“Lộ Lộ, con với Hướng Nguyên không thành cũng chẳng sao.” Uông Tình cũng rất thẳng thắn: “Trong Viện kiểm sát tìm kỹ thì vẫn có khối người phù hợp, hoặc bên Tòa án cũng được. À đúng rồi, bố con còn quen một cậu luật sư trẻ tuổi tài cao đấy, chỉ là không biết người ta đã có bạn gái hay chưa thôi.”
“Mẹ à.” Tôn Lộ không kìm được lên tiếng: “Con mới hai mươi tư, con không muốn đi xem mắt đâu.”
Cảm giác làm lỡ dở thanh xuân của người khác quả thực chẳng dễ chịu gì. Dù cô đã kịp thời nói lời chia tay, nhưng thứ cảm giác tội lỗi ấy lại khiến tâm trạng cô trở nên ngổn ngang trăm mối ngay cả khi chỉ vừa nghe nhắc đến tên Hướng Nguyên.
“Con với Hướng Nguyên đâu tính là xem mắt. Không phải cứ bố mẹ giới thiệu thì gọi là xem mắt đâu, chỉ là tình cờ bố con quen biết một chàng trai tốt nên mới giới thiệu cho con làm quen thôi.”
“Thì vẫn là xem mắt mà? Nói thật là con chẳng có chút hứng thú nào cả, làm vậy chỉ uổng công vô ích, lại còn lãng phí tình cảm của người ta nữa.”
“Sao lại gọi là lãng phí tình cảm chứ? Lộ Lộ à, con nghe lời mẹ đi.”
Cô còn chưa đủ ngoan ngoãn vâng lời hay sao?
Tôn Lộ cảm thấy bản thân đã vâng lời đến mức thái quá, thế nhưng đôi khi như vậy vẫn chưa đủ hiểu chuyện trong mắt bố mẹ. Cô cứ như bị treo lơ lửng giữa vách núi cheo leo, leo l*n đ*nh thì không được, mà gieo mình nhảy xuống cũng chẳng xong; cứ mãi loay hoay không tìm thấy lối thoát.
Tôn Lộ không muốn nghe Uông Tình nói thêm nữa. Cô biết mẹ không hề cố ý, bà chỉ muốn cô tiếp thu ý kiến của mình. Tuy nhiên, cái kiểu giáo huấn tận tình, thấm thía này thường mang theo sự cố chấp, chưa đạt được mục đích thì thề không chịu bỏ cuộc.
“Mẹ ơi, con cảm thấy như vậy là không đúng. Chính vì hai năm nay con quá mức vâng lời nên mẹ con mình mới bị cuốn vào cái vòng luẩn quẩn của kiểu chung sống này. Kể từ lúc tốt nghiệp về quê tìm một công việc ổn định, quẩn quanh bên cạnh bố mẹ, con có cảm giác mình như bị kéo tụt lại thời thơ ấu. Bố mẹ luôn coi con là một đứa trẻ, luôn cho rằng những quyết định của con là bồng bột, thiếu chín chắn và cần phải can thiệp vào.”
“Đối với mẹ, tất nhiên con mãi mãi là một đứa trẻ.”
“Khác nhau chứ ạ.” Tôn Lộ không nhịn được đành lật lại chuyện cũ: “Hồi bé con muốn học Taekwondo thì bố mẹ lại bắt con đi học Thư pháp. Đến lúc đi học, con muốn thi năng khiếu ngành Phát thanh – Dẫn chương trình thì mẹ lại bảo con gái nên làm giáo viên rồi hướng con thi vào trường Sư phạm. Mẹ bảo làm giáo viên với MC cũng giông giống nhau, đều phải nói nhiều cả. Con cũng rất ngoan ngoãn, nhất nhất làm theo sự sắp đặt của mọi người.”
Thái độ của Tôn Lộ lúc này vô cùng bình tĩnh. Ban đầu Uông Tình vẫn chưa kịp phản ứng, mãi đến khi nghe trọn câu mới lờ mờ nhận ra có gì đó không ổn.
Tôn Lộ ngoảnh mặt đi chỗ khác: “Thực ra chuyện học Taekwondo hay thi năng khiếu đến tận bây giờ cũng chẳng gọi là tiếc nuối gì nữa, lỗi do bản thân con không đủ kiên định mà thôi.”
Vốn là người thuộc thể chất dễ rơi nước mắt, cô mới nói được đôi ba câu thì nước mắt đã chực trào. Cô đưa lòng bàn tay quệt ngang mặt, dứt khoát đưa ra quyết định: “Con nghĩ mình nên dọn ra ở riêng. Con tính kỹ rồi, con sẽ dọn ra ngoài, và con sẽ bắt đầu đi xem nhà ngay từ hôm nay. Con không hề có ý định chống đối lại gia đình hay gì cả, con chỉ muốn thay đổi môi trường sống một chút thôi.”
Uông Tình bàng hoàng sửng sốt. Bà không thể ngờ một chủ đề xoay quanh chuyện yêu đương, cưới xin lại k*ch th*ch sự phản kháng mãnh liệt đến vậy từ cô con gái: “Lộ Lộ?”
Tôn Lộ đứng dậy, chẳng biết phải đi về hướng nào, đành lóng ngóng thu dọn lại mặt bàn: “Con xin lỗi mẹ, làm mẹ phải buồn rồi, chuyện này con sẽ tự trình bày với bố sau ạ.”
Tối hôm đó, Tôn Lộ và Tôn Kiến Hoành ngồi uống trà ngoài phòng khách, hai bố con đã có một cuộc tâm tình thật dài.
Tôn Kiến Hoành luôn tự nhận mình là một người cha tâm lý và cởi mở, thế nên ông không hề phản đối việc con gái muốn dọn ra ngoài để sống tự lập. Huống hồ, trước đó ông đã trao đổi kỹ càng với Uông Tình, tường tận mọi ngọn ngành nên cũng chẳng định làm căng trong chuyện này. Dù sao thì có dọn ra ngoài ở, con bé vẫn lẩn quẩn trong huyện Tây Kiều, ngày ngày vẫn phải tới trường Tiểu học Tây Kiều để đi làm thôi.
Đương nhiên, nguyên nhân cốt lõi vẫn xuất phát từ sự tin tưởng tuyệt đối mà hai vợ chồng dành cho Tôn Lộ. Trong mắt họ, cô từ đầu chí cuối vẫn luôn là một cô con gái ngoan ngoãn, chưa từng làm ra bất kỳ chuyện gì đi quá giới hạn.
“Con cứ đi xem nhà đi, nhớ tìm khu nào có hệ thống an ninh ra vào nghiêm ngặt ấy. Không nhất thiết phải ở sát trường, nhưng giao thông đi lại phải thuận tiện. Có một điều thế này Lộ Lộ à, khoản tiền thuê nhà bố mẹ sẽ chu cấp giúp con một phần. Mặc dù bố rất mong con có thể rèn giũa được tính tự lập, nhưng mấy căn phòng giá rẻ quá thì an ninh lại kém, bố mẹ thực sự không an tâm.”
“Dạ vâng, con hiểu ạ.”
“Còn chuyện giữa con và Hướng Nguyên, quả thực bố cảm thấy khá tiếc nuối, nhưng bố sẽ không can thiệp vào chuyện riêng của hai đứa đâu. Bố và mẹ con chung quy cũng chỉ mong con có một cuộc sống êm ấm sau này. Chỉ là đôi khi mẹ con hơi sốt sắng quá mức, bà ấy sợ con lỡ mất duyên tốt, lại sợ con phải chịu thiệt thòi. Tuy hiện tại bà ấy vẫn còn hờn dỗi đôi chút, nhưng bà ấy cũng tâm sự với bố rồi, nói rằng mọi quyết định của con bà ấy đều sẽ ủng hộ. Bố mẹ chỉ có mỗi mình con là con gái rượu, không cưng chiều con thì cưng chiều ai bây giờ.”
Nói đoạn, ông vỗ nhẹ lên bờ vai con gái rồi bưng tách trà bước lên lầu.
Tôn Lộ thấu hiểu tâm trạng của Uông Tình, và cô cũng biết ý định của mẹ không phải muốn kiểm soát mình. Chẳng qua bà đã quá quen với việc dành trọn vẹn sự quan tâm, lo lắng cho cô mà thôi. Xét cho cùng, trong suốt chặng đường trưởng thành của cô, vai trò của người bố đã từng có một khoảng thời gian vắng bóng vì tính chất công việc. Đã có một dạo, hai mẹ con họ chính là cả thế giới của nhau. Khi ấy, cô hoàn toàn dựa dẫm vào mẹ, và mẹ cũng dồn hết tâm sức để bảo bọc, chở che cho cô.
Vì thế, khi ngày đó cũng đến, ngày mà cô con gái bé bỏng nay đã khôn lớn và có chính kiến riêng, Uông Tình quả thực cần chút thời gian để chấp nhận. Việc bà hờn dỗi trốn tịt trên lầu, từ chối tham gia vào cuộc họp gia đình lúc này, thực chất là đang lén trốn đi lau nước mắt một mình.
Tôn Lộ ngước mắt nhìn lên chiếc đèn chùm pha lê sáng choang trên trần nhà, bỗng dưng cảm giác trống rỗng trào dâng xen lẫn sự nhẹ nhõm như vừa trút được một gánh nặng ngàn cân.
Kể từ lúc khai giảng học kỳ mới đến nay mới vỏn vẹn ba tháng, cớ sao cô lại có cảm giác như mọi thứ đã trôi qua từ rất lâu, rất lâu rồi vậy.
…
Tôn Lộ hẹn đi xem nhà vào khung giờ sau khi tan làm. Nhân viên môi giới là một chị gái vô cùng nhiệt tình và xởi lởi. Vừa biết Tôn Lộ là giáo viên trường Tiểu học Tây Kiều, chị ta liền bắt chuyện rôm rả, khoe rằng con trai mình cũng làm giáo viên dạy Toán ở trường cấp ba, còn cứ xuýt xoa khen hai người thật là trùng hợp, thật là có duyên.
Chỉ một câu “có duyên” ấy thôi đã khiến Tôn Lộ xanh mặt, chẳng dám thuê căn nhà này nữa.
Chị gái môi giới tinh ý nhận ra sự e ngại của cô nên vội vàng giải thích mình không hề có ý đồ gì khác. Chị ta hành nghề đã nhiều năm, uy tín luôn được khách hàng truyền miệng khen ngợi, làm việc cực kỳ công tư phân minh.
“Để em xem lại phòng tắm và nhà vệ sinh một chút ạ.” Tôn Lộ lên tiếng.
“Khu vực vệ sinh được thiết kế tách biệt khu khô và khu ướt nên rất sạch sẽ. Hơn nữa em xem này, vách ngăn là cửa kính lùa chứ không phải dùng rèm kéo đâu.”
Nhìn chung tổng thể căn nhà khá ổn, đặc biệt là vị trí địa lý. Từ khu dân cư này đi bộ tới trường chưa đầy mười phút. Chị môi giới cho biết căn nhà này được chủ mua chuyên để cho thuê nên nội thất vẫn còn rất mới. Nếu Tôn Lộ chốt hạ, cô mới chỉ là khách thuê thứ hai của căn nhà này. Khách thuê trước là một gia đình ba người nên họ giữ gìn đồ đạc cũng rất cẩn thận, sạch sẽ.
Tôn Lộ cầm sơ đồ mặt bằng đi dạo một vòng quanh phòng khách.
Căn hộ gồm hai phòng ngủ và một phòng khách, thiết kế bếp mở nhưng đã được người thuê trước bỏ tiền lắp thêm cửa kính lùa tách biệt. Nhà vệ sinh cũng rất đỗi sáng sủa, sạch sẽ, lại được trang bị đầy đủ các thiết bị nội thất lớn như tủ lạnh, tivi màu. Nếu tính theo thang điểm một trăm, căn này ít nhất cũng phải đạt chín mươi lăm điểm.
Căn nhà này quả thực cô rất ưng ý, ngặt nỗi vì nằm gần trường học nên giá thuê có phần nhỉnh hơn dự tính.
Giá thuê là hai ngàn tư một tháng, trong khi lương tháng của Tôn Lộ còn chưa tới bốn ngàn tệ. Nếu bắt cô phải tự gồng gánh toàn bộ chi phí, dọn vào ở xong chắc cô chỉ còn nước mở toang cửa sổ mà hít khí trời sống qua ngày.
“Em khá ưng căn này rồi, nhưng chắc phải đợi em về bàn bạc lại với gia đình đã, muộn chút em sẽ liên hệ lại với chị. À đúng rồi, phiền chị trao đổi với chủ nhà giúp em, nếu em thuê thì em muốn thay mới khung giường và máy giặt hiện tại, sau này chuyển đi em sẽ để lại luôn. Chị hỏi thử xem ý chủ nhà thế nào nhé.”
Tôn Lộ mang thông tin căn hộ về báo cáo với Uông Tình. Ban đầu, mẹ cô còn mạnh miệng bảo không thèm xem, thế mà lầm bầm một hồi, ánh mắt bà lại liếc nhìn sơ đồ mặt bằng, sau đó liền nghiêm túc phân tích cặn kẽ từng chút một.
Và kết luận cuối cùng được rút ra: Thuê.
Thế là hai bên chốt xong thời gian, Tôn Lộ hỏa tốc ký hợp đồng và nhận được chìa khóa nhà mới.
Cô không ngơi tay, tính toán đóng gói trước vài món đồ dùng thường ngày mang sang, chừng hai ba thùng carton gì đó, số còn lại sẽ từ từ chuyển sau.
Riêng chiếc bể cá kia… Tôn Lộ dọn dẹp quần áo chỉ mất nửa tiếng, nhưng hì hục với cái bể lại ngốn đứt một giờ đồng hồ. Cô phải tháo dỡ thiết bị trước, sau đó dùng cốc nhựa kiên nhẫn múc từng cốc nước ra ngoài, vơi đến khi mực nước chỉ còn xâm xấp khoảng năm phân dưới đáy bể, vừa đủ cho chú cá nhỏ tạm bợ.
May mà mọi việc đều trót lọt bình an, cả cô và chú cá nhỏ đều ngồi xe đến nhà mới an toàn.
Uông Tình và dì giúp việc sang phụ cô dọn dẹp qua loa. Thực ra cũng chẳng có gì nhiều để dọn, chủ yếu là bà ở lại bầu bạn trong lúc đợi thợ đến lắp máy giặt. Xong xuôi, Uông Tình dặn dò con gái vài câu về việc đóng cửa sổ, khóa cửa nẻo và cẩn thận củi lửa ban đêm rồi mới yên tâm ra về.
Mọi việc đều suôn sẻ, điều rắc rối duy nhất là chiếc giường cô đặt mua phải tới ngày mai mới giao đến, hôm nay chỉ mới nhận được mỗi tấm đệm. Tôn Lộ không muốn người nhà biết việc mình tính toán sai thời gian giao hàng dẫn đến bất lợi ngay ngày đầu dọn ra riêng, nên đành nhắm mắt ngủ tạm trên ghế sofa một đêm.
Hậu quả là sáng hôm sau cô bị vẹo cổ.
Tôn Lộ đành mang cái cổ ngoẹo đi dạy học suốt cả ngày. Trong giờ học, cô tất nhiên không tránh khỏi việc phải trả lời những câu hỏi ngây ngô của lũ trẻ.
“Cô Tôn ơi, đầu của cô bị sao vậy ạ?”
Tôn Lộ sờ sờ cái đầu trên cổ mình, cảm thấy buồn cười: “Đầu của cô á? Không phải đầu cô có vấn đề đâu, mà là cổ có vấn đề đấy. Cô mới chuyển nhà, đổi giường mới nên chưa quen, bị vẹo cổ một chút thôi.”
Thế là ngay chiều tan học hôm đó, Trần Húc Đông đã hóng được tin Tôn Lộ chuyển nhà.
Theo ấn tượng của anh, cô vốn sống cùng gia đình. Việc đột ngột chuyển nhà, lại còn vội vã như vậy, chắc hẳn là dọn ra sống tự lập. Mà khả năng cao hơn… là đã tái hợp với gã bạn trai cũ để cùng nhau xây đắp tổ uyên ương cũng nên.
Vậy thì phải chúc mừng cô rồi.
Trêu chọc anh xong là tìm thấy ngay định hướng cuộc đời cơ đấy.
Trần Húc Đông cất tiếng hỏi vị hành khách nhí ở ghế sau: “Hôm nay trông cô giáo con thế nào?”
Trần Vũ Hàng đang bận m*t thạch trái cây Hỷ Chi Lang, lúng búng hỏi lại: “Cô giáo nào ạ?”
Anh từng hỏi thăm giáo viên nào khác của cậu nhóc chắc? “Cô Tôn của con ấy.”
“Trông cô đẹp lắm.”
“Chú biết rồi, chú đang hỏi sắc mặt cô trông ra sao kìa.”
“Trắng trắng ạ.”
Thôi được rồi, chẳng cần hỏi thêm làm gì, thằng nhóc này có biết cái cóc khô gì đâu. Trần Húc Đông đánh vô lăng: “Ở nhà hết thức ăn rồi, con theo chú ra chợ hay để chú đưa con về nhà trước?”
Trần Húc Đông đưa đứa trẻ về nhà rồi lái xe ra khu chợ gần đó mua thức ăn.
Người dân bản địa luôn tuân thủ nguyên tắc mua đồ tươi sống mỗi ngày, việc dạo chợ sau khi tan làm đã trở thành một phần của nhịp sống thường nhật. Thế nhưng Trần Húc Đông thì không phải lúc nào cũng rảnh rỗi. Chỉ những hôm đóng cửa tiệm sớm anh mới ghé qua, thường sẽ mua một con cá sống, thêm đĩa nộm gỏi hoặc vịt muối để nhắm rượu.
Khu chợ này có một quầy bán món Phù thê phế phiến cực kỳ đắt khách, đến mua kiểu gì cũng phải xếp hàng. Trần Húc Đông xách túi cá, mãi mới lết được lên vị trí thứ hai trong hàng thì loáng thoáng nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên gần đó.
“Ông chủ ơi, măng này bán thế nào ạ?”
“Mười tệ một cân.”
Anh sững người, quay đầu nhìn sang. Quả nhiên là Tôn Lộ, cái đồ ngốc rủng rỉnh tiền đi mua măng ngoại tỉnh vào tận cuối tháng Năm.
Rõ ràng sắp đến lượt mình, ông chủ quầy cũng cất tiếng hỏi muốn lấy món trộn gì rồi, ấy thế mà anh lại nhường chỗ cho người phía sau lên mua trước, còn mình thì rảo bước về phía sạp rau củ Tôn Lộ đang đứng.
“Măng này mà mười tệ á?”
Tôn Lộ đang ngồi xổm lựa măng trong rổ, nghe giọng Trần Húc Đông vang l*n đ*nh đầu thì giật thót mình.
Sau lần tan rã không mấy vui vẻ ấy, cô từng tưởng tượng ra đủ cảnh vô tình chạm mặt anh ở bất cứ ngóc ngách nào quanh trường, nhưng tuyệt nhiên chưa từng nghĩ tới là ở chợ. Hơn nữa, nghe cái giọng điệu kia của anh, dường như cô lại bị “chém đẹp” rồi.
Trần Húc Đông lặng lẽ ra hiệu bằng tay, dắt cô tránh xa sạp bán măng. Tôn Lộ biết anh sẽ không tự dưng làm trò vô cớ nên cũng ngoan ngoãn đi theo. Đi xa được một đoạn, cô mới hỏi: “Tôi suýt mua hớ hả?”
“Hết tháng Tư rồi thì đừng mua măng xuân nữa, toàn hàng ngoại tỉnh không tươi đâu. Chỗ cô vừa xem bán năm tệ một cân là cùng, mà ăn cũng dở tệ.”
“Ra là vậy.”
“Trước đây cô ít đi chợ đúng không? Chưa từng gặp cô ở đây bao giờ. Tiểu Hàng bảo cô mới chuyển nhà, xem ra là thật.”
“Vâng, tôi chuyển đến sống gần trường, khỏi phải bắt xe buýt đi làm nữa.”
“Ừ.”
Bỗng dưng hai người rơi vào trạng thái lặng thinh.
Hôm nay Tôn Lộ diện một chiếc váy liền màu vàng nhạt dài ngang gối, khoác ngoài chiếc áo len mỏng đan thưa, tay xách chiếc giỏ mây đi chợ trông thì đẹp nhưng chẳng mấy thiết thực. Dáng vẻ của cô lúc này hệt như một “cô vợ mới cưới” đi lạc giữa khu chợ xô bồ.
Thế còn anh chồng mới cưới sống chung với cô đâu rồi?
Nghĩ ngợi hồi lâu, cuối cùng anh đành rặn ra một câu: “Sao đi chợ có một mình thế, bạn trai cô chưa tan làm à?”
Cô nhạt giọng đáp lại: “Tôi từng nói mình độc thân rồi mà.”
Một chiếc xe máy điện bấm còi “bíp bíp” lướt qua mặt hai người. Trần Húc Đông vờ như bị phân tâm, ngoảnh mặt nhìn theo chiếc xe, nhưng thực chất là để che giấu những biến chuyển biểu cảm vô cùng đặc sắc đang lan tràn trên khuôn mặt.
Anh hắng giọng, đưa tay sờ nhẹ lên mũi: “Phải, hôm nọ cô có nói thật. Cơ mà sao tự dưng lại nghĩ đến việc dọn ra sống riêng vậy?”
“Không biết nữa, chắc là do đã suy nghĩ thấu đáo rồi.”
Suy nghĩ thấu đáo? Ý cô ấy là…
Xung quanh khu chợ có phần ồn ào, giọng nói của cô lại không lớn. Trần Húc Đông cứ ngỡ mình nghe nhầm, bèn nhíu mày cúi thấp người xuống, muốn cô lặp lại lần nữa.
Tôn Lộ ngước mắt lên, bất chợt hỏi: “Trần Húc Đông, anh biết lắp giường không? Giường tôi mua giao tới rồi nhưng tôi không biết lắp.”
–
- Phù thê phế phiến (夫妻肺片 – Phổi bò phu thê): Món ăn nguội nổi tiếng của ẩm thực Tứ Xuyên, thường làm từ thịt bò và nội tạng bò (như lòng, dạ dày, lưỡi) thái lát mỏng, trộn cùng nước sốt cay tê đặc trưng. Dù tên gọi có chữ “phế” (phổi) nhưng món này ngày nay hiếm khi dùng phổi bò thật.
- Hỷ Chi Lang (喜之郎): Thương hiệu thạch rau câu và thực phẩm ăn vặt hàng đầu của Trung Quốc, thành lập năm 1993 tại Quảng Đông. Đây là cái tên mang tính biểu tượng, gắn liền với tuổi thơ của nhiều thế hệ.