Chương 9 - Đại Đội Trọng Án - Vân Khởi Nam Sơn

Đại Đội Trọng Án - Vân Khởi Nam Sơn

Cái người La Vệ Đông này, nhìn tướng tá thì có vẻ thẳng như ruột ngựa, ăn nói không biết vòng vo tam quốc là gì nhưng thực tế, nếu chỉ nhìn mặt mà bắt hình dong thì lầm to. Anh ta nhập ngũ từ năm mười tám tuổi, đi lên từ một quân nhân bình thường cho đến tận chức Thiếu tá, trong khoảng thời gian đó còn được cử đi học bổ túc tại trường sĩ quan. Dù nghiệp vụ có xuất sắc đến đâu đi chăng nữa, nếu không có chút nghề đối nhân xử thế và mưu mẹo thì cũng khó mà nổi bật lên hẳn giữa hàng hà sa số đồng nghiệp được như vậy.

Thế nên Triệu Bình Sinh hiểu rất rõ, lòng kính trọng của Trần Phi dành cho La Vệ Đông hoàn toàn xuất phát từ sự nể phục. Kẻ mạnh chỉ bị chinh phục bởi kẻ mạnh hơn, nếu chỉ dựa vào mấy khối cơ bắp cuồn cuồn, cùng lắm chỉ khiến Trần Phi liếc nhìn thêm mấy cái thôi. 

Nhận điếu thuốc từ tay Triệu Bình Sinh, La Vệ Đông cúi đầu châm lửa, khẽ gõ lên tay đối phương thay lời cảm ơn rồi phả ra một làn khói: “Bình Sinh này, sức khỏe bố tôi không tốt, trong đội cậu là người thận trọng nhất, phiền cậu ngày thường để mắt đến ông ấy một chút. Chứ cứ hễ có vụ án là ông ấy lại làm việc quên ngày đêm, nhà chẳng chịu về, anh em tôi cũng chẳng biết đường nào mà chăm sóc.”

Nghe anh ta lấy chuyện của bố ra để mở lời, Triệu Bình Sinh gật đầu đáp lễ. Người ta đã không đả động gì đến Trần Phi thì hắn cũng chẳng dại gì tự chui đầu vào lưới. Có những chuyện một khi để La Vệ Đông biết cũng chẳng khác gì chính mình nói cho Trần Phi nghe.

Hắn tin rằng loại đàn ông như La Vệ Đông khó lòng mà thấu hiểu được thứ tình cảm này, vì anh ta vốn là kiểu người “thẳng như ruột ngựa”, chuyện yêu chiều vợ thì cả hệ thống cảnh sát ai ai cũng biết. Trước đây hắn từng nghe Trần Phi kể La Vệ Đông đi uống rượu ăn đồ nướng đến mức say nát bét, đầu to như cái đấu, vậy mà vẫn không quên đóng gói phần gân bò nướng vợ thích nhất mang về, lại còn dặn đi dặn lại nhà hàng: “Ít muối, cay vừa thôi”.

Trong vài lần hiếm hoi chạm mặt trên bàn rượu, Triệu Bình Sinh cũng từng tận mắt chứng kiến vẻ nhu tình của gã đàn ông sắt đá này. Chuyện là khi nhắc về lúc vợ sinh con, đúng đợt La Gia Nam sinh khó, phải dùng đến kẹp sản khoa mới lôi được đứa bé ra. Kết quả sau sinh Lưu Mẫn Kiều bị băng huyết, phải thay máu toàn thân đến hai lần. Vậy mà lúc tỉnh lại, chị ấy nhất quyết không cho người nhà gọi điện báo cho chồng. Khi ấy La Vệ Đông đang ở Tân Cương xây dựng đường sắt cách nhà hàng nghìn cây số, lúc về đến nơi thì con đã đầy tháng. Hôm đó mượn hơi men, La Vệ Đông cứ thế ôm mặt khóc tu tu trước bàn dân thiên hạ, ai khuyên cũng chẳng được.

Thấy Triệu Bình Sinh vẫn cứ im lìm không mặn mà tiếp lời, nét mặt La Vệ Đông không khỏi có chút gượng gạo. Anh ta thừa biết, trong cái đội Trọng án này nếu nói về khoản khéo léo đối nhân xử thế thì Triệu Bình Sinh chắc chắn xếp số một. Vậy mà đối với anh ta, Triệu Bình Sinh lại bài xích rõ rệt như vậy, rõ ràng ngược lại phong cách thường ngày.

– Quái lạ, mình rốt cuộc đã đắc tội gì với tên này nhỉ? Chẳng lẽ vì rủ Trần Phi đi nhậu mà không rủ nó? Không đến mức nhỏ mọn vậy chứ?

“Bình Sinh,” La Vệ Đông lên tiếng lần nữa, giọng điệu thân thiết như anh em trong nhà, “Đợi vụ án này kết thúc, cậu rủ cả Trần Phi, Tào Hàn Quần với Phó Lập Tân, mấy anh em mình làm một chầu ra trò. Lâu rồi tôi chưa uống với cậu miếng nào.”

“Tửu lượng của tôi kém lắm, lại chẳng ham hố gì chuyện rượu chè. Với lại các anh cứ hễ ngồi vào bàn là uống đến trời đất quay cuồng, tôi mới một chén đã gục thì lại làm mất vui.” Triệu Bình Sinh mặt không đổi sắc nói dối trắng trợn, gương mặt trông rõ là vô tội.

“Thực ra Trần Phi cũng chẳng uống được bao nhiêu đâu, cậu ta chỉ có cái gan hùm là giỏi thôi. Lần trước uống với các anh xong tôi phải đến đón, anh không biết tôi đã phải tốn bao nhiêu công sức mới lôi được nó từ ghế sau xuống đâu, say khướt rồi cứ bám chặt lấy người ta như con khỉ leo cây ấy.”

“…”

La Vệ Đông thầm nghĩ: Hay cho Triệu Bình Sinh, mắng người mà không cần dùng đến một chữ th* t*c luôn. Chà, Trần Phi say thành con khỉ, vậy hội chúng tôi là cái gì? Thành khỉ đột cả à?

Cục tức này còn chưa kịp tiêu tan thì lại nghe Triệu Bình Sinh bồi thêm: “Sư huynh cứ yên tâm, chỗ sư phụ đã có tôi và Trần Phi để mắt rồi, nhất định không để ông ấy mệt đến mức phải nhập viện nữa đâu. Còn chuyện rượu chè… Hay là thế này, đợi qua đợt bận rộn này, tôi sẽ mua thức ăn rồi ghé qua nhà phiền chị dâu trổ tài một bữa, tôi sẽ uống với ông cụ.”

Nói đoạn, hắn dụi tắt nửa điếu thuốc còn lại vào thùng rác, quay người đẩy cửa lối thoát hiểm đi thẳng, để mặc La Vệ Đông đứng ngẩn ra đó một mình. La Vệ Đông sững người vài giây, sau khi phản ứng lại được thì liền bật cười hừ một tiếng đầy vẻ tự giễu.

– Mẹ kiếp, đúng là đem mặt nóng dán vào mông lạnh mà.

Trong khi đó, Trần Phi đang ở tít ngoài tàu hàng hoàn toàn không hay biết đồng chí Triệu vì mình mà phải thắt lòng thắt dạ đến mức nào. Mà có biết thì lúc này cậu cũng chẳng rảnh để tâm, bởi cái cảm xúc phấn khích khi tìm thấy hiện trường vụ án đã khiến cậu quên sạch sành sanh mọi thứ. Lư Niệm Cửu dẫn người tiến vào phòng động cơ, thuốc thử Luminol (1) vừa phun lên, đèn tử ngoại vừa chiếu vào, một vệt máu kéo dài xuất hiện ngay dưới chân động cơ tuabin khí hiện ra mồn một trước mắt.

Dù không có pháp y đi cùng nhưng Lư Niệm Cửu dù sao cũng là lão tướng trong ngành hình sự, ông có những phán đoán cực kỳ chính xác về các dấu vết tại hiện trường: “Nhìn lượng máu chảy ra thế này, nạn nhân khả năng cao chết do sốc mất máu.”

Ông bảo nhân viên kỹ thuật phun thuốc thử Luminol quanh động cơ một lượt, dưới ánh đèn tử ngoại, những vết máu bắn tung tóe hiện ra rõ mồn một. Trần Phi nhìn vết máu trên sàn rồi lại nhìn lên động cơ, kết hợp với những manh mối mà Triệu Bình Sinh mang về từ bên pháp y, cậu nhanh chóng xâu chuỗi và đưa ra kết luận: “Nạn nhân bị đánh vào đầu sau đó ngã xuống đất, cổ vô tình bị những mảnh kim loại thừa trên sàn đâm thủng động mạch, dẫn đến mất máu cấp tử vong. Sau đó, hung thủ đã phi tang xác vào thùng container để ngụy trang thành một vụ tai nạn ngoài ý muốn.”

Lư Niệm Cửu nghe xong gật đầu tán thành, quay sang nhìn Tào Hàn Quần đang đứng vuốt cằm suy nghĩ: “Cậu thấy thế nào?”

“Tôi thấy hướng suy luận của Trần Phi không có vấn đề gì.” Tào Hàn Quần rút điện thoại ra, bàn bạc với Trần Phi: “Để tôi báo cáo tình hình với đội trưởng La xem có cần phát lệnh truy nã ngay không.”

Trần Phi giơ tay ra hiệu bảo anh đừng vội: “Chuyện lệnh truy nã cứ từ từ, hiện tại vẫn chưa thể khẳng định chắc chắn Chu Lễ Kiệt là kẻ giết Trương Đấu Kim. Đúng rồi, đã liên lạc được với vợ cũ của nạn nhân chưa?”

“Chưa, phía đồn công an địa phương không biết bà ta đi đâu, họ nói để hỏi người thân rồi sẽ phản hồi sớm nhất.” Tào Hàn Quần bất đắc dĩ nhún vai.

Trần Phi tặc lưỡi một tiếng “Mẹ kiếp”, nét mặt lộ rõ sự thiếu kiên nhẫn. Đôi khi những vụ án điều tra liên tỉnh thế này thường hay bị nghẽn ở khâu tìm kiếm tung tích người liên quan, suy cho cùng thì ở đâu cũng có người làm việc theo kiểu đối phó. Bên này thì sốt sình sịch như lửa lan tới nhà, còn bên kia thì cứ lững thững làm theo quy trình, có thúc giục cũng chẳng ăn thua, vì dù sao người ta cũng đâu có nhìn sắc mặt mình mà làm việc.

Đúng lúc Tào Hàn Quần đang gọi điện báo cáo cho La Minh Triết thì điện thoại của Trần Phi cũng đổ chuông. Hàn Định Giang gọi tới, thông báo kết quả xét nghiệm DNA đã được gửi đến văn phòng pháp y nhưng tình hình có chút ngoài dự kiến: DNA của nạn nhân không khớp với Trương Phú Căn nhưng với Trương Bội thì đích thị là quan hệ cha con.

Cái quái gì thế này? Trần Phi nghe xong mà sững sờ. Trương Đấu Kim và Trương Phú Căn không phải anh em ruột? Vậy vụ án này lại vô tình đào bới cả chuyện đời tư thầm kín của bà cụ nhà họ Trương lên rồi.

Cúp điện thoại, cậu thuật lại tin tức cho Lư Niệm Cửu và Tào Hàn Quần, cả hai người cùng lúc thốt lên: “Cái quái gì vậy?” với vẻ mặt đầy kinh ngạc. Kết quả xét nghiệm bắt buộc phải báo cáo trung thực cho người nhà, Trần Phi cân nhắc một lát rồi để Tào Hàn Quần ở lại tiếp tục khám nghiệm hiện trường, còn mình thì lái xe về Cục thành phố để gặp Trương Phú Căn và Trương Bội.

Nghe tin mình và Trương Đấu Kim không phải anh em ruột, mặt Trương Phú Căn tái mét, ông cứ lẩm bẩm mãi: “Sai rồi, chắc chắn các anh xét nghiệm sai rồi!”. Tuy nhiên, phòng thí nghiệm đã làm kiểm tra tới hai lần và kết quả đều như nhau, gần như không có chuyện sai sót. Dù vậy, Trần Phi vẫn gọi điện cho Hàn Định Giang, thuật lại yêu cầu của thân nhân, nhờ anh trao đổi với bên phòng thí nghiệm xem có thể xét nghiệm lại lần nữa hay không.

“Cán bộ xem này, anh em chúng tôi trông giống nhau thế này cơ mà, sao có thể không phải anh em ruột được?” Trương Phú Căn đưa tấm ảnh mang theo cho Trần Phi xem, cuống đến đỏ cả mặt…cũng phải thôi, việc này liên quan đến danh dự của người mẹ già quá cố, nhất định phải làm cho rõ ràng.

Trần Phi từng xem ảnh trên giấy tờ của Trương Đấu Kim, thực sự phải công nhận là ông ta rất giống Trương Phú Căn. Người ngoài nhìn vào sẽ đoán ngay là anh em một nhà. Huyết thống quả là một thứ kỳ diệu, có những anh em ruột trông chẳng có nét gì giống nhau nhưng cũng có những cặp như anh em Triệu Bình Sinh và Triệu Bình Huy, cứ như đúc từ một khuôn ra vậy, nếu không có khoảng cách tuổi tác bảo là sinh đôi người ta cũng tin.

Đối mặt với Trương Phú Căn đang cuống đến mức sắp phát khóc, Trần Phi chỉ có thể nhẹ giọng trấn an: “Tôi đã thông báo cho phòng thí nghiệm rồi, họ sẽ tiến hành xét nghiệm lại một lần nữa. Nhanh thôi, tầm hai ba tiếng nữa là có kết quả.”

Suốt ba tiếng chờ đợi sau đó, Trương Phú Căn cứ đứng ngồi không yên, chốc chốc lại hỏi xem đã có kết quả chưa. Mãi đến mười một giờ đêm, Hàn Định Giang mới gọi điện tới, khẳng định kết quả lần trước hoàn toàn chính xác. Đồng thời, kết quả xét nghiệm DNA thi thể cũng đã có, chứng minh nạn nhân và Trương Phú Căn không hề có quan hệ huyết thống. Nói cách khác, họ không phải do cùng một mẹ sinh ra.

“Chính mắt tôi nhìn thấy nó được mẹ đẻ ra mà!” Nghe thấy kết luận cuối cùng, Trương Phú Căn suýt chút nữa ngất lịm đi. Quan niệm huyết thống ăn sâu bám rễ khiến ông cực kỳ khó chấp nhận sự thật này. Vừa lấy lại chút sức lực, ông đã òa khóc nức nở, vừa đấm thụp thụp vào đùi mình vừa gào lên: “Ai đã tráo em trai tôi? Em trai ruột của tôi đâu?”

Những lời này như một tia sét đán ngang khiến Trần Phi đang đứng bên cạnh khuyên nhủ rơi vào trầm tư. Trong đầu cậu, các manh mối bắt đầu xoay chuyển và kết nối lại với nhau: Căn phòng được dọn dẹp ngăn nắp của Trương Đấu Kim, tấm ảnh bị cắt nát trong ví, sự nhẫn nhịn lạ thường sau khi tranh chấp với Chu Lễ Kiệt, những địa danh và con số ghi trong cuốn sổ tay, hiện trường vụ án được lau dọn sạch sẽ và cả cái xác bị ép đến biến dạng hoàn toàn kia…

“Mẹ nó!” Trần Phi đập mạnh một phát xuống bàn khiến tiếng gào khóc bên cạnh im bặt vì kinh hãi.

Chẳng lẽ… người chết chính là Chu Lễ Kiệt?