Chương 42 - Đàn Cá Bơi Về Phía Đất Liền

Đàn Cá Bơi Về Phía Đất Liền
Trước cổng Viện kiểm sát thành phố xuất hiện một người phụ nữ trung niên. Bà ta xách theo một túi nilon đựng thức ăn cùng một chai nước khoáng, cứ thế lẳng lặng ngồi lì trên bậc thềm.

Sáng nay lúc đến cơ quan, Hướng Nguyên đã nhìn thấy bà ta. Ban đầu chẳng ai dám cất tiếng hỏi han, mọi người đều vờ như không thấy mà đi vòng qua.

Bởi lẽ, những người có yêu cầu chính đáng thì đều đã vào Viện kiểm sát để giải quyết theo đúng thủ tục. Còn cái kiểu ngồi lì, giăng băng rôn hay kháng nghị thế này, ai mà dám dây vào?

“Người đàn bà đó là vợ của hung thủ trong vụ án Lan Thịnh đấy.”

Đồng nghiệp vừa dứt lời, đôi tay đang gõ phím của Hướng Nguyên thình lình đứng im. Anh lướt chuột, để con trỏ dừng lại vô định trên màn hình.

“Bà ta bảo chồng mình không thể nào chết do lật xuồng trong lúc bỏ trốn được.”

“Sao bây giờ mới vác mặt đến nói mấy lời này?”

“Bà ta bảo hồi đó bị luật sư gạt đi rồi. Không đưa ra được bằng chứng thì kiện cáo cái nỗi gì. Giờ bốn năm trôi qua lại lôi chuyện này ra, bảo rằng người trên tàu đều ôm hận chồng bà ta nên mới hùa nhau khai có lợi cho nạn nhân.”

“Lời khai đâu có chỉ ra việc Ngô Quảng Toàn bị sát hại ngược lại. Thế nên cậu nói xem, giờ bà ta cứ ngồi lì ở đó thì giải quyết được gì? Cửa tiếp nhận khiếu nại mở lù lù ra đấy lại không vào. Chẳng phải tôi rảnh rỗi thuyết âm mưu đâu, nhưng bà ta làm thế này chắc chắn mục đích không hề đơn giản, khéo dăm bữa nữa lại gọi cả đám nhà báo tới cho xem.”

“Biết đâu người ta đang cố tình đợi nhà báo thật đấy chứ? Hơn nữa, thời buổi này ai cầm điện thoại trên tay chẳng là nhà báo. Cậu nhìn đám người đi đường kia xem, có ai là không chĩa điện thoại về phía bà ta đâu?”

Nghe đồng nghiệp bàn tán đến đây, Hướng Nguyên bèn đứng dậy đi ra ngoài gọi điện thoại, liên hệ với vị kiểm sát viên rành rọt vụ án năm xưa để nắm bắt tình hình.

Cả Viện đều đã biết chuyện có người ngồi lì trước cổng. Hướng Nguyên vừa cất lời hỏi, đầu dây bên kia liền tặc lưỡi bảo mọi chuyện đã trôi qua bốn năm rồi, người đàn bà đó đa phần chỉ muốn lật lại vụ án hòng vòi tiền bồi thường từ những thuyền viên năm xưa. Thế nhưng cái loại chuyện này, dẫu có đưa ra được bằng chứng thì Tòa án cũng chẳng đời nào chiều theo ý bà ta.

Hành vi của chồng bà ta – Ngô Quảng Toàn năm đó đã gây ra ảnh hưởng vô cùng tồi tệ. Cho dù bà ta có khiếu nại thành công thì cùng lắm cũng chỉ nhận được một khoản bồi thường tổn thất tinh thần ít ỏi, kịch kim là năm vạn tệ.

Trình bày xong xuôi, đối phương lại rào trước đón sau thêm một câu: “Đương nhiên, cũng không loại trừ khả năng suốt bốn năm qua bà ta vẫn luôn đinh ninh cái chết của chồng mình có uẩn khúc, và mãi dạo gần đây mới tìm được bằng chứng. Nếu vậy thì chúng ta cũng ủng hộ bà ta nộp đơn khiếu nại đàng hoàng. Còn cái kiểu hành xử hiện tại rõ ràng là muốn nhảy cóc quy trình rồi. Tóm lại, bà ta không động thì chúng ta cũng án binh bất động, cứ tùy cơ ứng biến. Kiểu gì chẳng có lúc bà ta phải há miệng đưa ra yêu sách, chứ lẽ nào lại cứ ngồi lì mãi ở đó?”

Hướng Nguyên khẽ cười: “Cảm ơn anh, tôi đã nắm được tình hình rồi.”

Hôm sau người đàn bà kia lại tới. Được mời vào phòng tiếp dân, bà ta cứ lải nhải nhai đi nhai lại mấy lời đã nói không biết bao nhiêu bận. Đến lúc cán bộ tiếp dân vừa quay lưng đi lấy cây bút, bà ta đã tự động bỏ về.

Qua ngày hôm sau, bà ta lại vác xác đến ngồi trước cổng.

Tới nước này thì ai cũng hiểu cả rồi, chắc chắn đứng sau vụ này có cao nhân chỉ điểm.

Cứ dùng dằng đánh du kích lởn vởn quanh Viện kiểm sát thành phố suốt hai ngày liền, cấp trên quả nhiên đã lướt thấy được mấy tin vỉa hè liên quan. Vài tài khoản Wechat Official của thành phố, cộng thêm mấy tài khoản Weibo có sức ảnh hưởng đều đã đăng bài về việc “Người nhà hung thủ vụ án Lan Thịnh đòi lại công bằng”.

Chẳng bao lâu sau, Hướng Nguyên và các đồng nghiệp nhận được chỉ thị: Cho dù vợ của Ngô Quảng Toàn có bất hợp tác đến đâu thì cũng phải lập tức tìm bà ta để làm rõ ngọn ngành sự việc.

Nói thật, những chuyện thế này Viện kiểm sát gặp nhiều rồi. Muốn xin tái thẩm lại thì phải tuân thủ nghiêm ngặt theo đúng yêu cầu, nộp hồ sơ qua đường công văn chính thống. Còn tình cảnh hiện tại rõ mười mươi là quy trình đã bị đảo lộn tùng phèo.

Thực tâm chẳng ai muốn dính vào củ khoai lang nóng này. Viện trưởng cũng thừa biết đây là một vụ rắc rối, nhưng chuyện này nói lớn có thể lớn, nói nhỏ cũng có thể nhỏ, rốt cuộc vẫn phải giao cho người đáng tin cậy thụ lý.

Và Hướng Nguyên chính là người được Viện trưởng chọn mặt gửi vàng.

Người đàn bà này họ Ngụy, tên là Ngụy Hách Phương. Lúc Hướng Nguyên bước vào phòng tiếp dân, bà ta đang được một đồng nghiệp của anh thẩm vấn.

“Yêu cầu khiếu nại ư… Lần trước các người cũng đã hỏi tôi yêu cầu khiếu nại là gì, tôi đã nói thẳng ra kia mà. Chồng tôi bị người ta sát hại chứ không phải lật xuồng chết trên biển. Ông ấy bị người ta đẩy xuống biển mà chết! Chiếc xuồng cứu sinh đó cũng chẳng phải do tự tay ông ấy thả xuống. Là do hắn ta đã giết chồng tôi, rồi mới ném chiếc xuồng xuống để ngụy tạo hiện trường giả. Tôi chỉ muốn sự thật phải được phơi bày!”

Đồng nghiệp của Hướng Nguyên giúp bà ta ghi nhận lại yêu cầu “đề nghị sửa đổi sai sót trong bản án sơ thẩm”, sau đó hỏi vặn lại: “Bà nói có người đã đẩy Ngô Quảng Toàn xuống biển, vậy bà có bằng chứng không? Thưa bà Ngụy, nếu không có bằng chứng xác đáng đủ để lật lại phán quyết trước đó thì vụ án này sẽ không thể nào bước vào giai đoạn điều tra tái thẩm đâu.”

“Có chứ!” Ngụy Hách Phương cao giọng gắt lên: “Có bằng chứng đàng hoàng. Các người đi mà hỏi cái thằng tên là Trương Hào ấy, nó làm việc ở tổ buồng máy. Chính nó đã nghe thấy Thuyền phó nhất và Thuyền phó hai bàn bạc muốn giết chồng tôi. Lại còn cái đêm hôm đó nữa, nó thấy chồng tôi và Thuyền phó nhất đánh lẻ ra ngoài. Linh tính sắp có chuyện chẳng lành nên nó cũng rón rén bám theo, rồi tận mắt chứng kiến hai người bọn họ lao vào đánh nhau. Còn con dao kia nữa, chẳng phải các người từng thu giữ được một con dao gọt hoa quả dính máu của chồng tôi hay sao? Chuyện này giám định rõ rành rành ra rồi mà!”

Con dao mà Ngụy Hách Phương nhắc tới thực chất là con dao làm bếp trên tàu. Phía trên con dao quả thực có lưu lại vết máu của cả Thuyền phó nhất và Ngô Quảng Toàn.

Dựa theo lời khai của Thuyền phó nhất, anh ta đã lái tàu đến vùng biển tẩu thoát hòng hỗ trợ Ngô Quảng Toàn thả xuồng cứu sinh. Trong quá trình đó, do Thuyền phó nhất không chịu lái tàu tiến thẳng vào vùng biển Nhật Bản nên Ngô Quảng Toàn đã sinh lòng bất mãn, vung dao đâm anh ta. Hai bên xảy ra xô xát. Sự thật là trên dao có giám định được một lượng nhỏ máu của Ngô Quảng Toàn, nhưng chừng đó chỉ có thể chứng minh hai người họ từng thực sự xảy ra giằng co mà thôi.

Đồng thời, trên boong tàu cũng lưu lại những vệt máu vương vãi trong quá trình ẩu đả. Qua khâu giám định, toàn bộ số máu đó đều là của Thuyền phó nhất, Trần Húc Đông.

Hướng Nguyên từng tra cứu hồ sơ vụ án bốn năm trước nên nắm rất rõ các tình tiết bên trong. Tiếp lời cậu đồng nghiệp, anh ấy hỏi Ngụy Hách Phương: “Trong bản khẩu cung trước đây, Trương Hào chưa từng khai rằng mình biết chuyện này.”

Ngụy Hách Phương l**m môi đáp: “Đám người trên con tàu đó chắc mẩm chồng tôi chết thì cũng chết rồi. Về sau do thằng đó uống say lỡ miệng kể ra thì người khác mới biết. Bản thân tôi cũng tận năm kia mới hay chuyện.”

Hướng Nguyên hỏi vặn lại: “Năm kia đã biết chuyện, vậy cớ sao bây giờ bà mới đến khiếu nại?”

“… Thì tôi cũng phải suy tính cho kỹ chứ. Suy cho cùng, dẫu có làm rùm beng chuyện này lên lần nữa thì chồng tôi cũng chẳng thể sống lại.” Bà ta ngừng một lát, nói tiếp: “Tôi làm vậy chỉ vì muốn tìm ra sự thật.”

“Được, bà có quyền khiếu nại, phía chúng tôi cũng sẽ nhanh chóng tiến hành điều tra.” Hướng Nguyên đưa cây bút máy trong tay cho Ngụy Hách Phương: “Phiền bà ký tên vào mục người khiếu nại này.”

“Ký tên tôi á?”

“Đúng vậy.”

Tiễn Ngụy Hách Phương xong, Hướng Nguyên thấy bà ta vừa bước ra khỏi cửa đã vội vã lấy điện thoại ra, chẳng rõ là gọi ngay cho ai.

Cậu đồng nghiệp đứng cạnh buông tiếng thở dài: “Rốt cuộc bà ta có mục đích gì?”

Mới ba giờ rưỡi chiều mà bầu trời đã xám xịt. Mấy ngày nay trời cứ âm u, mưa rào đổ xuống liên miên. Hướng Nguyên ngẩng đầu nhìn trời, nhắn tin hỏi thăm thời tiết chỗ Tôn Lộ ở Tây Kiều.

[Chỗ anh sắp mưa rồi, em cũng sắp tan làm đúng không? Có mang ô không đấy?]

[Chỗ em không giống sắp mưa lắm, chỉ hơi âm u thôi.]

[Mấy hôm nay nhớ mang theo ô nhé.]

[Dạ vâng, cảm ơn anh đã nhắc nhở.]

Tôn Lộ vừa cầm điện thoại trả lời tin nhắn của Hướng Nguyên, vừa để mở trang Weibo trên máy tính. Trình duyệt này đã được cô treo sẵn suốt cả ngày hôm nay.

Bình thường những lúc rảnh rỗi trong văn phòng, cô hay lướt Weibo. Trước giờ nghỉ trưa, cô tình cờ lướt trúng một bài đăng thời sự được đề xuất trên bảng tin. Kể từ lúc đó, suốt cả buổi chiều cô cứ thẫn thờ như người mất hồn.

Ban đầu, thứ thu hút sự chú ý của cô là bối cảnh Viện kiểm sát thành phố lọt vào trong bức ảnh. Về sau, dĩ nhiên những lời bóc phốt và bàn tán xôn xao dưới phần bình luận mới là thứ khiến tâm trí cô bàng hoàng đến mức muốn nổ tung.

Tôn Lộ vốn định mượn cớ đó hỏi Hướng Nguyên đôi chút về người phụ nữ kia, nhưng gõ xong một dòng chữ, rốt cuộc cô vẫn không nhấn gửi.

Do tiệm cá cảnh bị tạt sơn, Trần Húc Đông đã đóng cửa nghỉ bán hai ngày nay. Nhân đêm tối gió lớn, anh tự mình hì hục cọ rửa cánh cửa. Đánh bay lớp sơn đỏ, anh xài hỏng mất hai đôi găng tay bảo hộ cùng bảy cục bùi nhùi thép.

Thực ra vào cái sáng sớm hôm mới bị tạt sơn, trên cửa còn có một dòng chữ được viết bằng bút dạ dầu: “Không đền tiền thì ra tòa”.

Trần Húc Đông nhìn mà phiền não, bèn nhặt thùng sơn vứt chỏng chơ dưới đất lên, tạt nốt phần còn lại đè lên dòng chữ kia.

Biết trước sẽ tự rước thêm bao nhiêu là việc thế này, anh đã chẳng dại gì mà hất thêm cú sơn đó.

Trần Húc Đông bước vào tiệm, kéo sập cửa cuốn xuống. Mượn thứ ánh sáng mờ ảo hắt ra từ ngọn đèn thủy sinh, anh châm một điếu thuốc rồi nhấc chiếc thang chuyển sang khu vực nuôi cá nhiệt đới cỡ nhỏ.

Bầy cá Bình Tích Hạt Lựu do anh nhân giống đã mang thai. Bụng của mấy con cá mái đều căng tròn, xem chừng chỉ trong vài ngày tới sẽ bắt đầu đẻ. Cá bột sinh ra cần khoảng một tháng mới lộ rõ màu sắc hoa văn cụ thể.

Trong vòng một tháng này, anh phải chú ý cho cá bột ăn tôm artemia mới ấp nở đúng giờ và đủ lượng.

Chờ đám cá nhỏ lớn lên, anh lại có cớ để nhắn tin cho cô rồi.

Điện thoại chợt rung lên. Trong lúc cúi xuống nhìn, Trần Húc Đông bất cẩn làm rớt một mẩu tàn thuốc vào trong bể cá. Anh nhíu mày lầm bầm chửi thề, một tay thò vào vớt tàn thuốc, tay kia nhấc điện thoại lên. Khoảnh khắc nhìn thấy thông báo tin nhắn, anh bỗng sửng sốt.

Nữ vương bệ hạ: [Trần Húc Đông, vết sơn trước cửa tiệm anh là sao?]

Lòng bàn tay anh vẫn đang đỡ mẩu tàn thuốc, nước nhỏ giọt tong tỏng xuống sàn. Anh gõ một dòng chữ rồi lại xóa đi. Nhìn bức ảnh nền chụp cảnh cô đang gượng gạo ôm con cá nóc, anh mỉm cười, trầm ngâm suy nghĩ.

[Bọn nó chỉ dọa cho có vậy thôi.]

Nữ vương bệ hạ: [Thế còn bài đăng Weibo này thì sao?]

Tôn Lộ chia sẻ cho anh một bài đăng Weibo. Chủ tài khoản là một KOL chuyên đưa tin về đời sống địa phương, viết rằng dạo gần đây đi ngang qua Viện kiểm sát thành phố, thấy có một người phụ nữ ngồi đó. Trên tay bà ta xách theo chiếc túi nilon đựng lương khô, trông có vẻ như đang gặp khó khăn trắc trở gì đó.

Dưới phần bình luận bắt đầu có người bóc phốt, bảo rằng bà ta là vợ của Ngô Quảng Toàn trong vụ án Lan Thịnh, đến đó để khiếu nại.

Thế là phần bình luận bắt đầu bùng nổ ý kiến trái chiều. Người ta đồn đoán đủ mọi giả thuyết trên đời, câu sau lại càng ly kỳ, giật gân hơn câu trước.

Thực ra khi đọc bài đăng Weibo này, trong lòng Tôn Lộ cũng lờ mờ dấy lên một suy đoán, nhưng cô không dám hỏi. Cô hoàn toàn không dám thốt ra lời để gặng hỏi anh.

Cô chỉ nhắn: [Anh có thể cho em biết, rốt cuộc anh đang chuyển tiền cho ai không?]

[Chính là người bị chụp lại trong bức ảnh này.]

[Tại sao chứ?]

Anh gõ được vài chữ rồi sực nhận ra bản thân chẳng biết phải bắt đầu kể từ đâu.

[Em đi hỏi Hướng Nguyên đi, người ta chẳng phải đã ngồi chình ình ngay trước cổng cơ quan của Hướng Nguyên rồi sao?]

Tầm nửa phút sau, Trần Húc Đông mới nhận được tin nhắn hồi âm của Tôn Lộ.

[Em đúng là thừa thãi khi đi hỏi anh.]

  1. KOL (Đại V – 大V): Cách gọi những tài khoản có sức ảnh hưởng, sở hữu lượng người theo dõi khủng và đã được xác minh danh tính trên nền tảng Weibo.