Chương 48 - Đàn Cá Bơi Về Phía Đất Liền

Đàn Cá Bơi Về Phía Đất Liền
Uông Tình tạt đi mua ít lựu và lê tuyết mới vào mùa. Tôn Lộ thích mấy thứ này lắm, con bé ăn lựu mà cứ như cắn hạt dưa vậy, có thể vừa xem tivi vừa lẳng lặng nhấm nháp hết hai quả lựu to đùng chua chua ngọt ngọt.

Tôn Lộ vốn thuộc tuýp người chuộng ăn trái cây thay cơm. Bữa nay chớm thu, trái cây tươi bày bán la liệt, Uông Tình trông thấy đương nhiên phải mua một ít mang sang cho con gái rượu.

Đứng trước cửa tòa nhà, Uông Tình bấm chuông chờ Tôn Lộ mở cửa an ninh. Thấy đèn phòng khách trên tầng mười hai vẫn sáng bừng, bà thừa biết con gái đang ở nhà. Ấy thế mà cúi xuống kiểm tra điện thoại, vẫn chẳng thấy Tôn Lộ hồi âm tin nhắn.

“Thế là sao nhỉ…” Uông Tình vốn biết mật khẩu cổng, bèn tự tay bấm mã rồi đứng đợi thang máy.

Cùng lúc đó trong phòng ngủ, Tôn Lộ đang áp lòng bàn tay v**t v* gò má Trần Húc Đông, tựa như một lời an ủi vỗ về.

Cô không muốn nhắc lại chuyện của Viện kiểm sát hay những ám ảnh năm xưa, chỉ thuần túy muốn trao cho anh chút điểm tựa tinh thần.

Trần Húc Đông khẽ nghiêng đầu, đặt một nụ hôn lên lòng bàn tay cô.

Tôn Lộ vòng hai tay ôm lấy cổ Trần Húc Đông, níu anh chùng xuống khiến anh buộc phải cúi người chiều theo động tác của cô. Dư âm sau lần ân ái vừa rồi khiến anh trở nên vô cùng dịu dàng. Giữa đêm khuya thanh vắng, hai người mải miết quấn lấy nhau, bên tai chỉ văng vẳng tiếng hôn môi m*t mát đầy ướt át.

Anh gặm nhấm đôi môi cô đến ửng đỏ, rồi lại trượt xuống “bắt nạt” hai nụ hoa kiều diễm.

Tôn Lộ cau mày cắn răng nhẫn nhịn, nhưng vẫn bật ra những tiếng r*n r* hệt như tiếng mèo hoang lọt được lên tận tầng mười hai.

“Ư… đợi đã!”

Sắc mặt cô thoắt cái biến sắc khi nghe thấy tiếng chuông điện thoại và chuông cửa cùng lúc réo vang inh ỏi.

“Xuống đi anh.” Tôn Lộ ngồi bật dậy. Với mái tóc dài rối bời, trông cô lúc này chẳng khác nào một gã tồi qua đường, xong việc kéo quần lên là lật mặt vô tình: “Mặc quần áo vào, mau lên.”

“Ai thế?”

“Em không biết.” Cô đẩy đẩy vai anh: “Nhanh mặc quần áo vào đi.”

Phản ứng đầu tiên của Trần Húc Đông là chắc mẩm Hướng Nguyên vác xác tới tìm, thế nên động tác của anh cực kỳ lề mề. Anh quỳ một gối trên giường cô, buông tiếng thở dài rồi mới đủng đỉnh bò dậy.

“Điện thoại của em đâu rồi?” Tôn Lộ luống cuống tìm theo tiếng chuông mà mãi chẳng thấy. Cô chạy loanh quanh phòng khách hệt như con ruồi mất đầu, lát sau mới sực nhớ ra mình để quên nó trong phòng tắm.

Vừa chộp lấy chiếc điện thoại, giọng Tôn Lộ đã lạc hẳn đi: “Là mẹ em! Anh mau mặc đồ vào rồi trốn sang phòng đọc sách đi!”

Trần Húc Đông đơ người ra: “Mẹ em á?”

“Nhanh lên, gom hết đồ đi!” Tôn Lộ vơ vội đống quần áo nhét tọt vào tay Trần Húc Đông rồi đẩy tuột anh vào phòng đọc sách: “Tuyệt đối không được lên tiếng, nhớ tắt nguồn điện thoại đi đấy!”

Dặn dò xong xuôi, Tôn Lộ đóng sập cửa lại rồi chạy biến đi, chẳng buồn ngoái đầu dòm lại lấy một lần.

Bỏ lại Trần Húc Đông ôm đống quần áo đứng tồng ngồng giữa phòng đọc sách. Anh đưa tay vò vò mái tóc hãy còn ẩm ướt, đưa mắt nhìn quanh một vòng rồi tình cờ bắt gặp hình ảnh phản chiếu của chính mình trên cửa kính, nom cái bộ dạng này có khác quái gì “gian phu” đâu.

Tự dưng thèm một điếu thuốc ghê gớm.

Trần Húc Đông lúi húi tròng chiếc q**n l*t và quần jeans vào người. Vỗ vỗ túi quần, anh móc ra bao thuốc lá, mở cửa sổ rồi tì tay lên lan can ban công. Trầm ngâm giây lát, cuối cùng anh lại cất bao thuốc vào chỗ cũ.

Rõ rành rành ban nãy anh còn đang khinh khỉnh cái tay Hướng Nguyên kia cơ mà, rốt cuộc lấy đâu ra cái thứ tự tin mù quáng đó vậy?

Ít ra người ta còn được mang cái danh tình cũ, còn anh đây, đách là cái thá gì sất.

Bên ngoài, Tôn Lộ luống cuống tròng vội bộ đồ ngủ vào người. Giây tiếp theo, chuông cửa đã réo vang. Cô lật đật chạy vào phòng tắm soi gương, kéo cao cổ áo lên che đậy cẩn thận, dòm đi ngó lại không thấy dấu vết nào khả nghi mới yên tâm.

“Con ra liền đây ạ…”

“Lộ Lộ, ở nhà một mình con lại bày vẽ ăn mấy thứ nhiều dầu nhiều muối như thế ư.” Mới đứng ngoài cửa, Uông Tình đã ngửi thấy mùi lẩu sực nức: “Đang làm gì thế con? Sao mãi chưa ra mở cửa vậy?”

“Con ra ngay.” Tôn Lộ khom người, nhanh tay nhét đôi giày của Trần Húc Đông vào sâu trong tủ giày rồi mới mở cửa: “Con vừa tắm xong nên không để ý điện thoại.”

Trông bộ dạng cô đúng là vừa mới tắm xong thật. Mái tóc vẫn còn bết nước, da dẻ hồng hào mướt mát, thậm chí đôi môi và cả vùng cổ cũng hây hẩy đỏ ửng.

“Mẹ mua trái cây cho con ạ?” Tôn Lộ đưa tay đỡ lấy túi đồ: “Hôm qua con cũng mới mua một mớ, ăn chẳng kịp nữa là. Quả chừng này làm sao con giải quyết hết được, mẹ mang về cho bố ăn đi.”

“Cái con bé này lại còn chê ỏng chê eo nữa. Mẹ cất công lựa lựu đấy, chứ bố mẹ lấy đâu ra cái nhã hứng mà ngồi bóc lựu cơ chứ. Con cứ để nhà, lúc nào xem phim thì lôi ra nhâm nhi là hợp lý nhất.”

Uông Tình bước vào nhưng không khép cửa lại, xem chừng bà chỉ ghé ngang đưa trái cây chứ chẳng định nán lại lâu.

Tôn Lộ cười cười cảm ơn đôi câu. Uông Tình đứng ở lối ra vào, tiện thể ló đầu ngó nghiêng vào trong: “Con ăn lẩu với ai thế?”

“Với Ngô Du ạ.”

Bát đũa trên bàn vẫn còn bày biện ngổn ngang, Tôn Lộ có muốn dọn dẹp phi tang cũng chẳng được, bởi lượng thức ăn ê hề cỡ đó rõ ràng đâu phải sức ăn của một mình cô.

“Ngô Du à?” Nét mặt Uông Tình không thay đổi, bà chỉ nhẩn nha nhắc lại một lần rồi cởi giày tiến thẳng vào trong.

Sống lưng Tôn Lộ lập tức vã mồ hôi. Cô thừa biết cái miệng làm hại cái thân, càng nói càng sai bét nhè rồi. Nhà Ngô Du ở ngay sát vách nhà bố mẹ cô, chưa kể Uông Tình và mẹ Ngô Du còn là hội chị em bạn dì, thi thoảng mẹ cô vẫn hay sang góp sòng mạt chược do mẹ Ngô Du khởi xướng.

Chỉ cần nhìn cái biểu cảm tỉnh bơ ấy của Uông Tình, Tôn Lộ biết tỏng mẹ mình thừa biết tối nay Ngô Du không đời nào có mặt ở đây để ăn lẩu.

Uông Tình cũng chẳng buồn vạch trần cô: “Con lại gọi tôm hùm đất ăn với Ngô Du đấy à? Là con bé đòi ăn hay con muốn ăn thế?”

“Là con muốn ăn ạ.” Tôn Lộ chẳng còn phần tự tin nào.

Uông Tình quay sang nhìn con gái, đến nước này thì bà cũng lười diễn kịch. Trên gương mặt là nụ cười cưng chiều, bà nhỏ nhẹ hỏi cô: “Người ta về rồi ư?”

Nước đi này quá cao tay, dứt khoát hất văng Ngô Du ra rìa luôn.

Còn nói cái gì được nữa, cứ nhìn cái đống vỏ tôm hùm đất chất cao do Trần Húc Đông càn quét kìa, nhìn kiểu gì cũng đách phải sức ăn của con gái.

Tôn Lộ thở dài: “Về rồi ạ.”

“Bữa này cũng do cậu ấy nấu à?” Uông Tình tủm tỉm cười, liếc thấy đống nồi niêu bát đĩa chưa rửa trong bếp: “Ngô Du cũng đảm đang gớm nhỉ, ngặt nỗi sao không nán lại rửa bát xong hẵng về, ít ra cũng để lại ấn tượng tốt cho mẹ chứ.”

Tôn Lộ cạn lời, hai má ửng lên vệt hồng khả nghi: “Mẹ này…”

Uông Tình bắt đầu dài dòng: “Chẳng phải mẹ đã biết tỏng con có bạn trai rồi sao? Mẹ hoàn toàn ủng hộ chuyện yêu đương mà. Nếu con tìm được một người có điều kiện mọi mặt đều tốt, bản thân con lại ưng ý thì mẹ mừng còn chẳng kịp ấy chứ.”

“Mẹ ơi, mai con còn phải đi làm nữa… Chuyện này cứ nói mãi thì đến bao giờ mới xong… Hôm khác nhà mình nói tiếp được không ạ?”

“Biết rồi, mẹ về đây, vốn dĩ mẹ cũng đâu định vào. Con dọn dẹp qua một chút rồi hẵng ngủ nhé, chứ cứ bày bừa ra đấy tới ngày mai, sáng dậy lại chẳng kịp dọn, chiều tối đi làm về chắc khỏi cần ở nữa, nhường luôn cái nhà này cho tôm hùm đất là vừa.”

Nói tới đây, Uông Tình bỗng chững lại: “Bữa nọ con cũng ăn món tôm hùm đất này phải không?”

Bữa nọ mà bà nhắc tới, là cái dạo Tôn Lộ mới dọn ra ở riêng chưa được bao lâu.

Uông Tình vỗ nhẹ lên mông Tôn Lộ: “Con còn dám lừa mẹ, lần đó cũng đâu phải ăn cùng Ngô Du đúng không? Hai đứa quen nhau bao lâu rồi? Tính ra đợt đó con mới chia tay Hướng Nguyên chưa được bao lâu đâu đấy. Con phải biết giữ chừng mực một chút chứ, sao mới quen mà đã dẫn ngay về nhà rồi?”

Tôn Lộ thừa hiểu Uông Tình đang lo lắng điều gì, đành lên tiếng trấn an: “Con biết rồi, con tự có chừng mực mà. Bọn con chỉ ăn chung một bữa cơm thôi, tôm hùm đất ngoài hàng nêm nhiều mì chính quá không tốt. Với lại tổng cộng cũng chỉ mới có hai lần thì đều bị mẹ bắt tại trận cả rồi.”

Lời này cũng chẳng tính là nói dối, thực tình cô mới ăn tôm hùm đất có đúng hai lần.

Uông Tình vừa dặn dò vừa rảo bước ra cửa: “Thế mới gọi là thần giao cách cảm đấy, ai bảo con là do mẹ đẻ ra chứ? Tóm lại những gì cần nhắc nhở thì mẹ đã nói hết rồi, con gái con lứa là phải biết giữ mình. Thú thật, cái đợt con đi xem triển lãm tranh với Hướng Nguyên, trong bụng mẹ đã thấy lấn cấn rồi. Con thấy chưa, rốt cuộc sau đó hai đứa cũng chia tay đấy thôi. Nhỡ đợt đó mà không giữ mình được thì…”

“Mẹ ơi.” Tôn Lộ nghiêm mặt ngắt lời: “Giữa con và Hướng Nguyên chưa từng xảy ra chuyện gì cả.”

“Mẹ biết, đương nhiên là mẹ tin con rồi. Con luôn rất ngoan, lúc nào cũng làm mẹ yên tâm mà.” Nói đoạn, bà toan quay người lại: “Thôi để mẹ nán lại phụ con dọn dẹp một tay rồi hẵng về vậy.”

Tôn Lộ vội vã níu lấy tay bà: “Không cần đâu ạ, vốn dĩ bây giờ con cũng định dọn luôn đây, dọn xong là con đi ngủ liền.”

Thực tâm Uông Tình cũng chẳng thiết tha dọn dẹp gì cho cam, bà gật gù: “Thế thì thôi vậy, mẹ cũng phải về đây. Đồ ăn để qua đêm thì đổ đi, đừng có giữ lại làm gì, chất nitrite vượt ngưỡng có hại cho sức khỏe lắm.”

“Dạ dạ.” Tôn Lộ rốt cuộc cũng tiễn được Uông Tình ra khỏi cửa, trái tim nãy giờ treo ngược trên cành cây cuối cùng cũng bình yên trở về lồng ngực.

Ngẫm lại đúng là dở khóc dở cười. Phen này cô có thể hóa hiểm thành an hoàn toàn là nhờ vào cái mác con ngoan trò giỏi được xây dựng vững chắc từ quá khứ. Chỉ cần trước kia cô từng giở trò “bằng mặt không bằng lòng” dù chỉ một lần thôi, thì ngày hôm nay làm gì có được cái uy tín tuyệt đối như thế này.

Tôn Lộ bỗng cảm thấy người nóng ran. Cô dùng tay phẩy phẩy cho mát, bước tới trước cửa phòng đọc sách rồi khẽ đẩy cửa vào.

“Ra đi anh, mẹ em về rồi.”

“Về rồi à?” Trần Húc Đông quần áo đã mặc chỉnh tề, ngặt nỗi lại đi chân trần. Anh đang ngồi trên ghế lướt điện thoại, dáng vẻ nom vừa nhếch nhác lại vừa có chút buồn cười.

“Vâng.”

Anh đứng dậy vươn vai một cái: “Vậy anh cũng về nhé?”

Rõ ràng Trần Húc Đông đang dùng câu nghi vấn, thế nhưng cứ nhìn cái điệu bộ dứt khoát đứng lên đi thẳng ra ngoài ấy, ai cũng thừa hiểu đây đích thị là một câu trần thuật.

“Anh không ở lại qua đêm sao?” Rõ ràng lúc ăn cơm hai người đã giao kèo là tối nay anh sẽ không về mà.

Anh không đáp mà vặn ngược lại: “Thế em có làm nữa không?”

Tôn Lộ ngớ người: “Chuyện ở lại qua đêm thì liên quan gì đến việc có làm hay không chứ?”

“Có lần nào anh ở lại qua đêm mà không bị em vắt kiệt sức lực cho tới tận rạng sáng đâu.”

“Muốn về thì xéo mau!” Tôn Lộ cáu kỉnh đẩy anh ra ngoài. Nhìn mái tóc anh vẫn còn ẩm ướt, cô chợt hỏi: “Anh có muốn sấy tóc trước không?”

“Anh chẳng bao giờ sấy tóc cả.” Trần Húc Đông bước ra ngoài, nhìn thấy đống bừa bộn trên bàn ăn, anh bèn đặt điện thoại xuống: “Để anh gom rác mang xuống vứt luôn cho.”

“Anh không ngại phiền thì cứ xách xuống đi.”

Tôn Lộ lờ mờ cảm nhận được tâm trạng của anh đang chùng xuống, và cô cũng dư sức đoán ra nguyên cớ của sự hụt hẫng đó. Chính vì thế, cô đành chột dạ giữ im lặng, chẳng dám mở lời gặng hỏi.

Trần Húc Đông dọn dẹp đồ đạc cực kỳ gọn gàng, lưu loát. Toàn bộ quá trình diễn ra chưa đầy ba phút đồng hồ. Anh trút gọn vỏ tôm và nước lẩu vào thùng, không quên lau dọn mặt bàn sạch sẽ giúp cô, rồi khom lưng thắt nút túi rác xách đi thẳng.

Nhìn anh cúi xỏ giày, Tôn Lộ kìm nén hồi lâu rốt cuộc cũng chỉ rặn ra được một câu: “Vậy về đến nhà anh nhớ nhắn tin cho em.”

Trần Húc Đông đứng ngoài cửa, kéo cao khóa áo khoác, nhẹ nhàng cất lời tạm biệt: “Em nghỉ ngơi sớm đi, đừng cất công dọn dẹp nữa. Về tới nhà anh sẽ nhắn tin.”

Qua khóe mắt, anh tình cờ liếc thấy cầu thang thoát hiểm bên cạnh, bất giác bật cười một tiếng: “Ban nãy em mà giấu anh ra đây có phải tiện hơn không?”

Tôn Lộ lặng thinh không đáp. Cô thừa hiểu sự tự giễu trong lời nói của anh.

Anh cúi người đặt một nụ hôn lên gò má cô: “Anh về đây, ngủ ngon nhé.”

“Ngủ ngon.”