Chương 17 - Đàn Cá Bơi Về Phía Đất Liền

Đàn Cá Bơi Về Phía Đất Liền
Hôm sau, Tôn Lộ đã được thưởng thức món canh gà hầm thanh ngọt. Vì ở nhà vẫn còn Trần Vũ Hàng đang réo gọi đòi ăn, Trần Húc Đông vừa bỏ cặp lồng canh xuống, tranh thủ đòi một nụ hôn rồi rời đi ngay.

Anh còn xách theo một túi đồ ăn vặt, bảo là nhờ thằng nhóc chọn giúp, mua thành hai phần y hệt nhau, chẳng rõ có ngon hay không.

Tôn Lộ mở túi ra xem: mì tôm trẻ em, xúc xích ngô, phô mai que, sữa chua Shuang Wai Wai, kẹo dẻo Dr. Bear. Chắc là ngon đấy, nhưng ngặt nỗi cô đã tốt nghiệp tiểu học từ đời nảo đời nào rồi.

Hai ngày sau, Tôn Lộ ngồi tại bàn làm việc vừa m*t sữa chua Shuang Wai Wai vừa nhắn tin cho anh: [Tôi muốn mua vài chậu cây cảnh, Trần Húc Đông có tiệm nào gợi ý không?]

Đối phương gần như trả lời lại ngay tắp lự: [Có.]

Sau đó lại im bặt vài phút, chẳng biết bận đi đâu, lát sau mới nhắn lại: [Dẫn em tới chợ đầu mối xem thử nhé?]

[Chợ đầu mối ở đâu thế?]

[Ở ngoại ô, lái xe qua đó chắc tầm năm mươi phút. Khi nào em rảnh? Tốt nhất là nên đi sớm một chút, sáng thứ Bảy tuần này được không?]

[Được.] Cô nhắn lại: [Để tôi kết bạn WeChat với anh.]

Thời điểm đó WeChat vẫn chưa phải ứng dụng phổ biến đến mức ai ai cũng có, nhưng ngẫm lại việc đến tận bây giờ hai người mới kết bạn cũng thật kỳ lạ. Rõ ràng mỗi lần gặp mặt đều nói với nhau biết bao nhiêu chuyện, trên trời dưới biển đủ cả, ấy thế mà lại chẳng bao giờ đả động đến chuyện xin WeChat của đối phương. Dường như cả hai đều đang cố tình né tránh, không ai muốn là người mở lời thốt ra câu: “Tôi kết bạn WeChat với đằng ấy nhé?”

Một khi đã mang tâm tư nhòm ngó đối phương thì ắt sinh ra tật giật mình, ngay cả việc xin WeChat cũng trở nên khó mở lời.

Trần Húc Đông gửi ID WeChat qua. Một lát sau, anh nhận được thông báo kết bạn: “Tôn Lộ lớp 1 xin được thêm bạn làm người liên hệ”.

“Thủy sinh Tân Hàng – Trần đã chấp nhận lời mời kết bạn của bạn”.

Cả hai đều dùng những cái tên quy củ và cứng nhắc đến buồn cười.

Ảnh đại diện của Trần Húc Đông là một vùng biển khơi mênh mông, thoạt nhìn vô cùng trống trải và tĩnh mịch. Bố cục bức ảnh đơn giản đến mức chẳng giống ảnh mạng tải về, nhưng cũng không giống một khung cảnh chỉ cần đứng trên bờ là có thể tùy tiện chụp được. Có lẽ anh đã chụp nó lúc ngồi trên thuyền, vùng Lan Sơn vốn có nhiều quần đảo, tàu thuyền đánh cá qua lại tấp nập.

Cô nhìn chằm chằm vào tên WeChat của anh một hồi, cứ thấy khang khác, là lạ thế nào ấy. Mãi đến buổi chiều, lúc đang trả lời tin nhắn công việc trên QQ, cô lướt xem danh sách bạn bè thì mới chợt nhận ra cái tên này của anh có nét tương đồng đến diệu kỳ với tên của một cậu bạn cùng lớp thời cấp hai từng theo đuổi phong cách Sát Mã Đặc nổi loạn.

Cậu bạn cấp hai kia đặt tên là “Gia tộc Táng Ái ~ Lệ”, còn anh thì để tên “Thủy sinh Tân Hàng – Trần”.

Tôn Lộ không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Thầy Vương Tân Quân đi ngang qua, vừa thổi lớp bọt trà vừa hỏi: “Cô Tôn này, sáng nay cô bảo mình vừa mới chuyển nhà phải không?”

Tôn Lộ ngẩng đầu lên khỏi bàn làm việc: “Vâng ạ, em dọn ra ở riêng rồi.”

“Có tình hình mới à?”

Tôn Lộ ngớ người mất một chốc, đoán chừng chữ “tình hình mới” của thầy đang ám chỉ việc sống thử với ai đó, bèn đáp: “Không đâu ạ, em chỉ ở một mình thôi.”

Vương Tân Quân chẳng biết móc từ đâu ra một tấm thiệp mời, đặt ngay trước mặt Tôn Lộ: “Vừa nãy cô bận lên lớp, chồng cô Triệu có ghé qua gửi thiệp mời dự tiệc đầy tháng của con họ vào dịp nghỉ hè này. Thiệp của cô đây, tới hôm đó nhớ đi nhé.”

Tôn Lộ nhận lấy tấm thiệp đỏ chót: “Thời gian trôi nhanh thật đấy, em cứ có cảm giác cô ấy mới xin nghỉ thai sản vài hôm trước thôi.”

“Đúng rồi, thời gian đi vèo vèo ấy chứ. Cô đã xem ảnh đứa bé cô ấy đăng trên vòng bạn bè chưa? Hồi mới sinh, tay chân cứ ngấn ngấn như lốp xe Michelin ấy, giờ thì đã bắt đầu vỡ nét rồi. Cô cố gắng sắp xếp thời gian đến chung vui nhé, cứ coi như một buổi liên hoan team building của trường đi.”

“Vâng, chắc chắn em sẽ đến ạ.” Tôn Lộ cầm bút máy khoanh một dấu trên tờ lịch để bàn, tránh trường hợp bận rộn quá lại quên mất việc mua quà.

Sáng sớm thứ Bảy, Trần Húc Đông đến đón cô. Trên đường đi, anh tiện thể tạt qua đưa Trần Vũ Hàng đến lớp học thêm.

Đúng vậy, để tránh bị cậu nhóc cản bước chân hẹn hò, Trần Húc Đông đã chứng minh năng lực hành động cực kỳ dứt khoát của mình bằng cách đăng ký cho thằng bé một lớp học thêm trừ tiền theo tiết. Lớp này mang tính chất vừa học thêm vừa giữ trẻ, có thể gửi thằng bé tới đó sau giờ tan học trong tuần và cả ngày vào dịp cuối tuần.

Trần Vũ Hàng tỏ ra vô cùng oán thán về chuyện này. Tuy nhiên, nghe đồn tới đó chỉ cần làm xong bài tập là có thể nô đùa cùng các bạn nhỏ khác, lại còn có cả nhà bóng và cầu trượt. Thế nên, chỉ mới nghe Trần Húc Đông vẽ ra viễn cảnh tươi đẹp thôi, cậu nhóc đã bắt đầu ôm lòng háo hức mong chờ rồi.

Hôm nay trời khá nóng, nhiệt độ lên tới hơn ba mươi độ, trông có vẻ sắp đổ mưa.

Trần Húc Đông ngồi hứng gió quạt trên chiếc sofa bọc vải màu trắng sữa nhà Tôn Lộ. Anh tựa lưng vào chiếc gối tựa in họa tiết hoa nhí phong cách nhẹ nhàng, hai tay nâng niu chiếc cốc sứ Hello Kitty của cô, lặng lẽ kiên nhẫn chờ cô tắm rửa thay đồ.

Anh có cảm giác lần này tới đây, căn nhà của cô đã được trang hoàng vô cùng ra dáng. Nhìn qua cũng đủ biết cô là người rất chú trọng đến chất lượng cuộc sống. Từ chiếc đồng hồ treo tường đến tấm thảm lót sàn, trông chẳng có vẻ gì là hàng mua đại ngoài siêu thị.

Cô chính là kiểu người sẽ bước vào những cửa hàng nội thất đắt đỏ trong trung tâm thương mại, mua sắm mọi thứ theo tông xuyệt tông, bất kể là cốc chén, bát đĩa hay vỏ chăn, ga trải giường.

Trần Húc Đông đứng dậy, bước đến xem mảng tường dán ảnh của cô. Nơi đó ghi lại trọn vẹn quỹ đạo trưởng thành của một cô gái từ năm mười tuổi đến tận lúc đôi mươi. Trên tường có bức ảnh cô ôm cúp kỷ niệm trong một cuộc thi thư pháp, có tấm cô mặc áo cử nhân chụp chung với Hiệu trưởng, lại có cả những bức ảnh check-in mang đậm chất du khách tại Disneyland Tokyo hay Quảng trường Dương Tử Kinh ở Hồng Kông…

Bối cảnh cùng trang phục của cô gái trong ảnh luôn gọn gàng, chỉn chu, nụ cười lại ngọt ngào, tự nhiên. Mười năm trước mà đã có được điều kiện sống như vậy, nhìn qua là biết cô xuất thân từ một gia đình trí thức cao. Anh thầm đoán, có lẽ bố mẹ cô làm việc trong các đơn vị sự nghiệp như trường đại học hay bệnh viện, lại có thâm niên lâu năm và nắm giữ một vị thế nhất định ngoài xã hội.

Nếu không, cô cũng chẳng thể đinh ninh khẳng định rằng giữa hai người họ hoàn toàn không có tương lai đến thế.

Chợt một bức ảnh thu hút sự chú ý của anh. Trong ảnh là cảnh cô bé đang mừng sinh nhật, trên chiếc bánh kem trước mặt cắm nến số mười hai, một cánh tay đàn ông đang vòng qua ôm lấy bờ vai gầy gò của cô. Người đàn ông diện bộ vest xanh sẫm, thắt cà vạt đỏ, có vẻ rất thân thiết với cô, chắc hẳn là bố cô rồi.

Trần Húc Đông khẽ nhíu mày. Bộ vest sẫm màu phối cùng cà vạt đỏ, trông giống hệt một loại đồng phục ngành nào đó.

Anh đang định nhìn kỹ hơn thì cửa phòng tắm bỗng mở ra. Trần Húc Đông quay đầu lại, bắt gặp cảnh Tôn Lộ chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm bước ra ngoài.

Cô đưa tay vò vò mái tóc dài mới sấy khô được một nửa: “Anh đứng đó làm gì thế?”

Anh sững người mất một chốc, sau đó khóe môi cong lên, huýt một tiếng sáo đầy vẻ bỡn cợt. Âm điệu còn khá chuẩn, trông anh hệt như gã cao bồi trong những bộ phim viễn tây tình cờ bắt gặp một mỹ nữ mang bốt cao cổ trong quán rượu.

“Anh là lưu manh phương nào tới đấy?” Tôn Lộ vặn nắm cửa phòng ngủ bước vào trong thay đồ, đứng vọng ra nói: “Cho tôi thêm mười phút nữa, tôi thay quần áo đã.”

Thay đồ xong xuôi, Tôn Lộ bước ra ngoài, rót một cốc nước uống cạn rồi cầm chìa khóa cùng anh đi xuống lầu.

Bầu trời âm u, không khí oi bức ngột ngạt. Phía xa, mấy đám mây đen cuồn cuộn chất chồng thành núi, chực chờ kéo ập về phía bên này.

Trần Húc Đông ngẩng đầu nhìn trời: “Đi sớm về sớm thôi. Dự báo thời tiết bảo chiều nay có mưa, nhưng tôi có linh cảm trưa nay là trút nước rồi. Em định mua cây gì? Đã nhắm được mục tiêu nào chưa?”

“Anh còn linh hơn cả dự báo thời tiết nữa sao?” Tôn Lộ bước lên xe, đặt túi xách lên đùi rồi ngoái người kéo dây an toàn: “Tôi muốn mua vài loại cây nhiệt đới, kiểu như môn kiểng lá màu hay trầu bà lá xẻ gì đó. Một chậu cao đặt cạnh kệ tivi, thêm một chậu nhỏ để ở tủ trang trí phòng ăn. Trong phòng đọc sách và trên bàn ăn cũng còn chỗ trống để cắm hoa tươi. Hoa thì tôi chưa nghĩ ra sẽ mua loại nào, cứ thấy ưng mắt thì lấy thôi.”

Anh không ngờ cô lại lên kế hoạch chi tiết đến vậy, khẽ nhướng mày: “Đúng là cô Tôn có khác.”

Bốn mươi phút sau, họ đã có mặt tại chợ đầu mối hoa tươi và cây cảnh ở ngoại ô.

Tôn Lộ chưa từng biết trong thành phố lại có một nơi như thế này. Phóng tầm mắt ra xa chỉ thấy một màu xanh ngát, hương hoa nồng nàn đến mức cảm giác như từng phân tử trong không khí đều ngậm hương. Nơi đây quả thực là địa ngục đối với những người bị bệnh viêm mũi hay dị ứng phấn hoa.

Cô vừa xuống xe đã hắt hơi một cái. Tôn Lộ day day mũi: “Sao anh biết chỗ này hay vậy?”

Trần Húc Đông vòng ra sau thùng xe bán tải, lôi ra một chiếc xe đẩy chở hàng: “Tôi đâu có biết, đi hỏi thăm mấy tiệm hoa đấy. Em đã bảo muốn mua, đương nhiên tôi phải tìm chỗ nào vừa rẻ vừa chất lượng nhất cho em rồi. Mấy cái này toàn là bí mật kinh doanh, tôi cũng coi như phải bán rẻ nhan sắc mới đổi được đó.”

“Thế thì cảm ơn anh nhé.” Cô vươn tay sờ thử cái “nhan sắc” của anh.

Trần Húc Đông một tay đút túi quần, một tay đẩy xe, vẻ mặt đắc ý sải bước tiến vào chợ.

Tôn Lộ vừa đuổi theo thì bị anh nắm lấy tay rồi nhét luôn vào túi quần anh: “Hôm nay cuối tuần đông người, đừng để đi lạc nhé cô Tôn. Đi mỏi chân thì cứ đứng lên xe, tôi đẩy cô đi.”

“Xin ghi nhận ý tốt của anh, nhưng tôi chưa thích chơi trội đến mức đó đâu.”

Lượn lờ trong chợ suốt một tiếng đồng hồ, cả hai thu hoạch được kha khá: hai chậu trầu bà lá xẻ và một chậu môn kiểng lá màu. Trần Húc Đông trả giá gắt đến mức Tôn Lộ năm lần bảy lượt phải lấy tay che mặt giả vờ như không quen biết anh, chỉ nơm nớp lo vừa bước ra cửa sẽ bị chủ tiệm phi tiêu ám sát.

“Đoàng” một tiếng sấm rền vang, bên ngoài có vẻ sắp đổ mưa rào.

Đáng lẽ giờ này phải lên xe đi về rồi, nhưng Tôn Lộ vừa tạt ngang qua khu bán hoa tươi, bị mấy bó bách hợp giá chỉ vài tệ hớp hồn đến mức bước chân không nổi. Cô lại nán lại lựa tới lựa lui, gom thêm một bó to tướng.

Trần Húc Đông cũng chẳng vội giục. Anh đứng tít ngoài cửa hút thuốc, tán dóc với ông chủ tiệm, trò chuyện rôm rả đến độ hận không thể gặp nhau sớm hơn. Tới lúc thanh toán, anh mới bước vào, giật phắt cái máy tính trên tay bà chủ rồi bấm lách cách hai cái.

“Mười bốn tệ ba hào, em gái à, anh tính em mười tệ chẵn thôi.” Ông chủ ngậm điếu thuốc, nheo mắt lục lọi sau quầy lấy ra một chiếc ô gấp: “Bên ngoài mưa to quá, hai người cầm tạm cái ô này mà dùng.”

Tôn Lộ ngại ngùng không dám nhận, ông chủ lại xuýt xoa bảo chỉ là chiếc ô thôi, chẳng đáng mấy đồng. Trần Húc Đông móc ví trả tiền, mỉm cười nhận lấy chiếc ô rồi vỗ nhẹ vào cánh tay ông chủ một cái, xem như lời cảm ơn không cần nói ra thành lời.

Bước ra ngoài, Tôn Lộ nhịn không được bèn hỏi: “Hai người nói chuyện gì mà tình cảm thăng hoa nhanh thế?”

Anh cười đáp: “Ông chủ đó ngày trước cũng bán cá cảnh, làm ăn thua lỗ nướng sạch bách của hồi môn của vợ, nên giờ đành xách mông theo vợ về quê bán hoa.”

Bên ngoài mưa tuôn như trút nước. Đang giữa trưa mà trời tối sầm hệt như chạng vạng. Tôn Lộ nhìn đồng hồ đeo tay, cơn mưa này ập đến đúng là sớm hơn dự báo thời tiết thật.

Hai người một tay che ô một tay đẩy xe, mới lội được vài mét thì chiếc ô đã bị gió lật ngược. Tôn Lộ giật mình hét lên một tiếng. Anh lập tức vòng tay ôm ghì lấy vai cô, chắn gió xông thẳng về phía trước. Cả hai chạy một mạch tới chỗ đậu xe, chẳng còn tâm trí đâu mà màng đến hình tượng nữa.

Mưa gió bão bùng thế này, đống hoa cỏ kia đương nhiên không thể vứt phơi trên thùng xe bán tải được. Trần Húc Đông mở cửa ghế sau, chẳng nói chẳng rằng nhét thẳng mấy chậu cây lấm lem bùn đất xuống dưới sàn xe.

Tôn Lộ ướt nhẹp, co rúm bờ vai lại: “Không sợ làm bẩn xe anh sao?”

“Không sao đâu, lên xe đi, kẻo lại ướt thêm bây giờ.”

Lúc yên vị trong xe, cả hai đều đã ướt sũng như chuột lột. Tóc mái của Tôn Lộ bết dính lại thành từng lọn. Vốn vẫn còn chú trọng hình tượng, sợ mình trông khó coi nên cô cứ ngoảnh mặt đi, nhất quyết không chịu quay sang nhìn anh.

Tán lá trầu bà rộng bản từ băng ghế sau vươn ra khoảng trống giữa hai ghế trước. Phiến lá xanh rì to như bàn tay khẽ đung đưa, quệt qua quệt lại như đang bá vai bá cổ hai người.

Cảm giác thật giống như đang chở theo cả một khu rừng nhiệt đới, lại còn là rừng nhiệt đới đang giữa mùa mưa rào.

“Dứt cơn mưa này, chắc là sang hè rồi.” Trần Húc Đông chẳng thèm bận tâm đến nước mưa trên người. Anh cởi phăng chiếc áo phông ướt dính sát vào da thịt, tiện tay dùng nó lau mặt rồi vứt tọt ra ghế sau.

Tôn Lộ liếc qua khóe mắt, thấp thoáng trông thấy những đường nét cơ bụng cực kỳ săn chắc, hai má cô khẽ ửng đỏ. Đây đâu phải lần đầu họ gặp nhau, thế mà cô vẫn coi như trúng tiếng sét ái tình với “sáu anh chàng” kia của anh mất rồi.

Kể từ khoảnh khắc anh c** tr*n, bầu không khí trong xe bỗng chốc biến đổi một cách kỳ diệu. Tôn Lộ rõ ràng trở nên bận rộn hẳn lên. Cô ôm khư khư bó hoa, thò tay vào túi lục lọi tìm khăn giấy, rồi rút ra vài tờ thấm qua loa mái tóc và đôi má ướt nhẹp. Khóe mắt lờ mờ nhận ra anh đang nhìn mình, cô vờ như không thấy, ngửa cổ tiếp tục lau nước trên cần cổ và cánh tay.

Cô nghe thấy gã đàn ông đang ướt lướt thướt bên cạnh bật cười khoái trá. Anh nổ máy chiếc xe bán tải, hòa cùng điệu nhạc văng vẳng trên đài phát thanh, lăn bánh trên chặng đường về.

Dọc đường về, điều hòa trong xe phả hơi lạnh ngắt. Tôn Lộ ngủ gà ngủ gật, đến lúc chớp mắt tỉnh dậy lần thứ ba thì xe cũng vừa tiến vào bãi đỗ.

“Đến nhanh vậy sao.”

“Đường về lúc nào chẳng nhanh hơn lúc đi.” Anh thoăn thoắt xuống xe, mở cửa băng ghế sau bắt đầu bốc dỡ hàng hóa. Nhờ chất tất cả hoa cỏ lên chiếc xe đẩy mà anh chỉ cần đi đúng một chuyến là gom sạch đồ đạc chuyển lên tầng mười hai.

Thang máy “ting” một tiếng báo hiệu đã tới nơi.

Hai người tất tả ngược xuôi chạy đôn chạy đáo suốt cả buổi sáng chỉ vì mấy chậu cây, đáng tiếc là giờ phút này chẳng còn ai thèm bận tâm đến sự tồn tại của chúng nữa.

Bọn chúng vừa được đẩy ra khỏi thang máy đã bị bỏ xó ngoài hành lang. Những phiến lá vẫn còn tí tách rỏ xuống từng giọt nước mưa mang về từ mười cây số ngoài kia, lẳng lặng đưa tiễn đôi nam nữ đang hôn nhau say đắm đến mức cuồng nhiệt, lảo đảo bước qua cánh cửa phòng 1202.

Tôn Lộ bị bế xốc lên tủ giày. Lòng bàn tay nóng hầm hập của anh tách mở hai đầu gối cô ra. Cơn mưa nhiệt đới dường như đã trút thẳng vào tận trong nhà, thấm ướt cõi lòng cô và ướt đẫm cả cằm anh.

“Lộ Lộ…”

Anh lại rướn người lên hôn môi cô. Cảm thấy bản thân lúc này có phần nhem nhuốc, Tôn Lộ quay ngoắt mặt đi định né tránh nhưng đã bị anh ôm ngang eo nhấc bổng lên, hoàn toàn không có cơ hội thoát khỏi sự kiểm soát.

Nụ hôn triền miên kéo dài từ lối vào cho đến tận ghế sofa. Lúc ngang qua chiếc tủ trang trí phòng ăn, Tôn Lộ vung vẩy hai chân đập đập gọi anh dừng lại. Cô kéo ngăn kéo, móc ra chiếc hộp “áo mưa” mà anh từng cố tình gửi lại nhà cô dạo trước, đề phòng bản thân bị cơn bão nhiệt đới này làm cho mờ mịt tâm trí.

“Cái này phân biệt mặt trái mặt phải kiểu gì vậy?” Anh xé lớp vỏ nhôm bọc ngoài, cất giọng hỏi.

Tôn Lộ ngồi trên đùi anh, híp mắt lườm nguýt. Diễn, diễn tiếp đi anh trai.

“Cô Tôn dạy anh đi.”

Tôn Lộ lùi người nhích về sau một chút, tự tay làm động tác hướng dẫn thực hành, không quên ngước mắt trừng anh cảnh cáo: “Không được gọi em bằng cái danh xưng đó vào lúc này!”

“Vào lúc nào cơ?” Anh nhấc bổng cô lên một chút rồi lại từ từ buông xuống: “Hử? Anh chưa hiểu lắm là vào lúc nào…”

Hơi thở của Tôn Lộ rối loạn. Cô nằm rạp lên vai anh, yếu ớt như một lá cờ vải mềm rũ, bám chặt lấy cột buồm giữa cơn mưa dông xối xả. Cô buộc phải quấn riết lấy anh mới có thể tránh khỏi nguy cơ bị hất văng xuống thuyền giữa nhịp sóng trập trùng điên đảo.

Đây là quyết định đầu tiên khiến Tôn Lộ cảm thấy vô cùng mãn nguyện kể từ khi tốt nghiệp.

Cố chấp tạm bợ với một người đàn ông mình không yêu, kết cục chưa hẳn đã sai lầm. Nhưng thuận theo trực giác, buông thả quấn quýt bên người đàn ông vừa gặp lần đầu đã khiến cô đỏ mặt tía tai, dẫu chẳng có tương lai thì bét nhất cũng được gọi là sống trọn từng khoảnh khắc.

  1. Shuang Wai Wai (爽歪歪) & Kẹo dẻo Dr. Bear (熊博士软糖): Các thương hiệu đồ ăn vặt/sữa chua uống cực kỳ nổi tiếng, gắn liền với tuổi thơ của giới trẻ Trung Quốc.
  2. Phong cách Sát Mã Đặc (杀马特 – Smart): Tiểu văn hóa mạng nổi lên ở Trung Quốc vào những năm 2000. Đây là phong cách của thanh thiếu niên nông thôn hoặc vùng ven học đòi theo trào lưu punk/goth/visual kei, đặc trưng bởi mái tóc vuốt keo chổng ngược, nhuộm màu sặc sỡ, quần áo kỳ dị và cách trang điểm đậm. (Khá tương đồng với phong cách HKT ngày xưa tại Việt Nam).
  3. Gia tộc Táng Ái (葬爱家族): Một biểu tượng/hiện tượng mạng bắt nguồn từ game Audition của Trung Quốc, gắn liền chặt chẽ với trào lưu Sát Mã Đặc. “Táng Ái” mang ý nghĩa “chôn vùi tình yêu”, đại diện cho phong cách sến súa, bi lụy, thường dùng ngôn ngữ mạng (teencode) và các biểu tượng cảm xúc như “~Lệ” (~Tear) để thể hiện sự tổn thương, nổi loạn.
  4. Lốp xe Michelin: Sản phẩm chủ lực của tập đoàn Michelin (Pháp), một trong những nhà sản xuất lốp xe lớn và lâu đời nhất thế giới, thành lập năm 1889. Thương hiệu này nổi tiếng toàn cầu về độ bền, khả năng bám đường tốt và vận hành êm ái.
  5. Sáu anh chàng kia (他们六个): Trong bản raw, tác giả dùng cách gọi chơi chữ để ám chỉ cơ bụng 6 múi (lục múi) của nam chính.