Chương 47 - Đàn Cá Bơi Về Phía Đất Liền

Đàn Cá Bơi Về Phía Đất Liền
“Đừng hỏi như vậy.” Hướng Nguyên lên tiếng giải vây cho Tôn Lộ.

Nét mặt người đồng nghiệp thoáng vẻ gượng gạo: “Ngại quá, có lẽ tôi hiểu lầm rồi.”

Có hiểu lầm hay không, tự cậu ta dư sức phán đoán. Tôn Lộ vốn chẳng mang gương mặt đại trà, thậm chí đường nét còn rất dễ nhớ. Nếu bảo là hiểu lầm thì tuyệt đối không thể nào là nhận nhầm người, mà chỉ có thể là hiểu lầm về mối quan hệ giữa cô và Trần Húc Đông.

Độc thân, song lại có lối sống buông thả, quan hệ nam nữ bừa bãi.

Kể từ khoảnh khắc đó, sắc mặt Tôn Lộ trở nên sượng sùng thấy rõ. Ai nấy đều nhận ra điều này nên chẳng còn người nào cố ý lái câu chuyện sang chủ đề yêu đương cưới xin nữa.

Cũng vì vậy mà sếp của Hướng Nguyên đâm ra canh cánh trong lòng, tự nhủ có lẽ mình đã lỡ lời. Tối đến, trên chuyến xe trở về thành phố, ông lên tiếng hỏi: “Rốt cuộc là thế nào? Đám trẻ các cậu đang giấu tôi chuyện gì sao? Con gái Viện trưởng Tôn không còn chút tình cảm nào với cậu Hướng nữa à?”

Xe của Hướng Nguyên chạy ngay phía sau. Người đồng nghiệp liếc nhìn gương chiếu hậu rồi mới đáp: “Cháu cũng không rõ. Cháu và Kiểm sát Hướng dạo gần đây mới thân thiết với nhau. Cháu biết trước kia họ từng hẹn hò, cháu cũng từng gặp con gái của Viện trưởng Tôn rồi. Hồi tiệc mừng đỗ đại học của con gái út nhà chú, cháu có đến dự mà, đợt đó cháu còn ngồi chung bàn với gia đình Viện trưởng Tôn nữa cơ.”

“Nói vào trọng tâm đi.”

“Hai hôm trước cháu cùng Kiểm sát Hướng đi gặp một đối tượng liên quan đến vụ án Lan Thịnh, cháu đã gặp con gái Viện trưởng Tôn ngay tại nhà người đó, nhìn thái độ thì có vẻ như họ đang hẹn hò.”

“Cậu Hướng có biết chuyện này không?”

“Cháu nghĩ là có ạ.”

“Thế thì không ổn rồi. Thảo nào cháu Tôn lại ngượng ngùng đến vậy, hóa ra là do tôi xe duyên bừa bãi.”

Bậc trưởng bối nói chuyện vốn luôn giữ chừng mực, ông không bàn tán thêm về việc Tôn Lộ chia tay Hướng Nguyên rồi lại đi quen một “đối tượng liên quan đến vụ án”. Ông thầm nghĩ, nhìn phản ứng của lão Tôn ban nãy thì chắc chắn là chẳng hề hay biết gì. Có lẽ Tôn Lộ vẫn chưa định công khai, phận làm người ngoài như ông tốt nhất không nên lắm lời.

“Chuyện là thế nào vậy Lộ Lộ? Người ta đâu thể vô duyên vô cớ mà lại hỏi như thế được?”

Khách khứa vừa về hết, Tôn Lộ kiểu gì cũng khó thoát khỏi vòng tra hỏi.

Cô đã cố gắng thay quần áo và xỏ giày với tốc độ nhanh nhất có thể, nhưng Uông Tình vẫn bám gót theo sau, cất giọng thì thầm lén lút sau lưng Tôn Kiến Hoành để gặng hỏi.

“Đâu có gì ạ, người ta chỉ nói đùa thôi.”

“Con đừng có giấu mẹ. Người ta đã nói là “hiểu lầm”, hàm ý của câu này còn chưa đủ rõ ràng sao? Chắc chắn là họ đã nhìn thấy gì đó rồi.” Uông Tình kéo nhẹ cánh tay con gái: “Không sao đâu, con cứ nói thật đi. Bố mẹ ủng hộ con chuyện yêu đương mà.”

Tôn Lộ cắm cúi xỏ giày, cứ cúi gằm mặt xuống, hai má đỏ bừng bừng.

“Cũng là người bên Viện kiểm sát phải không?” Uông Tình đinh ninh mình đã đoán trúng: “Nếu không thì sao người ta lại gặp được con chứ?”

“Không phải ạ.”

Tôn Lộ vứt lại một câu cụt lủn rồi mở cửa chuồn thẳng.

Uông Tình tặc lưỡi: “Không phải là sao? Không phải người bên Viện kiểm sát, hay là không phải đang yêu đương?”

“Con không nói nữa đâu mẹ ơi, con phải về đây. Muộn chút nữa là khó gọi xe lắm.”

Về đến nhà như chạy trốn, Tôn Lộ gọi điện thoại cho Ngô Du. Vốn dĩ hai người đã hẹn cuối tuần đi ăn một bữa để trút bầu tâm sự xem dạo này đang phiền não chuyện gì. Thế nhưng vì những lý do ai cũng hiểu, cả hai đều chẳng dứt ra được, đành phải gọi điện thoại vào tối Chủ nhật để than vãn về tình cảnh éo le của đôi bên.

Ngô Du kể hôm nay cô ấy vừa tổ chức sinh nhật cho cậu em trai nọ, tặng hẳn một chiếc ví hàng hiệu kèm theo lời chúc sớm ngày phát tài.

Địa điểm ăn uống là do cậu chàng đặt trước. Một bữa tối dưới ánh nến lãng mạn, có cả bít tết lẫn kem Ý. Ăn xong, Ngô Du cảm thấy chột dạ vô cùng, định mượn cớ đi vệ sinh để lén ra thanh toán. Nào ngờ phục vụ báo hóa đơn đã được thanh toán xong xuôi. Cô ấy vừa ngoảnh lại thì đụng ngay cậu chàng đang cầm quà đi tìm mình, còn gặng hỏi xem có phải cô ấy định lật lọng hay không. Tình cảnh lúc đó quả thực là ngượng ngùng muốn độn thổ.

Tôn Lộ ngồi trên sofa, vừa vắt chân cắt móng chân vang lên những tiếng “lách cách” vừa đáp: “Công nhận là khó xử thật, nhưng sớm muộn gì cậu cũng phải đưa ra lựa chọn thôi, trốn tránh sao được.”

“Biết là không trốn được nên tớ đã nói thẳng với em ấy rồi.”

“Cậu nói thế nào?”

“… Tớ bảo là người yêu cũ vừa tới tìm tớ. Thế là em ấy gặng hỏi có phải tớ định quay lại với tình cũ không, tớ đáp là không.”

Tôn Lộ cạn lời: “Rốt cuộc cậu có muốn dứt khoát với cậu ta không đấy?”

“Phản ứng đầu tiên của tớ là không muốn mà, tớ đâu có lừa dối gì em ấy.”

“Cậu phải suy nghĩ cho thật kỹ. Cái kiểu của cậu bây giờ là đang lấp lửng, bên nào cũng không nỡ buông tay đấy.”

“Không hề! Tớ tuyệt đối sẽ không quay lại với Tống Điển đâu. Tái hợp với cậu ta thì tớ thành cái ngữ gì nữa?”

Cắt móng chân xong, Tôn Lộ đứng dậy cầm chổi quét nhà: “Dù sao cậu cứ cân nhắc cho thấu đáo là được. Dây dưa không dứt khoát là dễ rước họa vào thân lắm.”

Lời này được đúc kết từ chính kinh nghiệm xương máu của cô. Mối quan hệ giữa cô và Hướng Nguyên chính là một ví dụ điển hình của sự dây dưa chưa dứt. Chẳng phải là tình cảm còn tơ vương luyến tiếc gì, mà bởi sự hiện diện của anh ấy đã quá đỗi ăn sâu vào nhịp sống thường nhật của cô. Trước kia, hai người thường xuyên chạm mặt là do mối quan hệ thân thiết giữa anh ấy và bố mẹ cô. Còn hiện tại, lại vì vụ lùm xùm liên quan đến Trần Húc Đông mà mối quan hệ của cả ba người càng trở nên rối rắm, phức tạp hơn bao giờ hết.

Ngô Du thở ngắn than dài: “Mấy cuốn tiểu thuyết kiểu nam chính và nam phụ cùng theo đuổi một cô gái mà tớ hay đọc đâu có viết thế này. Cớ sao vận vào đời tớ lại biến thành gã người yêu cũ phượng hoàng nam với một cậu nhóc mới nứt mắt ra như thế.”

Nghe qua thì chẳng có đối tượng nào đáng tin cậy cả.

Đầu dây bên kia nấc lên một tiếng, cứ như thể đã gục hẳn trên bàn, thoi thóp thốt lên: “Thôi bỏ qua chuyện của tớ đi Lộ ơi, nói chuyện của cậu đi.”

Tôn Lộ ngẫm nghĩ một chốc rồi dùng chất giọng vô cùng bình thản và vững vàng, kể tuốt tuồn tuột ngọn ngành câu chuyện trong suốt năm năm qua của Trần Húc Đông cho cô bạn nghe. Những lời bộc bạch ấy khiến Ngô Du ở bên kia đầu dây ngớ người ra, cuối cùng kích động đến mức đứng bật dậy.

“Anh trai đi biển còn có cả đoạn quá khứ dữ dội này cơ á?” Hình bóng Trần Húc Đông lại một lần nữa xẹt qua tâm trí Ngô Du: “Anh ta đóng phim hành động đấy hả? Chuyện này thật hay đùa thế, có khi nào là chiêu trò lừa đảo không? Bắt đầu bằng việc vun đắp tình cảm để khơi gợi sự thương xót của cậu, rồi đùng một cái mượn một khoản tiền lớn… Ơ nhưng mà không đúng, đến cả cảnh sát còn tìm đến tận cửa rồi mà…”

Tôn Lộ bật cười chua xót: “Giá mà anh ấy chỉ lừa tớ thôi thì tốt biết mấy.”

“Thế cậu tính sao? Cứ giấu giếm yêu đương lén lút mãi cũng đâu phải cách hay.”

“Tớ dự định đợi đến khi chuyện bên Viện kiểm sát lắng xuống rồi mới lựa lời thưa chuyện với gia đình. Chứ nói ra lúc này, tớ có cảm giác chẳng khác nào đang tự dâng nhược điểm cho bố mẹ vin vào để cấm cản. Thực ra, dẫu mọi chuyện có êm xuôi thì trong thâm tâm tớ cũng vẫn mơ hồ, lo lắng lắm. Bố tớ có biết về vụ án lần này của Viện kiểm sát, chẳng rõ đến lúc đó ông sẽ đánh giá sự việc này ra sao nữa.”

Ngô Du quả thực rất biết cách an ủi người khác: “Cậu đừng nghĩ ngợi nhiều quá. Bây giờ đâu phải như cái thời thập niên 90 nữa. Mà dẫu có quay về cái thời 90 ấy, bố mẹ tớ ngày xưa cũng bị hai họ cấm cản kịch liệt đấy thôi. Hồi đó bà ngoại tớ còn mò tới tận cơ quan quậy tung chỗ làm của bố tớ lên cơ. Nhưng rốt cuộc thì sao, chẳng phải bố mẹ vẫn sinh ra tớ, rồi cũng có quãng thời gian mặn nồng hạnh phúc cả chục năm trời đó sao.”

Tôn Lộ nghe xong mà dở khóc dở cười, đành hỏi vặn lại xem cô ấy có thể tìm được ví dụ nào về một cặp đôi hiện tại vẫn còn đang hạnh phúc bên nhau để minh họa hay không.

Hai người buôn dưa lê thêm một lúc thì Ngô Du đột nhiên nín bặt. Kế đó là âm thanh bộ móng tay gõ “lách cách” liên hồi lên màn hình điện thoại. Tôn Lộ nghe tiếng là thừa biết đầu dây bên kia đang bận rộn không dứt ra được rồi. Chuyên mục “trò chuyện đêm khuya” cùng nam khách mời hẳn là đã bắt đầu.

Tôn Lộ cũng chẳng buồn tọc mạch xem ai đang nhắn tin tìm bạn mình. Cô viện cớ phải đi vệ sinh cá nhân, chúc ngủ ngon rồi cúp máy.

Aiz.

Lúc đứng trước gương vỗ toner lên mặt, cô mạnh tay hơn hẳn mọi ngày. Cô nhắm nghiền mắt, vỗ đen đét lên má vài cái thật mạnh, rồi mở mắt ra buông một tiếng thở dài thườn thượt. Quệt nốt phần kem dưỡng dư thừa lên mu bàn tay, Tôn Lộ với tay tắt đèn, trèo lên giường chìm vào giấc ngủ.

Ngày hôm sau là thứ Hai. Sau một ngày dài bù đầu với bài kiểm tra định kỳ của học sinh, Tôn Lộ vừa tan làm là ghé qua tiệm cá cảnh để thăm chú cá nhỏ của mình.

Trưa nay cô đã hẹn trước với Trần Húc Đông. Hai người tính gặp nhau ở tiệm trước, sau đó cùng đi chợ mua ít đồ rồi về nhà cô ăn lẩu.

Anh đóng cửa nghỉ bán mấy ngày liền, bị khách quen gọi điện hối thúc đôi ba bận nên tới thứ Hai cũng đành phải mở cửa đón khách.

Lúc Tôn Lộ tới nơi, anh vẫn đang mải chuyện trò với khách. Dường như hai người đang bàn về thiết bị, anh tì khuỷu tay lên tủ cá, chốc chốc lại vung vẩy tay ra hiệu. Vừa thấy cô bước vào, anh liền nhoài người ló đầu ra khỏi quầy thu ngân, nháy mắt đưa tình một cái.

Sến súa muốn chết.

Tôn Lộ mặc kệ anh, tự lững thững đi ngắm đàn cá Bình Tích. Bầy cá bột nay đã lớn thêm chút đỉnh, nhìn từ phần đuôi đã lờ mờ nhận ra được màu sắc. Vừa thấy cô tiến lại gần, cả đàn lập tức xúm xít bu tới đòi ăn.

Chừng mười mấy phút sau, Trần Húc Đông tiễn khách về, sắn tiện đóng luôn cửa tiệm. Lúc quay vào đi ngang qua Tôn Lộ, anh cúi xuống thơm lên má cô hai cái rồi mới vòng ra sau quầy đếm tiền.

“Em bảo muốn ăn gì ấy nhỉ?” Anh vừa đếm tiền vừa ngước mắt lên hỏi.

“Cá viên, tôm quết, cải thảo với cả váng đậu nữa.” Bản tính cô vốn hảo mấy đồ chế biến sẵn. Cô ngập ngừng một lát rồi tiếp lời: “Em muốn ăn cả tôm hùm đất anh làm cơ.”

“Vậy mua thêm ít tôm hùm đất nữa.” Trần Húc Đông đóng sập ngăn kéo đựng tiền, vân vê chùm chìa khóa lủng lẳng trên tay: “Đi thôi, mang theo toàn bộ gia tài của anh đi mua đồ ngon cho cô Tôn đây, coi như báo đáp ân tình của nữ hiệp đã ra mặt bảo vệ anh.”

“Em ăn thế không làm anh phá sản chứ?”

“Trừ phi em biến dị chạy ra đường ăn thịt người thì anh mới bó tay, chứ cỡ nào anh cũng nuôi nổi.”

Tôn Lộ khép chặt năm ngón tay, đập “đét đét” hai cái rõ kêu lên lưng anh.

Tôn Lộ đặc biệt thèm món tôm hùm đất này. Cô không tài nào tự nấu ra được đúng hương vị ấy, mà ăn ngoài hàng quán vỉa hè thì lại sợ không đảm bảo vệ sinh. Hơn nữa trời sắp sang thu, không tranh thủ ăn bây giờ thì hết mùa chẳng còn mà ăn nữa. Thế nên hôm nay cô quyết tâm phải tận dụng cơ hội “đầu bếp” đến tận nhà để đánh chén một bữa cho đã thèm.

Nồi lẩu và tôm hùm đất được dọn lên cùng lúc, mùi cay nồng thơm phức xộc lên khiến Tôn Lộ hắt hơi liên tục, báo hại cô phải mở toang cửa sổ cho thoáng khí.

Sáng mai vẫn phải đi làm nên cô không đụng đến bia rượu. Tôn Lộ tự pha một bình nước ép trái cây có ga trông vô cùng sặc sỡ, bắt mắt rồi quay sang hỏi xem anh có muốn uống thử không.

Trần Húc Đông đang mải nhúng thịt. Liếc nhìn bình nước xanh xanh đỏ đỏ, anh đáp lời: “Anh không uống đâu. Em cứ uống hết nước đi, chừa lại cái cho anh là được.”

“Anh thích ăn chanh đến thế ư?”

“Chẳng phải có cả nho với cam sao?”

“Em dầm nát bét hết rồi, nước cốt hòa cả vào nước có ga ấy.”

“Thế thôi em tự uống đi.” Cả một bình thành quả lao động bé xíu ấy, anh nốc giỏi lắm hai hớp là cạn sạch, uống nhanh quá kiểu gì cũng bị cô cằn nhằn cho xem.

Nồi lẩu sôi sùng sục. Tôn Lộ chẳng buồn để tâm đến anh nữa, cứ thế tập trung vào chuyên môn ăn uống của mình. Tuy nhiên sức ăn của cô không nhiều, mỗi món gắp đôi ba đũa, loanh quanh nửa tiếng là đã buông đũa kêu no. Cô xoa xoa cái bụng căng tròn, ngả người ra lưng ghế, thong thả ngồi xem anh vớt nốt đống đồ ăn thừa dưới đáy nồi.

“Tối nay anh có về không?” Cô vừa xoa bụng vừa hỏi.

Trần Húc Đông đang nhai nốt miếng cải thảo nhúng quá lửa, nghe vậy liền khẽ cười: “Em đã cất lời hỏi thế thì anh ở lại luôn.”

“Sau đợt đó, bên Viện kiểm sát với Công an có ai tới tìm anh nữa không?”

Anh vẫn cắm cúi ăn: “Không thấy.”

“Thế bọn họ vẫn chưa chịu rút đơn khiếu nại à?”

Trần Húc Đông nhai viên cá, cười khẩy: “Loại người đó không thấy quan tài chưa đổ lệ đâu. Mà chẳng phải chính em cũng muốn bọn họ đừng rút đơn đó sao?”

“Thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện.” Tôn Lộ cúi xuống ngửi ngửi cổ áo, cô không thể chịu đựng cái mùi lẩu bám trên người thêm một giây phút nào nữa: “Em đi tắm đây. Anh ăn xong cứ để gọn bát đũa ra đó, mai hẵng rửa.”

Trần Húc Đông gật đầu: “Anh cũng no rồi, em cứ đi tắm đi, dọn dẹp để anh lo.”

Tôn Lộ lùa một đống bọt xà phòng dày đặc lên tóc. Cô vừa mới gội đầu xong thì cửa phòng tắm bỗng bật mở. Trần Húc Đông bước vào, dứt khoát cởi phăng áo quần, mặt khóa thắt lưng va đập vào nhau phát ra những tiếng kêu leng keng chát chúa.

Bọt xà phòng chảy xuống khiến Tôn Lộ không mở nổi mắt: “Anh đừng có vào, chật chội muốn chết! Đợi em tắm xong rồi anh hẵng tắm.”

Nào ngờ ngay giây tiếp theo, anh đã kéo toang cửa kính, lách vào đứng áp sát ngay sau lưng cô. Không gian buồng tắm đứng quả thực rất nhỏ hẹp. b** ng*c vạm vỡ cọ sát vào tấm lưng trần của người phụ nữ, làn da vốn đang khô ráo của anh phút chốc đã ướt sũng nước.

“Ây da… Trần Húc Đông, anh phiền quá đi mất!”

“Anh vào phục vụ em kia mà, đừng vội đẩy anh ra chứ.” Mười ngón tay anh luồn vào mái tóc đầy bọt xà phòng của Tôn Lộ, thay cô mát-xa da đầu một cách thuần thục: “Sao nào? Tay nghề của anh cũng được phết phải không?”

“Ư… cũng tàm tạm.” Lực tay vừa phải, quả thực dễ chịu vô cùng.

“Cái tính em đúng là tẩm ngầm tầm ngầm. Hai chữ “tàm tạm” kia, anh tự động dịch thành “phê tới nóc” luôn vậy.”

“Anh mới tẩm ngầm tầm ngầm thì có!”

Anh thúc khẽ vào người cô một cái: “Anh đây là bộc lộ rõ ra mặt luôn.”

Tôn Lộ nhắm nghiền mắt, toan quay người lại tính sổ với anh. Trần Húc Đông thuận đà gỡ vòi hoa sen xuống. Anh dùng một tay che hờ dọc đường chân tóc cô để nước khỏi chảy vào mắt, tay kia cầm vòi xối sạch lớp bọt xà phòng trên tóc. Cô khẽ ngửa mặt lên, sợ bị sặc nước nên đôi môi mím chặt, hai hàng lông mày cũng chau lại nhăn nhó.

Làn da người phụ nữ vô cùng mịn màng. Dưới ánh đèn sưởi vàng ươm, nước da ấy lại càng thêm trắng trẻo, non nớt. Trông cô chẳng khác nào một cô nữ sinh còn đang cắp sách tới trường, ấy thế mà ngoài đời thực đã rành rọt cái thói lên mặt dạy dỗ người ta rồi.

Nghe thấy tiếng anh bật cười, cô cự nự: “Làm gì thế? Anh cười cái gì?”

“Cười vì em đáng yêu chứ sao.” Anh cúi đầu mổ nhẹ lên đôi môi ướt át của cô: “Thấy dễ chịu không?”

“… Vâng.”

Bàn tay anh m*n tr*n vùng bụng dưới hơi nhô lên vì ăn no của cô, rồi từ từ trượt dần xuống dưới. Mặc cho dòng nước xối xả, đầu ngón tay anh cứ thế ve vuốt mơn man. Mãi đến khi chạm phải thứ chất nhờn trơn ướt vốn dĩ không thuộc về làn nước, anh mới xoay người cô lại. Hai tay anh nắm chặt lấy xương hông cô nhấc lên, ép cô phải võng lưng xuống.

Khoảnh khắc anh tiến vào, Tôn Lộ mới sực nhớ ra dạo gần đây hai người toàn “chơi trần” thôi.

Quả thực trong lòng cô cũng mang chút lo âu, nhưng chẳng tới mức phải sợ hãi. Ngược lại, sâu thẳm bên trong dường như còn nảy sinh một thứ tâm lý buông xuôi đầy k*ch th*ch.

Thôi kệ đi, cứ liều mình gây họa một phen xem sao.

Ý nghĩ đầy ngang tàng ấy trỗi dậy, hòa cùng từng đợt kh*** c*m râm ran lan tỏa từ tận xương cụt. Chẳng biết có phải nhờ tiếng nước chảy xối xả át đi âm thanh hay không, mà đây là lần đầu tiên cô buông thả r*n r* chẳng buồn che giấu. Ngay cả những cơn run rẩy giật lên từng hồi của cơ thể cũng cuồng nhiệt, dữ dội hơn hẳn mọi khi.

Ban đầu, bàn tay anh chỉ n*n b*p một bên b** ng*c căng mềm của cô. Về sau, bàn tay ấy lần mò di chuyển dần lên trên, nâng lấy chiếc cằm nhỏ rồi khóa chặt ngay cuống họng. Lòng bàn tay anh dán sát vào cần cổ người phụ nữ, cảm nhận rõ rệt từng nhịp nuốt khan khó nhọc của cô.

Nhiệt độ trong phòng tắm không ngừng tăng cao, đầu óc Tôn Lộ gần như muốn đình công giữa màn sương mù nóng rực.

Thế nhưng, ngay khi dòng dịch trắng đục hòa lẫn cùng nước nóng trôi tuột xuống nắp cống, lý trí của cô lập tức bị kéo giật trở về. Tôn Lộ cúi xuống dội nước rửa ráy qua loa, hối thúc anh lấy khăn tắm quấn lại rồi bế cô vào phòng ngủ, phải đàng hoàng mang đồ vào rồi mới được làm tiếp.

Anh lấy chiếc khăn tắm của cô thấm khô cơ thể mình, sau đó quấn chặt cô lại, bế xốc người lên vai rồi sải bước đi thẳng ra ngoài.

Chiếc điện thoại cứ thế bị bỏ quên lại trên bồn rửa mặt. Thực ra hai người mới rời đi chưa đầy mười phút, màn hình đã bất chợt sáng lên.

Uông Tình nhắn tin hỏi con gái đang làm gì, đã hơn mười giờ đêm, bà vừa đánh mạt chược với mấy bà bạn xong, sẵn tiện mua ít trái cây tạt ngang qua khu dân cư Hân Hòa.

Nghĩ bụng cũng lâu rồi chưa ghé thăm con gái, bà định lên nhà ngồi tâm sự với cô đôi chút.