Chương 29 - Đàn Cá Bơi Về Phía Đất Liền

Đàn Cá Bơi Về Phía Đất Liền
Đằng nào cũng lỡ đến rồi, Tôn Lộ và Ngô Du rủ nhau cuộn tròn trên sofa cày lại Chân Hoàn truyện. Xem đến đoạn Chân Hoàn tiến cung, Ngô Du bị tiếng “giá lâm” của tên tiểu thái giám đánh thức. Cô nàng ngáp dài, với tay mở màn hình điện thoại rồi dùng cùi chỏ huých nhẹ Tôn Lộ.

“Trong group giáo viên đang rủ nhau đi công viên ven biển nướng thịt kìa. Ngày kìa đi đấy, cậu tham gia không?”

Tôn Lộ vẫn co ro trên sofa, mắt dán chặt vào màn hình tivi, đáp: “Không đi đâu.”

Đám người hay đứng ra khởi xướng mấy vụ này quanh đi quẩn lại cũng chỉ có vài ông thầy độc thân. Trong đó lại có một gã vô cùng đáng ghét, nên cô thực lòng chẳng muốn dây dưa.

Ngô Du ngọ nguậy người trên sofa: “Nhưng mà tớ muốn đi.”

Tôn Lộ phóng cho cô bạn một ánh mắt mang ba phần ghét bỏ, bảy phần khiếp đảm. Ngô Du chép miệng phân trần: “Đâu phải đi xem mắt ghép đôi gì đâu, tiệc nướng ngoài trời cơ mà, vui lắm. Nghe bảo còn được dẫn theo người nhà nữa, người ta đi ai cũng dắt díu bầu đoàn thê tử theo, tớ đi một mình chán chết đi được. Cậu đi cùng tớ đi mà.”

Tôn Lộ lảng sang chuyện khác: “Thế còn cậu nhóc mười chín tuổi của cậu đâu rồi?”

“Ái chà!”

“Tớ hỏi nghiêm túc đấy, cậu ta về rồi à?”

“Thì tớ đã kể với cậu là qua hôm sau cậu ấy đặt vé về luôn rồi mà.”

“Lặn lội đường xá xa xôi tới đây chỉ để ngủ một giấc rồi về á? Rốt cuộc là có mưu đồ gì?”

Ngô Du ôm chặt chiếc gối tựa, bĩu môi đáp: “Vốn dĩ cậu ấy định ở lại thêm một thời gian, nhưng tại bị tớ phát hiện ra giấy tờ tùy thân mất rồi còn đâu.”

Tôn Lộ xiên một quả cà chua bi bỏ vào miệng: “Thế hai người còn liên lạc không?”

Ngô Du nín thinh.

Tôn Lộ sán lại gần, cố tình bóp giọng dẹo dẹo: “Thế túm lại là còn liên lạc hơmmm!”

Ngô Du vùi mặt sau chiếc gối tựa: “Lúc trước tớ xóa kết bạn rồi, nhưng tối qua mới thêm lại rồi nói chuyện đến tận sáng. Thế nên lúc cậu gọi điện, tớ vẫn còn đang ngủ lăn quay đấy.”

Quả nhiên, Tôn Lộ biết tỏng chuyện của hai người này làm sao mà dứt khoát dễ dàng thế được: “Thế chốt lại kết luận là gì?”

“Chốt lại là…” Ngô Du cảm thấy nói ra câu này thật ấu trĩ hết sức, bèn đưa hai tay ôm lấy mặt: “Đợi cậu ấy đón xong sinh nhật tuổi hai mươi rồi hẵng tính.”

Tôn Lộ bất ngờ cắn trúng quả cà chua bi mọng nước, dịch b*n r* làm cô sặc sụa ho sù sụ. Ngô Du chớp thời cơ túm lấy cánh tay cô lắc lấy lắc để, vờ vịt khăng khăng tố Tôn Lộ đang cười nhạo mình, rồi mượn cớ đó ép cô phải đi dự buổi tụ tập kia bằng được.

Bầu không khí đang vui vẻ trêu đùa rộn rã thế này, Tôn Lộ đương nhiên cũng thuận miệng ừ bừa. Dù sao thì đang kỳ nghỉ hè rảnh rỗi chẳng có việc gì làm, kiếm chút chuyện để giết thời gian cũng được.

Tiệm cá cảnh hôm nay mở cửa trễ mất hai tiếng đồng hồ. Sáng sớm Trần Húc Đông mới mò về nhà rồi ngủ quên trời đất. Tới tận tám giờ sáng, anh mới bị tiếng xả nước bồn cầu của Trần Vũ Hàng đánh thức. Mò dậy hấp cho cậu nhóc hai cái bánh bao kim sa hình mũi lợn xong xuôi, anh lại gục xuống sofa ngủ gật thêm một lát.

Đang lơ mơ ngủ, bỗng thấy bên tai ngứa ngáy. Anh hé mắt ra thì đập ngay vào mắt là cảnh Trần Vũ Hàng đang chổng mông đứng cạnh sofa, phập phồng cánh mũi ngửi ngửi mái tóc anh.

Giây đầu tiên Trần Húc Đông vẫn chưa kịp load tình hình. Anh xoa mặt, nhích người né sang một bên, ngái ngủ lầm bầm: “Làm cái gì đấy? Sao thế?”

Đôi mắt Trần Vũ Hàng sáng rỡ, dáng vẻ rất đỗi nghiêm túc: “Trên người chú có mùi của cô Tôn.”

Câu nói này làm Trần Húc Đông tỉnh ngủ ngay tắp lự. Anh ngồi bật dậy, kéo giãn khoảng cách với cậu nhóc rồi túm lấy cổ áo mình hít hà một chốc: “Đâu có đâu nhỉ?”

“Mùi thơm lắm ạ, đúng là mùi của cô Tôn.” Trần Vũ Hàng vô cùng tự tin vào khứu giác của mình. Bởi mỗi lần cô Tôn kèm cậu chữa bài tập một kèm một, cậu đều ngửi thấy hương thơm thoang thoảng này.

Trần Húc Đông lại ngả lưng xuống sofa, giơ tay vò vò mái tóc với vẻ cam chịu. Anh lờ mờ đoán ra đó chắc hẳn là mùi dầu gội của cô. Sáng nay anh dùng ké dầu gội trong nhà cô, trên thân chai in chi chít toàn thứ ngôn ngữ ngoằn ngoèo gì đó chẳng khác nào tiếng chim kêu. Mùi hương quả thực rất đặc biệt, ngửi một lần là ấn tượng sâu sắc, muốn chối cũng hết đường.

Anh nhắm mắt lại: “Ừ, là mùi cô Tôn của con đấy.”

Trần Vũ Hàng cầm nửa cái bánh bao con lợn còn ăn dở lên, lon ton ngồi xuống ngay bên cạnh. Cậu nhóc làm ra vẻ ông cụ non, bắt đầu phỏng vấn anh: “Chú sắp kết hôn với cô Tôn ạ?”

Trần Húc Đông vẫn nhắm nghiền mắt, khẽ bật cười: “Nhóc con như con thì biết thế nào là kết hôn hả?”

Theo thế giới quan non nớt của Trần Vũ Hàng, trong thế giới người lớn, một nam một nữ hễ quen biết nhau thì kiểu gì cũng sắp tiến tới chuyện kết hôn. Hơn nữa, cậu toàn thấy Trần Húc Đông nhắc đến cô Tôn lúc ở nhà. Thậm chí cậu còn tinh ý phát hiện ra nền khung chat WeChat của chú mình để ảnh của cô Tôn cơ mà. Rõ rành rành hai người đã là những người bạn vô cùng thân thiết rồi.

Thế nhưng thường thức cũng chỉ ra rằng, cô Tôn chỉ có thể kết hôn với một người duy nhất. Cậu nhóc dõng dạc tuyên bố: “Nếu chú không kết hôn với cô Tôn, vậy sau này lớn lên con sẽ kết hôn với cô ấy.”

Nghe vậy, Trần Húc Đông liền hé mắt, đưa tay vò mạnh đầu cậu nhóc: “Con cũng thích cô Tôn sao?”

Trần Vũ Hàng cắn một miếng bánh bao, gật gù: “Thích ạ.”

Trần Húc Đông cố nhịn cười, trả lời với thái độ cực kỳ nghiêm túc: “Thế thì e là con hết cửa rồi, cô ấy chắc không thích người kém mình nhiều tuổi đến vậy đâu.”

Giải quyết gọn gàng chiếc bánh bao kim sa, Trần Vũ Hàng nghiêm mặt phân tích: “Chú lớn tuổi hơn cô Tôn, vậy chú kết hôn với cô Tôn là hợp lý nhất rồi. Con thực sự rất hy vọng chú làm bố con, còn cô Tôn sẽ làm mẹ con.”

“Thằng ranh con này…” Trần Húc Đông chà xát đầu Trần Vũ Hàng một vòng từ trước ra sau, đoạn liếc nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường: “Gom bài tập nghỉ hè vào cặp đi, chú đưa con đi chơi nhà bóng.”

Trần Vũ Hàng quả thực là một đứa trẻ khôn trước tuổi, thế nhưng có trưởng thành sớm đến mấy thì việc bàn luận về chủ đề hôn nhân yêu đương đối với cậu nhóc vẫn còn hơi quá sức. Dẫu thế cậu bé vẫn đang rất sung sướng. Cậu cảm thấy một đứa trẻ luôn bị xì xào bàn tán là không có bố mẹ ở bên cạnh như mình, nay sắp sửa có được những vị phụ huynh ưng ý do chính tay mình tuyển chọn rồi.

Kết hôn với cô Tôn, chính là nhiệm vụ cao cả mà cậu đã ủy thác cho Trần Húc Đông.

Cậu bé đặt trọn niềm tin vào anh.

Hôm nay Trần Vũ Hàng bỗng dưng nói nhiều hơn hẳn mọi ngày. Ở lớp học thêm, cậu nhóc vừa cặm cụi xếp bóng nhựa, vừa tíu tít khoe với các bạn nhỏ khác: “Tớ sắp có bố mẹ rồi đấy.”

“Chẳng phải cậu từng bảo bố mẹ cậu đang đuổi theo cá mặt trăng trên biển sao?”

“Đó là bố mẹ sinh ra tớ, còn tớ đang nói đến bố mẹ do tớ tự chọn cơ.”

“Tớ biết rồi! Cậu chọn cái chú hay đến đón cậu làm bố chứ gì! Thế cậu định chọn ai làm mẹ?”

Chuyện còn chưa đâu vào đâu, Trần Vũ Hàng đành ghé sát tai nói thầm: “Cô Tôn.”

“Ai cơ?”

“… Là cô Tôn. Bố tớ và tớ đều thích cô Tôn lắm.”

Đứa bé kia nghe nhầm, lại vốn dĩ chẳng biết cô Tôn nào cả. Nhưng vì không muốn Trần Vũ Hàng nghĩ rằng mình không hiểu chuyện, cậu bạn liền gật gù ra vẻ đã rõ, rồi ôm bóng nhựa chạy tót đi chơi. Cứ thế, một đồn mười, mười đồn trăm, chỉ trong vòng nửa ngày, cả cái lớp học thêm đều đinh ninh rằng bố của Trần Vũ Hàng đang thầm thương trộm nhớ cô Từ.

Đúng vậy, là cô Từ. Giáo viên dạy tiếng Anh của lớp học thêm. Cô Từ.

Đến mức chạng vạng tối khi Trần Húc Đông đi đón đứa trẻ, anh cảm nhận rõ rệt vài ánh mắt khác lạ. Tuy nhiên, vốn dĩ đã quen với việc trở thành tâm điểm của đám đông nên anh chẳng thấy có gì kỳ quái. Nghe tiếng xì xầm to nhỏ ở quầy lễ tân, anh còn thản nhiên ngoái lại mỉm cười.

Mãi cho đến lúc lên xe, Trần Vũ Hàng mới dè dặt cất lời: “Hình như mọi người đều biết chú thích cô Tôn rồi ạ.”

Trần Húc Đông ngoắt đầu lại: “Gì cơ?”

“Con đã kể với các bạn rồi, bảo là sau này chú sẽ kết hôn với cô Tôn.”

Trước chuyện không đâu vào đâu này, phản ứng đầu tiên của Trần Húc Đông đương nhiên là thấy buồn cười: “Các bạn có biết cô Tôn là ai đâu mà con cũng đem ra kể hả?”

“Dạ không biết ạ, thế nên hình như các bạn ấy tưởng nhầm cô Tôn thành cô Từ rồi.”

Gì cơ? Trần Húc Đông nhíu mày: “Cô Từ nào? Có phải cái cô dạy tiếng Anh cho con ở đây không?”

Trần Vũ Hàng gật đầu.

Trần Húc Đông khẽ chửi thề một tiếng gần như không nghe thấy. Cũng may là xe chưa nổ máy, chứ đang chạy giữa chừng mà nghe câu này thì chắc chắn anh đã đạp phanh cháy lốp rồi: “Trần Vũ Hàng, chú thấy con lâu quá không bị đòn nên ngứa đòn rồi đúng không? Về nhà chú sẽ treo ngược con lên, lấy khoai tây chiên chấm tương cà quất cho một trận.”

Trần Vũ Hàng nằm bò ra cửa kính xe tự kiểm điểm: “Con đâu có cố ý.”

Về đến nhà, Trần Vũ Hàng được chén một chầu hamburger và khoai tây chiên KFC gọi giao tận nơi. Trần Húc Đông chẳng buồn ăn uống, cứ đứng ngoài ban công hút thuốc, đắn đo xem có nên đòi lại học phí rồi cho thằng nhóc nghỉ lớp học thêm luôn hay không.

Đương nhiên, rốt cuộc ý định ấy cũng đành gác lại. Dù sao cũng chỉ là hiểu lầm do con nít ăn nói lung tung, bình tâm lại thì thấy chẳng có gì đáng để ngượng ngùng đến thế. Ngộ nhỡ người ta thấy phiền thì cùng lắm đối mặt giải thích một câu là xong.

Chỉ mong sao chuyện này xảy ra ngay giữa kỳ nghỉ hè, chứ lỡ khai giảng mà Trần Vũ Hàng bô bô cái miệng rêu rao khắp trường, với tính tình của Tôn Lộ, chắc chắn cô sẽ chẳng thèm bắt bẻ trách nhiệm gì thằng nhóc đâu. Thay vào đó, cô sẽ lẳng lặng chặn luôn WeChat của anh, chẳng chừa cho lấy nửa cơ hội để thanh minh.

Trần Húc Đông dụi tắt điếu thuốc, quay vào phòng khách, lớn tiếng cảnh cáo: “Trần Vũ Hàng, chén xong chầu KFC này rồi thì con phải làm sao hả?”

Trần Vũ Hàng giơ mười ngón tay bóng nhẫy dầu mỡ, chộp lấy chiếc cánh gà cuối cùng: “Chén xong chầu KFC này, con sẽ không được bêu rếu chuyện chú sắp kết hôn với cô Tôn cho người khác biết nữa ạ.”

Khóe môi Trần Húc Đông không kìm được khẽ cong lên, anh đưa tay xoa xoa sau gáy, tặc lưỡi. Thằng ranh con này gây họa thì giỏi, cơ mà nói chuyện nghe lọt tai phết.

“Liệu hồn mà biết điều đấy.”

Điện thoại chợt reo lên hai tiếng, là Tôn Lộ gọi. Cô hỏi anh hôm trước làm món thịt cừu cho cô đã dùng loại gia vị nướng nào. Số là cô đang chuẩn bị tham gia buổi tụ tập do đồng nghiệp tổ chức, quy định mỗi người phải góp chút nguyên liệu, cô và Ngô Du dự định mang thịt cừu với gia vị đi.

Cô còn bảo: “Hôm nọ Ngô Du qua nhà em thấy đĩa tôm anh làm, cậu ấy khen tay nghề nấu nướng của anh có vẻ xịn lắm, mong có dịp được giao lưu học hỏi. Ngô Du vốn thích náo nhiệt, ngẫm lại nếu trước khi khai giảng mọi người có thể cùng nhau ăn một bữa cơm ở nhà em thì cũng hay.”

Trần Húc Đông ngớ người ra một chốc, sau đó mới kịp hiểu được ý tứ trong lời nói của cô. Cô đã công khai anh với bạn bè rồi, mà lại còn là cô bạn thân kiêm luôn đồng nghiệp nữa chứ.

Thế này là anh đã đường hoàng được ra mắt rồi phải không?

“Cô giáo Ngô thích ăn món gì nào? Anh lúc nào cũng sẵn sàng tiếp chiêu, rất mong chờ có ngày được so tài bếp núc với cô ấy.”

“Tay nghề của Ngô Du chắc cũng cỡ em thôi, chức vô địch cứ thế chốt sẵn cho anh luôn đi.”

“Xin gửi lời cảm ơn tới ban tổ chức. Vậy việc chuẩn bị thịt cừu và gia vị nướng, xin quý ủy viên cứ giao hết cho anh. Khi nào em cần? Ngày mai anh mang sang nhà em có kịp không?”

“Không vội đâu, để ngày mốt em tự qua tiệm anh lấy. Lâu lắm rồi không ghé, em cũng muốn qua xem cá chút.”

“Tuân lệnh.” Nói đoạn, anh lấy tay che hờ ống nghe: “Anh nhiệt tình xông xáo thế này, em thưởng cho anh một nụ hôn nhé?”

Tôn Lộ cũng chẳng hề thẹn thùng, chụt một tiếng rõ to vào màn hình điện thoại. Đầu dây bên kia lập tức vẳng lại một tiếng hú hét hệt như quỷ khóc sói gào, nghe cứ như anh sắp hóa thú đến nơi vậy.

Hai hôm sau, Tôn Lộ ghé tiệm lấy thịt.

Vốn dĩ cô không vội, hôm nay trời lại đổ mưa nên cô định bụng chờ tạnh mưa, nấn ná tới lúc tiệm sắp đóng cửa mới đi. Thế nhưng sực nhớ ra trong tiệm anh làm gì có tủ lạnh đàng hoàng, chỉ có mỗi cái tủ đông chuyên đựng thức ăn cho cá. Bữa nọ cô vô tình mở ra xem thử, thấy cơ man nào là trùn huyết với tôm artemia đông lạnh nhung nhúc bên trong mà lạnh hết cả sống lưng.

Nghĩ tới cảnh thức ăn của mình bị nhét chung chỗ với đống sâu bọ đó thôi là da gà da vịt đã nổi rần rần. Cuống quýt quá, cô chẳng màng nhắn tin báo trước, dứt khoát đội mưa chạy thẳng qua tiệm anh.

Lúc chạy tới trước cửa tiệm, Tôn Lộ vẫn còn hơi th* d*c. Quét mắt quanh tiệm nhưng cô không thấy bóng dáng anh đâu. Chuyện này cũng dễ hiểu thôi, mấy chiếc bể cá xếp san sát nhau như một mê cung thu nhỏ, che khuất gần hết tầm nhìn. Cô vung vẩy chiếc ô vẩy bớt nước ra ngoài rồi mới bước vào trong.

“Trần Húc…” Cô gọi với âm lượng vừa phải, thế nhưng lại bị cắt ngang bởi tràng cười lanh lảnh, vui vẻ của một người phụ nữ.

Tôn Lộ khựng bước, không vội đi vào mà dỏng tai lên nghe ngóng.

Người phụ nữ cất giọng: “Ở nhà tôi cũng có nuôi cá, nay tình cờ dạo loanh quanh khu này, trời lại bất chợt đổ mưa nên tôi ghé vào xem thử. Không ngờ tiệm anh lại có nhiều loại cá đến vậy. Nhìn qua hình như chủ yếu là các dòng cá Ali và cá Neon nhỉ?”

Trần Húc Đông đáp: “Hai dòng này được ưa chuộng lắm. Không chỉ riêng tiệm tôi đâu, chắc mấy tiệm khác cũng chuộng nhập hai loại này làm chủ đạo.”

“Thế anh thích nuôi loại cá cảnh nào nhất?”

“Cũng chẳng có dòng nào đặc biệt yêu thích cả. Ở nhà tôi không nuôi cá.”

“Đúng thật, người ta hay bảo hễ biến sở thích thành cần câu cơm thì chẳng chóng thì chầy cũng sinh ra chán nản. Hồi chưa làm giáo viên tiếng Anh, tôi cũng từng mang trong mình bầu nhiệt huyết học tập cháy bỏng lắm.”

Trần Húc Đông lấy tay nghịch nghịch mấy món đồ trên quầy thu ngân: “Cô Từ đúng chuẩn phong thái giáo viên, chứ tôi thì từ bé đến lớn chưa từng mặn mà với việc học bao giờ.”

“Bé Trần Vũ Hàng ham học như vậy, xem ra chẳng giống bố chút nào rồi?”

“Quả thực là chẳng giống bố.”

Lời vừa dứt, Trần Húc Đông chợt cảm nhận được tầm mắt mang theo áp lực bức người đang chĩa thẳng về phía mình.

Ngẩng đầu lên, đập ngay vào mắt anh là bóng dáng Tôn Lộ đang đứng mỉm cười sau chiếc bể cá cách đó không xa. Xuyên qua làn nước với bầy cá nhỏ đang thong dong bơi lội, cô phóng tới một ánh nhìn vừa sâu xa, nghiêm khắc lại vừa bao dung đến lạ lùng, một ánh nhìn mang đậm phong thái của một giáo viên chủ nhiệm.

  1. Tiếng chim kêu (鸟语 – Điểu ngữ): Từ lóng trong tiếng Trung, thường dùng để trêu đùa/chỉ những ngôn ngữ nước ngoài xa lạ, ngoằn ngoèo mà người nhìn không thể đọc hiểu được.
  2. Chưa đâu vào đâu (八字没一撇 – Bát tự một phẩy cũng chưa có): Thành ngữ, chữ Bát (八) gồm hai nét phẩy, ý nói sự việc chỉ mới bắt đầu hoặc chưa có tiến triển gì rõ rệt.
  3. Cô Từ: Trong tiếng Trung, họ Tôn (Sun) và họ Từ (Xu) có phát âm khá tương đồng.
  4. Trùn huyết, tôm Artemia: Các loại thức ăn đông lạnh giàu đạm phổ biến dùng trong giới chơi cá cảnh thủy sinh.
  5. Cá Ali, cá Neon: Tên gọi phổ biến tại Việt Nam của họ cá Cichlidae (La Hán/Ali) và họ Tetras (cá Neon/cá Đèn), thường được nuôi trong các bể thủy sinh.