Chương 18 - Đàn Cá Bơi Về Phía Đất Liền

Đàn Cá Bơi Về Phía Đất Liền
Ga giường là loại vải mềm mịn, nằm trần trên đó có cảm giác như đang chìm vào một đám mây êm ái. Tôn Lộ nghiêng đầu nhìn anh, ngắm nghía chóp mũi cao vút kia, cất tiếng hỏi một điều mà cô đã tò mò từ lâu: “Bình thường anh có tập gym không?”

Anh đổi tư thế nằm, gối một tay ra sau đầu: “Có chứ, mỗi ngày hai tiếng.”

“Vào lúc nào vậy?”

“Buổi sáng, thường là sáu giờ.”

Hồi đó thú vui tập gym vẫn chưa phổ biến lắm, Tôn Lộ không khỏi thắc mắc: “Trước đây anh là dân thể thao à?”

“Không phải, hồi trước đi làm lúc rảnh rỗi không có việc gì nên tập bừa thôi, dần đâm ra thành thói quen.”

Tôn Lộ tự hình dung ra cảnh tiệm cá cảnh ế ẩm, anh không có việc gì làm bèn chống tay lên quầy hít đất. Nhưng thế thì vô lý quá, không gian tiệm chật chội như vậy, lấy đâu ra chỗ mà dang tay dang chân.

Cô lật người, nằm sấp lên ngực anh: “Trước giờ anh chỉ làm mỗi nghề bán cá cảnh thôi sao?”

Xúc cảm mềm mại dán sát trước ngực khiến anh thở hắt ra một hơi dài. Trần Húc Đông khẽ nhíu mày, nhắm mắt lại, cất giọng lâng lâng: “Thực ra anh là thủy thủ, anh biết lái tàu.”

Giọng điệu của anh đầy vẻ bỡn cợt nên Tôn Lộ chẳng hề tin: “Sao anh không bảo mình là phi công luôn đi? Em thấy phi công ngầu hơn đấy.”

“Vậy em hỏi lại lần nữa đi.”

“Bác tài, trước đây anh làm nghề gì vậy?”

“Anh là người ngoài hành tinh, từng lái tàu vũ trụ, đến từ Vương quốc Ánh sáng thuộc tinh vân M78.”

“Hóa ra anh là Ultraman.”

Hai người nằm đè lên nhau cười phá lên. b** ng*c Tôn Lộ bị ép đến xẹp lép, lồng ngực hai người cảm nhận rõ từng nhịp rung bần bật của nhau. Chợt, cô ngẩng phắt đầu lên hỏi: “Cả buổi sáng nay anh ném Trần Vũ Hàng ở nhà một mình sao?”

Trần Húc Đông lẳng lặng với tay lấy chiếc đồng hồ báo thức trên tủ đầu giường, liếc xem giờ, đã là một giờ rưỡi chiều: “Thằng bé đang ở lớp trông trẻ, một tiếng nữa anh mới qua đón.”

Tôn Lộ lại nằm xuống, gối đầu lên vai anh, năm ngón tay rà rà tới lui trên bụng người đàn ông. Cô nhận ra rõ ràng anh vừa hít vào một hơi: “Nhột à?”

“Ừ.” Anh hôn lên trán cô, dùng ngón tay cái vuốt nhẹ giữa hai hàng lông mày của cô: “Em đói không?”

“Đói, anh tính làm đồ ăn cho em hả?”

“Muốn ăn gì nào?”

“Gì cũng được.” Cô vén lọn tóc lòa xòa trước mặt ra sau tai, có chút tự hào: “Nhà em đồ ăn đầy đủ lắm, gạo hay mì đều có, cả rau củ tươi nữa.”

“Vậy ăn mì nhé, làm cho nhanh, tiết kiệm được hai mươi phút, ăn no rồi còn làm chút việc chính.”

Gò má Tôn Lộ vốn đang ửng hồng nay lại càng đỏ hơn: “… Cũng được.”

Lòng bàn tay anh vỗ nhẹ lên bả vai trơn láng của cô, ra hiệu cho cô dậy. Sau đó, cũng chẳng bận tâm cô đã phản ứng kịp hay chưa, anh kéo luôn cô cùng ngồi dậy, rồi cúi người vơ lấy quần áo mặc vào.

Áo của anh để ngoài xe nên đành c** tr*n, khoác độc chiếc tạp dề hoa nhí của cô lên người, trông cực kỳ buồn cười. Tôn Lộ bưng cốc nước tựa vào khung cửa, muốn học kiểu huýt sáo của anh hồi sáng nhưng thổi mãi chỉ ra tiếng xì xì.

“Kiểu huýt sáo đó thổi thế nào vậy?” Cô hỏi.

Anh làm mẫu lại lần nữa nhưng Tôn Lộ vẫn chịu chết, chỉ có thể chu môi thổi ra mấy tiếng xì xì vô lực. Anh bước tới, mổ nhẹ lên đôi môi đang chu ra của cô. Vốn dĩ chỉ định lướt qua như chuồn chuồn đạp nước, nào ngờ nếm được vị ngọt, anh bèn gầm gừ một tiếng trầm đục nơi cuống họng. Anh ép chặt cô vào cửa tủ lạnh, tiếp tục một màn môi lưỡi quấn quýt triền miên. Nụ hôn trượt dài từ đôi môi xuống chiếc cổ, rồi lan tới tận b** ng*c, mãi cho đến khi nước trong nồi trên bếp sôi sùng sục anh mới chịu buông tha.

Đây mới chính là mối quan hệ nam nữ mà Tôn Lộ khao khát.

Cô được ăn một bát mì nóng hổi vào đúng lúc bụng đang đói meo, phần thừa nuốt không trôi thì để anh càn quét sạch bách. Trần Húc Đông ăn xong, nhìn lại đồng hồ thấy vẫn còn hai mươi lăm phút. Đủ dùng rồi. Thế là anh bế bổng cô lên, dùng chân móc đóng cửa phòng ngủ lại, tiếp tục tấu lên bản giao hưởng trên khung giường.

Bát đũa để lát nữa hẵng dọn, đừng làm lãng phí thời gian.

Trần Vũ Hàng chơi ở lớp học thêm mồ hôi ướt sũng cả lưng. Cơn mưa to ập xuống cũng chẳng cản nổi sự nhiệt tình đuổi bắt nô đùa trong nhà của đám trẻ. Lúc Trần Húc Đông đến đón, cậu bé đang ngồi lúi húi một mình xếp bóng trong nhà bóng, bên cạnh có hai bé gái đang chơi trò gia đình, thỉnh thoảng lại bưng vài quả bóng nhựa sang mời cậu “nếm thử xem mặn nhạt thế nào”.

Quả nhiên, chỉ cần cảm xúc ổn định, tính tình điềm đạm thì dù là đàn ông hay bé trai cũng đều rất được chào đón.

Trần Húc Đông đứng ngoài nhà bóng vẫy tay gọi. Trần Vũ Hàng vẫn còn thòm thèm chưa muốn về, nhưng cũng ngoan ngoãn đập đập mông, lội qua đống bóng nhựa đi tới. Cậu nhóc dang rộng hai tay, bị Trần Húc Đông nhấc bổng khỏi nhà bóng hệt như nhổ một củ cải.

“Làm xong bài tập chưa?”

“Con làm xong rồi.”

“Ở đây chơi vui không?”

“Vui ạ.”

“Lần sau có muốn tới nữa không?”

“Có ạ.”

Trần Húc Đông mỉm cười, móc trong túi ra một cây xúc xích ngô, bóc vỏ sẵn rồi đưa cho cậu: “Ăn đi, lần sau đưa con tới, chú cho con ở lại chơi thêm một lát nữa nhé?”

“Vâng ạ.” Trần Vũ Hàng cắn một miếng xúc xích giòn sần sật thơm lừng: “Hôm nay con được đọc sách về cá mặt trăng. Cá mặt trăng bị cá mập cắn không biết đau đâu. Chú từng thấy cá mặt trăng ngoài đời chưa?”

“Thấy rồi, to lắm.”

“Có to bằng tàu chở khách cao tốc hai thân không ạ?”

“Không to đến mức đó, cùng lắm là bằng một chiếc ô tô thôi.”

Có một giáo viên của trung tâm đi tới từ phía đối diện. Cô giáo trông rất trẻ, mặc váy bò, buộc tóc đuôi ngựa cao. Cô ấy tươi cười bước đến chào Trần Húc Đông: “Chào anh, anh là phụ huynh của bé Trần Vũ Hàng phải không ạ?”

Trần Húc Đông gật đầu xác nhận. Nữ giáo viên tự giới thiệu: “Tôi là giáo viên ở đây, chủ yếu phụ trách môn tiếng Anh cho các bé, tôi họ Từ.”

“Chào cô Từ.”

“Mời anh đi theo tôi, cặp sách của bé vẫn để trong lớp.” Cô giáo Từ dẫn anh đi về phía phòng học của đám trẻ, vừa đi vừa tóm tắt lại biểu hiện hôm nay của cậu nhóc: “Tôi thấy bé Trần Vũ Hàng khá trầm tính, ít hòa đồng với các bạn. Tôi bắt chuyện bé cũng ít khi trả lời lại. Nhưng chắc bình thường ở nhà bé vẫn hiếu động lắm phải không anh?”

Trần Húc Đông xoa đầu cậu nhóc: “Ở nhà thằng bé cũng gần như vậy, nó hơi ít nói.”

“Nhưng trẻ nhỏ tầm tuổi này thường rất hoạt bát.”

“Chắc là do tôi thôi. Bình thường tôi khá bận, không có thời gian ở cạnh nên cũng chẳng có ai trò chuyện cùng thằng bé.”

“Thực ra tôi đang lo ngại bé có thể gặp vấn đề về phát triển thần kinh, chậm phát triển, hoặc là…”

“Xin phép ngắt lời cô một chút, cô Từ.” Trần Húc Đông mỉm cười. Anh xách cả Trần Vũ Hàng lẫn chiếc cặp đưa thẳng vào lớp. Đóng cửa lại xong xuôi, anh mới quay sang nói với Từ Mộng Khiết: “Tiểu Hàng không bị sao cả. Mà cho dù có đi chăng nữa, cô cũng không nên nói thẳng ra trước mặt thằng bé như vậy. Cô có nghĩ thế không, cô Từ?”

Cô giáo Từ căng thẳng xua tay phân bua: “Vấn đề phát triển thần kinh không phải chuyện gì khó nói. Đây chẳng phải khuyết tật hay thiểu năng trí tuệ gì đâu. Những chứng như hội chứng Asperger hay tăng động đều thuộc nhóm rối loạn phát triển với nhiều mức độ khác nhau. Đa phần khi lớn lên, các bé vẫn hòa nhập với xã hội một cách bình thường, biểu hiện chỉ rõ rệt nhất vào thời thơ ấu mà thôi.”

“Tiểu Hàng đã từng đi khám ở bệnh viện tuyến đầu rồi. Thằng bé không bị rối loạn phát triển, chỉ đơn thuần là ít nói.”

Hóa ra là đã từng đi khám rồi sao?

“Ái chà, thật ngại quá, cũng tại tôi sốt sắng quá thôi.”

Trần Húc Đông khẽ nhếch mép: “Không sao. Cô không phải là người đầu tiên quan tâm đến thằng bé theo cách này. Chỉ xin cô đừng nói ngay trước mặt nó. Trẻ con đâu hiểu rối loạn phát triển là gì, thằng bé sẽ chỉ cảm thấy bản thân mình dị biệt so với các bạn mà thôi.”

Cô Từ gật gù tiếp thu: “Anh nói đúng. Xin lỗi anh, tôi cũng chỉ vì muốn tốt cho bé Vũ Hàng thôi.”

“Tôi hiểu mà. Nếu không còn việc gì nữa thì tôi xin phép đưa cháu về trước.”

“Vâng, anh đi thong thả nhé.”

Đợi Trần Húc Đông đi khuất, một nữ giáo viên khác nãy giờ chứng kiến toàn bộ sự việc mới lượn lờ bước tới. Cô ấy vỗ vai cô Từ rồi lắc đầu, tỏ vẻ ngán ngẩm trước cảnh tượng vừa rồi: “Tôi đã bảo cô đừng có bắt chuyện rồi mà. Thấy chưa, lỡ mồm nói hớ rồi đấy.”

Thực ra Trần Húc Đông không mấy bận tâm, bởi hoàn cảnh của Trần Vũ Hàng quả thực có hơi đặc biệt. Nếu lúc làm thủ tục nhập học anh không báo trước với phía nhà trường thì có lẽ một người như Tôn Lộ cũng đã đặc biệt lưu tâm đến tính lầm lì, ít nói của cậu nhóc rồi.

Trần Húc Đông đưa cậu nhóc theo bên mình cũng là để rèn cho thằng bé bộc lộ cảm xúc nhiều hơn. Nếu cứ để nó sống cùng ông bà ở quê, khéo đến tiếng phổ thông nó cũng quên sạch mất.

Nhớ ngày Tiểu Hàng mới bi bô tập nói, thằng bé là một cái máy lải nhải chính hiệu. Hồi mới ba tuổi, nó đã biết ôm chiếc thuyền đồ chơi nhỏ xíu, túm chặt lấy ống quần anh để giải thích cặn kẽ tại sao mũi thuyền lại phải thiết kế nhọn hoắt.

“Thế con nói chú nghe xem, tại sao nào?”

Cậu nhóc ba tuổi cất giọng ngọng nghịu non nớt: “Tại vì phải giảm lực cản, nâng cao hiệu suất hàng hải ạ.”

Trần Húc Đông ngạc nhiên rồi bật cười ha hả: “Gớm thật đấy. Không khéo bố con đem sách Hàng hải học đốt thành tro rồi pha vào bình sữa cho con uống luôn rồi cũng nên.”

“Nói nhăng nói cuội gì đấy.” Trần Viễn bước tới, bế bổng con trai lên xóc xóc vài cái: “Ây da, Tiểu Hàng nhà ta lớn lên kiểu gì cũng có tiền đồ. Chắc chắn là giỏi hơn anh rồi, mới ba tuổi ranh đã rành rọt cấu tạo tàu thủy luôn cơ.”

Trần Húc Đông cười đến mức hai vai run bần bật: “Anh chắc con anh hiểu thế nào là lực cản, thế nào là hiệu suất không đấy? Anh đừng có mà nhồi nhét, ép lúa non.”

“Nói bậy, chú lại chả đang ghen tị vì anh đẻ được một thần đồng ấy chứ. Là do thằng bé tự có hứng thú đấy, chứ chuyện nó không thích thì có dạy đằng trời.” Chợt đổi giọng, Trần Viễn đẩy con trai sát về phía Trần Húc Đông y như kiểu nhân viên đang chào hàng: “Chú thấy thiên bẩm của thằng bé thế nào? Sau này liệu có làm nên trò trống gì không?”

Trần Húc Đông đánh giá lại thằng nhóc vắt mũi chưa sạch, người ngợm bé tí tẹo lại đen nhẻm này. Chẳng cần bước lên boong tàu, thằng bé đã sở hữu sẵn làn da sạm nắng đặc trưng của dân đi biển rồi.

“Rất tốt, đúng là thiên phú dị bẩm. Người ta chẳng bảo đam mê là người thầy tuyệt vời nhất sao? Hồi bé bọn mình nào có hiểu biết gì, bươn chải cũng chỉ vì miếng cơm manh áo. Giờ thằng bé đã có sẵn người thầy này dẫn đường, chắc chắn sẽ tiến xa hơn bọn mình nhiều.”

“Cái thằng đỗ đại học như chú mày thì bớt khiêm tốn lại giùm. Đám lênh đênh trên biển kiếm cơm là bọn này thôi, còn chú mày thì ở một cái tầm khác rồi.”

Trần Húc Đông bật cười: “Bớt xạo sự đi.”

Năm đó Trần Húc Đông hai mươi lăm tuổi, nhưng thâm niên đi biển đã ngót nghét hai mươi năm. Từ nhỏ anh đã lớn lên trên những bè cá ngoài đảo, quanh năm cùng mẹ trông coi ngư trường thuê cho người ta.

Ở ngư trường, phương tiện di chuyển trên nước chủ yếu là loại ca-nô gắn động cơ ngoài vô cùng nhỏ gọn, tiện lợi. Mới tám tuổi đầu, anh đã có thể tự mình lái xuồng ra khơi câu cá.

Người dân trong làng chài ai nấy đều quen mặt nhau, xét kỹ gia phả thì vòng vo quanh quẩn kiểu gì cũng dính líu họ hàng xa. Anh thường xuyên trèo tót lên những chiếc tàu lớn của người ta để bám càng ra khơi đánh cá, kiếm chút đỉnh tiền tiêu vặt. Có những chuyến đi biền biệt mấy ngày trời, lúc về bị mẹ xách gậy rượt đánh chạy trối chết khắp bè cá.

Ấy thế mà anh vẫn cãi lý hùng hồn lắm. Anh cứ đinh ninh rằng sau này chỉ cần mình có bản lĩnh cầm lái là có thể theo chân bố lên tàu đánh cá viễn dương, vươn khơi bám biển kiếm tiền phụ giúp gia đình.

Kết quả là anh lãnh ngay một cái tát nổ đom đóm mắt từ mẹ.

“Bố mày vất vả lênh đênh trên biển, không phải là để mày lớn lên lại cắm mặt làm một thằng ngư dân!”

Thời điểm đó anh luôn cho rằng mình đã đủ lông đủ cánh nên những lời ấy căn bản chẳng lọt vào tai. Anh ôm một bên má sưng vù, đắm mình giữa biển khơi và bỏ lỡ ngót nghét ba năm trong hệ thống giáo dục bắt buộc chín năm.

Mãi đến tận năm lớp mười, anh mới gặp được quý nhân của đời mình. Người ấy đã vạch ra cho anh một con đường sáng, đó là gắng học hành để thi vào trường Đại học Hàng hải. Kể từ giây phút ấy, cuộc đời anh đón nhận một bước ngoặt vô cùng xán lạn. Những năm tháng sau đó quả thực là thuận buồm xuôi gió. Vừa tốt nghiệp chưa được bao lâu, trên vai anh đã chễm chệ quân hàm sĩ quan hàng hải một vạch một sao vàng chói lọi.

Anh từng ngỡ đích đến của cả kiếp này sẽ gắn liền với biển khơi, tệ nhất cũng phải một lần được tự tay cầm lái tàu du lịch cỡ lớn. Nào ngờ chớp mắt đã ngấp nghé tuổi ba mươi, anh lại hóa thành một gã buôn cá cảnh. Thứ mà anh phải đối mặt hàng ngày giờ đây chỉ còn vỏn vẹn vài khối nước tĩnh lặng trong bể kính.

Chiếc xe bán tải chìm khuất vào màn đêm. Trần Húc Đông hạ cửa kính xuống, châm lửa hút một điếu thuốc.

Nửa đêm trằn trọc khó ngủ, anh đánh xe chạy thẳng ra vùng biển xám xịt mờ sương. Anh dõi mắt nhìn những đốm sáng nhấp nháy lúc tỏ lúc mờ phía xa xăm đang dần dần lùi bước, rẽ sóng tiến về đại dương mênh mông vô tận.

Nơi cổ áo vẫn còn vương vấn thứ hương thơm mang theo từ nhà người phụ nữ ấy. Trần Húc Đông khẽ nghiêng đầu hít hà. Anh nhắm nghiền mắt lại, tựa đầu vào ghế lái bất động hồi lâu. Cánh tay anh gác hờ ngoài cửa kính, mặc kệ cơn gió biển tàn nhẫn rít cạn cả điếu thuốc trên tay.

Tiếng còi tàu vang vọng từ đằng xa. Trần Húc Đông choàng mở mắt, dụi tắt tàn thuốc rồi bẻ lái quay xe trở về.

Trước nay anh vốn chẳng bao giờ bàn đến hai chữ “giá như”, nhưng thi thoảng mộng tưởng một chút “giá như” xem chừng cũng chẳng phải chuyện gì tồi tệ.

Giả sử có “giá như” thật, tuy anh chẳng đến từ tinh vân M78, cũng chẳng phải chàng phi công ngầu lòi nào đó, nhưng dẫu sao thì nhìn chung cũng rạng rỡ, oai phong ra phết. Ít nhất cũng chẳng đến nỗi phải nhận lấy “tuyên bố miễn trừ trách nhiệm” từ cô một cách thảm hại như hiện tại.

  1. Vương quốc Ánh sáng, tinh vân M78: Quê hương của các siêu nhân Ultraman trong loạt phim Tokusatsu nổi tiếng cùng tên của Nhật Bản.
  2. Cá mặt trăng (Mola mola/Sunfish): Một loài cá biển cỡ lớn, có hình dáng kỳ lạ. Chúng nổi tiếng trên mạng qua các câu chuyện vui (hoặc hiểu lầm) về việc chúng quá chậm chạp và “ngốc nghếch” đến mức bị sinh vật khác ăn thịt mà không biết phản kháng hay trốn chạy.
  3. Ép lúa non (拔苗助长 – Bạt miêu trợ trưởng): Thành ngữ, lấy từ điển tích người nông dân muốn lúa lớn nhanh nên kéo cây lúa lên, kết quả làm lúa chết. Ý chỉ việc nhồi nhét, đốt cháy giai đoạn, dục tốc bất đạt.
  4. Một vạch một sao (一杠一星): Cấp bậc Sĩ quan Boong/Phó ba (Third Officer/Third Mate) trong hệ thống đồng phục hàng hải thương mại.