Chương 58 - Đàn Cá Bơi Về Phía Đất Liền

Đàn Cá Bơi Về Phía Đất Liền
“Húc Đông, không phải tôi muốn làm khó cậu, mà là mấy năm nay thay đổi nhanh quá. Cỡ năm kia đi, năm kia chưa có bằng thì vẫn lên tàu được, nhưng năm nay thì chịu chết, không có bằng thuyền viên là tuyệt đối không được ra khơi đâu.”

Trần Húc Đông đứng trên bến tàu, cau mày châm điếu thuốc, đồng thời cũng mời người chủ tàu quen biết từ trước một điếu.

“Thế ư? Tôi thật sự không biết đấy, nếu vậy thì quả là rắc rối thật.”

Đây đã là người bạn cũ thứ ba mà Trần Húc Đông liên lạc kể từ khi trở về. Trước đó gọi điện tán gẫu, người ta còn vỗ ngực bảo đảm sẽ tìm việc cho anh, thế mà lúc gặp mặt lại bảo anh không còn bằng thuyền viên nên chẳng có công việc chính thức nào để giao cả.

Đối phương bèn nói toạc ra ý đồ: “Nhưng có công việc khác, cậu làm được không?”

“Việc gì?”

“Tàu đánh cá, đi đánh bắt cá ngừ, đi ba tháng.”

“Tàu chui à?”

Đối phương bật cười: “Không được thì thôi, lúc nào có cơ hội khác anh em lại liên lạc với cậu sau.”

Người này làm nghề lái tàu khách, chuyên chở khách tham quan trên vùng biển Lan Sơn. So với những con tàu Trần Húc Đông từng lái trước đây, trọng tải của chiếc tàu này chỉ đáng hàng cháu chắt, chẳng có chút độ khó nào. Ngặt nỗi chính cái bằng thuyền viên bị tước kia lại mang đến cho anh rắc rối quá lớn.

Trở về đến nay, anh liên tục vấp phải trắc trở.

Trần Húc Đông đã mất ngủ bảy, tám ngày nay rồi mà vẫn chẳng nghĩ ra cách nào.

Rõ ràng mới trôi qua có năm năm, nhưng năm năm này mọi thứ phát triển quá nhanh, các quy định quản lý trên biển cũng khắt khe hơn rất nhiều.

Bây giờ nếu muốn quay lại làm việc trên tàu, anh thực sự chỉ có thể đi làm ngư dân. Đó là dự tính tồi tệ nhất. Anh phải tìm thêm những cơ hội khác, với bản lý lịch của mình, kiểu gì cũng có cách tìm được một công việc có triển vọng phát triển, chứ lái tàu chui thì tuyệt đối không được.

Trần Húc Đông dụi tắt điếu thuốc, nói lời cảm ơn rồi tạm biệt. Anh đội mũ bảo hiểm lên, đạp mạnh cần khởi động xe máy hai cái, phóng vút đi, kéo theo một luồng khói đen kịt đằng sau.

Chiếc xe này anh đi từ năm mười bảy tuổi, đến nay đã sửa chữa phải đến bảy, tám lần, căn bản chẳng còn giữ được diện mạo của chiếc xe nguyên bản nữa, vậy mà kỳ diệu thay vẫn còn chạy được.

Vương Hiệp đang đứng trên bè cá đợi món vịt kho tương trong nồi của Tưởng Tiểu Anh. Nghe thấy tiếng động cơ xuồng máy vang lên, gã ló đầu ra nhìn rồi vội vàng báo cho Tưởng Tiểu Anh: “Bác gái ơi, anh Trần về rồi, kiểu gì cũng có tin tốt.”

Tưởng Tiểu Anh khẽ đảo phần thịt vịt trong nồi, cười bảo: “Đúng lúc ghê, mau đi rửa tay đi, ăn cơm thôi.”

Trần Húc Đông bước lên bờ. Vương Hiệp tiến tới đón, thấy trên tay anh vẫn là chiếc chìa khóa của cái xe máy cũ mèm nọ bèn trêu chọc: “Anh này, có phải anh đang tiết kiệm tiền cưới vợ không? Sao về mà không tậu lấy cái ô tô mà đi?”

Trần Húc Đông đang sẵn bực dọc trong lòng, bèn ừ bừa, bảo đúng thế, để tiết kiệm tiền thì bây giờ đi vệ sinh rút giấy cũng chỉ dám xài đúng hai tờ.

“Hì hì, anh thật hài hước, thảo nào cô Tôn lại thích anh.” Vương Hiệp biết anh vừa ra bến tàu, gã lại giống y hệt hồi nhỏ, lẽo đẽo theo đuôi anh gặng hỏi: “Anh ơi, sao rồi? Chừng nào thì ra khơi?”

Trần Húc Đông không mấy mặn mà nhắc tới chuyện này. Anh vặn vòi nước rửa tay, lát nữa còn phải đi bệnh viện nên bước vào căn nhà nhỏ tìm sổ khám bệnh của Tưởng Tiểu Anh trước: “Chưa có việc nào phù hợp, để anh ra ngoài xem thêm sao đã.”

“Sao lại chưa có việc phù hợp chứ? Không được thì tụi mình mua một chiếc tàu đi? Tự mình làm.”

Trần Húc Đông đáp với giọng điệu nhạt nhẽo: “Mày định đi đánh cá thật à?”

Vương Hiệp nhìn ra sự phiền muộn trong lòng anh, bèn đổi giọng: “Đâu có, thế thì chắc không được rồi.”

“Để tính sau đi, ăn cơm trước đã.”

Anh bê chiếc bàn ra sát mép nước, xếp thêm ba cái ghế nhựa. Vương Hiệp cười khùng khục, há to miệng lùa từng miếng cơm. Trần Húc Đông nhìn bộ dạng gã mà thấy buồn cười, bèn gắp cái đầu vịt bỏ vào bát gã, bảo ăn đi cho bổ não.

Tưởng Tiểu Anh gõ đũa vào tay anh: “Đừng có bắt nạt Bé Tôm.”

Vương Hiệp bảo đâu có: “Cháu rất khoái ăn đầu vịt mà, đồ ngon đó, còn có cả lưỡi vịt nữa cơ!”

Ăn xong, hai người tranh nhau thu dọn bàn ăn và rửa bát đũa, để Tưởng Tiểu Anh chuẩn bị đi bệnh viện. Trần Húc Đông lần này trở về phát hiện ra cửa hàng hải sản khô năm ngoái vẫn còn mở cửa nay đã đóng bặt, bèn hỏi Vương Hiệp xem có cửa tiệm nào đáng tin cậy không. Tốt nhất là chỗ người quen mở cho chắc ăn, tránh mua phải hàng giả.

Vương Hiệp vốn là người bản địa nên chẳng bao giờ mua mấy thứ đó, nhưng gã vẫn nhận lời sẽ đi dò hỏi giúp Trần Húc Đông.

Buổi chiều, Trần Húc Đông đưa Tưởng Tiểu Anh đi bệnh viện lấy thuốc về thì nhận được tin nhắn của Vương Hiệp. Gã gửi cho anh một địa chỉ, bảo rằng đây là chỗ bán hải sản cao cấp nằm khuất trong khu dân cư, giá cả hơi đắt một chút nhưng cứ đọc tên bạn gã ra thì sẽ được giảm giá.

Trần Húc Đông nhắn lại một chữ “Được”. Anh chở Tưởng Tiểu Anh về bè cá trước, sau đó tự mình ghé qua căn nhà ở Lan Sơn lấy chút tiền mặt, rồi tìm đến địa chỉ Vương Hiệp đưa để mua cái thứ gọi là hải sản cao cấp kia.

Anh dự định gom bào ngư, hải sâm, vẹm khô, mỗi thứ một ít để gửi cho cô giáo Tôn.

Bản thân cô chắc chắn là không biết nấu mấy món này rồi, đến Tết kiểu gì cũng phải xách sang nhà bố mẹ cô cho mà xem.

Cùng thời điểm đó, Tôn Lộ do thi lấy bằng lái xong để không quá lâu nên đã nhờ Ngô Du làm hoa tiêu dẫn đường cho mình. Cô lái chiếc xe thể thao cỡ nhỏ của cô ấy đi dạo vòng quanh huyện Tây Kiều.

Hai người tranh thủ từng chút thời gian rảnh rỗi để tập lái suốt một tuần liền. Đến khi Tôn Lộ không còn chút áp lực tâm lý nào nữa, Ngô Du mới cầm lái dẫn cô lên cao tốc, hoàn thành bài thi tốt nghiệp.

Ngô Du là một huấn luyện viên cực kỳ thoải mái. Theo như lời cô ấy nói thì chỉ cần không tông vào xe thô sơ, còn lại với tốc độ rùa bò của Tôn Lộ, có va quệt vào đâu cũng chỉ là chuyện nhỏ.

Sau một tuần luyện tập, Tôn Lộ không kéo cô ấy đi cùng nữa. Cô dứt khoát lên mạng liên hệ mua một chiếc Toyota cũ, chốt giá mười vạn tệ. Lúc nhận xe mới phát hiện ra một bên gương chiếu hậu bị nứt. Ngày thứ hai sau khi bù tiền đem đi sửa xong, Tôn Lộ vừa dạy xong tiết buổi sáng liền xin nghỉ phép, dồn một hơi lái xe thẳng lên thành phố.

Đi theo hệ thống dẫn đường mà cô vẫn bị lạc mất hai lần, rốt cuộc cũng trải qua một phen hú vía nhưng vẫn bình an vô sự tìm được tới Viện kiểm sát. Loay hoay lùi ra lùi vào mãi mới đỗ xe ngay ngắn vào đúng ô quy định, cô gọi điện thoại cho Hướng Nguyên.

“Alo, Hướng Nguyên, em đang ở dưới lầu cơ quan anh. Trưa nay anh có rảnh không? Mình gặp nhau một lát được không?”

Hướng Nguyên đang ăn cơm ở nhà ăn. Anh ấy gọi món mì bò, nghe vậy suýt chút nữa thì bị sặc, phải uống vội ngụm trà.

Anh ấy khoác chiếc áo khoác đồng phục lên người: “Anh qua ngay đây, em đang ở đâu?”

“Em ở bãi đỗ xe.”

“Bãi đỗ xe á? Có ai chở em tới à?”

“Em tự lái xe tới.”

“… Em mua xe rồi sao? Đợi anh ở bãi đỗ xe nhé.”

Hai người gặp mặt, chào hỏi hàn huyên vài câu đơn giản rồi đi đến quán cà phê gần đó ngồi xuống. Hướng Nguyên hỏi cô có muốn uống món như cũ không, Tôn Lộ gật đầu, chờ phục vụ bưng lên một ly Latte ấm.

Lúc này, nếu bảo trong lòng Hướng Nguyên không dấy lên chút mong đợi nào thì chắc chắn là nói dối. Anh ấy biết chuyện Trần Húc Đông đã quay về Lan Sơn. Điều này vốn nằm trong dự liệu, mối quan hệ giữa hai người họ hiển nhiên sẽ chết yểu mà thôi.

Chính vì thế, sự xuất hiện đột ngột của Tôn Lộ khiến anh ấy khó lòng mà không bắt đầu mường tượng, suy đoán.

Tôn Lộ hai tay ôm lấy ly cà phê, dáng vẻ dường như có đôi chút ngập ngừng, đắn đo.

“Sao thế Lộ Lộ? Em tìm anh là vì việc công hay việc tư vậy?”

Tôn Lộ ngước mắt lên: “Là việc công. Em rất ngại khi phải làm phiền anh, nhưng em thực sự không còn ai khác để có thể nhờ tư vấn cả. Chủ yếu là vì anh nắm rất rõ về vụ án này, hơn nữa cũng có những hiểu biết nhất định về anh ấy.”

Chữ “anh ấy” này ám chỉ ai thì đã quá đỗi rõ ràng. Cái gọi là “việc công” kia, liệu có thực sự là việc công hay không?

Nghe đến đây, Hướng Nguyên đã hoàn toàn thấu tỏ: “Em nói đi.”

Tôn Lộ rút một chiếc túi đựng hồ sơ từ trong túi xách ra: “Em muốn nhờ anh xem giúp em tập tài liệu này.”

“Đây là tài liệu gì vậy?”

“Em đã điều tra ròng rã suốt một tuần nay. Đêm nào em cũng lên mạng thu thập các bài báo và tài liệu, nhưng nguồn thông tin có hạn nên chỉ tìm được chừng này. Anh xem thử giúp em, những thứ này liệu có đủ để nộp đơn xin tái thẩm lại vụ án không?”

“Cái gì cơ?” Hướng Nguyên ngẩn người. Cô muốn nộp đơn xin tái thẩm lại vụ án sao?

“Em muốn giải oan cho Trần Húc Đông.”

Tôn Lộ rướn người về phía bàn, đôi mắt sáng lên, hoen chút lệ mỏng: “Từ những năm 2000 đến nay luật pháp đã có nhiều thay đổi, vụ án này thực chất vẫn còn cơ hội lật lại. Khi đó cả nước chẳng có mấy vụ án mạng trên biển, dư luận thiên lệch do báo chí đưa tin cũng đã tác động đến phán quyết của tòa. Thực ra nếu đặt vào bối cảnh hiện tại, chắc chắn mức án đó là quá nặng.”

“Lộ Lộ…”

Tôn Lộ vẫn rành rọt nói tiếp: “Với tình hình lúc bấy giờ, Trần Húc Đông bị kết án mười tháng tù. Nhưng theo những thay đổi về luật pháp trong vòng năm năm qua cùng với các án lệ mà em thu thập được, trường hợp của anh ấy nếu đem ra xét xử vào ngày nay hoàn toàn có thể được trả tự do ngay tại tòa, còn Thuyền phó hai Trần Viễn cùng lắm cũng chỉ chịu mức án từ hai đến ba năm.”

Hướng Nguyên nghe xong trầm ngâm giây lát, đành phải nói: “Em nói có lý.”

Tôn Lộ mím môi, nói ra dự định ban đầu của mình: “Em biết bằng thuyền viên của Trần Húc Đông đã bị tước. Anh ấy không kể với em, nhưng em thừa hiểu, dù anh ấy có quay về Lan Sơn cũng chẳng thể làm một thủy thủ chính quy được nữa.”

Hướng Nguyên đáp: “… Anh ta không nhất thiết phải làm thủy thủ chính quy. Các vùng ven biển quản lý không quá khắt khe, nếu muốn mưu sinh thì vẫn có thể tìm cách lên tàu làm việc.”

Tôn Lộ lắc đầu, lấy tập tài liệu đã được đóng gáy cẩn thận ra: “Em muốn nhờ anh xem giúp, nếu không có vấn đề gì, em sẽ thuê luật sư.”

Hướng Nguyên chầm chậm thở dài: “Anh ta có biết chuyện này không?”

“Nếu anh và luật sư xem xong thấy khả thi, em mới nói cho anh ấy biết.”

Hướng Nguyên cau mày, có chút khó xử. Việc xem giúp cô tập tài liệu chẳng có gì khó khăn, ngặt nỗi anh ấy thực tâm không hề tình nguyện.

Tôn Lộ biết bản thân không nên tìm đến anh ấy, nhưng hết tình thì vẫn còn nghĩa. Giữa cô và Hướng Nguyên vốn chẳng có xích mích hay oán hận gì, gạt bỏ cái mác người yêu cũ sang một bên, họ vẫn là những người bạn luôn trân trọng đối phương.

“Hướng Nguyên, đành làm phiền anh vậy. Ngoài anh ra em thực sự không biết tìm ai nữa. Anh là kiểm sát viên, lại nắm rõ về vụ án đó, em muốn nhìn nhận vấn đề một cách toàn diện hơn…”

Hướng Nguyên đến chính mình cũng chẳng nhận ra bản thân đang hít thở rất đỗi nặng nề: “Anh hiểu, góc nhìn của anh quả thực sẽ rõ ràng hơn. Nhưng anh không thể cho em một đáp án chắc chắn, anh chỉ có thể dựa vào xấp tài liệu này để đưa ra vài lời khuyên thôi.”

Tôn Lộ căng thẳng đan hai tay vào nhau: “Cảm ơn anh, vậy là đủ rồi, thực sự cảm ơn anh rất nhiều.”

Hướng Nguyên dành mười lăm phút để đọc xong tập tài liệu, càng đọc tâm trạng càng trở nên phức tạp. Anh ấy rất ngạc nhiên khi thấy Tôn Lộ thu thập được nhiều thông tin pháp lý hữu ích đến vậy, gần như tất cả đều có giá trị tham khảo, thậm chí có vài trang còn do chính tay cô nắn nót chép lại.

“Sao rồi anh? Anh thấy những thông tin em tìm được có ích không?”

Hướng Nguyên cười khổ, ngước lên nhìn cô: “Quả không hổ danh là con gái của Viện trưởng Viện kiểm sát, em không học luật đúng là uổng phí nhân tài.”

“Anh đừng trêu em nữa…”

Anh ấy nhấp hai ngụm cà phê đã nguội ngắt, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, rồi đưa ra một lời khuyên: “Lộ Lộ, tìm một luật sư đi, nhờ người đó nộp đơn thử xem sao.”

Ưu điểm lớn nhất của việc đi xe máy là có thể đỗ bừa bãi khắp nơi.

Tuy nhiên ở quê cũng chẳng ai xét nét mấy chuyện đó. Trần Húc Đông men theo con đường nhỏ giữa đồng, phóng xe thẳng tới trước cổng nhà người ta. Tấp xe vào lề, anh xoay chìa khóa rút ra rồi bước vào trong mua hải sản khô.

Trần Húc Đông đi vào, cất tiếng gọi hai câu xem có ai ở nhà không. Lát sau, một người phụ nữ vừa nhìn đã biết ngay là bà chủ bước ra, đang dắt theo đứa cháu trai đạp xe chòi chân trước cửa.

“Chờ chút nhé anh đẹp trai, ông nhà đang ăn cơm trưa.”

“Không sao ạ, cứ ăn từ từ thôi cô.”

Bà chủ không nghe, bảo Trần Húc Đông đợi một lát rồi vào trong gọi ông chủ ra. Ông chủ đang ăn dở bữa trưa, tay bưng bát cơm bước ra, mang tai còn kẹp điếu thuốc lá, vừa đi vừa vẫy tay bảo Trần Húc Đông vào phòng trưng bày.

Gọi là phòng trưng bày cho sang, chứ thực chất chỉ là gian sảnh của căn nhà tự xây ở nông thôn, bên trong bày biện vài hộp quà. Thế nhưng hàng hóa nhìn vào là biết chất lượng cực kỳ tốt, đích thị là loại “hải sản cao cấp” không đủ số lượng để cung cấp ra thị trường lớn.

Trần Húc Đông mời ông chủ một điếu thuốc, dùng tiếng Lan Sơn hỏi: “Trong nhà có ai đi biển không chú?”

Ông chủ bưng bát lùa một miếng cơm, nở nụ cười đầy vẻ tự hào: “Tôi lái tàu bốn chục năm rồi, giờ làm chủ tàu. Thằng cả đang cùng tôi quản lý công ty, còn thằng hai thì làm hải quân.”

“Giỏi thật đấy chú.”

“Thế chứ lị.” Đầu đũa dính hạt cơm của ông chủ chỉ trỏ quanh phòng: “Mấy cái này chỉ là nghề tay trái thôi, hàng xịn tôi không bán, cũng chẳng xuất đi đâu. Cứ đến cuối năm là tự khắc có người tìm tới tận cửa gom về đi biếu xén.”

“Cháu cũng mua để biếu, cháu thấy cái khay thập cẩm cỡ lớn kia được phết.”

Trần Húc Đông vừa liếc qua đã ưng ngay hộp quà thập cẩm nằm chễm chệ ở chính giữa. Nó là một chiếc khay tròn lớn xếp hình Thái Cực, bên trên bày biện ngay ngắn năm, sáu loại hải sản khô, đương nhiên cái giá của nó cũng “chát” vô cùng.

Trần Húc Đông không hề mặc cả. Lúc anh rút tiền ra, ông chủ mới đọc được tin nhắn từ người bạn của Vương Hiệp gửi tới, báo rằng đây là người quen, nhờ ông xem xét giảm giá đôi chút.

Ông chủ cất điện thoại, cảm thấy chàng thanh niên Trần Húc Đông này khá thú vị. Rõ ràng là chỗ người quen giới thiệu tới mà cậu ta chẳng hé răng nửa lời. Ông bèn bắt tay anh một cái, coi như kết giao bạn bè.

“Biết người quen giới thiệu tới thì tôi bớt cho cậu một trăm tệ từ sớm rồi. Cậu họ gì? Xưng hô thế nào đây?”

“Cháu họ Trần, Trần Húc Đông ạ.”

Ông chủ đang bấm máy tính lạch cạch liền khựng lại: “Cậu là Trần Húc Đông á? Cái cậu Trần Húc Đông đi theo lão Chu phải không?”

Trần Húc Đông cười đáp: “Đúng rồi chú.”

“Tôi biết cậu.” Ông chủ bấm máy tính một cái, dứt khoát giảm giá luôn ba trăm tệ: “Tôi thật sự biết cậu đấy, tôi quen lão Chu, trước đây chúng tôi từng làm chung công ty.”

Vừa nhắc đến lão Chu, sắc mặt ông chủ rõ ràng chùng xuống, xem chừng trước kia họ cũng là những người bạn thân thiết.

Trần Húc Đông không ngờ lại có duyên cớ này. Anh im lặng hai ba giây rồi lên tiếng: “Trùng hợp thật, nhưng chú lái tàu bốn mươi năm, mối quan hệ chắc chắn là rộng rãi rồi.”

Ông chủ chẳng màng khách sáo, nghiêm túc hỏi anh: “Bây giờ cậu còn lái tàu nữa không?”

Trần Húc Đông lắc đầu, đưa tay sờ mũi: “Cháu về hỏi thăm một vòng rồi, ai cũng bảo hết cửa rồi ạ.”

Ông chủ giơ tay lên, vẻ mặt tỏ rõ thái độ “tôi biết ngay mà”. Ông đặt luôn cái máy tính xuống, vứt luôn cả chuyện tính toán sổ sách sang một bên: “Cậu về làm cho tôi thì sao? Công việc chủ yếu là kiểm tra tàu thuyền và đào tạo thuyền viên. Tôi đang thiếu người, rất thiếu. Mấy năm nay thanh niên chẳng ai chịu đi biển nữa, các thợ cả thì tuổi tác ngày một cao, công việc ngày càng khó nhằn. Giờ muốn tuyển một người có kinh nghiệm đỏ mắt cũng không ra.”

Trần Húc Đông cảm thấy cơ hội này ập đến thật quá đỗi đường đột, anh tự giễu: “Đúng là có thứ kinh nghiệm như cháu thì khó tuyển thật.”

Ông chủ lắc đầu, nét mặt tỏ vẻ chẳng hề bận tâm: “Cái của cậu thì thấm tháp vào đâu. Hồi những năm 80 tôi còn chuyện gì chưa gặp chứ. Thời đó làm gì có ai quản lý, cứ hễ có người chết là đều đổ vạ cho cướp biển hết…”

Trần Húc Đông vội vã ngắt lời: “Cháu biết, cháu biết, cháu cũng từng nghe kể rồi ạ.”

Ông chủ gật gù, vỗ lên cánh tay anh: “Thế nên cậu cứ yên tâm. Cậu về làm cho tôi, tôi đảm bảo sẽ đãi ngộ cậu tử tế. Dĩ nhiên là không thể bằng lúc trước được, nhưng chịu thôi, bằng cấp giấy tờ đâu thể làm giả được, cậu nói xem có đúng không?”

Trần Húc Đông vẫn nhớ mục đích chính của mình là đi mua “hải sản cao cấp”. Anh gãi lông mày, đành thanh toán tiền rồi bảo sẽ về suy nghĩ thêm.

Vừa đặt hộp quà lên xe máy, điện thoại trong túi áo bỗng đổ chuông.

Trần Húc Đông đang định đội mũ bảo hiểm lên, lại đành tháo xuống.

Là một dãy số lạ.

“Alo, ai đấy?”

Đầu dây bên kia vang lên chất giọng khá khuôn mẫu: “Chào anh Trần, tôi họ Lưu, là luật sư chuyên phụ trách các vụ khiếu nại hình sự thuộc Văn phòng Luật sư Thiên Đồng.”

Trần Húc Đông một tay ôm mũ bảo hiểm, khẽ chau mày: “Có chuyện gì sao?”

“Chào anh, là cô Tôn nhờ tôi liên lạc với anh. Chuyện là thế này, sau khi thảo luận kỹ lưỡng, tôi và cô ấy đều nhất trí rằng dựa trên sự nâng cao về tiêu chuẩn lượng hình những năm gần đây, phán quyết năm xưa của tòa án dành cho anh là quá nặng. Cô ấy muốn tôi hỗ trợ anh nộp đơn khiếu nại hòng lật lại bản án sơ thẩm, khôi phục danh dự cho anh.”

“Cô Tôn sao.”

“Đúng vậy, cô Tôn Lộ muốn ủy thác cho tôi tiến hành các thủ tục pháp lý để khôi phục danh dự cho anh. Không biết anh có sẵn lòng phối hợp không?”