Chương 35 - Đàn Cá Bơi Về Phía Đất Liền

Đàn Cá Bơi Về Phía Đất Liền
Nếu nói cuộc sống của Tôn Lộ là một đoạn mã code hoàn chỉnh thì sự xuất hiện của Trần Húc Đông chính là một con “bug” vẫn đang chạy mượt mà trong đoạn mã ấy.

Vốn dĩ, bọn họ sẽ chẳng bao giờ có cơ duyên gặp gỡ.

Giờ đây lỗi đã bị phát hiện, ai sẽ là người nhấn phím Enter để sửa chữa lại chương trình cuộc đời cô đây?

Hôm qua Tôn Lộ ngủ dậy không thấy anh đâu, bèn trở dậy ăn phần bữa sáng anh mua rồi về nhà. Một phần xíu mại thịt tươi ăn kèm với tiểu long bao khiến tâm trạng cô vô cùng vui vẻ. Trước khi đi, cô còn tiện tay vứt giúp anh một túi rác nhà bếp.

Trên đường về, cô đi ngang qua một tiệm bánh mì, chốc lát nhìn xuyên qua cửa kính lại thấy loại bánh mì gối quen thuộc.

Đây là loại mà Trần Vũ Hàng thường ăn, vị không quá ngọt, thoang thoảng chút hương sữa. Cô bước vào lượn một vòng, ngửi thấy mùi bơ dừa thơm lừng, hỏi ra mới biết phía nhà bếp đang nướng bánh quy dừa.

“Người đẹp có muốn mua bánh quy mới ra lò không?”

Tôn Lộ thấy rất thơm nhưng bụng lại không đói. Cô ngẫm nghĩ một chốc rồi hỏi: “Chỗ anh có bán set nguyên liệu làm bánh không?”

“Hả?”

“Không có gì đâu, cảm ơn anh nhé.”

Tôn Lộ muốn “rửa hận” vụ nấu nướng lần trước, bèn ngoặt sang hướng đi thẳng vào siêu thị. Dựa theo trí nhớ mua sắm một hồi, về đến nhà, cô lục tìm công thức làm bánh quy bơ từ nhiều năm trước rồi bắt đầu xắn tay áo trổ tài.

Nướng bánh quy thì khác gì trò rán bánh bột mì của mấy anh da trắng đâu, đơn giản đến mức nhắm mắt làm cũng chẳng thể sai được. Tôn Lộ hì hục suốt hai tiếng đồng hồ, nướng ra một mẻ bánh hình trái tim giòn rụm. Tự mình nếm thử một miếng, dám chắc hương vị này đủ sức làm tên “nhà quê” Trần Húc Đông phải lác mắt, cô mới mãn nguyện để bánh nguội rồi xếp vào túi nilon, vặn chặt dây kẽm. Gói ghém xong xuôi, trông thành phẩm chẳng khác nào món quà Valentine mà mấy cô nữ sinh hay tặng cho đại ca trường học trong phim truyền hình Nhật Bản.

Vô cùng trang trọng. Dẫu sao anh cũng đã mở lời, nói rằng muốn nghiêm túc với cô.

Để đáp lại tấm lòng ấy, dù lần xuống bếp này chỉ là phút ngẫu hứng, nhưng thành phẩm phải chất lượng và bản thân cô cũng phải thể hiện chút hành động thực tế.

Cô chụp một bức ảnh gửi cho Ngô Du: [Cậu thấy sao?]

Đầu dây bên kia đánh hơi cực nhạy: [Làm cho ai đấy? Anh trai đi biển hả? Cậu làm gì thế, cái đồ nhà quê như anh ta thì làm sao biết thưởng thức sơn hào hải vị này? Mang qua đây cho tớ ăn.]

Tôn Lộ thả luôn một quả bom nặng ký: [Cậu nghĩ mức độ chấp nhận của bố mẹ tớ đối với nghề nghiệp của anh ấy sẽ ra sao?]

[…]

[Đừng có chấm chấm nữa, cậu nói đi.]

Ngô Du dường như cũng lường trước được điều này: [Tàm tạm thôi. Trong khoảng thời gian đầu, họ sẽ không gay gắt khuyên cậu chia tay đâu. Nhưng giả dụ một năm sau cậu vẫn còn quen anh ta, chắc chắn bố mẹ sẽ bắt đầu tụng kinh tẩy não cậu cho xem.]

Tôn Lộ cũng thấy có lý. Cô cúi đầu gõ phím: [Có kéo dài được đến năm sau hay không còn chưa biết được.]

Ngô Du nhắn lại: [Xùy, tớ phát hiện ra rồi nhé, cậu chỉ giỏi cứng miệng thôi. Mà này, cậu nướng bánh hình gì thế, hình quả thận à?]

[Rốt cuộc ai mới là kẻ không biết thưởng thức “sơn hào hải vị” đây hả!]

Xem như đã tìm được người tiếp thêm dũng khí trước giờ xung trận, Tôn Lộ cất điện thoại vào túi. Chẳng biết bản thân đang căng thẳng chuyện gì, trước khi ra khỏi nhà, cô còn đứng trước gương ngắm vuốt chán chê rồi mới xách túi bánh quy ra tiệm cá cảnh tìm anh.

Hôm nay, tâm trí cô chỉ dồn hết vào việc hồi đáp lại câu hỏi của Trần Húc Đông. Thế nên, khoảnh khắc bước vào cửa và đụng mặt Hướng Nguyên, cô hoàn toàn sững sờ. Anh ấy đang đứng ngay trước quầy thu ngân, mặt đối mặt với Trần Húc Đông trong bầu không khí giương cung bạt kiếm.

Bọn họ vừa mới chạm trán cách đây không lâu, cũng là cuộc đụng độ ba người giống hệt thế này. Có điều, lần này kẻ bị cho ra rìa lại chính là cô.

Phản ứng đầu tiên của Tôn Lộ là muốn lùi lại nhìn xem biển lớp học có đúng là lớp Một trên Một hay không. Rõ ràng tiết này là tiết Ngữ Văn cơ mà, sao thầy dạy Toán lại đứng lù lù ở đây?

Cô ngơ ngác hỏi: “… Hướng Nguyên? Sao anh lại tìm đến tận đây?”

Rốt cuộc anh ấy có chuyện gì không thể nói thẳng với cô, mà lại cất công tìm đến Trần Húc Đông để nói chuyện riêng? Hay là anh ấy định nói cho anh biết chuyện gì? Báo cho Trần Húc Đông biết hai người họ từng hôn nhau, chuyện cô từng bị nhìn thấy cơ thể tr*n tr**, hay là chuyện họ từng suýt chút nữa là lên giường?

Cái tình cảnh hai nam một nữ, tình địch chạm mặt nhau thế này đúng là thảm họa. Tôn Lộ chẳng thể nghĩ ra nổi lý do nào khác để Hướng Nguyên tìm đến Trần Húc Đông. Cô cau chặt đôi mày, đứng chết trân tại chỗ trước bầu không khí đang cực kỳ căng thẳng.

Kinh nghiệm làm việc mách bảo cô rằng, lúc này nên tách hai gã đàn ông sắp lao vào cắn xé nhau này ra, nhằm tránh cho mâu thuẫn leo thang và để lại hậu quả khó lường.

Thế nhưng… lỡ như chính cô lại là cái cội nguồn của mâu thuẫn ấy thì sao?

“Lộ Lộ.” Hướng Nguyên quay sang nhìn cô, phong thái của anh ấy điềm tĩnh và thản nhiên hơn Trần Húc Đông rất nhiều.

Tâm trạng Trần Húc Đông lúc này đã chạm đáy. Anh thậm chí chẳng có lấy một chút thời gian để suy tính, đã phải đối mặt ngay với một bài toán vô cùng nan giải.

Trước đây, anh vốn không hề coi việc mình từng ngồi tù là một vết nhơ trong quá khứ. Bởi lẽ đó là lựa chọn của chính anh, hơn nữa tính rốt ráo lại, anh cũng chỉ bóc lịch vỏn vẹn năm tháng. Anh tin chắc rằng, một khi Lộ Lộ hiểu rõ ngọn ngành câu chuyện, cô sẽ thông cảm cho quyết định của anh lúc bấy giờ.

Anh từng nghĩ đến việc phải thú nhận với cô ra sao, cũng từng cân nhắc cách né tránh những sự thật đen tối, tàn khốc ấy để chỉ giãi bày cho cô nghe về tâm tư, diễn biến cảm xúc của mình khi đó.

Ấy thế mà biến cố lại ập đến quá đỗi bất ngờ.

Tự dưng anh lại được báo cho biết rằng, bố của Tôn Lộ không chỉ làm việc trong cơ quan tư pháp mà còn đang rộng đường thăng tiến trên chốn quan trường.

Cả gia đình ba người với sáu con mắt, tuyệt đối sẽ chẳng thể dung túng cho bất kỳ hạt sạn nào lọt vào. Chuyện này vốn dĩ đã vượt xa khỏi cái vấn đề đời con cháu có được thi biên chế nhà nước hay không. Sự tồn tại của anh, rành rành ra đấy, chính là hòn đá tảng ngáng đường thăng quan tiến chức của người ta, liên quan trực tiếp đến những lợi ích thiết thực nhất.

“Trần Húc Đông, anh lên tiếng đi chứ.”

Nhận thấy bầu không khí quá đỗi kỳ lạ, Tôn Lộ cau mày cất tiếng gọi.

Hướng Nguyên vô cùng biết điều, khẽ mím môi: “Những gì cần nói tôi đã nói xong rồi, vậy tôi xin phép về trước.” Khi lướt qua Tôn Lộ, anh ấy khẽ chững lại, nhưng rồi vẫn lựa chọn giữ im lặng mà lủi thủi rời đi.

Tôn Lộ lúc này đã cảm nhận rõ mười mươi sự bất thường, nhưng lại chẳng biết phải tìm hiểu nguyên cớ từ đâu. Cô lờ mờ đoán được Trần Húc Đông và Hướng Nguyên đã giấu cô để bàn luận một vấn đề gì đó cực kỳ hệ trọng. Có điều giữa hai người bọn họ lấy đâu ra cơ sở để bàn chuyện hệ trọng cơ chứ, chẳng lẽ họ quen biết nhau từ trước sao?

Đợi Hướng Nguyên đi khuất, Trần Húc Đông liền sập cửa cuốn tiệm cá cảnh xuống rồi khóa lại, tránh để người khác tạt ngang làm phiền.

“Trần Húc Đông! Em bảo anh lên tiếng cơ mà!”

“… Anh sẽ nói, em cứ từ từ để anh nghĩ xem nên bắt đầu từ đâu đã.”

Bị hai gã đàn ông giấu giếm xoay như chong chóng, Tôn Lộ đã thực sự nổi cáu. Dẫu vậy, cô vẫn cố gắng kìm nén để giữ cho giọng điệu thật bình tĩnh: “Rốt cuộc là có chuyện gì? Anh ấy đã nói gì với anh? Có phải là chuyện em đã biết rồi không? Tại sao hai người đều mang cái vẻ mặt đó? Sao Hướng Nguyên lại tìm đến anh? Trước đây anh ấy từng đến tìm anh bao giờ chưa?”

Trần Húc Đông xoay người lại, vừa bật cười vừa nhíu mày: “Tuôn một lèo cả chục câu hỏi như thế, em muốn anh trả lời câu nào trước đây? Hai hôm trước anh ta có ghé qua mua cá, đó là lần đầu tiên anh ta tới đây. Và rồi… anh đã đưa cho anh ta một tấm danh thiếp của mình.”

“Vậy thì sao?”

“Vậy nên anh ta đã phát hiện ra anh…” Trần Húc Đông chững lại vài giây, bóng mây đen xám xịt chẳng thể xua tan bỗng chốc hiện về trước mắt: “Lộ Lộ, em còn nhớ vụ án giết người trên biển mà em từng kể với anh không?”

“Nhớ chứ, vụ án đó chính là do Hướng Nguyên kể…” Tôn Lộ sững sờ: “Anh có ý gì?”

“Nếu anh là một trong số những người có mặt trên con tàu ấy, em hy vọng anh sẽ…”

Tôn Lộ đột ngột ngắt lời: “Em hy vọng anh vốn không hề bước lên con tàu đó.”

Lời nói của cô khiến sống mũi Trần Húc Đông bất chợt cay xè. Anh đưa tay xoa mặt: “Anh thực sự đã có mặt trên con tàu ấy, Lộ Lộ. Anh từng bị tuyên án mười tháng tù giam vì dính líu đến vụ án đó, nhưng nhờ cải tạo tốt nên mới thi hành án được một nửa đã được trả tự do trước thời hạn. Tình huống của anh khá phức tạp, anh có thể giải thích ngọn ngành cho em nghe. Mặc dù phải ngồi tù, nhưng anh chưa từng hối hận.”

Anh nói cực kỳ nhanh, tựa hồ chỉ muốn cô lập tức nghe được cái kết luận cuối cùng.

Bầu không khí rơi vào một khoảng lặng ngắn ngủi.

Hai tai Tôn Lộ vẫn còn đang ù đi. Cô bàng hoàng cất tiếng: “Anh đang nói cái gì vậy? Anh tưởng mình là ai chứ? Ngồi tù mà còn không hối hận, anh tưởng mình là đại ca giang hồ chắc? Có ngu ngốc quá không vậy? Anh chỉ là một gã bán cá cảnh thôi, cớ sao anh lại phải ngồi tù chứ!”

Tôn Lộ càng nói càng lớn tiếng, càng nói lại càng trở nên lộn xộn, luống cuống. Cô phải hít một hơi thật sâu để cưỡng ép bản thân bình tĩnh lại, mãi mới lấy lại được chút sức lực để gặng hỏi: “Tại sao anh không nói cho em biết sớm hơn? Cái đêm em nhắc tới vụ án ấy, đáng lẽ anh phải nói cho em nghe mới phải?”

Trước sau như một, thái độ của Trần Húc Đông vẫn vô cùng bình thản, một sự bình tĩnh sâu thẳm đến mức chẳng thể nhìn thấu: “Anh sợ mình mà nói ra nhiều quá, em sẽ chẳng thèm phí thời gian để dây dưa với anh nữa.”

Cái gì cơ?

“Vậy ra tất cả là lỗi của em sao? Giả sử ngay từ đầu em đã nói muốn nghiêm túc với anh thì chẳng nhẽ anh đã kể ngọn ngành cho em nghe từ đời nảo đời nào rồi?”

“… Cũng chưa chắc. Miệng là của anh, một khi anh đã không muốn nói thì em cũng chẳng thể nào cạy mồm anh ra được.”

Tôn Lộ sững sờ đến tột độ: “Nhưng anh đã từng ngồi tù, sao anh có thể giấu nhẹm đi được chứ? Anh có biết chuyện này cực kỳ nghiêm trọng không hả…”

Phải, là chuyện cực kỳ nghiêm trọng.

Trần Húc Đông ngẫm nghĩ một chốc rồi bảo: “Hay là thôi, chúng ta bỏ qua đi.”

Anh lảng tránh ánh mắt của Tôn Lộ: “Hướng Nguyên cứ tưởng hai đứa mình đang qua lại nghiêm túc, nên mới lo sau này em không biết ăn nói thế nào với gia đình. Anh chưa nói cho anh ta biết thực chất chúng ta đâu phải quan hệ yêu đương. Nếu em muốn, anh vẫn sẽ luôn túc trực gọi đâu có đó. Đương nhiên, anh cũng không ngại việc em quay lại với tình cũ.” Chắc mẩm anh thấy lời mình nói ra hài hước lắm: “Anh nghĩ bạn trai cũ của em chắc cũng không bận tâm đâu.”

Mắt Tôn Lộ đỏ hoe trong im lặng, sắc mặt tối sầm lại. Cô ngoảnh mặt đi, đưa tay mở chiếc túi xách đang đeo trên vai, lấy ra gói bánh quy bơ đã được gói ghém vô cùng tỉ mỉ.

“Không cần đâu, cảm ơn lòng tốt sắp xếp của anh.” Cô đưa gói bánh về phía anh: “Cái này anh cầm lấy mà ăn.”

“Cái gì đây?”

“Thạch tín, thuốc độc, hạc đỉnh hồng. Mà thôi, không cho anh ăn nữa.” Tôn Lộ hoàn toàn không chừa cho anh lấy nửa giây để phản ứng: “Anh còn để quên một chiếc áo ở nhà em đấy. Tối muộn em sẽ mang gửi ở bốt bảo vệ khu nhà, anh nhớ tới mà lấy. Không lấy thì em ném cho người ta làm giẻ lau sàn luôn.” Dứt lời, cô xoay người khom lưng, nắm lấy ổ khóa đang nằm vắt vẻo dưới đất nhấc lên.

Quá đỗi ấm ức, trước lúc rời đi, cô ném luôn gói bánh quy xuống bậc thềm.

“Cấm không được ăn! Anh quăng nó đi cho tôi!”

Tới lúc được người đàn ông nhặt lên, những chiếc bánh quy bơ giòn rụm bên trong đã bị va đập đến mức vỡ vụn, nát tươm. Anh vặn mở sợi dây kẽm buộc trên miệng túi, cẩn thận gắp từng mảnh vụn ghép lại trên lòng bàn tay mới lờ mờ nhìn ra được hình thù ban đầu. Trông hơi giống hình quả thận nhưng thực chất chúng là những chiếc bánh hình trái tim được nhào nặn vô cùng tỉ mỉ.

Cô đã tự tay làm một túi chứa đầy những “trái tim” thơm lừng.

Đó chính là câu trả lời của cô, đáp lại lời thỉnh cầu của anh vào buổi trưa ngày hôm trước.

Khi còn vẹn nguyên là vậy, mà lúc vỡ tan trên đất cũng thế.