Qua quá trình phân tích kín kẽ của tổ chuyên án, nơi ẩn náu của Kim Sơn đã được xác nhận.
Kế hoạch vây bắt chi tiết nhanh chóng được lập ra, các tổ công tác đồng loạt vào vị trí, chỉ chờ lãnh đạo ra lệnh là lập tức triển khai bắt giữ.
Trên đường từ cục đến chốt chặn, Trần Phi mơ hồ cảm thấy Triệu Bình Sinh đang giận dỗi mình.
Từ lúc lên xe tới giờ, hắn nói câu nào cũng lạnh tanh, mắt chỉ nhìn chằm chằm phía trước.
Nghĩ kỹ lại, vẻ khác thường của Lão Triệu không phải bắt đầu từ lúc lên xe, mà ngay trong văn phòng, khi thấy cậu đứng cạnh La Vệ Đông, người kia đã bày ra bộ mặt khó ở như cả thế giới thiếu nợ mình vậy.
“Tôi nói này lão Triệu, cậu bị làm sao thế?”
Châm thêm điếu thuốc, Trần Phi đưa tay ra ngoài cửa kính phủi tàn, trong lòng nghĩ phải nói chuyện đàng hoàng với đối phương một phen.
Theo lý thì lúc làm nhiệm vụ không nên bàn chuyện riêng, nhưng trên xe giờ chỉ có hai người họ. Vốn dĩ còn có Miêu Hồng với thực tập sinh Tiểu Quách, nhưng trước khi xuất phát, La Vệ Minh đã gọi hai người kia xuống xe, giữ lại trung tâm chỉ huy hỗ trợ điều phối.
Ánh đèn đường loang loáng lướt qua gương mặt nghiêng của Triệu Bình Sinh, nhưng hắn vẫn im thin thít.
Trần Phi nghiêng đầu liếc sang, thấy bộ dạng ôm một bụng tâm sự mà không chịu nói kia, trong lòng bắt đầu bốc hỏa:
“Tôi hỏi cậu đấy! Lúc nãy là sao hả? Thái độ đó với sư huynh Vệ Đông? Người ta chào hẹn gặp lại, cậu còn không thèm đáp!”
“Tôi không nghe thấy anh ta nói gì.”
Cả bình dấm chua đã lật tung trời rồi nhưng Triệu Bình Sinh sống chết không chịu thừa nhận mình ghen với La Vệ Đông.
Hắn hiểu Trần Phi quá rõ, chỉ cần nói thật, đối phương chắc chắn sẽ mắng hắn “vô lý”, rồi có thể cãi nhau một trận.
Nói trắng ra, con người đôi lúc thật là tiêu chuẩn kép: tôi nghi ngờ cậu thì được, nhưng cậu không được nghi ngờ tôi.
Nói cho cùng vẫn là lòng tự trọng tác quái.
Nhưng hắn càng chối, Trần Phi càng nổi cáu.
Mẹ nó, nói cái quái gì vậy? La Vệ Đông lúc ấy như dí sát mặt vào cậu, giờ dám bảo không nghe thấy? Coi ông đây mù với điếc chắc?
Tính nóng vừa nổi lên, ý định “bình tĩnh nói chuyện” lập tức bị Trần Phi quẳng lên chín tầng mây. Cậu hừ lạnh:
“Triệu Bình Sinh, tôi nhìn ra từ lâu rồi nhé. Cậu còn ghim chuyện thua Vệ Đông ở cuộc thi bắn súng chứ gì? Lòng tự trọng cao thế thì đừng có đăng ký thi nữa!”
Cái quái gì với cái quái gì thế này?
Triệu Bình Sinh suýt nữa bị chọc cho bật cười vì tức.
Trần Phi được lắm.
Trong đầu cậu ta rốt cuộc có phải mọc hố đen không thế?
Hai người giờ là quan hệ gì, trong lòng chẳng lẽ không biết?
Cậu với La Vệ Đông khoác vai bá cổ ngay trước mặt mình, quay đầu lại còn cắn ngược, cho rằng mình giận vì thua bắn súng?
Sự thật chứng minh, trong đầu Trần Phi một hố đen thật.
Đặc biệt là khu vực phụ trách tình cảm.
Thấy Triệu Bình Sinh không đáp, cậu cho rằng mình nói trúng tim đen, giọng bắt đầu chuyển sang kiểu khuyên nhủ đầy chân tình:
“Cậu suốt ngày ôm sách đọc như tiến sĩ, thua người ta tay bắn tỉa mấy vòng, có gì mà cay cú? Hay thế này đi, đợi vụ này xong hai người đấu lại một trận, tôi làm trọng tài. Ai thua người đó mời trọng tài ăn cơm.”
“Tôi nói lão Trần này, cậu có thể yên tĩnh lái xe được không?”
Triệu Bình Sinh cảm thấy ngay cả tiếng thở dài của mình cũng đầy bất lực.
Miêu Hồng từng nói hắn là con giun trong bụng Trần Phi.
Đúng, mọi hành động của Trần Phi hắn đều đoán được, trong lòng nghĩ gì hắn cũng rõ.
Ngoại trừ phương diện tình cảm.
Nhưng ngược lại thì sao?
Trần Phi thật sự từng đứng ở góc độ của hắn, nghĩ cho cảm nhận của hắn chưa?
Trần Phi vẫn còn hăng hái lên lớp:
“Cậu mà không giận dỗi thì tôi cần gì khuyên nhủ khổ sở thế này? Triệu Bình Sinh, tôi nói cho cậu biết, tôi-đệt! Đang lái xe đấy! Cậu mẹ nó đừng sờ lung tung!”
Giữa tiếng gào đinh tai nhức óc, Triệu Bình Sinh bình thản rút tay về, hỏi:
“Lúc nãy tôi chạm cậu một cái…cậu cảm thấy thế nào?”
Đúng lúc bộ đàm vang lên, cứu Trần Phi khỏi phải trả lời:
“Phó đội Trần, không sao chứ? Tôi thấy xe anh vừa ngoặt thành hình chữ S.”
“Không sao không sao!”
Trần Phi lập tức tắt bộ đàm, sợ cuộc đối thoại này bị truyền sang xe khác. Đồng thời, cậu quay sang ném cho người bên cạnh một ánh mắt như dao:
“Đừng có làm trò nữa! Đang làm nhiệm vụ đấy!”
“Tôi không làm trò.” Triệu Bình Sinh nhìn cậu chằm chằm. “Tôi chỉ hỏi cậu, lúc nãy bị tôi chạm vào…có phải tim cậu run lên không?”
“…”
Trần Phi có thể thừa nhận chắc?
Đánh chết cũng không thể.
“Lúc nãy trong văn phòng, cậu cũng khoác vai đụng chạm La Vệ Đông như thế.”
Có bằng chứng rành rành trước mắt, Triệu Bình Sinh cuối cùng đem hết những lời nghẹn trong lòng nói ra:
“Cậu muốn nói tôi nhỏ nhen cũng được, vô lý cũng được. Nhưng hôm nay tôi nói thẳng, Trần Phi, thật ra so với tôi…cậu thích La Vệ Đông hơn.”
“???????”
Khóe mắt Trần Phi giật liên hồi. Câu “đầu cậu bị cửa kẹp à” lượn trong miệng trăm tám mươi vòng, cuối cùng, lời nói ra lại là:
“Đánh rắm! Trước khi quen cậu, tôi còn không biết mình có thể thích đàn ông nữa!”
“Từ góc độ tâm lý học mà phân tích, hành vi của con người phản chiếu tư duy.”
Chính Triệu Bình Sinh còn thấy bất ngờ khi mình có thể bình tĩnh thảo luận về La Vệ Đông với Trần Phi như vậy, chỉ là giọng vẫn chua lè chua lét:
“Ánh mắt cậu nhìn anh ta, thái độ với anh ta, còn cả những va chạm cơ thể trong vô thức…đều cho thấy anh ta có sức hấp dẫn về thể xác đối với cậu.”
Nếu không phải đang lái xe, Trần Phi đã cho tên mọt sách này một tát dính thẳng lên kính chắn gió rồi.
Cậu tức đến bốc khói, gào lên:
“Cậu đọc sách đến ngu luôn rồi à? Còn lấy lý thuyết trong sách ra mà soi tôi?! Tôi nói cho cậu biết, Triệu Bình Sinh, đời này tôi chưa từng mơ thấy mình lên giường với bất kỳ thằng đàn ông nào! Mẹ nó ngoại trừ cậu!”
Lời vừa bật ra, cậu lập tức nhận ra mình lỡ miệng.
Không khí trong xe nháy mắt đông cứng.
Gió lạnh lùa qua khe cửa kính hé mở, thốc vào mặt cậu, làm biểu cảm “muốn đâm đầu chết quách đi cho xong” cứng đờ luôn trên mặt.
Sự im lặng trong xe lên men từng chút một.
Không lâu sau, từ ghế phụ bắn tới một ánh mắt cháy rực, nhìn đến mức mặt Trần Phi nóng ran, cổ họng cũng khô khốc.
Khóe môi Triệu Bình Sinh cong lên:
“Cậu mơ thấy tôi làm gì?”
“Không nhớ!”
Lúc này Trần Phi chỉ muốn rút súng bắn chết hắn rồi tự bắn mình luôn cho xong.
“Nhớ lại kỹ xem nào, tôi muốn nghe đầy đủ chi tiết.”
“Cút!”
“Nói đi, cậu làm tôi tò mò rồi.”
“Tò mò hại chết mèo!”
“Được, không nói thì thôi.” Triệu Bình Sinh chậm rãi nhướng mày, “Đợi vụ này xong, hai ta thực hành thực tế.”
“Không phải chứ, cậu có thể đứng đắn chút được không! Tôi đang làm nhiệ-”
ĐOÀNG!
Tiếng súng vang lên từ phía xa cắt ngang lời cậu.
Ngay sau đó là loạt tiếng nổ dồn dập hơn cùng tiếng còi cảnh sát rú vang chói tai.
Triệu Bình Sinh chộp lấy bộ đàm, chưa kịp hỏi thì bên trong đã truyền ra tiếng rè rè cùng giọng gào đầy gấp gáp của người phụ trách tổ chuyên án:
“Tổ ba! Nghi phạm mục tiêu đang lái xe lao về phía các cậu! Lập tức chặn lại!!”
–
Tiếng còi cảnh sát rít lên xé toạc màn đêm.
Trần Phi đạp mạnh chân ga, chiếc xe cảnh sát lao vọt lên, vượt qua xe tải đang chắn ngang phía trước.
Nhưng đối phương rõ ràng đã ôm tâm lý cá chết lưới rách, không những không giảm tốc mà còn phóng xe hơn 160km/h, đâm thẳng vào xe cảnh sát!
Ánh đèn pha trắng lóa làm tầm nhìn trước mắt hóa thành một mảng mù mịt. Khoảnh khắc ấy, xe cảnh sát không còn khả năng tránh né.
“RẦM!”
Tiếng va chạm long trời lở đất vang lên. Hai chiếc xe đồng thời mất lái, lật nghiêng lao thẳng vào dải cây xanh ven đường!
Chiếc xe cảnh sát chổng bánh lên trời. Kính xe vỡ tung thành mạng nhện, túi khí đồng loạt bung ra. Két nước và bình xăng đều bị va đập méo mó, hơi nóng bốc lên nghi ngút thành từng luồng sương trắng, xăng theo khe nứt ào ạt chảy ra.
Từ cơn choáng ngắn ngủi do va chạm mà tỉnh lại, đầu óc Triệu Bình Sinh quay cuồng, trước mắt đầy sao. Nhưng điều không ngoài dự đoán là hắn vẫn bị dây an toàn siết chặt trên ghế phụ.
Cố nhịn cơn đau nhói trong lồng ngực, hắn gắng sức xoay người nhìn sang Trần Phi. May mắn là đối phương vẫn còn sức chửi tục.
“Đệt…”
Lau vệt máu bên má, Trần Phi nghiến răng rít lên.
Cú đâm vừa rồi khiến cậu tưởng mình phải xuống mồ thật rồi.
Cậu giật mạnh dây an toàn, cả người “rầm” một tiếng, rơi xuống trần xe lật ngược, trước mắt lập tức nổ tung thành một mảng sắc màu loạn xạ.
Cậu cố xoay người định nói gì đó với Triệu Bình Sinh, người đang vật lộn với dây an toàn…thì…-
“ĐOÀNG!”
Một viên đạn bắn thẳng vào nóc xe méo mó.
Trần Phi theo phản xạ rụt đầu xuống, ngay tức khắc biến sắc.
Cậu quay phắt lại, điên cuồng kéo dây an toàn mắc cứng của Triệu Bình Sinh.
Bình xăng đã rò rỉ. Mùi xăng đặc quánh xộc đầy mũi. Chỉ cần một tia lửa từ viên đạn bén vào, cả hai sẽ bị thiêu sống ngay trong xe!
Hiển nhiên Triệu Bình Sinh cũng biết điều đó.
Hắn hất tay Trần Phi ra, dùng sức đẩy mạnh vai đối phương, gầm lên:
“Đi đi! Kệ tôi!”
“Mẹ nó cậu nói nhảm gì thế! Tôi có thể bỏ mặc cậu-”
“ĐOÀNG!”
Lại thêm một phát súng nữa.
Nhìn tia lửa b*n r*, viên đạn này cách bình xăng chưa tới nửa mét!
Giữa những nhịp thở gấp gáp, mùi xăng càng lúc càng nồng.
Triệu Bình Sinh gần như phát điên mà đẩy cậu ra:
“Đi mau! Mau cút đi!”
Nhưng Trần Phi nào nghe thấy gì. Cậu điên cuồng bẻ khóa dây an toàn. Adrenaline tăng vọt đến cực hạn, đến mức tay bị kim loại sắc cứa rách da thịt, cậu vẫn không cảm nhận được đau.
Vài giây ngắn ngủi trước ranh giới sống chết bị kéo dài vô tận.
Mồ hôi hòa lẫn máu tươi liên tục chảy xuống.
Rốt cuộc-
“Cạch!”
Cái khóa chết tiệt kia cuối cùng cũng bung ra. Cơ thể Triệu Bình Sinh lập tức “rầm” một tiếng rơi xuống.
Không kịp kiểm tra đối phương có bị thương hay không, Trần Phi xoay người co gối, tung mạnh một cú đá vào kính chắn gió đã nứt như mạng nhện.
Đúng lúc đó-
“ĐOÀNG! ĐOÀNG! ĐOÀNG!”
Ba phát súng liên tiếp vang lên.
Triệu Bình Sinh vừa mới điều chỉnh được tư thế đã lập tức lao tới đè Trần Phi xuống đất.
Luồng gió từ viên đạn sượt qua bên tai. Tấm kính chắn gió vốn đầy vết nứt trong nháy mắt nổ tung thành vô số mảnh sắc bén bắn tung tóe.
“đ*t mẹ mày!”
Trần Phi lập tức rút súng bắn trả tên cướp đang áp sát xe cảnh sát.
Cuộc truy đuổi vừa rồi đã kéo giãn khoảng cách giữa các xe cảnh sát.
Nhưng giờ đây tiếng còi hú đã vọng lại rất gần.
Chi viện sắp tới rồi!
Không chỉ bọn họ nghe thấy.
Bọn cướp cũng nghe thấy.
Tên đang nổ súng không còn ham chiến nữa, lập tức quay người lao vào khu rừng ven đường.
Hai người có cơ hội th* d*c, trước sau bò ra khỏi chiếc xe lật.
Đứng dậy, Triệu Bình Sinh run người phủi mảnh kính vỡ lọt vào cổ áo, lên đạn rồi thở hổn hển hỏi:
“Đuổi không? Bọn chúng có ba tên đấy!”
“Đuổi chứ! Kim Sơn ở trong ba đứa đó! Tuyệt đối không thể để nó chạy!”
Đôi mắt hổ của Trần Phi đỏ ngầu như thấm máu. Cậu lắc mạnh cánh tay tê dại vì va chạm, rồi lao thẳng vào khu rừng đen đặc phía trước.
Nhìn thoáng qua ánh đèn đỏ xanh phía cuối con đường, Triệu Bình Sinh không chút do dự đuổi theo sau.
Đêm đen gió lớn, tầm nhìn trong rừng cực thấp. Ngoài tiếng lá cây xào xạc trong gió chỉ còn tiếng thở nặng nề của bọn họ.
Trần Phi cầm đèn pin lần theo dấu vết kẻ bỏ trốn. Triệu Bình Sinh đi phía sau cảnh giới.
Đột nhiên!
Bên cạnh vang lên tiếng cành cây gãy răng rắc.
Trần Phi lập tức quét đèn pin sang, nhìn thấy một bóng người vụt qua liền không do dự bóp cò.
“ĐOÀNG!”
“A-!”
Tiếng hét thảm vang lên.
Trúng rồi.
“Còn hai tên nữa! Cẩn thận!”
Trần Phi giương súng, chậm rãi tiến tới chỗ tên cướp ngã xuống. Hắn bị bắn vào đùi, đang vừa tru tréo vừa cố bò đi.
Trần Phi đá mạnh một cái lật ngửa hắn ra, rút còng tay khom lưng khóa lại.
Triệu Bình Sinh cầm đèn pin quét quanh bốn phía, đề phòng hai tên còn lại tập kích từ chỗ tối.
Ngay giây sau.
Tiếng viên đạn lao khỏi nòng súng xé gió bay tới.
Triệu Bình Sinh không kịp xác định phát súng bắn từ hướng nào. Theo bản năng, hắn chỉ kịp lao tới đè Trần Phi xuống đất.
Trần Phi bị hắn đẩy ngã sấp mặt xuống nền đất. Sống mũi cao thẳng đập mạnh xuống đau buốt, nước mắt lập tức trào ra.
Nhưng cậu không có thời gian để ý.
Ngay tư thế nằm rạp, cậu quay súng về phía tiếng nổ, xả sạch cả băng đạn.
Phía xa vang lên tiếng “bịch” trầm đục, giống như có bao tải nặng nề rơi xuống đất.
Giữa cơn kinh hồn chưa định, Trần Phi bật dậy chạy về phía phát ra âm thanh, nghiến răng kéo người ngã trong bụi cây ra ngoài.
Máu tươi đang ồ ạt trào khỏi vết đạn nơi cổ họng, nhuộm đỏ vết sẹo trên cổ tay phải.
Cậu kéo đầu xác chết lên để nhìn rõ khuôn mặt.
Khi thấy gương mặt chết không nhắm mắt kia-
Trần Phi “phịch” một tiếng ngồi bệt xuống đất.
Không sai.
Là Kim Sơn.
Đúng lúc ấy, tiếng đồng đội hô gọi cùng vô số ánh đèn pin cũng dồn dập kéo tới.
Trần Phi cuối cùng thở phào một hơi, đưa tay lau mắt rồi quay đầu hét về phía Triệu Bình Sinh còn nằm rạp dưới đất:
“Tổ sư nhà cậu! Suýt nữa đập gãy mũi ông đây-”
Dưới ánh sáng leo lắt, máu đang tràn ra nơi khóe miệng Triệu Bình Sinh.
Đầu óc Trần Phi “ong” một tiếng trống rỗng.
Cậu vừa lăn vừa bò lao tới bên người đối phương, đưa tay sờ ra sau lưng…
Một bàn tay đầy máu!
“Đệt mẹ! Lão Triệu! Triệu Bình Sinh!”
Trong khoảnh khắc ấy, trời đất như sụp đổ. Trần Phi quỳ sụp xuống đất, nâng nửa người trên của Triệu Bình Sinh lên.
Máu hòa cùng nước mắt, ào ạt tuôn ra.
“Lên tiếng đi! Đồ khốn! Triệu Bình Sinh! Nói gì đi chứ!”
“Khụ-”
Triệu Bình Sinh ho ra một ngụm máu rồi chậm rãi mở mắt.
Ánh mắt tan rã của Triệu Bình Sinh chậm chạp gom lại tiêu cự trên gương mặt Trần Phi.
Máu nơi khóe môi không ngừng trào ra, vậy mà hắn vẫn gắng cong khóe miệng, lộ ra một nụ cười nhẹ nhõm đến dịu dàng.
“Mười lăm năm rồi…cuối cùng…tôi cũng…bảo vệ được….lưng của cậu…một lần…”
“Bảo vệ con khỉ gì chứ! Lão Triệu! Nhìn tôi đây! Đừng nhắm mắt!”
Tiếng gào nghẹn ngào đầy tuyệt vọng xuyên qua rừng cây, xé toạc màn đêm.
–
Nhận được tin chạy tới bệnh viện, Miêu Hồng vừa thấy Trần Phi toàn thân đầy máu, thất thần đứng ngoài phòng phẫu thuật, chân lập tức mềm nhũn.
“Đội phó, anh có bị thương không?”
Cô vội tiến lên kiểm tra từ trên xuống dưới một lượt. May là chỉ bị thương ngoài da.
“Còn sư phụ em đâu?”
Lúc này đầu óc Trần Phi hoàn toàn không xử lý nổi bất cứ thứ gì nữa.
Ánh mắt vô hồn chỉ chăm chăm nhìn vệt máu loang lổ trên nền gạch.
Đó là máu Triệu Bình Sinh để lại khi được đẩy dọc hành lang cấp cứu.
Vẫn chưa ai kịp lau.
Màu đỏ chói mắt đến đáng sợ.
Tiếng máy khử rung điện giật như còn vang bên tai cậu. Cậu hoàn toàn không nhận ra bản thân đã mất khống chế, cũng không biết nhân viên cấp cứu và đồng đội đã tốn bao nhiêu sức mới kéo được Triệu Bình Sinh ra khỏi lòng cậu, người vừa bước một chân vào cửa tử.
La Minh Triết kéo lê cái chân hơi tập tễnh, xuyên qua đám đồng đội đang chờ ngoài phòng phẫu thuật, chậm rãi đi tới bên cạnh Trần Phi.
Im lặng hồi lâu, ông giơ tay đặt lên vai cậu học trò cưng, siết mạnh.
“Tích!”
Chiếc đồng hồ điện tử trên tường nhảy sang 0 giờ.
Âm thanh máy móc nhỏ ấy lại như đánh thức dây thần kinh đã chết lặng.
Hàng mi run lên, Trần Phi máy móc giơ tay, rút khẩu súng bên hông xuống, lấy thẻ cảnh sát dính máu từ túi áo trong ra, đặt chồng lên nhau rồi đưa cho sư phụ đang sững sờ.
“Nếu Lão Triệu chết…con xin từ chức.”
Từng chữ cậu nói ra đều như dao cứa vào tim những người có mặt.
“Là con hại cậu ấy trúng đạn…Nếu con chịu chờ thêm vài phút…chờ chi viện tới rồi mới…”
Nước mắt đọng nơi khóe mắt mãi không rơi xuống.
Mấy chữ cuối cùng run đến mức gần như không thành tiếng.
“Bác sĩ vẫn đang cấp cứu, cứ chờ tin trước đã.” La Minh Triết cúi đầu thở dài, nhận lấy súng và thẻ cảnh sát.
“Còn chuyện từ chức…cậu muốn chuyển sang bộ phận nào, tôi sẽ giúp cậu sắp xếp.”
Bác sĩ nói viên đạn đã làm tổn thương phổi Triệu Bình Sinh, dữ nhiều lành ít.
Nếu Triệu Bình Sinh thật sự hy sinh, ông sẽ không khuyên Trần Phi ở lại.
Trần Phi đã từng tiễn quá nhiều đồng đội ra đi.
Huống chi lần này, người ngã xuống ngay trước mắt cậu.
Hơn nữa…hai người họ còn là loại quan hệ ấy.
Trần Phi ngẩng đầu thở hắt ra một hơi đục ngầu, xoay lưng về phía mọi người.
Trong giọng nói, toàn bộ kiêu ngạo và cứng cỏi bị rút sạch:
“Con không đi đâu cả.”
“Con sẽ ở lại…canh mộ cho Lão Triệu cả đời.”