Vừa về đến nhà, mẹ Tôn Lộ đã bỏ rổ rau đang nhặt dở xuống, tươi cười lại gần tò mò hỏi chuyện con gái.
“Chỉ là lúc tan làm anh ấy tình cờ tiện đường thôi ạ.” Tôn Lộ vẫn xách chậu cây trên tay, tiện thể đặt luôn ở cửa ra vào, định sáng mai sẽ xách thẳng đến trường: “Ây dà, không nhanh như mẹ nghĩ đâu, chưa có tiến triển gì cả, thật sự chỉ là tiện đường thôi.”
Uông Tình lại tưởng đó là quà Hướng Nguyên mang đến biếu, tủm tỉm cười hỏi: “Cái đó là gì thế? Sao lại để ở cửa?”
“Cây cảnh con mới mua, để mai mang lên trường ạ.”
Uông Tình mừng rỡ: “Con với Tiểu Hướng đi dạo phố với nhau à?”
Tôn Lộ muốn câm nín, vừa thay giày bước vào nhà vừa đáp: “Không có, là con tự đi chợ chim hoa cá cảnh một chuyến.” Nhìn thấy mẹ đang cầm một nắm hẹ vàng, cô hỏi: “Hôm nay dì giúp việc không đến hả mẹ?”
Uông Tình nói: “Dì có đến nhưng đi mua giấm rồi. Ở nhà hết giấm, chỉ còn một chút dưới đáy chai thôi. Hôm nay nhà mình ăn món cá nấu giấm, món này dì làm không chuẩn vị, mẹ phải đích thân xuống bếp mới được.”
Ở các thành phố ven biển, cách chế biến cá vô cùng phong phú. Quê của Tôn Lộ có một món canh cá truyền thống gọi là cá nấu giấm. Trước khi bắc ra, người ta sẽ thêm giấm gạo và hẹ vàng vào nồi canh cá màu trắng sữa, tạo nên hương vị vô cùng thơm ngon hấp dẫn.
Cách ăn này rất dân dã, mang đậm hương vị gia đình nhưng lại khá kén người ăn, thậm chí người dân huyện Tây Kiều cũng chẳng mấy ai ăn theo kiểu này.
Quê Tôn Lộ ở thành phố kế bên. Từ nhỏ cô đã theo bố chuyển nhà hết nơi này đến nơi khác mỗi khi ông thăng chức, thế nên cô chẳng có chút cảm giác thân thuộc nào với hai chữ “quê nhà”, ngoại trừ hương vị chua thanh, ngọt thịt của bát canh cá này.
Bố cô, Tôn Kiến Hoành từng kể, ngày xưa lúc đi học xa nhà, chỉ cần mua được cá tươi, bất kể là cá nước ngọt hay cá biển, ông đều cho thật nhiều giấm vào để nấu canh. Chuyện này khiến mấy người bạn cùng phòng khi đó toàn trêu ông là “hũ giấm”.
Về sau, Tôn Kiến Hoành về quê làm việc trong hệ thống tư pháp, bị thuyên chuyển công tác qua lại giữa các huyện và thành phố. Vợ con ông cũng đành chuyển nhà theo, mang theo cả món canh cá đậm vị quê hương ấy. Phải đến khi Tôn Lộ lên cấp ba, cả gia đình mới ổn định ở Tây Kiều và sinh sống tại đây suốt gần mười năm qua.
Gia cảnh nhà Tôn Lộ rất khá giả. Gia đình cô có lẽ nằm trong nhóm những người đầu tiên của huyện chuyển vào sống tại biệt thự đơn lập ngay khi khu đô thị mới vừa được khánh thành.
Hồi cấp ba, cô luôn là học trò cưng của các thầy cô trong lớp nhờ sự chăm chỉ, nghiêm túc, ngoan ngoãn lại xinh đẹp. Trong mắt các nam sinh, cô cũng vô cùng nổi bật và được săn đón. Tuy nhiên, thời trung học gia đình quản lý rất nghiêm, mãi đến khi lên đại học ở thành phố lân cận, Tôn Lộ mới bắt đầu mối tình đầu.
Đối phương là kiểu người đã phá vỡ mọi hình dung của người khác về gu chọn bạn trai của Tôn Lộ, một huấn luyện viên trường thể dục thể thao.
Trước khi bị chấn thương ở chân, anh ta từng là một vận động viên bóng rổ chuyên nghiệp. Sau một tai nạn trên sân thi đấu, anh ta phải giải nghệ và chuyển sang làm giáo viên thể chất trong trường.
Hai người quen nhau tại một quán KTV. Khi đó, một nam sinh viên trong đội của anh ta quá chén, cứ sống chết bám lấy Tôn Lộ để xin số điện thoại. Tình huống lúc ấy khá đáng sợ, rồi thình lình anh ta xông tới vung tay tát cho cậu học trò kia một cái điếng người, khiến tất cả những ai có mặt ở đó đều sững sờ khiếp vía.
Trong đó có cả Tôn Lộ.
Giữa tiếng hát bài “Ánh trăng ao sen” gào thét như quỷ khóc sói gào vọng ra từ phòng hát, cùng gã say rượu đang ọe khan lảo đảo đi ngang qua, Tôn Lộ đã trúng tiếng sét ái tình với bạn trai cũ trong chính cái khung cảnh hỗn loạn, nhếch nhác đó.
Tôn Lộ vốn là một gái ngoan nổi loạn ngầm. Cô cảm thấy mấy kiểu tình cảm như lửa gần rơm lâu ngày cũng bén hay đồng cam cộng khổ đều quá đỗi nhạt nhẽo. Sự rung động mang tính bản năng, thiên về cảm xúc sinh lý mới là định nghĩa của cô về tình yêu lúc bấy giờ.
Về sau, khi hai người chính thức bên nhau, thực tế đã chứng minh rằng sự rung động mang tính bản năng ấy không đáng tin cậy. Họ không hề hợp nhau.
Người đàn ông đó quá độc đoán, lại có tính kiểm soát cực kỳ đáng sợ. Sắp đến lúc tốt nghiệp, Tôn Lộ chủ động đề nghị chia tay. Bọn họ chia tay tổng cộng hai lần, lần đầu anh ta níu kéo thành công, còn đây là lần thứ hai. Sau khi xin được việc ở một trường tiểu học tại huyện Tây Kiều quê nhà, cô rời khỏi Hàng Châu và không bao giờ liên lạc với anh ta nữa.
Cái sự cố mang tên tiếng sét ái tình xảy ra trong tích tắc năm nào, giờ đây đã được cô liệt vào hạng mục “bị sắc đẹp làm mờ mắt” và “sự bốc đồng của hormone”.
Loại tình cảm này thường rất tầm thường, bởi nó xảy đến một cách đột ngột và chẳng tuân theo bất kỳ logic nào. Chỉ những kẻ thiếu chín chắn mới đi vạch lá tìm sâu, đào bới cho bằng được nguyên nhân của thứ cảm xúc vô thưởng vô phạt đó.
Món canh cá nấu giấm trong bữa tối vô cùng tươi ngon. Tôn Lộ ăn liền ba bát vẫn chưa đã thèm, còn chan thêm canh vào cơm, cảm thấy quá đỗi thỏa mãn.
Ăn xong, cô khoác tay bố mẹ đi dạo quanh khu dân cư, ngang qua trạm bưu cục thì ghé vào lấy đồ. Đó là chiếc máy uốn tóc cô đặt mua trên mạng đã được giao tới. Nghe bảo đây là dòng máy đời mới nhất cực kỳ dễ dùng cho người mới bắt đầu, nhờ bạn bè giới thiệu nên cô mới quyết định mua.
Về đến nhà, sau khi tắm rửa xong, cô đứng trước gương hì hục nghiên cứu chiếc máy uốn tóc một hồi nhưng vẫn không rành cách dùng. Đội trên đầu mái tóc bị uốn hỏng lởm chởm, cô ngồi nghịch máy tính thêm một lát rồi leo lên giường ngủ sớm, thầm cầu nguyện sáng mai thức dậy tóc sẽ tự động duỗi thẳng ra.
Kể từ khi đi làm, nhịp sống của Tôn Lộ trở nên chậm rãi và vô cùng nhàn nhã. Dường như với cô, chỉ cần trời chưa sập xuống thì chẳng có chuyện gì là to tát cả.
Cuộc sống như vậy rất tốt, chỉ là đôi khi cô cũng cảm thấy hơi tẻ nhạt.
Thứ Sáu, Tôn Lộ thu lại bài tập về nhà của Trần Vũ Hàng.
Cậu nhóc đã làm đúng phần lớn các câu hỏi. Nhìn những dấu vết tẩy xóa sửa chữa trên giấy, cô đoán chắc hẳn bố cậu đã kiểm tra qua.
Tôn Lộ in sẵn một xấp bài tập mới, đợi đến giờ ra chơi thì đem đưa cho Trần Vũ Hàng. Lúc đó, cậu đang ngồi trong lớp đọc sách thiếu nhi, không hề chạy ra hành lang nô đùa cùng các bạn nam khác.
Cô ngồi xổm xuống cạnh bàn của Trần Vũ Hàng, đưa lại cho cậu cả xấp bài cũ lẫn xấp bài mới: “Tốt lắm, em làm đúng gần hết rồi, có phải bố đã xem bài giúp em không?”
Trần Vũ Hàng gật đầu: “Ông ấy ngồi cạnh lúc em làm bài ạ.”
Là kiểu ngồi cạnh thế này, nằm ườn trên sofa, vừa tu bia vừa xem chiếc tivi đã bị tắt tiếng.
“Giỏi lắm.” Tôn Lộ mỉm cười động viên, cẩn thận dán một chiếc sticker hình cúp vàng lên mu bàn tay cậu: “Em làm tốt lắm, lần sau tiếp tục phát huy nhé.”
Trần Vũ Hàng rất thích chiếc sticker đó. Cậu nhóc đưa mu bàn tay lên ngắm nghía hồi lâu, rồi úp ngược tay giữ khư khư trước bụng, hệt như đang ôm một món bảo bối.
Đây là lần đầu tiên cậu nhận được phần thưởng từ giáo viên.
Tôn Lộ mỉm cười dịu dàng, hỏi: “Em không ra ngoài chơi cùng các bạn sao?”
Trần Vũ Hàng ngoái nhìn ra ngoài cửa. Mấy cậu bé đang tụ tập chơi trò đập tay hamburger thịnh hành, hét toáng lên: “Hamburger, hamburger, cậu ăn! Hamburger, hamburger, tớ ăn! Hamburger, hamburger, bãi phân!”
Trần Vũ Hàng lắc đầu, tỏ vẻ không hứng thú.
Tôn Lộ nhận ra đứa trẻ này thật sự rất thông minh chứ không phải do bố cậu tự tin thái quá.
Không chỉ tiến bộ vượt bậc, cậu nhóc còn rất ham học hỏi. Ở độ tuổi này, một đứa trẻ đến giờ ra chơi vẫn ôm khư khư cuốn bách khoa toàn thư là rất hiếm thấy, cho dù chỉ là để xem tranh minh họa đi chăng nữa.
Tôn Lộ hỏi: “Dạo này em học Pinyin thế nào rồi?”
Trần Vũ Hàng chỉ vào một dòng chữ trong sách, dõng dạc đọc phần Pinyin được chú thích: “Tay dừng của sứa mũ tu sĩ có thể vươn dài hàng chục mét.”
“Là xúc tu của sứa mũ tu sĩ có thể vươn dài hàng chục mét mới đúng.”
Cô đứng dậy, xoa đầu cậu, ra hiệu cho cậu tiếp tục đọc sách.
Một học sinh học kém nỗ lực bắt kịp tiến độ vốn là một chuyện đáng mừng. Thế nhưng lúc đón con vào chiều thứ Hai, lại có phụ huynh bóng gió phản ánh với cô, nói rằng cô không nên dạy kèm riêng cho một số học sinh cá biệt.
Tôn Lộ sững người, ngay lập tức cảm thấy hơi bực mình.
Thật là vô lý hết sức.
Nhưng ngoài mặt cô vẫn tươi cười: “Không phải đâu ạ, đây là hiểu lầm thôi. Bé nhà đó mới chuyển đến vào học kỳ này, bài tập tôi giao riêng cho em ấy thực ra cả lớp mình đều đã làm từ học kỳ trước rồi, không thể coi là dạy kèm riêng được.”
“Ồ, vậy sao?”
Vị phụ huynh kia rõ ràng đã bàn bạc với những người khác rồi mới ra mặt đại diện. Chị ta liếc mắt sang bên cạnh, gượng gạo nói: “Vậy thì đúng là hiểu lầm thật. Ngại quá cô Tôn, chúng tôi cũng chỉ vì thấy cô mới làm chủ nhiệm lớp lần đầu nên có chút lo lắng, âu cũng là tâm lý bình thường thôi.”
Tôn Lộ rất bực bội, song vẫn giữ nụ cười: “Anh chị không cần phải lo lắng đâu, chuyện này chẳng liên quan gì đến việc tôi có làm chủ nhiệm lần đầu hay không. Tôi là giáo viên chính quy có đầy đủ bằng cấp, phụ huynh có thể yên tâm đặt niềm tin ở tôi.”
Người chuyên nghiệp làm việc chuyên môn, cô rất ghét cái thói chỉ tay năm ngón vô lý như thế này.
Tuy bề ngoài Tôn Lộ vẫn tươi cười niềm nở nhưng lời lẽ lại vô cùng cứng rắn khiến đối phương bắt đầu chột dạ.
Về sau hai bên khách sáo thêm vài câu, trao đổi qua loa về biểu hiện dạo gần đây của con chị ta. Đợi đến khi học sinh lớp mình ở cổng trường về hết, Tôn Lộ mới thở dài một tiếng, quay lại văn phòng thu dọn đồ đạc.
Công việc này có rất nhiều điểm tốt nhưng mặt trái cũng vô cùng rõ ràng. Một giáo viên chủ nhiệm có thể gắng gượng quản lý hơn bốn mươi học sinh, có điều nếu cộng thêm tám mươi mấy phụ huynh đứng sau lưng các em thì xác suất bị làm khó làm dễ sẽ tăng lên gấp bội.
Chỉ khi nghĩ đến kỳ nghỉ đông và nghỉ hè, cô mới cảm thấy được an ủi phần nào.
Bên ngoài trường học, Trần Vũ Hàng vác chiếc cặp sách to đùng đi đến ngã tư đã hẹn trước. Chiếc xe bán tải “Thủy sinh Tân Hàng” đã đỗ sẵn ở đó. Cậu nhóc kéo cửa xe, dùng cả tay lẫn chân luống cuống trèo lên ghế sau.
Việc đầu tiên cậu làm là vươn bàn tay nhỏ xíu lên ghế lái để khoe chiếc sticker.
Trần Húc Đông bật cười, “bốp” một tiếng vỗ nhẹ lên mu bàn tay cậu: “Cô giáo thưởng cho con à?”
Trần Vũ Hàng lộ vẻ đắc ý nho nhỏ: “Vâng, là cô Tôn cho đấy ạ. Lần trước cô phát sticker này là khi có bạn thi được điểm một trăm cơ.”
“Nhóc con cừ thế nhỉ, có đói không?”
“Đói ạ.”
Từ ghế trước ném ra sau một túi bánh mì gối ngọt mua ở tiệm.
Trần Vũ Hàng l**m môi, đôi tay nhỏ gỡ sợi kẽm buộc miệng túi đang xoắn tít vào nhau, lấy một lát bánh ra ăn. Xe nổ máy, từ hàng ghế trước thò ra một bàn tay to lớn, vẫy vẫy về phía cậu.
Trần Vũ Hàng bèn lấy một lát bánh mì đưa cho anh.
Trần Húc Đông cắn một miếng rồi mới nhíu mày hỏi: “Tay con có bẩn không đấy?”
“Không bẩn ạ.”
“Thôi bỏ đi.” Anh cũng đói rồi. Để kịp giờ đến đón cậu, anh đã dời lịch đến nhà khách lắp ráp từ bốn giờ chiều lên lúc hai giờ, hì hục bê vác bể cá suốt cả buổi, bận đến mức chẳng kịp lót dạ miếng cơm nào.
Trần Vũ Hàng nằm bò ra cửa kính xe, trông thấy Tôn Lộ đang đeo túi xách bước ra khỏi trường ở đằng xa.
Cậu nhóc tiu nghỉu kể lại những gì mình thấy cho Trần Húc Đông nghe: “Hôm nay cô Tôn bị mẹ bạn Vương Triết mắng.”
Trần Húc Đông không mấy bận tâm, thuận miệng hỏi: “Vì sao?”
“Vì cô dạy kèm riêng cho con.” Cụm từ này Trần Vũ Hàng cũng chỉ vừa mới học mót được lúc ở cổng trường.
Trần Húc Đông dừng lại một giây, sau đó cũng hiểu ra vấn đề. Không ngờ lại vì lý do này. Anh lắc đầu, lười đưa ra bình luận, chỉ hỏi: “Thế con đã có bạn bè ở lớp chưa?”
“Có một bạn rồi ạ.”
“Tên gì nào?”
“Lưu Manh Manh.” Trần Vũ Hàng vẫn còn cảm thấy tự trách về chuyện ban nãy: “Cô Tôn bảo cô là giáo viên chính quy, giáo viên chính quy là gì vậy ạ?”
Trần Húc Đông hỏi vặn lại: “Sao cơ? Người ta bảo cô ấy dạy kèm riêng là không chuyên nghiệp, thế là cô ấy bảo người ta mình là giáo viên chính quy à?”
Trần Vũ Hàng hiểu bập bõm, gật đầu xác nhận.
Trần Húc Đông bật cười hai tiếng rồi nín thinh. Trần Vũ Hàng bám vào lưng ghế trước đòi anh giải thích bằng được, anh đành đáp: “Cô giáo con nói vậy, ý là bảo người khác bớt cái thói chỉ tay năm ngón đi đấy.”
Làm cái nghề giáo viên này cũng uất ức thật, người có nóng tính đến mấy, khi đối mặt với đám phụ huynh thích tạo ra phiền toái ấy thì có muốn cứng rắn cũng chẳng cứng nổi.
Thực ra ngay từ hôm đến thăm nhà anh đã cảm nhận được, ấn tượng của cô về anh chẳng tốt đẹp gì, bởi anh cũng thuộc kiểu phụ huynh rước thêm việc cho giáo viên.
Có lẽ do anh làm “bố” mà thiếu trách nhiệm, lại thêm cái màn c** tr*n lúc mới gặp làm cô hoảng sợ, nên thành ra lúc ngồi trong tiệm trông cô cứ căng thẳng suốt.
Khi đối diện với người mà mình không có ấn tượng tốt, dường như cô có thói quen dùng thái độ “lấy thủ làm công” để giao tiếp. Chuyện này khiến người ta cảm nhận rõ được tính cách của cô nhưng lại chẳng bắt bẻ vào đâu được.
Cứ như một con… cá nóc có gai vậy.
Cơ mà anh đáng sợ đến thế sao? Lúc sau cô chẳng thèm nhìn thẳng mặt anh lấy một lần.
–
- Ánh trăng ao sen (荷塘月色): Một bài hát nhạc pop vô cùng nổi tiếng của nhóm nhạc Phượng Hoàng Truyền Kỳ tại Trung Quốc.
- Trò đập tay hamburger: Trò chơi đồng dao kèm động tác tay phổ biến của trẻ em.
- Sứa mũ tu sĩ: Một loài thủy sinh có hình dáng giống chiếc mũ tu sĩ hoặc thuyền buồm, nổi bật với màu xanh tím và các xúc tu chứa nọc độc có thể vươn dài hàng chục mét. Còn được biết đến với tên tiếng Anh là Portuguese man o’ war (Chiến binh Bồ Đào Nha).
- Tay dừng/Xúc tu: Đây là chi tiết chơi chữ do sự nhầm lẫn bính âm (Pinyin). Trong bản gốc, từ “Xúc tu” là 触手 (chù shǒu), nhưng vì học bính âm chưa vững, cậu nhóc đã nhầm sang âm tiết 住手 (zhù shǒu – Dừng tay).