Chương 56 - Đàn Cá Bơi Về Phía Đất Liền

Đàn Cá Bơi Về Phía Đất Liền
Tôn Lộ đang trong cơn bực tức.

Cô có thể chấp nhận sự không hoàn hảo của Trần Húc Đông nhưng tuyệt đối không thể chấp nhận sự thiếu kiên định của anh.

Cô chặn WeChat của anh. Chặn xong, Trần Húc Đông phát hiện không liên lạc qua WeChat được nên đã gửi một tin nhắn SMS để xin lỗi cô.

Thực ra nội dung cũng chỉ lặp lại những lời anh đã nói trong xe, dù rất xin lỗi vì đã làm cô buồn, cơ mà anh vẫn mong cô hãy suy nghĩ thật kỹ.

Thái độ của Trần Húc Đông lúc này đích thị là cái dáng vẻ chết tiệt tùy cô định đoạt. Kiểu gì cũng xong: chia tay cũng được, coi anh như trai bao gọi đến tận cửa cũng chịu luôn, mà nếu cô yêu cầu anh phải cùng chung một chiến tuyến, anh cũng chiều nốt.

Suy cho cùng, chính bản thân anh cũng cảm thấy hai người không hợp nhau, vậy thì cô còn gì để nói nữa đây?

Vốn dĩ anh cũng là kiểu người khá tự phụ, sống tự do tự tại, đã quen với việc thích gì làm nấy. Ấy vậy mà từ lúc ở bên cô, anh cứ bị những người xung quanh cô soi mói, bới móc. Dường như anh làm gì cũng sai, ngay cả sự nghiệp mà anh luôn tự hào cũng bị người ta coi nhẹ.

Trong cái ngành của mình, anh rõ ràng được coi là người xuất sắc. Thế nhưng những người xung quanh cô sẽ chẳng bao giờ công nhận nghề nghiệp và thân phận của anh. Không hẳn là khinh thường, mà đơn giản là họ hoàn toàn không hiểu và cũng chẳng buồn tìm hiểu.

Vậy thì anh chuốc lấy khổ sở làm gì chứ?

Tôn Lộ nhắn gửi anh: [Em đã nói rồi, đừng có dây dưa lằng nhằng, em không thích như vậy. Nếu anh lăn tăn thì đáng lẽ phải nói cho em biết từ sớm, đừng để em phải đơn độc cố gắng một mình.]

Cô đợi Trần Húc Đông hai phút. Màn hình chẳng hề hiện lên dòng chữ “đối phương đang nhập tin nhắn”. Cô không biết anh đang nghĩ gì, mà anh cũng bặt vô âm tín không thèm hồi âm.

Thế là cô dứt khoát chặn luôn cả số điện thoại của anh.

Nhưng cô cũng chỉ chặn đúng một đêm. Dẫu sao cô vẫn là giáo viên của Trần Vũ Hàng, không thể cắt đứt liên lạc với phụ huynh được. Sau khi được gỡ khỏi danh sách chặn, anh có gọi cho cô đúng một cuộc. Cô không nghe máy, sau đó anh cũng chẳng gọi thêm lần nào nữa.

Cô đã nói rồi, đừng có dây dưa lằng nhằng.

Cô cực kỳ ghét cái cảm giác lơ lửng, dùng dằng không dứt. Cứ như có một thanh đao treo trên đỉnh đầu, sắp rơi mà lại không rơi, chi bằng cứ dùng con đao đó chặt đứt mớ bòng bong cho xong.

Có lẽ vì nhát đao hạ xuống quá nhanh nên Tôn Lộ chưa kịp cảm thấy đau đớn gì.

Cũng có thể là bởi, tính đến thời điểm hiện tại, ngày nào tan trường cô cũng nhìn thấy xe anh đến đón Trần Vũ Hàng.

Thỉnh thoảng anh sẽ bước xuống xe, trên tay kẹp điếu thuốc, đứng tựa bên thân xe y hệt một cái cột điện, từ đằng xa đưa mắt hướng về phía cô.

Trần Vũ Hàng vẫn chưa hay biết giữa Trần Húc Đông và cô đã xảy ra chuyện gì. Cậu nhóc vẫn đang âm thầm giữ kín bí mật “tan học được đến nhà ông bà của cô Tôn uống canh gà ác”, cứ đinh ninh bản thân là đứa trẻ đặc biệt nhất trong lớp.

Cậu nhóc hay hỏi Trần Húc Đông khi nào thì lại được đến nhà ông bà uống canh gà ác, Trần Húc Đông chỉ đáp rằng chuyện này phải đi hỏi cô Tôn.

Ngay hôm sau, lúc thu nhật ký của học sinh, Tôn Lộ đã đọc được đoạn đối thoại này.

Cảm giác này kỳ cục vô cùng, đồng thời cũng khiến cô rất khó chịu. Khó chịu nhất là nửa tháng nữa sẽ diễn ra buổi họp phụ huynh, cô chẳng biết đến lúc đó phải đối mặt ra sao. Theo lý mà nói thì việc công tư vốn dĩ không ảnh hưởng đến nhau, nhưng thâm tâm cô vẫn mong hôm đó Lâm Mỹ Tư sẽ là người đến dự.

Về phần Ngô Du, cô ấy cũng đang xích mích với Lâm Vũ Hàm.

Kể từ cái đêm Ngô Du say xỉn gào tên Tống Điển, Tôn Lộ đã biết cuộc tình này chẳng được bao lâu. Ai mà ngờ, Ngô Du hóa ra cũng mang cái nhìn y hệt về mối quan hệ giữa cô và Trần Húc Đông.

“Không phải tớ trù ẻo đâu, nhưng hai người vốn dĩ chẳng thuộc cùng một thế giới. Lúc cậu bảo đang quen anh trai đi biển, tớ cứ ngỡ cậu chỉ chơi bời qua đường thôi, ai dè sau này lại phát triển tới mức ra mắt phụ huynh luôn rồi.”

“Mẹ tớ phát hiện anh ấy ở trong nhà tớ.”

Ngô Du tỏ vẻ đã hiểu: “Thế thì không thừa nhận không được rồi, đâu thể bảo là anh ta đang lén lút tằng tịu trong nhà cậu được.”

Tôn Lộ liếc xéo cô ấy: “Dạo này cậu lại cày Chân Hoàn phải không?”

Ngô Du cười đến mức híp cả mắt, chạm cốc với cô: “Ây da, chia tay là chuyện bình thường thôi mà, coi như quay về vạch xuất phát. Nếu mẹ cậu không phát hiện ra thì làm sao mà đến mức phải ra mắt phụ huynh sớm thế được. Mà này, anh trai đi biển đó năm nay bao nhiêu cái xuân xanh rồi?”

“… Cậu bớt nhắc tới anh ấy được không.”

Ngô Du làm động tác kéo khóa miệng, nốc một ngụm rượu: “Tớ tự phạt một ly vậy.”

Thứ Sáu tan làm, Tôn Lộ tạt qua chợ mua một túi lớn đồ nhắm từ vịt, rủ Ngô Du về nhà nhậu nhẹt. Ngô Du bị cổ vịt cay xé lưỡi làm cho nước mắt nước mũi tèm lem. Tôn Lộ cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, cứ ăn mãi mà hai mắt đỏ hoe. Vỏ chai rượu lăn lóc trên sàn, hai cô gái cưa sạch ba chai bia trong một buổi tối.

Thực ra cổ vịt cũng chẳng cay đến mức ấy, nhưng hễ hỏi tại sao lại khóc thì cả hai đều khăng khăng là do cay quá nên ch** n**c mắt thôi.

Ngô Du kể cô ấy cũng đã chia tay Lâm Vũ Hàm rồi, là do cô ấy chủ động đề nghị.

Bởi vì cô ấy bắt đầu tự hoài nghi bản thân, liệu có phải mình thực sự vẫn còn vương vấn tình cũ với Tống Điển hay không?

Dường như tất cả mọi người xung quanh đều nói cô ấy chưa quên được Tống Điển, đến cả Lâm Vũ Hàm cũng bảo vậy, duy chỉ có bản thân cô ấy là không hề nghĩ thế.

Hai người phụ nữ chẳng buồn nhắc lại đường tình duyên trắc trở của mình nữa. Họ lục lọi tìm viên sủi thả bồn tắm ra ngâm mình thư giãn. Cơ thể vừa nóng lên thì hơi men cũng bốc lên dữ dội. Ngô Du ngâm được một nửa đã phải ướt lướt thướt lết ra ngoài nôn thốc nôn tháo. Tôn Lộ cũng đành quấn vội chiếc khăn tắm lên cơ thể tr*n tr**ng, lật đật chạy ra rót nước chăm sóc cô ấy.

Hai người ngồi xổm bên cạnh bồn cầu, đột nhiên cùng phá lên cười nắc nẻ.

“Lộ ơi… có phải uống say rồi thì không được ngâm bồn đúng không?”

“Hình như tớ cũng nhớ mang máng là vậy, nước nóng làm tăng tốc độ tuần hoàn máu mà.”

“Tớ lại muốn nôn rồi…”

“Ừ, nôn đi, nôn đi.”

Tới nửa đêm mới coi như yên ổn. Tôn Lộ đang trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê thì nghe thấy tiếng Ngô Du trở dậy ra phòng khách gọi điện thoại. Vừa mới thiu thiu ngủ lại, cô đã bị đánh thức bởi tiếng bạn mình đang mắng chửi Tống Điển xối xả.

Ngô Du cứ lầm bầm lải nhải ngoài phòng khách, giọng nói cứ thế nhỏ dần. Tôn Lộ mở cửa bước ra, thấy cô ấy đã nằm bò ra sofa ngủ say sưa tự lúc nào. Màn hình điện thoại vẫn đang hiển thị cuộc gọi, Tống Điển bên kia vẫn chưa cúp máy.

Tôn Lộ rón rén trở lại phòng ngủ, cũng không thèm tắt máy giúp cô ấy.

Cô nằm ngẩn ngơ trên giường, chẳng hề cảm thấy buồn ngủ.

Tôn Lộ cầm điện thoại lên xem giờ, đã là ba giờ bốn mươi phút sáng, Trần Húc Đông chắc chắn đã ngủ say rồi. Thực tâm cô có chút ghen tị với Ngô Du, cô nàng làm việc gì cũng không vướng bận gánh nặng tâm lý. Cô cũng muốn gọi bừa một cuộc điện thoại đánh thức Trần Húc Đông dậy để rồi mắng cho anh một trận ra trò.

Khổ nỗi hoàn cảnh giữa cô và Trần Húc Đông vốn dĩ chẳng giống với những vướng mắc tình cảm đơn thuần như của Ngô Du.

Cả hai đều không muốn đối phương phải vì mình mà rơi vào thế khó xử thêm nữa.

Anh cảm thấy cô nên có một cuộc sống yên ổn, còn cô lại nghĩ anh cần được tự do bay nhảy.

Ngày họp phụ huynh, Tôn Lộ cất công ăn vận thật tươm tất. Áo sơ mi phối cùng quần jeans, mái tóc cũng được buộc gọn gàng, trông cô toát lên vẻ gần gũi nhưng không kém phần tháo vát.

Cô đã dành hẳn một tuần trước đó để tổng hợp các ý kiến phản hồi gửi tới phụ huynh, chuẩn bị sẵn một bản trình chiếu PPT ngắn gọn, súc tích. Đứng trên bục giảng, cô nở nụ cười, phong thái tự tin, dõng dạc cất lời:

“Chào buổi tối quý vị phụ huynh, rất cảm ơn mọi người đã bớt chút thời gian quý báu đến dự buổi họp ngày hôm nay… Mong rằng chúng ta có thể cùng nhau đồng hành, mang đến cho các em một quãng thời gian tiểu học thật tươi đẹp, vui vẻ và ý nghĩa. Tôi tin chắc rằng, với sự nỗ lực từ cả gia đình lẫn nhà trường, mỗi học sinh đều sẽ trưởng thành khỏe mạnh và không ngừng tiến bộ. Xin cảm ơn mọi người!”

Ánh mắt Tôn Lộ chưa từng dừng lại trên người Trần Húc Đông lấy một giây, nhưng cô biết rõ, anh vẫn luôn chăm chú dõi theo cô.

Buổi họp kết thúc, cô đứng trước cửa lớp tiễn phụ huynh ra về. Dòng người qua lại tấp nập, hết người này đến người khác kéo cô lại trò chuyện, bận rộn đến mức cô chẳng thể chu toàn để nói lời chào tạm biệt với từng người một.

Tiết trời bên ngoài lất phất mưa bay. Có phụ huynh ngỏ ý muốn để lại ô cho cô, nhưng Tôn Lộ vội từ chối, bảo rằng trong văn phòng mình đã có ô rồi.

Lại có người muốn biếu xén quà cáp, cố ý đợi đến khi lớp học vắng tanh mới quay lại đưa cho cô mấy món mỹ phẩm dưỡng da. Đời nào Tôn Lộ chịu nhận, hai bên giằng co đẩy đưa cả chục phút đồng hồ cô mới có thể dứt ra được.

Nhìn ra bên ngoài, thấy cơn mưa đã bắt đầu nặng hạt nên cô cũng chẳng vội về. Sẵn tiện còn phải dọn dẹp vệ sinh phòng học, lại e ngại có phụ huynh thừa lúc vắng người lén mang quà tới tặng, Tôn Lộ bèn kéo rèm cửa sổ lại, chỉ chừa đúng một bóng đèn sáng trong lớp.

Tiếng chổi đưa lạo xạo trên mặt sàn nghe vô cùng xoa dịu.

Tôn Lộ vốn thích dọn dẹp vệ sinh. Có lẽ vì mang chút bệnh sạch sẽ, nhưng chủ yếu là bởi mỗi lần dọn dẹp, đầu óc cô lại được hoàn toàn thả lỏng. Suốt khoảng thời gian này, cái bồn cầu ở nhà cô được chà rửa sạch sẽ đến mức sáng bóng như gương.

Cái hôm Ngô Du ôm bồn cầu nôn thốc nôn tháo, cô nàng còn thắc mắc cớ sao cô lại cọ bồn cầu sạch như gương thế. Đến độ nó soi rõ bộ dạng thảm hại của cô nàng, khiến cô ấy cảm thấy bản thân lúc đó trông chẳng khác nào một đống phân, đúng là thất bại toàn tập.

Hôm đó quả thực là rối tinh rối mù. Giờ ngẫm lại, Tôn Lộ vẫn thấy buồn cười. Ngô Du là một mảnh ghép bù trừ hoàn hảo cho cô. Có được một cô bạn thân mang tính cách trái ngược hoàn toàn với mình cũng là một sự may mắn, ít nhất là nó mang lại cho cô rất nhiều niềm vui.

Dọn dẹp hòm hòm, Tôn Lộ gom gọn rác vào túi. Nửa tiếng đồng hồ đã trôi qua, cơn mưa bên ngoài cũng tạnh hẳn và trời thì đã tối mịt.

Tôn Lộ đi rửa tay rồi quay lại lớp học. Vừa bước vào, cô suýt chút nữa bị Trần Húc Đông đang ngồi chình ình bên trong dọa cho đứng tim.

Cô chẳng biết anh đã tới đây từ lúc nào. Chắc mẩm là anh vốn chưa hề rời đi, định chực sẵn ngoài cổng trường để đợi cô. Nào ngờ chờ ròng rã nửa tiếng chẳng thấy bóng dáng người đâu, đành phải vòng ngược vào trường tìm.

Tôn Lộ sợ toát cả mồ hôi lạnh. Trước khi đi vệ sinh, cô đã tiện tay tắt sạch đèn trong lớp. Tầm nhìn giờ đây chỉ lờ mờ những bức tường trắng, rèm cửa màu xanh và mấy tấm chân dung danh nhân treo trên tường. Giữa một không gian tối om như mực, tự dưng lù lù một bóng người ngồi ngay chính giữa, thử hỏi ai mà không sợ vỡ mật cơ chứ.

“Anh định đóng phim kinh dị hay sao? Làm thế này dọa người lắm anh biết không hả?”

Trần Húc Đông đứng dậy: “Xin lỗi, anh không cố ý dọa em đâu. Anh chỉ ngồi đây đợi em thôi.”

Dẫu bị dọa cho hết hồn, Tôn Lộ vẫn không bật đèn lên.

Đây là lần đầu tiên hai người nói chuyện với nhau sau nửa tháng trời. Cô bước lại gần, cất tiếng: “Anh tìm em có việc gì không?”

“Thấy em mãi không ra nên anh lên đây tìm.”

Tôn Lộ hơi rướn cằm. Đôi mắt cô được ánh sáng dịu nhẹ hắt vào từ ngoài cửa sổ tôn lên vẻ lóng lánh, mượt mà: “Sao hôm nay anh cứ nhìn chằm chằm em thế?”

“Anh đâu có.” Lúc thốt ra câu này, ánh mắt anh vẫn dán chặt lấy cô: “Chẳng phải mọi người đều nhìn em sao?”

“Chỉ có mỗi anh là nhìn em như thế thôi.”

Anh khẽ cười: “Anh không để ý.”

Ngôi trường khi màn đêm buông xuống rũ bỏ hoàn toàn vẻ ồn ào náo nhiệt của ban ngày. Không gian tĩnh mịch đến độ cứ ngỡ như đây là một nơi ma ám. Sự đối lập gay gắt ấy mang lại cảm giác vô cùng chân thực, tựa như hai người vừa bước vào một thế giới thứ ba, một góc khuất đã bị người đời lãng quên.

Và tại cái góc khuất tĩnh lặng này, dù cho một đôi nam nữ đã chia tay có quấn quýt hôn nhau cuồng nhiệt thêm lần nữa thì mọi thứ dường như cũng trở nên vô cùng hợp tình hợp lý.

Tấm rèm cửa màu xanh khẽ bay phần phật trong gió. Tôn Lộ vòng hai cánh tay ôm ghì lấy cổ anh, chỉ hận không thể dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể mình treo hẳn lên người đối phương. Cô hôn anh một cách đầy mãnh liệt. Ban đầu chỉ là dùng sức m*t mát, nhưng về sau, cô cắn anh.

Bờ môi dưới của người đàn ông ứa máu, chúng nhanh chóng hòa tan, trôi tuột từ đầu lưỡi, men qua khóe môi rồi thấm sâu vào trong khoang miệng.

Tôn Lộ nấc lên hai tiếng nức nở, ngay khi nếm được mùi máu tanh và toan lùi lại, anh đã lập tức cúi người vươn tới quấn riết lấy cô. Bàn tay anh áp chặt lấy gáy người phụ nữ, kiểu tóc đuôi ngựa cô buộc cao vô tình tạo thành một độ cong hoàn hảo, vừa vặn lọt thỏm trong lòng bàn tay anh. Âm thanh m*t mát của đôi môi và đầu lưỡi quấn lấy nhau lấn át tiếng khóc thút thít của cô.

Mùi máu tanh dần nhạt phai, nhịp điệu của nụ hôn cũng chầm chậm chuyển sang sự dịu dàng, ôn hòa. Tôn Lộ đẩy anh ra, duy trì khoảng cách chừng một cánh tay.

Lồng ngực cả hai vẫn phập phồng vì những nhịp th* d*c. Chẳng rõ bao lâu trôi qua, cô mới cất tiếng hỏi: “Bao giờ bố Trần Vũ Hàng mới ra tù?”

Anh nhìn thẳng vào mắt cô: “Em đang muốn hỏi bao giờ anh đi phải không?”

“Vâng.”

“Chắc là qua Tết. Hiện tại nhà bên đó vẫn chưa nhận được thông báo.”

“Sau đó anh sẽ về lại Lan Sơn sao?”

“Về thì chắc chắn phải về rồi.” Dường như anh đã suy tính kỹ càng mọi chuyện từ trước: “Anh tính đổi sang một bệnh viện khác xem mẹ anh có phương pháp điều trị nào tốt hơn không. Sau đó sẽ xem xét lại bản lý lịch trước kia xem có thể xin được công việc gì.”

“Công việc như thế nào cơ?”

Trần Húc Đông ngẫm nghĩ một lát: “Thực ra anh rất thích cuộc sống lênh đênh trên tàu, cho dù từng xảy ra sự cố tồi tệ đó, anh vẫn chưa bao giờ có ý định bỏ nghề đi biển. Nhưng cứ về đó rồi tính tiếp vậy, anh không định theo tàu vận tải chở hàng nữa. Vận chuyển hàng hóa tẻ nhạt lắm, cứ mỗi lần ra khơi là mất hút biệt tăm cả tháng trời. Anh sẽ thử tìm kiếm những cơ hội khác xem sao.”

“Cơ hội việc làm như thế có dễ tìm không anh?”

“Anh cũng không rõ, đã hơn một năm rồi anh không dò hỏi tin tức trong ngành.”

Không gian lại chìm vào khoảng lặng đầy ăn ý. Chẳng ai trong hai người buông ra một lời hứa hẹn sáo rỗng, không hợp thời nào. Tôn Lộ bỗng nhoẻn miệng cười.

“Vâng, em tin là anh sẽ làm được. Chúc anh… thuận buồm xuôi gió.”