trăm rưỡi ba con.”

“Số hai trăm rưỡi nghe xui xẻo lắm ông chủ ơi, chú định chửi khéo tôi hay sao thế? Hai trăm hai thôi.”

“Hai trăm ba.”

“Hai trăm ba thì hai trăm ba. Bơm oxy đi, bơm căng căng vào chút.”

Tôn Lộ bước vào tiệm. Trần Húc Đông đang đứng trên thang vớt cá, nghe thấy tiếng động liền ngoái nhìn. Ánh mắt hai người chạm nhau trong thoáng chốc. Đáy mắt anh hiện lên vẻ ngạc nhiên. Tôn Lộ lập tức dời mắt đi chỗ khác, không muốn làm phiền công việc của anh. Cô vòng ra phía sau dãy bể cá, vờ như mình cũng là khách đến mua hàng.

Tiếng máy lọc nước chạy rè rè rất khẽ nhưng lại hiển hiện vô cùng rõ ràng. Đứng lọt thỏm giữa những chiếc bể cá nhiệt đới một lúc, Tôn Lộ bắt đầu cảm thấy không khí có chút oi bức.

Cô nhìn thấy vô số loài cá nhỏ trông rất quen mắt, dường như đều từng “góp mặt” trong bộ phim hoạt hình Đi tìm Nemo. Trong số đó có một bể nuôi cá Thần Tiên với hình dáng cực kỳ độc đáo và bắt mắt. Vây lưng và vây bụng của chúng mọc dài ra như hai dải lụa bay lơ lửng, trông hệt như nguyên mẫu của nhân vật Gill trong phim.

Con cá Gill bị nhốt chung với Nemo là cá nước ngọt sao?

Nhưng Nemo là cá nước mặn cơ mà, thế này thì phi logic quá. Chẳng lẽ Disney lại phạm phải một lỗi sai cơ bản như vậy?

Tôn Lộ chắp hai tay sau lưng, cúi người chăm chú quan sát chiếc bể đựng cá Thần Tiên. Cô nhìn ngang ngó dọc thế nào cũng thấy đây đích thị là cá Gill.

Vì mải mê ngắm nhìn nên cô chẳng hề hay biết vị khách kia đã xách túi cá rời đi từ lúc nào.

Trần Húc Đông bước tới, hờ hững tựa tay lên kệ hàng, cất tiếng hỏi: “Có gì cần tôi giúp không?”

Tôn Lộ đứng thẳng người, nở nụ cười xã giao rồi chỉ vào bể cá: “Tôi thấy mấy con này giống cá trong phim Đi tìm Nemo, nhưng sao biển ở đây lại ghi là cá nước ngọt vậy?”

Cô chỉ lẩm bẩm vu vơ chứ chẳng hề mong đợi được hồi đáp, bởi trong thâm tâm cô đinh ninh Trần Húc Đông sẽ chẳng bao giờ xem mấy bộ phim hoạt hình kiểu này, lại càng không thể biết cô đang nhắc đến loài cá nào.

Nào ngờ cô lại đụng trúng món tủ của anh.

Bộ phim hoạt hình mà Trần Vũ Hàng thích xem nhất chính là Đi tìm Nemo, và chú cá cậu nhóc cưng nhất cũng chính là Nemo.

Trần Húc Đông khoanh tay trước ngực, chăm chú nhìn vào bể cá rồi ra vẻ thản nhiên đáp: “Cô đang nói đến con cá mặt thẹo bị nhốt chung với cá hề đúng không? Đó là cá thù lù sừng, còn đây là cá Thần Tiên. Cá thù lù sừng có một tên gọi dân dã khác cũng là cá Thần Tiên, ngoại hình của chúng khá giống nhau, nhưng mang ra so sánh là sẽ thấy khác biệt ngay. Mõm cá thù lù sừng khoằm xuống, cô nhìn con cá này xem, nó đâu có đặc điểm đó.”

Bể cá Thần Tiên nằm ở dãy thứ hai trong số ba dãy kệ. Anh cúi người xuống, dùng đầu ngón tay gõ nhẹ lên mặt kính.

Diện tích cửa tiệm vốn đã nhỏ, khoảng trống giữa hai dãy bể cá chỉ vừa vặn cho một người qua lại. Thế nên lúc anh lách người bước vào, toàn bộ không gian bỗng chốc trở nên chật chội và bức bối hơn hẳn.

Tôn Lộ ngửi thấy một mùi hương thanh mát thoang thoảng. Đặc biệt là khi anh tiến lại gần rồi cúi người xuống, mùi hương ấy càng lúc càng hiện diện rõ ràng hơn, có lẽ là mùi dầu gội dành cho nam.

Đàn cá bơi lội chầm chậm, trật tự qua lại giữa những bụi rong đuôi chó mọc lộn xộn, còn mặt kính lại phản chiếu ánh mắt tình cờ chạm nhau của hai người…

Tôn Lộ vội lùi lại một chút, dời mắt khỏi bể cá để nới rộng khoảng cách với anh: “Trần Vũ Hàng đâu rồi?”

Trần Húc Đông cũng đứng thẳng người dậy: “Thằng bé ở nhà. Lúc tôi đi nó vẫn chưa ngủ dậy, lát nữa dậy nó sẽ tự sang nhà hàng xóm làm bài tập.”

“Cuối tuần mà anh lại giao thằng bé cho hàng xóm trông hộ sao?”

“Cũng tùy hôm, nhưng hôm nay thì đúng là vậy.”

Tôn Lộ sực nhớ ra việc chính. Cô mở túi xách, lấy chiếc túi nilon đựng thuốc ra: “Cái này hôm qua đi vội quá nên tôi quên đưa cho anh.”

Anh đã đoán được mục đích hôm nay cô đến đây. Tối qua anh đã phát hiện cô quên đưa thuốc cho mình và cũng lờ mờ đoán được hôm nay cô sẽ ghé qua.

Chỉ là anh không ngờ cô lại ăn diện chau chuốt đến thế.

Chiếc váy liền màu xanh nhạt tôn lên vẻ thanh tao, nhã nhặn của cô, trông hệt như một nhánh hoa rum, hay một đóa bách hợp đang e ấp chớm nở.

Trần Húc Đông lên tiếng cảm ơn, nhận lấy chiếc túi nilon rồi tiện tay đặt lên quầy.

“Cô Tôn cứ xem tự nhiên nhé, có cần gì thì cứ gọi tôi.”

Tôn Lộ nào có cần mua gì, cô chỉ cất công đến đây để đưa đồ mà thôi. Liếc nhìn đồng hồ đeo tay thấy vẫn còn mười mấy phút nữa mới tới giờ hẹn với Hướng Nguyên, cô bèn đáp: “Vậy để tôi xem thử.”

Trần Húc Đông cầm lấy túi cá đã được đóng gói cẩn thận trên quầy nhưng khách không lấy, tháo từng vòng dây thun quấn chặt rồi đổ cá trở lại vào chiếc bể ngay cạnh đó.

Chiếc bể này trông rất kỳ lạ, nó cực kỳ nhỏ, chiều rộng chắc chỉ cỡ mười mấy phân. Tám chiếc bể con con xếp san sát nhau, bên trong không hề sục oxy, không gian trống tuếch trống toác, chỉ có duy nhất một chú cá mang chiếc đuôi dài thướt tha đang bơi lên lặn xuống.

Chú cá này vô cùng xinh đẹp, đẹp đến mức thu hút toàn bộ ánh nhìn của Tôn Lộ.

Cô cất tiếng hỏi: “Đây là cá gì vậy anh?”

Trần Húc Đông đáp: “Cá chọi Thái Lan. Con này khách đặt từ nửa tháng trước nhưng mãi không đến lấy, giờ màu sắc của nó đã đổi khác so với lúc mới nhập về nên khách chê ngoại hình xấu, không thèm lấy nữa.”

“Trông nó đẹp lắm mà.”

Chiếc đuôi to mờ ảo như tà váy cưới, toàn thân trắng muốt ánh lên vệt xanh lam nhàn nhạt. Nếu cứ khăng khăng vạch lá tìm sâu thì khuyết điểm duy nhất của nó chính là mảng đốm đen mọc trên đỉnh đầu.

Thế nhưng mảng đốm đen này cũng rất thú vị, trông y chang quả mái ngố nham nhở bị chó gặm. Chú cá này nom mới hài hước làm sao.

Tôn Lộ nhìn chằm chằm chú cá trong bể không chớp mắt, đoạn ngẩng lên hỏi: “Cá chọi có dễ nuôi không anh?”

Chiếc đuôi lả lướt của chú cá vút qua đáy mắt người phụ nữ, để lại trong ánh mắt cô những gợn sóng lăn tăn xao động.

Cô ấy có kẻ mắt, Trần Húc Đông thầm nghĩ, thậm chí còn đánh cả nhũ lấp lánh trên bầu mắt nữa.

Rất xinh đẹp.

“Cá chọi là giống cá nhiệt đới dễ nuôi nhất, không cần sục oxy, cũng không hề nhạy cảm với chất lượng nước.”

“Cá chọi chỉ cần bể cá bé chừng này thôi sao?”

“Cũng không hẳn, có bể to hơn thì đương nhiên là tốt hơn rồi. Cô có muốn xem thử bể cá không?”

Tôn Lộ lại liếc nhìn đồng hồ đeo tay: “Tạm thời chưa xem vội. Tôi muốn mua con cá này, phiền anh chuẩn bị giúp tôi những vật dụng cần thiết nhé. Tranh thủ cuối tuần tôi sẽ tìm hiểu chút kiến thức xem làm sao để nuôi nó cho tốt. Đến thứ Hai, anh có thể mang cá và bể đến trường giúp tôi được không?”

“Được chứ, lúc tan học tôi sẽ tiện đường mang qua cho cô.” Anh để ý thấy động tác xem đồng hồ liên tục của cô nên cất lời hỏi: “Lát nữa cô có việc bận à?”

“Vâng, tôi có hẹn với người ta.”

“Vẫn là cuộc hẹn giống hôm qua sao?”

Tôn Lộ lại “vâng” một tiếng.

Cùng một người đàn ông của ngày hôm qua và cũng cùng một kiểu hẹn hò.

Đứng sau quầy thu ngân, Trần Húc Đông ban đầu không nói gì, cứ ngập ngừng nhấc chiếc túi nilon của bệnh viện lên rồi lại đặt xuống. Khóe môi anh mang theo nụ cười nửa trêu đùa nửa dò xét: “Hẹn gặp nhau thường xuyên thế này, cô không định cho người ta một danh phận sao?”

Chú cá chọi đu đưa chiếc đuôi to bơi lên mặt nước, kêu “póp” một tiếng để ngoi lên đớp khí.

Cô đáp: “Có chứ, bây giờ đã là bạn trai rồi.”

Điện thoại chợt đổ chuông, Tôn Lộ cúi xuống nhìn, là tin nhắn Hướng Nguyên gửi tới. Cô cất điện thoại vào túi xách, nói với Trần Húc Đông: “Bố Trần Vũ Hàng, vậy tôi xin phép đi trước. Tiền cá để thứ Hai tôi sẽ gửi tiền mặt.”

“Cô Tôn này.”

Anh đứng sau quầy gọi với theo, Tôn Lộ liền quay người lại nhìn.

Trần Húc Đông mở bao thuốc lá, gõ nhẹ lên mặt bàn rồi ngậm một điếu lên môi nhưng chưa châm lửa vội: “Cô không định hỏi giá cả sao? Cũng không giới hạn chi phí gì luôn à?”

Bấy giờ Tôn Lộ mới chợt nhớ ra: “Con cá này giá bao nhiêu vậy? Còn chi phí thì… anh cứ xem thế nào hợp lý là được. Anh cảm thấy cái nào cần thiết thì cứ lấy, không cần tiết kiệm cho tôi đâu.”

“Cá hai mươi tệ, những thứ khác tôi không lấy tiền.”

Tôn Lộ nhíu mày nghiêm mặt: “Không được. Anh không cần phải vì tôi là giáo viên của Trần Vũ Hàng mà miễn phí như thế.”

“Nếu muốn hối lộ cô thì tôi đã chẳng lấy dù chỉ một đồng.”

Tôn Lộ vẫn định khéo léo từ chối nhưng anh đã nhấc chiếc túi nilon trên bàn lên: “Cảm ơn cô vì đã cất công chạy tới đây chỉ để đưa túi đồ này.”

“Đừng khách sáo, tôi mới là người phải cảm ơn anh.”

Cứ qua lại như vậy, dường như cô đã bỏ lỡ mất cơ hội để từ chối anh.

Anh ngẫm nghĩ một lát, hai tay chống lên mặt quầy, đổi tư thế đứng: “Còn một chuyện nữa, trước đó tôi nghĩ không giải thích cũng chẳng sao, nhưng dù gì cũng là hiểu lầm, tốt nhất vẫn nên nói rõ ràng với cô thì hơn.”

Tôn Lộ không hiểu gì nhưng vẫn chăm chú lắng nghe: “Hiểu lầm chuyện gì vậy?”

Có lẽ anh cảm thấy việc nghiêm túc đính chính chuyện này có hơi buồn cười, bèn cụp mắt xuống châm điếu thuốc để làm ra vẻ bản thân đang bận rộn một chút: “Tôi không phải bố của Trần Vũ Hàng.”

  1. Hai trăm rưỡi (250): Trong tiếng lóng Trung Quốc, số 250 (二百五 – Nhị bách ngũ) mang ý nghĩa chế giễu, ám chỉ kẻ ngốc nghếch, dở hơi hoặc thiểu năng.
  2. Cá Gill: Tên một nhân vật trong bộ phim hoạt hình nổi tiếng Finding Nemo (Đi tìm Nemo). Gill là một chú cá thù lù sừng (Moorish Idol) – loài cá nước mặn, có hình dáng thoạt nhìn khá giống với cá Thần Tiên (Angelfish) – loài cá nước ngọt được nhắc tới ở chương này.
  3. Disney (The Walt Disney Company): Một trong những tập đoàn giải trí và truyền thông đa phương tiện lớn nhất thế giới, được thành lập năm 1923 bởi hai anh em Walt và Roy O. Disney. Thương hiệu này nổi tiếng toàn cầu với biểu tượng chú chuột Mickey, các bộ phim hoạt hình kinh điển, các thương hiệu điện ảnh lớn (như Marvel, Star Wars, Pixar) và hệ thống công viên giải trí Disneyland.